Loi thi tham tinh yeu Nhat Vy Ph ần 1 Tiếng"OO" kéo dài bên đầu dây điện thoại cho Kiến Quân biết ông Hạnh đã tắt máy nên ông cũng vội gác máy lên Quân quay nhìn công việc đang làm dở vào thành chiếc[.]
Trang 2- Đành phải để làm sau vậy thôi.
V ới lấy chiếc khăn lau Quân chùi nhanh đôi bàn tay đầy dấunhớt dính vào tay của mình, rồi anh ném phạch xuống cạnh đầumáy xe bị tháo tung ra Anh quay nhìn về hướng có hai người thợcùng đang lúi húi kế bên cất giọng bảo:
- Hai đứa bây ở đây trông chừng garage nghen Tao có chuyệnphải đi ngay bây giờ À nè còn chiếc xe này để lát nữa tao về tiếpchúng mày đừng có rớ vào đây! Chú Bảy đến thì nói ổng đem giaochiếc xe kia cho người ta dùm tao nghen… Tao có việc phải đi ngay.Tấn Phong đang sửa đầu máy trong thau dầu nước đen ngòm, vộingẩng đầu lên đáp lời:
- Ông Hạnh gọi điện thoại cho mày à? Ông chủ có việc sai mày đinữa rồi hả? Thằng này sung sướng thiệt tao muốn lắm mà không điđược
Quân đáp nhát gừng:
- Ừ, chuyện nhà của ổng đấy mà Quân cười nheo mắt nói:
- Tao nói cho mày bi ết, hôm nay ông chủ đón cô con gái cưng vềchắc là bày vẽ tiệc tùng gì chắc ổng sai mày chạy lọt tọt vòng ngoàichứ gì Nhưng mà thây kệ mày ạ
- Ôi thôi! Chúng mày đừng ở đó nhiều lời lắm chuyện Thì kệ người
ta Mày lo công việc của mày đi thằng khỉ
Ki ến Quân nạt thằng bạn, rồi đến bên chiếc xe Mescesdes đangtrùm mềm, anh kéo phăng nó xuống lộ ra cái màu trắng bóng loáng
in cả bóng Quân vào đó
Trang 3Ti ếng xuýt xoa của Ngọc Hải vụt vang lên như ca thán:
- Ối trời thằng này thật sướng nhỉ:
Ông Hạnh cho phép mày cỡi nó nữa sao? Mày hên thật! Lên hươngtuyệt! Tao không thể ngờ trước được đấy
Quân cười đưa mắt đá lông nheo với bạn, anh lên xe nổ máy kèmtheo tiếng nói đùa:
- Ừ lâu lâu phải lên hương chứ mậy! Sống kép chó hoài sao? Tao đinghen Chi
ếx xe vù đi êm ru trên con đường rải nắng Quânkhẽ huýt sáo một điệu nhạc vui vui Dễ mấy khi anh được ngồi trênchiếc xe sang trọng thế này Nó là loại mới nhất hiện nay đấy
Ông Hạnh làm chủ cái garage tuy không gọi là bề thế cho lắmnhưng ông là một tay buôn xe có hạng nên không bao giờ ông bỏqua những cơ hội kiếm tiền
Hôm nay ông H ạnh đích thân đi đón con gái mình, nhưng trênđường đi đến ga xe lửa đón con gái, tai nạn bất ngờ khiến ông đã cọquẹt vào xe khác, nên Quân mới có cơ hội ngồi trên xe này và cũngđược hân hạnh ra đón con gái cưng của ông chủ thay cho ông
Quân nhún vai l ại thở ra một cái, giờ này có lẽ chủ và xe đangnằm ở công an đang chờ lập biên bản Khi nãy nghe giọng của ôngthì việc xảy ra dường như chẳng có gì gọi là ghê gớm lắm Chỉ cóviệc là ông nóng ruột sợ trễ giờ đón con gái nên mới hối thúc anh dữthế kia
Ôi, mà chuy ện có gì quan trọng đâu nào Trễ mất thì con nhỏ đóđứng chờ giây lát, có sao đâu Đúng là thương con theo lối trưởnggiả Lại một nhạc sáo không đầu không đuôi vang lên trên cửamiệng Quân Anh nghiêng đầu sang bên rồi nhìn vào kiếng chiếuhậu, vuốt vuốt lại mái tóc của mình Đi đón con gái cũng phải lịch sựmột chút chứ
R ồi Quân lại thầm nhủ Mà hình như con nhỏ cũng xinh lắm,cũng vài lần anh cũng thấy con nhỏ qua hình rồi còn gì Đẹp trẻtrung duyên dáng dễ hớp hồn bọn trai nhẹ dạ ngớ ngẩn Chính anhđây cũng có lúc lại thấy thích thú khi ngắm cô nàng trong ảnh nữalà
Ngh ĩ thế Quân nhẹ cười anh lại cúi xuống sửa quần áo củamình cho ngay ngắn lại Nhưng bất giác Quân trợn trừng mắt với
Trang 4mình qua kiếng chiếu hậu, anh ta tự nguyền rủa chính mình, tại saoanh đãng trí quá như thế này chứ?
Gương mặt anh méo xệch khó coi, anh nhìn vào cái quần màu nhớtđen xịch trên tấm áo sờn cũ đầy những dấu thâm kim thầm mắngmình
Th ế đấy! Cuối cùng rồi cũng lòi ra bộ mặt của thằng thợ máykhông hơn gì Đi đón con gái của ông chủ mà chơi nguyên bộ đồ ởgarage Khùng điên chi, ngay cả chiếc áo cũng quên thay Thật đúng
là đãng trí!
Quân kéo chi ếc áo đưa lên mũi ngửi thử, mùi dầu nhớt pha lẫnmồi hôi xộc vào mũi, nhưng không làm anh khó chịu, bởi vì anh đãquá quen với cái mùi ấy thường ngày
Ố i! Thây kệ nó đi! Biết đâu đấy là điểm thu hút cho bao cô gáicòn trẻ thì càng hay? Bọn con gái bây giờ lắm đứa có những ý thíchquái lạ Bảnh trai, trắng trẻo đôi khi lại bị họ chê là bạn trai non nhưanh thế này thì lại hấp dẫn mê đi đấy!
Quân bật cười vì những ý nghĩ ngông của mình Rõ là chẳng ra gì
mà bày đặt làm cao Ừ mà thật vậy! Cái tính cao ngạo như đã bámsâu gốc rễ vào người Quân không d
ứt ra được, vì thế mà chẳng biết bao lần anh đãphải thất nghiệp đi lang thang rồi còn gì
Quân ngh ĩ lại cũng thấy tức cười chẳng biết cô gái anh sắp diệnkiến đầy mơ mộng đẹp đến dường nào hay cho thói quen trưởng giảquý tộc đã chán đi "vù trên mây cao'' mà lại đổi ý chấp nhận ngồitrên chiếc tàu xuôi nam để được ngắm nhìn thưởng thức cảnh quêhai bên đường Mới nghe Quân đã thấy lòng mình ngán ngẩm
Cu ối cùng xe của Quân cũng đến nhà ga Cho xe đỗ vào mộtgóc, anh đưa mắt nhìn một lượt, rồi vội đi nhanh về phía nhà ga, nơi
có những dòng người chen lấn ra vào
Hòa trong những âm thanh hỗn độn của sân ga bát nháo Quân tìmđược cổng ra của chuyến tàu Hà Nội, Sài Gòn
Anh đảo mắt tìm kiếm bóng dáng của cô gái nhỏ, nhưng chẳng thấy
ai là người có ý định đợi chờ sự đưa đón của người thân
Đư a tay lên nhìn đồng hồ, anh nhận ra mình đã trễ mất mườilăm phút Nhưng mười lăm phút có là bao chứ? Một người vừa
Trang 5xuống sân ga với đồ dùng lỉnh khỉnh thì không thể di chuyển nhanhđược đâu.
Vẫn tìm kiếm, Quân giờ đây có phần sốt ruột Cô ấy không đứngđây để chờ thì đi đâu?
Rõ ràng không lầm và không thể nhận ra được Hạnh Bình khi anh
đã quá rõ những bức ảnh treo trong nhà cô
Cái nóng của nắng, cộng với sự bực bội trong lòng Kiến Quân thêm
đổ lửa: Anh quay lại hỏi một hành khách với chiếc va li nặng trĩu trêntay vừa đi về phía anh
- Anh này! Cho tôi h ỏi Chuyến tàu Hà Nội- Sài Gòn vào ga khinào vậy Người đàn ông với vẻ hấp tấp đưa tay nhìn đồng hồ rồiđáp:
- Cũng đã gần nửa giờ rồi ạ Hôm nay tàu vào ga nhanh, sớm hơn
cả mười lăm phút ông ạ
Rồi người hành khách bước nhanh sau câu nói không để ý đến lờicám ơn vợi vã của anh Kiến Quân đưa mắt nhìn quanh một lầnnữa
Anh lẩm bẩm chửi đổng một câu Rõ là xui xẻo tàu sớm hơn nhữngmười lăm phút Cô nàng không còn ở đây là phải rồi, có gì sai đâu Nhưng như thế là đi đâu kia chứ Hay đã về nhà kìa? Chẳng biết suynghĩ của mình là đúng không?
Càng ngh ĩ càng bực, lỗi có phải do anh đâu Chỉ do ông Hạnhbáo trễ với anh, nên đến ga không thể đúng giờ được Như thế, khi
về nhà lại qui tội cho anh cho xem đấy!
Vì thế Quân biết chắc anh khó tránh khỏi một trận trách mắng khikhông rước được con gái ông đưa về nhà đúng như lời ông giaophó
Hạnh Bình luồn đôi bàn tay ra sau gáy, hất nhẹ đuôi tóc còn vảy
Trang 6nước về trước Nâng chiếc khăn xua làn tóc ướt mềm mại trong bàntay thon nhỏ.
Bình ng ồi xuống chiếc ghế nệm nơi bàn trang điểm, cô nhìn vàokhuôn kiếng nhận ra gương mặt ngổ ngáo của mình trong đó Con
bé Hạnh Bình xinh xinh của mọi ngày đây ư? Sao hôm nay gươngmặt lại hốc hác bơ phờ, đôi môi hồng giờ đây đã phai đi sắc hồngvốn có
Hừm, xấu xí đến thế là cùng Chỉ có mấy ngày vất vưởng trên chiếctàu xuôi Nam mà cô bé Bình diễm kiều đã tệ hại như thế này ư? Bình nhẹ mở hộp phấn trang điểm nhẹ thoa lên mặt một lớp phấn.Ngó qua một lượt gương mặt bây giờ đã có phần xinh xắn nhờ vàolớp phấn hồng Bình khẽ bật cười cho cái tính đỏng đảnh thích làmduyên của mình Không biết cô đã bắt đầu cái tính nhõng nhãnh này
từ khi nào ấy nhỉ?
