1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Tôi một mình đi qua thương nhớ

27 161 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 27
Dung lượng 25,59 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tôi với em, vẫn còn là con nítVẫn ngày ngày đầu đội nắng giăng mưaĐường em về tôi vẫn cứ đón đưa Em vẫn thích cài hoa nhài lên tóc Có một hôm em về theo lối khác Nghe nghẹn ngào trong ti

Trang 1

Tôi một mình đi qua thương nhớ

Nơi phượng hồng nở đỏ khắp sânNơi áo dài bay trong gió trắng ngầnNơi ngơ ngác lần đầu ta gặp mặt

Tôi thấy gió hoen nhòe đôi mắt

Tuổi học trò nhẹ quá một vần thơ

Em theo người về, tôi bỗng ngẩn ngơNhư đứa trẻ bỏ quên đời cục kẹo

Em đừng gọi tôi là thằng anh trai nữaMỗi một ngày ta lại cách xa nhau

Có một hôm mưa dai dẳng u sầu

Tôi cắt đứt tình đầu bằng nước mắt

Có một hôm trời mùa đông giá rét

Em ngập ngừng hỏi tôi sống ra sao

Có một hôm gặp người lạ tôi chào

"Ta có từng quen nhau không em nhỉ?"

Ta nắm tay nhau, một lần và buông mất

Trang 2

Vội giữa dòng đời như một cú chạm vai

Em nhìn anh, anh mỉm cười ngần ngại

Rồi ta quay đi, như hai kẻ chẳng chung đường/

"Cơm muối, dưa cà, ở nhà ngon lắm

Con nơi này phố thị xa hoa

Bao món quen đều hóa thành lạ lẫm

Nhớ bát canh rau, thịt muối quê nhà."

Ta gọi nhau là gì đây em nhỉ?

Là bạn bè, tri kỉ hay tình nhân?

Anh & em hai đứa đã thật gần

Đã rất thân để rồi cũng rất lạ

Lửa đã tắt làm sao cháy lại

Chia tay rồi mãi mãi là xa

Trời hết mưa chưa hẳn đã nắng

Kết thúc rồi chưa hẳn là hết yêu

Trang 3

Tôi với em, vẫn còn là con nít

Vẫn ngày ngày đầu đội nắng giăng mưaĐường em về tôi vẫn cứ đón đưa

Em vẫn thích cài hoa nhài lên tóc

Có một hôm em về theo lối khác

Nghe nghẹn ngào trong tim vỡ chơi vơiLối tôi về hoa sữa thẩn thơ rơi

Và tôi biết một mặt trời đơn độc

Em bảo tôi vẫn còn là con nít

Em lớn rồi, em đã biết tương tư

Tôi biết đâu, khi em mỉm môi cườiTôi bỗng thấy tâm hồn tôi khôn lớn

tôi tặng em một cành hoa thương nhớ

em gửi về một nắm cỏ vô tâm

em đâu hay ngày phượng hồng còn nởtôi yêu em, yêu một chút âm thầm

Trang 4

Nếu một ngày con yếu lòng muốn khóc

Mẹ ôm chầm như lúc nhỏ thường hay

Đi xa quê con khôn lớn bao ngày

Rồi nhỏ bé trong vòng tay của mẹ,

Con vô tâm phí hoài thời trai trẻ

Biết chuyện đời nhỏ lớn đến đâu?Sống không hay mẹ đã bạc hiên đầuSao chẳng nhớ về đơm trầu cho mẹ

Mẹ nhớ không ngày con phải lên đường

Lá đổ rào rào, quê mình bão nổi

Gió thét gào xóa hình cha trên lối

Mưa chẳng hiền như mưa vẫn hay rơi

Nóc nhà nào nay xơ xác tả tơi

Mắt xa xăm chờ bão về mệt mỏi

Trang 5

Bao nhiêu lần nước luồn qua con ngóiDột giữa căn phòng vốn đã ướt lạnh tanh

Bão miền Trung sao dữ dội vô cùngXòe bàn tay mà đếm hoài không xuểNhư bao đêm mẹ nằm bên hay kể

