Dam Bo Miền đất huyền ảo Các dân tộc miền núi Nam Đông Dương Phần XV Lời khấn lúc rảy nước thiêng lên quan tài "Hỡi Thần của những vong hồn người chết - người đã mục ruỗng như gốc rạ
Trang 1Dam Bo
Miền đất huyền ảo
(Các dân tộc miền núi Nam Đông Dương)
Phần XV
Lời khấn lúc rảy nước thiêng lên quan tài
"Hỡi Thần của những vong hồn người chết - người đã mục ruỗng như
gốc rạ - đã chết như ngọn cỏ - bọn ma và quỷ đã bắt người và mang người đi - Bây giờ các cây cây cọc đã làm xong rồi - quan tài đã đẽo rồi - ngày mai, ngày kia người sẽ ở trong đất - đỏ ở dưới, đen ở trên - người ở trong quan tài, người sẽ ở trong mộ - Các ngón tay người sẽ thành chim cu gáy, móng tay người thành chim đại bàng - người sẽ thành thần, người sẽ thành núi - người sẽ thành chim kền kền, người sẽ thành sông - Người muốn ăn cơm, hãy xin Thần sao - người muốn ăn
gà, hãy xin Thần Trăng - Bụng người đói, hay xin Ông Chủ trên Trời - một ông chủ khác coi sóc chúng tôi, một ông chủ khác bảo vệ chúng tôi
Trang 2- Ngày mai, ngày kia, đừng đến đây, đừng lại gần - đừng yêu thương vợ người nữa, đừng yêu thương các con người nữa - từ nay người đã cách
xa như chiếc lá xa cây, như lá đa đã cách xa rồi - thôi từ nay thế là hết "
Lời khấn trên mộ
" Người đã ở với tất cả các người họ hàng của người đã chết - Ngày
mai, ngày kia, chúng tôi đi đến làng nào đó, đến nhà nào đó - xin đừng ngược đãi chúng tôi, xin đừng làm hại chúng tôi, đừng quấy rầy chúng tôi - Chúng tôi bày ra đây cua, tôm, cơm và rau, để lại đây cho người
- Ngày mai, chúng tôi sẽ đi làm việc - Người, là Thần, xin đừng nói gì, xin đừng hiện lên "
Lời khấn của người Mnông Röbut
Can den dut
ôm den dut
Trang 3jong ren prih mböi
jo tuih krah
tömah tuih rany
"Nó đã chết - nó đã thối rữa - tôi xin được sống lâu, thật lâu - cho họ
sống đến tuổi tóc bạc - cho họ hát đến tuổi già - Cho họ tiếp tục làm đồng, tỉa lúa để được có lúa mãi "
Lời khấn của người Mnông Budong
O brah ö Yang
dum brah dum Yang
nöm mai khit
nöm mai um
"Hỡi Thần Brah và Thần Yang - tất cả các Brah và tất cả các Yang -
ông chủ của các ngươi đã chết [1] - ông chủ của các ngươi đã thối rữa -
lễ vật này bây giờ là để cho các ngươi - Ðừng nên sợ gì nữa; đừng
Trang 4nên lo gì nữa - với con lợn này và rượu này mọi sự đã hết - Hỡi các Thần."
Các bản văn này cho thấy đối với người Tây Nguyên rất rõ ràng là người vừa từ giã thế giới này được coi như sống ở thế giới bên kia; chúng biểu hiện nỗi lo sợ ngấm ngầm, ám ảnh, rằng linh hồn người chết sẽ trở lại trên trái đất - và đấy là một lý do của việc hiến sinh
Bài thơ huyền bí về những người chết.- Ở vùng Srê, trong đêm tang lễ,
người ta hát bài thơ này, mà chúng tôi xin dẫn lại toàn bộ bởi nó thật sự
là một công trình độc nhất trong văn học Tây Nguyên và là một bằng chứng đáng chú ý về tinh thần tôn giáo của người Tây Nguyên
(Bài ca bắt đầu bằng một phúng dụ)
"Con kền kền bay, như nó thích,
Quanh con quạ chết, cũng là thích,
Quanh con chó rên, cũng là thích,
Và con người khóc, cũng là thích."
(Rồi bài ca chuyển sang đối thoại hư cấu với người quá cố)
"Người ở đâu về đấy, mà bệnh tật và đau ốm?