Thật thoải mái khi Bình rời bàn phấn, cô ngã người nằm dài ra chiếcghế êm ái của mình đã xa cách lâu nay
Bao nhiêu n ăm rồi nhỉ? Cô tự hỏi và tự trả lời cho chính mình.Bốn năm vắng xa nó rồi, bốn năm trời bỏ căn phòng thân yêu vàquên cả căn nhả đầy ấp những kỷ niệm ấu thơ của cô
Th ời gian thế mà chóng qua thật Bốn năm của cô xa cái thànhphố đô hội miền Nam để theo học nơi đất Bắc quê hương của ngoại
mà Bình cứ tưửng là mới hôm qua
Ừ , hôm qua với mối tình đầu đầy thơ mộng, nhiều kỷ niệm buồnvới Bình Những bước chân chầm chậm đi bên nhau dưới vòm trời
lá cây xanh với ly kem tan chảy mà họ không hề đụng tới
Đó là mối tình đầu của cô bé Hạnh Bình ngây thơ tập tễnh yêu dùvẫn còn đang học dưới mái trường trung học
Giận dữ, ghen tuông khi bắt gặp người mình yêu, song đôi cùng côbạn gái sinh viên của anh trong ngày vui sinh nhật của anh ấy
Thế là Hạnh Bình vội chia tay, rồi rời bỏ cái thành phố nhộn nhịpđông vui thân thương này ra đến Hà Nội, để chôn vùi đi mối tình vừachớm nở Th
ế mới thấy sự ngây ngô và một thời dại khờ củatuổi trẻ Tự ái vặt vãnh của thời trẻ con đã thổi bừng lên tất cả,những điều đơn giản biến nó trở thành trầm trọng là thế
Nỗi thất vọng ở mối tình đầu làm Bình tưởng như chẳng còn ai bất
Trang 7hạnh và đau khổ hơn cô Thế mà thời gian sống nơi môi trường mới,
cô đã chóng quên
Đ ã có lúc cô đã từng đau khổ vì yêu và Bình nhận ra cái mà côgọi là tình yêu thực là mơ hồ quá Dù sao rời khỏi quê nhà trongcánh nơi bầu trời cao rộng khác, Bình thấy cũng có cái hay của nó
Cô đã hiểu được nhiều hơn về con người, nhận ra được chút gì củacuộc sống, thoát khỏi được những ý nghĩ bó hẹp một thời của tuổitrẻ ngu ngơ ngày nào
Gi ờ đây trong lòng Bình chỉ còn là sự thanh thản, mãn nguyện,
cô đã không phải lụy vì tình yêu và mãn nguyện cho học vị của bảnthân mình mãn nguyện vì không để cho cha cô phải lo lắng, thấtvọng về con gái của ông
Ngh ĩ đến cha, Bình thấy vui lẫn hạnh phúc Mồ côi mẹ, ai cũngnghĩ đời mình sẽ gặp nhiều bất hạnh Nhưng hoàn toàn không, cha
cô là một người cha hoàn hảo, đáng kính, làm tiêu chuẩn cho côchọn bạn đời cho cô sau này
Ông chung thủy, yêu thương con vô bờ bến là những gì Bình đãnhận được từ ông và mãi mãi Bình tin cha vẫn là người như thế
Ti ếng chuông cửa ngân đài đã vực cô ra khỏi những ý tưởngmông lung Cô vụt ngồi dậy, mắt cô ánh lên niềm vui và chạy nhanh
ra khỏi cửa Bình chạm ngay vào người vú Tư đang hấp tấp đi racửa Bình vội nói:
- Vú để con mở cổng cho Chắc là ba ra ga đón con không gặp nên
về đấy vú ạ
Vú T ư chưa kịp đáp thì cô chủ nhỏ đã nhún nhảy ra tới cổng.Bình chựng lại khi đến gần cửa, cô đứng nép mình vào một bên,sửa lại tư thế chuẩn bị để trêu cha mình
Cánh cửa được bật chất và dần hé mở, một dáng người chực bướcvào Ngay lúc ấy Bình đưa mặt ra:
- Hù… !
Ti ếng ''hù'' chưa tắt, đôi mắt Bình đã trợn to lên đầy vẻ kinhngạc, kèm theo là tiếng hét phá lên thật lớn: Bình vụt giật lùi ngườilại, mất hẳn bình tĩnh Trước mặt cô là một gã đàn ông to lớn, caodáng như một võ sĩ với màu da rám nắng, hắn khoác thêm chiếc áobạc màu, chỉ còn thấy vết dầu nhớt lắm lem, mồ hôi thấm ướt hòalẫn vào mùi dầu nhớt, làm cho cơ thể hắn bốc lên mùi thật là khóchịu
Trang 8Bình đưa tay chặn lấy ngực trấn tĩnh lại nỗi sợ hãi vô cớ của mình
cô đưa mắt nhìn gã đàn ông lần nữa ý như muốn quan sát Nhưngbất giác đôi má lại ch
ợt ửng hồng cô vừa quê vừa ngượng khi bắt gặpánh mắt thau láu của gã đàn ông đang mở to nhìn Bình đầy kinhngạc
Bình mím môi giấu đi nỗi xấu hổ cho việc làm vừa rồi, cô làm ganbuông tiếng hỏi Nhưng câu hỏi của cô lại hòa đúng nhịp với lời đưatới của gã:
Câu nói của Quân vừa dứt, anh đã đưa mắt ngó vào gương mặt cônửa quan sát, nửa như đang chờ nghe câu đáp trả lời anh
Bình thấy ngượng trước ánh mắt nhìn thẳng thật sỗ sàng vào cônhư thế Nhưng Bình cố tỏ ra bình tĩnh đáp lại:
- Vâng Tôi xin l ỗi ông! Việc lúc nãy tôi là con gái của ông Hạnhđây Cám ơn ông đã đến ga đón Do tàu đến ga sớm, nên tôi gọi xe
về thẳng nhà luôn Thế đấy thôi
- Ờ… xin lỗi cô Ý tôi muốn nói tôi không thể ngờ là cô còn trẻnhư thế này Quân bào chữa khi nhận ra mình đã nói lỡ lời
Bình khẽ liếc mắt nhìn người đàn ông trước mặt, cô thấy ngượngngùng khi bắt gặp đôi mắt ấy đang qua sát cô, dù rằng dáng vẻ ấyrất là tự nhiên
Trang 9Thoáng che l ấp sự lúng túng của mình, Bình khẽ cất giọng hỏi:
- Hiện giờ, ba tôi đang ở đâu?
Sao ông ấy không thể đón tôi mà nhờ đến ông?
- Ờ
Quân ngập ngừng không biết trả lời sao cho thuận lòng ông Hạnh,rồi anh cũng nhanh trí đáp:
- Ờ, ba cô bất ngờ có công việc bận, nên ông phải nhờ tôi Tôi thì
cứ sợ không nhận ra được cô…
Quân kh
ẽ cười tế nhị, nhưng lòng lại tức cười cho gã đànông trước mặt, đã không hề nhận ra được cô sao lại có thể nhận lời
ba cô ra đón cô được nhỉ?
Ba cô th ật cũng lạ, sao lại có thể giao phó việc này cho một gãđàn ông mà khi đứng trước cô lại chẳng còn biết tới? Thêm vào đóthì theo nhận xét của riêng cô, một con người bê bối như hắn thậtđáng kinh khiếp!
Không ai có thể ngồi trên một chiếc xe sang trọng và còn đi đến đó
kẻ khác mà trên người lại với một bộ đồ như thế
Rõ là gã đã quá coi thường người hắn cần đi đón, hoặc là gãquá quen với những bộ đồ như thế Đến nỗi trong mắt gã nó trở nênbình thường chẳng vướng ngại gì trong việc đi đón người quen Quân thản nhiên lên tiếng với Bình:
- Ờ… cô có thể mở rộng cổng hơn nữa để tôi cho xe vào sân nhàđược không?
Quân đưa ra lời yêu cầu của mình Nhưng thái độ của Bình thì
có vẻ nghi ngờ, e ngại Cô không biết gã đàn ông trước mặt có dụng
ý gì và chẳng biết những lời nói vừa rồi của gã có phải là sự thật?
Nh ững ý nghĩ trong đầu Bình dường như không qua được ánhmắt của anh Quân khẽ qua mặt ra chiều tự ái lắm Anh hắn giọngtiếp lời đầy vẻ nghiêm nghị:
- Này! Tôi có ý chỉ muốn đưa xe vào sân nhà cho mát Nhưng nếu
cô không tin tôi thì thôi vậy
- Ờ…ờ… ý tôi không phải vậy!
Bình tỏ ra lúng túng Ba tôi không biết hiện giờ đang ở đâu, tôi chỉ có
ý định muốn nhờ ông tìm giúp ba tôi thôi
Vẫn giọng nói như cũ, Quân nói:
Trang 10- Vi ệc ấy không cần phải lo Ông Hạnh có nói với tôi khi nàoxong việc ông ấy sẽ về ngay Ông bảo tôi phải đưa được cô về đây,
và cô có cần gì thì làm giúp cô
Quân thở ra, nhìn anh cười gượng, cô kéo cổng mở ra:
- Ông cho xe vào sân rồi vào nhà nghỉ chốc lát Tôi cũng không cóviệc gì cần chỉ tại tôi nóng lòng muốn gặp ba tôi khi đi xa về vậy thôi
- Tôi cũng biết, ba cô cũng rất nôn nóng muốn gặp cô thế đấy, nênđã À, thôi cám ơn cô nhé
Quân nhanh chóng tr ở lại bên chiếc xe ngồi vào khởi động máy,
bỏ lại gương mặt ngơ ngác của Bình đứng trông theo, không hiểuthằng điên như anh đang lầm nhảm được gì
- Ông vào nhà uống nước nhờ ba tôi về luôn thể
Quân gật đầu rồi đưa cánh tay áo lên quệt ngay vào những giọt mồhôi trên mặt rồi đáp:
- Cô để tôi tự nhiên Thỉnh thoảng tôi cũng có đến đây khi ông Hạnh
M ới gặp lần đầu tiên mà đã giở trò tán tỉnh Cái trò cũ rích này
cô đã nghe và đối diện nó quá nhiều, tưởng đang xếp xó ai ngờ naylại nghe hắn ta còn sử dụng
Nhưng mà không đâu, nhìn cho kỹ, gương mặt hắn chẳng có vẻ gìgọi là gian xảo cử thản nhiên mà nói như không, thong thả bước đi.Bình ch ớp mắt nhẹ cười với những ý nghĩ của mình, rồi tự chếgiễu mình, cô cúi mặt bước đi vào trong Cô thật sự không muốntiếp chuyện với gã đàn ông không mấy quen biết này dài dài
Trang 11Ông Hạnh ngồi nơi bàn ăn, đưa mắt ngó con gái, khi Bình đưa điđịnh tìm nước uống
Tiếng ông Hạnh chợt vang lên hỏi:
- Sao thế Bình? Con không ăn nữa à? Thức ăn còn đầy thế này Bình hớp một ngụm nước rồi quay trở lại bàn ngồi xuống nhìn cha,nói:
- Ba à, con no lắm rồi Không thể nào ăn thêm nữa được
Ông Hạnh tròn mắt ngó chăm vào con gái hỏi:
- Ch ỉ ăn bấy nhiêu làm sao no được hả con? Chỉ lưng lửng mộtchén bảo là no sao được hả?
