1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Tinh yeu song chau chua xac dinh

137 8 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Tinh yêu song cháu chưa xác định
Trường học Trường Đại Học Y Khoa
Chuyên ngành Y Khoa
Thể loại tiểu thuyết
Định dạng
Số trang 137
Dung lượng 531,42 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tinh yeu Song Chau CHƯƠNG I Dì Út Dung ơi? Hôm nay có diễn ''''''''show'''''''' nào không? Có ch ứ! Nghề của ta mà mi Mẫn Ý ngọt ngào Cho con theo nha! Có Mẫn Ý đi theo làm ''''''''tà lọt'''''''', Dung cũng thích Dung Dung l[.]

Trang 1

CHƯƠNG I:

Dì Út Dung ơi? Hôm nay có diễn ''show'' nào không?

- Có ch ứ! Nghề của ta mà mi

Mẫn Ý ngọt ngào:

- Cho con theo nha!

Có Mẫn Ý đi theo làm ''tà lọt'', Dung cũng thích

Dung Dung là người mẫu sáng giá đang được mời hợp đồng diễncác ''show'' quảng cáo

Mân Ý là sinh viên y khoa Hai dì cháu bằng tuổi nhau, thân nhaunhư hai người bạn

Dung Dung v ờ bảo:

Mi cứ theo ta hoài, ba mẹ sẽ la đó

- Bữa nay nữa thôi?

M ẫn Ý tự nhủ như thế nhưng đến khi gặp thần tượng KhánhĐăng rồi, cô bé lại muốn đi theo Dung Dung, mãi mãi và chấp nhận

bị dì Út sai vặt Trong mắt, trong tim Mẫn Ý, Khánh Đăng là chàngtrai lý tưởng Khánh Đăng cùng Dung Dung quay các show quảngcáo quần áo thể thao, mỹ phẩm, nữ trang trong các cảnh quay,Dung Dung và Khánh Đăng là đôi tình nhân âu yếm bên nhau.Chàng tặng nàng những món nữ trang đắt giá Mẫn Ý theo giữ đồcho Dung Dung, Khánh Đăng cũng sai vặt cô luôn:

- Mẫn Ý, giữ hộ tôi chiếc áo khoác và cặp mắt kiếng này nhé?

Theo dì Út Dung để có cơ hội nhìn lén Khánh Đăng, được anhsai vặt Mẫn Ý mừng rơn Giữ đồ cho Khánh Đăng mà Mẫn Ý tưởngchừng như giữ báu vật quay xong một cảnh phim quảng cáo,Khánh Đăng và Dung Dung nghỉ giải lao

Khánh Đăng mở bóp lấy tiền sai Mẫn Ý:

- Mua cho tôi bao thuốc lá và mấy thỏi Chewing-gum?

Mẫn Ý yui vẻ nhận lời ngay Khi Chew- ing-gum và thuốc lá đượcmang về cho Khánh Đăng thì Dung Dung đỏng đảnh hỏi:

- Ch ỉ có thứ cho anh thôi à? Còn người mẫu ăn gì?

- Ăn kiêng! Giọng Khánh Đăng tỉnh bơ Dung Dung dẩu đôi môi son

đỏ mọng:

- Ăn kiêng cũng phải ăn vậy? Khánh Đăng nhe răng cười châm

Trang 2

chọc:

- Vậy ăn trái cây nha! Bảo đảm không béo phì Và anh quay quaMẫn Ý phán tiếp:

- Mua trái cây đi Mẫn Ý? Mẫn Ý sốt sắng hỏi:

- Mua trái cây gì hả anh? Khánh Đăng buông gọn:

- Trái gì cũng được Phụ nữ rất thích của chua: cóc, me, xoài, mận,

ổi, cam, quít, bưởi

Khánh Đăng cười bí hiểm:

- Ừ! Mẫn Ý đi mua trái cấm cho tôi

- Trái cấm không ai bán đâu mà mua

Dung Dung nh ăn mặt lên tiếng rồiaCự nự Khánh Đăng:

- Anh nói con nhỏ tưởng thật Nó biết gì!

Đừng tưởng Mẫn Ý chẳng biết gì? Người ta là sinh viên rồi chứ bộ.Mang bộ mặt trịnh trọng, Mẫn Ý bảo:

- Trái cấm không ai bán mà để dành cất kỹ

Khánh Đăng đùa cợt:

- Và để chơ?

Dung Dung gân cổ lên trả lời thay cháu gái:

- Còn lâu mới cho! Hổng đám đâu?

Khánh Đăng ngang bướng:

- Không cho cũng bị ăn cắp hà Nghe Khánh Đăng và Dung Dungđối đáp,

Mẫn Ý vênh mặt lên:

- Kẻ cắp sẽ bị tù

Dung Dung chỉnh lại:

- ''Kẻ cắp gặp bà già'' chứ Mẫn Ý Mẫn Ý gật gù đối đáp:

- Kẻ cắp gặp bà già trước rồi đi tù sau Khánh Đăng xua tay giục:

- Thôi làm ơn đi mua trái cấm ủa trái cây, nhanh cho tôi đi

C ứ như là mệnh lệnh vậy Giọng Kbánh Đăng hách địch saikhiến nhưng Mẫn Ý vẫn vui vẻ nhận lời Cô bé ù chạy đi Lát sau cô

Trang 3

trở về với túi trái cây đầy ắp Đưa múi bưởi hông mươi cho KhánhĐăng, Mẫn ý mời mọc với giọng chăm sóc dịu êm:

- Anh ăn bưởi giải khát để còn quay phim nữa! Dung Dung dàigiọng ganh tỵ:

- Con nhỏ này! Mi là cháu ta mà lo cho anh Khánh Đăng sao khôngmời ta hả?

Khánh Đăng cắn múi bưởi ăn ngon lành và ghẹo Dung Dung:

- Em lại so bì với anh ư?

Rồi anh quay qua Mẫn Ý:

- Mời dì Út đi Mẫn Ý? Kẻo dì Út giận ''bỏ ăn'' đấy Dung Dung ré lên:

- Anh nói cái gì bỏ ăn? Khánh Dăng cười cười không nói Mẫn Ý hồnnhiên giải thích:

- Heo bỏ ăn, dì Út ơi Và khi đó người ta đem nó đi cân cho vô lò

Dung Dung nhăn nhó:

- Ta không ăn chùm nho uất hận

Khánh Đăng cưới phá lên:

- ''Chùm nho uất hận là quyển truyện hay, Dung Dung ăn gì được

- Có chữ hận là em không thích rồi

- Vậy em ăn trái khác đi nhé?

- Tất nhiên

Khánh Đăng bông đùa:

- Không thích ''uất hận'' thì ăn quả táo tình yêu đi

Dung Dung thích thú reo:

- Phải đấy! Mi mua cho ta quả táo tình yêu đi Mẫn Ý

Không muốn đi nừa, Mẫn Ý hứa hẹn:

- Đế mai con mua quả táo tình yêu cho dì Út

Dung Dung làm eo làm sách:

Trang 4

- Ta muấn ăn bây giờ hà

Mẫn Ý nài nỉ:

- Bây giờ dì ăn cam nha Rồi Mẫn Ý tuôn một hơi quảng cáo:

- Cam có nhi ều sinh tố, giúp cho cơ thể có sức đề kháng cao,giúp cho da dẻ mịn màng sáng đẹp Tóm lại, cam là thần dược bảo

vệ sức khỏe cho người mẫu như đì

Dung Dung chế nhạo cháu gái:

- Mấy bà bán cam có thuê mi tiếp thị không vậy?

Mẫn Ý lanh chanh:

- Không cần ai thuê, con thấy có ích là quảng cáo hà

Nói rồi, Mẫn Ý gọt và lột từng múi cam đưa cho Dung Dung:

- Dì ăn đi! ĐỪng giận mà bóp nát quả cam, đau tay lắm đó Cầmmấy múi cam Dung Dung dứ dứ tay trước mắt Mẫn Ý

- Con khỉ! Mi thật lắm mồm

H ết giờ giải lao Khánh Đăng và Dung Dung tiếp tục các cảnhquay Mẫn Ý bồi hồi nhìn theo Được nhìn thấy được trò chuyện vớiKhánh Đăng là Mẫn Ý cảm thấy vui yêu đời rối

M ẫn Ý là một ''Fan'' ái mộ Khánh Đăng rất cuồng nhiệt Mẫn Ýluôn tha thiết được tiếp cận với anh Khánh Đăng là một vận độngviên nhảy cao, là diễn viên múa chính trong các vở Ba-lê của nhàhát giao hưởng ''Thế giới mới'' Có tài năng, Khánh Đăng lại có vócdáng cao lớn, gương mặt điển trai với đôi mắt đẹp đa tình, lãngmạn Là chàng trai lý tưởng, Khánh Đăng làm say lòng các cô gáitrẻ, chứ không riêng gì Mẫn Ý

Mỗi tuần Mẫn Ý đều theo Dung Dung đi diễn các show quảng cáo đểđượ c gặp Khánh Đăng Gặp được thần tượng là cô bé vô cùngmãn nguyện Trong khi đó Khánh Đăng chẳng hể để mắt đến cô bé

vô danh tiểu tốt Mẫn Ý, ngoài việc sai vặt cô bé

Hôm nay c ảnh quảng cáo ở ngoài trời Ánh sáng thiên nhiên làchủ yếu Có vài đoạn cảnh Dung Dung diễn một mình Khánh Đăngchờ đợi ánh sáng thích hợp và cảnh quay phần anh Khánh Đăngngồi ngoài băng đá công viên đeo ''phone'' nghe nhạc, lại sai Mẫn ý

- Mua giùm tôi bao thuốc lá

Đang giữ túi xách đồ đạc cho Dung Dung, Mẫn Ý xách đi theo chạy

đi mua thuốc cho Khánh Đăng chẳng chút nề hà

Khánh Đăng vừa nghe nhạc, vừa phì phà điếu thuốc trên môi Khóithuốc bay lãng đãng

Trang 5

Mùi khói thuốc thơm thoang thoảng nhưng Mẫn Ý thoáng nhăn mặt.

Cô chợt nhớ đến sự độc hại của thuốc lá

Gi ọng Mẫn Ý rụt rè nhắc nhở:

- Anh đừng hút thuốc nhiều quá

Khánh Đăng nheo mắt hỏi:

- Tại sao?

Như nhân viên tuyên truyền, Mân Ý nói khá lưu loát về thuốc:

- Khói thuốc làm hư buồng phổi, hại sức khỏe người hút cả ngườixung quanh! Mỗi năm có khá nhiều người chết

Khánh Đăng lập luận phản bác lại:

- Hút thuốc làm cho người ta thấy sảng khoái, yêu đời , hưng phấnlàm việc Mẫn Ý tranh cãi:

- Đó chỉ là ảo tưởng thôi Lợi đâu chẳng thấy, hại rất trầm trọng.Thuốc lá làm cho anh bị bệnh khỏi và sẽ không làm việc được Đốt điếu thuốc tiếp, cài lên môi, Khánh Đăng cười lý sự:

- Tôi là vận động viên nhảy cao, diễn viên múa, sử dụng đôi chân,thuốc lá thì có ảnh hưởng gì đâu

Nói mà không chịu nghe, Mẫn Ý ấm ức:

- Em chỉ lo cho anh thôi Khánh Đăng thản nhiên:

- ''Khéo lo bò trắng răng''! Trái lại các cô đều rất thích anh hút đó Mẫn Ý xí giọng:

- Thích à?

