Tinh yeu mong manh Thông tin ebook Tên truyện Tình yêu mong manh Tác giả Hoàng Anh Nguồn www matnauhoctro com Chuyển sang ebook copcon44 Ngày hoàn thành ebook 10 03 – 2010 http //www thuvien ebook com[.]
Trang 2Thông tin ebook:
Tên truyện: Tình yêu mong manh
Tác giả: Hoàng Anh
hạ huyệt tất cả mọi người đều tập trung vào 1 cô gái rất trẻ Họ tò
mò muốn xem thái độ của cô ra sao, An cũng đưa mắt nhìn, cô tađang khócsụt sùi và có vẻ muốn ngất đi, anh cảm nhận 1 điều rằngcác ông hình như ai cũng muốn đưa tay ra đỡ tấm thân yếu đuối kianhưng còn rụt rè không dám An dám chắc 1 điều khi đám tang vừaxong, cô ta sẽ bị vây quanh bởi nữg tên háo sắc, vì ông Phùng đãmất đi người đẹp mà chúng luôn mơ ước sẽ cô đơn và mặc sức cảbọn tranh đua mà tán tỉnh Vĩnh An quay mặt đi chỗ khác, anh chỉmong đám tang chấm dứt để khỏi phải chướng mắt Bỗng mọingười lao xao vì cô vợ trẻ của ông Phùng vừa xỉu Anh trợ lí của ôngPhùng liền ẵm cô ta đưa ra xe An nhún vai như đang xem 1 vở kịchhài.Không biết cô ta còn giở trò gì nữa khi mà tất cả tài sản, ôngPhùng đều để lai cho cô ta
Vĩnh An cho xe rời rời khỏi nghĩa trang, anh lái xe thẳng về công ty,đúng là khi dự một buổi tiễn đưa nhât là đám tang thì dù cố gắnganh cũng không vực dậy được cảm giác vui vẻ hôm nay.Đúng là 1ngày ảm đạm
Tối, An lái xe đưa Bảo Vân đi ăn, ở bên cô, anh luôn có cảm giácthanh thản, bìh yên Vân luôn táo sư thoải mái, thật hạnh phúc khi
cả 2 ở bên nhau Ăn xong cả 2 chưa muốn về sớm, An bỗng dừng
Trang 3xe trước 1 vũ trường, Vân ngạc nhiên nhìn anh:
- Anh đưa em vào đây sao?
An khẽ cưòi, bước xuống xe mở cửa cho cô:
- Đôi lúc cũng nên thay đổi 1 chút.Em xuông đi!
An theo anh len lỏi vào bên trong, đây là lần đầu tiên cô đặt chânvào nơi này, An ko bao giờ cho cô đặt chân đến đây, nên hôm nay
cô ko khỏi ngạc nhiên về hành động của anh.An nhìn cô như hiểu:
- Ko ghe ghớm như em nghĩ đâu Ra nhảy với anh!
An nắm tay cô ra sàn nhảy, anh dìu cô theo từng bươc của mình.Lúc đầu Vân còn rụt rè nhưng về sau cô cảm nhận được sự cuốnhút, quả là ko có gì thâm j chí còn rất tuyệt, cô chưa bao giờ đến 1nơi ko khí náo nhiệt như vậy:
- Em thích ko?
Vân mỉm cười gật đầu, An kéo cô vào sát mình hơn:
- Nếu em thích chúng ta sẽ đến đây thương hơn
Vân choàng tay qua cổ anh:
- Em chỉ đi khi nào có anh thôi!
An khẽ cưòi, anh thích vẻ hiền lành ngoan ngoãn của cô.Sau nhữnggiờ làm việc mệt nhọc,anh rất cần những lúc thanh thản nư thế này
và chỉ có Vân mới đem lại cảm giác đó thôi!
Cả 2 về thỉ trời đã rất khuya, An cho dừng xẻtước nhà cô, anh kéo
cô vào lòng hôn thật lâu.Vân sung sướng đón nhận cử chỉ thươngyêu của anh Dụi đầu vào ngưc anh, cô khẽ nhắm mắt:
- Hưa với em chúng ta sẽ mãi như thế này nhé An!
An mỉm cười:
- Em ko tin anh sao?
- Em rất tin anh nhưng sợ thì vẫn sợ Có lẽ khi hạnh phúc quá,người ta thường như vậy phải không anh?
An đỡ cô lên, anh nhìn vào mắt cô nghiêm nghị:
- Không được suy nghĩ lung tung, điều quan trọng là em phải lohọc.Anh ko muốn nghe những câu này nữa, em hiểu chưa?
Vân chớp mắt cô ngã vào lòng anh:
- Cả tuần chỉ gặp nhau 1 lần.Em nhớ anh lắm!
An ôm siết lấy cô:
Trang 4- Anh cũng vậy.CHỉ còn 1 năm nữa em ra trường,tụi mình sẽ tổ chứccưới.ANh ươc có 1 gia đình hạnh phúc, đầm ấm với 2 vợ chồng vànhững đứa con,chỉ cần như thế thôi em hiểu ko?
Vân xúc động ccoo gật đầu trong lòng anh, cả 2 như ko muốn xanhau,Vân muốn mình cứ mảitong vòng tay An thế này, nghĩ đến 1tuần nữa mới gặp nhau, cô đã nghe nhớ anh da diết
Tuần sau, An vừ vào công ty thì Nguyên đã đưa cho anh xấp tài liệu,anh nhìn lướt qua rồi nói:
- ông Phùng đã chết, khu đất đó chắc chắn sẽ sang nhương lại Cậuphải mua lại bằng dươc cho tôi
- Tôi biết, nhưng hình như bên đó ko co' vẻ gì là muốn bán
Nguyên nheo mắt:
- Lúc ông Phùng chết, nhiều tay tưởng chinh phục được nhười đẹpnhưng ai nấy đều thất bại Cô ta lạnh như đá
Anh ko nói gì, Nguyên đành đứng lên gom tất cả hồ sơ lại:
Nguyên bươc ra, An vẫn còn ngồi trầm ngâm bên bàn, theo như lờiNguyên nói thì muốn mua khu đất đó ko phải là chuyện đơn giản,nhưng dù đánh đổi bât cứ giá nào anh cũng phải mua bằng đươc
nó
Vài ngày sau, An đến dự 1 buổi chiêu đãi của khách hàng Vừabước vào anh đã thấy Trường Dũng và đứng bên cạnh anh ko aikhác là cô vợ trẻ của ông Phùng An bươc thẳng vào bên trong, anh
ko thích ko khí này, hình như mọi người chỉ toàn tập trung vào ngườiphụ nữ đó An bước đến nói vài câu với chủ của buổi tiệc thì
Trang 5TrườngDũng đã đi lại, anh ta bắt tay anh vui vẻ:
- Chào cậu! Dạo này khoẻ chứ?
nữ đó nhìn theo mình
Rất khuya An mới ra về, hình như hôm nay anh uống hơi nhiều, Anbước về phía xe của mình nhưng anh bỗng khựng lại khi thấy ngườiphụ nữ trẻ đó đang nói chuyện với ông Phan, An nhún vai,anh lịch
sự đi qua phía bên kia để lấy xe, tiếng ông Phan năn nỉ thật ngọt lịm:
- Tôi đư em về nhé, Trang!
Giọng cô gái lạnh lùng:
- Cảm ơn tôi ko dám làm phiền ông đâu
Ông ta cười hồ hởi:
- Ồ ko, rất hân hạnh chứ
Hình như cô ta đã bắt đầu bực mình:
- Tôi đang đợi Trường Dũng! Ông nên về đi
- Thằng Dũng nó bị bắt uống say bí tỉ rồi, ko đư em về được đâu
Cô ta nhìn ông Phan giận dữ:
- Nếu thế tôi sẽ tụe về 1 mình
Nói rồi cô bước vội ra đường, cô thấy giận Dũng ghê ghớm, ko ngờanh ta mê chơi như vậy, chỉ uống 1 chút rượu là đã quên trời đất.Trang thất vọng nhìn con đường vắng tanh, ông Phan vẫn còn đứngđấy với vẻ hết sức kiên nhẫn, ông cười xoà:
- Ở đây khó đón xe lắm, hãy để tôi đưa em về!
Trang ko trả lời mà lấy máy ra định gọi taxi thì 1 chiếc xe đã dừngsát bên cô Giọng An lạnh lùng:
- Lên xe đi!
Trabg nhìn anh, cô ko hiểu sao lại thấy tin tưởng anh ta Bây giờ cô
Trang 6chỉ muốn tránh ông Phan với gương mặt đỏ lựng kia, dù gì về với 1người tỉnh táo cũng yên tâm hơn An cho xe chạy đi trươc đôi mắtgiận dữ của ông Phan nhìn theo Thật lâu chẳng ainói với ai điềugì.Trang cảm thấy nao núng và ko đươc thoải mái:
- Anh là ai?
An nói mà vẫn nhìn thẳng phía trước:
- Tôi ko tin cô ko biết tôi
Trang mím môi:
- Anh nói vậy là sao?
An vẫn ko quay qua:
- Cô ko sợ tôi giông ông ta à?
Trang hơi bối rối:
- Tôi ko nghĩ anh là người như vậy
- Cô biết bao nhiêu về tôi?
Trabg nói tự tin:
- Tôi tin vào cảm giác của chính mình
An hơi cười:
- Vậy cứ xem như cô may mắn đi!
Trang làm thinh, cách nói chuyên của An làm cô hơi lúng túng, côchưa biết nói gì thì giọng anh lại vang lên:
- Hôm nay tôi uống hơi nhiều
Trang nhìn anh cảnh giác,An nhún vai:
- Nếu là lúc tôi tỉnh táo, chắc chắn tôi sẽ bỏ mặc cô
Trang ngồi im hoang mang, anh ta nói chuyện gan góc quá, cô cốtrấn tĩnh mình
- Anh nói thế thì anh chẳng say đâu
An quay qua nhìn cô, tư nãy giờ anh nói đây là lần đầu tiên anh nhìnqua cô, có khờ đến đâu cô cũng hiểu anh ta ko thích mình, thâm chíxem thường Trang nhếch môi cay đắng,cô ko có thói quen quantâm đến suy nghĩ người khác đối với mình
An dừng xe trươc ngôi biệt thự sang trọng, Trang thở phào nhẹnhõm, cô bươc nhanh xuống xe:
Trang 7khó quên, từ lần gặp đầu tiên An đã cố tình ko nhìn đến cô, thậm chíbất lịch sự ko chào hỏi, điều mà cô chưa bao giờ gặp khi đối diênvới 1 người đàn ông, có lẽ vì vậy mà luc s nãy cô đã ko ngần ngạingồi vào xe để anh ta đưa về Trang bươc vào nhà, cô trở về vớicuộc sống cô đơn vắng lặng của mình, đúng là cô có tất cả từ khigặp ông Phùng, suốt đời cô cũng ko quên ơn nghĩa mà ông đã dànhcho mình Cô tin lúc nãy An noi thật Nếu tỉnh táo chắc anh sẽ bỏmặc cô Lúc nãy Dũng có noi với cô, An đang ráo riết muốn mua khuđất của cô A vậy mà thái độ của anh ta thật bất lịch sự với người
mà anh ta đang cần lúc này Điều đó chứng tỏ tronglòng anh ta côrất thấp kém
Một tuần sau, cô đang ngồi trong văn phòng cty cùng Trường Dũngthì An đến Anh ta khẽ cười lich sự:
- Chào!
