1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Đã đi qua thương nhớ pptx

5 324 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 82,27 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ những luống hoa hồng vàng rạng rỡ đ

Trang 1

Đã đi qua thương nhớ - Nguyễn Việt Phong

Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ!

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ

mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa

ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ

những luống hoa hồng vàng rạng rỡ

đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ mọi điều ước ao?

Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau

chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ

đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ

và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ đơn giản là ghét-thương

Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên

sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ

sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ

sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi

không cần sống với chua cay…

Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây

những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt

những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản

những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn

nêm vào những bình yên…

Trang 2

Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên

để người định nghĩa lại hạnh phúc

để so đo thiệt hơn những mất mát

để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất biết cách làm tổn thương…

Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng

cửa sổ, lối đi…phải khép lại

những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi

những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy

và người bước đi…

Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay

nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác

nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát

dù đau đến xanh xao…

Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

Đã nhìn thấy người từ nơi chốn đây…

Tôi đứng đâu trong cuộc đời này

khi ngày nào dông bão cũng bủa vây

ngày nào tiếng thở dài cũng trở về như những đám mây

ngày nào trái tim cũng hỏi một câu hỏi - bao giờ hết đắng cay?

Trang 3

Tôi đã nhìn thấy người từ nơi chốn đây…

Để đớn đau bắt đầu hành trình của nó

người nhìn thấy yêu thương và chúng ta phải yêu thương theo cách đó

người lặng im và chúng ta phải lặng im như chưa bao giờ biết thở

người bảo quên đi và chúng ta phải quên đi mà không cần hỏi rõ

vì cần quên nghĩa là đã nhớ thêm một lần!

Chúng ta gặp nhau lúc một trong hai người không dám đánh mất bản thân

sự rụt rè của nụ hôn cũng nói lên điều cần nói

một bước chân là một lần đánh đổi

nhưng trái tim vẫn muốn giữ lại những bình yên tránh xa những tình cờ đau nhói những vô tâm biết làm tình làm tội

của thế giới xung quanh…

Người đã đi con đường bước lên theo bậc thang

có điểm tựa của quãng đời phía trước

tôi đã đi con đường thấp dần không đoán được

bước hụt chân là buông mình chìm xuống

thấy bóng tối cuối đời…

Lẽ ra chúng ta không cần thiết phải cười

cho từng dấu răng biết đâu là nghiệt ngã

mỗi giấc ngủ đều muốn mình chết đi trong thiên hà nào đó xa lạ

không nặng nợ đời ai và cũng không bám víu vào ai mặc cả

sao vẫn không mua được lẻ loi?

Sao vẫn không mua được cuộc đời của chính mình đấy thôi

không mua được những nỗi đau đang nhìn thấy

Trang 4

không mua được những yêu thương mong manh để dành lại

không mua được dù chỉ một lần cho một câu nói

- chúng ta thử sống vì nhau?

Bỏ mặc hết từ mơ ước cho đến niềm đau

đi một chuyến hành trình chẳng cần đích đến

đôi chân trần chạm vào cô đơn của hai con người lãng quên định mệnh chấp cả những vì sao sáng trên trời mỏi mệt

đã còn sợ gì ngoài kia…

Tôi muốn cảm ơn mình có đứng trong dông bão thì vẫn khóc

như ngày chưa biết yêu bao giờ…

Đã từng

Đã từng…

Một lần ta nhận nụ hôn đó rồi chết theo cảm xúc trong trái tim

không bao giờ trở lại

chiếc chìa khóa mang theo vào cuộc đời của một người đi mãi

vẫn chưa biết đến bao giờ dừng chân…

Đã từng…

có nhiều tháng năm ta chỉ yêu bản thân mình với sự cô đơn

như một ngôi nhà khóa trái cửa

bất cần cuộc đời với những chọn lựa

miễn sao được thấy lòng bình yên

Trang 5

Chưa bao giờ ta biết quí một nỗi đau riêng

một nụ cười ai đó dành cho mình cũng không thèm nhớ

một cái ôm xiết nhau mà ta vùng vằng như chạm phải lửa

một đôi lần hạnh phúc chìa tay ra nhưng ta cứ mãi nhìn về đâu đó

không chút gì đắn đo…

Để rồi ta nhận được nụ hôn đánh đổi cả quãng đời không một ước mơ

thấy một ánh nhìn thôi lòng cũng rúng động

biết bao nhiêu con người đi qua ta nhưng chỉ một người biết cách làm ta khóc đau đớn mà vui…

Người chỉ một lần mở cánh cửa ra và dạy ta biết cách cười

biết ôm một con người như thế nào là chặt

biết hôn như thế nào để người kia hạnh phúc

và biết yêu như thế nào để không bao giờ chia cách

(rồi người lại khóa trái cửa và mang theo chiếc chìa khóa ra đi!)

Người (nhẫn tâm) sưởi ấm một trái tim bằng đôi tay

bằng những vỗ về, tha thiết…

sao lại còn ném nó trở về với những bông tuyết

đưa thân nhiệt một con người trở về nhiệt độ âm…

Ngôi nhà từ đó đi qua suốt bốn mùa với cảm giác mùa đông

đợi một bàn chân quay trở lại…

trên ổ khóa cảnh cửa với nét son môi còn hằn lên mãi mãi

treo tấm bảng nhỏ nguệch ngoạc những nét phấn mờ thôi

“Đã từng…

biết yêu thương một con người!”

Ngày đăng: 08/08/2014, 09:21

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w