Trang 5người ở đâu về đấy mà sâu bọ đốt người,
người ở đâu về đấy mà miệng khô khốc,
người ở đâu về đấy mà ốm vì uống;
người ở đâu về đấy mà cơm không tiêu,
người ở đâu về đấy mà cổ khô rát?"
(người chết trả lời)
"Tôi trở về từ ao Lungling, nơi tôi đã tìm các con nhái,
Tôi trở về từ đồi Dang Krang [2] nơi tôi hái cây lá
Tôi trở về từ núi Gö lang nơi tôi bắn chim tu-căng
Cho nên tôi mới bệnh tật, đau ốm;
cho nên, gáy cứng đơ, tôi không thể gọi mẹ tôi nữa;
cho nên, cổ bị gãy, tôi không thể kêu cha tôi nữa;
cho nên tôi thậm chí không thể mở miệng để nói tên bác tôi."
(bài ca, nói riêng một mình, kể các sự kiện)
"Một Caa đã chui vào bụng nó,
một Caa đã gõ cửa,
một Caa đã xông vào,
Trang 6Như chỉ một dãy cuốc xới tung cả một cánh đồng."
(thay lời gia đình, bài ca khuyên người chết)
"Hãy đợi ở đây, như ở ngoài ruộng, cho những người khác làm việc,
đợi người ta làm nhà cho người,
tìm đất tốt và nơi lành
Người sẽ ra đi, hãy mang theo các ché cũ,
người sẽ ra đi, hãy mang theo một hàng ché vỡ
người sẽ ra đi, hãy mang theo con trâu chỉ còn bộ xương
người sẽ ra đi, hãy mang theo con gà đã nhổ lông
(nghĩ đến các dụng cụ đã dùng để đẽo quan tài, bài ca trở lại với tư duy
về nguồn gốc cơ thể con người, được các Thần tạo nên bằng chính thứ đất mà nay người chết sẽ trở về; vậy nên nó gợi lại, cùng một lúc, các
cơ thể đầu tiên, các công cụ đầu tiên, chiếc lò rèn đầu tiên):
"Các dụng cụ đẽo quan tài kia từ đâu mà ra?
thép rắn của chiếc dao phạt của ta từ đâu mà ra,
đầu và thân thể tốt đẹp thế từ đâu mà ra?
Bệ lò rèn là từ làng Dar-il,
người ta làm bệ để rèn tay và chân nguyên không có khớp,
Trang 7người ta làm bệ để rèn tay và chân quá thẳng
Cấm không được rèn cho kẻ chỉ có mõm bàn chân và bàn tay bị phong
ăn
Ðánh vào thân cây đa thì ra sắt,
sắt được rèn từ chỗ Julgai mà ra,
cái cặp chéo từ chỗ Julgai mà ra,
cái búa có cán từ chỗ Julgai mà ra."
Qua cuộc trò chuyện với người chết, bản văn lý thú này cho thấy sự hiện diện của họ, vẫn còn tiếp xúc với thế giới này, sau khi linh hồn họ
đã từ bỏ thể xác con người Người Êđê sống một hay hai năm với người
quá cố, họ dự phần vào tất cả những lễ hội bắt đầu từ ngôi mộ Bản văn này còn nhắc đến bọn Caa, hạng ma ác, và nói rõ chức năng của chúng,
rình mò, thâm nhập, ăn thịt thân thể người bị ám và làm cho họ chết, do linh hồn thoát ra khỏi thể xác đã bị hủy hoại
Phần cuối cùng chứa đựng những chỉ dẫn thật phong phú về huyền
thoại homo-humus nhìn dưới góc độ các nghi thức tang lễ Ta gặp lại ở
đây tập hợp truyền thống các ý tưởng: cơ thể con người - đất-cây sắt-lò rèn Con người là bằng đất và trở về với đất đã làm nên mình Họ
Trang 8đa-cũng trở về với thế giới thảo mộc, vì nghĩa địa bao giờ đa-cũng ở trong rừng, ở đấy họ thường tìm thấy cây đa đã dùng để rèn nên tứ chi của họ
Ở vùng Êđê, mối quan hệ giữa bản chất người và bản chất thảo mộc đó được biểu hiện bằng việc trồng cây bông trên mộ; ở vùng người Mnông,
đấy là dây leo seitao, "nó đâm từ đất lên đúng vào vị trí quả tim người
quá cố" Người chết, có thể còn hơn cả người sống nữa, là một phần
của cái Toàn thể vĩ đại
Như vậy các nghi thức tang lễ là dịp để bộc lộ các quan niệm tôn giáo