An bắt tay thân mật với Dũng rồi quay qua cô nói với 1 chút thờ ơ:
- Chào cô!
Anh tự tin ngồi xuống đối diên với cả hai:
- Tôi có thể vào thẳng vấn đề ko?
Trường Dũng gật đầu:
- Tôi cũng ko vòng vo làm gỉ, chúng tôi ko có ý định bán khu đất đó
An nói bình thản:
- Anh sẽ ko tìm đc người nào mua giá cao như thế đâu
- Tôi biết nếu bán tì tôi sẽ chọn anh, nhưng bây giờ tôi ko có ý định
đó
An lướt nhìn qua Trang, cô hơi bối rối rồi nghiêm nghị nhìn nơi khác.Anh khẽ cười:
- Tuỳ anh! Tôi còn 1 cuộc hẹn nữa Chào nhé!
An đứng lên nhưng Trường Dũng đã ngăn lại:
- Khoan đã , ko ngờ cậu lại dứt khoát như vậy
An dừng lại , gương mặt bình thản Trường Dũng nói:
- Tôi ko bán khu đất đó mà chỉ muốn hợp tác với anh Chúng ta sẽcùng đầu tư vào đó, đồng ý chứ?
- Xin lỗi, tôi hoàn toàn ko có ý định đó
- Vậy thì cậu suy nghỉ đi là vừa Tôi chờ tin cậu
- Xin lỗi, câu trả lời chỉ có một
Nói rồi An bước thẳng ra ngoài, Trường Dũng nhướng mắt nhìn
Trang 8theo, quả là áp đảo An ko dễ, đúng là đầu óc thép, Trang nhìn anh:
- Chúng ta giữ khu đất đó có lợi gì ko?
Trường Dũng bật lửa anh châm cho mình điếu thuốc:
- CÒn nhiều người khác chứ ko fải mình Vĩnh An, tôi biết anh tãelàm mọi cách để có khu đất đó nhưng tôi ko để anh ta toại nguyệnđâu:
- Anh muốn chúng ta hợp tác với người khác à?
Trương Dũng gật đầu:
- Nguồn lợi đó lâu dài hơn Em nghĩ sao?
Trang hoang mang quả thật cô chẳng biết gì về chuyện kinh doanh,nếu ko có Dũng cô chẳng biết xoay xở ra sao Trường DŨng nhìn cônhư hiểu:
- Đừng căng thẳng như thế, lâu ngày rồi em sẽ quen với công việcthôi Tôi sẽ giúp em
Trang hơi cười:
- Tôi rất biết ơn vì anh đã ko bỏ mặc tôi
Trương DŨng nhìn cô dịu dàng:
- Tôi sẽ ko bỏ mặc em Em nên nhớ điều này, tôi sẽ làm bất cư điều
gì để bảo vệ em
Trang nhìn anh biết ơn lẫn cảm phục Sau ông Phùng người cômang ơn nhất là DŨng Trang ko biết rồi đây cô cô sẽ làm gì để đềnđáp lại ơn nghĩa đó Cô lái xe về nhà mà đầu óc cứ chơi vơi, trốngrỗng, 1 ng như cô mà nói ko có bạn thân thì quả là ko ai tin, tự nhiên
cô muốn về quê, đã mấy măm rồi cô chẳng về thăm Nghĩ là làm, côsoạn vài thứ cần thiết rồi gọi điện cho Dũng Tuy ở quê chẳng còn
ng thân, nhưng cô vẵn muốn về nơi bình lặng đó, nơi có biết bao kĩniệm giữa cô và những ng thân yêu Trang bảo tài xế ko cần đưamình, cô ra thẳng bên xe miền Tây để đón xe về Hà Tiên, ở nơi đây
cô còn 1 đứa bạn thân, ko biết bây giờ nó ra sao?
Người mở cổng cho cô là mẹ của Thy:
- Ủa! Trang hả cháu? Bác suýt nhân ko ra đấy!
Trang mỉm cười ,cô theo bà Thảo vào nhà và ngồi xuống bộ ghế gỗquen thuộc, mọi thứ trong nhà vẫn ko thay đổi gì:
- Bác vẫn khoẻ chứ ạ?
Bà Thảo cười xòa:
- Bác mà bệnh hoạn gì Con Thy vừa đi chợ con chờ nó chút nhé!
- Dạ!
Trang 9Bà Thảo nhìn cô nư quan tâm:
- Con đẹp hơn hồi ở đây nhiều Ông ta đối xử với con tốt chứ?
- Dạ, nhưng ông ấy vừa mới mất, bác ạ!
- Trời đất! Thật tội quá! Ng tốt như ông Phùng mà chết sớm thì thật
là bất công
Trang ko nói gì, bà Thảo đọc trong đôi mắt buồn lặng lẽ của cô là sựđau khổ mất mát âm thầm, bà khẽ thở dài:
- Bây giờ con sống ra sao?
- Bình thương bác ạ! Nhưng nhớ quê thì ko chịu nổi
- Thả tao xuống mày mạnh thât đấy!
Thy bật cười để cô xuống:
- Dân lao đọng mà
- Tao cũng vậy thôi chứ có khác gì mày
Thy nghiêng ng nhìn bạn:
- Mày ẻo lã quá! Xứng làm tiểu thư hơn
Trang đánh nhẹ vào vai bạn:
- Nói xàm
Cả 2 bật cười, lâu rồi Trang mới vui vẻ như hôm nay, tình bạn vớiThy làm cô dc an ủi rất nhiều Tại sao cô ko trở về quê sớm hơmnhỉ Trang ở lại quê gần nữa tháng
Cô trở về thành phố với tâm trạng buồn héo hắt nhưng ko thể ở lailâu hơn dc Thơi gian ngắn ngủi đó giúp cô trút đi gánh nặng khi cóthể nói hết với Thy những tâm sự của mình Nhìn sự hồn nhiên, vô
tư của bạn cô mới nhân ra mình đã quá già giặn, bằng tuổi nhaunhưng cô sống trầm lăng hơn Thy rất nhiều, có lẽ cuôc đời đã biến
cô thành như vậy: cứng cỏi và lạnh lùng Cha mẹ mất cô như conchim non ngơ ngác giữa cuộc đời vậy mà phải đương đầu với tất cảsóng gió và chỉ 1 mình gánh chịu Nếu ko có ông Phùng cô ko biết
Trang 10mình sx ra sao? Tất cả đến như 1 giấc mơ và hình như giông bãocũng bắt đầu tư đó Lúc đầu cô chỉ biết yếu đuối chống chọi nhưngnhờ có ông Phùng và Trường Dũng bên cạnh, họ đã dạy cô rấtnhiều, nhất là phải biết đối diện với thực tế mà mình đi xuyên qua
nó, cả 2 đã dạy cho cô cách bảo vệ mình giữ chốn phồn hoa này Côthật sư mang ơn 2 ng đàn ông này rất sâu sắc
Trang vừa về đến nhà thì Vĩnh Huy cũng vừa tới Anh ngồi đối diệnvới cô nhìn như quan sát:
- Trang ốm hơn 1 chút và đen hơn 1 chút
- Có lẽ vậy Anh uống nươc đi!
Huy xoay chiếc ly trên bàn với dáng điệu thật thư thả Trang nhắc:
- Anh tìm em có việc gì ko?
- Nhỏ Tiên mời sinh nhật Trang đi ko?
- Vậy à? Em mới về nên ko biết Chừng nào?
- Tối nay, anh đến đón Trang nhé!
- Ko cần đâu em tự đi dc mà
Huy nhìn cô, ko biểu lộ gì:
- Lúc nào Trang cũng thế Chẳng lẽ đi với anh đáng sợ lắm sao? Vân Trang cười nhẹ:
- Ko fải anh mà là em Đi chung với em ko tốt đâu anh Huy
VĨnh Huy nhíu mày nhìn cô:
- Anh biêt em nghĩ gì nhưng anh bất cần Ai nghĩ sao mặc họ.Chúng ta trong sạch là đc rồi:
Vĩnh Huy nhìn thẳng vào mắt cô:
- Nhưng em ko yêu anh , đúng ko?
Trang chớp mắt , quay nhìn nơi khác:
- Em xin lỗi!
Trang 11- Tại sao?
Vân Trang nhếch môi cười, nụ cười ko trọn vẹn thường thấy ở cô:
- Em thấy mình lúc nào cũng đem lại phiền phức cho người khác cả
- Em nên thay đổi cách nghĩ đi Trang Một lần lầm lỡ đâu fải là mấttất cả
Trang lắc đầu , cô đứng lên bước về phía cửa sổ:
- Em ko muốn nghĩ đến điều gì nữa Nói chuyện khác đi anh Huy Vĩnh Huy vẫn nói thẳng suy nghĩ của mình:
- Em đang lẫn tránh anh hay ko dám đối diện với bản thân mình Trang nói mà vẫn ko quay lại:
- Em ko yếu đuối như vậy
Vĩnh Huy đứng lên bước về phía cô, anh chống 1 tay lên cửa sổ vàngiêng đầu nhìn cô:
- Anh rất lấy làm lạ về cách cư xử của em, hình như chỉ với riênganh em mới có thái độ như vậy Anh có thê biết lí do ko?
Trang quay qua nhìn anh, ko hiểu sao cô luôn thiếu tự tịn khi đứngtrước VĨnh Huy Anh rất mạnh mẽ và thông minh, anh luôn đọc đcsuy nghĩ của cô khi đối diện, có lẽ vì vậy cô luôn lo sợ và đã dưnglên 1 khoảng cách thật an toàn như để bảo vệ mình mỗi khi fải gặpanh:
- Vì anh ko giống họ
Vĩnh Huy vẫn ko rời mắt khỏi cô:
- Về điều gì?
Trang biết anh ta đang áp đảo mình, anh ko phải ngốc mà ko hiểu
cô muốn nói gì:
- Em ko tin anh ko hiểu!
Vĩnh Huy bình thản gật đầu:
- Anh hiểu nhưng lại muốn nghe chính miệnh em nói
Trang nhìn thẳng vào mắt anh:
- Em ko yêu anh
Gương mặt Huy vẫn ko đổi, anh hỏi nhẹ nhàng:
- ANh biết! Có thể nói anh đang ở đâu trong lòng em ko?