Khánh Đăng ưỡn ngực một cách tự hào:

- Hút thuốc mới lãng mạn, bay bổng Các cô đều bảo anh hút thuốcvừa đẹp vừa hợp với tính cách nghệ sĩ mơ mộng

- Em học y khoa nên luôn muốn khuyên mọi người giữ gìn sức khỏe

- Sức khỏe tất thì không có bệnh phải không?

- Chứ sao? Khánh Đăng cười nhạo:

Trang 6

- Cô học y khoa để trở thành bác sĩ mà mong muốn không có bệnhnhân Sai lầm rồi!

Mẫn Ý bình thản: Càng ít bệnh nhân càng tốt

- Hy vọng tôi sẽ không là Bệnh nhân của cô Mẫn Ý nhắc khéo:

- Nếu anh hút thuốc nhiều thì thế nào cũng thành bệnh nhân

Khánh Đăng lắc đầu:

- Thôi đừng bàn chuyện bệnh hoạn, tôi không thích

Ngh ĩ là anh thích nói chuyện về nghề nghiệp của mình hơn, Mẫn

Ý hỏi về các vở Opera đang diễn ở nhà hát giao hường ''Thế giớimới'' Khánh Đăng say sưa kể về cáe vở nhạc kịch mà anh đã điễn.Như một cô học trò ngoan ngoãn, một khán giả trung thành, Mẫn Ýngồi im lặng chăm chú lắng nghe Khánh Đăng cao hứng nói cả cácđĩa CD ca nhạc hiện nay Cuộc trò chuyện bị gián đoạn vì đã đếncảnh quảng cáo của Khánh Đăng và Dung Dung

Đạ o diễn hối thúc Khánh Đăng vào chuẩn bị Khánh Đăng đi rồi

để lại trong lòng Mấn Ý nỗi trống vắng vu vơ Điểu cô tự an ủi mình

là được nhìn thấy Khánh Đăng trong các cảnh quay Chỉ bao nhiêu

đó thôi để đêm về Mẫn Ý đầy mơ mộng Buổi tối Dung Dung réoMẫn Ýsang phòng riêng của cô hai dì cháu cùng trò chuyện Ông bàngoại mất nên Dung Dung ở chung với gia đình Mẫn Dung Dungvừa làm người mẫu vừa đóng các show quảng cáo nên thu nhậpcũng khá Cuộc sống của cô cũng sung túc Có lúc Dung Dung đòimua nhà riêng nhưng bà Thùy mẹ Mẫn Ý không cho, bảo:

- Em ở đây với anh chị và các cháu chi mới yên tâm Ở một mìnhbuồn lắm Bà Thùy vui vẻ nói thêm:

- Khi nào có chồng rồi ra riêng luôn

M ẫn Ý xách bịch ô mai me sang phòng Dung Dung

- Ăn Ô mai đi dì Út Ngon lắm

Dung Dung nhăn mặt:

- Gặp mi là lúc nào cũng ăn

Mẫn Ý lém lỉnh:

- Khiến dì cầm lòng không đậu há? Ô mai không có béo phì đâu dì

ăn kiêng được đó

Dung Dung là ng ười mẫu thời trang nên lúc cũng lo giữ gìn vócdáng Kiêng ăn đủ thứ và khổ công luyện tập thể dục Còn Mẫn ý làsinh viên, lo học nên lúc nào cũng cần đung nạp calori Bỏ viên ô

Trang 7

mai vào míệng nhai nhóp nhép Mẫn Ý cười và nhấn giọng như mộtchuyên gia dinh dưỡng.

- Dì Út không có mập đâu đừng quá kiêng ăn mà thiếu chất dinhđưỡng đấy Thiếu dinh dưỡng thì héo hon xấu lắm

Dung Dung nhíu mày:

- Mi chê ta xấu hả? Mẫn Ý phân bua:

- Con chỉ phân tích về dinh đưỡng thôi Chứ đâu có chê dì Út xấu

Dì xinh đẹp mới làm người mẫu

Dung Dung h ếch mũi lên

- Nói như thế thì còn nghe được Mẫn Y bồi thêm:

- Mà n ếu dì có lỡ xấu thì… Dung Dung trợn mắt:

- Thì sao? Mi đừng nói các điều ta không ưa? Ta luôn chăm chút chonhan sắc, Mẫn Ý ngắm nghía Dung Dung, đáp thản nhiên:

- N ếu dì Út lỡ xấu thì thẩm mỹ viện sẽ chỉnh sứa nhan sắc cho

dì Dung Dung lắc đầu:

- Không dám giao nhan sắc của ta cho mi đâu

M ẫn Ý hỏi lại:

- Sao vậy? Con là bác sĩ thẩm my mà

Mi ba phải quá? Đòi làm bác sĩ sản khoa, nhi khoa rồi bây giờ là bác

sĩ thẩm mỹ

Mẫn Ý cười giải thích:

- Con thấy làm bác sĩ thẩm mỹ mau giàu vì ai cũng lo tu sửa sắcđẹp, cả nam giới nữa

Dung Dung chê bai:

- Mi ham làm giàu, tay nghề không có Dì Út đừng có xem thườngcon Con sẽ cắt, vá, bôm, khoét cho mọi người

Dung Dung r ụt cổ:

- Nghe mà phát ớn ! Mẫn Ý bông đùa:

- Dao kéo làm không chứ con đâu có làm

- Cho ta xin cái chức bác sĩ thẩm mỹ của mi đi? Mẫn Ý xuôi xị:

- Dì không chịu thl thôi

- Ta cho mi ế dài dài Mẫn Ý lại đổi hướng:

- Con sẽ làm bác sĩ sản khoa, thế nào cũng ''đỡ đẻ'' cho dì Út hà.Dung Dung kêu lên:

- Người mẫu không sinh đẻ đâu Mi khỏi đỡ Mẫn Ý cười như nắcnẻ:

- Bộ dì Út tính thụ tinh trong ấng nghiệm hả? Dung Dung cằn nhằn

Trang 8

- Vậy là dì Út không được lấy chồng sinh con

- Ai nói không được? Người mẫu chứ bộ nữ tu sao?

- Nhưng lấy chồng sinh con đì Út sẽ xồ ra mất dáng đẹp, hết làmngưới mẫu được

Dung Dung qu ả quyết:

- Ta nhất định phải giữ thể hình

- Mong là như vậy Đột ngột, Dung Dung chuyển tông:

- Mi thấy anh Khánh Đăng thế nảo? Mẫn Ý đối đáp thật khôn khéo:

- Dì Út phải thấy rõ hơn con chứ Dì hoạt động chung cùng điễnshow quảng cáo với anh Khánh Đăng

Dung Dung g ật đầu:

- Tất nhiên ta biết, nhưng ta muốn biết thêm về nhận xét của mi.Theo con thì anh Khánh Đăng là chàng trai lý tưởng hào hoa phongnhã, điển trai, lịch lãm được nhiều cô mê

Dung Dung h ất mặt kiêu kỳ:

- Ta cấm nhiều cô mê

- Làm sao đì Út cấm được

- Sao không? Ta có lý do

- Lý do gì? Dung Dung đáp tỉnh rụi:

- Ta có chủ quyền Mẫn Ý cười rúc rích:

- Dì Út làm như chủ quyền nhà, chủ quyền xe vậy Giọng Dung Dungkéo dài thật ngang bướng

- Của ta thì ta là chủ quyền chứ sao? Rồi cô thản nhiên giải thích:

- Anh Khánh Đăng là người của công chúng Tất nhiên đượcnhiều Fan ái mộ Nhưng phải rạch ròi, chỉ là người ngường mộ tàinăng thôi, không cô nào được lộn xộn

M ẫn Ý nhoi xlhói lòng Cô cũng ngường mộ thần tượng KhánhĐăng và còn gì nữa MốI cảm xúc cứ dâng cao Thần tượng là của

dì Út Dì Út đã khắng định Chắng lẽ hai dì cháu là Hồng Sương và

Trang 9

Mộng Cầm và chỉ có một Hàn Mạc Tử Trong cuộc chạy đua này ai

sẽ thắng? Mẫn Ý không thể biết được Không hiểu thấu tâm trạngbăn khoăn của Mẫn Ý, Dung Dung say sưa nói về Khánh Đăng với

vẻ tự hào

- Anh Khánh Đăng là vận động viên nhảy cao, là diễn viên múa tàihoa Anh ấy trở thành ngôi sao nổi tiếng Công việc làm hái ra tiềnnhanh chóng.?

M ẫn Ý nói nhanh:

- Dì là ngườl mẫu cũng vậy

Dung Dung bật hỏi:

- Mi thấy ta với Khánh Đăng điễn các show quáng cáo tình tứ, lãngmạn đẹp không?

M ẫn Ý thờ ơ:

- Đẹp!

Dung Đung ngồi bật dậy?

- Ê bật tivi xem chương trình quảng cáo đi!

Mẫn Ý nhìn Dung Dung trêu chọc:

- Người ta xem tivi, còn dì Út thì hăm hở xem quảng cáo Vênh mặtlên Dung Dung kiêu hãnh đáp:

- Bởi vì chính dì Út của mi là diễn viên đóng phim quảng cáo mà

- Dì quảng cáo những thứ con không xài được

- Trời đất? Dung Dung trố mắt nhìn Mẫn Ý

- Mi không xài m ặt hàng nào cả sao?

- Quần áo giày thể thao con không dùng Nữ trang vàng bạc đá quýcon đâu có sắm nổi Dung Dung cười khúc khích động viên cháugái:

- Sẽ có một anh chàng nào đó tặng mi nhẫn kim cương, bông hộtxoàn Mẫn Ý lại lắc đầu:

- Con hổng dám đeo đâu, sợ trộm cướp lắm

- Để cao cảnh giác đữ nhỉ! Vậy thì cất Vô hộp

- Cất cũng mất công giữ khổ lắm! Dung Dung khẽ đùa giọng:

- Chẳng lẽ suốt đời mi không có của quý để giành, không đeo đồtrang sức

- Ch ắc vậy rồi dì ơi! Dung Dung thuyết giảng:

- Đồ trang sức vừa đẹp vừa có giá trị Nó có giá trị tôn sắc đẹp củangười phụ nữ

Trang 10

M ẫn Ý bông đùa:

- Dì Út đúng là chuyên gia quảng cáo

Dung Dung chế nhạo:

- Con mi là con nhỏ chết nhát chẳng dám đeo đồ trang sức

M ẫn Ý bị Dung Dung chỉnh ngay:

- Theo đúng tôn tri trật tự thì mi sẽ không được gọi anh Khánh Đăngđâu Mẫn Ý nhăn mặt:

- Sao không được? Anh Khánh Đăng đâu có lớn hơn con bao nhiêu.Dung Dung nghiêm giọng:

- Nhưng quan hệ họ hàng

Mẫn Ý giở giọng ngang bướng:

- Con với anh Khánh Đăng đâu có quan hệ họ hàng

Dung Dung lừ mất:

- Ta là dì Út của mi Bộ mi quên sao?

