1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Thơ tình Việt Nam ( hay tuyệt )

9 491 2
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 9
Dung lượng 81,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

"Vì sao" Tặng Ðoàn Phú Tứ Xuân Diệu Bữa trước, riêng hai dưới nắng đào, Nhìn tôi cô muốn hỏi "vì sao?" Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp Một thoáng cười yêu thoả khát khao - Vì sao giáp mặt

Trang 1

(Xuân Diệu)

Yêu là chết trong lòng một ít

Vì mấy khi yêu mà đã được yêu

Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu;

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt

Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

- Yêu, là chết trong lòng một ít

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt

Những người si theo dõi dấu chân yêu

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu

Và tình ái là sợi dây vấn vít

Yêu, là chết ở trong lòng một ít

"Vì sao"

Tặng Ðoàn Phú Tứ (Xuân Diệu)

Bữa trước, riêng hai dưới nắng đào,

Nhìn tôi cô muốn hỏi "vì sao?"

Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp

Một thoáng cười yêu thoả khát khao

- Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên

Tôi đã đày thân giữa xứ phiền

Không thể vô tình qua trước cửa

Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên?

Ai đem phân chất một mùi hương

Hay bản cầm ca! tôi chỉ thương

Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc,

Như thuyền ngư phủ lạc trong sương

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!

Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa

Dầm chân trong nước, đứng say sưa;

Ðể tôi là kẻ qua sa mạc

Tạm lánh hè gay; - thế cũng vừa

Rồi một ngày mai tôi sẽ đi

Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!

Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ quá,

Chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì

Trăng

(Xuân Diệu)

Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá

ánh sáng tuôn đầy các lối đi

Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ

Im lìm, không dám nói năng chi

Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng

Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,

Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá

Và làm sai lỡ nhịp trăng đang

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,

Cho gió du dương điệu múa cành:

Cho gió đượm buồn, thôi náo động

Linh hồn yểu điệu của đêm thanh

Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ, Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ

Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!

Hai người, nhưng chẳng bớt bơ vơ

Xa cách

Tặng Ðỗ Ðức Thu (Xuân Diệu)

Có một bận em ngồi xa anh quá Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn,

Em xích gần hơn một chút anh hơn,

Em ngoan ngoãn xích gần hơn chút nữa

Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã Ðến kề anh, và mơn trớn: "Em đây"

Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay

Vì anh nghĩ, thế vẫn còn xa lắm

Ðôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!

Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!

Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều

Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng

Dầu tin tưởng: Chung một đời, một mộng,

Em là em; anh vẫn cứ là anh

Có thể nào qua Vạn Lí trường thành Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật

Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất, Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em

- Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,

Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ

Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió, Anh muốn vào dò xét giấc em mơ, Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ, Cũng như em giấu những điều quá thực

Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!

Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!

Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!

Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!

Hãy khăng khít nhữg cặp môi gắn chặt Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;

Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:

"Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"

Phải nói

(Xuân Diệu)

Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ?

"Anh tham lam, anh đòi hỏi qúa nhiều

Anh biết rồi, em đã nói em yêu ; Sao vẫn nhắc một lời đã cũ?"

- Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ, Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng Không tỏ hay, yêu mến cũng là không,

Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch

Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích

Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài

Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai Thì ân ái có bao giờ lại cũ?

Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ, Phải nói yêu trăm bận đến nghìn lần;

Phải mặn nồng cho mãi mãi đem xuân, Ðem chim bướm thả trong vườn tình ái

Em phải nói, phải nói, và phải nói:

1

Trang 2

Bằng lời riêng nơi cuối mắt đầu mày,

Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say,

Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết,

Bằng im lặng, bằng chi anh có biết!

Cốt nhất là em chớ lạnh như đông

Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng

Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ,

Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ

Vô biên

(Xuân Diệu)

Như kẻ hành nhân quáng nắng thiêu,

Ta cẫn uống ở suối thương yêu;

Hãy tuôn âu yếm, lùa mơn trớn,

Sóng mắt, lời môi, nhiều - thật nhiều!

Chớ nên tiết kiệm, hỡi nàng tiên!

Ta được em chăng lại mất liền:

Với bạn ân tình hay với cảnh,

Nơi nào ta cũng kiếm Vô-biên

Những phen reo hót, những cơn say

Những lúc mây đen ám mặt mày,

Là lúc lời xa muôn thế giới

Ðến vờn trong dạ cánh chim bay

Trời cao trêu nhử chén xanh êm;

Biển đắng không nguôi nỗi khát thèm

Nên lúc môi ta kề miệng thắm,

Trời ơi, ta muốn uống hồn em!

Ðơn sơ

Tặng Nguyễn Gia Trí (Xuân Diệu)

Em nói trong thư: "Mấy bữa rày,

"Sao mà bươm bướm cứ đua bay;

"Em buồn em nhớ, chao! em nhớ!

"Em gọi thầm anh suốt cả ngày

"Ngoài ấy vui không, anh của em?

"Trong này đã có nắng vàng êm;

"Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,

"Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im

"Mùa xuân khó chịu quá đi thôi!

"Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi,

"Chim hót xui em nghe quạnh quẽ:

"- Hay là anh đã bỏ em rồi"?"

ồ! mới nghiêng mình xem nước trong

Vui mừng em thấy má em hồng "

Em tôi ăn nói vô duyên quá!

Em đốt lòng anh, em biết không?

Tương tư chiều

(Xuân Diệu)

Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm,

Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em

Không gì buồn bằng những buổi chiều êm

Mà ánh sáng đều hoà cùng bóng tối

Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối:

Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành:

Mây theo chim về dãy núi xa xanh

Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ

Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!

Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm, Với sương lá rụng trên đầu gần gũi, Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi, (Ðược giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu)

- Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh

Anh nhớ tiếng Anh nhớ hình Anh nhớ ảnh

Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!

Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời

Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm

Giục giã

(Xuân Diệu)

Mau với chứ, vội vàng lên với chứ,

Em, em ơi, tình non đã già rồi;

Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi, Mau với chứ! Thời gian không đứng đợi

Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới

Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa

Nắng mọc chưa tin, hoa rụng không ngờ

Tình yêu đến, tình yêu đi, ai biết?

Trong gặp gỡ đã có mầm li biệt Những vườn xưa, nay đoạn tuyệt dấu hài

Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai;

Ðời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn

Vừa xịch gối chăn, mộng vàng tan biến;

Dung nhan xê động, sắc đẹp tan tành Vàng son đương lộng lẫy buổi chiều xanh

Quay mặt lại : cả lầu chiều đã vỡ

Vì chút mây đi, theo làn vút gió

Biết thế nào mà chậm rãi em ơi?

Sơm nay, sương xê xích cả chân trời

Giục hồng nhạn thiên đi về cõi Bắc

Ai nói trước lòng anh không phản trắc

Mà lòng em sao lại chắc trơ trơ?

- Hái một mùa hoa lá thuở măng tơ Ðốt muôn nến sánh mặt trời chói lói:

Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối

Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm

Em vui đi, răng nở ánh trăng rằm

Anh hút nhuỵ của mỗi giờ tình tự Mau với chứ! Vội vàng lên với chứ!

Em, em ơi! Tình non sắp già rồi

Biển

(Xuân Diệu)

Anh không xứng là biển xanh Nhưng anh muốn là bờ cát trắng

Bờ cát dài phẳng lặng Soi ánh nắng pha lê

Bờ đẹp đẽ cát vàng

- Thoai thoải hàng thông đứng Như lặng lẽ mơ màng

Suốt ngàn năm bên sóng

Anh xin làm biển biếc Hôn mãi cát vàng êm Hôn thật khẽ thật êm

2

Trang 3

Hôn êm đềm mãi mãi

Ðã hôn rồi hôn lại

Cho đến mãi muôn đời

Ðến tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt

Cũng có khi ào ạt

Như nghiến nát bờ em

Là lúc chiều yêu mến

Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng cũng xin làm bể biếc

Ðể hát mãi bên gành

Một tình chung không hết

Ðể những khi bọt tung trắng xoá

Và gió về bay toả nơi nơi

Như hôn mãi ngàn năm không thoả,

Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

Chân quê

(Nguyễn Bính)

Hôm qua em đi tỉnh về

Ðợi em ở mãi con đê đầu làng

Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng

áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!

Nào đâu cái yếm lụa sồi?

Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?

Nào đâu cái áo tứ thân?

Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?

Nói ra sợ mất lòng em

Van em em hãy giữ nguyên quê mùa

Như hôm em đi lễ chùa

Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh!

Hoa chanh nở giữa vườn chanh

Thầy u mình với chúng mình chân quê

Hôm qua em đi tỉnh về

Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều

Chờ nhau

(Nguyễn Bính)

Láng giềng đã đỏ đèn đâu?

Chờ em ăn giập miếng giầu, em sang!

Ðôi ta cùng ở một làng

Cùng chung một ngõ vội vàng chi anh?

Em nghe họ nói mong manh

Hình như họ biết chúng mình với nhau

Ai làm cả gió đắt cau

Mấy hôm sương muối cho giầu đỏ non?

Tương tư

(Nguyễn Bính)

Thôn Ðoài ngồi nhớ thôn Ðông,

Một người chín nhớ mười mong một người

Gió mưa là bệnh của trời,

Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng

Hai thôn chung lại một làng,

Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?

Ngày qua ngày lại qua ngày,

Lá xanh nhuộm đỏ thành cây lá vàng

Bảo rằng cách trở đò giang,

Không sang là chẳng đường sang đã đành;

Nhưng đây cách một đầu đình,

Có xa xôi mấy mà tình xa xôi

Tương tư thức mấy đêm rồi, Biết cho ai biết, ai người biết cho

Bao giờ bến mới gặp đò, Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau

Nhà em có một giàn giầu, Nhà anh có một hàng cau liên phòng

Thôn Ðoài thì nhớ thôn Ðông, Cau thôn Ðoài nhớ giầu không thôn nào?

Trường huyện

(Nguyễn Bính)

Học trò trường huyện ngày năm ấy Anh tuổi bằng em lớp tuổi thơ Những buổi học về không có nón Ðội đầu chung một lá sen tơ

Lá sen vương vấn hương sen ngát

ấp ủ hai ta chút nhụy hờ

Lũ bướm tưởng hoa cài mái tóc Theo về tận cửa mới tan mơ

Em đi phố huyện tiêu điều lắm Trường huyện giờ xây kiểu khác rồi

Mà đến hôm nay anh mới biết Tình ta như chuyện bướm xưa thôi

Cô hái mơ

(Nguyễn Bính)

Thơ thẩn đường chiều một khách thơ, Say nhìn xa rặng núi xanh lơ,

Khí trời lặng lẽ và trong trẻo, Thấp thoáng rừng mơ cô hái mơ

Hỡi cô con gái hái mơ già!

Cô chửa về ư? Ðường thì xa,

Mà ánh trời hôm dần một tắt Hay cô ở lại về cùng ta?

Nhà ta ở dưới gốc cây dương Cách động hương sơn nửa dặm đường

Có suối nước trong tuôn róc rách

Có hoa bên suối ngát đưa hương

Cô hái mơ ơi!

Chẳng trả lời nhau lấy một lời

Cứ lặng rồi đi, rồi khuất bóng

Rừng mơ hiu hắt lá mơ rơi

Lỡ bước sang ngang

(Nguyễn Bính)

"Em ơi, em ở lại nhà Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương

Mẹ già một nắng hai sương Chị đi một bước trăm đường xôi xa Cậy em, em ở lại nhà

Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương

Hôm nay khói pháo đầy đường Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng Chuyến này chị bước sang ngang

Là tan vỡ giấc mộng vàng từ nay

Rượu hồng em uống cho say Vui cùng chị một vài giây cuối cùng Rồi đây sóng gió ngang sông

3

Trang 4

Ðầy thuyền hận, chị lo không tới bờ.

Miếu thiêng vụng kén người thờ

Nhà hương khói lạnh, chị nhờ cậy em

Ðêm nay là trắng ba đêm

Chị thương chị, kiếp con chim lìa đàn

Một vai gánh lấy giang san

Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thương

Mắt quầng, tóc rối tơ vương

Em còn cho chị lược gương làm gì!

Một lần này bước ra đi

Là không hẹn một lần về nữa đâu

Cách mấy mười con sông sâu

Và trăm nghìn vạn dịp cầu chênh vênh

Cũng là thôi Cũng là đành

Sang ngang lỡ bước riêng mình chị sao?

Tuổi son nhạt thắm phai đào

Ðầy thuyền hận có biết bao nhiêu người!

Em đừng khóc nữa, em ơi!

Dẫu sao thì sự đã rồi, nghe em

Một đi bảy nổi ba chìm

Trăm cay, ngàn đắng, con tim héo dần

Dầu em thương chị mười phần

Cũng không ngăn nổi một lần chị đi

Chị tôi nước mắt đầm đìa

Chào hai họ để đi về nhà ai

Mẹ trông theo, mẹ thở dài

Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran

Tôi ra đứng ở đầu làng

Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa

Trời mưa ướt áo làm gì?

Năm mười bảy tuổi chị đi lâý chồng

Người ta: pháo đổ rượu hồng

Mà trên hồn chị: một vòng hoa tang

Lần đầu chị bước sang ngang

Tuổi son sông nước đò giang chưa tường

ở nhà em nhớ mẹ thương

Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ

Mẹ ngồi bên cửi xe tơ

Thời thường nhắc: Chị mày giờ ra sao?

Chị bây giờ nói thế nào?

Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoang

Chị từ lỡ bước sang ngang

Trời giông bão, giữa tràng giang, lật thuyền

Xuôi dòng nước chảy liên miên

Ðưa thân thế chị tới miền đau thương

Mười năm gối hận bên giường

Mười năm nước mắt bữa thường thay canh

Mười năm đưa đám một mình

Ðào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên

Mười năm lòng lạnh như tiền

Tim đi hết máu, cái duyên không về

Nhưng em ơ! một đêm hè

Hoa xoan nở, xác con ve hoàn hồn

Dừng chân trên bến sông buồn

Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sang

Ðoái thương thân chị lỡ làng

Ðoái thương phận chị dở dang những ngày

Rồi rồi chị nói sao đây?

Em ơi, nói nhỏ câu này với em

Thế rồi máu trở về tim

Duyên làm lành chị duyên tìm về môi

Chị nay lòng ấm lại rồi

Mối tình chết đã có người hồi sinh

Chị từ dan díu với tình

Ðời tươi như buổi bình minh nạm vàng

Tim ai khắc một chữ "nàng"

Mà tim chị một chữ "chàng" khắc theo Nhưng yêu chỉ để mà yêu

Chị còn dám ước một điều gì hơn?

Một lầm hai lỡ keo sơn Mong gì gắn lại phím đờn ngang cung Rồi đêm kia, lệ ròng ròng

Tiễn đưa người ấy sang sông chị về

Tháng ngày qua cửa buồng the Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa"

úp mặt vào hai bàn tay

Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm

"-Ðã đành máu trở về tim Nhưng khôn ướt nổi cánh chim giang hồ Người đi xây dựng cơ đồ

Chị về giồng cỏ nấm mồ thanh xuân Người đi khoác áo phong trần Chị về may áo liệm dần nhớ thương Hồn trinh ôm chặt chân giường

Ðã cùng chị khóc đoạn đường thơ ngây Năm xưa đêm ấy giường này

Nghiến răng nhắm mắt chau mày cực chưa Thế là tàn một giấc mơ

Thế là cả một bài thơ não nùng Tuổi son má đỏ môi hồng Bước chân về đến nhà chồng là thôi Ðêm qua mưa gió đầy giời

Trong hồn chị, có một người đi qua

Em về thương lấy mẹ già Ðừng mong ngóng chị nữa mà uổng công Chị giờ sống cũng như không

Coi như chị đã ngang sông đắm đò

Người hàng xóm

(Nguyễn Bính)

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi Cách nhau cái giậu mùng tơi xanh rờn Hai người sống giữa cô đơn

Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi

Giá đừng có giậu mùng tơi Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng

Có con bướm trắng thường sang bên này

Bướm ơi, bướm hãy vào đây Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi Chả bao giờ thấy nàng cười Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên Mắt nàng đăm đắm trông lên Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi

Tôi buồn tự hỏi: hay tôi yêu nàng?

Không, từ ân ái nhỡ nhàng Tình tôi than lạnh tro tàn làm sao!

Tơ hong nàng chả cất vào Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang

Mấy hôm nay chẳng thấy nàng Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong Cái gì như thể nhớ mong?

Nhớ nàng, không, quyết là không nhớ nàng

Vâng, từ ân ái nhỡ nhàng Lòng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa

Tầm tầm giời cứ đổ mưa

4

Trang 5

Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm!

Cô đơn buồn lại thêm buồn

Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi?

Hôm nay mưa đã tạnh rồi

Tơ không hong nữa, bướm lười không sang

Bên hiên vẫn vắng bóng nàng

Rưng rưng tôi gục xuống bàn rưng rưng

Nhớ con bướm trắng lạ lùng

Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng

Hỡi ơi bướm trắng tơ vàng

Mau về mà chịu tang nàng đi thôi

Ðêm qua nàng đã chết rồi

Nghẹn ngào tôi khóc, quả tôi yêu nàng

Hồn trinh còn ở trần gian

Nhập về bướm trắng mà sang bên này

Ghen

(Nguyễn Bính)

Cô nhân tình bé của tôi ơi!

Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười

Những lúc có tôi, và mắt chỉ

Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi

Tôi muốn cô đừng nghĩ tới ai

Ðừng hôn dù thấy bó hoa tươi

Ðừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ

Ðừng tắm chiều nay biển lắm người

Tôi muốn mùi thơm của nước hoa

Mà cô thường xức, chẳng bay xa

Chẳng làm ngây ngất người qua lại

Dẫu chỉ qua đường khách lại qua

Tôi muốn những đêm đông giá lạnh

Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô

Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp

Một trẻ trai nào trong giấc mơ

Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ

Ðừng làm ẩm áo khách chưa quen

Chân tôi in vết trên đường bụi

Chẳng bước chân nào được giẫm lên

Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi

Thế nghĩa là yêu quá mất rồi

Và nghĩa là cô và tất cả

Cô, là tất cả của riêng tôi

Người con gái ở lầu hoa

(Nguyễn Bính)

Nhà nàng ở gốc cây mai trắng,

Trên xóm mai vàng dưới đế kinh

Có một buổi chiều qua lối ấy,

Tôi về dệt mãi mộng ba sinh

Tôi rót hồn tôi xuống mắt nàng

Hồn tôi là cả một lời van

Tôi van nàng đấy! Van nàng đấy!

Ai có yêu đương chả vội vàng?

Tôi rót hồn tôi xuống đã nhiều,

Hồn tôi còn có được bao nhiêu?

Tôi đi sợ cả lời tôi nói,

Sợ cả gần nàng, sợ cả yêu

Nàng có bao giờ nghĩ đến không?

Không, nàng đan áo suốt mùa đông, Mùa xuân qua cửa, tôi qua cửa, Nàng chả nhìn cho, đến não nùng!

Tôi mỉa mai tôi, oán trách tôi Làm sao tôi lại cứ câm lời?

Thì trăm con gái, nghìn con gái Nàng cũng là người con gái thôi

Có một nghìn đêm tôi chiêm bao,

Ba đêm nay khóc với mưa rào, Ðêm nay mắt đỏ rồi, mưa tạnh, Tôi khóc âm thầm dưới bóng sao

Nàng ở lầu hoa ở đệm bông,

Có đêm nào nghĩ đến tôi không?

Không không, chả có đêm nào cả, Chả có đêm nào hé cánh song

Qua nhà

(Nguyễn Bính)

Cái ngày cô chưa có chồng Ðường gần tôi cứ đi vòng cho xa Lối này lắm bưởi nhiều hoa

(Ði vòng để được qua nhà đấy thôi) Một hôm thấy cô cười cười

Tôi yêu yêu quá nhưng hơi mất lòng Biết đâu, ồ chả nói chòng:

"Làng mình khối đứa phải lòng mình đây!"

Một năm đến lắm là ngày Mùa thu mùa cốm vào ngay mùa hồng

Từ ngày cô đi lấy chồng Gớm sao có một quãng đồng mà xa

Bờ rào cây bưởi không hoa Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo

Lợn không nuôi, đặc ao bèo Giầu không dây chẳng buồn leo vào giàn Giếng thơi mưa ngập nước tràn

Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều

Ðây thôn Vĩ Giạ

(Hàn Mặc Tử)

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?

Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên Vườn ai mướt quá, xanh như ngọc

Lá trúc che ngang mặt chữ điền

Gió theo lối gió, mây đường mây Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

Có chở trăng về kịp tối nay

Mơ khách đường xa khách đường xa

áo em trắng nhìn không ra

ở đây sương khói mờ nhân ảnh

Ai biết tình ai có đậm đà

Gánh xiếc

(Huy Cận)

Có chàng ngơ ngác tựa gà trống,

E đến trăm năm còn trẻ thơ Tám tuổi một chiều trong rạp xiếc

5

Trang 6

Yêu nàng cưỡi ngựa uốn thân tơ.

Ðiệu kèn rộn rịp nâng chân ngựa

Nhịp với lòng trai mở cánh yêu,

Nhạc buồn thu - chở hồn đường sá!

Lẫn với hùm, voi, gái lệ kiều

Gái lệ kiều đi với ngựa, voi;

Về nhà, đứa bé vẫn đùa chơi

Nhưng lòng trẻ đã theo đoàn xiếc

Xếp với màn to của rạp đời

Gánh xiếc đi qua chỉ một lần,

Bây gìơ có lẽ đã chia tan

Và nàng cưỡi ngựa đâu rồi nhỉ?

Ngơ ngác chàng trai tự hỏi thầm

Ngậm ngùi

(Huy Cận)

Nắng chia nửa bãi, chiều rồi

Vường hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu

Sợi buồn con nhện giăng mau;

Em ơi! Hãy ngủ anh hầu quạt đây

Lòng anh mở với quạt này;

Trăm con chim mộng về bay đầu giường

Ngủ đi em, mộng bình thường!

Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ

Cây dài bóng xế ngẩn ngơ

- Hồn em đã chín mấy mùa thương đau?

Tay anh em hãy từa đầu,

Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi

áo trắng

(Huy Cận)

áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,

Hôm xưa em đến, mắt như lòng

Nở bừng ánh sáng, em đi đến,

Gót ngọc dồn hương, bước toả hồng

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon

Em duyên đôi má nắng hoe tròn

Em lùa gió biếc vào trong tóc

Thổi lại phòng anh cả núi non

Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời;

Hồn em anh thở ở trong hơi

Nắng thơ dệt sáng trên tà áo,

Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài

Ðôi lứa thần tiên suốt một ngày

Em ban hạnh phúc chứa đầy tay

Dịu dàng áo trắng trong như suối

Toả phất đôi hồn cánh mộng bay

Anh viết bài thơ

(Huy Cận)

Anh viết bài thơ giữa ánh khuya

Cỏ cây yên ngủ Gió xa về

Anh nhìn em ngủ hồn hiu nhẹ

Như bóng vườn trưa xanh tiếng ve

Biển lặng em nằm trong gió êm

Anh là bóng thức của hồn em

Ngoài kia sao cũng từng đôi sáng

Từng cặp nhân vàng trong trái đêm

Bát ngát lòng anh giữa trái đời Hai ta đôi hạt giữa nghìn đôi Gió khuya nào biết xuân, hè nữa?

Em mộng điều chi, miệng thoảng cười

Yêu

(Thế Lữ)

Ta đi thơ thẩn bên vườn mộng

Em nấp sau hoa khúc khích cười Ngừng bước ta còn đương bỡ ngỡ Lẳng lơ em ngắt đoá hồng tươi

Em ném cho lòng ta đón lấy Bông hoa phong kín ý yêu đương

Hay đâu hoa giấu mầm gai sắc Sướt cạnh lòng ta mấy vết thương Yêu em từ đó ta phơi phới

Sống ở trong nguồn thú đắm say, Nhưng cũng sống trong đau khổ nữa Miệng cưởitong lúc nhắm chua cay

Bài thơ tình ở Hàng Châu

(Tế Hanh)

Anh xa nước nên yêu thêm nước Anh xa em càng nhớ thêm em Trăng Tây Hồ vời vợi thâu đêm Trời Hàng Châu bốn bề êm ái Mùa thu đã đi qua còn gửi lại Một ít vàng trong nắng trong cây Một ít buồn trong gió trong mây Một ít vui trên môi người thiếu nữ

Anh đã đến những nơi lịch sử Ðường Tô - Ðông - Pha làm phú Ðường Bạch - Cư - Dị đề thơ Hồn người xưa vương vấn tự bao giờ Còn thao thức trên cành đào ngọn liễu Phong cảnh đẹp nhưng lòng anh thấy thiếu Bức tranh kia anh muốn điểm thêm màu

Có hai ta cùng tựa bên cầu Cho mặt nước Tây - Hồ trong sáng nữa

Lá phong đỏ như mối tình đượm lửa Hoa cúc vàng như nỗi nhớ dây dưa Làn nước qua ánh mắt ai đưa Cơn gió đến bàn tay em vẫy Chúng mình đã yêu nhau từ độ ấy

Có núi sông và có trăng sao

Có giận hờn và có chiêm bao Cay đắng ngọt bùi cuộc đời kháng chiến Nói sao hết em ơi bao kỉ niệm

Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui Những ngày vui sao lại thấy bùi ngùi Anh không muốn hỏi nhiều quá khứ Ngày đẹp nhất là ngày rồi gặp gỡ Rời Tây Hồ trăng xuống Bắc Cao Phong Chỉ mình anh với im lặng trong phòng Anh ngước nhìn bức thêu trên vách:

Hai bóng người đi một hàng tùng bách Bàn tay nào đã dệt nỗi lòng anh?

Tiếng mùa xuân đem sóng vỗ bên mình

Vơ vẩn tình chăn chập chờn mộng gối Anh mơ thấy Hàng Châu thành Hà Nội Nước Tây Hồ Bỗng hoá nước Hồ Tây Hai chúng mình cùng bước dưới hàng cây

6

Trang 7

(Tế Hanh)

Cơn bão nghiêng đêm

Cây gẫy cành bay lá

Ta nắm tay em

Cùng qua đường cho khỏi ngã

Cơn bão tạnh lâu rồi

Hàng cây xanh thắm lại

Nhưng em đã xa xôi

Và cơn bão lòng ta thổi mãi

Vườn xưa

(Tế Hanh)

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh

Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc

Hai ta ở hai đầu công tác

Có bao giờ cũng trở lại vườn xưa?

Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa

Như mặt trăng mặt trời cách trở

Như sao Hôm sao Mai không cùng ở

Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

Hai ta như sen mùa hạ cúc mùa thu

Như tháng mười hồng tháng năm nhãn

Em theo chim đi về tháng tám

Anh theo chim cùng với tháng ba qua

Một ngày xuân em trở lại nhà

Nghe mẹ nói anh có về anh hái ổi

Em nhìn lên vòm cây có thổi

Lá như môi thầm thỉ gọi anh về

Lần sau anh trở lại một ngày hè

Nghe mẹ nói em có về bên giếng giặt

Anh nhìn giếng giếng sâu trong vắt

Nước như gương soi lẻ bóng hình anh

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh

Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc

Hai ta ở hai đầu công tác

Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

Mùa thu tiễn em

(Tế Hanh)

Em đi, trăng sắp độ tròn

Mùa thu quá nửa, lá giòn khô cây

Tiễn em trong cảnh thu này

Lòng em muôn tiếng, sao đầy lặng im?

Ta về Giữa khoảng trời đêm

Vành trăng thư thể mắt em soi đường

Ðan áo

Tặng người thiếu nữ khi mùa đông

mới về, vội vàng đan áo rét.

(Lưu Trọng Lư)

Ngày tháng em đan chiếc áo len,

Hững hờ để lạnh với tình duyên

Mùa đông đến tự hôm nào nhỉ?

Lá rụng bay đầy dưới mái hiên

Gió thổi hôm nay lá rụng nhiều,

Cây em đan hộ tấm tình yêu

Ðể về mang ủ lòng anh lạnh,

Cho khoảng đêm trường đỡ quạnh hiu

Khi thu rụng lá

(Lưu Trọng Lư)

Em có bao giờ nói với anh Những câu tình tứ thuở ngày xanh, Khi thu rụng lá bên hè vắng Tiếng sáo ngân xa vẳng trước mành

Em có bao giờ nghĩ tới anh Khi tay vin rũ lá trên cành?

Cười chim cợt gió nào đâu biết:

Chua chát lòng anh biết mấy tình?

Lòng anh như nước hồ thu lạnh, Quạnh quẽ đêm soi bóng nguyệt tà

Ngày tháng anh mong chầm chậm lại, Hững hờ em mặc tháng ngày qua

Mùa đông đến đón ở bên sông, Vội vã cô em đi lấy chồng;

Em có nhớ chăng ngày hạ thắm:

Tình anh lưu luyến một bên lòng?

Một chút tình

(Lưu Trọng Lư)

Chửa biết tên nàng biết tuổi nàng

Mà sầu trong dạ đã mang mang

Tình yêu như bóng trăng hiu quạnh, Lạnh lẽo đêm trường dãi gió sương

Ta chỉ xin em một chút tình Cho lòng thắm lại với ngày xanh

Sao em quên cả khi chào đón Tình ái, chiều xuân đến trước mành?

Rộn rã cười vang một góc lầu, Ngây thơ em đã biết gì đâu?

Ðêm khuya trăng động trong cây lá,

Vò võ ta se mấy đoạn sầu, Lác đác ngày xuân rụng trước thềm, Lạnh lùng ta dõi bước chân em,

Âm thầm ấp mối xa xa vọng Ðường thế đâu tìm bóng áo xiêm?

Ðợi đến luân hồi sẽ gặp nhau, Cùng em nhắc lại chuyện xưa sau

Chờ anh dưới gốc sim già nhá!

Em hái đưa anh đoá mộng đầu

Một mùa đông

(Lưu Trọng Lư)

I Ðôi mắt em lặng buồn Nhìn thôi mà chẳng nói, Tình đôi ta vời vợi

Có nói cũng không cùng

Yêu hết một mùa đông Không một lần đã nói, Nhìn nhau buồn vời vợi

Có nói cũng không cùng

Trời hết một mùa đông Gió bên thềm thổi mãi, Qua rồi mùa ân ái : Ðàn sếu đã sang sông

7

Trang 8

Em ngồi trong song cửa

Anh đứng dựa tường hoa,

Nhìn nhau mà lệ ứa,

Một ngày một cách xa

Ðây là dải Ngân Hà,

Anh là chim Ô thước

Sẽ bắc cầu nguyện ước

Một đêm một lần qua

Ðể mặc anh đau khổ,

ái ân giờ tận số,

Khép chặt đôi cánh song!

Khép cả một tấm lòng!

II

Em là gái trong khung cửa,

Anh là mây bốn phương trời;

Anh theo cánh gió chơi vơi,

Em vẫn nằm trong nhung lụa

Em chỉ là người em gái thôi,

Người em sầu mộng của muôn đời,

Tình em như tuyết giăng đầu núi,

Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời

Ai bảo em là giai nhân

Cho đời anh đau khổ?

Ai bảo em ngồi bên cửa sổ

Cho vướng víu nợ thi nhân?

Ai bảo em là giai nhân

Cho lệ tràn đêm xuân?

Cho tình tràn trước ngõ?

Cho mộng tràn gối chăn?

III

Ngày một ngày hai cách biệt nhau

Chẳng được cùng em kê gối sầu,

Khóc chuyện thế gian cười ngặt nghẽo,

Cùng cười những chuyện thế gian đau

Ngày hôm tiễn biệt buồn say đắm

Em vẫn đùa nô uống rượu say

Em có biết đâu đời vắng lạnh,

Lạnh buồn như ngọn gió heo may

Môi em đượm sặc mùi nho tươi,

Ðôi má em hồng chúm nụ cười,

Ðôi mắt em say màu sáng lạn,

Trán em để lỏng làn tóc rơi

Tuy môi em uống, lòng anh say,

Lời em càng nói càng chua cay

Anh muốn van em đừng nói nữa,

Lệ buồn sẽ nhỏ trong đêm nay

IV

Hãy xếp lại muôn vàn ân ái

Ðừng trách nhau, đừng ái ngại nhau,

Thuyền yêu không ghé bến sầu

Như đêm thiếu phụ bên lầu không trăng

Hãy như chiếc sao băng băng mãi

Ðể lòng buồn, buồn mãi không thôi

Trăng lên

(Lưu Trọng Lư)

Ðủng đỉnh chiếc thuyền con Trăng lên đầy ngọn núi Ðối cảnh với người yêu, Cầm tay, tôi gạn hỏi:

"Vũ trụ ngõ bao la Nên cười hay nên tủi ?"

Lẳng lặng tựa Hằng Nga, Nhìn tôi, nàng chẳng nói

Quên

(Vũ Hoàng Chương)

Ðã hẹn với Em rồi, không tưởng tiếc Quãng đời xưa, không than khóc gì đâu!

Hãy buông lại gần đây làn tóc biếc, Sát gần đây, gần nữa, cặp môi nâu

Ðêm nay lạnh tìm em trên gác tối, Trong tay em dâng cả tháng năm thừa,

Có lẽ đâu tâm linh còn còn trọn lối,

Ðể đi về Cay Ðắng những thu xưa

Trên nẻo ấy tơi bời, - em đã biết Những tình phai duyên úa, mộng tan tành

Trên nẻo ấy, sẽ từ muôn đáy huyệt,

ái ân xưa vùng dậy níu chân anh

Không em ạ, không còn can đảm nữa, Không! nguồn yêu, suối lệ cũng khô rồi,

Em hãy đốt dùm anh trong mắt lửa, Chút ưu tư còn sót ở đôi môi

Hãy buông lại gần đây làn tóc rối, Sát gần đây, gần nữa, cặp môi điên, Rồi em sẽ dìu anh trên cánh khói, Ðưa hồn say về tận cuối trời Quên

Chợ chiều

(Vũ Hoàng Chương)

Nắng phai để mộng tàn lây Tình đi cho gió sương dầy quán không Chợ tan ngàn nẻo cô phòng

Sầu dâng bàn bạc cánh đồng tịch liêu Hồn đương lắng bước chân chiều Ðâu đây nỗi nhớ niềm yêu bời bời Mong manh tình đã rụng rồi

Tơ vương còn thắt tim người chia ly

áo thêu chăn gấm ngày đi Lều không quán bỏ hồn si chợ tàn Chiều lên từ thuở lìa tan

Nắng ơi lạnh lẽo muôn vàn đuốc hoa Hôm hôm cánh rụng lầu ngà

Một mùa ly biệt đã già nhớ thương Xiết bao tươi thắm ven đường Thờ ơ chẳng chút dừng cương mấy chiều

Ai ân sắc lợt bình xiêu Song song chiều cũ nay chiều lẻ đôi Hoàng hôn là xứ chia phôi

Vắng tanh quán chợ vài ngôi lạnh lùng

U tình (Vũ Hoàng Chương)

Anh biết em từ độ,

8

Trang 9

Em mới tuổi mười hai,

Anh yêu em từ thuở,

Em còn tóc xoã vai

Tháng ngày đi mau quá,

Chốc đã sáu năm trời,

Tình anh vẫn chưa hiểu:

"Chưa, là "không", em ơi!

Em vẫn tin anh lắm,

Em vẫn mến anh nhiều

Nhưng em tin em mến,

Ðâu phải là em yêu

Trái tim hờ hững ấy,

Ðâu thổn thức vì anh

Anh cũng không hề muốn,

Van xin một ái tình

Cho nên dòng lệ tủi

Thấm ướt những trang đời

Xoá nhoà hy vọng cũ,

Hoen ố cả ngày mai

Lòng anh dần uống cạn

Ðến giọt cuối yêu đương

Chỉ còn của dĩ vãng

Một dư vị chán chường

Hôm qua tình đã chết,

Anh đã chôn nó rồi

Anh khóc vì chôn nó

Là chôn cả một đời

Nhưng anh không đào huyệt,

Không vùi đất như ai,

Cũng không mua vải liệm,

Cũng không mua quan tài

Anh chỉ đem chôn nó,

Với nỗi niềm chua cay;

Từng mảnh từng mảnh một

Trong mấy vần thơ đây

Rồi một chiều xuân thắm,

Say hạnh phúc lứa đôi

Vô tình em có nhớ

Ðến người cũ xa xôi

Mong em thu nhặt giúp,

Ðôi tay dù hững hờ,

Mong em vì bắn lượm,

Những mảnh tình bơ vơ

Chắp lại và thương xót

Dành cho một nấm mồ,

ở nơi dù hẹp nhất,

Của lòng em say sưa

Tình yêu

Nguyễn Phước Tiến

Tình yêu là gì hở nhỏ?

Anh không định nghĩa được đâu

Chỉ biết mỗi lần vắng nhỏ

Anh như chiếc lá đổi màu

Tình yêu là gì hở nhỏ?

Anh không định nghĩa được đâu Chỉ biết mỗi lần nhỏ khóc Tim anh bỗng thấy nhói đau

Tình yêu là gì hở nhỏ?

Anh không định nghĩa được đâu Chỉ biết mỗi lần bên nhỏ Lòng anh hạnh phúc dạt dào

Bây giờ còn nhớ hay không?

Nhất Tuấn

Bây giờ còn nhớ hay không Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa Ngây thơ anh rủ em ra

Bảo nhặt hoa phượng để mà chơi chung Bây giờ còn nhớ hay không?

Anh đem cánh phượng tô hồng má em

Ðể cho em đẹp như tiên Nhưng em không chịu, sợ lên trên trời Lên trời hai đứa hai nơi

Thôi em chỉ muốn làm người trần gian Hôm nay phượng nở huy hoàng Sao tình hai đứa lỡ làng duyên nhau?

Rưng rưng phượng nở trên đầu Tìm em tôi biết tìm đâu bây giờ?

9

Ngày đăng: 12/07/2014, 18:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w