mà chúng ta đã phân tích trên kia, và tập họp chúng lại trong một tổng hợp độc đáo Những gì chúng ta đã nói về văn học, về thơ, về các tín ngưỡng, đều được xác nhận và áp dụng ở đây
Nghi thức bằng hành động.- Hệ thống hoàn chỉnh các nghi thức tang lễ
khiến chúng ta nghĩ đến những vở diễn kéo dài nhiều ngày, các vở diễn
của người Hi Lạp hay các Kịch tôn giáo thời Trung cổ Có trong tay
kịch bản, bây giờ chúng ta có thể theo dõi rõ hơn diễn tiến của hành động, nghiên cứu trò diễn của từng nhân vật, vở diễn thường kéo dài ba ngày, đôi khi bảy ngày; hay chỉ thật sự hoàn tất, như ở vùng Êđê, sau suốt một năm, "trò diễn" cả ban đêm lẫn ban ngày
Trang 9Thân thể người chết.- Thân thể người chết được chăm sóc rất kỹ và rất
trọng vọng; không nên quên rằng linh hồn từng trú ngụ trong cơ thể này vẫn tiếp tục sống và muốn biết gia đình mình đối xử với cái đã từng là hình ảnh của mình như thế nào Thân thể đã chết, nhưng con người đó vẫn tiếp tục sống; cái xác của anh ta là biểu tượng của anh ta đang sống
ở Ðịa ngục, nó làm cho anh ta hiện diện đối với những người thân của anh còn ở trên trần Hành động được diễn ra theo tinh thần đó, tùy theo tộc người
Người chết được ăn mặc quần áo tử tế nhất của họ; ít nhất người ta cũng rửa mặt, bàn tay và bàn chân cho họ; cổ tay và cổ chân được cột những dải băng; thân hình được phủ một tấm chăn, đầu bọc một mảnh vải Như vậy là đã sẵn sàng để cho vào quan tài và đi vào cuộc hành trình xuống Ðịa ngục Người Tây Nguyên ở phía Bắc chú ý đến hướng nằm theo nghi thức của người chết, đầu quay về hướng Ðông, chân về hướng Tây; vả chăng ở nghĩa địa cũng vậy Người Tây Nguyên ở phía nam không có phong tục này và đắp mộ tùy thuộc vào địa hình
Người Bih chờ cho xác chết rã hết thịt mới đem chôn, có một tục lệ kỳ lạ: trước khi bộ xương được đặt vào mộ, một người đàn bà lớn tuổi rửa
xương bằng nước có chứa vỏ cây hmok và củ könyit là thứ nước người
Trang 10ta dùng để tắm cho đứa trẻ sơ sinh; rồi bà để chiếc sọ trong một tấm chăn mà bà đeo ở lưng như người ta địu một đứa bé, cử chỉ tượng trưng biểu hiện cuộc sống mới của người quá cố
Chỉ có người Mdhur thực hiện hỏa táng; đấy là một hiện tượng của ảnh hưởng Chàm
Nghi thức kết thúc bằng một cử chỉ biểu tượng cuối cùng: thả con gà bay đi ở nghĩa địa, có ý nghĩa là giải thoát cho linh hồn ra hẳn khỏi xác chết mang hình người, để bắt đầu một cuộc sống mới ở chốn Ðịa ngục
Và một chu trình mới bắt đầu, theo hình ảnh của chu trình cũ
Xức nước thiêng.- Việc xức những thiêng theo nghi thức khá quen
thuộc trong Truyền thống Tây Nguyên, nhằm mục đích chữa bệnh cũng như mục đích tôn giáo Cũng như việc bôi một vết thương bằng một củ dược thảo biểu thị một sự lành bệnh do trở lại với trật tự chuẩn mực của sự vật, cơ thể con người tiếp xúc với yếu tố thảo mộc của vũ trụ được dự phần vào được tính tái sinh của các thảo mộc ấy, là đối tượng
và dấu hiệu của sự đổi mới phổ niệm Khi một con gà được hiến tế trong một dịp nào đó, theo tục lệ người ta thường lấy máu gà bôi vào những người có mặt, như là dấu hiệu kết giao, tham gia vào tinh thần
Trang 11chung của những người dự cuộc, thông tiếp với họ và với các Yang do