Cha đón mẹ về, một ngày bão nên thơ

Không bia, không rượu, cũng không barChỉ game thi thoảng, thích ở nhà

Không quen đua đòi, không hút thuốcTốt tính nên giờ vẫn FA

Phượng trường mình còn nở không em?Hoa cháy đỏ ngày anh còn khờ khạo

Lá tan tành một chiều nào sau bão

Khoảng sân trường nơi hai đứa gặp nhau

Trang 6

Nhớ những ngày, em trước anh sau

Đi chung lối em ngoảnh đầu nhìn lại

Mắt em xanh liếc nhìn anh ngần ngại

Phải kẻ nào mong hóa cây si

Ấy thế mà cũng đến lúc chia li

Ve kêu rát mùa thi anh bận rộn

Em vẫn vô tư vẫn hồn nhiên mơ mộng

Có chắc là, em biết, anh sắp đi không?

Anh lên ga, em chẳng gửi một dòng

Sao lạ lẫm giữa phố phường thân thuộcLối này, ngõ này, ngày xưa ta một bướcBỗng một chiều, anh ngẩn một mình trông

"Nhỡ một mai côi cút trên đường về

Tôi nhận ra hình hài em nơi ấy

Bao lâu nay vẫn hiền hoà như thể

Em vẫn còn lưu luyến mãi nơi đây "

Trang 7

"Có khi nao giữa dòng đời tấp nập

Ta vô tình trên phố gặp lại nhau

Ngập ngừng hỏi giờ em ở nơi đâu

Có yên vui như ngày xưa ta đã ?"

Em trở mình ôm một vòng thao thứcNước mắt buồn chạm khóe mắt em rơiTay em nắm một tình duyên vô vọngCũng như tôi đang mơ mộng xa vời

Mây theo gió, gió tìm về bên lá

Tôi yêu người, người về chốn xa hoaĐời trăm nẻo em đi về trăm ngả

Kiếm em đâu tôi đương lạc trên đời

Đêm nay rét, mưa trái mùa tháng bảyChảy vào lòng vụn vỡ giữa cơn mêTôi thao thức vì tình tôi run rẩy

Tôi yên nghe tim tôi khóc não nề

Trang 8

You are the apple of my eye

" Anh từng mơ giữa đất trời lồng lộngChính tay mình chinh phục cả thế gian

Đến sau cuối anh bỗng chợt bàng hoàngThế gian đó, là em, từng chút một "

Nghe đâu đây cơn mưa rào chợt đổ

Át tươi hồng của xuân bé còn non

Xốn xan thay những chùm hoa phượng đỏ

Hạ đương sang trên phố nắng vội vàng

Tiếng râm rang mùa thi về bên lá

Những ngày buồn trong luyến tiếc chia tayDòng tâm tư, lưu bút nào ta đã

Chắc còn nhìn được áo trắng bay bay ?

Nghe man mác những lời cô thầy dặnTiếng trống trường tan vội buổi chia liBao năm tháng cho ngày ta gặp lại ?

Kí ức xưa ai nhung nhớ điều gì

Trang 9

Chân thôi thúc nơi Trường Sơn vọng tưởngVạn nấm mồ thắp đặng một nén hương

Những người con xưa cùng chung chí hướngChôn xác rừng cây, thấm lặng những nẻo đường

