Thưở ấy mưa gió xa xôiRồi em sẽ không còn nhớ những bài thơ tỏ tình buồn bã của tôi lúc đó nữa và em cũng sẽ không hiểu gì tôi hết như những người vừa mới yêu nhau nói qua nói lại những
Trang 1Thưở ấy mưa gió xa xôi
Rồi em sẽ không còn nhớ
những bài thơ tỏ tình buồn bã của tôi lúc đó nữa
và em cũng sẽ không hiểu gì tôi hết
như những người vừa mới yêu nhau
nói qua nói lại những lời trên trời dưới đất
tôi hôn em
như em hôn tôi
lúc đó nhìn chiếc lá rụng
ngoài sân
Trang 2tôi nói những cuộc tình duyên cay đắng muộn màng
và trời mưa tháng mười
tôi hẹn hò em ở quán nước
bên kia cầu An Cựu
khuôn mặt em tái đi
tôi ngồi co ro ướt át
những ngón tay em động đậy trên bàn
tôi hút thuốc nhìn em
chiếc xe hàng dừng lại không
có người xuống
em cười thành tiếng chỉ cho
Trang 3tôi những hàng cây mù trong núi xa
tôi nói
con sông này chật nước chảy qua không mau
còn bây giờ thì trời mưa to
còn tôi thì ngồi với em ở đây như đá
bên kia đường hai người đàn
bà bỏ gánh xuống
núp mưa che gió hút thuốc
nhìn trời
chút nữa tôi đưa em về
qua những con đường gió thổi
Trang 4trên đồng trống
hết ngã ba ngã tư tới ngã sáu
đi đường Nguyễn Tri Phương vòng Lê Thái Tổ cho dài
qua đò Thừa Phủ học trò chưa bãi nên không có ai
tôi nhìn mưa giọt trên sông
nghe em hát nho nhỏ trong
nón
gió xa xôi vẫn về
mưa giăng buồn lê thê
biết bao năm nữa trời
rồi thôi
em về có còn nhớ
Trang 5thuở ấy mưa gió xa xôi
tôi làm người tình ngu ngơ đã đành
nên yêu em dại dột
em đi rồi tôi còn đứng mỏi
chân
ướt át cây lá
TRẦN VÀNG SAO