Anh Hai Thương Tặng Em giái: Đoàn Thị Thùy Trang HY VỌNG MỘT NỮA Cuộc đời ta vốn là một nữa Một nữa nỗi buồn một nữa đắn đo Một nữa này duyên số giầy vị Đêm đơng thức trắng lắng lo càng
Trang 1Email: phuocmaiktth.ttgdtx@gmail.com
Yahoo : phuongkhanh.computer@yahoo.com
Cell phone: 0972575170
Trang 2TRUNG TÂM GDTX H.TAM NƠNG
***********
HUỲNH PHƯỚC MAI
Một nữa cuộc đời trăng hoa mộng, Một nữa tình yêu đang cháy bổng, Một nữa con người lỡ chuyến sang sông, Một nữa nào rồi cũng bằng không !
Anh Hai Thương Tặng Em giái: Đoàn
Thị Thùy Trang
HY VỌNG
MỘT NỮA
Cuộc đời ta vốn là một nữa Một nữa nỗi buồn một nữa đắn đo Một nữa này duyên số giầy vị Đêm đơng thức trắng lắng lo càng nhiều Một nữa nào giờ đã mất tiêu
Cịn đây một nữa điều hiu một mình Một nữa người hay một nữa tình Hỏi rằng nữa ấy đã binh đâu rồi?
Đời ta là một nữa ấy thơi Thêm chi một nữa giờ coi thân buồn Phận nghèo tay trắng đi luơn
Cho ta đau thêm khổ buồn ba bốn ngày Tương lai nữa ấy cịn dài
Mong sao nữa ấy đẹp hồi duyên yêu Một nữa này vẫn mãi chắc chiu Cầu mong hạnh phúc mọi điều ước mơ Một nữa nào viết lại bài thơ
Một nữa nào nối sơng liền một khúc Đời chỉ đẹp khi đời hạnh phúc Người chỉ đẹp khi đứng trước bạn tri âm Tơi chấp nhận là kẻ âm thầm
Ơm hy vọng mong nữa của mình hạnh phúc Nhưng hy vọng nữa này cĩ lúc
Như Tràng Giang nối liền một khúc Gặp tơ hồng nĩi phúc duyên yêu Hạnh phúc nhiều khơng cịn là một nữa /
Cao Lãnh, 14-02-2008
Trang 3Hy vọng nhiều thất vọng càng nhiều,
Biết người biết mặt, chẳng biết lòng yêu
Trang nhỏ nè ! Anh Mai đà hỏi thật,
Em bây giờ có phải đã biết yêu?
Anh yêu nhiều giờ đau khổ cũng nhiều,
Nhưng mong rằng Trang nhỏ đẹp duyên yêu
Tình trong sáng với nhiều niềm hạnh phúc,
Thân con gái bến trong rồi bến đục
Phải lọc lừa kén chọn kỹ nghe em,
Đừng xem tất cả đều là đẹp,
Sông tuy dài nhưng nhiều khúc hẹp,
Người tuy đẹp nhưng lắm cái đắn đo
Anh đã lầm, cứ tưỡng ăn ngò,
Anh nào ngờ Khổ qua đắng chát ,
Giờ tim anh như đà tan nát ,
Chỉ biết đàn biết hát là niềm vui
Anh có Nhỏ làm niềm an ủi,
Thương nhỏ nhiều nhỏ có biết không?
Hy vọng sau chuyện tình anh với nhỏ
Đẹp nghĩa đẹp tình đẹp hơn “đông”./
Thương Tặng Thùy Trang
NHẶC ĐÓA HOA MAI
“ Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài…”
Tràng Giang bắp trỗ hoa lá lay…
Lom khom bên ấy người trai trẻ
Vẽ dáng nặng lòng bước lai rai
Kìa! anh ngồi xuống đó nhặc hoa mai
Hoa nhặc bây giờ để tặng ai?
Lòng đã nhạc phai ai thương nhớ ?