Bình cong môi ph
ụng phịu:
- Ba nè! Con nói thật chứ bộ chỉ tiêu mỗi bữa ăn trưa và chiều củacon chỉ bây nhiêu thôi
Ông Hạnh lắc đầu nói:
- Không thể được, ăn như con làm sao khỏe được Làm sao đủ chấtdinh dưỡng cho con gái ba chứ, con phải ăn thêm với ba
Rồi ông Hạnh cầm lấy chén của Bình xới cơm vào Bình vội ngănlại, giọng phụng phịu:
- Ba ơi! Ba không hiểu gì hết Người ta còn phải giữ dáng để conthi hoa hậu nữa đấy Ăn như ba, sẽ chẳng bao giờ được ai mời dựthi đâu, người ta còn cười cho là
D ứt lời, Bình đưa tay vỗ nhẹ nhẹ vào bụng ông Hạnh, cườinghịch ngợm Ông Hạnh vuốt con gái cũng phải bật cười theo con:
- Có làm sao cũng phải ăn cho điều độ, đầy đủ chứ bộ Con gái ba
cứ ăn thêm vào, ba tin chắc con gái ba không đến nỗi phải bị loạiđâu:
- Con nói r ồi, con no muốn vỡ cả bụng ra đây nè Con chỉ nóichơi cho vui thôi, nếu có thi hoa hậu tin chắc con gái ba sẽ bị loạitrước tiên rồi Lúc ấy sẽ chẳng ai thèm để ý đến con, rồi chẳng aithèm cưới con, ba đừng ở đó mà ca ngợi con gái ba mãi thế
Trang 12Bình nhăn mặt:
- A! Ba lại trêu con, cho ba biết con hổng thèm lấy chồng đâu Để banuôi con hoài cho biết
Ông Hạnh lại nói:
- Ừ…ừ, cũng chẳng hại gì đâu con gái, Ba n nuôi con hoài cũngđược, con gái bất hiếu của ba, bao năm bỏ ba một mình chẳng thèmchăm sóc, lo lắng cho ba, thế mà bây giờ trở về đây lại yêu sách này
nọ với ba nữa phải không?
V ẫn vẻ dỗi hờn, Bình nũng nịu:
- Ờ…Ba nói….con đi học chứ bộ Ba cứ mãi nghĩ oan cho con Mỗikhi một mình nhớ ba, con lại khóc, nhưng bận học con có về đượcđâu Ông Hạnh vuốt sống mũi con gái:
- Gi
ận rồi hả con gái? Ba biết rồi, con gái ba ngoan lại
có hiếu, bởi thế khi vừa tốt nghiệp xong đã vội vã trở về với ba, màkhông thèm nhận bất cứ công tác nào phải thế không con?
Bình khúc khích cười:
- Ba đừng giả vờ nói nịnh để lấy lòng con đấy nha Thật sự thì concũng có bất hiếu chút chút với ba đó chứ
Ông Hạnh ngạc nhiên trêu:
- Hay nhỉ! Con gái ba cũng giỏi tài ăn nói lắm Bất hiếu mà cũng cóloại bất hiếu chút chút nữa sao con gái?
Hạnh Bình nhìn gương mặt cha mà không nhịn được cười nên bậtcười xòa Vuốt lại mái tóc cô hỏi ông Hạnh:
- Ba nè, t ối nay ba có đi đâu không?
- Con định đi chơi đâu à? Để ba đưa con đi cho Ba không bận gì.Bình nhẹ cười:
- Ba giống y như bà ngoại, mỗi khi con rời khỏi nhà là có bao ngườiđưa đón Con lớn rồi ba có biết con đã hai mươi bốn tuổi rồi đó Ông Hạnh cười nói với con gái
- Con l ớn với ai không biết, nhưng với ba con vẫn còn bé xíuthôi con ạ Ngoại giữ gìn con như vậy chẳng có gì sai cả Con gái rađường cần người bảo vệ, điều đó không có nghĩa là tước đi quyền
tự do của con, nhưng cẩn thận như thế cũng vẫn hơn con ạ
Khẽ rùn vai, Bình đưa mắt nhìn cha trìu mến:
Trang 13- Con bi ết mọi người đều quan tâm đến con nhưng đôi khi concũng cần có được những giây phút riêng ba ạ Con nghĩ là chẳng có
gì quan trọng lắm đâu ba Ba cho con đi tối nay ba nhé
- Thôi được rồi, con muốn vậy ba chiều Thời bây giờ con đi đâu
có ba có mẹ theo có lẽ không còn hợp nữa phải không con? Nhưng
ủa con thật đáng yêu vô cùng Thật ra, con đến nhà
cô thôi Chị Thi muốn giới thiệu con vào làm ở công ty kinh doanhcủa chị Con đến để xem tin tức thế nào rồi, có cần phải phỏng vấncon hay không Chỉ có vậy thôi
Ông H ạnh nhẹ gật đầu:
- Ba tin con gái Ba chúc con gặp may mắn Về sớm nha con gái
- Xin tuân lệnh thủ trưởng "Ba'' Bây giờ con đi thay đồ đây
Bình làm trò trêu cha lần cuối rồi nhanh chân leo lên thang lầu vềphòng mình
Giây lát sau, Bình đã rời khỏi nhà
Bình đưa mắt dõi nhìn những giọt nước đọng ngoài thành ly Vẻxúc động như vẫn còn đọng lại trên gương mặt thanh tao của cô Côkhông ngờ sẽ được gặp lại anh, được ngồi bên anh trong quán càphê đầy kỷ niệm này Và vẫn còn một chút gì đó xôn xao trong lòng,khi ánh mắt cô chợt rơi vào ánh mắt anh Dường như đó là dư âmcòn đọng lại trong cô của mối tình đầu khó phai nhạt được…
- Em về đây bao giờ?
Vẫn giọng nói trầm ấm truyền cảm của người xưa, Bình khẽ ngẩngmặt nhìn anh:
- Em v ề gần một tháng nay Sao anh biết em về mà đến?
Ánh mắt sâu lắng của anh nhìn Bình ấm áp chứa chan bao tìnhcảm
Trang 14- Anh vẫn thường hỏi thăm em qua bạn bè cũ Ngọc Hải đã nói choanh biết điếu ấy
Bình cúi mặt vẻ buồn:
- Thật tình, em đã không bao giờ dám nghĩ là còn được gặp và lạiđược anh quan tâm đến em như vậy
Mắt nhìn đã trở nên tha thiết anh khẽ giọng ấm áp:
- Có lẽ em không tin, nhưng anh vẫn luôn nhớ về em Một khoảngtrống không có gì bù lấp được tâm hồn anh khi em bỏ ra đi
Đạt khẽ thở dài, hướng mắt nhìn về phía xa:
- Nhiều khi anh cố nghĩ, anh vẫn không hiểu sao chúng mình lại chiatay, tại sao em lại bỏ anh ra đi không một lời từ giã?
Nhẹ chớp ánh mắt buồn, Bình khẽ giọng nói:
- Em nhận ra là mình đã không hợp với nhau, nên chia tay là hơnanh ạ Chỉ có vậy thôi
Đạt lắc đầu:
- Bình à! Anh biết cho đến lúc này em vẫn chưa tin những gì anh đãnói với em Và em vẫn chưa tha thứ được cho anh
Bình cúi mặt, giọng nói trở nên xa xăm:
- Anh không có lỗi gì sao lại phải xin em tha thứ? Nghĩ cho kỹ, emmới chính là người có lỗi và cần được anh tha thứ
Ánh mắt u buồn lặng thầm cúi mặt, Đạt thấp giọng:
- Em v ẫn như cũ, bao năm xa nhau rồi, em vẫn còn giữ mãi câunói ấy Anh phải nói sao cho em tin anh đây? Giữa anh và cô gái ấy
Trang 15không có mối quan hệ gì ngoài tình cảm bạn bè Nói rõ hơn, thật sự
cô ấy có tình cảm với anh Còn với anh, trong ý nghĩ vẫn chỉ có tìnhcảm bạn bè mà thôi
Nụ cười tế nhị nở trên môi, Bình lắc đầu nhìn anh:
- Những gì Bình nói với anh hôm nay không còn mang ý nghĩa giậnhờn của năm xưa nữa, mà ở đây là lời nói thật tình của em Đạt ạ Bình ngừng một thoáng rồi nói tiếp:
- Ngh ĩ kỹ lại, em thấy ngày đó mình còn quá ngây ngô, chỉ vìmột chuyện vặt vãnh không đâu vậy mà tức tưởi bỏ đi Thế mà,chính sự ra đi đó, đã giúp em nhận ra một điều khi chợt bình tâm, đó
là tình cảm của em dành cho anh dường như chưa thật sự đúngnghĩa của tình yêu Yêu là phải có sự hờn ghen Đúng vậy, nhưngkhi nhưng khi đã yêu thì cũng sợ sẽ đánh mất đi tình yêu của mình.Thế mà em thì lại đạp bỏ nó đi Nói đúng hơn, em ra đi không phải vìghen mà là vì tự ái của một con bé luôn được mọi người nuôngchiều, muốn gì được nấy Và em muốn anh phải chịu đau khổ, bịday dứt khi dám lừa dối bỏ em và điều đó đã làm thỏa mãn cái tính
tự kiêu của một đứa con gái
Bình khẽ buông lời nói với Đạt:
- Bởi thế, em tự biết là mình có lỗi và người cần được tha thứ đó là
em chứ không phải là anh đâu
Ánh mắt đầm ấm nhìn Bình cháy bỏng, anh chợt khẽ nắm bàn taycô:
- H ạnh Bình! Bây giờ anh không cần biết, chẳng muốn hiểunguyên nhân nào lỗi do ai Anh chỉ mong sao chúng mình trở lại nhưngày xưa, cái thở mà chúng mình luôn vui vẻ khi ở bên nhau
Bàn tay Bình khẽ rời tay Đạt, cô nhỏ giọng:
- Chuyện ngày xưa đã qua rồi, sẽ không trở lại được đâu Đạt Cóhàn gắn vết nứt kia cũng không thể nào xóa đi dấu vết
Trang 16Ti ếng thở dài cố nén vẫn không giấu được nỗi buồn chán trongĐạt Anh lặng im nghe lòng dâng lên bao nuối tiếc
Giây lát, Đạt cất giọng khẽ nói:
- Em đã gặp được người ấy rồi phải không? Có lẽ người ta có nhiều
ưu điểm hơn anh, đúng không Bình?