việc bôi mang tính "thánh lễ" máu gà
Trong lễ tang, việc bôi nước thiêng là một dấu hiệu bảo đảm cho một
sự tham gia rộng lớn vào cuộc sống chung của những người sống,
những người chết và các Thần linh, theo trật tự của thế giới vốn vẫn gắn bó khắng khít với nhau Việc xức nước thiêng, tiếp sau lễ hiến sinh, biểu hiện, tượng trưng và xác định mối quan hệ phụ thuộc lẫn nhau đó
Ở vùng Êđê, lễ xức nước thiêng giữ một vị trí quan trọng; lễ k pih ("xức
nước") là trung tâm Người ta dùng bông hoặc một cành lá, nhúng vào rượu cần, và rảy lên người chết, lên quan tài, và lên người chủ lễ Ðôi khi nước xức là rượu cần trộn với máu con vật hiến sinh, là gà hay lợn
Có những vụ khai quật để chửa bệnh, trong đó có việc xức nước thiêng đặc biệt: gặp một trường hợp bệnh nào đó, người phù thủy có thể bảo rằng đấy là do một người chết trong gia đình có vấn đề không yên;
trong trường hợp đó ông ta có thể yêu cầu phải khai quật mộ Việc này kéo theo một lễ hiến sinh mới do người phù thủy tiến hành, ông ta xức nước thiêng để đi vào được linh hồn người bệnh Trong khi làm việc đó, ông đọc lời khấn:
" Ðừng để cho tim nó rộng ra, đừng để sức lực nó giảm, đừng để nó
Trang 12tàn lụi Khi một thân thể gầy, các người (linh hồn những người chết) có thể lấp đầy nó lại Các người làm cho mỡ dâng lên và những thứ dơ bẩn lùi xuống; lũ quỷ không thể làm hại nó nữa; nó sẽ hết ốm, nó sẽ hết sốt "
Những người tham gia việc khai quật cũng phải được xức nước thiêng, sau khi đã tắm, vì cái chết làm bẩn người ta Tục lệ chung là phải tắm sau lễ tang, nước có tác dụng thanh lọc và tái sinh
Ở vùng Srê, nghi thức quy định, sau khi nhập quan, những người thân gần gũi (nhất là những con trai) phải rửa tay trong nước đã dùng để tắm cho người chết; thứ nước rửa tội ấy có tác dụng mang lại cho người nối dõi những đức tính của người quá cố; ở vùng Êđê người ta uống nước
ấy Mục đích vẫn là sự tham gia
Nỗi sợ của những người sống - Phù chú và đại diện.-
Người Tây Nguyên không sợ cái chết cho chính mình Trẻ hay già, họ đón cái chết một cách lạnh lùng, như chúng ta chuẩn bị thay đổi một nơi nghỉ mát Nhưng họ sợ người chết; họ sợ người chết quay trở về, chỉ cần nghĩ đến điều đó đã khiến họ bị tác động một cách kỳ lạ Có thể hiểu được điều đó Họ sợ tất cả những gì vượt qua họ, đặc biệt là các
Trang 13Thần linh, ngay cả các Thần thiện Người đã chết dường như bây giờ tồn tại một cách tâm linh hơn; quả là linh hồn họ ở chốn Ðịa ngục đó được hóa kiếp vào một lốt mới; nhưng nó không còn là đối tượng của các giác quan của chúng ta, nó đã trở nên huyền bí Người chết có quan
hệ trực tiếp hơn với các thế lực tâm linh trú ngụ ở cõi bên dưới đất; họ
tiếp xúc nhiều hơn với các Caa đáng sợ Có thể họ rất mạnh mẽ, có thể
họ muốn trở về cõi trần này để trừng phạt những người thân đã không đối xử thật tốt với họ Ngày xưa đã từng có những người trở về để phán xử và trừng phạt Người Tây Nguyên biết rõ rằng các thế giới khác nhau không xa lạ với nhau, nhưng họ muốn người ta vẫn cứ giống nhau Cho nên họ làm tất cả để cho người chết quên đi cuộc sống đầu tiên này và để cho những người anh em cũ của họ được bình yên Ðấy là lý do của những phù chú, như những lời chúng ta đã biết trong