Thương nhớ làm gì kẻ trắng tay …
Tình đã không mong yêu dấu nữa,
Thì nhặc làm gì chỉ đắng cay
Chi bằng dạo bước dài trong gio,ù
Gởi hồn theo đuổi hoa bắp lay… /
Ngày 24 tháng 12 âl – 2009
MỘT NỮA (sưu tầm)
HẬN
Em ơi biết chăng tim anh buồn Tình đời heo hắt tựa mưa tuông Nhìn em bên ai lòng anh sót Ngoảnh mặt quay lưng giọt lệ buồn
Ta thề ôm hận nổi văn buồn Cuộc đời không đến bến ghen tuông Hận đời ta sống cô đơn lẽ
Chẳng sầu chẳng khổ chẳng yêu luôn /
Trang 4Tơi đi tìm một nửa của riêng tơi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ chẳng thấy
Nửa của tơi ơi, em là ai vậy
Sao để tơi tìm, tìm mãi tên em
Chiều dần buơng thành phố vào đêm
Ngọn cỏ hàng cây từng đơi ríu rít
Họ may mắn hơn tơi hay họ khơng cần biết
Nữa của mình hay nữa của ai kia?
Tơi đi tìm một nửa của riêng tơi
Và cĩ thể suốt đời khơng tìm thấy
Khơng cĩ em tơi đành sống vậy
Khơng lấy nữa của ai làm nữa cùa riêng mình
Cái na ná tình yêu thì cĩ trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ cĩ một
Nên đơi lúc tưởng như mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào của mình đâu
Khơng phải của mình chẳng phải nữa của nhau
Thì thượng đế ơi đừng bắt tơi lầm tưởng
Bởi tơi biết khổ đau hay sung sướng
Là đúng sai khi tìm nửa của mình
Tơi tìm em, tơi đã đi tìm
Và vẫn biết trên đời này đâu đĩ
Em cũng đi tìm tìm tơi như vậy
Chỉ cĩ điều ta chưa nhận ra nhau /
MỘT NỮA (sưu tầm)
Thượng đế tạo ra cuộc đời là một nữa Một nữa niềm vui một nữa buồn Một nữa niềm tin cộng một nữa hắt hiu Chắc lại cĩ một nữa cuộc đời đang hối hả Nhịp sống nặng đau từng cơn vất vã Một nữa em tin một nữa anh
Mỗi ngày tháng qua anh bước rất nhanh
Cĩ khi nào bõ qua cái gọi là một nữa Một thống khựng lại,anh chần chừ lần lựa Một nữa của mình hay một nữa của ai Rụt rè e sợ,anh mắc một lối sai
Để suốt đời anh đi tiếm tìm một nữa
Một nữa của mình tình đầy chan chứa Một nữa này anh hứa sẽ nối chặt nhau
Hy vọng niềm vui mãi đến mai sau Hạnh phúc đến với anh khơng là một nữa /
VÔ TÌNH
Trang 5Nếu biết trước thà thôi đừng quen biết,
Gặp gỡ chi rồi vắng bóng nhau
Có vắng đêm nào mà anh không nhớ ,
Sao đành ngoảnh mặt vô tình nhau?
Sao em không hiểu, sao hong hiểu?
Đôi ta đương mộng đẹp duyên yêu!
Sao em nỡ, vô tình làm lơ đãng ?
Tự tay mình đâm chết trái tim yêu
Ông trời sui chi mình đau khổ ,
Tình ta vô vọng đến bến cô liêu,
Cha mẹ ơi , người đời ơi sao nỡ !
Dùng chuyện đời ngăn cách đôi tim yêu
Anh không buồn khi nhận phận cô liêu,
Chỉ sợ em đau khổ thật nhiều !
