Tình Ca Và Con Mua Thông tin ebook Tên truyện Tình ca và cơn mưa Tác giả Hoàng Thu Dung – Song Châu Nguồn www vietlove com Chuyển sang ebook copcon44 Ngày hoàn thành ebook 14 03 – 2010 http //www thuv[.]
Trang 2Thông tin ebook:
Tên truyện: Tình ca và cơn mưa Tác giả: Hoàng Thu Dung – Song Châu Nguồn: www.vietlove.com
Chuyển sang ebook: copcon44 Ngày hoàn thành ebook: 14 - 03 – 2010
Buổi chiều!
Trời đang chuyển mưa Những đám mây xám xịt giăng giăng Đámmây rì rào những chiếc lá vàng rơi lả tả
Mưa bay lất phất như rải bụi
Ngắm nhìn lá vàng rơi trong mưa, Hoàng Anh thấy buồn rười rượi
Một lúc sau, Hoàng Anh bước vào trong shop tiếp tục khâu các kiểutóc cho các manơcanh
Để các manơcanh trưng bày mà đầu không đội tóc giả, Hoàng Anhthấy kỳ kỳ làm sao ấy
Hoàng Anh dùng kim khâu loại lớn tết cho tóc dính lại Chưa quen
Trang 3với công việc, cô bị kim đâm vào tay đau điếng, cô đứng lên thấychoáng cả người
Các manơcanh đứng dựa sát vào nhau Hoàng Anh mất đà ngãchụp vào, làm chúng lăn kềnh ra
Hốt hoảng Hoàng Anh ngổi bật dậy, ngón tay tứa máu
– Ui da
Bất chợt một gã thanh niên trú mưa ngoài hiên tự lúc nào nhanhchân bước vào phụ Hoàng Anh đỡ các manơcanh bằng nhựa vàthạch cao đứng dậy
Một manơcanh bằng thạch cao bị mất vai và gãy lìa một cánh tay.Hoàng Anh lo lắng thốt lên
– Ôi! Sao ''bị thương'' thế này!
Manơcanh bị thương như chính cô bị thương vậy
Đây là manơcanh nữ cao ráo xinh đẹp, tóc tém, mắt bồ câu màHoàngAnh yêu thích nhất
Nhìn cô “người mẫu” duyên dáng của shop thời trang bị nạn, HoàngAnh tiếc muốn khóc
Anh chàng lạ mặt cười cười với Hoàng Anh vẻ thân thiện quan tâm: – Cô lo sát trùng vết thương ở tay đi
Hoàng Anh ngẩn ra rồi lại thốt lên
– Manơcanh bị thương mất tay rồi!
Mặt anh chàng thật hòa nhã:
Trang 4– Chính cô cũng bị thương chứ đâu phải manơcanh!
Hoàng Anh thoáng bối rối Anh chàng biết ý cô đang lo chomanơcanh hơn bản thân mình nên ân cần bảo:
– Tôi sẽ sửa cho manơcanh hết bị thương
– Vậy hả!
Hoàng Anh mừng rỡ Cô gặp may rồi ở đâu ra bác sĩ ''nhựa ý' này
Thoáng chốc, anh chàng đã gắn lại cổ vai tay cho manơcanh nữnhư vị trí cũ
Anh chàng bảo Hoàng Anh với giọng pha trò:
– Cô mang keo ra, tôi đán lại cho bảo đảm manơcanh sẽ không bịthương nữa
Hoàng Anh ngoan ngoãn nghe theo, cô mang các thứ đến cho anhchàng và nhìn anh làm với vẻ thán phục:
– Ồ, anh tài quá!
Anh chàng cất giọng pha trò:
– Tôi là chuyên viên phẫu thuật
Trang 5Hoàng Anh cười hỏi:
– Bác sĩ phẫu thuật hả?
– Không! Chỉ phẫu thuật hàng nhựa và thạch cao thôi Chúng gãy thìtôi dán lại như cũ, chỉnh sứa đó mà!
Hoàng Anh thú vị:
– Chỉnh sửa như anh thật là tài
Anh chàng nhìn Hoàng Anh cười hỏi:
– Ủa! Bộ cô tính khen tôi vậy hoài sao?
Hoàng Anh bẽn lẽn hỏi:
– Anh không thích được khen hả?
– Thích chứ!
Anh chàng trả lời rồi lại bảo:
– Nhưng tôi còn thích nói chuyện nữa cơ!
Giọng anh mới êm dịu làm sao!
Hoàng Anh thản nhiên:
– Vậy hả! Thế thì anh nói đi!
Anh chàng đưa mắt nhìn bàn tay của Hoàng Anh:
– Ngón tay đau của cô thế nào?
Hoàng Anh vừa e thẹn vừa nao nao khi thấy anh chàng có vẻ quantâm đến mình vì lo cho manơcanh nữ bị nút vai lìa tay mà Hoàng
Trang 6Anh đã quên hẳn ngón tay đau điếng bây giờ vẫn còn rỉ máu
Anh chàng nói tiếp:
– Kim đâm chắc là đau lắm hả?
Hoàng Anh nhỏ nhẹ:
– Bây giờ tôi thấy hết đau rồi
– Làm sao cô thấy được HoàngAnh phì cười Anh chàng nhắc nhở: – Cô lấy bông gòn đưa đây tôi
Hoàng Anh ngoan ngoãn lấy bông băng đưa cho anh chàng Anhchàng cẩn thận lau chùi tay rỉ máu của cô:
– Cô xức dầu kẻo nhức lắm!
– Cám ơn anh
Anh chàng thản nhiên hỏi:
– Bộ Hoàng Anh không muốn biết tên tôi hay sao?
Hoàng Anh thẹn thùng quá đỗi Cô tròn mắt nhìn anh ta thắc mắc vìsao lại biết tên Hoàng Anh nhưng cô chưa kịp thì anh chàng ân cầngiới thiệu:
– Tên tôi là Huy Nam!
– Cảm ơn anh Huy Nam nha!
– Không có chi đâu Hoàng Anh
– Sao anh biết tên Hoàng Anh?
Trang 7Anh chàng cười một cách bí ẩn:
– Tôi còn biết Hoàng Anh là phóng viên đang thực tập nữa
Sao anh chàng biết nhỉ! Hoàng Anh là sinh viên khoa báo chíTrường Đại học Khoa học Xã hội Nhân văn, hiện tại Hoàng Anhđang thực tập
Chẳng lẽ Huy Nam là công an Không khéo anh chàng dang điều traHoàng Anh cũng nên
Nhưng mà Hoàng Anh có làm sai pháp luật mà sợ chứ Anh chàng
Anh chàng Huy Nam này có biết điều đó không nhỉ?
Có lẽ thấy Hoàng Anh như con nai vàng ngơ ngác đang tròn xoemắt, anh chàng Huy Nam thích chí hỏi tiếp:
– Thế nào, tôi nói đúng chứ Hoàng Anh?
Hoàng Anh thản nhiên:
– Anh là công an điều tra thì chắc chắn phải đúng thôi!
Huy Nam hoảng hồn kêu lên phân trầm:
Trang 8– Trời đất! Hoàng Anh đừng hiểu lầm, tôi không phải là công an đâu Hoàng Anh hỏi khẽ:
– Thế anh là gì?
– Là công dân
– Ai chẳng biết anh là công dân
Huy Nam bắt đầu chuyển đề tài:
– Cô có khiếu thẩm mỹ lắm Shop thời trang này cô trưng bày rấtđẹp Các manơcanh cũng rất hài hòa Chính cô khâu cái kiểu tóccho manơcanh đó hả?
Hoàng Anh vui vẻ bảo:
– Tôi thích nhìn các manơcanh có những kiểu tóc khác nhau
Huy Nam đề nghị:
– Nếu Hoàng Anh thích, tôi sẽ sưu tầm cho cô vài kiểu tóc củamanơcanh nam lẫn nữ nữa
Hoàng Anh gật đầu:
– Anh cứ mang đến bao nhiêu kiểu tôi cũng đón nhận
– Bảo đảm toàn những kiểu tóc mới đẹp và hợp thời trang
Hoàng Anh thầm nhủ:
Huy Nam là nhân viên làm tóc giả, bằng không thì cũng làm thợ ởtiệm uốn tóc
Trang 9Huy Nam và Hoàng Anh bàn chuyện thời trang sôi nổi
Anh hứa hẹn với Hoàng Anh:
– Sáng mai tôi sẽ mang các kiểu tóc đến cho Hoàng Anh nhé!
Hai người đang trò chuyện vui vẻ bỗng chiếc điện thoại di động củaHoàng Anh reo vang
Giọng bà Hoàng Chi:
– Nhớ mang cho mẹ một ít tiền
Căn dặn Hoàng Anh xong, mẹ cúp máy ngay
Nghe mẹ bệnh HoàngAnh thoáng bối rối Cô nói chuyện với HuyNam không còn tập trung nữa
Thấy thế, Huy Nam lịch sự chia tay:
– Tôi về Chào HoàngAnh nhé? Hẹn sáng mai!
Nói xong, Huy Nam bước ra khỏi shop thời trang leo lên chiếc xecuộc đạp vút đi trong màn mưa bụi
HoàngAnh vội vã khóa cửa shop thời trang rồi nổ máy chiếc Futuređời mới phóng về nhà
Trang 10Vừa về đến cổng biệt thự, Hoàng Anh thấy bà Hoàng Chi đang tiễnluật sư Nam Trí ra xe du lịch mặc dù ngoài trời vẫn còn đang mưabay
Tự nhiên Hoàng Anh thấy ấm ức bực mình Từ ngày cha mất,Hoàng Anh dị ứng với tất cả những người đàn ông có quan hệ với
mẹ, luật sư Nam Trí cũng không ngoại lệ
Luật sư Nam Trí quen với bà Hoàng Chi như thế nào nhỉ? Tại sao
mẹ cô quen với ông luật sư này Hoàng Anh không hiểu? Thế làtrong đầu cô cứ vang lên những câu hỏi
Dư luận đàm tiếu về các mối quan hệ của Hoàng Chi, Hoàng Anh rấtkhó chịu Không muốn nghe những lời xầm xì bàn tán chê bai về
mẹ, cho nên Hoàng Anh mới xin mẹ một số vốn để mở shop thờitrang sống tự lập
Tuy nhiên Hoàng Anh cũng không thể bỏ mặc mẹ khi bà đang đauyếu
Buổi chiều Sau khi rời khỏi shop thời trang, Hoàng Anh vội muasúp, trái cây và thuốc trợ tim về cho mẹ nhưng khi thấy bà tiễnkhách là cô cáu giận Vậy là bà đã tiếp khách nãy giờ Thế mà gọiđiện than với Hoàng Anh là bị bệnh có tức không chứ
Hoàng Anh muốn quay trở lại shop thời trang nhưng cô thấy khôngthể làm thế
Cô làm ra vẻ thản nhiên như không thấy gì, Hoàng Anh vào nhà hỏikhẽ:
– Mẹ đau thế nào? Đã đỡ chưa?
Bà Hoàng Chi trả lời con gái:
– Mẹ thấy hơi mệt, khó chịu vậy mà
Trang 11Hoàng Anh bày các thứ ra bàn:
– Mẹ ăn súp cho nóng rồi uống thuốc!