Người miền Trung, kẻ miền Nam, miền BắcDẫm lên rừng, lên sốt rét, vàng da

Giấu mảnh bom dưới bắp tay đau đớn

Đôi dép Bác Hồ tiếp bước ông cha

Sách giờ ghi những lời ca hùng tráng

Những chiến công ta đại thắng cao trào

Nhưng ngoài kia còn trăm, ngàn, chục vạnNhững chiến trường, xác hóa gò cao

Sách nào ghi về Khe Sanh đau đớn

Mấy ngàn người chết chẳng có ai hay

Những chàng trai tâm hồn chưa kịp lớn

Mười mạng - một giặc thù, núi chất đầy thây

Sách nào ghi về Việt - Trung 79

Núi Tây Nguyên bao cha chú hi sinh

Tết Mậu Thân vạn linh hồn người lính

Quảng Trị nao bao chiến sĩ bỏ mình

Trang 10

Hoàng Sa kia trăm con người xa xứ

Cờ sao vàng trên đảo nhỏ tung bayBãi Gạc Ma nơi vòng tròn bất tử

Rục xương rồi, sao chẳng ai hay

Vẫn nằm đây nơi xứ người xa lạ

Tiếng quê hương kêu ai oán gọi vềXác anh tan trong đất rừng cỏ đá

Triệu con người chẳng kịp chết nơi quê

Trang 11

Lần đầu anh chết lặng

Sao cảm xúc tan đâu?

Sao chẳng thể yêu nhau?

Sao tình trơ như tượng?

Anh tìm trong hồi tưởng

Cảm xúc của ngày xưa

Bao yêu ghét cho vừa

Trang 12

Hết máu rồi,em cứ xài cây anh.

Nếu lúc nào em bị lũ kia gank

Anh sẽ đến đứng tank cho em chạyFeed vài lần em cũng đừng áy náyAnh mua phù rồi em bán mà tiêu

Em lao vào rồi cứ xả skill

Anh xin hứa luôn chiều em last hitDẫu trong người item anh còn ítNhường cho nàng dẫu nàng đánh cave

Có em rồi,thì anh sẽ đem khoe

Tao có gấu đánh DotA đc nhé

Gato đi, khóc to đi bọn ghẻ

Rồi mỗi ngày,ta cùng đánh DotA

Gió hát tên em, chiều nắng nhẹ

Mưa gọi tên người, khẽ buồn rơiCho mây rực rỡ khung trời

Cho nàng vui dạ nhận lời yêu anh

Trang 13

Gió Bắc đêm đông, trời se lạnh

Mưa ướt hiên nhà, quạnh lòng ai

Cho anh mơ mộng đêm dài

Chợt về ôm lấy đôi vai nàng gầy :")

Gió rét run người, vẫn ngồi đây

Mưa giăng ngoài phố, vẫn nơi này

Riêng mình anh với rượu cay

Uống càng thêm tỉnh, tình say men tình

A.DM_VKL

Anh hùng khí khái hiên ngang

Định giang sơn lớn, mở mang nước nhàMinh quân trụ cột sơn hà

Việt Nam đẹp đẽ như là thiên trân

Khoa thi tuyển mộ tài nhân

Luận bàn quốc sự, an dân trị vì

Trang 14

Quê em vị ngọt mía đường Thơm lừng nức mũi kẹo gương

Sa Huỳnh ven bờ muối trắngCâu hò vang bến Tam Thương

Quê em núi Ấn sông Trà

Oai hùng chiến thắng Ba GiaVạn Tường, Ba Tơ năm đó

Hòa bình xương máu ông cha

Quê em chân chất thật thà

Dân nghèo bương chải phương xaChỉ còn trẻ con ngơ ngác

Bà ông trông cửa trông nhà

Quanh năm mưa lũ bão bùng

Hè thì oi nóng như nung

Đất nghèo cày lên sỏi đá

Dân hiền như đất miền Trung

Trang 15

Những lời này, anh sẽ mãi khắc ghi

Là đau đớn - những gì anh nhận đượcCho tấm lòng và tình yêu mơ ước

Đuối lòng rồi thôi lặng bước quay đi

Đã yêu người nên anh chẳng nghĩ suyTình khao khát cho đi và nhận lại

Tình đơn sơ mãi thương nên khờ dạiNgỡ chân thành sẽ đãi được tình yêu

Để bây giờ đau xót biết bao nhiêu

Trăm cố gắng để mong người cảm độngNgàn mơ ước để bên người mơ mộngTriệu chân thành để hi vọng lời yêu