Khi tình ta tiêu điều đổ nát,
Biết nói gì chua chát duyên yêu,
Thì thôi em gán học thật nhiều
Vì điều đó vui lòng ba với mẹ ,
Còn anh chỉ là một chùm hoa giẻ,
Chẳng xứng đáng gì để được em yêu
Hãy vô tình cho mình không đơn điệu
Hãy quên đi những ngày tháng chắc chiu
Khi hạnh phúc không còn điều gì để nói
Anh sẽ về gói lại cô liêu
Dẫu biết rằng quên em là không thể
Nhưng biết sao khi cuộc đời dâu bể
Lưu luyến làm gì để khổ cho nhau
Kiếp này không vẹn xin hẹn lại kiếp sau
Anh vẫn mãi là anh như thuỡ nào
Mong mai sau em tròn hạnh phúc
Anh âm thầm ôm niềm nhẫn nhục
Đợi chơ hoài hạnh phúc đớn đau /
Tam Nông, Ngày 20/02/2010
Thu qua mấy bậïn thu tàn Người qua mấy bận hai hàng lệ rơi
Trang 6SẦU TÍM LỤC BÌNH
Cuộc đời thóang qua như giấc mộng,
Bôn ba cho lắm cũng bằng không.
Công danh sự nghiệp tiền không có,
Thì mộng chi đâu giấc mơ hồng?
Người giàu người đẹp lòng vô tận,
Ta nghèo phận bạc nhận tay không.
Mong chi mơ ước đời vô vọng,
Đêm buồn chưa cạn nổi lưu vong ,
Đời tan phận bạc nước xuôi dòng,
Đò sang bến đục nước đã trong.
Lục bình thơ thẩn ai thương nhớ ,
Buồn khỗ lững lờ tím cả bông
Ngày 30 tháng 10 năm 2009
PHẬN BUỒN
Giữa đông tàn thổn thức canh sâu,
Đau đời tay trắng đắng nổi sầu
Hận đời gặp phải chuyện không đâu,
Duyên tình tan nát mộng ban đầu
Bao năm tạo dựng giầy công lao,
Chẳng lẽ bây giờ bỏ đành sao?
Chém cha cái đời đau với khổ,
Hết mình năng nổ vẫn nỗi đau…
THƯƠNG NHỚ
Đêm sầu một bóng dưới trăng thâu thương nhớ một người có hay đâu Ước chi mình không bờ ngăn cách Thì giờ thân thiết biết bao lâu
Nhưng sao cho khỏi người đôi ngã Nói nữa làm gì lệ thêm đau
Thì thôi anh chúc em yêu nhớ Công danh hạnh phúc đến với mau./
Chiều xuân nhung nhớù một người thương…
Trời sui chi cảnh đứa đôi đường Sen hồng đương nỡ buồn vương vấn Đêm dài văng vẳng nổi nhớ thương…
Trang 7NGÀY HỌC CUỐI
Chiều nay mưa buồn phượng tả tơi,
Liểu rũ xót xa cảnh đổi dời
Bốn năm đại học giờ đã hết,
Lòng ta chết lặng nữa chơi vơi
Tình chúng ta như vầng trăng đợi,
Duyên chúng mình vời vợi ra khơi
Cuộc đời ta giờ là kỹ niệm,
Kỹ niệm buồn nhớ lắm người ơi
Trái tim ta sao nói nên lời?
Mai ra trường mỗi đứa một nơi
Ngày học cuối lớp ơi xa quá
Vắng nhau rồi nhớ lắm người ơi
Thân Tặng Hoài Thu
LAI VUNG
Ta yêu quê một tình yêu tha thiết, Tặng Đỗ Uyên
Giữa cuộc đời thề khơng ly biệt
Lai Vung buồn gia giết trái tim tơi
Mong mai sao về bên người tình thân thiết
Bụi tre già chơn chất thân thiệt,
Dịng sơng buồn in màu mắt biết
Nay xa rồi tiết lắm sơng ơi,
Đời phong ba đành xa đồng ruộng biết
Trịnh Minh Đỗ Uyên_ Vĩ Cầm - Người xây nền tản cho thơ văn của Tôi! Cũng là người kiến tạo cho tư tưởng văn thơ của Tôi từ khi còn học THPT
TẠI SAO TÔI BUỒN
HẬN TRẮNG TAY
Cuộc đời Mai Cồ như giấc mộng, Người đến người đi ngỡ như không Làm sao ai biết lòng Cồ chứ?
