=> Nguyễn Tuân là một nhà văn lớn, một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp; là cây bút có phong cách nghệ thuật độc đáo, có sở trường về thể loại tuỳ bút.. Họ mặc dù buông xuôi, bất lực tr
Trang 1Đọc văn
Chữ người tử tù
( Nguyễn Tuân )
Trang 3 I/Tác giả : Nguyễn Tuân ( 1910 -1987 )
- Nguyễn Tuân quê ở Hà Nội Ông xuất thân
trong một gia đình nhà nho khi Hán học đã tàn.
- Trước cách mạng tháng Tám, ông là một cây bút tiêu biểu trong Tự lực văn đoàn.
-Sau cách mạng tháng Tám , ông là một nhà văn
có nhiều đóng góp cho hai cuộc kháng chiến
chống Pháp và chống Mỹ của dân tộc.
=> Nguyễn Tuân là một nhà văn lớn, một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp; là cây bút có phong cách nghệ thuật độc đáo, có sở trường về thể loại tuỳ bút.
I./ Tìm hiểu chung
Trang 4 2./ Tập truyện “Vang bóng một thời”:
ngắn của Ngyễn Tuân viết về một thời
đã qua, nay chỉ còn “vang bóng”
nho sĩ cuối mùa - những người tài hoa nhưng bất đắc chí Họ mặc dù buông xuôi, bất lực trước những nhố nhăng của xã hội nhưng không a dua theo
thời, không chạy theo danh lợi mà vẫn
cố giữ “thiên lương” và “sự trong sạch của tâm hồn” bằng cách thực hiện “cái
Trang 5- Mỗi truyện dường như đi vào một cái
tài, một thú chơi tao nhã, phong lưu của nhà nho tài hoa lỡ vận : chơi chữ, thưởng thức chén trà buổi sớm, làm đèn trung thu, thú chơi hoa, thưởng nguyệt …
=> Qua tập truyện, nhà văn không chỉ
thể hiện sự nuối tiếc vẻ đẹp của một thời quá vãng, mà còn bộc lộ niềm trân trọng
và tự hào về truyền thống văn hoá lâu đời của dân tộc
Trang 63.Truyện ngắn “Chữ người tử tù”:
a Xuất xứ :
Là một trong 11 truyện ngắn in trong tập truyện “ Vang bóng một thời ” của Nguyễn Tuân
-Tác phẩm có nguyên mẫu lịch sử từ cuộc đời Cao Bá Quát - một danh sĩ đời
Nguyễn mà tài thơ văn và tính cách
ngang tàng đã trở thành huyền thoại.
Trang 7 b Bố cục :
Phần 1: “Nhận được….rồi sẽ liệu” nỗi lòng xốn xang của viên quản ngục.
Phần 2: “Sớm hôm sau…một tấm lòng trong thiên hạ” tâm trạng & thái độ của HC & quản ngục.
Phần 3: còn lại – nguyện vọng của viên quản ngục đã đạt & những lời tâm huyết của ông HC.
Trang 8“đời ta cũng mới viết có hai bộ tứ bình và một bức trung đ
ờng cho ba ng ời bạn thân của ta thôi”
Trang 9
Ông Đồ Già
Vũ Đình Liên
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Mài mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài:
"Hoa tay thảo những chữ
Như phượng múa rồng bay"
Nhưng mỗi năm mỗi vắng,
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài giời mưa bụi bay
Năm nay hoa đào nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
Trang 10
Nghiªn mùc
3 mÆt cña thoi mùc
Bót l«ng Bån röa bót b»ng ngäc
Trang 11TiÓu triÖn LÖ Th Ch©n th Th¶o th
Trang 12ChÊt liÖu giÊy
ChÊt liÖu tre
Trang 13II./ Đọc - hiểu văn bản
Trang 142./ Hình tượng nhân vật Huấn Cao
a.Huấn Cao là một con người tài hoa.
vang lừng trong thiên hạ.
văn võ song toàn.
Cái tài của ông bộc lộ tố chất của
một đấng hiền nhân – quân tử.
Trang 15b Huấn cao là người có tâm hồn trong sáng & nhân cách cao thượng.
- Có ý thức về tài năng của mình.
mình ( 3 người ).
- Có nhân cách cao thượng.
hay tiền bạc bao giờ.
Có cái tâm trong sáng – biết quý trọng cái đẹp, quý trọng những kẻ hiền tài, có thiên lương trong sáng.
Trang 16c Huấn Cao là con người có khí phách hiên
ngang, bất khuất.
đình.
doạ dẫm thô lỗ của tên lính áp giải.
- Cách ứng xử với viên quản ngục:
quản ngục.
- Khi nhận tin chuẩn bị về kinh chịu án tử Huấn
Cao thản nhiên mỉm cười.
Trang 17 Huấn Cao là con người chí lớn
không thành nhưng trước sau vẫn coi thường gian truân khổ ải, xem khinh cái chết dù biết nó đã kề bên Tư thế luôn hiên ngang, bất khuất.
Là người yêu thích tự do, luôn muốn vùng vẫy thoát khỏi những gông cùm bó buộc.
Trang 183./ Cảnh ông Huấn cho chữ.
- Một cảnh tượng xưa nay chưa từng
có.
trên vọng canh.
ướt, tường đầy mạng nhện, đất bừa
bãi phân chuột, phân gián của nhà tù.
trọng, đầy cảm động.
Trang 19 Con người :
Người nghệ sĩ cho chữ – cổ đeo gông,
chân vướng xiềng, khói toả cay mắt.
Người nhận chữ khúm núm, run run
Cái thiện đã chiến thắng cái ác, cái
xấu Chính vì thế giá trị của cái đẹp & của lòng yêu cái đẹp càng được tôn
cao.
Trang 204./ Lời ông Huấn khuyên viên quản ngục.
Ý nghĩa của lời khuyên : cái đẹp có thể sản
sinh từ đất chết, nơi tội ác ngự trị nhưng
không thể sống chung với tội ác Con người
chỉ có thể & chỉ xứng đáng được thưởng thức cái đẹp khi giữ được thiên lương.
Tác dụng của lời khuyên.
Ngục quan cảm động.
Vái người tù một cái.
Dòng nước mắt rỉ vào kẽ miệng làm cho
nghẹn ngào.
Cảm hoá một con người.
Hình tượng Huấn Cao là vẻ đẹp của một
nhân cách hiên ngang, bất khuất toả sáng
giữa đêm tối của một xã hội tù ngục vô nhân đạo.
Trang 215./ Viên quản ngục & thầy thơ lại.a./ Viên quản ngục
Tính cách dịu dàng
Biết tiếc, biết trọng người tài
nhạc hỗn loạn xô bồ
Có sở thích cao quý, biết yêu
cái đẹp, tha thiết với cái đẹp
Viên quản ngục là người có nhân cách, có lương tâm nhưng bị đặt
nhầm chỗ, biết trân trọng, thực
lòng yêu cái đẹp của tài hoa
Trang 22b./ Thầy thơ lại.
Kẻ biết kính mến khí phách
Biết tiếc, biết trọng người tài
Không phải là một kẻ xấu hay vô
định sự chiến thắng của vẻ đẹp
chân, thiện, mĩ.
Trang 236./ Nghệ thuật.
Sự sáng tạo tình huống đặc biệt
Tạo xung đột kịch
Nghệ thuật miêu tả tâm lí n.vật
Nghệ thuật viết truyện
vừa cổ kính vừa hiện đại
Trang 24đen tối Con người được lí tưởng hoá này cũng như những kẻ tài hoa, những giang hồ lãng tử khác trong Vang
bóng một thời là hình bóng của
Nguyễn Tuân, là ước mơ của Nguyễn Tuân.
Trang 25III Tổng kết
dáng dấp của nhân vật lý
tưởng - một bậc quân tử ,
“đấng trượng phu” - theo
quan niệm trong xã hội
phong kiến ngày xưa.
và “Vang bóng một thời” nói chung tiêu biểu cho văn
phong tài hoa, tài tử của
Nguyễn Tuân trước Cách
mạng tháng Tám.