Trang ko ngờ anh lai thản nhiên đến thế, quả là đang sợ:
- Anh xếp sau những ng bạn của tôi
Huy bật cười nhỏ:
- Có nghĩa là anh đứng sau cùng Anh ko nghĩ là mình lại tệ đến thế Vân Trang cười nhẹ:
Trang 12- Em rất quí mến anh và luôn tôn trọng tình bạn của chúng ta Embiêt, em chỉ là 1 trong những ng con gái mà anh thích sưu tầm Ko
Anh hơi nheo mắt nhìn cô:
- Anh thất bại cũng đúng Nhưng cái tốt của anh em ko biết, nhưngnhững cái xấu lại quả rành
Vân Trang cười nhẹ:
- Anh có thể dứt khoát đc rồi đó Chúng ta làm bạn sẽ tốt hơn
- Anh ko thể nhìn ng mình yêu như 1 ng bạn đc Em cũng hiểu làanh rất lì mà Bỏ cuộc 2 tử đó ko hợp với anh
Huy nói tiếng yêu thật thản nhiên, cô thì lại thây ngượng vô cùng, có
lẽ anh ta đã quen với những câu nói như vậy rồi
- Tuỳ anh, em chỉ ko muốn anh phải hối hận về sau thôi
Vĩnh Huy khẽ cười rồi nói như muốn chấm dứt câu chuyện:
- Tối nay gặp nhau ở sinh nhật Mỹ Tiên nhé ! Anh về đây
Cô ko tiễn anh ra cửa, cô biết như thế là bât lịch sự, nhưng cô thật
sự quá mệt mỏi nên ko thể nghĩ thêm điều gì đc nữa
- Bàn xong công viêc rồi à?
Trường Dũng mỉm cười gật đầu:
- Hôm nay sao có mình vậy
Trang 13- Tuỳ anh vậy
Nói rồi Vĩnh An bước trở về bàn, Trương Dũng khẽ nhìn qua Trang,anh ko ngốc mà ko thấy thái độ bất lịch sự của anh ta đối với Trang ,
nó làm anh muốn đấm thật mạnh vào gương mặt kiêu ngạo của Ancho hả giận Anh lặng lẽ đưa cô về nhà, trong anh cứ nhoi nhói vềnỗi đau của ng phụ nữ bên cạnh, anh tức mình vì bất lực ko giúp gì
đc cho cô
Nhưng chỉ 1 tháng sau, Vân Trang như ko tin vào mắt mình khi thấydáng Vĩnh An đứng trước cổng, cô hoang mang đến run rẩy vì kobiết anh ta đến đây làm gì Cố trấn tĩnh, cô bươc ra mở cổng choanh, cô thoáng rùng mình khi thấy đôi mắt toé lửa của anh nhìn cô:
- Cô định giở trò gì sau lưng tôi vậy?
Trang kinh ngạc nhìn anh ta:
- Anh nói gì, tôi ko hiểu
Vĩnh An cười khẩy:
- Cô có thể qua mắt đc mọi ng nhưng trừ tôi Nghe rõ chưa?
Vân Trang mím môi cố dằn:
- Anh nói điên gì vậy?
Vĩnh An bất chợt năm vai cô áp sát vào bờ tường, rồi gằn giọng:
- Cô muốn gì ở gia đình tôi mà làm vậy Trường Dũng và tài sản ôngPhùng chưa đủ thoã mãn cô sao?
Trang tái mặt vì bị xúc phạm, cô nhìn anh căm giận:
- Nếu anh ko buông ra, tôi sẽ gọi ng tống cổ anh đấy
Vĩnh An buông cô ra cười gằn:
- Đây mới thật là cô Trước mặt tôi đừng giả vờ hiền ngoan nhé! Kođúng đối tượng đâu
Vân Trang giận đến run rẩy cả người:
- Anh ra khỏi nhà tôi ngay
Vĩnh An khoanh tay nhìn cô thích thú:
- Đúng là tôi ko thể phủ nhận sự quyến rủ của cô, dù với thái độ nào
Trang 14đi chăng nữa thì cô cũng rất đẹp
Trang lùi lại, sư xúc phạm của An như nhát dao đâm vào tim cô,nước mắt dâng mi , cô nghẹn ngào gọi lớn:
- Bác Năm ra mời anh này đi giùm con
Bác Năm nghe tiếng gọi, quýnh quáng chạy ra, ông đứng chặntrước mặt An:
- Cậu về đi! Nếu ko tôi sẽ ko lịch sự đâu
Nhưng An ko có vẻ gì là muốn đi, anh nhìn ông lạnh lùng:
- Ông yên tâm, tôi chỉ muốn nói vài câu với cô ấy thôi
Vừa dứt lời, An quay qua nhìn thẳng vào mắt cô:
- Cô sống thế nào tôi ko quan tâm, nhưng hãy tránh xa Vĩnh Huy ra,nghe rõ chưa?
Vân Trang choáng váng dựa vào tường An quan sát cô rồi cườikhẩy:
- Nếu cô còn giở trò quyến rũ nó thì đừng trách tôi
Bác Năm giận dữ, gằn giọng:
- Mời cậu về cho, nếu cậu còn xúc phạm cô Trang, tôi sẽ ko tha đâu
An đứng thẳng ng lên, anh nhìn cả 2 một cách dửng dưng:
- Hãy nhớ kĩ những gì tôi nói
An quay ng đi thì nghe tiếng cô:
- Huy là gì của anh?
Vĩnh An quay lại nhìn cô như đo lường, như ko tin cô ko biết quan
hệ của 2 người:
- Nó là em tôi Xin lỗi vì có thái độ đó với cô, nhưng thằng Huy còn đihọc, nó ko hợp với cô đâu Với lại, tôi ko muốn cuộc sống của nó bịảnh hửơng sau này Cô hiểu chứ?
Vân Trang lặng ng , lời của An thật nhẹ nhàng nhưng có thể giếtchết cả đời cô Vĩnh An đi rồi, cô vẫn còn đưng đó như ng mấthồn,cảm giác bị tổn thương như chết nửa ng Bác Năm đứng kế bênthương cảm:
- Cô đừng quan tâm những gì câu ta nói Họ noi gì mặc họ, miễnmình ko thẹn với lương tâm là đc rồi
Vân Trang cố gượng cười, nụ cười thật thê lương, cô bước vào nhànhư bước trên đống đỗ nát của tâm hồn mình, cô đã chịu rất nhiềutổn thương nhưng vết thương mà An gây ra còn đau gấp ngàn lầnnhững gì mà cô chịu đựng thời gian trước
Hôm sau thì Vĩnh Huy đến cô ko có can đảm để tiếp anh, cô nhờ dì
Trang 15Hai bảo mình ko có nhà , tránh như vậy cô ko biết đc bao lâu, nhưngchẳng lẽ cô phải nghĩ học chỉ vì tránh Vĩnh Huy Vân Trang quyếtđịnh chuyển lớp, Huy có tìm vài lần rồi ko thấy nữa Cô cảm thâymình đã mất mát quá nhiều
Tối nay, cô vừa tan học thì thấy Vĩnh Huy đứng trước cổng Ko thểtránh, cô cố mỉm cười khi anh bước đến:
- Anh đến tìm em có chuỵện gì ko?
Vĩnh Huy bình thản nhìn cô:
- Lên xe đi!
- Em có xe mà, có chuyện gì anh nói ở đây đi!
Vĩnh Huy nhìn như để quan sát cô:
- Tai sao lại chuyển lớp?
- Những ngày đó em bận nên ko thể học đc
Anh chợt nhìn xoáy vào mắt cô:
- Em tránh anh mà dùng cách này sao? Nếu anh muốn, em ko thểthoát khỏi anh đâu
Cô thở mạnh, cô quyết đinh nói thẳng:
- Nếu anh đã hiểu , em ko cần fải giải thích nữa
Vĩnh Huy cười nhẹ:
- Ko ngờ tôi lạibị ghét như thế Được rồi, tôi sẽ ko làm em fải khó xửnữa Yên tâm đi!
Vân Trang nói dịu dàng:
- Xin lỗi anh!
- Vào nhà đi! Chúc em ngủ ngon
Vĩnh Huy vẫy tay chào cô rồi mới cho xe chạy đi Trang đứng nhìntheo anh thật lâu, cảm giác mất mát lám cô muốn khóc
Vĩnh An bước vào quán, anh thèm 1 ly sữa nóng trong buổi chiềuchủ nhật ảm đạm thế này,cơn mưa cứ lớn dần lên như ko hẹn bao
Trang 16giờ sẽ tạnh An cố ý tìm 1 bàn hơi khuất nhưng có thể nhìn thấy cơnmưa bên ngoài Ngồi 1 lát anh chợt thấy những gã đàn ông trongquán lao xao cả lên, anh thờ ơ đưa mắt nhìn theo hướng họ Anhnhíu mày khi thấy Vân Trang đang đứng co ro bên mái hiên, 1 hìnhảnh thật đẹp và lãng mạng của buổi chiều mưa buồn Vĩnh An thấybất mãn khi thấy đám đàn ông đó nhìn như đc rửa mắt, họ cư nhìn 1cách sỗ sang vào cô, trong chiếc áo trắng hơi ướt, cô như càngquyến rũ hơn bởi sự nửa kín nửa hở của mình Sao cô ta ko bảo tài
xế đưa đón nhỉ? Vĩnh An vội đứng lên đi ra cửa, anh cởi chiếc áokhoác của mình choàng cho cô rồi nói điềm đạm:
- Vào đây ngồi đi nếu ko cô sẽ bị ướt đó
Vân Trang tròn mắt nhìn anh như ko tin, cô ko ngờ lại gặp An tronghoàn cảnh này Thấy cô cứ đứng đờ ng ra, anh liền nắm tay cô lenlỏi vào bàn của mình và tự ý gọi cho cô ly sữa nóng:
- Tôi có gì lạ?
Vân Trang đỏ mặt bối rối khi An nhìn như chà xát gương mặt cô:
- Ồ! Ko, cảm ơn anh!
Vĩnh An nhướng mắt:
- Ko ngờ chúng ta lại gặp nhau thế này Cô có tin vào số phận ko? Vân Trang nhìn anh 1 cách dè dặt, cảm giác thân thiện đối với Anquá xa lạ hay nói đúng hơn nó làm cô bỡ ngỡ:
- Tôi ít khi nghĩ đến những chuyện đó
Vĩnh An vẫn ko rời mắt khỏi cô:
Cả 2 im lặng, đúng là ko có chuyện gì để nói với nhau Một luc sau
An mới lên tiếng, đưa cho cô ly sữa bồi bàn vừa mới mang ra:
- Uống đi cho ấm
- Cảm ơn!
Trang 17Vĩnh An chợt nói nhẹ nhàng:
- Chuyện thằng Huy, cảm ơn cô! Tôi biết làm vậy là thiếu công bằngđối với cô nhưng quả thật tôi ko thể làm khác
Vân Trang chớp mắt nặng nề, cô lai nhìn ra màng mưa trắng xoá:
- Tôi hiểu Nếu là tôi, tôi cũng sẽ làm vậy
Vĩnh An quay qua nhìn cô, bây giờ anh cũng ko thể phủ nhận mình
bị cô cuốn hút, đơn giản bởi vì anh cũng là đàn ông, nhìn những gãđàn ông trong quán nãy giờ, anh ko ngốc mà ko nhận ra vẻ ngương
mộ và say mê đối với cô nhưng thai độ Vân Trang quá thản nhiên,chắc cô đã quá quen với những cái nhìn như vậy:
- Cô đi xe máy à?
