1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Bài viết số 1 văn học lớp 7 tham khảo hay

5 1,1K 2

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 62 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

mà em đã gặp ở trường.. Em kể cho ba mẹ nghe về buổi lễ tựu trường hôm nay.. Sáng nay trường con tổ chức lễ khai giảng thật trang trọng, sân trường rộn rã tiếng cười vui của các bạn học

Trang 1

Đề: Kể một chuyện vui, buồn hoặc thú vị ở trường

Tối nào gia đình em cũng ngồi quây quần bên nhau rồi kể cho nhau nghe biết bao nhiêu chuyện vui buồn của mỗi thành viên trong gia đình.Lúc ấy em có dịp kể lại một câu chuyện thú vị ở lớp.Có lẽ câu chuyện này chưa xảy ra ở bất cứ lớp học nào, đó chính là câu chuyện kể về việc tổ chức sinh nhật cho cả lớp!

“Ba mẹ ơi!Tiết hoạt đông ngoài giờ vừa rồi cô giáo chủ nhiệm lớp con dặn mỗi bạn chuẩn bị một món quà.Sau đó mang món quà ấy đến lớp cô sẽ dành cho chúng con một điều bất ngờ, cô giáo chúng con đã nói như vậy đó!Từ hôm đó ngày nào chúng con cũng suy nghĩ đoán ra nhiều lí do vì sao cô lại bảo mang quà vào lớp!

Thế rồi ngày thứ bảy cũng đến, chúng con đã sắp tìm ra câu trả lời.Bạn nào cũng háo hức, nôn nao.Khi cô giáo chủ nhiệm và bạn lớp trưởng mang một chiếc bánh kem, kẹo, trái cây va có cả nước ngọt nữa.Thấy chiếc bánh kem, chúng con đoán ra rằng đây là một buổi tiệc sinh nhật nhưng chưa biết là của ai trong lớp.Chúng con đã cử bạn Hưng đại diện cho cả lớp hỏi cô: “Cô

ơi hôm nay là sinh nhật của bạn nào mà cô lại bí mật không cho tụi em biết trước vậy cô?”.Cô cười rồi nói: “ Hôm nay là sinh nhật của … tất cả những học sinh của lớp 7a1”.Các bạn vui sướng, đứng lên vỗ tay rồi đồng thanh hô to “WOW”!

Để mở đầu cho buổi tiệc là bài hát do bạn Hà My trình bày, bạn ấy là giọng ca vàng của lớp con đó ba mẹ.Trong lúc đó cô nhờ hai bạn nam mang lên một cái bàn.Cô gọi đó chính là “chiếc bàn sinh nhật”.Chúng con lần lượt mang những món quà mà mình đã chuẩn bị đặt lên bàn rồi quay về chỗ.Cô bắt giọng bài Happy Birthday, chúng con vừa hát vừa vỗ tay theo nhịp lúc hát xong chúng con cùng hô to “Chúc mừng sinh nhật những con Rồng lớp 7a1”.Cô đứng giữa lớp và gửi những lời chúc tốt đẹp nhất, cô nói: “Các con phải cố gắng học tập, vâng lời thầy cô, cha mẹ để đạt thêm nhiều thành tích học tập xuất sắc!Nhớ là giữ sức khoẻ, ăn uống điều độ để có sức mà học nhé!”.Bạn P.Nguyên thay mặt cho cả lớp cảm ơn cô và chúc: “Trước hết chúng em xin cảm ơn cô, bữa tiệc hôm nay tuy không lớn nhưng nó đủ để em hiểu tình cản của cô dành cho chúng em như thế nào!Em cũng chúc cô sẽ luôn có nhiều sức khoẻ để giảng dạy tốt!Chúng

em yêu cô nhiều lắm!”