Rát lệ tim đau rĩ máu hồng…
Hỏi thế gian đời là gì chứ?
Quá khứ đau lòng hận mênh mông, Tương lai, sự nghiệp tiền không có
Tình đến, tình đi, “có đẹp không ?”
Đời vô vọng là đời thế đó,
Lo nghĩ chi nhiều cũng tay không Điếu thuốc thơm là bạn mặn nồng, Chay rượu hồng là thằng chiến hữu Tữu nữa chay Cồ còn chưa cạn, Thuốc nữa tàn tan nát Cồ ơi… ! Đời hận đời tình như lá đỗ…
Người khóc người khổ lắm người ơi!
Mực mồng tơi một màu tím ngắc,
Ta yêu người bằng tim chân thật Không nhìn đời xe xua vật chất,
Ta đâu ngờ đời bắt ta đau…
Thì thôi đành vậy mình xa nhau, Rượu thơm nào rồi cũng sẽ cạn, Điếu thuốc tàn rồi cũng sẽ tan,
Ta tay trắng sang ngang là phải
Chỉ mong sao trong đời hoa dạy Người về xây mộng đẹp tương lai
Ta thầm chúc người dài hạnh phúc
Đẹp lòng ba mẹ, “ đẹp trúc mai…”
Lam Giang tấu khúc tay trắng tay Hận đời phận bạc cay đắng cay Chén rượu thơm say cạn đêm này Điếu thuốc tàn lòng gởi khói bay…./
Tràm Chim, 19 / 02 / 2010
Trang 8Cây không buồn sao cây rụng lá
Đá không buồn sao đá phủ rêu xanh
Tôi không yêu sao tôi đau đớn nhiều
Tôi không buồn sao cuối mặt chắc chiu
Khi tình tôi tiêu điều đổ nát
Tôi không yêu sao thành thơ thành nhạc
Tôi Không sầu sao hát khúc Lam Giang
Dẫu tôi biết tình tôi bạc ngàn
Em đã xa hàng vàng cây liễu rũ
Cho tim tôi đêm ngày ấm ũ
Đem giầy vò lam lũ với tình yêu
Sống vô tình đời khóc cô liêu
Hỏi tại sao tôi buồn quá nhỉ ?
Khi người yêu giờ thành em tri kỹ
Gặp nhau đây ta sẽ nói câu gì ?
Hay âm thầm lặng lẽ rồi bước đi ?
Duyên nợ
“Gió theo lối gió mây đường mây,
Dòng nước buồn hiu hoa bấp lay…”
Đường tình đôi ngã ai thương nhớ?
Đau sầu lệ khổ biết ai hay.
Rượu tàn đêm thâu còn chưa cạn,
Duyên nợ ngày nào tựa chim bay.
Thôi đành cam chịu tình trong mộng,
Trông người hạnh phúc đẹp tương lai.
Một duyên hai nợ âu đành phận ,
Lưu luyến làm gì nữa phân vân.
Đời ta sương gió kiếp phong trần,
Mong chi mơ ước đời thành văn…
Công danh địa vị rồi sẽ mất, tiền tài vật chất rồi sẽ hết, tình yêu đầm thấm rồi sẽ tan… Chỉ có tình người là luôn trường tồn và tri thức là luôn hiện hữu… Hãy sống bằng tình người chân thật! Hãy lĩnh hội tri thức bằng trái tim cháy
bổng, bằng khối óc nghệ thuật, bằng học vấn cách làm ngừơi… (10/03/2009)
Trang 9Mình quen mình biết tự bao giờ?
Tình ta đẹp tình lưu muôn thuở ,
Mộng Kha buồn động lại trong thơ
Anh thương em Diễm Phương dễ mến,
Thân em đẹp hoa xuân trước nến
Tuổi em tròn đôi tám tương tư,
Nên có người thầm thương cảm mến
Em vô tình như nàng tiên đến
Vỗ về ai giấc mộng chưa thành
Buồn không em cuộc sống đấu tranh?