Bà Hoàng Chi ăn súp Hoàng Anh gọt trái cây cho mẹ ăn
Chợt chuông cửa reo Bà lại có khách nữa Hoàng Anh tức khôngthể tả
Khách đến có việc gì? Hai mẹ con gặp nhau chưa nói được chuyện
gì
Bà Hoàng Chi tiếp khách đến tối, Hoàng Anh bực dọc giận bỏ vềphòng riêng
Sau khi khách về, bà Hoàng Chi gõ cửa phòng Hoàng Anh:
– Hoàng Anh à! Mở cửa cho mẹ
Hoàng Anh im lặng cũng không mở cửa
Bà Hoàng Chi sốt ruột gõ cửa tiếp:
– Hoàng Anh à! Mở cửa cho mẹ Mẹ nói chuyện này
Hoàng Anh nhất định không lên tiếng
Bà Hoàng Chi thở dài không biết nói sao Bà đành trở ra phòngkhách
Chợt nhớ, bà gọi điện thoại cho Hoàng Anh
– Mẹ đây, Hoàng Anh! Con sao vậy? Ra ngoài, mẹ con mình nóichuyện với nhau!
Hoàng Anh ngang bướng tắt điện thoại đi động luôn
Trang 12Lòng bực bội, Hoàng Anh chán nản vô cùng
Hoàng Anh mở cửa sổ ngồi một mình ngắm mưn đêm rỉ rả
Cô thấy buồn chông chênh, khẽ hát bài ''Lá rơí':
“Chiều mênh mông Ngọn heo may xao xác Lá vàng lác đác bayNgoài hiên nhà ai ơi chiếc lá rơi Cho lòng chơi vơi!
Trời giăng mây Mưa rây bụi Lất phất Ai đi qua Chiều nhớ Ai đi quaChiều thương Chiều lá rơi Bên đường Người về Vấn vương
Bài hát thật dễ thương, Hoàng Anh thích ''chiếc lá rơi cho làng chơivơí'
Nhưng lúc này chẳng thấy lá rơi mà chỉ có mưa rơi
Mưa rơi rả rích ngoài hiên
Hoàng Anh đâu nghĩ đến ai Trong tình cảnh này, cô chỉ nghĩ đến mẹthôi
Và không hiểu sao bà Hoàng Chi lại làm cho Hoàng Anh thấy tức vàlại giận nữa
Cơn mưa trong lòng Hoàng Anh bắt đầu rơi Cô rưng rức khóc, tấtnhiên là khóc thầm không ai hay biết
Khóc chán, Hoàng Anh ngủ thiếp đi lúc nào cũng không hay
Buổi Sáng
Vừa thức giấc, việc đầu tiên là Hoàng Anh gọi điện cho Thu Dung – Alô, Thu Dung hả?
– Có việc gì mà gọi sớm thế?
Trang 13– Cho ta đổi ca trực nha?
Thu Dung ''ồ'' lên ngạc nhiên Theo thường lệ, Thu Dung trực ở shopthời trang vào buối sáng, còn Hoàng Anh thì buổi chiều
– Đổi hả? Có việc gì không?
Hoàng Anh cười nhẹ:
– Chẳng có gì quan trọng Tại muốn trực buổi sáng
Thu Dung vui vẻ nhận lời:
– Được, mi cứ đến há! Ta trực chiều
– Cảm ơn hén?
Rồi Hoàng Anh nói thêm:
– Chỉ đổi ngày này thôi chứ lịch làm việc của tụi mình đâu ra đó rồi – Đồng ý Đứa nào có việc gì đột xuất thì đổi
Trang 14Khoác túi xách lên vai, Hoàng Anh vừa đi ngang qua phòng khachthì bà Hoàng Chi gọi:
– Hoàng Anh, con đi đâu đó?
Hoàng Anh ân cần đáp:
– Con đến shop thời trang, mẹ ạ!
Bà Hoàng Chi nhìn Hoàng Anh, ngập ngừng như muốn nói điều gì
Hoàng Anh cũng đăm đăm nhìn mẹ Trông bà hơi xanh, gương mặt
Đến shop thời trang Thanh Xuân, Hoàng Anh thu xếp trưng bày lại
Trang 15đợi thường làm cho người ta sốt ruột
Hoàng Anh lại nhìn quanh quất bên ngoài
Trời đang nắng bỗng mây đen sẫm lại rồi đổ mưa
Thành phố lúc này vào mùa mưa Những cơn mưa chợt đến chợt đivội vã
Cũng có lúc trời mưa nắng bất thường không ai chuẩn bị kịp
Trời mưa Lá vàng rơi
Hoàng Anh khe khẽ cất tiếng hát:
"Chiều mênh mông Ngọn heo may xao xác Lá vàng lác đác bayNgoài hiên nhà ai Ơi chiếc lá rơi Cho lòng chơi vơi Trời giăng mâyMưa rây bụi Lất phất Ai đi qua Ai đi qua Chiều thương Chiếc lá rơiBên đường Người về Vấn vương
Hoàng Anh rất thích bài ''Lárơí' Cô hát hoài hát mãi không chán, vàcũng rất thích ngắm lá vàng rơi
Giờ này ngoài trời vẫn mưa! Hoàng Anh nhìn la sân hơi thất vọng
Hoàng Anh đổi ca trực cũng chỉ vì .ai? Thế mà Chẳng lẽ anhchàng không giữ lời hứa Anh hẹn nhiệt tình lắm kia mà! Hay tại ôngtrời giăng cơn mưa làm e ngại bước chân người khách?
Gần mười hai giờ trưa mà cơn mưa dường như không có ý địnhdừng
Bây giờ mà nghe nhà thơ Nguyên Sa cầu mưa chắc Hoàng Anhgiận lắm
"Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt Trời không mưa tôi cũnglạy trời mưa " Cũng may, shop thời trang Thanh Xuân chưa khai
Trang 16trương Nếu mở bán hàng mà đón trận mưa thế này chắc ế khách?
Hoàng Anh mong là ngày khai trương và những ngày kế tiếp trờithật đẹp lũ lượt, đi mua hàng với lòng phơi phới hân hoan
Khi người ta vui vẻ thì việc mua sắm sẽ đạt kết quả vô cùng tốt đẹp
Ngồi nhìn mưa giăng mà HoàngAnh nghĩ ngợi miên man Hết lo choshop Thời trang lại nghĩ đến anh chàng khách lạ Huy Nam
“Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé!”