Tan hết rồi ta lặng bước cô liêu

Về xưa nát nơi tình chiều hiu quạnhGió dợm chân xót lòng nghe se lạnhMây dăng trời cho kỉ niệm buồn tan

Mưa cứ rơi trên lối cũ phai tàn

Khóe mi ướt cho mắt tràn sầu lệ

Nhếch mép cười, trách mình hay đời tệ

Để bây giờ, ta lặng lẽ mình ta

Trang 16

Anh thân hèn, học hành thua bao kẻ

Em xinh hiền, học giỏi, lắm người mơDẫu êm đềm nhưng tình chẳng là thơHai thế giới chẳng bao giờ hoà hợp

Tôi về tìm lại tôi xưa

Quần xanh áo trắng, tóc chưa ngả màuĐôi dòng lưu bút tặng nhau

Chứa chan nước mắt chảy sâu vào lòng Tìm về mơ mộng trắng trong

Bao năm ấp ủ ước mong một mình

Tìm về thơ thẩn linh tinh

Thư tay viết vội chút tình nắng xưa

Thế rồi thơ chẳng kịp đưa

Tan trường li biệt mà chưa tỏ lời

Áo dài mong mỏi người ơi

Trắng tinh khôi ấy tình đời dở dangTan đò bao kẻ sang ngang

Đường chia đôi nẻo, phượng tàn sân xưa

Trang 17

Yêu là chi? Cho đi và nhận lại

Vậy mà đời vẫn kẻ dại lắm cơ

Sao dâng hết cả tuổi trẻ mộng mơ

Rồi nhận lấy thờ ơ và ghẻ lạnh

Cũng là tình, kẻ sống trong hiu quạnhCũng là tình, kẻ lại hạnh phúc thay

Sao cứ bảo là gió thoảng mây bay

Mà lâu lắm tháng ngày chưa quên được

Học trò khờ và lòng bao mơ ước

Tình đầu khờ và mong được nên đôi

Mấy năm trời, chỉ dám mộng mơ thôiTình che giấu để rồi năm qua vội

Còn nhớ gì áo dài trắng tinh khôi

Dòng lưu bút, tình tôi chưa thổ lộ

Hè vội qua, phượng hồng mau nở rộ

Lần cuối cùng trên bến đỗ

Biệt li

Trang 18

Để sau cùng, kẻ ở tiễn người đi

Là khi sáo sang sông, tình ở lại

Năm tháng qua, lớn đầu nhưng sao dại

Sao cứ khờ, sao cứ mãi chờ mong

Còn chút gì cho khoé mắt vội cay

Buồn man mác, ngày xưa hay kể lại

Khoảng khắc buồn, chút yêu thương thơ dạiThôi bây giờ tôi gọi lại ngày xưa

Ngày theo ngày, hửng sáng đến trời trưaBên cửa lớp, ngóng ra sân trường rộng

Ngẩng ngơ chờ bóng người thương trong mộngLúc đầu giờ hay tan tiết đều trông

Để mỗi ngày tôi thoả ước chờ mong

Ngày đôi cử, dáng lưng ong qua lại

Mắt trông theo, bắt gặp nhau, ngừng ngạiCười một mình, rồi chờ đợi ngày mai

Trang 19

Anh yêu em, vì cờ lờ gì vậy?

Đíu biết gì, thế cũng bậy bạ yêu

Sống một đời, tuổi trẻ có bao nhiêuThôi thì thử, cứ yêu liều cho biết

Ấy thế mà, vẫn nhớ nhung da diết

Giả kiểu gì, chẳng khác thiệt vậy taYêu thiệt rồi, tình cảm nó xót xa

Sợ đủ điều, lỡ phôi pha trăm chuyệnTính trước giờ, chả tin chuyện tình duyênYêu với iếc, thấy phiền, thêm rách việcBỗng gặp em, yêu đùa ra yêu thiệt

Ngẫm lại lòng, đíu biết chuyện trần gianVốn yêu đùa, giờ lại lắm gian nan

Em kiêu quá, lại chơi màn vờn chuộtAnh ngơ ngác, tán gái bài không thuộc

Bị em vờn, đau ruột lẫn đâu tim

Anh cắm đầu cắn cỏ lạy xin em

Đừng đùa nữa, làm đêm anh ác mộngGặp được em giữa biển người to rộng

Âu cũng tình, cũng duyên phận mà em

Trang 20

Giữa Sài Gòn, cơn mưa rơi nặng hạtBóng một người đi nhợt nhạt trong mưaChân thờ thẫn, tóc ướt đẫm lưa thưaLăn trên má, tí mưa hay giọt lệ

Con đường về sao hun hút, lê thê Vẫn như thế, quay về sao xa lạ

Mưa to quá hay thân ta tàn tạ

Để đường về trượt ngã dưới trời mưa Con đường này quen thuộc lúc năm xưaCùng chung bước, trong tay bao hứa hẹnNay sao ngã, nay sao tim chết lặng Đâu mất rồi Bao ước hẹn ngày xưa ?

Đâu còn thơ thẩn hằng đêm

Đâu còn mộng mị tên em mỗi ngàyĐâu còn tay nắm chặt tay

Đâu còn lời hứa, theo mây xa rồi

Đâu còn em ở cạnh tôi

Đâu còn mái tóc, đôi môi, nụ cười

Trang 21

Bao năm chẳng rõ một người

Tiền nay có giá hơn mười tình trongMột thời ai đã chờ mong

Một thời ai giữ trong lòng bấy nay

Bây giờ đôi ngả chia tay

Người theo tình mới, ai hay lòng người

Ngày xưa sau giấc ngủ dài

Đánh răng tắm rửa tóc tai đến trườngHọc sinh bao thứ chán chường

Đi tù công lập bốn tường xung quanhThế mà chóng vánh trôi nhanh

Mấy năm áo trắng quần xanh đến trườngBây giờ như vẫn vấn vương

Những năm tháng ấy ta dường như quênĐôi lần cô giáo nhắc tên

Đôi lần chép trộm bài bên cạnh mìnhĐôi lần tim bỗng rung rinh

Ai ngang qua lớp - bóng hình trong tôi

"À ờ", ai bắt chước thôi

Trang 22

Nhiều đêm tin nhắn để rồi tương tưHọc trò trong sáng vô tư

Giờ đây nhớ lại, hình như quên rồi

Nếu một ngày anh bất chợt nói to!Anh yêu em bởi lí do gì đó

Ờ thôi thì chắc là anh chém gió

Chứ cả đời, anh biết chó gì đâu

Nếu một ngày, đôi ta chẳng cãi nhauChắc tiền hết, hay mất đâu cục sạcChứ trước giờ, suốt ngày em bắt nạtDọa thế này rồi lại phạt thế kia

Nếu một ngày, anh bỗng thức thật khuyaKhông cắm net, trong đầu trăm câu hỏi

Đó là ngày, anh nhớ em mòn mỏi

Lâu lắm rồi, ta chưa gọi tên nhau./

Trang 23

Anh nhắm mắt cho tâm hồn trôi lạc

Nhớ nụ cười, nhớ khúc nhạc em ca

Em đi mất, một chiều mưa, vội vã

Nhiều đêm dài, nước mắt mặn xót xa

Mây xanh ngắt, tình ta đâu đẹp vậy

Em đi rồi, thức dậy chỉ buồn thêm

Biết anh chờ, anh thao thức từng đêm

Không cần ngủ, chờ mong em quay lại

Em vẫn nghĩ anh giận em thật nhiều?