Tình anh tình bạn là ranh giới
Người cô đơn sầu đau vời vợi,
Mong có em thỏa nổi đợi chơ.ø
Dẫu biêt rằng chỉ là giấc mơ
Mà em cứ vẫn vẽ thờ ơ
Thôi đành vậy chúc em thương nhớ,
Người tình trong mộng đẹp như mơ
Sang năm anh gặp anh sẽ nhơ,ù
Đôi tình nhân trẻ lắm mộng mơ
Chỉ tội cho kẻ buồn dang dỡ…
Tình đầu sớm vỡ chẳng dám mơ
Ước gì anh có em yêu nhớ
Sổ này đầy ấp những trang thơ…
Tặng Nguyễn Thị Diễm Phương
TÌNH YÊU
“ Làm sao cắt nghĩa được tình yêu ? Có nghĩa gì đâu một buổi chiều … Thế mà sao anh em mình không hiểu?
Cắm đầu cấm cổ bước vào yêu
Rồi bây giờ cô liu đổ nát…
Mỗi đêm về nằm nghe em hát, Anh thấy buồn vì anh cũng như em
Khi cuộc đời còn bao điều đẹp
Vậy mà mình khép nép vào yêu Để rồi nhìn thế sự tiêu điều
Anh hẩm hiu và em nhiều trắc trỡ
Hai đứa mình chung một niềm dang dỡ, Ngồi tựa nhau than thở suốt canh thâu
Hỏi cuộc đời mấy ai đẹp mộng đâu?
Hay chỉ toàn làm giàu thêm nước mắt ?
Bé Dung ơi ! Cuộc đơì nhiều tất bật
Em từng ngày lật dài trang sách vỡ Anh đêm đêm giáo án kề bên Hai chúng ta cố gắng xây nền Đễ sau này vững bền hạnh phúc Không như giờ chỉ toàn là chăm chúc Sau cùng rồi cũng là lúc tay không Thôi thì giờ em rán chăm lo học Anh rán làm để tạo dựng tương lai
Mong mai sau anh em mình hoài hạnh phúc /
Tặng Nguyễn Thị Thùy Dung
KHÓC CHO TRĂNG
“ Thuyền ai đậu bến sông trăng đó… Có chở trăng về kịp tối nay?”
Đàn khuya thánh thót đêm thương nhớ Sương mờ lơ lững bóng trăng phai… Nhớ ai trăng sáng tàn trên sóng Thuyền chở trăng hồng khóc cho ai Một mình thơ thẩn nhìn trăng nhớ… Buồn phận “mập mờ“ biết hỏi ai…?
Tặng Trang Nhỏ
Trang 10Tân Phước Quê Tôi
Trời xanh lộng gió cò loanh oanh,
Tràng giang ruộng lúa ngộp mà xanh
Mặt nước mênh mông tình mát lạnh,
Mây bạc thẩn thờ lượng oanh oanh
Lục bình tím ngắt màu thương nhớ,
“Nhóc nheng” tấu nhạc trên cỏ xanh
Trâu già mệt mỏi đang nằm ngủ,
Giậc mình gà gáy đã hai canh
Thức suốt đêm thâu nhìn cảnh bạc,
Thấy quê đẹp lắm những màu xanh
Cầu tre lắc lẽo lắm chân thành,
Giợn giợn trăng vàng sáng long lanh
Từ nay xa vắng còn đâu nữa
Quê hương non nước thắm tình anh
Tân Phước mai xa buồn biết mấy
Quê hương thanh bình động trong anh
Hành trang mọi thứ đà xong hết
Tim anh chết lặng đi không đành
Ngặc nổi số nghèo ôm phận bạc
Chó vàng đưa tiển khóc trong anh…
HY VỌNG 2
Em vô tình cho anh hy vọng Trong cuộc đời lỡ chuyến sang sông Anh vội mừng thấy lòng đỡ rối Anh đâu ngờ thế cũng bằng không Anh đã khóc vì thấy em rơi lệ Anh đã buồn vì thấy em ngón trông Đời của anh không gì hy vọng sao đời của em cũng thất vọng theo anh Hoa chua nhiều là hoa tranh giấy Anh yêu nhiều em có thấy không em?