Lạ chưa? Chỉ vì mấy kiểu tóc giả cho các manơcanh mà HoàngAnh
cứ phải trông ngóng anh chàng
Mặc kệ! Anh ta không đến thì thôi Anh ta có phải là khách mở hàngđến mua hàng đâu mà cô mong đợi
Nhiều khi đó chỉ là một lời hứa thoáng qua Hoàng Anh thấy tức vàđổi ca trực với Thu Dung để tiếp anh chàng Cô chợt buồn vu vơ Bất chợt, chiếc môtô phân khối lớn đỗ xịch trước cổng
Anh chàng Huy Nam gần như ướt sũng từ tốn bước vào với nụ cườithật quyến rũ
Ôi, nụ cười hé mở trên đôi môi gợi cảm phô hai hàm răng trắngbóng đều đặn!
Nụ cười làm chao đảo hồn ai
Thấy anh, niềm vui lóe lên trong ánh mắt Hoàng Anh
Giọng Huy Nam êm như lời ru:
– Xin lỗi vì trời mưa nên đến hơi trễ
Trang 17Môi Hoàng Anh đã nở nụ cười đáp lại Huy Nam:
– Không có chi! Anh Nam đi trong mưa thật vất vả
Huy Nam pha trò:
– Chạy chứ không phải đi!
Bị sửa lưng nhưng Hoàng Anh đối đáp thật khéo:
– Chạy nên anh càng vất vả hơn phải không? Anh có lạnh không? Được lời như cởi tấm lòng, Huy Nam nhìn Hoàng Anh thiết tha: – Xin phép, tôi hút điếu thuốc để chống lạnh nha Hoàng Anh!
Cẩn thận và vô cùng lịch sự Đó là lời nhận xét của Hoàng Anh vềHuy Nam
Hoàng Anh mỉm cười với Huy Nam như một sự đồng tình
Đốt thuốc bật ga cài điếu thuốc môi, từng cử chỉ của Huy Nam thậtnhẹ nhàng thanh lịch
Không hối hả mà từ tốn, Huy Nam phả từng làn khói bay
Như một nhà nghệ sĩ, Huy Nam vừa hút thuốc vừa mơ màng nhìnlàn khói bay lãng đãng
– Trời mưa rỉ rả, hút thuốc mà nghe nhạc nữa, thật thú vị!
Hoàng Anh mỉm cười:
– Shop chưa khai trương, chưa trang bị máy hát
Huy Nam tươi cười:
Trang 18– Tôi đùa thôi, chứ hổng dám đòi hỏi nghe cô chủ shop thời trang Thấy Huy Nam vui vẻ thoải mái, Hoàng Anh hỏi khẽ:
– Anh hút thuốc xong thấy đỡ lạnh chưa?
– Đỡ nhiều rồi! Cảm ơn Hoàng Anh!
– Sao cảm ơn Hoàng Anh hả?
Huy Nam không trả lời, anh hút xong điếu thuốc thì thấy sảng khoái
vô cùng
Huy Nam nhiệt tình đề nghị:
– Tôi phụ Hoàng Anh sửa lại các kiểu tóc cho các manơcanh nghe Nói rồi, anh lấy trong chiếc túi da ra hai ba bộ tóc giả rất đẹp
Hoàng Anh xuýt xoa:
– Ồ, hai bộ tóc đẹp quá!
Huy Nam tiếp lời cô:
– Chắc chắn khi đội tóc lên, các manơcanh của Hoàng Anh sẽ đẹp
và duyên dáng vô cùng
Hoàng Anh cất giọng hồn nhiên:
– Vậy hả! Và các manơcanh của Hoàng Anh sẽ đẹp nhất các shopthời trang
– Bảo đảm chắc chắn nhưng
Huy Nam trả lời vởi thái độ ngập ngừng, Hoàng Anh hỏi dồn:
Trang 19– Nhưng sao hả?
Huy Nam nhìn Hoàng Anh với ánh mắt tinh quái:
– Nhưng không thể nào đẹp hơn cô chủ Hoàng Anh của nó
Hai má Hoàng Anh nóng rần và ửng đỏ như quả táo chín Huy Namgián tiếp khen Hoàng Anh Lòng cô nao nao, một niềm vui len nhẹvào hồn!
Nghịch ngợm, Hoàng Anh lấy một mái tóc giả đội lên đầu, cô hỏiHuy Nam:
– Anh xem Hoàng Anh đội tóc có đẹp không?
Huy Nam vờ ngắm nghía Hoàng Anh:
– Đẹp thì có đẹp nhưng
Anh chàng lại ngập ngừng khiến Hoàng Anh sốt ruột:
– Nhưng sao hả?
– Không bằng tóc thiệt của Hoàng Anh đâu Đẹp hơn nhiều?
Hoàng Anh vội bỏ tóc giả ra, chải sơ lại tóc của cô Mái tóc củaHoàng Anh đen nhánh, óng ả đổ dài trên bờ lưng như dòng suốimềm mại uốn lượn
Mái tóc đẹp quyến rũ này sẽ làm tốn hao giấy mực của các thi sĩđây!
Hoàng Anh thắc mắc hỏi Huy Nam:
– Ở đâu lnà anh có những bộ tóc giả xinh đẹp thế này
Huy Nam đáp nhanh:
Trang 20– Tôi có quen một số người bạn bên ngành bên ngành điện ảnh,nên dụng cụ hóa trang như quần áo tóc giả, tôi mượn được dễ dàng
Bàn tay của Huy Nam như bàn tay nghệ sĩ mềm mại khéo léo
Hoàng Anh lại thắc mắc không biết Huy Nam làm ngành nghề gì.Trông anh chàng hay hay và có vẻ gì đó rất lãng tử
Huy Nam nói phụ cô chảy tóc cho manơcanh chứ thật ra anh làm tất
cả
Hoàng Anh chỉ biết ngồi ngắm anh chứ cô có làm được gì
Nhìn thấy Huy Nam say sưa làm việc, Hoàng Anh nghĩ là anh đanglàm đúng công việc yêu thích
Hoàng Anh vội đi pha cà phê
Hai ly cà phê bốc khói thơm lừng được đặt lên bàn Hoàng Anh âncần:
– Mời anh!
Trang 21Nở nụ cười tươi rói, Huy Nam bông đùa:
– Đừng nói là thưởng công tôi nhé Hoàng Anh!
Hoàng Anh nhẹ giọng đáp tỉnh:
– Công anh thì không thể trả bằng một ly cà phê đơn giản
Huy Nam lém lỉnh hởi:
– Vậy trả bằng gì hả?
– Khỏi trả luôn
– Đâu có được?
Hoàng Anh cười bảo:
– Anh vui lòng chỉ cho Hoàng Anh học hỏi cách chải tóc giả chomanơcanh nhé?
Huy Nam nhìn HoàngAnh cười bằng mắt:
– Hoàng Anh muốn học phải thọ giáo thầy!
Hoàng Anh liến thoắng:
– Học phí rẻ thôi nha, Hoàng Anh không có tiền nhiều đâu?
Huy Nam ân cần:
– Cho Hoàng Anh học miễn phí!
Hoàng Anh lắc đầu:
– Học miễn phí là được ưu tiên thấy kỳ lắm
Trang 22Huy Nam hỏi lại:
– Được ưu tiên mà Hoàng Anh không chịu? Tại sao hả?
– Tại không chịu chứ chẳng có sao cả? À, anh uống cà phê đi!
Hoàng Anh ân cần bưng ly cà phê đưa Huy Nam
Anh bưng ly lên nhấp từng ngụm Vì cà phê ngọt đắng nơi đầu lưỡikhiến anh thích thú
Hai người cùng nhảm nhí Cà phê và nhìn ra màn mưa lất phất.Những chiếc lá vàng rơi lấm tấm
Khung cảnh bên ngoài thất lãng mạn và bên trong thì ấm áp
Bất chợt, Hoàng Anh hỏi Huy Nam:
– Anh Nam có biết bài hát ''Lá rơí'?
Huy Nam lắc đầu:
– Không biết!
Hoàng Anh thấy tức tức:
– Xời ơi! Bài hát dễ thương thơ mộng thế mà không biết
– Dễ thương hả?
– Chẳng lẽ anh chưa nghe bao giờ?
– Chưa!
Huy Nam đáp và đề nghị Hoàng Anh:
– Hoàng Anh hãy hát tôi nghe đi
Trang 23Có lẽ vì tức Huy Nam không biết đến bản nhạc cực kỳ dễ thương
mà mình thích nên Hoàng Anh cất tiếng hát ngay:
“Chiều mênh mông Ngọn heo may xao xác Lá vàng lác đác bayNgoài hiên nhà ai Ơi chiếc lá rơi Cho lòng chơi vơi
– Thế mà anh không biết thì tệ lắm đó
Huy Nam cười cười:
– Bây giờ biết rồi!
Hoàng Anh đùa đùa giọng:
– Biết rồi hả?
Huy Nam tinh quái:
– Còn biết hát nữa cơ!
– Vậy hả!
Không đời nào Hoàng Anh yêu cầu Huy Nam cất giọng trầm ấm:
“Chiều mênh mông Ngọn heo may xao xác Lá vàng lác đác bayNgoài hiên nhà ai Ơi chiếc lá rơi Cho lòng chơi vơi"
Trang 24Hoàng Anh nghe như uống trọn lời ca sâu lắng của Huy Nam
Miệng cô há tròn thắc mắc:
– Bộ mới nghe mà anh thuộc ngay hả?
Huy Nam ranh mãnh:
– Tôi là thần đọc mau thuộc mà!
– Vậy hả!
Huy Nam thích thú khoe:
– Cái gì tôi chỉ mởi nghe qua một lần là thuộc và nhớ ngay
Có vẻ không mấy tin nhưng Hoàng Anh vờ đồng tình:
– Vậy là anh có chỉ số thông minh
Rồi cô hạ một câu:
– Bài học có mau thuộc không hả?
Huy Nam cười khì:
– Bài học xin chịu thua!
Hoàng Anh vặn lại:
– Tức là anh đâu phải lúc nào cũng thông minh hả?
Hai người nói chuyện thật vui
Đến giờ Thu Dung đến đổi ca Cô ào vào trong shop
Chợt thấy Hoàng Anh đang ngồi trò chuyện với một anh chàng lạ
Trang 25hoắc, Thu Dung hơi khựng lại
Hoàng Anh ân cần lên tiếng:
– Thu Dung đến rồi hả?
– Thay ca cho mi!
Thu Dung trả lời mà mắt ngước sang Huy Nam như dò hỏi
Hoàng Anh vui vẻ gíới thiệu hai người:
– Đây là anh Huy Nam Còn đây là Thu Dung bạn thân của HoàngAnh Giờ này đến lượt Thu Dung làm chủ shop thời trang
Cả Thu Dung và Huy Nam cùng lên tiếng:
– Chào anh Nam!
– Chào cô!
Bỗng nhiên, điện thoại của Huy Nam reo vang Anh lịch sự cầm máy
ra đứng phía ngoài trò chuyện
Chẳng biết ai gọi mà Huy Nam trả lời với vẻ lạnh lùng khó chịu Nghe điện thoại xong, anh vội chia tay với Hoàng Anh:
– Xin phép tôi có việc phải đi Chào hai cô nhé!
– Vậy chào anh
Hoàng Anh ân cần tiễn Huy Nam ra cửa rồi trở vào
Còn lại hai người, Thu Dung bắt đầu điều tra:
– Anh chàng nào vậy Hoàng Anh
Trang 26Hoàng Anh thản nhiên:
– Bạn mới quen ngang xương
Thu Dung nheo mắt:
– Mới quen sao thân thiết quá vậy hả?
Hoàng Anh trả lời ngang ngang:
– Quen thì thân mấy hồi!