Mẫn Ý lý sự:

- Quên đâu! Con vần gọt bằng dì Út Dung Dung nhắc nhở:

- Thì mi gọi Khánh Đăng bằng dượng Út

- Anh Khánh Đăng hổng chịu đâu

- Tại sao?

- S ợ bị chê già

- Mi hổng chịu gọi rồi kiếm chuyện hả

Trang 11

- Con không kiếm chuyện đâu.

Dung Dung phán g ọn:

- Vậy thì gọi anh Khánh Đăng bằng dượng nghe chưa Mẫn Ýbướng bỉnh:

- Chừng nào dì Út vu qui con mới gọi Dung Dung trề môi:

- Gọi bây giờ là vừa Lúc đó mi quen miệng sao sửa được

- Dì Út khéo lo Dì dặn thàng Mẫn Khoa kìa, lơ mơ nó quên mất.Dung Dung phê phán Mẫn Ý:

- M ẫn Khoa biết tôn ti trật tự chứ không phải như mi đâu Tachờ đó Mẫn Ý thắc mắc: ê

- Dì Út chờ cái gì? Dung Dung cười thản nhiên:

- Ta rất khoái có một anh chàng bằng tuổi hoặc lớn hơn ta phải gọi

ta bằng dì Và ta tha hồ bắt nạt

M ẫn Ý nói nhanh:

- Không có anh chàng đại dột nào như thế đế cho dì bắt nạt đâu.Dung Dung nhìn Mẫn Ý, nháy mắt:

- Xí! Mi dám nói không à? Bạn trai của mi cả tá

- Thì bạn con học chung có đến mấy chục tá con trai lận Dung Dungthắc mắc:

- Sao không thấy thằng bạn đặc biệt nào của mi đến chơi vậy? Mẫn

Châu Hân réo Mân Ý:

- Lại đây Mẫn Ý? Mi hay tin gì chưa?

Ngồi ghé xuống bên cạnh Châu Hân, Mẫn Ý hỏi:

Trang 12

- Tin gì?

Châu Hân tinh nghịch thì thầm vào tai Mẫn Ý ra điều bí mật:

- Có một người vừa tương tư Nguyễn Bính

- Cái gì?

Mẫn Ý ré lên hỏi Châu Hân chậm rãi:

- Tương tư Nguyễn Bính

- Bởi vì người ta tương tư mà không đám nói

"Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông

Một người chín nhớ mười mong một người

Nắng mưa là bệnh của trời.

T ương tư là bệnh của tôi yêu nàng Mẫn Ý tò mò hỏi:

- Thế mi làm mai cho ai với ai vậy? Châu Hân cười rúc rích:

- Hỏi Đức Vi thì sẽ biết Im re nãy giờ, Đức Vi bỗng đỏ mặt đưa taylên gãi đầu:

- Ơ tôi đâu có biết Kìa Quân vô rồi, để tôi gặp hắn có chút việc

Nói xong, Đức Vi chạy đi tuốt chảng biết có phải tên Quân vô rồikhông Châu Hân phê phán Đức Vi:

- Sinh viên gì đâu mà nhát như thỏ đế

Châu Hân cười thản nhiên;

- Ta nói với hắn là ''Yêu ai cứ bảo rằng yêu có như thế người ta mớibiết chứ!''

M ẫn Ý đồng tình:

- Đúng vậy Có như thế người ta mới biết

- Nhưng Đức Vi có đám nói đâu

Trang 13

- Sợ mi từ chối Mẫn Ý nhảy nhổm lên:

- Cái gì? Châu Hân cười tủm tỉm:

- Yêu mà không dám ngỏ lời sợ bị mi từ chối thì ê mặt

- Mi đừng có đùa nha Hân?

- Thật mà Ta bảo Đức Vi tấn công đại

Hắn nhờ ta ngỏ ý giùm chứ không dám nói Mẫn Ý hỏi khích:

- Mi ăn của Đức Vi mấy cái đầu heo mà ngỏ ý giùm

Châu Hân hùng hồn tuyên bố báo ''Đầu tép cũng chả ăn nữa là đầuheo''

- Nói hay quá hén!

- Ta nói hay thì mi phải nghe lời ta

- Cái gì?

- Đừng từ chối Đức Vi tội nghiệp Con tim hắn đã động đậy vì mi rồi

M ẫn Ý hỏi chọc Châu Hân:

- Mi có biết là mi đang thực hiện cái ngu thứ nhất không?

Trang 14

- Bảo con tim Đức Vi chuyển tông qua mi

- Mục đích của ta không phải vậy nha Ta vì bạn thôi

- Ta cũng vì bạn Châu Hân nhìn Mẫn Ý khẽ hỏi:

- Nghĩa là mi từ chối Đức Vi

- Ta không có ấn tượng gì với hắn cả

- Đức Vi hiền lành, tốt bụng, lại học giỏi

- Mi lại sử dụng miệng lưỡi trau chuốt của bà mai hả?

- Ta nói phải thì mi nên nghe Mẫn Ý lắc đầu:

- Mi đừng hòng lung lạc trái tim của ta Châu Hân tò mò hỏi:

- Con tim mi có dáng hình khác à? Ai vậy?

- Bí mật!

- xỉ! sớm muộn gì cả lớp cũng biết hà? Biết gì?

- Biết anh chàng của mi!

- Làm gì có?

Mi t ừ chối Đức Vi thì ta biết ngay là có

- Đoán mò giỏi nhỉ?

- Trúng phóc phải hôn? Bất chợt Mẫn Ý cất tiếng Hỏi:

- Sắp tới Seagames rồi há Hân? Châu Hân nhìn Mẫn Ý như đangtìm hiểu:

- Bỗng dưng quan tâm đến Seagames lạ nhỉ? Mẫn Ý thản nhiên:

- Có người quen tham gia Seagames thì phải quan tâm chứ sao?Gục gặc đầu nhu khám phá ra điều bí mật, Châu Hân đắc ý

- Vậy là giấu đầu lòi đuôi rồi nha? Mẫn Ý đưa tay chỉ vào đầu bôngđùa:

- Đầu đây nè ta có giấu đâu Còn đuôi có đâu mà lòi hả nhỏ? ChâuHân xua tay:

- Thôi, khỏi lý sự Hãy khai báo đi

- Khái cái gì?

- Người yêu ủa, người quen của mi tham dự thi đáu Seagames vớitiết mục gì?

M ẫn Ý đáp tỉnh bơ:

- Nhảy cao lên đến tận mây xanh Châu Hân cười trêu chọc:

- Nhảy cao lên mây xanh có mà thi rớt

- Làm gì rớt?

- Rớt xuống vực sâu có mà nát xương Mẫn Ý đưa nắm tay đe dọa:

- Mi không được trù ẻo nha! Thần tượng của ta phảl giật giải ChâuHân nghiêng đầu nhìn Mẫn Ý:

Trang 15

- Vậy là bảo anh chàng thần tượng nhảy cao một thước thôi

- Con khi! Một thước đành cho kẻ nhát gan như mi đó Châu Hân cãilại:

- Ta mà nhát gan?

- Không nhát gan thì nhát tim Hì hì

- Còn mi thì bạo tim lắm nhỉ?

- Hổng dám bạo đâu Châu Hân vặn lại:

- Hổng bạo sao đám yêu anh chàng thi đấu trong Seagames Mẫn Ýphân bua:

- Thần tượng ái mộ trong tim thôi?

- Có ái mộ thôi à? Chắc không?

- Ái mộ là ái mộ Còn chắc không gì nữa

- Vậy mi là một Fan của vận động viên nhảy cao một mét hả?

- Con khỉ? Đi xem không?

- Có vé thì đi xem ngay Dại gì bỏ qua Châu Hân tươi cười đáp rồi

hạ giọng hỏi:

- Anh chàng nhảy cao tên vậy

- Khánh Đăng! Mắt Mẫn Ý ngời sáng vẻ tự hào giới thiệu

- Khánh Đăng còn là diễn viên múa Ba - lề nổi tiếng ở nhà hát giaohưởng ''Thế giới mới'' bạn diễn viên quảng cáo với dì Út Dung của

ta

Châu Hân cảnh báo:

- Coi chừng hai dì cháu của mi mích lòng nhau đó nha, ai cũnggiành thần tượng

- Hổng có đâu?

Không m ấy quan tâm đến lời của Châu Hân, Mẫn Ý đang mơmàng nhớ đến ánh mắt đẹp của Khánh Đăng Ánh mắt anh thậtquyến rũ Tia nhìn vời vợi cuốn hồn Mẫn Ý Mỗi lần nhìn xem anhđóng phim quảng cáo, được trò chuyện với anh, Mẫn Ý xao xuyến lạthường Mẫn Ý sẽ đi xem Seagames để cổ vũ Khánh Đăng, gọi tênanh hò hét cuồng nhiệt nhất

Trang 16

Châu Hân chợt hỏi:

- Vậy là anh chàng nhảy cao này là bạn của dì Út Dung?

- Không phải bom mìn mà nổ mới đáng sợ

Rồi cô hạ giọng dặn dò bạn:

- Sợ nổ bom mìn nhà Mẫn Ý

Không hiểu hàm ý của Châu Hân, Mẫn Ý tròn mắt:

- Ta có làm gì đâu mà nổ bom mìn?

- Mi là kẻ châm ngòi nổ

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Mẫn Ý, Châu Hân cười giải thích:

- Tức là mi thân thiện với thần tượng làm dì Út Dung nổi đóa

Mẫn Ý thản nhiên:

- Ta nói chuyện với anh Khánh Đăng hà rầm có gì đâu

- Mi không thấy dì Út Dung khó chịu à?

- Ta và dì Út Dung sống rất hòa bình Châu Hân lý giải:

- Nh ưng mi dám thần tượng ''người ấy'' của dì Út thì hết hòabình Mẫn Ý ngây thơ nói:

- Dì Út Dung đâu có nói gì đâu Châu Hân nói rành rọt như mộtchuyên gia tình yêu đầy hiểu biết:

- Tại chưa đó thôi, tới lúc máu Hoạn Thư nổi lên thì quan hệ dì cháucũng cắt dứt

Rồi cô hạ giọng khuyên lơn bạn:

- Mi tìm thần tượng khác mà ngưỡng mộ một mình khỏi động chamtới dì Út

Mẫn Ý quả quyết:

Trang 17

- Ta chỉ thần tượng vận động viên Khánh Đăng thôi Châu Hân càunhàu:

- Mù quáng lậm rồi Mẫn Ý phân bua:

- Lậm gì đâu! Cũng như mi thần tượng Đàm Vĩnh Hưng, QuangDũng

- Ta chỉ ngưỡng mộ ca sĩ Còm mi mới đáng nói!