các bài khấn: "Ðừng yêu thương vợ người nữa, đừng yêu thương các
con người nữa!" - hay tục cắn vào lưỡi rìu, dưới chân quan tài, như lời
thề nguyền đời đời của người Rơngao Ðấy cũng là lý do của việc
những người họ hàng thân thuộc cố tìm cách để được đại diện nhiều nhất bên cạnh người chết: ở nhà thì những người khóc thuê, tóc xõa, tay ôm đầu, được cử để quây quanh thi hài; ở nghĩa địa thì làm những
Trang 14bức tượng nhỏ thay hình những người thân, đi theo và khóc người chết, tay ôm đầu và khuỷu tay chống đầu gối [3] Phong tục Xơđăng sử
dụng một chiếc mặt nạ gỗ, bram, trong các nghi lễ ở nghĩa địa cũng
nằm trong ý nghĩa này
Khi chuyển quan tài ra nghĩa địa, người ta tìm cách làm sao cho người
từ giã thế giới này có thể nhìn thấy nó một lần cuối cùng, hoặc đưa quan tài đi qua làng, hoặc quay quan tài trên đám ruộng, để cho người
ấy được nhìn ngắm theo mọi phương cái cảnh quang mình đã sống cả cuộc đời Ðấy vừa là một sự quan tâm tế nhị vừa là mong muốn sau đó
coi mọi sự thế là đã chấm dứt: "Nhất là đừng có trở về nữa!" Và khi quay về nhà, người ta đi một con đường khác để đánh lạc hướng Caa
Cũng thường có việc thay đổi chỗ ở: nơi ở cũ bị coi là xấu, bởi nó khiến người ta nghĩ quá nhiều đến người quá cố và, nhất là, người quá
cố đã biết rõ chỗ ấy Nhiều truyền thuyết kể chuyện một người chết trở
về trần gian khó tìm ra được nhà mình vì những người còn sống đã dời nhà Ở đây ta lại gặp thêm một cặp song song nữa: những người sống làm lại một ngôi nhà, trong khi người chết làm lại một cuộc sống khác,
"ở bên kia"
Những điều kiêng cử.- Hình như cũng vì sợ linh hồn người chết, để
Trang 15tranh thủ tất cả những thế lực đáng sợ đó, để tránh những sự trừng phạt
và báo thù, mà người Tây Nguyên đã đặt ra những điều kiêng cử hạn chế tự do của mình Khi thi hài còn để trong nhà, thì không được đi tắm; người ta chỉ đi ra ngoài vì những nhu cầu của viếc cúng tế; trong một tuần, hay nhiều hơn nữa, trong cả làng không được đánh trống; ngay cả lao động cũng bị kiêng trong một thời gian nhất định, có khi mất cả vụ thu hoạch
Lệ kiêng cử được dỡ bỏ hoặc dần dần hoặc ngay một lúc Dầu thế nào, mọi kiêng cử đều chấm dứt khi đã bỏ mả Người chết đã được bỏ cho
số kiếp mới của họ Chẳng còn gì phải sợ về phía họ nữa; những người sống có thể trở lại cuộc sống bình thường của mình
Từ nay, nơi kiêng là nghĩa địa ; người ta chỉ trở lại đó để làm các lễ tiết
bổ sung (khi một người chết được chôn quá vội, không tuân thủ tất cả các nghi lễ), trong lễ cúng những người chết (Bana), để làm những cuộc hòa giải, sửa chữa những lỗi lầm đối với người chết hay đối với
ngôi mộ, lễ hiến sinh cuối cùng trước khi bỏ mả (lễ hiến sinh wat ở vùng Êđê, choh cham ở vùng Xơđăng)
"Hỡi Thần người chết, bây giờ quan tài đã làm xong rồi, đã đậy lại rồi,
đã buộc lại rồi, đã dấu đi rồi, đã chôn rồi; những cây cột kut đã đẽo
Trang 16rồi Chúng tôi đến đây cho rượu, chúng tôi đến đây đến đây mang cơm cho người, để người ăn và uống, bởi từ nay chúng tôi sẽ bỏ người, bởi
từ nay chúng tôi không còn chăm nom người, chúng tôi quay lưng lại với người