- Vâng!
- Mưa này có lẽ lâu tạnh lắm, cứ để xe ở đây, tôi sẽ đưa cô về
Vân Trang mỉm cười:
- Cảm ơn, tôi đợi đến luc tạnh mưa rồi về cũng đc
Vĩnh An gắn điếu thuốc lên môi và chậm rãi bật lửa:
- Vậy thì chúng ta sẽ cùng ở lại
Trang nói nhanh:
- Ko cần đâu Anh cứ về đi!
- Tôi ko yên tâm khi để cô 1 mình ở đây
Cô nhìn anh dè dặt, cách cư xử của anh làm cô hoang mang:
- Cô ko thấy mình là phụ nữ duy nhất trong quán sao?
Vân Trang ko cần fải quan sát, cô cười nhẹ:
- Tôi ko quan tâm chuyện đó
Anh nghiêng ng nhìn cô:
- Nhưng tôi ko muốn ng nào thế chỗ của mình 1 khi tôi rời khỏi đây Vân Trang hơi dao động, cô vốn ko tin là An có thể nói những lờinày, có lẽ an đang có ý nghĩ như những ng lẵng nhẵng theo tán tỉnh
cô Họ thích vẻ đẹp của cô và ko cần gì khác, thậm chí trong lòng rấtxem thường Cô cố bình thản nhưng trong long đầy sóng gió , ngđàn ông mới gặp lần đầu cô đã yêu, đúng là cô ko thể tự dối mìnhnữa, trái tim cô đang đau đớn thế này thì làm sao cô có thể lẫn tránh
là mình ko yêu , nhưng thà là An cứ lạnh lung xa cách còn hơn anhgiống như họ, những ng mà cô quá xem thường Ko hiểu sao cômuốn chấm dứt cuộc nói chuyện , có ai như cô ko, sợ nghe nhữnglời tán tỉnh của ng mình yêu Trang quay qua anh bồi bàn nói gì đórồi đưa cho anh ta 1 tờ giấy bạc:
Trang 18- Cô đổi ý rồi sao?
- Đổi ý gì?
- Ko cùng tôi đợi đến lúc mưa tạnh
Cô nói nghiêm nghị:
- Tôi ko nói là đợi cùng với anh
An mỉm cười:
- Nói cách nào cũng vậy thôi Nếu vì tôi mà em phải ra về gữa trờimưa thế này tôi ko đành lòng đâu
Trang hơi bối rối, cô nói vụng về:
- Ko phải thế Tôi chỉ muốn về sớm
Vừa lúc đó anh bồi bàn bước đến tươi cười đưa cho cô chiếc áomưa Trang cảm ơn và vội mặc vào, bên cạnh An vẫn ko rời mắtkhỏi cô:
- Tôi về trước nhé! Cảm ơn anh về ly sữa
Vân Trang bước ra chỗ để xe, xe cô bị kẹt ở bên trong nên rất khólấy, anh bồi bàn loay hoay tìm chiếc áo mưa để ra giúp cô nhưng An
đã bươc nhanh ra ngoài, anh dắt xe cô xuống lề đường thật dễdàng Trang nói ray rứt khi thấy ng anh ướt sũng:
Thật là oan gia, khi 1 tháng sau cô lại gặp An trong buổi tiệc của 1
ng bạn Thời gian gần đây cô rất hay gặp anh và mỗi lần như vậy côlại thấy mình mềm yếu đi Đối diện với An nơi bàn tiệc cô thấy thậtkhổ sở khi chịu đựng ánh mắt như dán chặt váo cô của anh Cô kongốc đến nỗi ko hiểu những gì An đang thể hiện, nó làm cô lao đaonhưng lại cố bắt mình cứng rắn Bên cạnh cô là Trí , 1 ng mà côhiểu rất rõ tác dụng của mình đối với anh ta, Trí có vẻ hiền và chânthật hơn những ng đàn ông cô quen biết Suốt buổi tiệc Trí chẳngbao giờ rời khỏi cô, ko hiểu sao hôm nay cô ko thấy bực mình vì sựlăng xăng của anh ta Nhưng ko như những gì cô nghĩ An ko phải là
ng mà cô có thể dung cách này để né tránh Thật tự tin, anh bứơc
Trang 19về phía cô, anh chào Trí 1 cách lịch sự nhưng đôi mắt thì vẫn ko rờikhỏi cô:
- Xin lỗi, tôi có chuyện riêng muốn nói với cô ấy
Trí ko lạ gì Vĩnh An, anh ko nghĩ rằng 1 ng cao ngạo và nguyên tắcnhư anh ta lại chao đảo vì Trang:
- Ko có gì , anh cứ tự nhiên
Đợi Trí đi xong , anh bình thản ngồi xuống đối diện với cô
- Hôm qua tôi gặp Dũng, cậu ta quyết định ko bán khu đất đó Tôinghe đc cậu ấy muốn hợp tác với ông Minh Cô nghĩ sao
Trang nhìn anh, nhẹ nhàng nói:
- Tôi ko nghĩ là mình phải giải thích với anh
Vĩnh An hơi nhứơng mắt:
- Tôi chỉ muốn chúc mừng cô Nhắn với Trường Dũng , tôi chúc cậu
ấy thành công
Trang nhìn anh dè dặt:
- Tại sao anh ko đồng ý với điều kiện của chúng tôi?
- Theo cô thì sao
Trang hơi bối rối, cử chỉ đó ko qua khỏi mắt An, anh khẽ cười:
- Đến giờ tôi mới hiểu vì sao Dũng luôn bảo vệ cô
Vân Trang hơi khựng lai rồi lập tức quay nhìn nơi khác An vẫn korời mắt khỏi gương mặt cô:
- Đối với tôi, ko mua đc khu đất đó đã ko còn quan trọng nữa Điềuquan trong là tôi đã bắt đầu nhận ra những suy nghĩ sai lầm củamình
Vân Trang quay qua nhìn anh, đôi mắt trong veo của cô làm anhnhoi nhói, đúng là anh đã qua thành kiến với cô Anh quá từng trãi
để nhận ra nét chân thật trong cái nhìn ấy Anh hơi cười khi thấy vẻ
dè dặt của cô,anh lặp lại như muốn cô hiểu:
- Cô đã làm thay đổi suy nghĩ của tôi
Vân Trang chớp chớp mắt:
- Tôi ko quan tâm ng khác nghĩ gì về mình
Vĩnh An nhìn thẳng vào mắt cô:
- Tôi thì ngược lại lúc nào cũng bị cô chi phối
Vân Trang ngồi im 1 lúc rồi khẽ nhếch môi cười:
- Một câu nói dã quá nhàm tai đối với tôi Thậm chí tôi cũng ko nhớanh là ng thứ mấy nói với tôi câu này
Trang 20Vĩnh An vẫn ko nao núng khi thấy neta vô cảm trên gương mặt cô:
- Tôi biết và tôi sẽ có cách cho em nhớ 1 mình tôi thôi
Cô nhìn sự tự tin ở anh mà nghe đau thắt ở tim, có lẽ An nghĩ sẽ rất
dễ dàng để có đc cô
- Lúc trước tôi đã từng nghĩ nếu chúng ta ko làm việc với nhau thì cóthể là bạn, nhưng that tiếc bây giờ ko thể đc
- Anh có thể dễ dàng nói những lời như thế sao?
- Em đã quá thành kiến rồi Hãy thay đổi cách nghĩ đi Trang
Trang hơi dao động khi nghe anh gọi tên mình bằng giọng trầm ấmđó:
- Đó là cách bảo vệ mình thì đúng hơn
An nhìn cô hơi lâu, An nhân ra cô có suy nghĩ rất bi quan, hình như
cô ko tin vào bất cứ điều gì ở ng khác
- Em có biết là mình đang để mất nhiều thứ ko? Đó là lòng tin vàniềm hi vọng vào cuộc sống
Vân Trang quay nhìn nơi khác:
- Xin lỗi anh nhe anh An, tôi ko thích cuộc nói chuyện này
Anh nghiêng ng về phía cô:
- Có phải em sợ mình bị lung lạc ko?
Vân trang nhìn anh thật sắc:
- Tôi biết anh nghĩ gì về tôi và tôi cũng biết tại sao anh lại tự tin nhưthế, nhưng tôi khuyên anh 1 điều đừng để sự đam mê làm mình phảihối hận
Anh nhìn thẳng vào cô:
- Em có tin câu nói của em làm tôi nhói tim ko?
Trang 21An cũng đứng lên, anh buông tay cô ra và đứng đối diện với cô:
- Đừng xếp chung tôi với những ng đàn ông lẵng nhẵng bên em Tôi
ko giống họ Tôi đã rất cố gắng nhưng vẫn ko cưỡng lại đc tình cảmcủa mình, lúc nào cũng bị em chi phối
Trang cố ngăn cảm giác lao đao của mình, ko hiểu sao những lời nóinày của An làm cô yếu mềm đến vậy Cô cố nói lạnh lùng:
- Vậy thì cách tốt nhất là anh quên nó đi và đừng hi vọng gì ở tôi Nói rồi cô quay ng đi nhanh , cô sợ nếu còn ở lại, cô sẽ ko đủ cứngrắn để từ chối anh, nỗi đau như càng khoét sâu hơn khi chính tay cô
đã cắt đứt hạnh phúc của mình
Từ đó đến cuối buổi tiệc, cô và An ko đối diện nhau lần nào nữa,Trang ra về 1 cách lặng lẽ bên cạnh Trí Bây giờ cô chỉ muốn vềnhà, 1 mình đối diện với chính mình Đối diện với sự mất mát ko gì
bù đắp đc
Một tháng trôi qua, khoảng thời gian thật khó khăn đối với cô, sựđấu tranh như càng vô vọng khi cô hiểu rằng mình đã yêu quanhiều, thậm chí có những lúc cô thấy hối hận vì từ chối anh
Chủ nhật , cô đi vào vũ trường với nhóm bạn học thì gặp An, anh chỉ
có 1 mình đang ngồi lặng lẽ ở 1 góc, An nhận ra ngay sự có mặt của
cô Chưa kịp ngồi vào bàn thì anh đã bước đến:
- Nhảy với tôi bản này nhé!
Cô còn đang ngơ ngác thì anh đã nắm tay cô ra sàn nhảy, anh gầnnhư bắt buộc cô bước theo anh:
- Hôm nay em rất đẹp!
Cô nhíu mày khi nghe hơi rượu từ anh:
- Anh thật bất lịch sự Tôi chưa đồng ý sao anh dám lôi kéo như vậy
- Đừng khó khăn với anh nữa , Trang!
- Xin lỗi nhé! Tôi ko thích nói chuyện với 1 ng say
- Hôm nay anh rât tỉnh, thậm chí có thể dìu em nhảy suốt đêm naynữa
Cô giân giữ đẩy anh ra:
- Anh nghĩ tôi là loại gái nào chứ?
Vĩnh An ko trả lời và cô ko cách nào thoát khỏi vòng tay anh.Anhmạnh đên mức cô chẳng thể nhúc nhích đc Anh chợt cuối xuốngsát mặt cô:
- Em là ng như thế nào ? Noi đi!
Trang 22- Anh làm tôi rất khó chịu
- Vậy sao? Tôi thì lại thấy em rất hiền ngoan trong vòng tay tôi Vìsao vậy?
Trang hơi lặng ng:
- Anh có buông ra ko? Tôi ko muốn nhảy nữa
Nói rồi, bất chấp moi ng nhìn, cô đẩy mạnh An ra rồi bước thăng vềbàn nhưng An đã nhanh hơn, anh bất chợt nắm tay cô và lôi mạnh
ra ngoài An kéo cô ra hành lang phía sau, cô suýt bật khóc vì thái
độ thô bạo của anh Vĩnh An dằn cô vào tường, trong bóng tối, mắtanh sáng rực:
- Em đừng thử sức chịu đựng của tôi nữa Tôi ko bao giờ yên ổn từkhi em xuất hiện , em biết ko?
Trang đứng yên, cô chưa kịp định thần thì anh đã cúi xuống hônmạnh lên môi cô.Trang run rẩy khép chặt mắt, hoàn toàn thụ đôngtrong vòng tay anh An vẫn mãi miết hôn cô như bắt cô phải khuấtphục và ko biết từ lúc nào, đôi tay cô đã quàng qua cổ anh, đàp lại
nụ hôn của anh 1 cách tự nguyện Thật lâu, An mới rời môi cô,Trang vẫn ko dám mở mắt, cô sợ phải nhìn vào đôi mắt của anh.Vĩnh An mỉm cười, anh cúi xuống hôn nhẹ lên mắt cô:
- Nhìn anh đi!
Ko thể làm khác, cô tứ từ mở mắt và lặng ng khi thấy ánh mắt thathiết của anh:
- Em yêu anh phải ko?
Trang đứng im, cô đã tự tố giác mình thì làm sao thì làm sao có thểlẫn tránh nữa An nhìn cô đăm đăm rồi buông gọn:
- Anh yêu em!
Vĩnh An kéo cô vào lòng, ôm siết lây cô Trang muốn khóc, cô chẳngbiết suy nghĩ gì, An tỏ tình 1 cách going bão làm cô chỉ biết lơ ngơđón nhận:
- Sao ko nói gì với anh, Trang?
Cô ngước lên nhìn anh, cô hỏi mà tưởng như tim mình hụt đi 1 nhịp:
- Anh nghĩ gì về em?
Anh nhìn vào mắt cô:
- Sao em lại hỏi thế?
Cô rời vòng tay anh, chỉ có thế cô mới can đảm nói những điều mìnhnghĩ:
- Em sợ anh sẽ hối hận, với lại hôm nay anh hơi say
Trang 23- Khi đã yêu say hay tỉnh đều như nhau cả Anh nhắc lại lần nữa anh
ko hề say
Cô nhìn vào mắt anh cố gắng nói:
- Anh ko nghĩ em là loại ng gì sao? Nhìn vào thực tế đi An,anh đãtừng nói như thế mà, anh quên sao?
An thoáng bối rối:
- Anh xin lỗi! Dù em có thế nào đi nữa anh vẫn yêu Ko ai xemthường tình yêu của mình cả , Trang à!
Trang rơi nườc mắt khi nghe anh nói, lần đầu tiên cô cảm nhận thếnào là hạnh phúc, lời nói của anh như cuốn phăng đi tất cả nhữngmuộn phiền và Trang như trở về là chính cô, yếu đuối trước tình yêucủa mình Ko kiềm đc cô nhào vào lòng anh bật khóc:
- Em yêu anh nhiều lắm! Anh biết ko?
An hơi nhắm mắt, nhoi nhói đau vì câu nói của cô Cả 2 cứ đứngyên trong vòng tay nhau, ko ai muốn phá vỡ ko gian hạnh phúc này.Trang như cảm thấy mình đang ở trong 1 giấc mơ thật đẹp
Bảo Vân ngồi thừ bên máy điện thoại, cô cảm thấy rất rõ thời giansau này An rất lạ Anh ko còn nồng nàn như trc đây nữa, ở bên cô
mà hồn anh để tận đâu đâu Hôm nay là ngày cuối tuần cũng làngày hẹn của cả 2, nhất định cô phải hỏi cho rõ ràng, cô ko thể chịuđựng đc nữa Bảo Vân trang điểm thật kĩ , cô muốn lúc nào cô cũngthật đẹp trong mắt An
Vĩnh An đưa cô vào quán nước quen thuộc, Bảo Vân nhận ra ngay
vẻ trầm ngâm của anh:
- Hôm nay em có chuyện muốn nói với anh?
- ANh ko thấy thái độ của anh, nhưng em thì thấy rất rõ Anh đã có
gì thay đổi , anh đối với em ko còn như trc nữa
Vĩnh An châm cho mình điếu thuốc, Bảo Vân mím môi uất ức:
- Thái độ im lặng của anh , em phải hiểu sao đây?
An lại dụi thuốc vào gạt tàn, cảm giác có lỗi làm anh day dứt, anhkéo cô vào lòng:
Trang 24- Em ko tin anh sao? Lúc này công việc bù đầu nên đôi lúc anh thờ
ơ với em Nếu anh có làm gì cho em buồn thì cho anh xin lỗi
Nói rồi anh cúi xuống hôn môi cô, như ko muốn Vân có thời gian suynghĩ, anh cảm thấy có lỗi vì sự ích kỉ dổitá của mình Anh biết mình
ko thể chia tay với Vân, phải chi Vân Trang đừng có quá khứ đen tốithì anh sẽ dàng hơn đối với quyết định của mình Anh hiểu rất rõ,nếu amh chọn Vân Trang thì anh sẽ trả 1 cái giá rất đắt, còn nếuphải mất cô thì anh ko chịu nổi Đôi lúc anh muốn phát điên vì những
ý nghĩ mâu thuẫn Khi cả 2 rời môi nhau Vân nhìn vào mắt anh:
- Anh ko gạt em chứ An?
An bực mình :
- Em có biết nãy giờ , em xúc phạm anh ko?
Vân nói như khóc:
- Em xin lỗi! Em so lắm khi nghĩ anh đã hết yêu em
- Anh rất mệt mỏi nếu như em cứ thế này Lo học đi và đừng nghĩ vớvẩn nữa
Bảo Vân yếu đuối dựa vào lòng anh, bao buồn phiền tan mất khi biết
An vẫn yêu cô, chỉ cần bên cạnh anh thì cô đã thấy hạnh phúc lắmrồi!
Đưa Vân về xong, An lái thẳng xe về nhà Vừa bước vào nhà đãthấy Huy chuẩn bị đi đâu đó An đưa tay nhìn đồng hồ:
- Khuya rồi mà định đi đâu vậy?
Huy nhìn anh:
- Em có hẹn, cả nhà cứ ngủ đi , đừng chờ
An ngồi xuống băng đá nhìn em:
- Nói chuyện 1 chút đc ko?
Vĩnh Huy ngồi xuống bên cạnh:
- Anh mới đi với Vân về à ?
Vĩnh An đốt cho mình điếu thuốc rồi đưa em:
- Hút ko?
Huy khoát tat rồi ngồi im lặng:
- Sao mày ko hỏi anh chuyện gì?
Huy cười nhẹ:
- Anh có tâm sự à?
- Hình như rất lâu rồi 2 anh em mới ngồi nói chuyện thế này
Huy nhìn An ko biểu lộ gì, An hỏi:
- Em học hành sao rồi?
Trang 25- Bình thường!
- Lo học đi Nghe nói em quen bạn gái lung tung lắm Cẩn thận đấy! Vĩnh Huy bật cười:
- Em ko tin anh muốn nói với em chuyện này
An hơi cười, anh vuốt mái tóc vừa rủ xuống trán:
- Em thấy anh trai em là ng thế nào?
Huy nhướng mắt, ko ngờ An lại hỏi câu hỏi ngô nghê đến thế, chẳnggiống anh chút nào
- Hơn em về mọi mặt Ng phụ nữ nào dựa vào anh sẽ thấy an toànhơn em
Vĩnh An khẽ cười, tư lự:
- Anh lại nghĩ khác Em có thể bất chấp mọi thứ để đạt điều mìnhmuốn, còn anh thì ko?
- Anh có chuyện gì phải ko? Cty hay là Vân?
Anh khoát tay:
- Ko có gì
An chợt quay qua nói:
- Ko làm phiền em nữa! Em đi đi!
Huy đứng lên vỗ vai anh:
- Dù thế nào anh vẫn là n gem nguỡng mộ Em đi nhé!
Vĩnh An nhìn theo em trai, anh biết mình ko bản lĩnh như nó Đối vớianh sự nghiệp, danh dự là trên hết, ko có gì có thể đánh đổi đc điều
đó
Hôm nay Vân Trang đi dự sinh nhật của nhỏ bạn hoc cùng lớp anhvăn Khi cô đến thì đã trẽ,Trang cười như biết lỗi:
- Xin lỗi!
Uyên nắm tay cô ranh mãnh:
- Ko sao , chỉ phạt 1 ly rượu thôi
Cả nhóm vừa bắt cô uống cạn ly rượu mới thôi Vừa đặt xuống côthấy Vĩnh Huy, cô mỉm cười chào anh Gần cuối buổi tiệc, Huy mớibước qua bàn cô:
- Lâu rồi ko gặp Em khoẻ ko?
- Anh thấy rồi đó có gì thay đổi ko?
Huy nhướng mắt nhìn cô, anh nghiêng ng ngắm nghiá như đánh giá:
- Tôi cảm thấy em vui vẻ và hình như hạnh phúc hơn
Trang cười khẽ:
Trang 26- Anh thấy thế sao?
- Đúng ko?
- Em cũng ko biết
Vĩnh Huy mỉm cười, vừa lúc đó Uyên đến bên bàn và nắm tay ẩnhsàn nhảy Trang nhìn theo, tư nhiên cô nhơ lại khoảng thời gian Huyđeo đuổi cô Cô ko tin, anh thật sự yêu mình Huy thuộc tuýp ngthích hợp với tất cả các cô gái Tự nhiên cô thấy nhẹ long, cô rất sợtổn thương Vĩnh Huy vì dù gì anh cũng là em trai của Vĩnh An
Rất khuya , cô mới đc nhóm bạn cho về, tụi nó đòi kéo nhau đi suốtđêm nhưng cô ko thích
- Khuya rồi, để anh đưa em về
- Ko cần đâu Anh đi với tụi nó đi!
Vĩnh Huy nhún vai:
- Đưa em về xong, anh trở lại cũng ko muộn
Trang biết có nói cũng ko ngăn đc anh, Huy cho xe chạy song songvới cô và im lặng thật lâu:
Trang hơi im lặng rồi nói:
- Đưng làm nhỏ Uyên phải khổ anh Huy nhé! Nó rất yêu anh
Huy quay qua nhìn cô:
- Em hiểu đc bao nhiêu?
Trang ngơ ngác nhìn anh, Huy khẽ cười:
- Tôi sẽ nhớ lời khuyên của em
Cả 2 im lặng cho đến lúc về nhà, cô có cảm giác ko đc thanh thảnkhi đi bên Huy, cô ko hiểu lí do đó là cảm giác gì, hình như cô ko đc
tự nhiên lắm, có lẽ vì Huy là em của An
Vừa dừng xe trước cổng nhà, thì đã gặp An đứng đợi Trang hơi bốirối, cô khẽ nhìn qua Huy nhưng gương mặt anh ko biểu hiện gì:
- Anh cũng quen với Trang ha?
Ánh mắt Vĩnh An nhìn anh như áp đảo, cử chỉ đó ko lọt qua mắtHuy:
- Anh muốn giới thiệu với em
Huy đứng yên, hình như anh đã đoán đc, nên rất bình thản chờ đợi:
Trang 27- Trang là ng yêu của anh Anh nghĩ em nên biết rõ điều đó
Huy mỉm cười:
- Lúc gặp anh,em đã đoán đc rồi Em phải trở lại với tụi nó Em đinhé!
Nói rồi Huy phóng xe đi, An buông tay cô ra
Cô nhìn anh như trách:
- Lúc nãy anh ko nên làm thế
Trang nhìn thẳng vào mắt anh:
- Thái độ của anh lúc nãy làm em cảm thấy em và Huy ko trongsang
em nên thay đổi cách sống đi!
Vân Trang có cảm giác lòng tự trọng bị tổn thương, hình như Annghĩ cô có lối sống rất phóng túng và điều quan trọng là anh chưabao giờ tin cô, nếu hôm nay ko phải là Huy mà là ng đàn ông khác,
ko biết An sẽ nói ra những lời nào nữa Cô cảm nhận anh yêunhưng rất xem thường và ko tôn trọng cô:
- Em sống thế nào, anh có thể nói rõ hơn ko?
An nhìn cô 1 thoáng rồi nhẹ giọng:
- Anh chỉ muốn tốt cho em thôi chuyện quá khứ đã ko tốt đẹp gì,bây giờ có anh rồi, em phải sống khác đi chứ
Vân Trang hơi run khi mở cổng vào nhà, cô ko nói gì đi thẳng vào
An cũng theo sát 1 bên và giữ cô lại ngay tại phòng khách:
- Đừng giận anh Anh rất yêu em nên mới ko kiềm chế đc Em thử
Trang 28đặt mình vào vị trí của anh xem, em sẽ thấy thông cảm
- Hôm nay em mới nhận ra là anh chưa bao giờ tin em?
- Ko phải…
Nhưng Trang đã ngắt lời anh:
- Để em nói hết Em thông cảm với anh đó chứ ko hề thấy giận Vớiđịa vị của anh mà đi yêu 1 ng như em thế chẳng khác nào tự hạthấp mình Em biết đòi hỏi ở anh sự tôn trọng và lòng tin là rất khó
Am ngỡ ngàng nhìn cô, hôm nay Vân Trang như ko còn là cô nữa,anh ko nghĩ nói vậy là xúc phạm cô Nếu yêu anh cô phải biết những
gì ko nên làm để giữ tình cảm 2 đứa, cô phải hiểu vì yêu cô anh mớinói thế, anh chỉ muốn cô đc mọi ng nhìn với đôi mắt khác
- Trang…
Trang ứa nươc mắt nhưng cố ghìm lại để đừng phải khóc:
- Nếu yêu mà phải nhọc nhằn như thế thì chúng ta chia tay đi!
Vĩnh An nhìn cô sững sờ, có nằm mơ anh cũng ko ngờ cô có thể nói
ra những lời đó với anh
- Em nói mà có suy nghĩ ko vậy? Anh đã làm gì sai?
Trang quay nhìn nơi khác:
- Chỉ có em là sai thôi Em xin lỗi! Em muốn yên tĩnh 1 mình, anh vềđi!
An cố gằn cơn giận đang ứ đầy trong long, cô có thể dễ dàng nóichia tay như vậy sao? Anh có cảm giác như mình bị xúc phạm
Anh sẽ để em yên tĩnh Nhưng ko có nghĩa là đồng ý chia tay Cách
em cư xử với anh, em hãy nghĩ kĩ xem có quá đáng ko? Anh về đây.Hơn 1 tháng cô luôn tránh anh tuyệt đối Hôm nay An lại đến,dáng vẻ có vẻ hơi say Cô ko chịu nổi cách gọi cửa dai dẳng củaanh, đành mở cổng cho anh Ngồi đối diện nhau nơi phòng khách,
cô nhận ra ngay nét hốc hác của anh Cố dằn cảm giác yếu đuối ,cônói nhẹ nhàng:
- Anh đừng tìm em nữa, An !
An lắc đầu:
- Anh ko đồng ý quyết định của em Em nghe chưa?
- Vậy anh có thể quên đc ko? Hay chúng ta sẽ dằn vặt nhau suốtđời Anh đã làm cho em cảm thấy rõ mình như thế nào tròn lòng anhrồi
- Em là ng duy nhất anh yêu! Em ko hiểu sao?
- Em tin, nhưng yêu thôi chưa đủ An ạ ! Anh đừng thuyết phục em
Trang 29nữa, em đã quyết định rồi
An giận dữ đứng dậy, anh nắm vai cô lắc mạnh:
- Anh đã hạ mình thế này, em vẫn ko mềm lòng sao? Em nói đi! Emmuốn anh phải làm sao?
- Hãy tôn trọng quyết định của em
An giận dữ nói như quát:
- Anh ko đồng ý chia tay Em nghe rõ chưa?
Trang quay mặt chỗ khác , An cũng ngồi yên 1 lúc rồi nói nhẹ nhàng,
cố gắng thuyết phục:
- Hơn 1 tháng nay, anh ko làm đc gì cả, hoàn toàn bị chi phối Em kotha thứ cho anh đc sao?
An bất chợt ôm cô vào lòng:
- Anh yêu em ! Nói gì với anh đi , Trang!
An nhìn vào mắt cô, thấy những giọt nước mắt sắp trào ra, anh đưatay lau vội:
- Anh xin lỗi! Em muốn hành hạ anh bao nhiêu cũng đc nhưng bỏ ýđịnh chia tay đi! Cả 2 đều đau khổ, em nở lòng sao?
Trang hơi nhắm mắt, cô giân mình sao quá yếu đuối Cô ko biết phảilàm sao đây, dựa vào An cô ko còn cảm thấy an toàn nữa, cảm giácchông chênh quá,nó ko còn gợi cho cô tình cảm nồng nàn nhưtrước nữa, nhưng nếu chia tay anh thì quả thật cô ko đủ can đảm
Vĩnh An vừa bước vào nhà thì gặp ngay Huy, anh đang ngồi hútthuốc dáng vẻ như chờ đợi:
- Em có chuyện muốn nói với anh
An nhìn em ko biểu lộ gì:
- Em ngồi đây là chờ anh sao?
Huy gật đầu ko nói, An ngồi xuống cười nhẹ:
- Về Vân Trang phải ko?
- Vâng!
An nhíu mày ko hài long:
- Anh ko tin em yêu Trang?
Trang 30Huy búng điếu thuốc ra xa:
- Em ko muốn anh phải hối hận sau này Đã đến lúc anh nên quyếtđịnh đi !
An hơi cúi đầu, dáng vẻ mệt mỏi:
- Anh hiểu, nhưng ko dễ dàng như em nghĩ đâu
- Tại sao, đừng nói với em là anh yêu cả 2 ng
- Ng anh yêu là Trang nhưng anh có tình nghĩa với Vân, anh ko thểlàm cô ấy tổn thương đc
- Đó là lý do anh kéo dài mối tình tay ba này à? Anh có biết mìnhđang làm gì ko?
An nhếch môi:
- Hình như em đang lo lắng cho Trang thì đúng hơn
- Đúng, cô ấy là ng dễ tổn thương nhiều nhất, em sẽ ko để yên nếu
ai làm điều đó
- Dám nói thế với anh mình à?
Huy nhìn thẳng vào mắt anh trai:
- Trang yêu anh Anh nên trân trọng điều đó Nếu cô ấy biết chuyệnnày, anh sẽ mất cô ấy vĩnh viễn đó
An cưòi khẩy:
- Và đó cũng là điều mày muốn
Huy nhíu mày nhìn anh:
- Nếu anh ko quyết định thì chính em là ng kéo Trang ra khỏi mốiquan hệ này
- Tại sao Vân biết?
Huy nhìn anh nghiêm nghị:
- Sư thật nào rồi cũng sẽ phơi bày thôi Em tin anh sẽ bảo vệ đc tìnhyêu của mình
Nói rồi Huy bước đi, nhưng An đã gằn giọng:
- Mày đã nói gì với Vân?
Ánh mắt Huy nhìn anh lạnh lung, An thoáng bối rối:
Trang 31- Anh tin mày ko bán đứng anh mình
Huy ko trả lời, anh bước thẳng ra ngoài như cố giằn cảm giác nónggiận An chán nản quay vào nhà, anh thoáng khựng lại khi thấy ông
bà Minh ngồi ngay tại phòng khách:
- Ngồi xuống đó
Anh ngán ngẩm ngồi đối diện với ba mẹ bà Minh hỏi nhẹ:
- Con ko có gì để noi với ba mẹ sao?
- Con nghĩ ba mẹ đã biết tất cả rồi
Ông Minh giận dữ đập mạnh tay xuống bàn:
- Thằng mất dạy Mày muốn bôi tro trát trấu vào mặt tao phải ko?
- Con xin lỗi!
Ông Minh nói như quát:
- Gia đình này đã bị mày làm mất hết danh dự rồi! Mày mê muội gìloai con gái đó ha?
- Con thật long yêu cô ấy Cô ấy ko như ba nghĩ đâu
Ông Minh định lên tiếng, nhưng bà đã ngăn lại:
- Con biết mình đang làm gì ko An? Con Vân có lỗi gì với con màcon lại đối với nó như vậy.Dính vào loại đàn bà đó, con ko có tươnglai đâu
An cú đầu, anh cảm thấy mệt mỏi thật sự
Ông Minh giận dữ tiếp lời:
- Tao cấm mày quan hệ với nó nữa Tao sẽ tổ chức cưới con Vâncho mày
Vài ngày sau, Vân Trang ngồi đối diện với An nơi phòng khách, đãrất lâu mà Vĩnh An vẫn ko nói gì, anh cư gục đầu trên đôi tay củamình:
- Anh quyết định đến đây vì ko muốn lẫn tránh em nữa Em hãy nói
Trang 32gì Trang ? Chứ đừng im lặng như thế !
Trang nhìn anh ,bây giờ cô mới nhận ra 1 Vĩnh An kiêu ngạo và đầy
tự tin mà lần đầu tiên đã để lại ấn tượng mạnh mẽ trong cô, chỉ là 1
vỏ bọc bên ngoài của 1 ng đàn ông biết mình có trong tay tất cảnhưng khi thất bại thì lại lộ nguyên hình là 1 ng bạc nhược, yếu đuối.Thật cay đắng cho cô, khi gặp thất bại ng ta mới đo lương đc bảnlĩnh của 1 ng và Vĩnh An hôm nay trước mặt cô thật quá xa lạ Tranghơi quay đi, cô ko chối là mình vẫn còn yêu nhưng hình như pha lẫn
1 chút xem thường
- Anh đừng như thế, em ko hận gì anh cả
An ngước lên nhìn cô:
- Anh ko dám biên hộ cho việc làm của mình, nhưng anhko thể làmkhác Trang ạ ! Thông cảm cho anh
Trang nhìn thẳng vào mắt anh :
- Anh có nghĩ chúng tax a nhau là tốt ko? Đến giờ em mới hiểu hếttính cách của anh, nếu sống chung với nhau thì mình sẽ dằn vặtnhau suốt đời Sau này em mới nhân ra điều đó
An nhìn cô đau khổ:
- Em nói nhẹ nhàng nhưng đau lắm Anh biết mình đáng bị đối xửnhư vậy, nhưng anh muốn em tin 1 điều đó là anh thật sự yêu em Trang quay nhìn nơi khác, cô ko muốn nhìn thấy sự ích kỉ của An,đúng lý ra giờ phút này anh ko nên nói ra câu đó, nó ko làm cô mảymay xúc động mà chỉ càng thêm thất vọng về anh
- Khi nói ra câu đó, anh có nghĩ đến ng anh sắp lấy làm vợ ko? Anh
đã làm cho em cảm thấy có lỗi lẫn hổ thẹn khi nghĩ mình chính là kẻthứ 3 phá hoại tình cảm của ng khác Em thật ngốc nghếch khhi đểmình tin anh
An ôm lấy đầu đau đớn, Trang nhoi nhói vì dáng vẻ đó của anh:
- Quên đi An ! Đây là lần cuối cùng em tiếp anh , đừng bao giờ đếnđây nữa, anh nghe ko?
An đứng lên, anh bước đến định ôm cô vào lòng , nhưng cô đã ngănlại, vẻ mặt nghiêm nghị:
- Anh xem em là gì vậy?
Anh vẫn bước đến cho đến khi ôm được cô trong tay:
- Anh xin lỗi, anh yêu em , Trang ơi !
Trang đưa tay quẹt nước mắt, làm sao cô ko đau khổ, ko yếu đuối
Trang 33trong vòng tay ng mình yêu
Cuối cùng Trang cương quyết đẩy anh ra:
- Anh về đi !
- Trang ơi !
Nhưng cô đã ngắt lời anh:
- Hãy để ấn tượng đẹo cho nhau An ạ ! Em xin anh !
An đứng yên thật lâu, cuối cùng anh lặng lẽ ra về
Anh vừa khuất, cô đã bật khóc trong nỗi đau khổ ko kiềm chế
Vĩnh Huy cùng đám bạn bước vào nhà hang quen thuộc, định ănxong cả bọn sẽ kéo nhau đi suốt đêm Thời gian này anh cũngchẳng có hứng thú để đi làm nên đã ko chấp nhấnự giới thiệu của
ba để vào cty làm việc Đi ngang qua tầng trệt, anh chợt thấy VânTrang đangngồi với 1 ng đàn ông, nhìn vẻ mặt hắn đúng là quá si
mê Anh buông Ngọc Hà ra:
- Anh bận chút việc Em lên trước với tụi nó đi !
Ngọc Hà nhìn anh ngạc nhiên :
- Có chuyện gì vậy anh?
Vĩnh Huy vỗ nhẹ má cô:
- Anh cần gặp 1 ng bạn, ngoan đi cưng
Ngọc Hà nhìn quanh như tìm kiếm, rồi nói:
- Nhanh lên nhe anh ! Em chờ đấy
Huy thờ ơ gật đầu Đợi đám bạn đi xong anh bước về phía quầy gọicho mình 1 ly rượu rồi ngồi yên quan sát Vân Trang Lâu rồi anh mớigặp cô, anh nhận ra ngay sự thay đổi ở cô, Trang có vẻ hoạt bát và
tự tin hơn đến nỗi anh nhìn cô 1 cách lạ lẫm Anh hơi ngạc nhiên khi
ko thấy Trường Dũng đi cùng, thường khi đi với khách hang bao giờcũng có anh ta bên cạnh cô Chỉ 1 lúc sau cả 2 ra về, anh thấy cô có
vẻ say vì bước đi hơi rời rạc Người đàn ông nhanh nhẹn dìu cô ra
xe Huy vội đi theo, anh cho xe chạy sát xe ng đàn ông đó Anhmuốn nổi điên khi thấy hắn dừng xe ở 1 khách sạn chứ ko đưa cô
về nhà Gã vừa dìu cô ra xe thì anh đã bước đến giằng cô về phíamình, gã còn đang ngơ ngác thì anh đã đấm thẳng vào giữa mặthắn 1 cú thật mạnh Hắn ôm mặt đau đớn:
- Mày là ai?
Huy để cô dựa vào xe rồi túm lấy cổ áo hắn :
Trang 34- Tôi cảnh cáo ông, nếu còn giở trò này với cô ấy 1 lần nữa thì tôi sẽ
ko để yên đâu
- Mày dám à ? Tao là khách hàng lớn của cô ấy đấy Loại con gáinày thì có gì để giữ gìn, tao chỉ muốn thử 1 lần xem sao thôi mà Huy nghiến răng đấm vào mặt hắn, ko dừng lại anh nện cho hắn vài
cú nữa:
- Cút đi đồ chó ! Đừng để tao thấy mặt 1 lần nữa nghe rõ chưa? Vĩnh Huy gởi xe mình lại khách sạn, rồi đón taxi đưa cô về nhà Cô
cứ cựa quậy lung tung trong lòng anh
- Ông muốn đưa tôi đi đâu thế ! Tôi muốn về nhà
Huy ko nói gì, trong anh là cơn giận phừng phừng Đến nhà, anhbồng xốc cô đi thẳng lên phòng, dì Hai lăng xăng lấy khăn đắp choccô:
- Sao hôm nay cô ấy say giữ vậy? Từ đó đến giờ đâu có như vậy
- Trường Dũng đâu?
Dì Hai ngơ ngác :
- Cậu ấy đi công tác rồi
Huy im lặng, có thể hắn biết Trường Dũng đã đi công tác nên mớihẹn Vân Trang ra gặp mặt vì biết cô ko thể từ chối khách hàng củamình Nếu gặp hắn ta 1 lần nữa , anh sẽ tiếp tục nện cho 1 trận nênthân Anh đưa mắt nhìn cô,cảm giác giận giữ biến thành sự thươngcảm đến nhói lòng HÌnh như cô chẳng muốn ngủ mà chỉ muốn ngồidậy Huy bực mình, anh dằn cô xuống giường:
- Ngủ đi ! Em say quá rồi, muốn gì mai nói
Trang lờ đờ nhìn anh rồi khẽ cười:
- Tôi ko say Tôi biết anh là Vĩnh Huy mà, đúng ko?
Huy hơi buồn cười:
- Được rồi, ko say , ngủ đi !
Nhưng cô cứ ngóc đầu dậy:
- Tại sao anh lại ở đây? Lâu rồi anh đâu có tìm tôi
Huy im lăng quan sát cô, nứoc mắt Trang bỗng trão ra, cô khóc lặng
lẽ , lần đầu tiên anh thấy cô yếu đuối như thế
- Tôi đã nghĩ anh là ng tôi tin tưởng nhất, nhưng ko ngờ kể cả anhcũng muốn xa lánh tôi Tôi xấu xa đến vậy sao?
- Ko như em nghĩ đâu, lúc nào anh cũng quan tâm đến em
Trang cứ nói lan man 1 lúc rồi mới ngủ thiếp đi Trong giấc ngủ, côthật quyến rũ đến nỗi anh phải quay đi vì sợ mình sẽ ko kiềm chế
Trang 35đc Anh lấy chăn đắp cho cô rồi mối ra về, anh ko đón xe mà đi bộchầm chậm trên đường , con đườngvắng tanh làm anh càng thấmthía hơn nỗi trống vắng trong trái tim mình
Hôm sau , anh đang đi trên đường thì điện thoại reo, Huy vội tấp xevào lề:
- Alô !
- Em , Trang đây !
- Có chuyện gì ko ?
Trang hơi im lặng rồi nói :
- Em cám ơn anh vì chuyện tối hôm qua
- Em ko giận khi anh huỷ của em 1 hợp đồng lớn chứ
Trang cười khẽ :
- Như thế càng tốt hơn Anh đang ở ngoài đường à ?
- Ừ !
- Vậy ko làm phiền anh nữa ! Em cúp nhe !
Tuần sau, anh lại gặp cô trong tiệc sinh nhật của 1 ng bạn, anh mỉmcười cháo cô rồi cùng đám bạn quậy tưng bừng cả lên Trang có vẻlặng lẽ hơn cả, cô ngồi ở góc bàn cùng với vài ng nhìn bạn bè đùagiỡn chứ ko tham gia
Vĩnh Huy dìu Ngọc Hà, cả 2 như ko quan tâm gì đến xung quanh và
cứ quấn quit nhau ko rời nửa bước Bên kia Uyên cũng dang nhảyvới bạn trai của mình Vân Trang ko hiểu tai sao họ có thể dễ dàngyêu và chia tay như thế Một lúc sau, khi Ngoc Hà nhảy với ng khác,anh mới bước về phía bàn cô:
- Sao em ko ra nhảy với tụi nó?
Trang lắc đầu:
- Hôm nay em hơi mệt
Cô ngồi lặng lẽ nhìn sự ồn ào của đám bạn:
- Anh đi làm chưa?
Huy nhún vai:
- Chưa hứng thú
Cô cười nhẹ :
- Chỉ có hứng thú tán tỉnh con gái thôi phải ko?
Anh ngã ng ra sau nhìn cô:
- Có thể
- Hình như mỗi lần gặp anh là có 1 bạn gái mới, phải gọi anh là gìđây?
Trang 36Huy bật cười:
- Sở khanh hay đểu giả gì đó cũng được
- Em thấy cả 2 thì đúng hơn
Huy nheo mắt:
- Nhưng trước khi gọi thế em hỏi các cô ấy xem có đúng vậy ko?
Trang đã bắt đầu đi làm ở cty,nhờ Dũng tận tình chỉ dẫn nên cô đã
có thể 1 mình giải quyết những việc cần thiết, thơi gian này cô hoàntoàn tập trung vào công việc , ko còn những suy nghĩ quẩn quanhnữa
Hôm nay cô có hẹn với ng của cty xây dựng đến Cô muốn xâydựng thêm 1 khu chế xuất Chỉ 1 lát ng đó đã đến trước mặt cô,Trang tròn mắt ngạc nhiên khi ng đó là Vĩnh Huy, Huy nhướng mắtnhìn cô rồi khẽ cười:
- Chào cô !
Trang mỉm cười khoát tay:
- Thôi đi ! Ko ngờ là anh đấy Anh ngồi đi
Anh ngồi xuống đói diện với cô:
- Em đi làm rồi à ! Tốt chứ !
Cô nheo mắt:
- Thử bàn công việc xem , coi khả năng em tới đâu
Vĩnh Huy nghiêng ng ra vẻ ngắm nghía cô:
- Ra dáng 1 giám đốc lắm !
Trang cười nhẹ cô lấy hồ sơ đưa cho anh :
- Anh xem có được ko? Có phù hợp vơi bãi đất đó ko?
Huy chăm chú xem, cô im lặng quan sát anh , nét nghiêng nghiêng,trầm lặng khi làm việc của anh trông rất hay Bất chợt ,Trang cườikhẽ Huy nhướng mắt nhìn cô :
- Cười gì?
- Nhìn anh bây giờ, thú thật em ko quen lắm Như là ng khác vậy
- Anh vẫn là anh , chỉ khác là phải biết thích hợp theo hoàn cảnh
Cả 2 nói chuyện 1 lát rồi tập trung vào công việc, thảo luận khoảng
nứ nữa tiếng, Vĩnh Huy cuộn tròn bản vẽ trong tay:
- Em có thể thương lượng với anh Dũng rồi trả lời anh sau
Thời gian sau đó, cô và anh gặp nhau hiều hơn, càng tiếp xúc côcàng phát hiện ra anh rất tài giỏi, ko giống như những gì cô đã nghĩ
Trang 37trước kia Trường Dũng cũng hết lời khen anh Trang khẽ cười 1mình khi nghĩ đến Huy
Sáng hôm sau cô cùng Trường Dũng đến công trình, ở dưới đấtnhìn lên, cô thấy Huy đang đứng chót vót trên cao, anh đang chỉ dẫn
gì đó cho các công nhân, tự nhiên 1 cảm giác lo sợ đến nhói tim khi
cô tưởng tượng lỡ anh trượt chân té xuống Trang lắc nhẹ đầu, kodám nghĩ tiếp Cô điên thật rồi
Chiều cô đang ngồi trong phòng thì Huy vào :
- Đây là số liệu cuói cùng ,anh chỉ cần bao nhiêu nữa thôi
- Khó nhỉ ? Nhưng 1 lon chỉ làm tỉnh táo chứ ko say đâu,
Trang rời bàn làm việc đến ngồi đối diện vối anh:
- Dù thế nào cũng ko được
- Vậy cho anh nước suối đi cô bé !
Trang đứng lên lấy cho anh chai nước suối, Huy cầm lấy ngửa cổuống 1 hơi Trang nhìn anh mỉm cười
- Nhìn gì ?
- Anh mệt lắm ha?
Huy nhướng mắt :
- Nếu bây giờ đc ngả lưng thì rất tuyệt Ở đây đc ko?
- Ko đc, đay là phòng làm việc của tôi
Huy khẽ cười :
- Đùa thôi, em về chưa ?
- Công việc vẫn chưa xong Lát nữa tôi mới về
Huy đứng dậy :
- Vậy ko làm phiền em nữa Anh về nghe ! Đừng làm khuya quá ! Trang gật đầu, đợi Huy đi xong cô quay về công việc Cô nhất địnhlàm xong rồi mới ra về Thời gian ko biết bao lâu, lúc cô chuẩn bị vềthì trời lại đổ mưa Bỗng nhiên cô thấy lạnh ng, 1 cảm giác lo sợ đênhoang mang khi nghĩ cty chỉ còn 1 mình cô Trời đang mưa thật lớn,
Trang 38cô sợ hãi đi nhanh xuống lầu Vứa đi đc vài nấc thỉ mọi thứ đều tốiđen, thật xui cho cô khi bị mất điện Cô sợ đến ko nhúc nhích vàngồi thụp xuống chân cầu thang Ko biết thời gian qua bao lâu, cômừng rỡ khi thấy ánh đèn pha của đèn pin, chắc là bác bảo vệ lênxem xét:
- Trang ! Em ở đâu vậy ?
Khi Huy bước đến cô khóc ngon lành và ôm chầm lấy anh :
- Em ko sao chứ ?
Cô ko trả lời mà cư khóc thút thít trên vai anh, Huy kiên nhẫn đứngyên chờ cô bình tĩnh lại Thật lâu cô mới nín và chợt đỏ mặt khi thấymình vẫn còn ôm chặt lấy anh Cô vội buông anh ra :
- Sao anh biết em còn ở đây ?
- Lúc nãy anh gọi đến nhà em , dì Hai bảo em chưa về nên anh vộiđến đây
Đến bây giờ cô mới phát hiên ng anh ướt sũng thấm sang cả cô :
- Anh ko mặc áo mưa sao?
- Lúc cúp điện, anh chẳng nghĩ đc gì, chỉ biết mau chạy đến đây thôi Trang nhìn anh cảm động :
- Cảm ơn anh !
- Em lạnh ko ? Anh xin lỗi vì đã làm em ướt
Cô lắc đầu rồi bước đến đứng bên cạnh anh bên cửa sổ, cả 2 cùngngắm cơn mưa đầu mùa đang trút như đổ nước xuống lòng đường.Thật lâu sau cô mới hỏi
- Em khác anh, có lẽ em sẽ ko bao giờ quên ngày hôm nay
Trang ngạc nhiên nhìn anh, khuôn mặt Huy kín như bưng, ko cảmxúc :
- Mưa này chắc ko tạnh đâu Chúng ta đành dầm mưa về vậy, đcko?
Vân Trang gật đầu ko nói, Huy và cô xuống dưới lấy xe, mưa vẫncòn nặng hạt nhưng đã đỡ hơn lúc nãy Cô leo lên ngồi phía sau
Trang 39lưng anh, run lẩy bẩy vì lạnh Bỗng Huy nắm tay cô choàng qua ngmình, anh kéo cô ngã tựa vào lưng :
- Nếu lạnh thì gục vò đi !
Vĩnh Huy phóng xe như bay trên đường cô nhắm mắt ôm chặt lấyanh, dù trời đang mưa và cô đang lạnh đến run rẩy nhưng cảm giáclại rất ấm áp khi dựa vào lưng anh Tự nhiên cô thấy mình thật yếuđuối, cô muốn khóc thật nhiều khi nhó đến Huy là em của Vĩnh An Huy đưng xe trước nhá cô :
- Vào nhanh đi ! Mặt em tái mét cả rồi
Trang bước xuống xe nhìn anh :
- Cảm ơn anh ! Anh chạy xe về từ từ thôi, chạy nhanh nguy hiểmlắm
Vĩnh Huy chợt nhìn cô đăm đăm, ánh mắt anh như vừa đc thắp lênngọn lửa nó sang ngời như soi sáng cả tâm can cô Bỗng anhdựngchống xe bước đến, cô chưa hiểu anh muốn gì thì Huy đã kéo cô sátvào ng và cúi hôn cô 1 cách chớp nhoáng đến nỗi cô ko kịp phảnứng Một lúc sau anh buông cô ra:
- Em trả ơn cho anh rồi đó, nhưng hơi miễn cưỡng đấy
Nói xong, Huy bước về phía xe đề ga lao vút đi Vân Trang ngỡngàng nhìn theo, sự biểu lộ của anh làm cô thấy hoang mang, nógợi cho cô nhớ về Vĩnh An Sao anh em họ có cách thể hiện tìnhcảm giông bão như thế chứ ?
Tôi biết làm sao được hỡi trời!
Giận anh không nỡ nhớ không thôi
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh, có một người
Vân Trang có cảm giác lòng tự trọng bị tổn thương, hình như An nghĩ cô có lối sống rất phóng túng và điều quan trọng là anh
chưa bao giờ tin cô, nếu hôm nay không phải là Huy mà là người đàn ông khác, không biết An sẽ nói ra những lời nào nữa Cô
cảm nhận anh yêu nhưng rất xem thường và không tôn trọng cô: _Em sống thế nào, anh có thể nói rõ hơn không?
Anh nhìn cô một thoáng rồi nhẹ giọng:
_Anh chỉ muốn tốt cho em thôi Chuyện quá khứ đã không tốt đẹp
gì, bây giờ có anh rồi, em phải sống khác đi chứ
Vân Trang hơi run khi mở cổng vào nhà, cô không nói gì đi
Trang 40thẳng vào An cũng theo sát một bên và giữ cô lại ngay phòng
Nhưng Trang đã ngắt ngang lời anh:
_Để em nói hết Em thông cảm với anh đó chứ không hề thấy
giận Với địa vị của anh mà đi yêu một người như em thì chẳng khác nào tự hạ thấp mình Em biết đòi hỏi ở anh sự tôn trọng
và lòng tin là rất khó
An ngỡ ngàng nhìn cô, hôm nay Vân Trang như không còn là cô nữa, anh không nghĩ nói vậy là xúc phạm cô Nếu yêu anh, cô
phải biết những gì không nên làm để giữ tình cảm của hai đứa,
cô phải hiểu vì yêu cô, anh mói nói thế, anh chỉ muốn cô được
mọi người nhìn với đôi mắt khác
_Trang…
Trang ứa nước mắt nhưng cố ghìm lại để đừng phải khóc:
_Nếu yêu mà phải nhọc nhằn như thế thì chúng ta chia tay đi!
Vĩnh An nhìn cô sững sờ, có nằm mơ anh cũng không ngờ cô có thể nói ra những lời đó với anh
_Em nói mà có suy nghĩ không vậy? Anh đã làm gì sai?
Trang quay nhìn nơi khác:
_Chỉ có em là sai thôi Em xin lỗi! Em muốn yên tĩnh một mình,
anh về đi!
An cố dằn cơn giận đang ứ đầy trong lòng, cô có thể dễ dàng
chia tay như vậy sao? Anh có cảm giác như mình bị xúc phạm
_Anh sẽ để em yên tĩnh Nhưng không có nghĩa là đồng ý chia
tay Cách em cư xử với anh, em hãy nghĩ kỹ xem có quá đáng
không? Anh về đây
Nói rồi, anh bước nhanh ra ngoài, Vân Trang ngồi phịch xuống
ghế, bây giờ nước mắt mới có thể tuôn ra, cô hiểu mình cũng
không đủ can đảm để chia tay với anh, nhưng cảm giác bình yên thì không còn nữa, cô thấy tình yêu của mình sao chông chênh
quá
Suốt một tuần, Vĩnh An không đến tìm cô và cũng không gọi
điện, cô cứ ngong ngóng chờ với nỗi nhớ mỗi lúc một dâng đầy