Đời hoa mộng anh đã không thèm Chỉ mong em được tròn hạnh phúc Hôm nay buồn gọi trúc vào thơ Ôm yêu thương lặng lẽ đợi chờ Hỏi bao giờ em hiểu cho anh Đời cô oạnh anh thầm nhung nhớ Ôm hy vọng nuôi niềm than thở Mong một ngày ta nhớ về nhau
Hy vọng sau đò về bến lỡ Cánh sen buồn nói lại bài thơ…
NỮA VẦNG TRĂNG
Trăng khuya lơ lững trên đầu Đàn khuya thánh thót ai sầu hơn ai? Một mình nhung nhớ đêm dài Vầng trăng sẽ bóng lâu đài em ơi Đêm nay gió thổi ngoài khơi Lòng anh nhung nhớ chơi vơi tháng ngày Vầng trăng ai sẽ làm hai
Một soi nước mắt, một hoài ước mơ
Em ơi biết có bao giờ?
Nữa vầng trăng nhỏ mập mờ như anh Đêm nay giấc mộng chưa thành Mong em hạnh phúc, học hành nên danh Đò sang khóc tiển đưa anh
Nữa vầng trăng khuyết để dành tặng em…
Tặng Trang Nhỏ
Tình chúng ta như vầng trăng sáng, Duyên chúng mình tựa án mây cao.
Nhưng sao cho khỏi đôi mình xa nhau, Nữa vầng trăng nhỏ gơỉ vào tim anh…
Trang 11TÌNH CÔ ĐƠN
Anh thương người tha thiết mênh mang
Như giữa dòng Tràng Giang bất tận
Ta quen nhau từ dòng lửa hận
Hận cuộc đời hận cảnh cô đơn
Khắp thế gian anh hỏi lòng nhơn
Trong tiếng đờn nghe từng nhịp thở
Rồi đêm trường chăn trỡ cô đơn
Chỉ biết đờn làm tình vô tận
Hy vọng đời trôi xuôi số phận
Để hồn anh chấp cánh phân vân
Cho tim anh thêm vầng ánh sáng
Gọi em về bán nữa vầng trăng?
Em đã đi xa ngàn bất tận
Anh cô đơn lặng lẽ đợi chờ
Đêm cầm đờn gọi gió vào thơ
Lòng thương nhớ người ơi có biết
Ngày hôm qua ta còn thân thiết
Hôm nay buồn nói câu chia biệt
Khóc cho mình biết nói gì đây
Hay chỉ toàn là niềm nối tiết…
Cao Lãnh, Ngày 08 tháng 03 năm 2010
VÔ ĐỀ
Qua rồi cái thuở yêu thương Giờ đây đôi ngã đôi đường xa nhau
Ngày xưa mơ ước trầu cau Giờ đây ta đã xa nhau thật rội
Quê người bên ấy xa xôi Người ơi ! có nhớ thân tôi không nào?
Một mình cô oạnh trăng sao Rượu nồng gió mát làm sao hết sầu
Ta nghèo, ta khổ, ta đao
Xa người, xa mãi đời nào gặp đây
Thì thôi xin gởi câu này Duyên người sẽ đẹp tình đầy yêu thương
Tôi về bỏ mộng đơn phương Quên người tri kỷ, bỏ đường bằng lăng
Mong sao ngày ấy mau gần Cho tôi quên hết cái thân sớm chiều
Cho tôi gặp mới duyên yêu Đừng như cánh bướm dập dìu thân hoa
Em nay là của người ta Cho anh ở lại buồn ba bốn ngày
Ôm hòai một nỗi ưu hoài Đường tình đôi ngã tương lai như rồi Sầu cho phận lục bình trôi Tình yêu như nước sẽ đôi hai dòng
Em yêu giờ đã sang sông Thân anh như chiết đũa hồng gãy đôi
Vầng Sáng Trăng Lên Đêm Gió Trôi Về
Em Yêu
Ơi Thế
Có Phải
Nhớ