" Người ở trong mộ, lều người ở trong tranh, nhà người ở giữa rừng
dương xỉ; người ở đất khác, người uống nước khác Ðừng gọi, đừng đến gần, đừng thương yêu các cháu của người nữa Con gà đã bay và cùng lúc chúng tôi đã bỏ người Tôi đã nói hết; đây là lời cầu khấn cuối cùng, Hỡi Thần người chết"
Trang 17Tuy nhiên người ta vẫn làm một nghi lễ cho người chết để anh ta có thể được hưởng lộc; không thể để cho anh ta thiếu thốn mọi thứ, nhưng anh
ta sẽ trú ngụ ở một nơi khác Ở một số tộc người phía Bắc, người chết bất đắc kỳ tử thậm chí không có quan tài; người Xơđăng chôn những người đàn bà chết khi sinh nở bên ngoài nghĩa địa Cũng vì lý do đó, trong các tộc người phía Nam, người chết bất đắc kỳ tử không được đưa vào nhà để liệm; người ta làm cho họ một căn chòi riêng ra, và thường đốt đi sau khi chôn cất
Trong trường hợp chết bất đắc kỳ tử, người Srê làm một lễ hiến sinh
đặc biệt dâng Börlang Kang để linh hồn, bị Thần các Tai nạn bắt, có thể
trở về bên những người thân, dưới Ðịa ngục Phong tục này cho thấy ý muốn của các Thần cách ly riêng những người bị tai nạn và những người mắc bệnh dịch hạch
Các tộc người có tục đặt người chết theo hướng nhất định, thì đảo
ngược hướng đầu và chân đối thi hài người chết bất đắc kỳ tử
Ðối với những người đã mất, người ta vẫn làm một lễ hiến sinh, vì thương xót, để làm nguôi lòng các Thần bất bình vì sự đảo lộn trật tự của mọi sự vật này; nhưng người ta biết rõ một người chết như vậy không còn có phần trong cộng đồng; họ đã ra khỏi vòng Là một linh
Trang 18hồn lang thang, họ sẽ làm nô lệ cho bọn quỷ sứ
Ðôi khi, có thể để cố gắng đưa người chết gia nhập trở lại trong cộng đồng, người ta giả làm một lễ chôn cất đầy đủ; để làm việc đó, người Xơđăng làm một chiếc quan tài nhỏ tượng trưng, người Êđê dùng một chiếc ché rỗng Khi Antomarchi chết ở Hà Nội, người Êđê đã làm nghi
lễ này Theo cách làm lễ trang trọng hơn đối với trường hợp chết ở xa, nhưng tự nhiên, hình như một người chết như vậyvẫn còn có phần nào
đó chung với những người thân và tổ tiên, dầu trường hợp của họ đã đi
ra ngoài trật tự tốt đẹp của vũ trụ
"Người đã mục như gốc rạ, chết như cỏ khô; bọn quỷ sứ bắt người và
mang người đi; người đã được chôn, dấu kín; đất lấp trên người đã bị xéo mạnh, nắm đất đã được đắp lên, mộ đã làm rồi Người đã chết ở ngoài đất của chúng ta, trên một hòn đảo ngoài biển "
Bây giờ, sau khi đã phân tích những biểu hiện chung hoặc rất gần nhau trong tư tưởng tôn giáo của người Tây Nguyên liên quan đến vấn đề-chìa khóa là các tang lễ, vì tò mò, chúng ta sẽ quan sát những đặc điểm riêng đối với một số tộc người
Người Mạ giữ quan tài người chết trong nhà suốt một tháng Một lỗ
Trang 19thủng bên dưới quan tài thông với một cái ché bằng một cái ống tre Chiếc ché được đem đổ đều đặn ở nghĩa địa; khi không còn gì chảy ra nữa, thi thể được đưa ra mộ Một số người Mạ (Dangur) cách ly người
ốm trong một căn lều tách biệt; hằng ngày người ốm gọi thức ăn bằng cách kéo một sợi dây nối với một cái lạc; khi không nghe tiếng lạc nữa, người ta đến xem anh ta đã ra sao Khi nhận ra người ấy đã chết, người
ta đốt cả căn lều lẫn người
Người Noup cất một căn nhà riêng, khi có người chết, để canh người chết, ở đó nhiều người tập trung chung quanh quan tài; khi đã chôn cất xong, người ta đốt căn nhà đó
Người Cil rất sợ cái chết Khi có người chết ở chỗ họ, họ bỏ trốn khỏi nhà, chỉ trở về để ngủ Ngày an táng, từ nghĩa địa họ chạy rất nhanh về nhà, vừa hét to để xua đuổi tà ma
Các thủ lĩnh Giarai được hỏa táng "Tro được thu góp một cách kính cẩn và thờ phụng chung trong năm năm Một phần được trao cho bà vợ góa, bà giữ trong một chiếc lọ mà bà phải buộc và đeo trên lưng, khi bà
ra khóc trên mộ chồng." Khi an táng một thủ lĩnh Srê, người ta buộc con ngựa của ông ta bên cạnh mộ; cái đói hay hổ sẽ đưa nó về thế giới bên kia theo chủ
Trang 20Ở vùng Bana, sáu ngày đầu tiên, "những người thân đến khóc trên mộ,
đổ nước vào trong chén và hút vào ống điếu của người chết rồi phà khói vào một cái ống tre rỗng chôn sâu đến tận đầu quan tài" Người Xơđăng để một cái lỗ trống trên nấm mộ để linh hồn người chết lang thang
Các nghi thức đó là một dấu hiệu, do sợ (Cil), hay do muốn làm vui lòng người chết (Bana, Xơđăng), về một mối liên hệ giữa người sống
và người chết, mà những người sống còn luôn cảm nhận vì thấy người chết như đang hiện diện
Böjöu - Những người phù thủy.- Người lạ bước vào một căn nhà nơi
một người phù thủy đang hành lễ, sẽ rất ngạc nhiên về không khí ở đấy Những người trong căn nhà ấy, tối hơn các căn nhà khác, thậm chí không hề chú ý tới người mới đến; vậy mà người Tây Nguyên vốn hiếu khách Chính giữa một nửa vòng tròn những người chen chúc và chăm chú, một người phủ kín chăn từ đầu đến chân, đang niệm thần chú và rung lạc Cử tọa, bị lôi cuốn, chỉ khẽ thì thào Ðây không phải là lúc đến thăm những người Tây Nguyên này; tốt hơn cả là nên quay về Con người ấy, đầy quyền lực và được nể sợ, có ảnh hưởng trong cả làng và khắp vùng chung quanh, là ai vậy? Dầu thuộc tộc người nào và
Trang 21nói phương ngữ nào, người Tây Nguyên đều gọi ông ta là böjöu, mà người ta dịch là "phù thủy" Khi ông ta không hành lễ, thì người böjöu
chẳng có gì khác thường cả Ðấy là một người đàn ông hay một người đàn bà bất kỳ nào đó giống như những người khác, sống cuộc sống của làng mình Ta vẫn đi qua cạnh họ hằng ngày và người ngoài không thể đoán ra điều gì cả Chẳng có dấu hiệu nào phân biệt được họ; họ ăn mặc như bất cứ ai trong tộc người của họ Nhưng trong vùng, người ta
biết ai là böjöu; khi có việc cần, người ta đến tìm và mời họ Họ là một
trung gian giữa thế giới con người và thế giới Thần linh Họ tiến hành
ảo thuật một cách chính thức
Nguồn gốc của böjöu.- Ai cũng có thể trở thành böjöu; nhưng phải có
thiên hướng và phải được tôn phong Một người đàn bà Tây Nguyên tự
xưng là böjöu phải trả giá rất đắt: làng đốt nhà bà ta
Triệu chứng người được trao chức năng này biểu hiện trước tiên bằng các hiện tượng về thể chất, những rối loạn trong cơ thể Người ốm bị
các Yang hành; họ ăn không ngon, cảm thấy đau không biết vì sao,
muốn bỏ nhà ra đi và, thường khi bước ra khỏi nhà và cứ thế đi thẳng tới trước mặt cho đến khi mệt lử Những người thân lo lắng cho họ, những người già bàn tán về trường hợp của họ Các hiện tượng tái diễn,