Cô lắc đầu nói:
- D ường như điều anh nói là không đúng Em vẫn như xưa, tráitim em vẫn chưa lần nào rung động trước bóng hình của ai khác Có
lẽ do em không biết yêu, mà cũng có thể là do dư âm còn lại củatình đầu sâu sắc quá trong em Cái cảm giác ngày xưa anh mangđến cho em, chưa ai có thể làm điều đó
Ánh mắt anh nhìn Bình khẽ động đậy, giọng ấm nồng nhưng vươngnét buồn:
- Em
đang an ủi anh đó phải không? Một lời an ủi ngheđầy chất ngọt ngào
nh ưng cũng lẫn trong ấy quá nhiều cay đắng với anh
Bình nhẹ cười với cái lắc đầu:
- Em an ủi an ủi để làm gì chứ? Cho anh một hy vọng ư? Emchẳng biết được tương lai điều gì sẽ đến với em đây vì thế em làmsao có thể dám đặt cho anh một niềm tin hy vọng chứ?
Đạt khẽ nở nụ cười, giọng ấm trầm như nói với Bình và vừa như nóivới chính mình:
- H ạnh Bình! Dù sao anh cũng vẫn đã chờ em và cho phép anhđược hy vọng có em Anh không quá đỗi hoài vọng khi mà trái tim
em chưa có kẻ nào lọt vào nơi ấy phải không Bình?
Vẫn là nụ cười ẩn trong ý nghĩ nở trên môi đáp lại lời Đạt Bình lặngyên nhìn những viên đá tan chảy mà hồn như vô tình
Giây lát sau, cô ngẩng nhìn anh chợt hỏi:
Trang 17- Công việc anh hiện giờ ra sao? Anh tiếp tục công việc ở công tycủa ba anh hay đã làm ở một nơi nào khác?
- Anh nối nghiệp công việc của ba anh Công ty làm ăn phát triểnnên anh cần phải giúp ba anh điều hành công ty
Bình khẽ cười:
- Em mừng cho anh và chúc anh thành công Sự nghiệp rất quantrọng với một người đàn ông, Đạt ạ
Anh nhìn cô hỏi:
- Còn Bình? Em đã định làm gì khi trở về đây? Nếu có thể, mong
em làm cùng công ty với anh Anh rất vui khi em đồng ý, anh cầnmột cô gái thông minh như em
Bình cười tươi:
- Cám ơn anh Rất tiếc là em đã nhận lời với người khác rồi Nếukhông… Thôi, anh đừng buồn em
Đạt nhún vai miễn cưỡng nói:
- Thật đáng tiếc Anh lại mất đi cơ hội nữa rồi Nhưng dù sao anhcũng muốn em thăng tiến trong công việc
Nói rồi, Đạt lại lặng yên Giây lát lặng yên đến với hai người saunhững lời nói sáo rỗng
Bình vội quay mặt hướng mắt nhìn ra đường, nhẹ buông lời:
- Mình về thôi Đạt Đêm cũng đã khuya và dường như có mưa rơi
Đạ
t giật mình rồi khẽ thở dài, khi nhận ra lời nhắc nhởcủa Bình
- Vâng Anh đưa Bình về nhé
- Cám ơn anh Em về một mình được rồi Không có gì đâu Đạt
Tiếng thở dài cố nén cũng lộ ra, Đạt đứng lên, gọi tính tiền nước, rồilặng lẽ đứng lên cùng Hạnh Bình rời khỏi quán dưới trời mưa lấtphất rơi
Ti ếng cười nắc nẻ cứ vang vang mãi của thằng bé không thểnào ngừng hẳn được, làm Quân càng cảm thấy vui hơn Anh khôngthôi dụi đầu vào người nó, chọc léc cho nó cười
- Thua ch ưa! Bi Bi chịu thua chưa?
Vẫn với nụ cười hồn nhiên cậu bé vừa hổn hển thở vừa ươngbướng lắc đầu:
- Ba Quân chơi ăn gian, không chịu đâu, em hổng chịu thua đâu
Trang 18Quân dọa thằng bé:
- Dám nói xấu ba nữa hả8 lại trêu chọc:
- Nhưng mà lỡ ba Bi Bi thương cô ấy thiệt rồi sao hả?
Thằng bé vụt giẫy nẩy sau lời nói của Quân:
- Không bao giờ, con không chịu, con không cho ba thương mụ phùthuỷ đó đâu
- Trời đất! Con nói gì vậy? Quân bật ngửa vì bất ngờ, anh cườitrước cách gọi của Bi Bi
Sao con dám gọi người ta là mụ phù thuỷ chứ?
- Ai bảo người đó muốn làm mẹ ghê của con Mẹ ghẻ thì giống hệtnhư mụ phù thuỷ thôi
Quân thở phì cười rồi ôm lấy Cu cậu cùng ngã lăn xuống nền gạch,anh xoa đầu nó nói:
- Nhóc con ạ! Không phải mẹ kế nào cũng độc ác như mụ phùthuỷ mà con vừa nói đâu Có nhiều người cũng rất tốt, như mẹ kếcủa cu Tí mà có lần ba Quân đưa con đến nhà chơi đó Bà ấythương cu Tí vô cùng
Ki ến Quân nhìn vào đôi mắt ngây thơ của thằng bé vừa tròn bốntuổi, cố giải thích cho nó hiểu Nhưng thật ra anh cũng rõ lời nói ấycủa mình có mâu thuẫn gì với lòng anh không?
Th ật sự, ngay cả chính Kiến Quân anh hiểu rằng nỗi căm ghéttrong anh đối với người mẹ kế vẫn không thể nào xóa nhòa được,
dù rằng anh chưa bị đối xử tệ bạc Mà cũng phải thôi, giữa anh vàngười đó có bao giờ mà ở chung một mái nhà bị họ bạc đãi
- Ba Quân tệ thật Dì Trân em của mẹ con đấy
Quân chừng như chợt hiểu, anh gật gù:
- Ừ, chắc là cũng hiền như Dì Trân của Bi Bi vậy Con thích vậykhông?
Th ằng bé không nói gì, nó chỏi cằm tỏ vẻ tư lự suy nghĩ nhưngười lớn, vẻ mặt nghiêm trang của nó làm Quân phải tức cười, lại
Trang 19vừa thấy thường vô hạn Tội nghiệp cho nó, mới mấy tuổi đầu đãmất đi người mẹ dấu yêu.
Giây phút suy nghĩ của bé dường như đã trôi qua, nó thở dài ra vẻnuối tiếc lắm Rồi khẽ hỏi:
- Mẹ ghẻ mà hiền như Dì Trân thì thích lắm nhỉ! Nhưng mà có mẹthật của con, con càng thích hơn
Quân nh ẹ hôn vào đôi má bầu bĩnh của cậu bé, anh gật đầu cho
Quân cười xoà, xoay thằng bé mấy vòng:
- Ừ, hứa là phải nhớ nghe nhóc Nhớ đi làm kiếm tiền nuôi em bécủa ba Quân nghe
Th ằng bé gật đầu liên tục miệng lại cười khằng khặc về thích thúlắm Giây lát sau cu cậu lại kêu lên
- Ba Quân đặt Bi xuống đi, mình chơi trò khác thích hơn
- Chơi trò gì hả cậu nhóc?
Thằng bé nắm cánh mũi Quân cười:
- Ba Quân làm ng ựa cho Bi cưỡi đi Nhông Nhông Nhông ba làmcon ngựa đó đó Con cởi hoài chắc là thích lắm
Quân g
ật đầu đặt chú nhóc xuống nói:
- Ừ, được rồi Chơi trò con ngựa vậy Nhưng mà nè, nhớ ngồi chochắc, ngựa cha này phi nước đại là con té lăn u đầu đó nghen
- Nh ớ rồi, con sẽ ngồi thật chắc mà Quân vừa mộp quỳ xuống,
Bi Bi đã nhảy thót lên lưng Quân, thúc vào hông anh hò hét trong
Trang 20thích thú, vui sướng Giọng hò hét của nó không dứt, giục Quân phảitiếp tục.
Nhưng bất chợt tiếng hét bỗng đổi điệu chuyển sang vui mừng thậtnhanh và vụt cái đã tuột khỏi người Kiến Quân, vừa chạy vừa kêuvang:
- À, Dì Trân! Dì Trân tới chơi với Bi vui quá, vui quá
Ti ếng nói của một cô gái vang lên nơi ngạch cửa, hoà theo nỗivui mừng của thằng Bi, Quân liền đứng lên, vuốt lại bộ quần áođang nhấu nát của mình, thì đã nghe giọng trò chuyện của hai dìcháu vọng vào:
- Ối chao ơi! Bi Bi của dì hôm nay nặng quá, dì bồng không muốnnổi nữa rồi Chắc Bi Bi hay ăn hàng lắm đây Con hư lắm rồi nghen Thằng bé chum môi lại nói:
- Hổng có đâu Ở nhà ba chỉ cho Bi ăn cơm thôi Con ăn đến haichén, nên con mới nặng thế này đó
Dì Trân c ười:
- Vậy à? Nào, nói cho dì nghe, con có nhớ gì không?
- Nhớ chứ, Bi Bi nhớ dì lắm Lâu quá dì không tới chơi với con
- Ừ, dì xin lỗi con, tại vì bận Mà nè! Bi Bi cũng không ngoan rồi Bi
Bi quên không chào dì Bình rồi
- Bi Bi ngoan lắm! Dì làm sao dám giận đây chứ
Nh ững tiếng cười khúc khích đùa giỡn của hai cô gái và thằng
bé thoáng vọng vào Quân vờ khẽ ho lên một tiếng ngầm bảo với
ững gương mặt ngẩng lên sau câu nói của Quân
Vẻ ngạc nhiên hiện ra trong mỗi ánh mắt của hai cô gái!
Quân cũng không thể tránh khỏi sự bất ngờ Anh nhận ra gương
Trang 21mặt quen trong hai cô gái Một sự dun rủi thật tình cờ không ngờ đãmang đến cho Quân Ánh mắt to đen đang giương nhìn anh đầynghi vấn ấy, chẳng ai khác, ngoài con ông Hạnh Cô chủ nhỏ củaanh Vậy ra, cô ấy là
Sự im lặng trong bất ngờ của ba người lớn chợt oà vỡ trong tiếngreo hồn nhiên của đứa bé, nó hớn hở tíu tít:
- Ba Quân ơi! Dì Trân của Bi đến rồi nè, mình đi chơi với dì nghe
ba Quân Nhưng ngược lại, nó làm cho nỗi thắc mắc nghi ngờ tronghai cô gái dường như tăng lên Họ nhìn anh với những đôi mắt đầyvấn kỵ
Thằng bé được dì nó kéo lại gần hơn và rỉ nhỏ vào tai nó điều gì đó
và cái giọng ngây ngô của nó lại vang lên chẳng cần ý tứ gì
Thì là ba Kiến Quân Ba Quân là ba Quân đó, Dì Trân hỏi ngộ quá.Quân tủm tỉm cười với cách trả lời quá ư thẳng tuột của cu cậu, giữahai dì cháu nói về anh
Anh đưa mắt nhìn hai người đối diện, anh cất giọng vừa như giảithích, vừa giới thiệu về mình
- Tôi là b ạn của Quốc Huy, bạn của Bi Bi Thằng bé rất mến tôi,
cứ quấn quýt mỗi khi tôi đến chơi nên ba cháu cứ bảo gọi là baQuân À tên của tôi là Kiến Quân, cô có thể gọi tên tôi tự nhiên
Cô gái và dì Trân của cu Bi ngượng ngùng cười bẽn lẽn khẽ gật đầu
tỏ ý chào anh
- Xin lỗi anh Chắc là Bi Bi quậy phá anh nhiều lắm Tôi là dì út củacháu, thỉnh thoảng cũng đến rước cháu đi chơi Còn đây là cô bạncủa tôi Quân mỉm cười ý nhị vừa có vẻ bông đùa:
- Vâng Tôi cũng biết cô đây Dường như tôi nhớ không lầm thì mình
đã quen nhau phải không cô? À, còn cô Hạnh Bình hử
Bình trong ánh mắt lơ ngơ, giật mình sực tỉnh trước câu hỏi củaQuân, cô ngượng ngập cười thẹn gật đầu:
- Ờ, chào anh Tôi không ngờ gặp được anh ở đây
Ánh m ắt của cô bạn chợt lướt nhìn Quân rồi ngó qua Bình vẻđầy thắc mắc, nghi ngờ, như muốn biết mối quan hệ giữa hai ngườinhư thế nào, sao lại quen biết trước ở đây Bình hiểu ý bạn, lúngtúng giải thích:
- Ờ, anh Quân đây là
Bình ch
Trang 22ợ t ngừng lời ngập ngừng không nói tiếp, cô không biết giới thiệuthế nào cho hợp lẽ nhất Bình chưa tìm ra được lý giải thì Quân đãlên tiếng đáp thay lời cô:
- Th ật ra, tôi làm việc trong garage của ba mình Nói chung tôi làthợ máy, thỉnh thoảng có việc cần tôi phải đến nhà tìm ông chủ, nêntôi có dịp gặp cô Bình đây
Ng ọc Trân chúm môi cười duyên, khẽ gật đầu như hiểu ý Rồi côchợt hỏi:
- Anh Quân, cha của Bi Bi không có ở nhà sao anh?
Giọng Quân ngập ngừng
- Cha của Bi Bi à? Anh ấy đi
Thằng bé vội nhanh miệng:
- Ba con đi chợ rồi dì út Con nghe nói hôm nay có ba Quân đến
ba con nói đi chợ về làm món gì đó để nhậu, chắc là ngon lắm, đểcho hai người cùng uống rượu đó 8 Bi, nựng nịu
Những nụ cười giòn vang lên theo lời nói hồn nhiên của Bi Bi Trân
ôm cháu vào lòng, hôn vào má nó:
- Bây giờ Bi có đi với dì không? Hôm nay dì út sẽ dẫn con đi chơi,sau đó về nhà ngoại ăn cơm, con thích không?
- À, sướng quá! Con đi liền Vẻ nhà ngoại là con thích lắm Dì út chờcon nghen Con đi thay đồ nữa
Không đợi câu trả lời của một ai, thằng bé vụt chạy vào trongphòng như sợ có sự thay đổi ý định Quân đưa mắt nhìn theo dáng
nó khuất sau vách buồng, lắc đầu mỉm cười ẩn chứa tình yêuthương
Anh quay nhìn lại hai cô gái, tiếng Ngọc Trân cũng vang lên ấm áp:
- Lâu quá Bi Bi không về thăm ngoại Anh Quân cho tôi rước cháu
về thăm ngoại anh nhé
Quân gật đầu, xởi lởi:
- Vâng, có lẽ cu Bi ở mãi một chỗ cũng đâm ra buồn, nên sinh ra
Trang 23thích quậy phá lắm
Cô đưa cháu đi, khi nào ba cháu về tôi sẽ nói lại
Thoáng ch
ốc, thằng bé đã ào ra với giọng rối rít, trong chiếc
áo mới chưa gài
h ết nút:
- Con đi nghe ba Quân Con qua bên ngoại rồi đem bánh về cho baQuân ăn
Quân phì cười, khéo nhận ra câu nịnh bợ lấy lòng của cu cậu Hai
cô gái chưa kịp đứng lên đã bị nó kéo tay đi nằng nặc
Họ lắc đầu ra vẻ chịu thua thằng bé
Quân hướng mắt trông theo ba người tràn đầy sức sống ấy mà vuilây với niềm vui của họ
Quân đưa tay nhấn vào cái nút chuông màu đỏ để gọi cửa Cánhcổng sắt mở ra, Quân nhận thấy dì Tư, người nhà của ông Hạnh.Anh v ội mở lời hỏi:
- Chú Hạnh có ở nhà không vậy, dì Tư?
Dì Tư nhận ra người thanh niên trước mặt bà mỉm cười vui vẻ:
- Cậu Quân đấy à? Vào nhà đi cậu
Quân lách mình bước vào dì Tư đóng xong cổng, anh khẽ lên tiếnghỏi dì:
- Dạo này dì vẫn khoẻ hả dì Tư?
Dì Tư cười đáp lời Quân:
Ph
ần 2
Tuổi già thì không biết chừng cậu ạ Hôm nay thế này mai lại khác Phòng khách hiện ra trước mặt hai người, dì Tư nhanh nhẹn bước
đi trước, rồi cất giọng ôn hoà nói:
- C ậu vào ngồi chơi đi, để tôi lấy nước cậu uống Tôi quên nóivới cậu, ông chủ có dặn, nếu cậu có đến tìm thì ngồi chờ Khi nãy
Trang 24ông đợi cậu thì có điện thoại, chẳng biết có việc gì quan trọng mẵng đê đi rồi.
- Vậy ra chú Hạnh đê đi rồi hả dì? Chết thật! Chẳng biết chú có vềsớm không? Con thì lại có việc bận chiều nay
- Tôi cũng không rõ, Nhưng chắc ông cũng về sớm thôi, nếu cóchuyện gì quan trọng, có lẽ ông không bảo cậu ngồi chờ đđu
Quđn ch ỉ còn biết nhún vai nhìn dì Tư cười trừ Bóng của dì Tưkhuất hẳn sau rỉm cửa Quđn ngồi xuống tựa hẳn văo ghế, thở phì
ra Vậy lă phải chờ Khốn khổ cho câi thđn của anh lă thế đấy
Ch ẳng biết ông Hạnh đê đi đđu nhỉ? Bảo anh đến đúng giờ để đixem xĩt mây xe ông định mua Thế mă giờ đđy anh phải chờ, chẳngbiết lý do Mă lđu nay, ông có lăm thế bao giờ đđu nhỉ?
L ại một tiếng thở ra theo thói quen Cố hữu của Quđn vă câitrống trải dường như lăm Quđn chẳng thể ngồi yín Ânh mắt anhrảo khắp gian phòng Rồi bỗng nhiín ânh mắt anh dừng lại nơi bứcảnh sống động của người thiếu nữ Tuyệt vời! Một vẻ đẹp thuầnkhiết toât lín cứ y như anh đang đứng trước một con người thật
Đ ôi mắt đen tròn lóng lânh cứ như lă biết nói, mâi tóc nghiíngnghiíng che lấp một bín mâ lún đồng tiền Ôi! Thật lă khốn khiếp!Con nhỏ năy sao mêi hiện ra quấy phâ đầu óc anh thế nhỉ?
Hạnh Bình! Cô thật lă xinh khiếp chẳng trâch sao câi thằng chúaghĩt bọn tiểu thư đỏng đảnh kiíu sa như tôi đđy lại có lúc nằm mơthấy được cô Quđn rời khỏi ghế bước về phía bức ảnh được phóng
to treo trín tường như con người thật của Hạnh Bình
Anh ngắm nhìn cô không biết chân Rõ lă Bình đẹp quâ chừng Nhìnảnh mă như có hồn người trong đấy Bình trẻ trung đến mí hoặc cảlòng Quđn Lại một cđu rủa thầm của Quđn trong miệng, rồi anh bậtphì cười Đẹp thật, nhưng cô ta chẳng sđu sắc chi cả
R ồi Quđn lại thấy mình đâng chế giễu Rõ lă câi tính kiíu ngạokhông bỏ được Biết đđu, trong con người của cô ta lại có một trâitim đa cảm!? Biết đđu cô bĩ lại chẳng có lúc đê cảm nhận đượcnhững tình tế của cuộc sống như anh?
Có th
ể như thế lắm chứ, con người như cô ấy không thể
lă một khối đâ lạnh lùng được Nhưng nếu được vậy, người ta códănh cho anh không nhỉ?
Trang 25L ại một nụ cười nhếch môi, chưa chi đã nghĩ đến chuyện ấy rồi,
đã yêu người ta đâu mà suy diễn vớ vẩn Thật là cái tính háo sắccủa bọn đàn ông là thế đấy Thấy đẹp là dòm ngắm đến mê mệt, làchúi mũi vào chứ đã yêu được chút gì ra phết
Quân rùn vai ưỡn ngực rồi lại bước trở về bên chiếc ghế cũ Bướcchân anh chợt giẫm phải một cái gì phía dưới
M ột tiếng kêu meo vang lên yếu ớt thảm thương trối chết Quanvội vàng xê dịch chân ra và dưới lớp vải cũ nơi nền gạch, anh nhận
ra con mèo nhỏ gói ủ trong đấy Cơ thể nó xanh xao, gầy gộc vàđang run lên từng cơn với những tiếng kêu meo meo đầy mệt nhọckhó thở
Quân cúi xuống nâng con vật lên tay, và anh nhận ra con mèo chỉcòn thoi thóp rồi dần dần tắt hơi nằm ngoẻo chết trên lớp vải
Quân phát ho ảng lầm bầm
- Sao lại thế này được nhỉ?
Bàn tay Quân vội kéo tai nó lắc nhẹ mấy cái, nhưng nó chỉ còn là cáixác không hồn
- Đồ chết tiệt!
Quân l ầm bầm buông câu rủa đầy vẻ bực dọc Anh nện chân,migệng vẫn không thôi nguyền rủa, nhưng chẳng biết đang nguyềnrủa con mèo chết tiệt ấy hay là ông Hạnh?
Nh ưng bước chân vang lên sau lưng Quân đầy vẻ hấp tấp Anhvụt quay lại và bắt gặp đôi chân trần nhỏ xíu đang di chuyển gần vềphía anh Ôi một đôi chân xinh xắn, nhanh nhẹn đầy uyển chuyển,với chiếc quần Short ngắn
Quân đứng ngẩn ngơ im lặng quên cả mở lời chào, trong khi ánhmắt cô gái hiện rõ nét bối rối khi nhận ra sự hiện diện của ngườikhác trong nhà mình
- Ờ… Chào anh Tôi thật vô ý, không biết có khách đến nhà nữa là.Anh mới đến ư? Mời anh ngồi
Quân cũng thật sự lúng túng trước sự bất ngờ của cô gái, anh nhẹ
nở nụ cười xã giao:
- À vậy Tôi cũng mới đến đây thôi Chú Hạnh bảo tôi đến đây cóviệc đi cùng chú Nhưng bây giờ thì chúng có việc bận nên tôi phảingồi chờ Bình cười ngượng ngập, đưa tay sờ trán nói:
- Tôi cũng tệ thật Cả việc ba tôi rời khỏi nhà cũng chẳng biết Thậtlà có lẽ vì tôi quá mệt, nên ngủ quên chẳng biết gì
Trang 26Quân hỏi vẻ quan tâm mở lời:
- Hôm nay ch
ủ nhật, Hạnh Bình cũng đi làm sao?
Cô khẽ lắc đầu cười:
- À không Tôi có việc đến thăm cô bạn thân, nên khi về có hơi mệtchút ít thôi
Quân kh ẽ gật đầu ra vẻ cởi mở như muốn xoá đi sự gượng épgiữa hai người Nhưng bất giác anh lại tròn mắt không giấu được vẻngạc nhiên nhìn chăm vào cô gái khi chợt bắt gặp trên tay cô gáiđang mâm mê bình sữa
Ánh mắt nhìn đường đột của Kiến Quân làm Bình như sực nhớ rađiều gì Gương mặt cô bỗng chốc trở nên đỏ ửng vì thẹn và quê Bình ấp úng giải thích:
- Ơ… Tôi tôi đang tóm con mèo nhỏ của tôi Nó bị bệnh bỏ búmấy hôm nay, mẹ nó mất mấy hôm rồi Tôi vừa nghe tiếng kêu của
nó nên mới vội vàng mang sữa xuống đây cho nó
Quân hi ểu ra và kèm theo là sự hồi hộp lo ngại trong anh Chếtthật rồi đây con mèo tam thể, chết tiệt kia là của cô ấy Nó đã gieohọa vào anh rồi đây Cô sẽ nói gì với anh đây?
Quân không biết xử trí thế nào khi chú mèo còn nằm thật gần bênchân của anh Cũng chẳng khó khăn gì để cho Hạnh Bình có thểthấy được nó Quân im lặng gồng mình chịu trận
Khi giọng nói dịu êm của cô vang lên bắt đầu gọi con mèo thân yêucủa mình
- Mi mi! Mày thế nào rồi hử? Gì mà cứ gào lên lớn như thế? ChịBình mang sữa cho Mi Mi đây này
Bàn tay Bình vuất nhẹ vào đầu chú mèo tam thể, xoa xoa nựng nịu.Nhưng nó vẫn nằm im không một tiếng kêu rên Nó làm cho Bìnhphải chú ý Cô buột miệng nói:
- Mày sao thế Mi Mi? Lại làm nũng với chị phải không? Meo meocho chị nghe đi nào Ngoan đi nào Mi Mi
Vẫn là một cái xác nằm im không cử động Giọng cô bắt đầu lo lắng:
- Sao th ế nhỉ? Sao thế hả Mi Mi? Rồi ngay sau đó, ánh mắt Bìnhnhìn Quân nghi vấn Cô lại cúi xuống đỡ chú mèo lên Bình nhận ra
cơ thể con mèo mềm nhũn và tim nó vẫn không còn nhịp đập
Trang 27Bình phát ho ảng kêu lên:
- Mi Mi! Mày sao thế này? Cử động đi nào Đừng nằm im như thế?
- Mi Mi! Hôm nay mày đã bú được rồi kia mà Tại sao mày lại thếnày được? Bình kêu lên, không tin đó là sự thật Ánh mắt cô rơmrớm muốn khóc
- Tôi xin l ỗi Lỗi ở tôi Tôi vô ý đã làm chết con mèo của cô
Quân b ối rối đáp:
- Tôi xin lỗi cô Bình Thật tình tôi không có ý làm cho nó chết
- Anh không c ố ý? Có hay không thì nó cũng đã chết rồi Anhkhông thể hiểu được tình cảm mà tôi dành cho nó như thế nào đâu.Tôi chỉ có nó là niềm vui an ủi, thế mà giờ đây anh lại giết nó
Quân nh ăn mặt trước lời nói nặng nề của cô, anh hiểu được nỗixúc động trong lòng Bình dành cho chú mèo thế nào, khiến cô phảituôn ra những lời cay đắng
Quân c ố hạ thấp giọng:
- Tôi xin lỗi
Bình lau vội những giọt nước mắt đang ứa tràn mi, lòng cô bừng lêncơn tức giận
- Anh xin l ỗi- xin lỗi rồi có cứu vãn được sự sống của nó không:Giọng Quân đầy nhẫn nại:
Trang 28- Tôi nghĩ dù gì đi nữa, nó cũng là một con vật, cô không nên vì thế
mà dễ dàng xúc động quá như vậy
Giọng nói của Bình chợt to lên:
- Đối với tôi, nó không phải là con vật tầm thường như anh nói,anh hiểu không? Nó còn có một linh hồn, nó luôn kề cận bên cạnhtôi như người thân thuộc nhất
Quân b ực tức quay đi, không thèm nói nữa
Giọng Bình vang lên lẫn trong nỗi đau xót, trách móc:
- Bất cẩn gây ra cái chết cho một sinh vật thật là đáng trách Tại saoanh lại sơ suất trong hành động của mình chứ?
Quân bắt đầu phát cáu, nhưng vẫn cố kiềm chế không thốt ra nhữnglời giận dữ:
- Tôi đã xin lỗi, nhưng nếu Bình không thể tha thứ, tôi sẽ tìm giúpBình một chú mèo khác vậy
Anh t ưởng như thế có thể thay đổi được tình cảm con ngườitrong một phút sao? Tôi chỉ cần con Mi Mi thân yêu của tôi chứkhông phải bất cứ con nào khác Anh hiểu chứ?
Quân không thể chịu đựng nhịn nhục hơn nữa với con người nhiều
lý lẽ của cô Anh quay mặt nên cái nhìn cáu giận vào Bình:
- Vậy cô muốn tôi làm gì đây Tôi không có thời gian đôi co vớinhững chuyện vặt vãnh như thế này
Bình hét lên:
- Đối với tôi điều đó không thể gọi là vặt vãnh Bây giờ anh có thểnói với tôi như thế sao?
Quân không vừa, đôi mắt anh như có lửa:
- V ậy chẳng lẽ cô muốn tôi chết theo con mèo chết tiệt ấy à? Tôicho cô biết, tôi còn bận tìm cái ăn để nhét vào mồm, chẳng có dư dảtiền bạc như cô để nuôi thứ vớ vẩn để phí thời gian
Bình gi ận run lên thấy rõ, cô định mở lời mà cứ ấp úng chẳngthành câu
Trang 29- Anh thật là là tôi không muốn nhìn thấy mặt anh chút nào nữacả…
Tia lửa giận làm mắt Quân long lên sòng sọc Anh mắt ấy vẫn khônglàm cho Bình thấy sợ hãi Cô hét lên khi thấy Quân vẫn đứng trơ lì
Quân quay gót n
ện mạnh gót giày Kèm theo là cái trừng mắt nhìn
cô dữ dội Rồi bỏ đi một nước ra cửa, nhưng vẫn chưa nguôi cơngiận Quân quay đầu lại cô nói:
- Chào cô đỏng đảnh! Tôi cũng không thích cái nơi này đâu Và tôi
sẽ nói với ba cô là cho tôi nghỉ việc được đấy!
Tiếng thét gọi của cô sau lưng Quân bảo anh quay lại Nhưng anhvẫn mặc, chẳng thèm để ý, cứ bước đi thật nhanh
Hạnh Bình mặc trong người chiếc váy đẹp rực màu sắc, trông cô rấttrẻ trung, cuốn hút mắt nhìn với người đối diện cùng cô
Cô gật gù thầm ưng ý với bộ đồ mình đang mặc trên người như thếnày ra đường lúc này thật là hợp, vừa kín đáo vừa trang nhã dễnhìn
Nhẹ ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn tranh điểm sau giây phút ngắmnhìn mình thoả thuê Bình lấy cây son thoa nhẹ lên đôi bờ môi vốn
đã mọng đỏ tự nhiên của mình Cô vẫn thích làm đẹp cho mình mỗikhi ra đường như thế
Bình v ừa ý đứng lên sau cái liếc nhìn lần cuối Con mèo nhỏnũng nịu cọ cọ cái đầu vào chân cô đùa giỡn làm cho Bình nghenhột nhột với hàng ria mép của nó nơi chân
Cô v ội cúi xuống đưa tay vuốt nhẹ vào người nó vỗ về yêuthương rồi cô đứng lên xách túi bước ra cửa Nhưng chú mèo cũngnhanh chân nhảy lên như muốn Bình vuốt ve nó nữa
Bình khẽ bật cười vì cách làm nũng của nó với cô Cô ôm nó vàolòng, nựng nịu thương yêu mắng nhiếc:
- Đồ ranh con mi đúng như con người đáng ghét của hắn vậy Lẽ ra
Trang 30ta chẳng bao giờ nhận nuôi mày đậu đấy
Con mèo không một tiếng kêu meo, nó liếm liếm vào bàn tay Bìnhnhư tạ lỗi Bình vội cong môi trêu nó như nói với một đứa trẻ
Nh ớ lại lần đó ba cô mang nó về cho sau một tháng trời cô buồnnhớ tiếc thương đến cái chết của con Mi Mi cô đã reo vui ôm nó vàolòng, nó dễ thương vô cùng Cô vội pha sữa cho nó bú, rồi cho nó
ăn cơm
R ồi sau đó cô biết được đấy là con mèo của Quân tìm trả cho
cô, thì cơn giận vẫn còn ầm ĩ đâu đây trong lòng Bình chợt bừnglên, cô bỏ mặc con mèo không màng chăm sóc, và nhất định buộc
ba cô trả lại cho hắn ta
Nh ưng ba cô đã hết lời giãi bày khuyên nhủ Với cái vẻ đài các,dáng đi nhẹ nhàng quyến luyến của nó cứ quanh quẩn bên cô vàlàm cô không thể nào trả nó lại cho cái con người đáng quyền rủaấy
Th
ật là đáng ghét, cái gã khó gần ngay cả trong giấcngủ cô đều thấy gã hiện diện với nụ cười khinh khỉnh đáng ghét,cùng ánh mắt trơ tráo thật là sỗ sàng của hắn khi nhìn cô
Nh ững lúc ấy Bình tưởng có thể tát vào mặt gã, băm vằm hắn rathành từng mảnh thịt vụn, mà chắc gì cô được hả dạ cơn tức tối chocái tội hắn gán cho cô là đồ đỏng đảnh Cô đỏng đảnh gì với gã kiachứ?
Càng nghĩ đến Bình càng nghe cơn tức giận tràn lên ngực Tại saohắn lại có thể nói với cô như thế chứ? Cô đã làm gì với hắn đâunào?
Mà ngh ĩ cho cùng chẳng bao giờ cô nói lại hắn, hắn lúc nàocũng hơn hẳn cô Cô thù ghét hắn, nhưng trái lại, hắn như bóng ma
cử lởn vởn ám ảnh để chọc phá cho cô tức giận Giống như trậnkhẩu chiến hôm nào cô cũng chỉ mãi là người thua cuộc
Phát nhẹ vào mông con mèo cho nó chạy đi, Bình mới bước rangoài cửa, bỏ lại những ý nghĩ bực tức trong lòng cho tan đi theocơn gió vừa thoảng qua Bình lấy xe rời khỏi hoà theo dòng ngườiđầy sắc màu lấp lánh dưới ánh đèn đêm tuyệt đẹp Giờ này đến chịMinh Thi cũng là vừa
Trang 31Bình th ầm nghĩ như thế, cô cảm thấy phấn khởi trong lòng hơn.Vén nhẹ mái tóc loà xoà trước trán, bỗng cô chợt mỉm cười vu vơkhi bắt gặp nét bối rối của một anh chàng nọ ngượng nghịu dắtchiếc xe nổ bánh vào lề Bên cạnh là cô người yêu vẫn nhẫn nại dịudàng lau từng giọt mồ hôi đang chảy giọt trên gương mặt anh.
Bình ch ợt nhận ra cái điều đơn giản ấy lại làm cho cuộc sống trởnên đẹp biết bao Nó chính là hồn của cuộc sống, bình thườngnhưng lại chất chứa bao lãng mạn tuyệt vời nhất
Bình xu ống xe dẫn sát vào một bên mép tường rào cho trốngtrải; rồi đưa mắt liếc nhìn qua lại những gương mặt nói cười vô tư
để tìm người chị họ thân thương
Ph ải đợi một lúc sau khi dòng người tản bớt, Bình mới nhậnthấy được cái dáng thanh thanh của chị Minh Thi đang lom khom cúingười làm cái gì đấy bên chiếc xe Cô vội đưa tay làm loa kêu gọi:
- Chị Minh Thi! Em ở đây nè! Bình nhanh chân lách qua lượt người,chạy về hướng Minh Thi bên góc đường Vừa đến nơi, giọng cô đãvang lên tíu tít:
- Cô giáo của em! Sao hôm nay ra lớp trễ vậy?
Nụ cười cô gái khẽ nở trên đôi môi hớn hở Minh Thi vuốt nhẹ má
em, giọng hồ hởi đáp:
- Không tr ễ đâu, chỉ tại chị không thấy em đến thôi Em đến lâuchưa? Bình cười lém lỉnh:
- C
ũng không lâu lắm bà chị ạ
Rồi chợt nhìn thấy bên cạnh chiếc xe của Thi có người đang cặmcụi sữa, Bình tròn mắt nhìn Thi hỏi:
- Ủa! Xe của Chị hư à?
Đ áp lời Bình không phải là Minh Thi, mà là gương mặt đangngẩng nhìn lên của người đàn ông nọ Bình thét người ngạc nhiênnhư không thể tin vào mắt mình được Gương mặt ấy cô đã quáquen đến khắc sâu trong đầu óc Thì ra là hắn!
Rõ là cô đang bị quỷ ám đây rồi
V ẻ bất ngờ cũng không giấu được trong ánh mắt của KiếnQuân, anh thoáng ngây người nhìn cô, rồi ngượng ngùng khẽ gậtđầu chào Bình cho đúng phép lịch sự
Trang 32Giọng nói của Minh Thi may thay cũng vừa kịp vang lên giúp Quânlấp đi được vẻ gượng gạo trong cuộc đối mặt này
- Chị quên mất Bình ạ Đây là anh Quân Anh là một học viên tronglớp của chị đấy Chị ra trễ cũng do chiếc xe này, may nhờ được anhQuân giúp chị Bình nhẹ gật đầu đáp lại lời chào cho đúng phép lịch
sự Nhưng không giấu đi vẻ lạnh lùng thờ ơ trên nét mặt
Cô quay đi vờ như chẳng quan tâm gì mấy đến sự hiện diện củaanh mà chỉ tíu tít cười vui với Thi
Tiếng máy nổ giòn báo hiệu xe đã bắt đầu khởi động được Thi vộiquay lại trên gương mặt thoáng vẻ vui mừng
- Ồ! Xe sửa được rồi hả anh?
Cái gật đầu khẽ của Quân kèm theo nụ cười, anh đưa tay quệtngang gương mặt lau lấy những giọt mồ hôi trên trán, rồi khẽ khàngđáp lời:
- Vâng C ũng không có gì đâu cô ạ Bây giờ thì cô có thể chạytốt rồi Ánh mắt Thi nhìn Quân vẻ biết ơn:
- Thật may cho tôi là có anh Chẳng biết ơn anh thế nào đây
Lắc đầu, Quân xua tay:
- Không cần đâu Tôi là học trò của cô giáo, xem như đó là bổn phậncủa tôi thôi
R ồi như sực nhớ ra Quân vặn tắt máy xe, trao chìa khoá choThi, nói:
- À, cô giáo có thể lấy xe về được rồi
Đôi mắt Quân khẽ liếc nhìn về Bình lần cuối rồi nhẹ gật đầu chào từgiã
Ti
ếng máy xe nổ giòn đưa hai cô gái hoà vào dòngngười và xe cộ ngược xuôi qua phố, để lại những vệt khói mờ quyệntrong gió mát
Những suy nghĩ mông lung trên quãng đường mà thôi thúc nỗi bứtxúc trong cô về con người của hắn làm Bình không yên được
Cái tính tò mò trong cô làm Bình phát cáu Thật đáng nguyền rủa!Cuối cùng Bình cũng phải chịu thua cái cơn bé nỡm người trongmình
Bình bu ộc giọng hỏi:
- Tất cả là sự thật đó hả chị:
Trang 33Minh Thi đang lái xe cũng phải ngó Bình, khó hiểu:
- Thật? Chuyện gì cơ? Chị không hiểu em hỏi gì?
Bình ngập ngừng:
- Thì… thì về cái gả hồi nãy ấy?
Vẫn là ánh mắt nhìn không hiểu hướng về Bình:
- Gã nào hả? À, có phải em muốn hỏi anh Kiến Quân đó không?Bình gật đầu đáp lời Thi bằng một câu hỏi:
- H ắn hơi lớn tuổi, có lẽ là lớn hơn cả chị nữa phải không?
Thi vẫn vu vơ nói:
- Trong nh ững lớp học như thế này, người lớn tuổi như Quânkhông phải là nhiều, nhưng cũng không thể nói là ít Mà sao bỗngdưng em lại hỏi hơi nhiều về người ta chi vậy?
Bình b ối rối khoả lắp:
- Đâu có Nhìn thấy chị đi cùng người ta, em tưởng là…
Minh Thi liếc nhìn em nguýt dài một cái, rồi nói:
- Khỉ thật nhé! Em cứ mãi nghĩ ra chuyện lắt léo Muốn hại chết chịhay sao hả?
Bình vụt khúc khích cười vì đã trêu được chị Giọng Thi lại vang lêntiếp:
Ánh mát đầy vẻ hoài nghi lẫn tò mò của Bình nhìn Thi:
- Chị biết nhiều về người ấy lắm sao?
Cái lắc đầu nhẹ nhàng và Minh Thi thật thà đáp:
Trang 34- Ờ, không nhiều lắm Chị chỉ giảng dạy một môn học trong lớp học
ấy, nên không tiếp xúc với anh nhiều
Thi v ụt nhìn Bình hỏi:
- Hả? Em nói hèn gì là sao hả Bình?
Tiếng gọi của Thi làm Bình giật mình bừng tĩnh Cô vội khoả lấp:
- Ờ, chẳng có gì đâu Mà này em hỏi chị nhé Chị biết gì về conngười hắn ta sao mà dám cho là người tốt được chứ?
Thi nhẹ mỉm cười:
- Ch ị chỉ cảm nhận vậy thôi Mà em nghĩ xem, một người đãtừng tuổi như anh Quân vẫn còn đeo đuổi học cho mình cái nghề,hắn là người có ý chí lắm chứ
- Đừng tưởng rằng chị mình chỉ biết hắn ta thôi nhé
Rối rít một hơi dài, Bình tiếp lời:
- Hắn là một thợ máy của ba em đấy Hắn cũng chính là thủ phạmgiết chết con mèo Mi Mi của em
- Ồ, vậy ra là Thi tròn mắt ngạc nhiên, cô thở dài đánh sượt: Chị chẳng còn biết nói gì thêm về Quân nữa đâu
Trang 35Bình l ặng im không đáp lời thêm nữa, trong lòng cô bây giờ đây
đã lắng xuống sự hờn ghen ghét giận Cô mông lung nhìn conđường trước mặt, nhưng tâm hồn cô có yêu đâu, những ý nghĩ miênman lại buộc cô phải nhớ về hình ảnh người ấy
M ột chút cảm phục về anh đã len lén dấy lên trong lòng cô, quảthực nếu không có những ác cảm với anh về những việc đã qua, có
lẽ cô đã nhìn anh bằng đôi mắt khác Đôi mắt ngưỡng mộ của một
cô gái dành cho người đàn ông bản lĩnh
M ột bất ngờ cho cô thật! Bình không nghĩ rằng, sau khoảng thờigian dài ngoằng của một ngày phải vật mình với công việc, Quâncòn có thể đủ hơi sức để đeo đuổi cái tham vọng của mình Nếu là
cô, cô cũng chẳng biết mình có can đảm để làm điều đó không
Một con người khác của Quân hiện ra trong mắt cô, một con ngườikhông đơn giản, một cuộc đời cũng không đơn giản
Cô c ũng không biết tại sao lại cứ muốn đi sâu tìm hiểu, cô lại cótính tò mò kích thích trong cô thật không hay chút nào Bình lắc đầuthầm nhủ với lòng trong những suy nghĩ cứ mãi miên man trong
- Ki ến Quân! Anh về rồi hả?