- Xí? Ta đáng nói gì?

- Mi yêu thần tượng coi chừng mang tiếng giành của đì Út! Mẫn Ýcãi nhanh:

- Hổng có đâu mà!

Châu Hân thẩng thắn bảo:

- Mi bỏ thần tượng nhảy cao đi, mà hãy thần tượng anh chàng Đức

Vi trong lớp sẽ tốt hơn

- Mi hãy th ần tượng Đức Vi, việc quái gì xúi bảo ta

- Đức Vi tương tư mi thì mi hãy đáp lại hắn đi?

Làm sao đáp lại Đức Vi, khi trái tim Mẫn Ý đã nhốt hình bóngKhánh Đăng rồi? Nhỏ Châu Hân không hiểu gì cả Mẫn Ý đã có mộttình yêu! Ánh mắt đa tình lung linh của Khánh Đăng đã cuốn hồnMẫn Ý rồi

Không cần biết Dung Dung có hài lòng hay không, Mẫn Ý vẫn hồnnhiên:

- Tối nay cho con đi xem vở nhạc kịch ở nhà hát giao hướng ''Thếgiới mới'' nha dì Út Dung

Dung Dung phàn nàn:

- Ta đi xem anh Khánh Đăng múa mà mi cũng đòi đi nữa sao? Mẫn

Ý lý sự:

- Com với dì Út vẫn đi chung lúc điễn quảng cáo

Dung Dung diễn giải:

- Lúc đó ta và Khánh Đăng cùng lo quay phim Bây giờ ta xem anh

ấy biểu diễn múa, mi đòi theo làm chi?

M ắt Mẫn Ý ánh lên nét cười:

- Con cùng với dì làm khán giả cổ vũ anh Khánh Đăng, đem hoa lêntặng Dung Dung buông gọn:

- Một mình ta tặng hoa cho Khánh Đăng đủ rồi

- Một mình dì Út thì ít lắm, có con mới! xôm tụ Phải tặng nhiều hoacho anh Khánh Đăng chìm ngập trong hoa, ôm hoa không hết

Trang 18

Dung Dung h ỏi kháy:

- Mi định kể công à?

Mẫn Ý lật đật cải chính:

- Hổng dám đâu? Con chỉ nói là có con đi theo dì Út rất cần thiết cho

dì Dung Dung cong cớn đôi môi đỏ mọng:

- Xí! Mi đi theo làm kỳ đà cản mũi thì có Đưa mắt nhìn Dung Dung,Mẫn Ý hồn nhiên hỏi:

- Làm kỳ đà cản mũi là sao hả dì Út?

- Làm kỳ đà cứ cản trở phía trước làm cho người ta tiến lên, không

đi, không làm gì được

M ẫn Ý cười tỉnh rụi:

- Con đâu có làm con kỳ đà như thế

Biết điều như thế thì tốt Nếu mi làm con kỳ đà cản mũi thì người ta

đá cho mà biết

- Con chỉ đi theo dì ngồi ở ghế khán giả cơ vũ cho anh Khánh Đăngmúa hay

Dung Dung l ườm giọng:

- Không có mi thì anh Khánh Đăng đã múa tuyệt hay rồi

Mẫn Ý tỉnh bơ:

- Có con đi xem, anh Khánh Đăng múa càng hay hơn

Dung Dung nhìn Mẫ n Ý tỏ vẻ khinh thường:

- Mi biết gì về các vở Opera mà đòi xem

- Mi th ật giỏi lý sự

Mẫn Ý mỉm cười:

Trang 19

- Có lý sự gì đâu con chỉ muốn đi theo hộ tống dì Út thôi Dung Dunghỏi lại:

- Mi làm vệ sĩ cho ta hả?

- Dì đỡ tấn tiền thuê vệ sĩ Sướng rồi

- Xí! Vệ sĩ như mi chắc ta ở nhà luôn chứ khỏi ra ngoài

dì Út Dung đâu Nói thế chứ Dung Dung cũng để Mẫn Ý đi theo xemKhánh Đăng biểu diễn ở nhà hát giao hưởng Có Mẫn Ý, Dung Dung

sẽ sai vặt được nhiều điều

Dung Dung b ảo:

Ta phải hoãn lại buổi biểu diễn thời trang đễ đi xem anh Khánh Đăngmúa Nếu dì Út bận thì để con đi một mình

- Ta phải đi để ủng hộ Khánh Đăng

Bu ổi tối, hai dì cháu chuẩn bị đến nhà hát giao hưởng DungDung trang điểm lộng lẫy, cô mặc bộ váy đen tuyền bó sát thân hìnhcân đối! Bộ váy đen làm nổi bật vẻ đẹp kiêu sa Đứng trước gương,Dung Dung mỉm cưởi tự hào Mẫn Ý mặc chiếc đầm xinh xắn cóđiểm thêm những chú bướm vàng nho nhỏ trông cô thật trẻ trung,tinh nghịch Cứ tưởng đi sớm nhưng khi hai dì cháu đến nhà hátgiao hưởng thì đã có khán giả rồi Dung Dung có vé mời, còn Mẫn Ýphải mua vé Hai dì cháu ngồi ở hàng ghế gần sân khấu

MC gi ới thiệu vở nhạc kịch ''Cái chết của con Thiên nga'', KhánhĐăng nam diễn viên chính múa cùng diễn viên nữ Xuân Trúc và đàndiễn viên phụ Mẫn Ý say sưa xem Khánh Đăng biểu diễn Anh múathật xuất thần Các động tác hài hòa uyển chuyển Đôi chân dài lướtnhẹ, kết hợp cùng đơi tay mềm mại, thân hình dẻo dai Khánh Đăngdiễn thật say sưa

Ánh m ắt mắt đa tình, gợi cảm mơ màng nhìn tận đâu đâu Ngồi

ở hàng ghế khán già, Mẫn Ý chăm chú nhìn Khánh Đăng múa Côkhông hề bỏ sót cử động nào của anh Dung Dung ngồi bê n cạnhMẫn Ý nói chuyện huyên thuyên Dung Dung hoàn toàn không chú ýđến dộng tác của Khánh Đăng mà vẫn bảo

Trang 20

Anh Khánh Đăng múa dẹp quá há! Mẫn Ý

- Đẹp tuyệt

Mẫn Ý thích thú nói thêm:

- Anh ấy và diễn viên nữ như là đôi thiên nga đang bay lượn

Dung Dung trề môi:

- xí! Diễn viên nữ múa dở òm Mẫn Ý phụ họa theo:

- Cô dỉễn viên này múa không hay bằng anh Khánh Đăng

Ch ỉ có Khánh Đăng của hai dì cháu là nhất Hai người tha hồ tándương Khánh Đăng hóa thân vào nhân vật múa thanh thoát, xuấtthần Có lẽ được lợi thế của mình, điển trai có chiều cao lý tưởng,đẹp quyến rũ, Khánh Đăng càng tình tứ khi múa Anh lượn thật tuyệtvời Đôi chim thiên nga liền cánh bên nhau Hình ảnh lãng mạn baybổng Vở nhạc kịch cuốn hớt người xem Khánh Đăng diễn cùngXuân Trúc nhưng Mẫn Ý chỉ chú ý đến diễn xuất của Khánh Đăngthôi Phải chi bên cạnh Khánh Đăng là Mẫn Ý thì hay biết bao nhiêu.Mẫn Ý cô cùng nuối tiếc tại sao không học ngành múa để trở thànhdiễn viên múa Ba-lê, đóng cặp với Khánh Đăng nhỉ? Mẫn Ý học chingành y khô khan chẳng có chút nghệ thuật lãng mạn

Khều tay Dung Dung, Mẫn Ý nói khẽ:

- Phải hồi đó con học múa Ba-lê dì Út nhỉ? Dung Dung tròn mắt:

- Mi mà đòi học múa Ba-lê Giỡn sao?

- Dì tưởng con học không được à?

- Mi học ngành y rồi Đừng có đứng núi này trông núi nọ

Mẫn Ý chép môi tiếc rẻ:

- Con mà tr ở thành diễn viên múa thì giờ này cùng biểu diễn vớianh Khánh Đăng

Dung Dung chế nhạo:

- Mi n ằm mơ cũng không có chuyện đó

- Hay là con xin diễn show quảng cáo như dì Út Dung vậy?

- Ai mà mời mi hợp đồng quảng cáo? Mi cớ phải là người mẫu haydiễn viên dì đâu

- Thì con t ự xin hợp đồng

- Ai cho? Chừng nào ta là giám đốc thì may ra chiếu cố đến mi Mẫn

Ý phụng phịu:

- Con nói gì, dì cũng bàn trớt quớt

Ta bàn ra để mi đừng có mơ mộng viển vông Lo học làm bác sĩ

đi

Trang 21

- Thì con vẫn học làm bác sĩ Dung Dung nhắc nhở:

Thế thì đừng đòi học múa, con khùng Mẫn Ý bày tỏ:

- Con cũng muốn trở thành diễn viên múa cùng với anh KhánhĐăng

- Anh Khánh Đăng mà cùng biểu diễn với một con nhỏ ''vô đanh tiểutốt'' như mi à?

M ẫn Ý tức khí đáp lại:

- Anh Khánh Đăng cũng đâu có múa với dì

Dung Dung kênh kiệu:

- Ta có thèm trở thành diễn viên múa đâu Làm người mẫu nổi tiếng

có giá hơn

Dì Út không làm di ễn viên múa vẫn tiếp cận với Khánh Đăng mỗingày Còn Mẫn Ý có được như thế đâu, phải xin đi theo dì mới cóđiều kiện thấy và gặp Khánh Đăng Đã thế mà nhỏ Châu Hân còndặn ở xa nhìn chứ đừng tiếp cận với thần tượng có mà xót không?Không bao giờ Mẫn Ý bỏ qua cơ hội tiếp xúc với Khánh Đăng Dùdưới mắt anh, Mẫn Ý là một cô bé vô danh tiểu tốt chẳng, đáng choanh ngó tới

Khánh Đăng quen thói sai vặt thì Mẫn Ý sẵn sàng phục vụ anh.Được thể hiện lòng hâm mộ thì làm gì cho anh Mẫn Ý cũng không từnan Bất chợt tiếng vỗ tay vang lên rào rào, vở nhạc kịch “Cái chếtcon thiên nga” đã kết thúc tốt đẹp Mẫn Ý giật mình nhìn lên Trênsân khấu, Dung Dung đang ôm bó hoa trao tặng cho Khánh Đăng,anh choàng qua vai cô trong tiếng vỗ tay cổ vũ của nhiều người Thế

mà không hiểu sao, Mẫn Ý cũng nhào lên sân khấu trao cho thầntượng mấy nhánh hồng Rút kinh nghiệm, mai mốt phải lên tặng khiKhánh Đăng đang biểu diễn mới mong được anh nhận trước Saukhi trút bỏ lớp hóa trang, Khánh Đăng rủ dì cháu Mẫn Ý di ăn tối.Thật ra anh chỉ rủ Dung Dung thôi nhưng Mẫn Ý đã tình nguyện đitheo dì Út Dung Cô không bỏ lỡ cơ hội tiếp cận với Khánh Đăng

Đã quá khuya rồi nhưng thành phố về đêm vẫn nhộn nhịp Nhà hàngquán xá vẫn đông nghịt người

Dung Dung đề nghị:

- Ăn cháo khuya cho nhẹ người Mẫn Ý lại có đề nghị:

- Dì là người mẫu mỏng manh ăn nhẹ được Còn anh Khánh Đăngmới múa xong, tốn hao biết bao năng lượng cần phải ăn uống đủchất để bồi bổ sức lực

Trang 22

Dung Dung cười chế giễu:

- Chưa là bác sĩ mà mi đã thực hiện nghề nghiệp rồi

Mẫn Ý gật gù:

- Nhiệm vụ của bác sĩ là lo sức khỏe cho mọi người

- ĐÚng là giọng điệu của thầy y

Dung Dung bắt đầu tán đương người yêu:

- Anh múa ''Cái ch ết của con Thiên nga'' hay và đẹp vô cùng Mẫn Ý phụ họa lời Dung Dung:

- Từng động tác của anh kết hợp nhịp nhàng uyển chuyển thanhthoát làm sao

Trông anh gi ống như con Thiên Nga

- Khánh Đăng mỉm cười:

Con Thiên Nga chết!

- Đâu có chết? Con thiên nga bay lượn

Dung Dung lại tở giọng chê bai:

- Cô di ễn viên đóng cặp với anh múa dở ẹc hà

- Cô ấy múa thế mà em chê ư?

- Chẳng đẹp chút nào Em mà làm chủ nhà hát là cho cô ta nghỉ việcrồi

Khánh Đăng kêu ca:

- Trời đất! Nếu thế thì đâu có diễn viên nữ múa với anh?

Trang 23

- Em sẽ múa với anh?

Mẫn Ý trả lời tỉnh bơ Khánh Đăng trố mắt nhìn Mẫn Ý, giọng khinhthường:

- Cô bé v ừa nói chuyện viễn tưởng

Mẫn Ý khẽ hỏi:

- Anh cho là em múa không được à?

- Bộ ai cũng biết múa cả sao?

- Thì em sẽ đi học?

- Em học xong chắc anh giải nghệ? Mẫn Ý phụng phịu:

- Cứ nghĩ, người ta không biết múa Dung Dung lên tiếng:

- Mi muốn múa phải học từ nhỏ Bây giờ tay chân cứng quèo cả rồisao múa

- Ha.: ha Nghĩa là anh không bị thấp khớp

- Anh thấp khớp ở giai đoạn cuối bác sĩ chê, không thèm chữa Khánh Đăng nhăm mặt phê phán:

- Nói năng chẳng có y đức chút nào Tôi sẽ đề nghỉ nhà trườngkhông cho cô bé tốt nghiệp

Mẫn Ý hếch mũi lên:

- Em sẽ tốt nghiệp loại ưu cho anh thấy?

Thức ăn được dọn ra Ba người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ Chợtnhở, Mẫn Ý quên cả ấm ức hỏi Khánh Đăng:

- S ắp tới Seagames rồi, anh Đăng ký tiết mục nào

- Mai tới rồi chứ cò n sắp gì nừa Anh dự môn nhảy cao

Dung Dung bật hỏi:

- Nhanh thế? Anh có chuẩn bị kịp không? Khánh Đăng đáp vởi vẻ tựtin:

- Chuẩn bị từ lâu Sở trường của anh rồi

- Dù sao cũng phải luyện tập

- Ngày nào mà anh chẳng luyện Mẫn Ý xen vào hỏi:

- Thế anh có nhắm đạt được huy chương không? Khánh Đăng ưỡn

Trang 24

ngực cườI sảng khoái:

- Huy chương vàng là cái chắc Dung nhắc nhở:

- Thôi, khuya rồi, chúng ta về để anh Khánh Đăng nghỉ ngơi

Mẫn Khoa hỏi Mẫn Ý:

- Chị nhắm thần tượng hâm mộ của chị và dì Út Dung đoạt huychương vàng không?

- Đoạt chứ?

Mẫn Ý đáp chắc nịch rồi giải thích thêm:

- Khánh Đăng là vận động viên nhảy cao nổi tiếng Tham dựSeagames này là chuyện thường Rồi Khoa xem

Cậu bé Mẫn Khoa lý lắc:

- Chị với dì Út Dung cổ vũ thần tượng cũng đủ rồi cần gì rủ em

- Rủ Khoa đi cho thêm rầm rộ Bộ Khoa không thần tượng KhánhĐăng sao?

- Để mình chị thần tượng vận động viên nhảy cao đi!

- Còn Khoa?

- Em thần tượng Mỹ Tâm, Nguyên Vũ

- Tốt! Vậy để mình chị là Fan của anh Khánh Đăng thôi nha

Mẫn Khoa nhe răng cười châm chọc:

- Em có giành đâu mà chị lo

Dung Dung quay sang la hai đứa cháu lằm chuyện:

- Hai đứa bây có im cho ta theo dõi không? Cứ lải nhải hoài vậy?Mẫn Khoa lém lỉnh:

- Chương trình mới bắt đầu, Thần tượng hâm mộ chưa xuất hiệnđâu dì Út ơi

- S ắp tới rồi kìa? Mẫn Khoa nhìn Dung Dung lém lỉnh bảo:

- Mai mốt con thọ giáo thần tượng của dì và chị Mẫn Ý môn nhảycao để trở thành vận động viên Chắc chắn con sẽ có nhiều Fan

Trang 25

hâm mộ từ Nam ra Bắc.

Dung Dung tr ề giọng:

- Mi có ma hâm mộ chứ có Fan nào? Mẫn Khoa tức khí:

- Sau dì Út nói thế! Ngắm nghía Mẫn Khoa, Dung Dung trêu chọc:

- Mi nhỏ con ốm nhách, thiếu chiều cao, không có dôi chân đài làm

gì trở thành vận động viên nhảy cao?

- Sao mà phong cho em đủ thứ vậy?

Bông Dung Dung đưa tay ra hiệu:

- Suỵt? Tới môn thi đấu nhảy cao rồi kìa!

Các v ận động viên xuất hiện, thần tượng của ai thì Fan đó cổ vũnồng nhiệt Mẫn Ý nhảy lên khí thấy Khánh Đăng xuất hlện cao lớnđẹp trai, nụ cười sáng lóa, ánh mắt toát lên vẻ tự tin

Những tiếng reo hò cổ vũ vang lên:

- Anh Khánh Đăng ơi? Cố lên?

- Anh Khánh Đăng ơi? Giành huy chương vàng nhé

- Anh Khánh Đăng ơi về nhất nghe

Mẫn Ý và Mẫn Khoa cũng vỗ tay và reo hò ầm ĩ theo:

- Anh Khánh Đăng ơl! Cố lên!

- Chiến thắng nghe anh Khánh Đăng!

Khánh Đăng đưa tay vẫy vẫy và mỉm môi cười kêu hãnh trướccác Fan hâm mộ Chuẩn bị tư thế sắp sửa nhảy, Khánh Đăng hoàntoàn tự tin Là vận động viên nổi tiếng của môn nhảy cao được

Trang 26

nhiều Fan hâm mộ, Khánh Đăng rất tự hào và nhất quyết đạt huychương vàng Thế nhưng khi Khánh Đăng tung người nhảy cao để

vượt qua mức xà thì anh đã không vượt được mức xà 2m20 Khánh

Đăng bị té lộn nhào Mẫn Ý thót tim,bàng hoàng muốn ngất DungDung cũng không thốt được lời nào

Mẫn Khoa kêu lên:

- Ối! Sao anh Khánh Đăng té rồi Những tiếng kêu la náo động Mọingười xôn xao Không khí muốn òa vỡ Thật kỳ quặc?

T ại sao Khánh Đăng té? Bác sĩ của đoàn cùng mọi người khiêngKhánh Đăng vào và đưa đi cấp cứu nhanh Khánh Đăng được bác

sĩ chẩn đoán là chấn thương đốt sống cổ Mẫn Ý cùng Dung Dung,Mẫn Khoa vào bệnh viện

Mẫn Ý khóc như mưa:

- Anh Khánh Đăng có sao không, có chết không?

Dung Dung nạt ngang:

- Đừng nói bậy!

Dung Dung đau khổ và thất vọng não nề Những tưởng Khánh Đang

sẽ thắng lợi vẻ vang, đạt huy chương vàng rực rỡ Nào ngờ?

Khánh Đăng bị tai nạn nằm đó, chảng biết thế nào Họa phướcxảy ra khó lường trước được Các báo thể thao đưa tin nhanh vềviệc vận động viên nhảy caơ nổi tiếng bị tai nạn Té chấn thương đốtsống cổ khi đang nhảy và những lời bình luận nóng hổi Nguyênnhân nào Khánh Đăng, vận động viên nhảy cao tài giỏi lại khôngvượt được múc xà 2m20? Chỉ có Khánh Đăng mới biết được vìsao? Do đêm trước Khánh Đăng thức khuya múa chính trong vởnhạc kịch ''Cái chết của con Thiên nga'' rồi cùng dì cháu Dung Dung

đi ăn, về nhà lại chẳng chịu ngủ ngay, còn thức xem trận đá bóng.Buổi sáng Khánh Đăng lại chủ quan, tập khởi động quá vội vàng

Đế n giờ nhảy, Khánh Đăng quá căng thẳng và choáng váng,không làm chủ được bản thân nên anh đã té khiến mọi người ngỡngàng Các Fan hâm mộ vô cùng thất vọng Khánh Đăng Ai cũngđặt niềm tin ơi anh Chiếc huy chương vàng anh đạt được là cáichắc, thế mà Không thể nào ngờ vận động viên nhảy cao KhánhĐăng chảng nhảy cao nổi 2m20 Không ăn được giải mà còn bị té.Các Fan hâm mộ và bạn bè Khánh Đăng đến bệnh viện rồi ai cũng

ra về vì Seagames vẫn còn tiếp tục Chiều hôm đó Khánh Đăng độtngột sốt cao rồi mê sảng Một tuần sau hai mắt anh mờ dần và hai

Trang 27

chân bị liệt luôn Dung Dung đau khổ lẫn cay đắng Cô không thểnào chịu đựng nổi cảnh này Cô hoàn toàn thất vọng về KhánhĐăng Vinh quang đâu chẳng thấy giờ lại nằm một chỗ.

Thở dài thườn thượt, Dung Dung ngán ngẩm nói với Mẫn Ý:

- Khánh Đăng làm ta thất vọng quá! Mẫn Ý khóc bu loa:

- T ội nghiệp anh Khánh Đăng quá Bây giờ phải làm sao đây hởdì?

- Đó là việc của mấy ông bác sĩ Dung Dung trả lời rồi khẳng định:

- Ta vẫn còn có công việc riêng của mình

M ẫn Ý biết dì Út sợ dính líu trách nhiệm chăm lo cho KhánhĐăng Có ai bắt buộc dì đâu mà ngại Mẫn Ý đang tiếc thương chomột người tài hoa mà gặp nạn

Trong cô đầy lo âu, than thở:

- Tình trạng của anh Khánh Đăng bi thảm quá biết có chữa đượckhông Dung Dung chép môi:

- Mù mắt và llệt hai chân Thật là đáng sợ

M ẫn Ý hình dung và thấy đáng sợ thật! Và cô chỉ còn biết khóc.Khóc vì lo sợ Khánh Đăng không thể chữa khỏi được Về nhà, Mẫn

Ý rút về phòng riêng, khóc nức nở,bỏ cả ăn cơm Cả nhà, ai hỏi lý

do gì Mẫn Ý cũng không nói Bà Thùy càng thêm lo lắng

- Con nhỏ này thật kỳ, có chuyện gì thì cứ nói sao lại khóc lóc thếnày Làm như là thi hỏng vậy

Ông M ẫn lện tiếng:

- Nó có thi hỏng đâu Chắc là chuyện bạn bè giận nhau, chửi nhauchứ gì

Chỉ có Mẫn Khoa là biết rõ lý do Mẫn Ý bỏ ăn và khóc Thần tượng

bị tai nạn mà Ăn cơm xong, Mẫn Khoa, gõ cửa phòng của Mẫn Ý:

- Em vào nha ch ị!

Nói xong, Mẫn Khoa đẩy cửa bước vào

Mẫn Ý hỏi khẽ:

- Khoa vào đây chi?

- Nói chuyện với chị Ba mẹ la chị đó

- Sao la?

- Tự dưng bỏ ăn và khóc

Gi ọng Mẫn Ý ráo hoảnh:

- Ta có lý đo chứ bộ

Trang 28

- Lý đo của chị không chấp nhận được Ai đời khóc cho thần tượngđến bỏ ăn

Mẫn Ý nhăn mặt phàn nàn:

- Khoa là con trai không biết tmh cảm của chị đâu

- Em thấy chị quá vớ vẩn, khi không lại khóc vì người dưng Rồi anh

ấy được chữa khỏi, chị đừng lo!

- Tại Khoa không thấy chứ tội cho ánh Khánh Đăng lắm Biết chừngnào mới hồi phục để về làm vận động viên như cũ đây?

Mẫn Khoa khuyên nhủ:

- Chị đừng quá lơ? Anh ấy là người của công chúng Các bác sĩluôn tìm cách chạy chữa, chứ không bó tay đâu

Mẫn Ý lại khóc ngất lên:

- Khánh Đăng bị mù mắt Khoa à? Mẫn Khoa nói đại:

- Mù do tai nạn chắc chữa được chị ạ!

- Chị chỉ sợ

M ẫn Ý không dám nói hết câu Cô sợ lắm Rủi Khánh Đăng mùhẳn thì sao? Ôi, cặp mắt đẹp sâu thảm của Khánh Đăng đã lôi cuốnMẫn Ý xao xuyến cô như chết đuối trong anh mắt kia Thế mà giờđây ánh mắt ngời sáng kia đã trở nên tăm tối Khánh Đãng khôngthấy gì Xin các bác sĩ hây trả ánh sáng lại cho Khánh Đăng KhánhĐăng có nhiều Fan hâm mộ Đừng để các Fan thất vọng sầu não vìanh Mẫn Ý mong cho Khánh Đăng mau chóng bình phục để anh trở

về công việc và người hâm mộ Dù Mẫn Ý không là gì trong mắtanh nhưng cô vẫn tha thiết mong anh bình yên

Mẫn Khoa tặc lưỡi:

- Con gái kỳ ghê? Chuyện gì cũng khóc được

- Khi người ta đau khổ thì khóc chứ biết sao? Măn Khoa nhìn Mẫn Ýbuông câu nhận định:

- Chỉ là người hâm mộ thôl ehứ anh Khánh Đăng có là gì của chlđâu mà chị đau khổ dữ vậy?

M ẫn Ý chống chế:

- Không là gì cũng là tình người với người

Như một người lởn, Mẫn Khoa bảo:

- Chị quan tâm như thế là quá đủ rồi Đừng quá bi lụy nữa Mẫn Ýthở hắt ra:

- Chị chẳng làm được gì cho anh Khánh Đăng

- Chỉ có phải là bác sĩ đâu mà áy náy?

Trang 29

Ch ưa là bác sĩ nhưng Mẫn Ý đang học làm bác sĩ Kiến thức yhọc đang học có giúp cô điều gì không? Tình trạng của Khánh Đăngthật là bi đát Mỗi lần đến bệnh viện thăm Khánh Đăng trở về là Mẫn

Ý vùi đầu vào gối khóc thầm đầy đau khổ

Không thể diễn tả hết tâm trạng đau khổ tột cùng của Khánh Dăngkhi

ph ải nằm một chỗ, hai chân không cử động được và ánh mắt vôhồn Mù và bị liệt, Khánh Đăng không chấp nhận được sự thậtkhủng khiếp này Bạn bè đến thăm nom an ủi động viên Khánh Đăngrất nhiều, Nhưng chầng ai ở lại chăm sóc anh được, Bạn bè đều làvận động viên cần phải thi đấu cho Seagames Chỉ có Đinh Vũ là túctrực thường xuyên bên Khánh Đăng Đinh Vũ là bạn thân cũng làdiễn viên múa như Khánh Đăng Có Đinh Vũ bên cạnh, Khánh Đănglại càng buồn thêm

Giọng Khánh Đăng vang lên ai oán:

- Đời tao kể như trở thành phế nhân rồi không còn gì nữa cả

- Mày đừng an ủi tao? Đời tao kề như mất tất cả rồi

- Mày đang chữa trị l Hãy tự tin chứ đừng nên tuyệt vọng:

- Tao hoàn toàn tuyệt vọng rồi

Còn Chú An mà! Chú ấy sẽ lo cho mày Chú Khánh An là chú họcủạ Khánh Đăng Cha mẹ mất sớm Khánh Đăng chỉ còn có mìnhchú là người thân Chú Khánh An kinh doanh thị trường lo choKhánh Đăng Từ ngày Khánh Đăng đi làm đã tự lo cho bản thânmình được Nói chung Khánh Đăng có cuộc sống khá sung túc Làvận động viên, diễn viên múa, lại đóng phim quảng cáo, anh cũngkiếm được kha khá

Bây gi ờ bị nạn nằm viện, tất cả tiền dành dụm dổ vào đây hết.Chú Khánh An về lo cho Khánh Đăng Chú bảo sẽ đưa Khánh Đăngsang Ánh chữa trị Nhưng rồi chú im hơi lặng tiếng luôn

Trang 30

Khánh Đăng không mấy hy vọng điều này Nét mặt ảm đạm, KhánhĐăng nói bằng giọng chán nản:

- Dù ở Việt Nam hay nước ngoài, tao chầng hy vọng được chữakhỏi Tai nạn của tao y học bó tay rồi

Đ inh Vũ thở dài chắng biết an ủi Khánh Đăng thế nào đây.Khánh Đăng đang rơi vào sự cùng đường tuyệt vọng Tình trạng củaKhánh Đăng có thể đưa ra ngoại quốc ghép tủy, ghép giác mạc, có

hy vọng chữa khỏi Tuy nhiên chẳng biết chú Khánh An có đưaKhánh Đăng đi như đã nói hay không Nghe nói chú kinh doanh thịtrường chứng khoáng ở Anh liên tục bị thua lỗ

- Thì mày được mấy ông tiên bác sĩ làm cho sáng mắt, cũng nhưLục Vân Tiên hà

- Mày đừng an ủi tao?

Đinh Vũ nói thế nào, Khánh Đăng cũng vẫn bi quan yếm thế KhánhĐăng còn hỏi Đinh Vũ:

Đang lúc tương lai sự nghiệp phát triển tốt đẹp, lại thành phế nhân.Nếu mày bị như ta, mày thấy thế nào? Có chịu được không?

Đinh Vũ nín thinh Biết nói thế nào? Anh hiểu rất rõ nỗi tuyệt vọng,khổ đau của Khánh Đăng

Giọng Khánh Đăng càng ai oán:

- Mày sẽ làm gì? Mày nói đi! – Khánh Đăng gay gắt - Mày chỉ biếtnói suông thôi chứ có làm gì được cho tao đâu

Khánh Đăng trách Đinh Vũ cũng phải Anh có làm gì được chobạn đâu, ngoài sự thăm nom và những lời an ủi Giờ đây mọi lời an

ủi đều không có tác dụng với Khánh Đăng Khánh Đăng chán nảnnhư kẻ mất hồn và chẳng muốn nghe ai an ủi Đinh Vũ về rồi, KhánhĐăng cảm thấy rất cô đơn Nỗi cô đơn khủng khiếp

Chiếc điện thoại di động của Khánh Đăng kêu tít tít Khánh Đăng

áp tai nghe

- Alô? Khánh Đăng hả? Khỏe chưa? Em bận lắm chuẩn bị tậpdượt để thi hoa hậu áo tầm khu vực Asian nên không vào thăm anh

Trang 31

được Ráng bình phục nha!

Gi ọng Dung Dung vang lên trong máy thật gấp gáp rồl cúpnhanh Khánh Đăng sững sờ Dung Dung không vào thăm anh cònbày đặt viện lý do Khánh Đăng bực đọc ném chiếc di động qua mộtbên

''Đi hết đi? Khánh Dăng này không có ai bên cạnh cả?''

Khi tr ở thành phế nhân rồi thì chẳng còn ai đoái hoài Các Fanhâm mộ đã mất hút Cũng đúng thôi Khánh Đăng không còn là thầntượng nữa, các Fan phải tìm thần tượng khác Khánh Đăng cayđắng nghĩ đến tình dời Trách ai đây? Khánh Đăng tự trách mình thìđúng hơn Là vận động viên nhảy cao nổi tiếng mà không vượt quađược mức xà 2m20 Thật là tệ! Do Khánh Đăng quá chủ quan, thiếuluyện tập chu đáo, chuẩn bị kỹ càng Chỉ có một cú té mà đời KhánhĐăng mất tất cả Chán chường, tuyệt vọng, Khánh Đăng chỉ muốnchết Cái chết đến với anh lúc này sẽ dễ chịu hơn là sự sống oằn oạiđau thương Không ai kề cận chăm sóc, không ai chuyện trò , KhánhĐăng thật sự cô đơn Khánh Đăng muốn chết Chết là anh sẽ tự giảithoát được Trong cuộc sống bề bộn lo toan này, mọi người đều phải

lo cho bản thân mình, không ai có thời gian lo nghĩ đến Khánh Đăng.Hơn nữa, anh lại không có người thân Cái chết đối với Khánh Đăngbây giờ vẹn toàn và yên ổn nhất

Th ế nhưng Khánh Đăng biết phảl làm gì để hủy mình? Chuyện

tự tử với anh bây giở cũng rất khó khăn Mắt không nhìn thấy gì,chân không di chuyển được phải nằm một chỗ Chỉ còn hai tay quờquạng Khánh Đăng âm thầm nghĩ kế hoạch thực hiện Thuốc!

Chỉ có thuốc thôi Những viên thuốc êm ái để Khánh Đăng đi vàogiấc ngủ thiên thu

''H ạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi Ôi cái bụi mệt nhoài tiếng động nào gõ nhịp khôn nguôi ''

R ồi Khánh Đăng sẽ chết Ôi, phải chăng vũ điệu trong vở nhạckịch ''Cái chết của con Thiên nga'' là vũ điệu cuối cùng của KhánhĐăng? ''Cái chết của con Thiên nga'' có phải là điềm báo trước chocuộc đời Khánh Đăng

T ất cả sẽ chấm đứt

''Em về hãy về đi

Ta phiêu du một đời

Hương trầm có còn đây

Trang 32

Ta thắp nốt chiều nay

Xin ngủ trong vòng nôi

Ta ru ta ngậm ngùi

Xin ngủ dưới vòm cây "

Ngày nào còn là m ột vận động viên, diễn viên múa tài hoa, lịchlãm, cuộc sống sung túc mỹ mãn Bây giờ, Khánh Đăng mất tất cả,trắng tay và người tình cũng bỏ ra đi Khánh Đăng còn gì nuối tiếccõi đời Ôi, cõi đời bể dâu!

Sau nhiều lần thàm nom Khánh Đăng, thấy anh quá cô đơn khôngngười kề

c ận, Măn Ý rất xót xa đau đớn Mẫn Ý quyêt định nghỉ học, dùđang là sinh viên y khoa Quyết định của Mẫn Ý thật táo bạo Vàobệnh viện chấn thương chỉnh hình xin làm 'Tình nguyện viên'' sănsóc cho bệnh nhân Khánh Đăng Khánh Đăng không biết điều đó vàanh cũng không hay là Mẫn Ý đang ngồi kề cận bên anh NhìnKhánh Đăng mà Mẫn Ý ngậm ngùi thương cảm Đôi mắt đẹp da tìnhtrở nên đờ đẫn, vô hồn Đôi mắt không nhìn thấy Mẫn Ý KhánhĐăng không cử động hai chân được Mẫn Ý nín thở im lặng quansát Khánh Đăng Khánh Đăng đang gom góp thuốc để đưới gốinằm Một sự tích lũy thuốc cớ mục đích? Và Mẫn Ý biết ngay mụcđích đó là gì Mẫn Ý nhíu mày nghĩ ngợi Điềm nhiên như khôngthấy gì nhưng Mẫn Ý phảl tìm cách ngăn chận Tạm yên tâm với mớthuốc đã có, Khánh Đăng huơ tay lên bàn tìm ly nước

Giọng dịu dàng của Mẫn Ý vang lên:

- Anh u ống hả? Để em lấy nước cho Khánh Đăng giật mình,Mẫn Ý nhanh tay lấy hết mớ thuốc viên quanh gối nằm của KhánhĐăng, rồi cô đưa ly nước cho anh, kê đầu anh dậy

Tay Khánh Đăng sờ soạng quanh gối nằm:

- Thuốc đâu rồi?

- Thuốc đây Anh chỉ uống đung liều lượng của bác sĩ cho thôi Khánh Đăng hằn học:

- Tôi phải uống hết số thuốc đó Cô hãy trả đây cho tôi! Mẫn Ý nhỏnhẹ hỏi:

- Anh uống chi nhiều vậy?

- Tôi uống cho mắt nhìn thấy đường, cho hai chân cử động được.Mẫn Ý phân giải:

Trang 33

- Nh ưng anh uống từ từ chứ không phải uống hết một lúc.Khánh Đăng cau mặt:

- Tôi muốn uống hết một lúc thì sao?

- Thì không khỏi bệnh mà còn rước ''họa'' vào thân

- Tôi có còn gì nữa đâu mà sợ họa với rủi Mẫn Ý nói nhanh:

- Cuộc đời anh hãy còn dài Khánh Đăng chua chát:

- Dài mà bị mù mắt, bị bại liệt thì còn có ý nghĩa gì chứ?

- Rồi anh sẽ được chữa khỏi

- Tôi chẳng thích nghe những lời an ủi đâu Cô biết tôi muốn làm gìrồi thì hãy để cho tôi yên đi

Mẫn Ý lắc đầu:

- Không! Em không thể để cho anh tự tử đâu Anh đừng buông xuôicuộc sống

Cuộc sống của tôi có còn gì nứa đâu mà níu giữ?

- Cuộc sống dù mong manh đến đâu người ta cũng níu giữ chứkhông được buông xuôi

Quá chán n ản, Khánh Đăng gắt lên:

- Thôi, thôi! Cô đừng có triết lý với tôi nữa Hãy để tôi yên!

Trong lúc Khánh Đăng đang cô đơn đau buồn, tuyệt vọng, Mẫn Ýmuốn an ủi anh thật nhiều Nhưng cô biết lời nói bây giờ sẽ không

có tác dụng nên nín thinh và lảng lặng chăm sóc anh Mẫn Ý laumình thay quần áo cho Khánh Đăng, mua thức ăn ép anh phải ăn

Cứ ngỡ Mẫn Ý ghé thăm rồi đi về như bao người khác nên KhánhĐăng ngạc nhiên khi ''thấy'' cô ở lại và anh cũng không đồng ý sựchăm sóc giả tạo của cô

- Cô đi về đi, ở đây làm gì, tôi có cần đến sự chăm sóc của cô đâu.Thông cảm cho nỗi u uất của Khánh Đăng, Mẫn Ý không phiền trách

Trang 34

Mẫn Ý dịu dàng thuyết phục:

- Em không dối gạt đâu, rồi anh sẽ khỏi

- Anh hãy kiên trì chữa trị Khánh Đăng nóng nảy gắt gỏng:

- Ai cũng nói với tôi bằng giọng điệu hứa hẹn đó Tôi đã chán ngấyrồi, Đừng an ủi tôi nữa

- Việc chữa trị rất lâu đài, anh hãy tự tin đừng nản lòng

Vừa nói , Mẫn Ý lại cố ép:

- Anh ăn cháo nha, kẻo nguội hết, Khánh Đăng quờ quạng đẩy tayMẫn Ý ra, muỗng cháo văng tung tóe:

- Tôi không ăn mà! Cô đừng ép?

Mẫn ý phải dỗ đành như dỗ dành đứa trẻ

- Hãy cố ăn đi anh? Ăn rồi uốll.g thuốc, anh sẽ bình phục

Khánh Đăng la hét ầm ĩ:

- Tôi không ăn! Đừng ép? Mẫn Ý cất giọng ngọt ngào:

- Vậy em pha sữa cho anh uống nha?

Khánh Đăng sầm mặt:

- Tôi có phải con ít đâu mà cô dụ dỗ

- Em ch ỉ muốn tốt cho anh thôi Khánh Đăng nạt ngang:

- Đời tôi tàn phế rồi Có gì mà tốt?

Pha ly s ữa nóng Mẫn Ý kiên trì đút từng muỗng cho KhánhĐăng Cô tươi cười hỏi chuyện để cho anh há miệng trả lời, KhánhĐăng bị nuốt từng ngụm sữa phun ra phèo phèo tức tối bảo:

- Làm nh ư tôi là con nít, ăn uống phải đút

Mẫn Ý cất giọng nhẹ nhàng:

- Tại anh bị nạn nên mới glúp anh thôi! Anh đâu có muốn thế phảikhông nào?

Khánh Đăng đanh mặt:

- Tôi có muốn thê đâu Cả đời tôi cằm thù cú té nguyền rủa đó

- Tại rủi do thôi anh?

Khánh Đăng tức tối cao độ:

- Đã không nhảy cao vượt qua xà được mà còn té nữa Thật là nhụcnhã Mẫn Ý an ủi:

- Chuyện qua rồi cứ để cho qua luôn đi anh Đừng nhớ nữa!

Khánh Đăng hậm hực nhìn trừng trừng nhưng mắt anh có thấy gìđâu Khoảng không trước mặt và Mẫn Ý chỉ là một chấm đen tối

- Qua rồi nhưng thân thể tôi như thế này cô có thấy không mà bảotôi đừng nhớ?

Trang 35

Nh ớ đến chỉ làm cho anh thêm buồn

- Tôi buồn mà còn căm ghét bản thân tôi nữa

Mẫn Ý nhỏ nhẹ khuyên lơn:

- Anh đừng căm ghét bản thâm mà hãy lo chữa trị cho mau phục hồisức khỏe

Mặt quạu đeo, Khánh Đăng gắt lên:

- Cô nghĩ là tôi phục hồi được à Đừng giả vờ khuyên lơn tôi chánghét giọng điệu lừa bịp của mọi người lắm rồi

Dù b ị Khánh Đăng nặng lời, Mẫn ý cũng không hề giận, cô chỉmong tinh thần anh ổn định để vượt qua nỗi đau nghiệt ngã này,chấn động này quá lớn đối với cuộc đời Khánh Đăng Nếu tâm trạngkhông bình lặng thì sức khỏe cũng khó phục hồi

Mẫn Ý dịu dàng phân bua:

- Không ai dối gạt anh đâu Mọi người đều tin là anh bình phục Anhhây lạc quan chữa trị

Bằng giọng tức tối Khánh Đăng vặn vẹo Mẫn Ý:

- Tức là cô bảo: ''Trời kêu ai nấy đạ'' phải không? Cô cho là bất hạnhđến với tôi thì một mình tôi chịu chứ gì?

''Em c ũng muốn chịu yỚi anh lắm chứ nhưng có được đâu''.Mẫn Ý muốn nói thế nhưng sợ Khánh Đăng sẽ nổi trận lôi đình cho

là cô cố ý châm chọc anh Lúc nào Mẫ n Ý cũng muốn nhẫn nhịnKhánh Đăng Cô mong muốn tâm hồn anh được thanh thản Bấthạnh của Khánh Đăng là nỗi đau của nhiều người chứ không chỉriêng anh Mọi người cũng muốn chịu đau và chia sẻ với anh.Nhưng vết thương trên thể xác anh thì không ai gánh giùm được,chỉ chia với anh bằng sự chăm sóc, bằng lời động viên, an ủi

Quá tuy ệt vọng, chán nản, Khánh Đăng cũng chán ngấy luônnhững lời an ủi mà anh cho là giả tạo Mẫn ý rất khổ tâm không biếtphải làm sao cho Khánh Đăng thoát qua cơn khủng hoảng tinh thần

mà bình tâm trờ lại Khánh Đăng có lạc quan vui vẻ thì việc chữa trịmới có hy vọng Mẫn Ý học ngành y nên biết vấn đề tâm lý cũng rất

Trang 36

quan trọng Mẫn Ý nghĩ cách để giúp Khánh Đăng thoát qua cơntrầm uất đau thương này Tâm hồn thanh thản, Khánh Đăng có vui

vẻ lạc quan chịu hợp tác với bác sĩ thì việc chưa trị mới mong có kếtquả

M ỗi ngày, Mẫn ý đều kề cận bên Khánh Đăng chăm sóc cho anhtừng ly từng tí Cô đặc biệt ép anh ăn uống đầy đủ, uống thuốc đềuđặn Khánh Đăng thì vản thế, có lúc ngoan ngoãn chịu nghe lời Mẫn

ý như một đứa trẻ, có lúc quát tháo la hét ầm ĩ Khánh Đăng khôngthể chịu đựng nổi cái cảnh người khác đi đứng bình thường, cònanh thì nằm liệt một chỗ Mẫn ý cũng quá quen rồi với tính khí thấtthường của Khánh Đăng Phải chịu sự mất mát quá lớn anh nổi cáu

là phải thôi Để làm cho thần kinh Khánh Đăng dịu lại, Mẫn Ý thường

mê các đĩa nhạc Opera mà Khánh Đăng yêu thích cho anh nghe.Côcòn mượn chiếc xe lăn của bệnh viện, mỗi buổi chiều đẩy KhánhĐăng di hóng mát vòng quanh khuôn viên bệnh viện Khánh Đăngphần nào được thư giãn đôi chút

ám Giọng anh nặng trịch cất lên:

- Cô đưa tôi ra đây biểu diễn để mọi người nhìn thấy tôi thảm hại thếnày à? Đưa tôi trở vào ngay?

M ẫn Ý phân trần:

- Em chỉ muốn cho anh dạo mát để thanh thản dễ chịu chứ đâu có ý

- Tôi không muốn dạo mát nữa Về phòng nhanh lên?

Như là một mệnh lệnh Thế nào Khánh Đăng cũng gắt lên ầm ĩ, Mẫn

Ý vợi vã đưa Khánh Đăng về phòng

Khánh Đăng phán gọn:

- Từ nay cô đừng đưa tôi ra ngoài đạo mát nữa nghe chưa

Ch ắc chắn Mẫn Ý sẽ không làm theo lệnh phán của KhánhĐăng Cô sẽ tranh thủ đưa anh đi dạo chơi để tinh thần sảng khoái

Trang 37

Một buổi trưa đang loay hoay bên giường Khánh Đăng, Mẫn Ý chợtnghe cớ tiếng gọi:

- M ẫn Ý?

Mẫn Ý giật mình quay ra

Châu Hân và Đức Vi bước vào Châu Hân kêu lên:

- Mi ở đây à?

Đư a tay chỉ Khánh Đăng, Mẫn ý ra hiệu cho Châu Hân nói khẽ

Có lẽ sợ nói chuyện của ba người khiến Khánh Đăng nghe thấy vàkhó chịu nên Châu Hân kéo tay Mẫn Ý

- Ra ngoài ta nói chút chuy ện

Mẫn Ý gật đầu nói với Kllánh Đăng:

- Anh ở đây nha, em gập bạn có chút việc

Ba ng ười bước ra khỏi phòng bênh nhân, Châu Hân bực dọc lên

- Không ai cấm mi chăm sóc thần tượng, nhưng mi bỏ học ở hắn bệnh viện là khộng nên.

Đức Vi tiếp lời Châu Hân:

- Phải đó! Mẫn ý đừng có bỏ học nữa, ngày mai đi học lại đi

Mẫn Ý lắc đầu:

- Mẫn Ý nghỉ học thì ai chăm sóc anh Khánh Đăng

Châu Hân nhăn mặt:

- Thì mi chăm sóc anh ấy khi nào rảnh

Học một buổi vào đây một buổi

- Không được đâu, anh Khánh Đăng luôn cần ta Đức Vi nhắc nhở:

- Mẫn Ý lo cho người khác cũng phải biết lo cho bản thân mình chứ.Mẫn Ý liếc Đức Vi một cái dài sọc:

- Xí! Chỉ lo cho bản thân mình thì biết lo nghĩ đến ai Đó là ích kỷ,Đức Vi có biết không

Đức Vi nhăn nhó:

- Mình không bảo Mẫn Ý phải sống ích kỷ, mà nhắc Mẫn Ý phải nhớđến việc học của mình

M ẫn Ý đáp với giọng ngang bướng:

- Mẫn Ý sẵn sàng nghỉ học để chăm sóc cho anh Khánh Đăng Châu

Trang 38

Hân lên giọng trách móc:

- Điều đáng buồn là mi bỏ học mà ở nhà không hay Mi cứ đi đi

về về nên ở nhà tưởng mi đi học bình thường

Châu Hân nhìn Mẫn Ý chăm bẳm:

- Mi điên rồi, dám bỏ việc học qua một bên để lo cho người ta nhưthế là bỏ cả tương lai, mi biết không?

Đứ c Vi lại kêu lên:

- Nghỉ học rồi làm sao thi hả Mẫn ý? Mẫn ý đáp nhẹ tênh:

- Minh xin nghỉ dài hạn Đức Vi năn nỉ:

- Nhà trường sẽ không giải quyết đâu

- Hãy suy ngh ĩ lại đi Mẫn ý! Châu Hân chép môi:

- Nói với mi ta tức chết được Bạn bè đều lo cho mi, mà mi rũ bỏ.Mẫn Ý mím môi:

- Hoàn c ảnh của anh Khánh Đăng rất bi đát Không người thân ởbệnh viện chăm sóc, không ai án ủi để anh ấy vượt qua thứ tháchnghiệt ngã này Anh ấy tự tử mấy lần taà chỉ muốn ở bên cạnh đểgiúp anh ấy bình tâm mà lo chữa trị

Châu Hân phàn nàn:

- Không ai ph ủ nhận tấm lòng nhân ái của mi Nhưng mi bỏ học

đi làm thế liệu có ổn không?

- Không bỏ học thì ta đâu chăm lo cho anh ấy được

- Ta đâ nói là học một buổi

- Không thể được đâu Châu Hân tức khí bật hỏi:

- Mi định chăm sóc anh ta đến bao giờ

- Hết năm học luôn hả? Mẫn Ý bình thản:

- Đến bao giờ anh ấy bình phục

- Rủi anh ta không bình phục Mi điền rồi, mù quáng thật rồi, ngốc ơi.Mặc cho Châu Hân chỉ trích Đức Vi phàn nàn, Mẫn Ý vẫn quyết làmtheo ý mình

Trang 39

- Ta không ngh ĩ thiệt hơn gì cả, chỉ mong sao Khánh Đăng bìnhphục Châu Hân tức tối bảo:

- Coi chừng mi dành cả đời chăm sóc anh ta đó Làm gì cũng phảisuy nghĩ chứ

- Ta cũng suy nghĩ cái gì? Con đường bằng phẳng tốt đẹp khôngbước, lại đấn thân vào chỗ chông gai gian truân, nguy hiểm

- Mình nhất quyết rồi, đừng có lay chuyển mất công!

Châu Hân kêu lên:

- Trời ạ! Mi hết cứu chữa rồi Mẫn Ý ơi?

Không nao núng trước lời phàn nàn của Châu Hân, Mẫn Ý căn dặn:

- Đừng cho ba mẹ ta biết nha! Châu Hân hăm dọa:

- Chắc chắn phảl cho hal bác biết thôi

Ta và Đức Vi đến nhà gặp thằng nhóc Mẫn Khoa chỉ hỏi về mi MầnKhoa kể chuyện mi khóc vì anh chàng thần tượng nên sinh nghi

Và vào đây, ai ngờ trúng phóc '' Đức Vi khẽ hỏi:

- Bây giờ Mẫn Ý tính sao?

- Tính gì?

- Về lo đi học Bỏ anh Khánh Đăng cho ai lo? Châu Hân bực dọc:

- Không có mi thì người khác Bệnh viện cũng đâu có thiếu người

- Nhưng anh Khánh Đăng không có người thân

- Không người thân thì thuê hộ lý

- Anh ấy đã trắng tay rồi

Châu Hân lừ mắt vởi Mẫn Ý:

- Việc gì mi cũng nới được sao mà cứ muốn đày đọa tấm thân đểchăm sóc người ta vậy?

- Mẫn Ý đáp nhẹ tênh:

- Ta chỉ muốn góp phần làm một việc gì đó cho anh Khánh Đăngmau chóng bình phục Mi quên là chúng ta học ngành y mà

Châu Hân gật đầu lia lịa:

- Ta bi ết mi có lương tâm của người bác sĩ mi muốn tận tụychăm sóc bệnh nhân Nhưng việc học của mi chưa hơàn tất chẳng

Trang 40

giúp được gì đâu Mẫn Ý nghiêng đầu cãi:

- Sao không? Tao ch ăm sóc và lo cho anh Khánh Đăng đượcnhiều điều Quan trọng là giúp cho tinh thần anh ấy thanh thản vượtqua được cú sốc quá lớn

Châu Hân đài giọng:

- Hay nhỉ? Làm như bác sĩ tâln lý vậy…

- Chứ sao? Mỗi chúng ta khi chữa trị cũng đều là một bác sĩ tâm lý Châu Hân chặc lưỡi:

- Biết rồi nhưng mi đừng xốc nổi quá đáng Hối hận không kịp đấy Mẫn ý kênh mặt:

- Ta làm việc đúng lương tâm có gì mà hối hận?

Chỉ Đức Vi, Châu Hân bảo:

- Đức Vi rất lo cho mi Làm ơn về đi học cho ''người ta'' yên tâm.Mẫn Ý nói ỵới Đức Vi:

- Mình nghỉ học, đâu có làm phiền đến Đức Vi Đừng lo gì cho mình.Châu Hận giậm chân tức thay cho Đức Vi:

Đồ vô tâm vô tình “Thả hình bắt bóng” rồi mi chỉ có con số không đó.Hối hận thi đã muộn Bạn bè nói phải mà không chịu nghe

Mẫn Ý thấp giọng:

- Mi chẳng hiểu gì cho ta cả

Hiểu gì? Mi mù quáng quá nặng rồi

- Thôi đi về Đức Vi! Châu Hân tức kh í kéo Đức Vi Anh chàng nhìnMẫn ý buồn hiu, Châu Hân hăm he:

- Ta sê v ề nói cho hal bác biết

- Đừng mà Châu Hân

- Trước sau gì hai bác cũng biết

Vẫn chưa yên tâm bước đi, Châu Hân còn quay lại cảnh báo Mẫn Ý:

Mi coi chừng làm ''tò vò mà nuơi con nhện'' đấy Chăm sóc thầntượng cho đã, người ta bình phục rồi lao theo Fan hâm mộ khác

M ẫn Ý thản nhiên:

- Ta không nghĩ đến điều đó

- Nghĩ đi thì vừa

M ẫn Ý ngang bưng quá , Châu Hân thuyết phục không được

Ra về mà Châu Hân như mang một núi tức trong vòng Mẫn Ý thìyên tâm thấy mình làm đúng chứ không có gì sai trái

CHƯƠNG IV:

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:47

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w