Thơ tình sinh viên Nếu như em là sắt Thì anh là Carbon Dẫu dài ngắn vuông tròn Vẫn sắt son trong một Nếu như em là cột Anh xin làm căn nhà Dù bão tố phong ba Vẫn ôm em, che chở Nếu như e
Trang 1Thơ tình sinh viên
Nếu như em là sắt
Thì anh là Carbon
Dẫu dài ngắn vuông tròn
Vẫn sắt son trong một
Nếu như em là cột
Anh xin làm căn nhà
Dù bão tố phong ba
Vẫn ôm em, che chở
Nếu như em là phở
Thì anh là nước lèo
Ðời có cuốn vèo vèo
Ta bên nhau em nhỉ
Nếu như em là chỉ
Anh lại biến thành kim
Dù kim có khó tìm
Dù chỉ gầy dễ đứt
Giả như em có sứt
Thì anh cũng rốn lồi
Lồi rốn với sứt môi
Chúng ta đi cùng lối
Giả như em sợ tối
Anh sẽ là ngọn đèn
Dù dầu đắt xăng lên
Anh vẫn luôn toả sáng
Còn nếu em là ván
Anh sẽ xin làm đinh
Ðóng một triệu chuyện tình Cũng không khi nào hết
Nếu em làm biển biếc
Anh làm sóng bạc đầu
Trang 2Dù tận dưới lòng sâu
Cũng ngoi lên mặt biển
BÀI 01
Tôi vẫn nhớ
Tôi vẫn nhớ vẫn đi tìm ánh mắt Của cái thời non dại tuổi mười lăm
Ôi cái thưở vừa biết thương, biết nhớ Tình yêu đầu đẹp tựa những vần thơ
Tôi vẫn nhớ những chiều khi tan học Sau gót ai về quên cả thời gian
Nhưng lúc ấy giận mình sao nhút nhát Chỉ xa xa chứ không dám lại gần
Tôi vẫn nhớ những lần mình chạm mặt Tôi thẩn thờ khờ dại lẫn ngu ngơ Mắt ai nhìn xé bầu trời ảm đạm Đôi má hồng nhuộm đỏ cả hoàng hôn
Tôi vẫn nhớ dẫu người ta không nhớ
Để giử gìn trân trọng và nâng niu Với mọi người có thể là vô nghĩa Nhưng với tôi nó là cả cuộc đời !!! NPL Tháng tám năm1998