Nở nụ cười tươi, Quân nhìn cô:
- Em đến bao giờ vậy Thảo?
Cô kh ẽ giọng đáp:
- Em đến đây trước lúc trời mưa và trước cả lúc anh về nhà
Quân cười hỏi khẽ:
- Có chuyện gì Thảo lại đến tìm anh giờ này vậy?
Nụ cười lúng liếng, Thảo nhẹ giọng:
Trang 36- Thì lâu lâu qua đây thăm anh không được sao? À, hôm nay saoanh về trễ vậy?
- À, anh ở lại gắng làm cho xong việc, đẻ ngày mai còn giao xe chongười ta, nên anh về hơi muộn
R ồi Quân nhìn quanh căn phòng của mình mọi thứ đều ngayngắn gọn gàng Một số quần áo bẩn cũng được Ngân Thảo giặtsạch sẽ, ủi thẳng mắc vào móc cho anh
Có lẽ Thảo đến đây từ lâu lắm, đã làm nên ngần ấy công việc choanh Còn nấu cả cơm nước cho anh nữa
N ụ cười lại nở trên môi Thảo:
- Anh đi tắm đi, rồi ăn cơm Thảo đã làm cơm xong cả rồi đó Quânchặc lưỡi nói:
- Thật là phiền cho em quá, anh ăn uống vô chừng lắm, em nấu làm
gì cho mất công
Cô rụt vai bĩu môi nhìn anh:
- Anh chỉ giỏi nói, em biết hết Chỉ tại anh làm biếng nấu khi có mộtmình Khi đói thì ăn tạm cái gì đó cho qua bữa là xong Có đúng thếkhông?
B ẹo má Thảo Quân nói:
- Thôi cô bé, anh nói ra điều gì em cũng cãi lại được cả
Thảo lại nhắc nhở Quân:
- Anh vào t ắm đi Tan việc là năm giờ rưỡi, bây giờ đã gần bảygiờ mới về đến nhà Anh tệ lắm! Có lẽ rong chơi cùng ai đâu đócũng nên
Thảo cong môi hờn dỗi:
- Em không thích anh Nghiêm Anh đừng bao giờ nhắc đến anh
ấy trước mặt em, lúc nào anh cũng muốn lảng chuyện của mình vềvấn đề khác Em giận anh luôn cho xem
Rồi ngừng giọng, Thảo liếc Quân một cái rõ dài, tiếp lời:
- Lần nào cũng vậy, Thảo đến đây thăm anh, tiếp anh vài công việc,anh lại lên lớp người ta
Trang 37Quân khẽ cười, siết nhẹ bờ vai Thảo Ánh mắt anh nhìn cô thật ấm:
- Ngân Thảo! Cuộc sống của anh thế này quen rồi, anh không muốn
em phải bận rộn, mất thời gian vào công việc không đâu như vậy Thảo vùng vằng dỗi giọng:
- Nói th ế anh nghe được ư? Anh không nhớ là ba em thì lạithương anh rất nhiều và ba em cũng nhờ anh nhiều việc lắm chứ
bộ Ba đã xem anh như con của ông ấy là gì
Quân phì cười:
- Anh rõ điều đó Nhưng việc em làm điều không quan trọng với anhđâu cô bé
Thảo chợt dậm chân dỗi hờn:
- Anh vô ơn lắm, lúc nào cũng cho em là con nít, đúng không? Em
đã lớn em không còn cô bé nữa đâu
Quân lại trêu:
- Nè, có người ngó mắt đến em rồi hả? Anh xin lỗi đi nha Anh sẽkhông gọi em là cô bé nữa, chịu thế chưa hả người lớn?
Th ảo liếc Quân:
- Dễ ghét! Em không như lời anh nói đâu nghen
Quân phì cười rồi khẽ nói:
- Thảo nè! Anh nghe chú Tư nói là Trí Nghiêm có ý muốn cưới em,đúng không?
Cô thản nhiên đáp:
- Đó là việc của Nghiêm, còn em thì không
R
ồi cô lại làu bàu:
- Mà em c ũng kỳ nữa đã biết em từ chối mà lại nói cho anh biếtlàm chi? Quân nhìn cô trầm giọng:
- Sao lại từ chối? Một người như Nghiêm đáng để em yêu và chọnlàm chồng đấy Nghiêm có đủ đức tính tốt để dìu dắt em vào đời
Cô tròn m ắt nhìn Quân:
- Anh nghĩ thế ư?
Quân gật đầu nói:
- Anh tin là như vậy
Cô cãi bướng:
Nghiêm đã ngộ nhận đã sai lầm trong tình cảm nơi em Em chỉxem Nghiêm là bạn Đúng hơn là không bao giờ em yêu anh ấy Em
Trang 38không nói nhiều nữa, anh đi tắm dùm cho em nhờ mà.
Quân gãi đầu nhăn mặt:
- Thì từ từ chứ Anh muốn biết em dạo này đi làm ra sao hả?
Cô nheo mắt đáp:
- Vẫn bình thường không có gì khó khăn xảy ra với em hết
Quân lại trêu cô nói:
- Một người đầy năng lực, nói chuyện vui vẻ làm sao mấy đứa trẻquên em được Anh tin là vậy
Th ảo rụt vai, khúc khích cười vẻ không tin Cô nhìn Quân lắcđầu rồi nhìn anh như dò xét Giây lát Thảo nhìn chăm chăm vào mặtanh vẻ đầy nghiêm nghị:
Thảo rụt vai, lè lưỡi:
- Anh nghèo ư? Em có nghe lầm không? Nói thật nhé, ai mà locho anh già lại nghèo, thì có đó không có đôi mắt và bộ óc thôngminh Em trông anh đẹp trai, dáng bộ là một ông chủ nho nhỏ thìđúng hơn
Xỉ nhẹ vào trán cô, Quân cười nói:
- Thôi cô, những lời em nói ai nghe được sẽ cho anh là một thằng
Trang 39phách lối, rỗng tuếch Tội nghiệp cho anh lắm, Ngân Thảo
Cô vụt ngồi quay lại trên ghế, cố cãi lại:
- Em nói th ật chứ bộ, chẳng ai dám nói với anh thế đâu, chỉ tạianh tự ti mặc cảm Em dám chắc hiện tại có cả khối cô bám theoanh, kể cả con ông chủ xướng nơi anh làm cũng đang ngó mắt đếnanh nữa kia Đi đâu cũng một anh Quân đưa, hai cũng anh Quânđón rước là gì
Kiến Quân vội gạt lời Thảo:
- Đừng có nói bậy rồi phải luỵ phiền cho anh mất cả việc đi cô nhỏ.Người ta là chủ mình phải đáp ứng đúng theo những gì họ đưa ra,biết không hả?
- Phải rồi Người ta là chủ, anh phải đáp ứng cả theo những gì họđòi hỏi muốn có được Em biết cả anh Quân ạ
Quân nh ẹ cười, vuốt mũi Thảo tư lự:
- Chuyện của anh bỗng dưng em tranh cãi làm mất vui rồi đấy Ngảlưng ra thành ghế, thở ra, cô nhìn anh đăm đăm dò dẫm:
- Anh định thờ chủ nghĩa độc thân hay sao? Ba mươi mấy rồi, ngần
ấy tuổi, anh nên nghĩ đến một mái ấm gia đình cho mình chứ
Quân im lặng không đáp, trong ánh mắt anh chợt gợn lên nét buồnsâu lắng, đau cả lòng khi nhớ đến mẹ anh
Tr ời cao quả bất công đã đưa đến cho anh những buồn phiềnbất hạnh, mẹ anh mất mang theo cả niềm vui trong anh, anh khôngcòn ham muốn gì ngoài công việc thường ngày của mình
Anh không bao gi ờ muốn nghĩ đến tình yêu dù biết rằng đã cólúc anh cũng muốn tìm cho cuộc sống cô độc của mình một ngườicon gái, nhưng rồi không dám nghĩ đến
Ánh m
ắt Thảo nhìn anh thật lâu, bàn tay cô nắm nhẹ bàntay Quân khẽ
khàng nói:
- Kiến Quân! Anh sao vậy? Sao không trả lời Ngân Thảo vậy?
Lời nói của cô vang lên làm dứt dòng suy nghĩ của Quân Anhngẩng nhìn lên khoả lấp:
- Ờ không có gì đâu
Ngân Thảo cô dè dặt nói:
- Thảo làm anh Quân buồn đúng không?
Trang 40Quân thở dài, đôi mắt anh chớp nhẹ đều giọng nói:
- Đôi khi nỗi bất hạnh trong anh đã làm anh bất cần tất cả Thảo ạ
Và đã có lúc anh cũng không còn nhớ mình đã bao nhiêu tuổi rồi Thảo cười buồn:
- Anh có vẻ bi quan quá chẳng lẽ trái tim anh đã chai đá không thấyrung động trước một bông hồng nào ư
Rồi cô chặc lưỡi tiếc rẻ:
- Ki ến Quân! Em nghĩ một người tốt như anh sẽ gặp nhiều hạnhphúc Tại anh cứ mãi mặc cảm mà không nhận ra có người đã đặttình cảm chân thật vào anh
Quân cười trước lập luận của cô:
- Thôi, Thảo ạ! Em đừng bao giờ an ủi cho anh vừa lòng Ai mà điyêu một thằng chết tiệt như anh
Khẽ vuốt mái tóc cô, anh đều giọng:
- Ai thèm ngó đến một thằng nghèo kiệt xác như anh Có chăng là
họ đang đùa cợt trên anh mà thôi
Giọng Thảo trở nên trầm buồn:
- Thảo nói thật anh thì cứ mãi đùa Anh không là vậy đâu Quân Anh
có biết là…anh đối xử tệ lắm không?
Quân khoả lấp nói:
- B
ỏ qua những gì em vừa bàn luận với anh đi NgânThảo Nếu anh nói
không ph ải cho anh xin lỗi
Thảo lặng im không trả lời Quân choàng tay qua vai cô, khẽ giọng
- Em gái lại giận anh rồi ư?
Gạt tay Quân trên vai, cô vội đứng lên hướng mắt nhìn đi nơi khác.Một dòng lệ lại rơi ra trên má, cô lau nhanh: