Bi?n G?i Tình Yêu = Hoàng Thu Dung, Hoàng Trân C Thông tin ebook Tên truyện Biển gọi tình yêu Tác giả Hoàng Thu Dung – Hoàng Trân Châu Nguồn www vietlove com Chuyển sang ebook copcon44 Ngày hoàn thành[.]
Trang 2Thông tin ebook:
Tên truyện: Biển gọi tình yêu Tác giả: Hoàng Thu Dung – Hoàng Trân Châu
Chấn Huy chạy như bay xuống biển khi thấy một cô gái đang bịsóng biển cuốn trôi xa dần
Anh sãi người bơi nhanh đến bên cô gái và đỡ cô từ từ vào bờ Mọingười xúm quanh cô gái, Chấn Huy nói như ra lệnh:
– Mọi người hãy giãn ra để cô ấy thở, đừng vây quanh cô ấy nhưvậy
Đợi mọi người giãn ra, Chấn Huy làm vài động tác hô hấp để cô gáinhả nước
Lát sau, cô gái từ từ mở mắt Vân Thi, một người bạn đi cùng leolên:
– A, Song Tú tỉnh lại rồi:
Chấn Huy mỉm cười, anh tự nhiên nắm lấy tay Song Tú và đỡ côngồi dậy
Trang 3SongTú ngơ ngác, cô hốt hoảng khi tay một người đàn ông lạ đangnắm lấy tay mình, cô trợn mắt:
– Anh làm gì vậy? Tôi và anh đâu quen nhau sao anh lại nắm taytôi?
Chấn Huy nhìn cô, trân trối song anh vẫn im lặng Song Tú lại tiếp: – Anh định lợi dụng hả?
Vân Thi khều vai Tú thấy cô đã quá trớn:
– Tú! Chuyện không phải vậy đâu
Sóng Tú phủi tay Vân Thi, cô tiếp:
– Mi đừng xen vào, nếu không lợi dụng thì sao anh ta lại nắm tay tachứ!
Đôi mày Chấn Huy nhíu lại, anh nhún vai và bước đi
Song Tú nhìn theo hằn hộc:
– Anh bỏ đi dễ dàng vậy à? Tôi không cho phép anh bỏ đi
Chấn Huy vẫn không quay lại, anh bước đi thật nhanh vào bờ Song
Tú nhìn theo căm phẫn:
– Hắn ta quả là xem thường người khác
Thi Oanh bất bình:
– Mi thật chẳng ra làm sao cả, mi chưa tìm hiểu xem chuyện gì xảy
ra thì đã quát tháo người ta trong khi chính anh ấy đã cứu mi
Song Tú ngơ ngác:
Trang 4– Mi nói vậy là sao?
Vân Thi chen vào:
– Lúc nãy mi bị chuột rút, mi không biết à? nếu không có anh ấy thì
mi đã về hầu hạ cho bà thủy rồi Mi không biết cám ơn người ta đãđành lại còn mắng người ta một cách không thương tiếc
Song Tú thất thần, cô đang cố nhớ về những chuyện đã xảy ra Lúc
đó, cô đang bơi cùng Vân Thi và Thi Oanh thì cô một con sóng ậpđến và cô không còn nhớ gì nữa
Song Tú lay lay tay của Vân Thi:
– Mi nói cho ta nghe đi Thi, anh ấy đã cứu ta.Thật sao?
Ngồi dưới sân trường vào buổi sáng mát mẻ, Song Tú thả hòn vu vơnhớ lại chuyện của hôm đi biển:
Cô chợt nhói lòng nhớ lại ánh mắt của Chấn Huy, cô thở dài:
– Biết đến khi nào mình mới gặp anh ấy để xin lỗi và cảm ơn đây?
Trang 5Mình thật vô duyên khi thốt ra những lời đó
Song Tu đang thơ thẩn chợt có một cánh tay đập mạnh lên vai cô.Song Tú giật mình, cô quát:
Vân Thi trêu đùa:
– Ta thấy mi có hồn đâu mà mất Hình như hồn của mi đang lênhđênh trên biển phải không?
Tú đỏ mặt song cô lảng chuyện:
– Mi nói gì mà nghe lạnh át thế hả? Mi làm như ta là ma khôngbằng
Vân Thi tủm tỉm:
– Mi đừng có lảng chuyện nữa, mi hãy khai thật đi
Song Tú tròn mắt:
– Ta phải khai với mi cái gì hả?
– Mi đang nhớ đến anh chàng đã cứu mi phải không?
Song Tú trợn mắt:
Trang 6– Mi đang nói gì vậy hả? Đúng là tầm bậy hết chỗ nói
Vân Thi nháy mắt:
– Ta nói tầm bậy nhưng đúng tùm lum phải không nhỏ
Song Tú giận dỗi:
– Ta không thèm nói chuyện với mi nữa ta vào lớp đây
Vân Thi chạy theo Song Tú, cô lại trêu:
– Ta nói đúng tim đen của mi rồi phải không?
Song Tú cố đi nhanh vào lớp để tránh những câu dò hỏi vừa VânThi
Vài ngày sau, Song Tú phải đi tua tận Đà Lạt để thực tập Suốtchặng đường, Vân Thi cứ líu lo:
– Lần này ra Đến Đà Lạt ta phải chụp thật nhiều ảnh mới được Thi Oanh trề môi:
– Mi tối ngày chỉ lo có bao nhiêu đó, lỡ như thực tập kỳ này khôngxong ta xem mi còn thích chụp ảnh nữa không
Song Tú chen vào:
– Mi nói nó làm chi vậy Oanh? Ta thấy để nó chụp ảnh cũng tốt mà Thi Oanh ngạc nhiên:
– Mi nói vậy là sao hả?
Song Tú tinh quái:
Trang 7– Vân Tú nó chụp ảnh là để diệt chuột, diệt gián ấy mà Ảnh của nó
mà dán vào những chỗ có gián thì bảo đảm chết sạch
Cả đoàn xe cười nghiêng ngả bởi câu nói đùa của Song Tú, Vân Thitức giận, cô đánh túi bụi vào người Song Tú:
– Mi dám nói vậy hả? ta cho mi chết luôn
Song Tú la í ới Quang Minh chợt đứng lên,anh lớn tiếng:
– Thi ơi! Khi nào về thành phố em nhớ đến nhà anh nha Em giúpanh với, nhà anh nhiều chuột lắm
Mọi người lại cười ồ lên,Vân Thi có vẻ giận, cô ngồi xuống ghế và
im lặng
Thật vậy, Kỷ nguyên an ủi:
– Em đừng giận mọi người làm gì Họ chỉ đùa thôi
Vân Thi dỗi hờn cô liếc mắt sang SongTú:
– Em thấy giận Tú kinh khủng, cũng tại nó khui chuyện nên mọingười mới
Song Tú cắt ngang lời Vân Thi:
– Nên mọi người mới tôn thờ mi đến vậy, mi không những khôngcám ơn ta còn trách ta nữa
Vân Thi phụng phịu:
– Mi đáng ghét lắm, ta không ưa mi chút nào cả
Song Tú nheo nheo đuôi mắt:
– Mi giận ta thật sao hả? Ta định khi nào đến Đà Lạt sẽ cùng mi
Trang 8chụp ảnh nhưng mi giận ta rồi thì thôi vậy
Vân Thi lừ mắt:
– Ai thèm chụp ảnh với mi chứ
Song Tú nhún vai:
– Mi đã nói vậy thì thôi
SongTú im lặng, cô cố gắng để không phải cười ra thành tiếng vì cáigiận dỗi của Vân Thi Hơn ai hết cô rất hiểu tính cách của bạn mình
Nó tiểu thư vậy đó
Nó vốn được chiều chuộng từ nhỏ mà Nó là con của ông triệu phú
Tạ Đình, ông nổi tiếng cả đất Sài Gòn này
Thế là một buổi sáng thực tập đã trôi qua Buổi chiều, Song Tú cùngđám bạn dạo chợ Đà Lạt Vân Thi lên tiếng trước:
– Lẽ ra đêm nay ta sẽ đãi tụi bây một chầu tụi bây thích nhưng vìcơn giận hôm qua vẫn còn nên thôi:
Thi Oanh chen vào:
– Mi thật là giận dai như dĩa, Tú nó chí đùa thôi mà
Vân Thi hĩnh mũi:
– Mi có biết đùa như vậy là thấy ghét lắm không hả? Ta rất dị ứngvới cách đùa đó:
Thi Oanh nhún vai:
Ta đành bó tay bó luôn chân với mi thôi, chuyện vậy mà cũng đi giậncho được
Trang 9Song Tú khều vai Thi Oanh:
– Mi đừng cãi với Vân Thi nữa, nó đang đùa với mi đấy Ta hiểu nó
mà, nó có giận ai lâu bao giờ đâu
Vân Thi mỉm cười:
– Đúng là chỉ có tri kỷ mới hiểu lòng nhau, mi quả là rất hiểu ta
Thi Oanh vỗ tay đánh bốp:
– À! Hóa ra hai mi đã làm lành với nhau rồi hả? Vậy mà làm ta lolắng muốn chết Hai mi phải bù lại cho ta mới được
Cả vân Thi và Song Tú đều nói:
– Mi muốn bù cái gì?
Thi Oanh ra chiều suy nghĩ
– Bây giờ ta đang rất đói Hai mi hãy cho ta có cái gì bỏ bụng đi đã Vân Thi vui vẻ:
– Tưởng gì, chuyện đó dễ ẹc, bọn mình cùng đi ta bao hết
Thi Oanh reo lên:
– Ô! Vân Thi muôn năm
Song Tú lừ mắt:
– Mi đổi tông nhanh thật đó Oanh
Thi Oanh vui vẻ:
– Có ăn là ta đổi tông nhanh vậy đó, mi có đi không thì bảo
Trang 10– Dĩ nhiên là phải đi chứ, của chùa mà
Ba cô gái lại vui vẻ sánh bước Chợ Đà Lạt hôm nay thật đông:
Mọi người chen chút nhau thật nhộn nhịp Song Tú chợt giật bắnngười khi chẳng thấy Vân Thi và Thi Oanh đâu cả Cô đưa mắt kiếmtìm khắp nơi nhưng chẳng thấy đâu cả
Song Tú vô cùng lo lắng, cô chen qua mọi người ra đến một conđường vắng Cô lang thang một mình trên đường, Song Tú chợtnghe có tiếng xe gắn máy chạy rất gần mình và rồi
– “Cướp” cướp cứu tôi với?
Song Tú cố gắng dùng hết sức lực của mình để la to lên khi túi xáchcủa cô đã bị hai tên thanh niên giật lấy
Mặc cho Song Tú có la lớn bao nhiêu, hai tên cướp vẫn chạy Chiếc
xe bỗng khựng lại vì cô một người đang đứng đằng xa chặn đầu xe.Một tên cướp ra lệnh
– Đâm thẳng vào nó luôn cho ta
Tên cướp hụ ga phóng tới, anh thanh niên né sang một bên, rồidùng chân đạp mạnh một tên cướp khi xe vừa chạy tới Cả người và
xe đều ngã xuống đường Hai tên cướp lồm cồm ngồi dậy và mócdao ra, xấn tới anh thanh niên:
Cả ba ẩu đả trong tiếng la thất nhanh của Song Tú
– “Cứu”! Cứu với!
Lát sau, anh thanh niên đuối sức vì bị đâm một nhát vào tay hai têncướp bỏ chạy, Song Tú chạy nhào đến bên anh thanh niên:
– Trời ơi! Máu ra nhiều quá! Tôi phải đưa anh đến bệnh viện thôi
Trang 11Chấn Huy xua tay
– Cô đừng quýnh lên như vậy? Tôi không sao Song Tú nhìn vào vếtthương rồi nói:
– Anh bị đâm sâu như vầy còn nói là không Nói xong, cô móc trongtúi lấy cái khăn tay và quấn vết thương lại cho Chấn Huy:
– Anh phải nghe lời tôi mới được Anh nhất định phải đến bệnh viện
vì máu đã ra rất nhiều
Chấn Huy cố mím cười trấn an:
– Cô đừng quá lo! Tôi biết phải làm sao mà
Song Tú dứt khoát:
– Anh đừng cái tôi nữa Tôi sẽ đưa, anh đến bệnh viện
Song Tú nhanh tay vẫy chiếc ta xi vừa trờ tới Thế là cô và ChấnHuy đến bệnh viện Sau khi băng bó vết thương xong Song Tú vàChấn Huy ngồi nơi băng đá để chờ lấy thuốc Song Tú hơi lựngkhựng và ấp úng:
– Tôi tôi có chuyện này muốn hỏi anh nhưng không biết có tiệnkhông
Chấn Huy nhướng mắt:
– Cô cứ tự nhiên, đừng ngại
Song Tú lén nhìn Chấn Huy một lần nữa rồi nói:
– Tôi thấy anh quen lắm, bình như tôi và anh đã gặp nhau
Chấn Huy cười quyến rũ:
Trang 12– Cô thật sự thấy quen tôi à?
Song Tú gật đầu chắc nịch:
– Phải!
Chấn Huy tự nhiên:
– Cô không nhớ là gặp tôi ở đâu sao Song Tú?
Song Tú giật mình khi nghe Chấn Huy gọi tên mình Cô lắp bắp: – Sao anh lại biết tên tôi vậy?
Chấn Huy nhún vai
– Tôi nghe bạn bè cô gọi thôi mà:
– Anh có thể nói cho tôi biết là chúng ta đã gặp nhau ở đâu khôngvậy?
Chấn Huy ranh mãnh:
– Tôi thật buồn khi cô đã quên tôi Chúng ta chỉ không gặp nhau cómột tháng thôi mà
Song Tú nhíu mày:
– Anh có thể nói rõ hơn được không?
Chấn Huy nhướng mắt:
– Cô đã từng cho tôi là kẻ lợi dụng, cô không nhớ hả?
Song Tú chợt nhớ ra:
Trang 13Cô thấy áy náy vô cùng Cô nhìn anh đầy sự hối hận
– Chuyện hôm đó tôi hoàn toàn sai, tôi thành thật xin lỗi anh?
Chấn Huy chợt nhìn Song Tú rồi nói:
– Cô không còn cho tội là kẻ lợi dụng nữa sao?
Song Tú nhìn anh như để tìm lại ánh mắt mà anh đã từng nhìn côlần trước
– Tôi đã xin lỗi anh rồi mà Chẳng lẽ anh giận đai đến vậy
Chấn Huy mỉm cười nhìn Song Tú Sau đó anh vờ nghiêm nghị:
– Cô có biết là cô đã chạm đến lòng tự trọng của tôi rồi không vậy?Nếu đổi ngược lại là cô thì cô sẽ nghĩ sao hả?
Cách nói của Chấn Huy như đang trách móc, Song Tú, cô thấy hơi
ê
– Tên này cũng khó tình thật, người ta đã xin lỗi tôi mà còn khôngchịu
Hừm! đáng ghét
Song Tú nghĩ vậy nhưng cô lại cố dịu giọng:
– Chuyện hôm đó tôi thật sự là không cố ý mà Tôi đâu biết anhchính là ân nhân của tôi
Chấn Huy lém lỉnh:
– Hóa ra cô là người chẳng chịu tìm hiểu chuyện gì cả:
Cô chỉ tin vào những gì mà mình thấy thôi à?
Trang 14Song Tú làu bàu:
– Anh có cần phải cay cú với tôi như vậy không hả? Song Tú này đã
hạ mình xin lỗi, vậy mà anh lại còn làm tới hả?
– Tôi nói thật lòng mà Tôi làm phật ý cô à?
Song Tú giận thật sự, cô đứng phắt dậy:
Tôi đã sai lầm khi xin lỗi anh Tôi hối hận về điều đó:
Nói xong, cô bỏ đi trước ánh mắt ngỡ ngàng của Chấn Huy Anh chỉbiết lắc đầu nhìn theo dáng cô đi Anh mỉm cười một mình:
– Cô ấy thật đầy cá tính, chắc là đã làm cho bao chàng phải khổđây
Chấn Huy cố gượng đứng đậy để lấy thuốc
Bây giờ, anh mới cảm đau âm ỉ, vết thương như rướm máu trở lạilàm anh đau nhói Anh cố nén đau và bước đi Chấn Huy vừa đi vàibước thì Song Tú đã trở lại Cô nói như giải thích:
– Tôi không muốn người ta cho tôi là kẻ vô trách nhiệm nên mớiquay trở lại
Anh cho tôi biết nhà anh ở đâu Tôi sẽ đưa anh về
Trang 15Cách nói của Song Tú làm Chấn Huy phải bật cười thành tiếng:
– Cô cho tôi hỏi nhé! Thường ngày cô mang ơn người khác thì cô sẽlàm gì để trả ơn
– Vậy phải làm phiền cô rồi
Song Tú nheo nheo đuôi mắt:
– Anh thật lắm chuyện
Trang 16Chấn Huy trợn mắt nhưng anh không nói gì cả, anh mỉm cười và đitheo Song Tú
Thật là trùng hợp, chỗ Chấn Huy ở cũng là nơi mà Song Tú và mọingười đang ở, Song Tú reo lên:
– Anh ở chỗ này sao?
– Sao anh lại biết vậy?
– Tôi biết khi cô vừa đến đây
Song Tú khó hiểu:
– Tôi đâu thây anh trong hai ngày qua Chẳng lẽ
– Tôi đến đấy trước cô và tôi nhận ra cô ngay hôm cô vừa mới lên
Song Tú như quên đi mình đang giận Chấn Huy nên cô ngồi trongphòng anh và nói chuyện một cách thoải mái:
– Hóa ra anh đã nhận ra tôi ngay từ đầu sao anh lại không nói vớitôi?
Trang 17Chấn Huy trợn mắt:
– Trời! Tôi làm sao dám nhận cô trước chứ? Lở như cô lại cho tôi là
kẻ lợi dụng thì có phải quê mặt tôi không hả?
Song Tú chu môi:
– Anh lại nhắc nữa Anh có biết là tôi khó chịu lắm không hả?
Chấn Huy khinh khỉnh:
– Tôi không cố ý nhắc lại đâu Cô đừng khó chịu làm gì
Hai người đang nói chuyện thì có tiếng gõ cửa rồi một cô gái bướcvào Cô gái thốt lên khi thấy cánh tay của Chấn Huy:
– Anh Huy! Tay anh làm sao vậy?
Chấn Huy xua tay:
– Anh đâu có gì Em làm gì mà lo lắng dữ vậy An?
Thoại An nhìn vào tay Chấn Huy:
Cô xuýt xoa:
– Anh bị như vầy mà bảo là không à? Anh nói em biết đi, anh bị làmsao vậy?
Thoại An chợt nhìn qua Song Tú với cái nhìn không mấy thiện cảm: – Cô là ai vậy?
Song Tú cảm thấy khó chịu với cái nhìn và cách nói của Thoại Annhưng cô vẫn lịch sự:
– Tôi là bạn của anh ấy
Trang 18Thoai An trợn mắt:
– Bạn! Cô là bạn anh Huy khi nào vậy?
Song Tú thoải mái:
– Mới hôm nay thôi!
Lúc nãy anh bị tai nạn, may là nhờ có Tú đưa anh về đây
Thoại An thốt lên:
– Hai người mới quen thôi sao?
– Phải!
Thoại An lại hỏi:
– Anh nói đi Anh bị gì vậy?
– Anh đã nói là tai nạn mà Em đừng quá lo
Thoại An thấy có người lạ nên cô không hỏi thêm Cô đỡ lấy tay anhđau làng
– Chắc là anh lắm!
Chấn Huy hắng giọng:
– Anh không sao Em đừng xem anh như con nít vậy
Song Tú cảm thấy mình bị dư thừa Cô thấy đã đến lúc mình phải rútlui nên nói:
– Tôi phải về đây Anh cố gắng bôi thuốc để cánh tay mau lành nhé!
Trang 19Chấn Huy gật đầu:
– Tôi biết tự lo cho mình mà Cám ơn cô!
Đợi Song Tú đi rồi Thoại An lay nhẹ tay Chấn Huy:
– Anh còn đau không vậy Anh làm em lo Chấn Huy trấn an:
– Anh hết đau rồi Em đừng lo, em hãy về phòng nghỉ đi:
Thoại An phụng phịu:
– Anh đuổi em hả Người ta lo cho anh mà anh lại đối xử với người
ta như vậy à?
Chấn Huy nhíu mày nhưng anh vẫn dịu giọng:
– Em đừng vậy mà An! Anh đâu có ý đó Anh mà chỉ muốn em vềnghĩ mai còn làm việc
Thoại An dẫu môi:
– Em về phòng đây Em không làm phiền
Nói xong cô bỏ ra ngoài Chấn Huy mệt mỏi, anh nằm xuống giường
và nhắm nghiền đôi mắt Hình bóng Song Tú chợt hiện lên trong mắtanh Chấn Huy lắc thật mạnh đầu để xua tan hình bóng đó:
– Chuyện quá gì đã xảy ra vậy? Sao mình lại nghĩ đến cô ta, mộthoa hồng đầy gai nhọn
Buổi sáng, lớp của Song Tú lại đi thực tập Song Tú là sinh viên nămcuối của trường đại học Y Khoa Cha mẹ cô mất sớm, cô phải ở nhờnhà cậu mợ
Song Tú rất thông minh đã nhiều năm, năm nào có cũng đạt danhhiệu học sinh xuất sắc Điều này, Song Tú đã làm cho mọi người rất
Trang 20nể phục cô, một cô gái nhà nghèo vượt khó
Song Tú hoàn thành bài thực tập của mình khá tốt, những tiếng vỗtay vang lên làm Song Tú hơi ái ngài nhưng cô vẫn lịch sự
– Cám ơn các bạn!
Buổi thực tập kết thức Thi Oanh và Vân Thi ào đến, Vân Thi rối rít:
– Mi giỏi lắm nha Song Tú Mi định khao tụi này món gì để ăn mừngđây
Song Tú mỉm cười:
– Tùy hai mi thôi
Vân Thi vô tư:
– Mi đúng là bạn tốt
Thanh Sơn chợt chen vào:
Mấy tiểu thư có thể cho tụi anh đi cùng không vậy?
Vân Thi dẫu môi:
– Mấy anh đi theo làm gì hả?
Thanh Sơn nhún vai:
– Ờ thì đi chung cho vui vậy mà
Song Tú vui vẻ:
– Mi đi thôi!
Thế là cả nhóm kéo nhau đi, đến một quán cũng sang trọng Vân Thi
Trang 21lại lên tiếng trước:
Mọi người cứ tự nhiên nha, chầu này Song Tú khao hết
Song Tú chợt giật mình khi nghe hai từ ''khao hết' làm cô xốn xang,trong dạ
Như hiểu lòng cô, Tấn Minh lên tiếng:
– Mấy em đã đi cùng tụi anh thì tụi anh làm sao có thể để tụi emkhao chứ?
Thi Oanh tinh nghịch:
– Anh Minh nói vậy có nghĩa là
Tấn Minh cắt ngang:
– Tụi anh khao hết
Nghe vậy, Thi Oanh, Song Tú và Vân Thi nữa đánh tay vào nhau và
la to:
– Zde! Zde!
Song Tú mỉm cười như thầm cảm Tấn Minh
Tấn Minh và Thanh Sơn tuy cùng khóa với Song Tú nhưng tuổi còn
họ thì lớn hơn hẳn các cô Chính vì vậy nên mỗi lần đi chơi các côđầu ưu tiên như thế
Thanh Sơn chợt hỏi khi mọi người đang ngon miệng:
– Trong nhóm tụi em đã dự định khi ra trường công tác ở đâu chưavậy?
Thi Oanh xưa tay:
Trang 22– Tụi em dễ lắm phân công ở đâu tụi em đi đó
– Oanh dễ chịu qúa ta! Nhưng nếu lỡ trường đưa Oanh lên núi thìsao hả?
Vân Thi tinh nghịch:
– Nó sẽ khám bệnh cho hổ và khỉ Oanh nó vốn rất yêu động vậthoang dã mà
Biết bạn trêu mình, Thi Oanh nheo mắt:
– Nói vậy mà cũng nói được, mi đúng là thấy ghét
Vân Thi cười tỉnh:
– Ta đùa chứ bộ
Song Tú cũng nói:
– Anh Minh và anh Sơn đã có dự định gì chưa?
Thanh Sơn như nhìn xuyên qua mắt Song Tú, anh nói:
– Anh đang còn chờ quyết đính của một người nên chưa chắc chắn
đi đâu
Song Tú tránh ánh mắt của Thanh Sơn, có khờ Song Tú cũng biếtrằng Thanh Sơn đang ám chỉ mình Song Tú lảng chuyện:
– Vân Thi! Mi định xin đi đâu vậy?
Vân Thi nhún vai:
Ba ta đã xin cho ta ở trung tâm thành phố rồi nhưng ta còn đang suynghĩ
Trang 23Thi Oanh trợn mắt:
– Mi chảnh vừa thôi Thi được làm ở tại thành phố mà mi còn bảo làđang suy nghĩ
Vân Thi nhướng mắt:
– Ta thật sự chẳng muốn làm ở đây đâu Gần nhà ta dễ bị kiểm soátlắm
Thi Oanh lắc đầu:
– Mày làm gì ngoài này vậy Sơn?
Thanh Sơn tươi cười:
– Ta đi thực tập
Rồi anh đưa tay giới thiệu:
– Đây là các bạn của tao, mày làm quen Chấn Huy nhìn khắp mộtlượt rồi nói:
– Các bạn của mày tao đều quen hết rồi
Trang 24Thanh Sơn ngạc nhiên:
– Mày đang đùa đấy à?
Chấn Huy nhún vai:
– Nếu mày không tin thì hỏi các cô sẽ biết thôi
Vân Thi và Thi Oanh đều quay lại nhìn anh Vân Thi chợt la lên:
– A! Anh chính là người đã cứu SongTú hôm ở biển đây mà Ôi! Tráiđất này thật nhỏ bé
Thi Oanh cũng góp phần chen lấn:
– Chúng ta thật có duyên đó nha, lần này Song Tú đã có dịp trả ơncho ân nhân của mi rồi đó
Thanh Sơn Và Tấn Minh đều nhìn về phía Song Tú:
– Chuyện này là sao vậy?
Song Tú không hiểu sao tim mình tự nhiên đập loạn xạ Cô cố gắnglàm tỉnh:
– Chuyện đơn giản thôi, anh Huy đã cứu em hôm tụi em đi biển Tấn Minh trêu đùa:
– A? Thì ra là anh hùng cứu mĩ nhân hay đấy!
Trang 25– Sao mi không nói câu nào để tự ý cám ơn ân nhân Vậy Tú?Chẳng phải cách đây mấy hôm mi còn ao ước rằng được gặp lại ânnhân để cám ơn sao?
Song Tú đỏ mặt với những câu nói đùa của Vân Thi Cô nghe giậnThi ghê gớm:
– Con nhỏ này, mi đùa gì mà ác thế hả?
Song Tú chỉ nghĩ vậy chứ không nói ra Im lặng một lát, cô nói:
– Tú cám ơn anh Huy nha
Chấn Huy mỉm cười nhìn cô
– Tôi sẽ nhận câu cám ơn này của Tú nhưng tôi lạ lắm hễ tôi giúp aithì bắt buộc người đó phải trả ơn cho tôi
Bị bắt bí Song Tú quýnh quáng:
– Anh anh muốn tôi trả ơn gì vậy hả?
Chấn Huy vờ suy nghĩ rồi nói:
– Tôi cho cô nợ đấy
Song Tú nhăn mặt, cô nghe bực tức trong lòng Hóa ra Chấn Huycũng ghê gớm lắm chứ chẳng đơn giản như đêm qua cô nghĩ
Thấy Song Tú tự nhiên im lặng Thanh Sơn lên tiếng:
– Em đang suy nghĩ gì vậy Tú?
Song Tú lơ ngơ
– Em đâu suy nghĩ gì? Em đang nghe mọi người nói chuyện mà
Trang 26Thi Oanh nhướng mắt đùa:
– Chắc là Song Tú đang suy nghĩ mình phải đền Chấn Huy bằngcách nào
chứ gì? Ai bảo hôm đó nó dám mắng ân nhân làm chi
Song Tú nhìn Oanh tròn mắt:
– Mi lại nhấc nữa à?
Chấn Huy lên tiếng giải vây khi thấy Song Tú bị bắt ép:
– Mọi người đừng làm khó cô ấy nữa Nhân hôm nay hội ngộ, chầunày tôi đãi xem như ra mắt mọi người Từ đây chúng ta là bạn nhé Vân Thi vỗ tay:
– Sao mà anh Huy nói chuyện nghe hay quá vậy Vân Thi phục anhluôn rồi
Chấn Huy cười quyến rũ:
– Thi qúa khen rồi!
Tấn Minh chợt đề nghị:
– Tôi có ý này không biết có ai tán thành không đây
Thanh Sơn vỗ vai bạn:
– Có gì thì mày cứ nói nghe xem, còn bày đặt màu mè nữa
Tấn Minh nói hùng hồn:
– Bây giờ cả bọn chúng mình hãy kéo đến “Đồi thông hai mộ”chơi
Trang 27chịu không hả?
Vân Thi hưởng ứng
– A! Vậy thì vui qúa!
Song Tú định từ chối nhưng cô lại thấy làm vậy là quá vô duyên nênđành im lặng đồng tình hưởng ứng
Sáng chủ nhật, Song Tú nằm quấn chăn suy nghĩ ngợi Cô mơmàng nhớ về Chấn Huy, nhớ từng ănh mắt và cử chỉ của anh và đặcbiệt là nụ cười thật quyến rũ làm trái tim nhỏ bé của Song Tú phảixuyến xao
Đang thả hồn tận đâu đâu Chợt có tiếng gõ cửa, Song Tứ giậtmình Cô quay về với thực tại
Song Tú uể oải bước xuống giường mở cửa:
– Mợ và Chi tìm con?
Bà Kim Dung bước vào hất mặt về phía Song Tú:
– Mày sung sướng quá hả con? Mặt trời đã lên cao rồi mà mày cònnằm quấn chăn, bộ mày chờ tao mời mày xuống ăn cơm hả?
Song Tú lén nhìn qua đồng hồ, chỉ mới 5 giừ 30 phút sáng thôi mà.Biết vậy nhưng SongTú đành im lặng!
Kim Chi chanh chua
– Chị tưởng chị là công chúa nhà này chắc Chị đừng quên chị chỉ làcháu của ba tôi thôi, đừng lên mặt nhé! Chị phải biết thân phận ănnhờ ở đậu của chị chứ
Song Tú nghe nghiệt ngã và cay đắng cho đời mình Cô cố nén đểnước mắt đừng trào ra:
Trang 28– Thưa mợ! Con biết con phải làm gì mà
Quay qua, Kim Chi cô tiếp:
– Chị biết chị đang ăn nhờ ở đậu nhà em Chị biết thân phận củamình mà
Kim Chi liếc xéo:
– Chị biết vậy thì tốt
Kim Chi hắng giọng nói tiếp:
– Chị có biết là tôi chưa ăn sáng không hả?
Chị luôn bảo mình là biết thân phận vậy mà mỗi một chuyện làmđiểm tâm sáng chị cũng không làm được
Song Tú đau đớn vô cùng:
Bà Kim Dung quát tháo:
– Mày định làm ra vẻ đau khổ để ông cậu mày cho là tao ăn hiếp
Trang 29mày đấy hả? Mày cũng ác lắm
Song Tú quẹt nhanh nước mắt:
– Mợ đừng nghĩ vậy mà oan cho con mà Con đi làm điểm tâm sángliền đây mà
Vừa nói xong, Song Tú chạy nhanh ra ngoài Cô không muốn nghethêm một lời cay đắng nào nữa
Bữa cơm sáng được dọn ra, ông Hào vừa ăn vừa nói:
– Dạo này cậu thấy Tú gầy đi đấy nhé! Con có ăn uống điều độkhông vậy?
Song Tú cảm động trước những lời quan tâm của cậu Cô lén nhìnqua bà Dung rồi nói:
– Dạ! Chắc dạo này con bận ôn thi nên có gầy đi chút xíu mà cậu Ông Hào nhìn Tú đầy mãn nguyện:
– Con cố gắng lấy được bằng bác sĩ nhé! Cậu rất tin tưởng ở con Quay sang Kim Chi ông nghiêm nghị:
– Con phải học hỏi ở chị Tú đấy, đừng có mãi lo chơi nữa
Kim Chi phụng phịu
– Ba này! Ba làm con ăn cơm hết ngon luôn rồi
Ông Hào nghiêm khắc:
– Ba không trách đùa đâu nhé!
Bà Dung bênh con:
Trang 30– Có gì ông cũng để dùng bữa cơm đê, con nó đang ngon miệng mẵng lại
Ông Hăo có vẻ giận:
Bă cứ mêi bính nó như vậy lăm sao mă nó nín người được đúng lăcon hư tại mẹ
Song Tú nghe mệt mỏi, chân chường ghí gớm Cô cứ nhớ hôm naymình sẽ có một ngăy chủ nhật thật đẹp không ngờ lại hoăn toăn trâingược Cô lại miín man nghĩ về cha mẹ mình Cô đang nhớ họ dadiết
Buổi chiều sđn trường vắng vẻ, Song Tú ngồi thơ thẩn một mình Côthật sự sợ khi phải nghĩ đến việc về nhă vă phải đối mặt với mợ văKim Chi Cô bỗng bồi hồi nhớ lại lúc ấu thơ:
Ngăy xưa gia đình cũng văo hăng khâ giả, cuộc sống hạnh phúc đầy
ắp tiếng cười Vă rồi tai họa ập tới Khi cô vừa lín năm thì cũng lălúc cô phải rời xa cha mẹ Hai người đê bị tai nạn trong một lần vềquí Lần đó Song Tú may mắn thoât chết vă cũng kể từ ngăy đó côphải về sống với gia đình cậu
Nghĩ đến đđy, nước mắt Song Tú chực trăo ra, cổ họng cô đắngngắt Song Tú găo lín trong lòng:
– Cha mẹ ơi! Cha mẹ có biết giờ năy con đang nhớ cha mẹ lắmkhông? Sao cha mẹ lại nỡ bỏ con một mình trín thế gian năy chứ?
Song Tú khóc lặng lẽ trong đau khổ, chợt cô một cânh tay đặt líntay có Song Tú kinh ngạc cô ngước lín
– Lă anh ă?
Thanh Sơn tự nhiín ngồi xuống cạnh Song Tú Anh nhìn cô rơi lệ
mă lòng nhói đau
Trang 31– Em hãy nói cùng anh đi Tú? Chuyện gì đã xảy đến với em vậy? Song Tú lắc đầu:
– Em không có gì đâu Anh đừng bận tâm làm gì
Thanh Sơn nhíu mày:
– Em nỡ nói với anh vậy sao Tú? Chẳng lẽ anh không xứng đáng đểtâm sự nỗi lòng sao?
Song Tú đang có tâm trạng giờ lại thêm Thanh Sơn, cô trở nên quạuqụo:
– Tú đã nói là không có gì mà
Thanh Sơn nhìn Tú một lúc rồi nói:
– Em nói em không có gì nhưng tại sao em lại khóc
Trang 32Song Tú nghe bực bội vô cùng:
– Xin lỗi! Tú muốn về nhà
Thanh Sơn nhanh nhảu:
– Anh đưa em về
Song Tú gạt phăng:
– Không được đâu! Gia đình Tú khó lắm, Tú không dám đâu
Thanh Sơn kiên nhẫn:
– Sao em cứ lảng tránh anh hoài vậy Tú? Chẳng lẽ em không biếttình cảm của dành cho em sao?
Song Tú lặng thinh như hóa đá Chuyện này xảy ra đốn với cô thậtbất ngờ
Không phải cô không biết Thanh Sơn yêu cô nhưng cô không ngờanh lại nói thẳng thừng như vậy
Thấy Song Tú cứ lặng thinh, Thanh Sơn lại
– Em hãy bằng lòng để anh bảo vệ và lo lắng cho em đi Tú
Song Tú nghe giận anh ghê gớm Trong lúc cô đang buồn bã nhưvậy mà anh lại Song Tú gay gắt:
Anh đừng nói chuyện này nữa Tú chưa nghĩ đến mấy chuyện đâu.Anh Sơn hãy tìm cô gái khác đi
Thanh Sơn nhìn sâu vào mắt Song Tú:
– Em nói chuyện tàn nhẫn vậy sao Tú? Em tình chuyện tình cảm dễdàng vậy sao hả? Yêu ai thì yêu sao?
Trang 33Song Tú nhưng chịu đựng được Cô gào lên:
– Anh đừng nói nữa, Tôi không muốn nghe đâu
Thanh Sơn ôm vai Song Tú và nhìn chầm chặp vào cô:
– Em định sống cực khổ và tủi nhục trong căn nhà đó đến sao giờhả?
Song Tú kinh ngạc cô nhìn sững vào anh:
– Sao anh lại biết nhà tôi? Anh đang nói bậy gì vậy hả?
– Em đừng nói tránh Anh biết tất cả về em Anh biết em luôn chịukhổ khi ở căn nhà đóvà hôm nay em khóc cũng là vì họ đúngkhông?
Song Tú đầu ngỡ ngàng nhưng cô khoa lấp:
– Anh đừng nói bậy Tôi không cho phép anh xúc phạm đến gia đìnhtôi:
Thanh Sơn không cảm thấy giận Song Tú mà ngược lại anh thấythương cô nhiều hơn:
– Em cao cả làm nhưng em có biết mình cố chịu đựng là khờ dạilẩm không
Anh quyết định rồi, ngày mai anh sẽ đến nhà để xin cưới em.Anhkhông muốn nhìn em đau khổ nữa
Song Tú hết chịu đựng được Cô nói như la lên:
– Anh đừng nói nữa, tôi không muốn nghe Anh đừng làm tôi làm tôiphải đau thêm nữa có được không hả?
Trang 34Thanh Sơn nghe nhói lòng
– Hóa ra lòng tốt của anh lại được em xem là làm em đau khổ
– Em làm anh hụt hẫng quá!
Song Tú nhăn mặt:
– Anh đừng nói nữa! đừng nói đi nữa
Song Tú vừa nói vừa ôm đầu Cô gắng sức chạy nhanh đi để khỏiphải nhìn thấy Thanh Sơn nữa Thanh Sơn nhìn theo dáng SongTú
mà lòng đầy nhói đau
Anh thấu hiểu mình đã thất bại
Song Tú tươi tắn cầm mảnh phiếu báo kết quả về nhà Về đến nhà
cô định khoe ngay với cậu để ông mừng nhưng thật trớ trêu, vừavào đến nhà Song Tú đã gặp bà Dung và Kim Chi chắn ngang cửa: Gặp cô bà hất mặt
– Mày đi xem kết qủa về đấy à? Thế nào trượt rồi phải không nhóc? Kim Chi cũng hùa theo:
– Lần này mà chị trượt thì đừng có đeo theo ba tôi xin tiền thi lạinhé! Ba tôi còn phải lo nhiều thứ lắm đấy
Song Tú đang vui phải đổi ngay sắc mặt Cô gượng cười:
Trang 35– Thưa mợ! Con đã đậu rồi Sau này con đã có thể tụ kiếm tiền con
sẽ cố gắng làm việc để phụ gia đình
Bà Dung bĩu môi:
– Trời! Tao có nghe lộn không đó, mày mà phụ gia đình à? Màytưởng đồng lương bác sĩ quên của mày nhiều lắm à, nó không đủnuôi mày nữa nhé con
Tao chỉ cần mày tự lo cho mày được rồi mày đừng xin tiền ông cậumày là tao mừng rồi
Kim Chi đanh đá
– Lát nữa chị khôn hồn thì đừng có đem kết quả đó ra mà vòi vĩnh
ba tôi nghe chưa? Nếu chị còn tự trọng thì kể từ nay đừng chìa tayxin tiền ba tôi nữa
Song Tú nghe giận Kim Chi ghê gớm Dù sao cô và Chi cũng là chị
em họ mà, sao Chi lại cay cú với cô đến vậy
Song Tú cố nưốt nghẹn:
– Chi đừng lo nữa Từ nay, chị sẽ không xin tiền cậu nữa đâu Emnên nhớ la rằng xưa nay chị chưa bao giờ nhận tiền của cậu đểdành tiền cho mình nhé Có lần nào mà em không lấy của chị hơnmột nửa hả?
Trang 36từng chút à? Mày có đáng lắm chị của nó không hả?
Song Tú giận vô cùng Cô đáp trả lại:
– Có bao giờ hai người xem tôi là trong nhà không hả? Tôi chi làmột con ở của hai người thôi
Bà Dung trừng mắt:
– Mày dám cãi lại hả? Mày chán sống rồi đó đứa mồ côi ăn nhờ ởđậu
Tự nhiên lại bị xài xể, Song Tú như không còn kiềm chế được nữa
Cô gào lên:
– Các người ác lắm! Tôi hận các người
Kim Chi ôm mặt khóc nức nở:
– Ba! Ba vì nó mà đánh con hả? Bà có thấy làm vậy là quá đáng vớicon lắm không?
Ông Hào trừng mắt nạt lớn:
– Mày có im đi không hả? Mày coi chừng bị một cái tát nữa bãy giờ
Trang 37Bà Dung chen vào bênh con:
– Con Chi nó làm gì ai mà ông lại la mắng nó dữ vậy? Con Chi làcon ông hay con nhỏ mồ côi đó hả?
Tủi thân, Song Tú càng khóc dữ Cô như đang chết lặng nhìn mọingười
Ông Hào giận kinh khủng:
– Bà còn dám bên hả? Hóa ra từ trước đến giờ hai mẹ con bà luônlấn ép chà đạp con nhỏ Vậy mà trước mặt tôi bà lại làm ra vẻ yêu
nó lắm đúng là đạo đức giả
Bà Dưng tái mặt:
Ông vì nó mà mắng luôn cả tôi à? Được! Nếu ông đã thương nóhơn mẹ con tôi thì hai mẹ con tôi sẽ ra khói nhà này cho ông đượcvui
Song Tú cố nén cơn đau Cô chen vào:
– Cậu và mợ đừng cãi nhau vì con nữa Con sẽ đi ngay hôm nay đểcậu mợ không bất hòa với nhau nữa
Ông Hòa xua tay:
– Con không được đi đâu hết Nơi đây chính là nhà của con Nămxưa nếu ba mẹ con không để lại gia tài này cho cậu thì giờ đây cậuvẫn là một tên bán dạo chứ làm gì mà có được một cửa hàng rộnglớn thế kia Cậu cảm thấy xấu hổ với ba mẹ con lắm! Cậu đã khôngtốt đối với con Cậu là người có lỗi
Song Tú ôm lấy cậu khóc nức nở:
– Cậu đừng nói vậy mà Trong thâm tâm con, cậu mợ là cha mẹ thứhai của con Cậu đã lo lắng cho con rất nhiều còn cho con ăn học
Trang 38nữa, công ơn này con sẽ mãi khắc ghi
Ông Hào ôm Song Tú lòng đầy xúc động:
– Con ngoan lắm! Không uổng công cậu đã thương con
Ngưng một chút, ông nói như lệnh:
– Chuyện hôm nay em như tôi bỏ qua, tôi không muốn có mộtchuyện tương tự như vậy xảy ra trong căn nhà này nữa nghe rõchưa?
Bà Kim Dung cố nuốt giận cho qua chuyện Bà nắm lấy tay Kim Chikéo vào phòng
Còn lại hai cậu cháu, ông Hào nhìn Tú như hối lỗi:
– Con hãy thương mà thông cảm cho cậu nhé Dù sao hai người họcũng là vợ và con cậu, cậu thật sự không nỡ đuổi họ
Song Tú gượng cười, cô an ủi cậu:
– Con hiểu mà Cậu đừng áy náy nữa
Ông Hào chợt nhắc:
– Hôm nay, con có chuyện phải nói với cậu phải không Tú?
Song Tú như chợt nhớ ta, Cô vui vẻ trở lại:
– Con muốn báo với cậu là con đã đậu rồi cậu ơi:
– Còn đậu cao phải không?
Song Tú tròn mắt:
– Sao cậu lại biết vậy?
Trang 39Ông Hào mỉm cười:
Lúc nãy, cậu đã ghé trường con Cậu định về sớm để chức mừngcon nhưng không ngờ lại
Song Tú biết cậu mình lại buồn nên nói lảng chuyện
– Từ nay, con có thể đi làm được rồi Con sẽ phụng dưỡng cậu Ông Hào xúc động:
– Cậu cám ơn con! Cậu chỉ cầu mong cho con được vui vẻ thôi Conhãy lo thêm cho đời sống của mình đi phần cậu, cậu vẫn còn khỏe
mà
Song Tú ôm lấy cậu
– Con thương cậu quá!
Ông Hào cũng ôm lấy đứa cháu ngoan của mình Trong lòng ôngkhấp khởi niềm vui, đứa cháu này luôn làm ông thấy hãnh diện
Buổi chiều, Chấn Huy làng thang trên bãi biển Anh như đang nhớ
về cảnh tượng hôm nào Cũng chính nơi đây và chính đôi tay này,anh đã nâng một cô gái vào bờ Một cô gái có gương mặt thanh túlàm cho người ta chỉ gặp một lần là nhớ mãi lại còn thêm cái tênSongTú đáng nhớ ấy nữa Và cũng chính từ ngày ấy khuôn mặt đó,con người đó như đã in đậm vào lòng anh
Chấn Huy lại thẫn thờ nhớ đôi mắt đen lay láy đầy cuốn hút đó Anhước gì có thể gặp lại cô, dù một lần anh cũng mãn nguyện
Lớp Song Tú hôm nay tụ hội lại rất đông Mọi người đang chờ sựphân công, Vân Thi lại rối rít:
Chắc ta xin đi nơi khác quá! Ở đây hoài chán lắm
Trang 40Thi Oanh thì nói:
– Ta sẽ cố xin về quê Vũng Tàu của tao Đã bao nhiêu năm xa quêrồi, ta nhớ biển lắm
Vân Thi cười nắc nẻ:
– Trời! Mi làm như mi rời quê lâu lắm vậy Tuy học ở đây nhưng mộttháng mi về quê ba bốn lần mà bày đặt
Thi Oanh liếc mắt:
– Ta đùa thôi chứ bộ Mi làm gì mà nói dữ vậy?
Song Tú chợt chen vào:
– Ta đang rất lo mà hai mi còn ở đó nói đùa
Vân Thi trợn mắt:
– Mi lo à? Mi giỏi như vậy thế nào cũng được giữ lại đây thôi
– Ta cũng mong như vậy
Thanh Sơn từ đâu bước lại, anh cầm mảnh giấy trong tay:
– Có tin mới đây! Có ai muốn nghe không vậy?
Thi Oanh nhanh miệng:
– Tin gì vậy anh Sơn
– Tin đi tình nguyện
Thi Oanh nhíu mày: