Trở vềPhạm Thúy Thảo ---Tôi trở về thăm trường cũ, chiều mưa Trời long tong ướt nhòe con nước nhỏ Sỏi đá rêu phong kéo vệt dài loang lổ Quanh quất đâu đây trong vắt tiếng cười Ngày đầu
Trang 1Trở về
Phạm Thúy Thảo
-Tôi trở về thăm trường cũ, chiều mưa
Trời long tong ướt nhòe con nước nhỏ
Sỏi đá rêu phong kéo vệt dài loang lổ
Quanh quất đâu đây trong vắt tiếng cười
Ngày đầu tiên tới trường nhạt nhòa trong mưa rơi Mắt run run ngước nhìn cô giáo
Môi run run những câu khờ dại
Con Bướm xinh trong lá nấp e dè
Thường đi học chậm bởi ngủ quên
Cả lớp lêu lêu mà trề môi muốn khóc
Hay nhưng khi nhác học
“Em ôm thưa thầy ”
Thời chỉ muốn mình hóa thành trai
Vứt cỗ chuyền và coi khinh tất cả những trò con gái
Nhưng ái ngại
Sợ đau không dám chen trái bóng giưa sân trường
Còn ngẩn ngơ những dòng chữ khắc trên bàn
Trò gán ghép – tên ai chưa kịo xóa
Sẵn sàng mè nheo nước mắt tuôn như biển cả
Khi bị trêu với kẻ ngồi bên
Ngồi trong lớp mà chỉ mong giơ chơi
Hàng Phượng xanh còn in bao ngày tháng
Bắt sâu nhát bạn
Leo cây làm hề
Nhớ cồn cào những buổi sáng thứ hai
Trong tiếng trông, dưới cờ hô dõng dạc
Và thấy oai vì chỉ huy cả trên lớp
Mà không ngờ phía dưới cười một dòng chữ dán sau lưng
Đông nào đẹp bằng đông vùng cao
Đứng gần nhau mờ sương không thấy mặt
Vuốt má nhau rồi cười khúc khích
Trang 2“có phải ấy không”
Trời rét băng
Thầy trò nhặt củi nhen giữa sân trường đông lửa
Trường vùng quê – đơn so như thế
Tiếng cười giòn hơn tiếng ngô rang
Có buổi chiều thơ thẩn bờ ao
Tai áp đất nghe thì thầm lời cỏ
Tập vẩn vơ ròi khoe bạn những vần ngây ngô nho nhỏ
Mơ một ngày sẽ là nhà thơ
Dội trong tôi lại những mùa mưa
Cơn lũ ào qua sân trường trắng nước
Tả tơi vách tranh, rã rời mái dột
Tan trong mưa là tiếng nước mắt rơi
Trở về thăm trường cũ chiều mưa
Hàng xoan trồng năm nao nay rưng rưng tím
Đi qua khờ khạo
Mới biết tiếc cho mình
Mưa chiều nhỏ buốt hồn lặng thinh
Ký ức cựa mình câu thơ bật khóc
Bỗng nghe lòng thảng thốt:
Tuổi thơ ơi!