Ghét em lắm, thiếu điều không đập được? =3="

Em có hiểu tình yêu là thần dược

Ghét em nhiều cũng xóa sạch được sao?

Anh bây giờ đang vui vẻ biết bao

Chút tình đó chẳng thể nào phai nhạt

Đôi lúc buồn giấc mơ anh đi lạc

Đến bên phòng để chạm nhẹ môi em :">

Trang 24

Tuổi học trò như cơn mưa nặng hạt

Có bao người muốn bỏ lạc tuổi thơXin một lần được tìm lại trong mơCơn mưa ấy, tuổi trẻ ta thơ mộng Anh từng mơ giữa đất trời lồng lộngChính tay mình chinh phục cả thế gian Đến sau cuối, anh bỗng chợt bàng hoàngThế gian đó, là em, từng chút một Năm tháng ấy, dưới mưa, anh dại dột

Lỡ bao lời, anh mất một đời yêu

Năm tháng ấy, anh chỉ tiếc một điềuChưa từng nói lời yêu em chân thật

Giữa biển người, ta lại gặp được nhauTình vẫn thế, bao năm đâu thay đổiNgười hờ hững, chân mong đi qua vội

Để một mình, ta đứng giữa đời trôi

Xin một lần, xin được một lần thôi

Trang 25

Năm tháng ấy, lứa đôi ta thơ dại

Dưới ngăn bàn, lá thư tay chuyền lại

Ai ngồi gần, sao chẳng rõ tình ai

Mong một lần, khi tỉnh giấc ngày maiQuần áo trắng, ta cùng ai đi học

Đèo nhau đi những buổi trưa mệt nhọcĐường đi về, ta vui vẻ cạnh ai

Chẳng có gì trên đời là mãi mãi

Kí ức buồn,kỉ niệm rồi sẽ phai

Hay khoảng khắc bên ai vui thân mậtCũng chỉ là cơn gió thoảng qua timRiêng mình ta, giữ trong lòng hoài niệmĐôi lúc sầu, hay lúc thấy vu vơ

Lòng gợi nhớ để rồi cười nham nhởNhớ bạn bè, nhớ kí ức tuổi thơ

Trang 26

Bài thơ này, anh dành riêng em đó

Như chút tình, tựa gió thoảng mong manhChút nhung nhớ giữa Sài Gòn se lạnhGửi cho người vốn dĩ chẳng yêu anh _

Em bây giờ, đôi mắt vẫn long lanh

Nụ cười đó, dáng người em không đổiVẫn nhí nha những lần đi học vội

Chỉ có mình anh đã đổi thay thôi

_

Cuộc đời này đâu ai phải đơn côi

Vì mơ ước, phù du trôi, vỡ mộng

Vì ngây thơ, giữa biển đời sâu rộng

Lỡ tay khờ, đánh mất mãi người thương

Giấc mơ dài, lại những giấc mơ dài

Bao hồi ức, cứ trong mơ hiện lại

Ta muốn quên, nhưng trong lòng còn mãi

Trang 27

Tại yếu lòng, hay chẳng thể quên ai

Bao lâu nữa, cho ta quên thực tại

Kỉ niệm buồn, những đau đớn hằng đêmTrong bóng tối, ta vì em chịu đựng

Để mỗi ngày, ta chai sạn dần thêm

150.

Hôm nay đươ ng bu i tr a ổ ư đồ ng

Có ng ườ đế i n g i thi p h ng em sang ử ệ ồ

Hôm nao hai k chung àng ẻ đ

Bi bô n ng cháy tr ắ ườ ng làng, sân quê

Ngày thi hai đứ a cùng v ề

Ngu ng ta h a câu th mai sau ơ ứ ề

Ngày đăng: 08/11/2017, 18:44

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w