Thu Dung trêu:
– Hồi nãy chia tay sao không hẹn gặp lại hả?
Hoàng Anh tỉnh bơ:
– Muốn gặp thì dễ thôi, anh chàng cứ việc đến đây
Thu Dung gật gù:
– Phải rồi, chỉ việc đến đây mỗi ngày là gặp
Chợt nhớ ra Thu Dung kêu lên:
– À, thì ra hồi sáng gấp gáp đổi ca với ta là để gặp anh chàng Cóhẹn hả?
Hoàng Anh nhoẻn cười Thu Dung tấn công:
– Đừng chối nghen!
Hoàng Anh nhoẻn miệng cười phô hai hàm răng đều tăm tắp thật dễthương:
Trang 27– Hổng dám chối đâu!
– Vậy là có tịch rồi Khai mau đi!
Hoàng Anh ngoẹo đầu nhìn Thu Dung:
– Có gì mà khai hả?
Thu Dung bắt đầu phỏng vấn:
– Mi quen anh chàng lâu chưa?
– Mới quen
– Anh chàng làm nghề gì?
– Ta đâu có biết
– Vậy thì phải theo dõi tìm hiểu đi
– Thời gian đâu mà tìm hiểu Vả lại, ta cũng chẳng mấy quan tâm Thu Dung nhấn mạnh:
– Chuyện quan trọng phải tìm hiểu nghe mi
Rồi cô nhận xét về Huy Nam:
– Cao ráo đẹp trai, lịch lãm, trong có vẻ lãng tử ghê!
Trang 28– Vậy thì đã rõ
– Vậy gì hả?
Thu Dung đùa đùa:
– Mi bị tiếng sét ái tình rồi!
– Con khỉ!
Hoàng Anh véo Thu Dung:
– Nói kỳ quá đi!
Thu Dung ôm vai chạy:
– Kỳ hả? Bị sét đánh thì chịu đi! Chối gì nữa hả?
Hoàng Anh chạy theo véo Thu Dung một cái nữa Thu Dung la bàihải
Hai cô gái rượt đuổi nhau chạy lòng vòng shop thời trang thật vui Thu Dung vẫn tiếp tục phỏng vấn chứ không chịu thua Hoàng Anh
Mi quen anh chàng Huy Nam trong trường hợp nào vậy hả?
Hoàng Anh tỉnh tỉnh:
– Ở trong shop này
– Anh chàng ở ngoài chạy vào trong shop làm quen mi hả?
– Đúng vậy?
– Ly kỳ đấy!
Trang 29– Thấy ta ngồi một mình, anh chàng vào làm quen
– Sao ta ngồi một mình mà không có anh chàng nào vào làm quenvậy hả?
Hoàng Anh thản nhiên:
– Mi kiếm mấy anh chàng mà hỏi, cớ sao hỏi ta?
Thu Dung lại trêu:
– Phải rồi, mi đang bị tiếng sét tình yêu Hỏi mi, mi đâu có trả lờiđược
Hoàng Anh giãy nảy:
– Con khỉ? Yêu gì mà nhanh thế?
– Sấm sét thì phải nhanh chứ sao hả?
Thu Dung tươi cười chọc Hoàng Anh:
Hoàng Anh nhăn mặt:
– Ta chưa thấy sấm sét gì cả
– Đang yêu mà còn làm bộ hả?
– Mi khéo tưởng tượng quá!
Thu Dung lý giải:
– Mi vừa thú nhận đã thích thích anh chàng, thì yêu chứ còn gì nữa Thu Dung còn hăm dọa:
– Không chịu thì ta vô nha!
Trang 30– Con khỉ! Vô cái gì?
Thu Dung cười giòn:
– Sợ rồi phải không? Đùa thôi, ai mà thèm vô Ta biết mi đang yêu Hoàng Anh cười nhẹ:
– Làm như thầy bói
– Thầy bói đoán mò, chứ ta khỏi đoán
– Bởi vì có đoán cũng trật lất
– Trúng phóc chứ trật hả?
– Thôi tới giờ đi rồi, ta không thể cãi tay đôi với mi nữa
Hoàng Anh kêu lên rồi chỉ các manơcanh hỏi Thu Dung:
– Mi thấy các “người mẫu thời trang” đẹp không?
Thu Dung ngắm nghía các manơcanh rồi gật gù khen:
– Đẹp chán! Nhờ đội tóc giả
Hoàng Anh giới thiệu:
– Do bàn tay khéo léo của anh chàng Huy Nam đó
– Anh tay giúp mi đó hả?
– Huy Nam mang các kiểu tóc đến đó
Hoàng Anh bổ sung rồi khẳng định:
Trang 31– Huy Nam xong vào shop Thời trang có lợi quá phải không?
Thu Dung cười chọc Hoàng Anh:
– Ta cứ tưởng anh ta xông vào shop thời trang để cướp
Hoàng Anh tỉnh bơ:
– Quần áo thời trang chứ có phải vàng bạc đá quý gì mà cướp! – Cướp cô chủ?
– Con quỷ nhỏ?
Hoàng Anh bước ra cửa còn hăm he:
– Đến lượt mi là cô chủ coi chừng bị cướp đó
Thu Dung cười xòa:
Hoàng Anh rời khỏi shop Thời trang
Khi chiếc xe đã lọt thẳng vào trong, Hoàng Anh đã vội nép ngườivào giàn hoa và đi trở ra đi loanh quanh Cô rất ghét luật sư Nam Tríkhông bao giờ muốn gặp ông ta, thế mà lần nào về nhà cũng gặp
Lại còn Huy Nam nữa chứ, cớ gì mà Huy Nam làm tài xế chở luật
sư Nam Trí Hoàng Anh lánh mặt luôn không muốn cho anh ta biết
cô ở đâu
Trang 32Vừa đi, Hoàng Anh vừa ấm ức về mẹ Cô buồn không thể tưởng
Tại sao luật sư Nam Trí cứ đến đây hoài vậy? Hoàng Anh không saohiểu nổi mẹ cô Bà quan hệ với luật sư Nam Trí để làm gì?
Hoàng Anh thật sự chán nản cô muốn quay trở về shop thời trangThanh Xuân luôn Nhưng suy nghĩ một lúc đành quay lại biệt thự.Nếu xe của họ còn thì cô sẽ đi luôn
May quá, lần này đến cổng biệt thự, ghé mắt vào trong, không thấybóng dáng chiếc xe, Hoàng Anh quyết định vào trong
Gặp mẹ nơi phòng khách, Hoàng Anh vội hỏi:
– Mẹ vừa tiếp khách hả? Ai vậy mẹ?
Bà Hoàng Chi điềm tĩnh:
– Luật sư Nam Trí
– Ai chở ông ta phải không mẹ?
– Huy Nam, cậu con trai của ông luật sư Ôi, Huy Nam là con trai củaluật sự Nam Trí Hoàng Anh không thể ngờ và bỗng dưng cô thấybực dọc vô cớ
Tại sao Huy Nam là con ông Nam Trí mà không 1à con người khác Anh về thay đổi cha đi
Chẳng biết bao giờ, Hoàng Anh rất hận luật sư Nam Trí Theo côđược biết thì ông Nam Trí là người cũ của mẹ
Tuy nhiên đó là chuyện thuở trước, chuyện quá khứ đã qua rồi Mốitình đầu vụng dại thời thanh xuân ai mà chẳng có, một thời yêu mộtthời đẹp Tất cả đã chìm vào quên lãng, đâu có gì đáng nói
Trang 33Thế nhưng với Hoàng Anh thì khác Chuyện không đơn giản Luật
sư Nam Trí đã gián tiếp làm cho cha Hoàng Anh quá ghen mà chết
vì chứng nhồi máu cơ tim
Được nghe kê nên Hoàng Anh rất oán ghét luật sư Nam Trí Đã thếHuy Nam là con của ông ta Thất đáng ghét! Thảo nào tên hai ngườiđều có chữ Nam Vậy mà Hoàng Anh không nghĩ ra
Tại sao Huy Nam lại là người con của kẻ thù đáng ghét? Từ naydưới mắt Hoàng Anh, Huy Nam là cái gai nhọn
Ai bảo anh là con luật sư Nam Trí là gì để trở thành cái gai nhọn? Thế là Hoàng Anh không còn thân thiết với Huy Nam được nữa
HoàngAnh thay đổi thái độ với Huy Nam khi anh đến shop Thờitrang Thanh Xuân
Huy Nam vô cùng ngạc nhiên khi thấy Hoàng Anh tỏ ra lạnh nhạtchứ không thân thiện với anh như buổi đầu nữa Nghĩ là Hoàng Anhđang bận rộn cho ngày khai trương shop thời trang nên chẳng nói
Bạn bè tới dự buổi khai trương thật vui vẻ và nhiệt tình ủng hộHoàng Anh, Thu Dung
Hai cô gái tiếp khách thật cởi mở Ngay ngày khai trương đã bánđược nhiều bộ quần áo khiến hai cô rất phấn khởi
Trang 34Không được thông báo, không được mời dự ngày khai trương, HuyNam hỏi thăm và biết được Anh đã đặt một lẵng hoa đến tặngHoàng Anh và Thu Dung
Huy Nam khệ nệ mang lẵng hoa vào, giọng ân cần:
– Nhân ngày khai trương shop thời trang, tôi xin tặng
Mặt lạnh như ướp đá, Hoàng Anh bảo:
– Cám ơn! Tôi có hoa rồi, không nhận?
Và cô nhất định không cầm lẵng hoa, không đếm xỉa đến Huy Nam
Thu Dung tròn mắt nhìn Hoàng Anh Cô bất nhẫn trước thái độ củabạn Cớ gì mà Hoàng Anh đã quay phắt 180 độ, cư xử lãnh đạm vớiHuy Nam thế này?
Chẳng lẽ hai người giận nhau?
Thấy tội cho Huy Nam, Thu Dung đón lấy lẵng hoa, nở nụ cười lịchsự:
– Cảm ơn anh Nam!
Hoàng Anh nguýt mất với Thu Dung nhưng giọng thì ngọt như phađường:
– Mi qua đây tiếp khách hàng giùm ta nhé Dung!
Có nghĩa là Hoàng Anh không muốn Thu Dung tiếp anh chàng HuyNam
Chuyện gì thế nhỉ? Thu Dung thắc mắc nhưng đành dẹp qua mộtbên vậy
Để điều tra Hoàng Anh sau
Trang 35Hôm nay ngày khai trương vui vẻ, phải để việc buôn bán diễn rasuôn sẻ tốt đẹp
Nhưng Hoàng Anh không nghĩ như Thu Dung, cô ném cho Huy Namtia nhìn lạnh băng, cô ra tối hậu thư:
– Từ nay chấm dứt! Anh không được đến shop thời trang này!
Huy Nam tròn miệng, tròn mắt nhìn Hoàng Anh trân trối Anh đangtìm hiểu xem câu nói vừa nghe có phải là thật không?
– Sao nói thế hả Hoàng Anh? Chúng ta là bạn mà?
Hoàng Anh trề môi:
– Ai thèm làm bạn với anh
Huy Nam vẫn tỏ sự thân thiện:
– Chẳng những là bạn mà Hoàng Anh còn đồi tôi chỉ cách chải tócgiả cho manơcanh để thọ giáo nữa kia!
Hoàng Anh hứ nhẹ:
– Ai thèm thọ giáo anh
Huy Nam nhắc:
– Nói tại đây, Hoàng Anh quên rồi hả?
Hoàng Anh nghiêm nét mặt:
– Tôi chẳng quên điều gì cả?
Huy Nam nói như reo:
Trang 36– Lúc đó chúng ta rất thân thiện, Hoàng Anh còn hát cho tôi nghenữa!
Hoàng Anh lắc đầu phủ nhận:
– Không có chuyện đó
Huy Nam thắc mắc:
– Chuyện xảy ra mới đây thôi sao Hoàng Anh phủ nhận nhỉ?
Hoàng Anh buôn gọn:
– Vì lúc đó tôi không biết anh là ai
Huy Nam kiêu hãnh:
– Tôi vẫn là tôi đâu có làm điều gì sai trái với Hoàng Anh
– Anh không sai trái nhưng người lớn sai trái
– Ai sai trái
Hoàng Anh mím chặt môi:
– Cha anh!
Huy Nam kêu lên:
– Cha tôi hả? Ông ấy chẳng có làm gì sai trái cả
Hoàng Anh nghiêm giọng hỏi:
– Cha anh có phải là luật sư Nam Trí không?
Vô tình Huy Nam hí hửng gật đầu:
Trang 37– Ồ, đúng rồi! Cô biết ba tôi hả?
– Chẳng những biết mà tôi còn oán ghét ba anh nữa
Huy Nam chăm chú nhìn Hoàng Anh:
– Hoàng Anh có nhầm không chứ ba tôi là luật sư luôn giúp mọingười
– Giúp mọi người chứ gia đình tôi thì ông ấy hại đấy
– Không có đâu chắc Hoàng Anh nhầm rồi đấy
– Luật sư Nam Trí thì tôi đâu có nhầm được Ông ta là kẻ thù củatôi
Huy Nam không sao hiểu được thái độ hằn học cay cú của HoàngAnh đối với ba anh Ông đã làm gì phiền lụy đến HoàngAnh?
Xưa nay ba anh luôn giúp đỡ người khác, ông là người rất chínhtrực
Huy Nam buột miệng:
– Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra chứ ba tôi luôn là người tốt Chiếu cho Huy Nam một tia nhìn sắc như dao, Hoàng Anh trề giọng: – Tốt hả? Ba anh làm tan nát gia đình tôi anh có biết không?
Huy Nam nhẹ nhàng giải thích:
– Ba tôi là luật sư quan hệ nhiều vì công việc và luôn giúp người hàngắn chứ không làm tan nát gia đình ai
– Xí! Anh đâu có biết ba anh làm
Trang 38Huy Nam thản nhiên:
– Ba tôi bênh vực lẽ phải bảo vệ mọi người
Hoàng Anh cau mặt:
– Bênh vực lẽ phải mà ông làm trái
Huy Nam nóng mũi:
– Cô xuyên tạc rồi, ba tôi không làm gì sai trái cả
– Ông đã hại gia đình tôi Anh đâu có biết Luật sư gì mà kỳ
Hoàng Anh ấm ức phê phán luật sư Nam Trí Huy Nam suy nghĩmãi Ba anh làm gì ảnh hưởng đến gia đình Hoàng Anh?
Bất chợt anh hỏi cô:
– Chẳng lẽ ba tôi làm cho ba mẹ cô ly hôn?
Hoàng Anh cay cú:
– Ly hôn còn đỡ, đằng này ba tôi chết anh có biết không?
Trang 39– Ba anh gían tiếp hại ba tôi
Huy Nam vẫn mềm mỏng giải thích:
– Hoàng Anh nghĩ lại đi? Ba tôi là luật sư luôn làm đúng pháp luậtchứ không hại ai cả
Chẳng thèm nghe lời giải thích của Huy Nam, Hoàng Anh gắt lên:
– Anh đừng có đem danh nghĩa luật sư của cha anh ra mà nói Luật
sư mà sai trái thì tội nặng hơn mọi người đó
Huy Nam điềm tĩnh:
– Ba tôi rất biết điều đó
Hoàng Anh mai mỉa:
– Biết mối quan hệ bừa bãi làm tan nát hạnh phúc gia đình người ta – Ba tôi không sai trái như cô nói đâu
– Anh là con của ông ta, đương nhiên anh phải bênh vực
– Tôi chỉ nói theo lẽ phải
– Ba anh đâu có làm theo lẽ phải
Huy Nam rất khó chịu khi Hoàng Anh cứ xúc phạm đến ba anh Xưanay luật sự Nam Trí rất có uy tín
Cố giữ giọng điềm tĩnh, Huy Nam bảo:
– Tại Hoàng Anh thành kiến chứ ba tôi là người mẫu mực và có uytín với mọi người
Hoàng Anh đưa mắt nhìn Huy Nam từ đầu đến chân, dài giọng:
Trang 40– Mẫu mực hả? Mẫu mực mà luôn cho ba tôi vì tức.
Huy Nam vẫn một giọng phân trần:
– Ba cô chết vì bệnh chứ chẳng liên quan gì đến ba tôi
– Tôi bảo có liên quan đó Tại ba anh lăng nhăng
Huy Nam nóng mặt:
– Nói ba tôi như thế, cô có thấy là mình quá đáng lắm không?
Không thèm đếm xỉa đến lời của Huy Nam, Hoàng Anh mỉa mai:
– Rồi thế nào cũng giống ba anh Cha nào con nấy Rau nào sâunày
Đầu Huy Nam như có lửa, cơn giận bốc lên cao độ Mắt anh nhìntrừng Hoàng Anh Không ngờ cô có thể nói năng khiếm nhã với anhnhư thế Giọng cô sao mà nặng nề, chua ngoa đến thế?
Mắt Huy Nam như phủ một đám mây u ám, giọng anh rắn đanh lại: – Cô có hiểu cô vừa nói gì không? Cô lầm rồi!
Hoàng Anh phớt tỉnh:
– Lầm hả? Không đâu, con ông luật sư! Từ nay, anh đừng ghé shopthời trang nữa Chấm dứt quan hệ Xem như tôi hoàn toàn khôngbiết anh
Tự ái của thằng con trai trỗi dậy ngút trời, Huy Nam không thể kiềmchế được Anh đứng bật dậy, giọng lạnh băng:
– Cô không cần thì thôi, tôi chẳng đến đây làm gì Đừng tưởng tôithích!