Cô cảm ơn cả lớp rồi chia bánh kẹo và trái cây cho từng bạn.Thế rồi phần mong đợi nhất đã đến, chúng con được chọn một món quà bất kì trên chiếc bàn sinh nhật nhưng không phải là món quà mà mình đã mang vào.Lần lượt từng bạn lên chọn món quà cho mình.Đến lượt con,con bước lên trên ngắm nghía một hồi, vì con thấy món nào cũng đẹp cả, cuối cùng con chọn món quà màu hồng được bao bìa rất đẹp!

Trần Tâm Nhi – 7A1 THCS Chu Văn An – Tây Ninh

Trang 2

Bài viết số 1 – Văn 7

ĐỀ: Kể cho bố mẹ nghe một câu chuyện lí thú (hoặc cảm động, hoặc buồn cười, …), mà em

đã gặp ở trường

Sau buổi cơm chiều thân mật, gia đình em cùng xem TV, em chợt nhớ ra một câu chuyện buồn cười ở trường Ngày khai giảng năm học vừa qua có một câu chuyện cười mà em sẽ nhớ mãi trong ký ức học trò của mình đó chính là chuyện : “ Nhận nhầm lớp học”.Thế rồi em quyết định sẽ kẻ cho cả nhà nghe câu chuyện ấy!

“ Hôm khai giảng năm học, đúng bảy giờ Ban giám hiệu nhà trường triệu tập tất cả các giáo viên trong trường để họp mặt và phổ biến về một số thông báo đầu năm như về vị trí phòng học của các lớp, lịch khai giảng chính thức, … Khi nghe thấy tiếng loa phát thanh của trường báo là đã có những thông báo mới, vì mải lo kể cho nhau nghe về kì nghỉ hè của mỗi đứa nên chúng con cứ chần chừ mãi mới đi tìm thông báo.Lúc đó, chúng con vừa đi vừa tranh thủ kể chuyện tiếp!Một lúc sau chúng con mới tìm ra được thông báo, đúng lúc đó tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ vào lớp.Từng nhóm học sinh đi về phía phòng học của mình rất nhanh.Chúng con nhìn nhau lo lắng, con và các bạn xem thật nhanh thông báo rồi chạy về lớp, thí ra đó chính là thông báo về lớp học của các học sinh.Vừa đi vừa chạy và hỏi nhau về lớp của từng bạn.Bỗng nhiên tất cả đứng sững lại rồi cũng quên mất lớp của mình.Không còn thời gian để quay lại mà xem thông báo nữa nên chúng con nhất trí với nhau rằng : thấy lớp nào trống chỗ thì đó chính là chỗ của mình.Cuối cùng thấy có lớp vẫn còn thiếu một vài chỗ ngồi.Vậy là bọn con cùng vào lớp đó!

Cả lớp đang lao xao,ồn ào thì bất chợt cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp.Cô nghiêm khắc nhìn cả lớp khiến chúng con thoáng giật mình.Cô chủ nhiệm bước lên bục giảng rồi lấy ra danh sách lớp và bắt đầu điểm danh.Cô đọc hết cả danh sách lớp nhưng chẳng thấy tên chúng con đâu.Chúng con mặt tái mét và hình như đứa nào cũng hiểu là mình đã nhầm lớp.Con thay mặt cả nhóm lấy hết can đảm rồi đứng lên thưa với cô: “Thưa cô, chúng em xin lỗi ạ!Chúng em đã vào nhầm lớp rồi!Chúng em xin rút kinh nghiệm lần sau!”.Có lẽ lúc ấy trông chúng con đáng thương quá nên cô giáo hạ giọng động viên chúng con để chúng con đỡ lo lắng: “ Nhầm lẫn là chuyện bình thường thôi các em ạ.Nhưng lần sau các em phải chú ý cẩn thận hơn đó!”

Chúng con gượng cười, cái cười méo lệch, vì vừa buồn cười vừa xấu hổ lo lắng.Chúng con cúi đầu chào cô rồi bước đi.Đúng lúc đó, em thấy cô giáo chủ nhiệm của mình cũng đang đi tìm chúng em.Cô nói: “ Lúc nãy cô lên lớp điểm danh nhưng không thấy các em, bây giờ thì mau về lớp với cô để cô còn sinh hoạt với cả lớp nữa!

Buổi gặp mặt đầu tiên của năm học mới đã kết thúc, các bạn trong lớp hỏi bọn con rằng: “Bọn mình nghe nói rằng các cậu vì mải mê nói chuyện mà vào nhầm lớp à!”.Con cười nhưng trong lòng xấu hổ vô cùng chỉ vì ham nói chuyện mà chúng con đã vào nhầm lớp khiến cả lớp trêu cười!”

Nghe xong câu chuyện em kể ba mẹ nói: “ Câu chuyện của con làm ba mẹ cười đến phát khóc , khóc vì tội nghiệp con, còn cười vì con đi nhầm lớp mà lại với lí do là mải mê nói chuyện!”.Mẹ thì khuyên em: “Từ nay, con phải cố gắng là một học sinh gương mẫu,học giỏi để đạt nhiều thành tích mẹ hy vọng những thành tích của con sẽ làm mọi ngường quên câu chuyện hôm ấy!”.Theo lời khuyên của mẹ em sẽ cố gắng học tập, vâng lời thầy cô để mãi là con ngoan, trò giỏi của ba mẹ và thầy cô!

Trang 3

THCS Chu Văn An – Tây Ninh

Bài viết số 1 – Văn 7

ĐỀ BÀI: Kể cho bố mẹ nghe về một chuyện lí thú( hoặc cảm động, hoặc buồn cười, ) mà em

đã gặp ở trường.

Buổi tối hôm ấy, gia đình em cùng quây quần bên nhauđể chia sẻ cho nhau nghe về những chuyện thường ngày Em đã kể cho Ba, Mẹ nghe về một chuyện cảm động ở trường xảy

ra trong lớp Câu chuện như thế này:

Một buổi sáng đẹp trời, khi chúng em đang say sưa với tiết học Toán của cô chủ nhiệm đầy niềm vui và lý thú, bổng tiếng chuông điện thoại của cô vang lên Cô nhấc máy trả lời và sau đó, cô bảo, là có phụ huynh bạn Nam muốn gặp bạn ấy Thế là cô cho phép Nam xuống phòng truyền thống để gặp dì của bạn ấy Rồi cả lớp lại tiếp tục chăm chú nghe cô giảng bài Từng giờ,từng giờ đồng hồ trôi qua vẫn chưa thấy bạn Nam lên lớp, cô và các bạn lo lắng, không biết có chuyện gì xảy ra không Rồi cả lớp vẫn tiếp tục chờ Bỗng có một người phụ nữ dắt một cậu học sinh tiến vào lớp “Đó là Nam kìa !”,Tiếng mấy bạn vang lên Còn người phụ nữ kia không biết là ai mà sao thấy Nam vừa đi, vừa khóc Cô Giáo thấy thế liền mời Nam và người phụ nữ đó vào Sau một hồi tiếp chuyện,thì mới biết người phụ nữ ấy là Dì của Nam đến để báo tin là mẹ Namđã qua đời do tai nạn giao thông Nghe được tin này, cả lớp ai nấy cũng xịu mặt, đâu đó ở phía sau lớp có tiếng khóc cất lên, chỉ trong giây lát,cả lớp đều thút thít Nhà của Nam ởcách xa đây lắm, hoàn cảnh gia đình thì khó khăn, Bố Nam mất sớm, Mẹ Nam phải đi làm kiếm tiền để nuôi Namăn học Vậy mà bây giờ, mẹ Namđã ra đi vào cõi vĩnh hằng, để lại trên đời này một mình Nam biết sống ra sao?

Càng nghe câu chuyện,tiếng khóc của các bạn càng to hơn, cả cô cũng không kiềm nổi nước mắt của mình Nam trước giờ là một người ít nói,khó ai chia sẻ được với bạn đó,nhưng Nam học giỏi và rất tốt bụng Không ngờ, hoàn cảnh của Nam lại như thế này Cả lớp không ai dám tin vào sự thật này cả cô giáo cũng vậy Chúng em quá bất ngờ trước nỗi bất hạnh đó Dì Nam đến trường để xin cho Nam nghỉhọc, vì Nam sẽ được chuyển xuống ở chung với bà ngoại Vậy là chúng em không gặp được Nam nữa sao?,không được học chung với Nam nữa sao? Điều đó quá tàn nhẫnđối với chúng em, và đặt biệt là Nam sẽ rời xa các ban mãi mãi Thếlà mấy đứa bạn thân đem quà bánh lên cho Nam và bảo: “ Về trường mới Cậu ráng học nhé! Tụi tớ sẽ nhớ Cậu nhiều lắm đó!” Cả Cô giáo cũng tặng Nam một món quà nhỏ để làm kỷ niệm Tay Nam vừa cầm, nước mắt của Nam tuôn rơi Bỗng Dì Nam bảo: “ Thôi, chia tay với các bạn nhiêu đó được rồi,ta về nhé!” Nam vẫy tay chào các bạn và nói: “ Tạm biệt các bạn,Nam đi nha!” Tiếng khóc mỗi lúc một to dần,to dần Cả lớp luyến tiếc khi nhìn Nam rời xa Ra về,ai cũng buồn và xót xa cho hoàn cảnh của Nam

Kể xong em mới biết nước mắt của mình đã chảy ra từkhi nào không biết, Ba, Mẹ em cũng thế,đều xúc động và thương tiếc cho hoàn cảnh đáng thương ấy Qua câu chuyện trên, chúng ta rút ra được một bài học qúi gía là: để không ai phải gặp trường hợp xót xa như của bạn Nam, chúng ta phải luôn chấp hành tốt luật giao thông đường bộ, bảo vệ cho mình và cho người khác Đồng thời luôn biết thương yêu ,đùm bọc những người thân trong gia đình

TRẦN TÂM NHƯ - Lớp: 7A1

THCS Chu Văn An – Tây Ninh

Trang 4

Bài viết số 1 – Văn 7

ĐỀ BÀI: Kể cho bố mẹ nghe về một chuyện lí thú( hoặc cảm động, hoặc buồn cười, ) mà em

đã gặp ở trường.

Buổi chiều cả gia đình em ngồi bên nhau trò chuyện Em kể cho ba mẹ nghe về buổi lễ tựu trường hôm nay

Sáng nay trường con tổ chức lễ khai giảng thật trang trọng, sân trường rộn rã tiếng cười vui của các bạn học sinh trong những bộ đồng phục mới tinh, gọn gàng Màu cờ, màu bong bóng bay rực rỡ cả sân trường

Tiếng trống đội giục giã bắt đầu cho buổi lễ, nghi thức chào cờ thật nghiêm trang, tất cả đồng loạt hát vang bài Quốc ca, mắt hướng theo lá cờ tổ quốc từ từ được kéo lên cao Sau lễ chào cờ, tất cả cùng ngồi xuống tại vị trí của mình, nghe thầy hiệu trưởng nhận xét về buổi chào cờ hôm nay.Thầy trịnh trọng bước lên bục đọc diễn văn báo cáo thành tích trong năm học vứa qua mà nhà trường đã đạt được, qua đó nhắc nhở chúng con trong năm học mới phải ra sức phấn đấu học tập, tự rèn luyện đạo đức để xứng đáng là con ngoan trò giỏi và là cháu ngoan Bác Hồ

Con thật khâm phục tấm gương học tốt của các bạn có hoàn cảnh khó khăn đã vượt qua chính mình để được như ngày hôm nay và đã được thầy trao quà và tuyên dương trước toàn thể đông đảo học sinh của các khối

Sau buổi lễ là chương trình văn nghệ và trò chơi thật bổ ích, thu hút đông đảo các bạn tham gia, con cũng là một cổ động viên

Qua buổi lễ tựu trường thật trang trọng và vui tươi làm cho con thấy thật cảm động, gắn bó với ngôi trường hơn, thấy mình đã trưởng thành và cũng đã lên một lớp mới

- Con xin hứa với cha mẹ sẽ học thật giỏi, ngoan ngoãn để đền đáp công ơn của cha mẹ Con sẽ luôn khắc ghi hình ảnh buổi lễ tựu trường đầy trang trọng và vui tươi này

Mẹ em bảo:

- Con đúng là một thiên thần ngoan và đáng yêu của cha mẹ

TÊN: LÊ HUỲNH MỸ UYÊN LỚP: 7a1- TRƯỜNG: THCS CHU VĂN AN

Trang 5

đã gặp ở trường.

Bài làm

Vừa đi học về, em đã kể cho mẹ nghe về một chuyện cảm động đã xảy ra ở lớp sáng nay Đó là câu chuyện cô Tùng: giáo viên dạy văn lớp em chuyển sang trường khác

Câu chuyện xảy ra như sau:

Lớp tụi con học môn văn tiết đầu do cô Tùng dạy Hôm nay cô đến lớp hơi muộn so với những hôm khác, con thấy mắt cô đỏ hoe dường như cô vừa mới khóc Cô bước lên bục, tiến đến bàn giáo viên và ngồi xuống, ánh mắt cô nhìn xung quanh lớp học Một lúc sau, cô đứng dậy, tuyên bố với chúng con rằng cô phải chuyển đến trường khác không được day chúng con nữa Cô nói vừa dứt câu, đâu đó trong lớp có một vài bạn thốt lên : “Tại sao lại có chuyện như vậy cơ chứ, sao cô không ở lại dạy chúng em nữa hả cô? ”, cô quay lưng đi để dấu đi những giọt nước mắt đang chảy dài nơi khoé mắt nhỏ bạn ngồi gần con bỗng bật khóc thành tiếng, trong nước mắt bạn ấy nói: “Con không muốn cô đi đâu, cô đừng đi nhen cô, cô ở lại dạy chúng con nha cô!” Vài bạn khác chạy lên bục, nắm lấy tay cô, thay cho lời an ủi, động viên cô đừng khóc nữa Lúc đó lớp con chìm trong không gian buồn thảm xen lẫn tiếng khóc của đám bạn Sau hồi lâu, cô lau nước mắt rồi mỉm cười với tụi con và nói: “Thôi các em ạ, dù gì thì chúng ta cũng không được gần nhau sau này nữa, vì vậy chúng ta hãy cười lên nhé các em!” Cả lớp chúng con cùng cười lau đi những giọt nước mắt và đồng thanh trả lời: “Vâng ạ!” thật rõ to

Cô bắt đầu viết tựa bài lên bảng, tay cô run run, nhưng cô vẫn cố kìm lại để những giọt nước mắt đừng rơi Tụi con học được nửa bài thì bỗng tiếng trống vang lên “tùng” báo đến tiết học thứ hai Đến lúc này, lớp học bỗng yên lặng lạ thường, cô trò chỉ nhìn nhau không nói nên lời

cô đứng dậy và nói: “ Dù cô rời xa mái trường THCS Chu Văn An này và tất cả các em nhưng

cô vẫn luôn nhớ những kỉ niệm đẹp về ngôi trường này và tất cả các em, tất cả học sinh lớp 7A1 này!” Nói xong cô bước đi ngay không để chúng con nhìn thấy những giọt nước mắt đang rơi của cô Mấy đứa bạn của con lại bật khóc thút thít Tuy cô không dạy chúng con nữa nhưng tình cảm của tụi con không bao giờ phai nhoà

Kể xong câu chuyện mẹ em cũng cảm động vô cùng Mẹ bảo: “ Con hãy giữ lấy và trân trọng tình cảm thiêng liêng này, con nhé!” trong thâm tâm con bây giờ sẽ ghi nhớ mãi cái tình cảm cô trò cao quý này

TRƯỜNG: THCS CHU VĂN AN

LỚP :7A1 - Trần Phan Khả Vy

GVHD: Phạm thị Trung Sơn - Chu Văn An – Tây Ninh

Ngày đăng: 13/08/2014, 19:44

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w