1. Trang chủ
  2. » Tất cả

L i th chua xac dinh

22 0 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Lời Thề (I Swear)
Trường học Trường Đại Học Khoa Học Xã Hội Và Nhân Văn Hà Nội
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Bản luận văn tốt nghiệp
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 22
Dung lượng 211,1 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

L?i Th? Lời Thề(I Swear) (Thân Anh Việt) 6 30 một sáng mùa hè Mặt trời lên Ánh dương chói chang hắt qua rèm cửa làm bừng sáng cả căn phòng Bóng tối như một kẻ yếu thế dần dần tan biến vào không gian L[.]

Trang 2

Lời Thề(I Swear)

(Thân Anh Việt)

6:30 một sáng mùa hè Mặt trời lên Ánh dươngchói chang hắt qua rèm cửa làm bừng sáng cả cănphòng Bóng tối như một kẻ yếu thế dần dần tan biếnvào không gian Lặng lẽ, không dấu vết như một linhhồn rời bỏ trần thế Một tiếng chim lọt qua chiếc vankhóa âm cất lên thánh thót, để rồi hối hận lặng im vìlạc lỏng Khung cảnh mờ ảo như một giấc mơ, khôngthực hơn là bao so với…cái đó – cái đang ở tronggóc phòng Và rồi nó trở mình…

Cái đó chậm rãi lê từng bước đến bên ti vi, bàntay thò ra sau chiếc áo khó khăn bấm nút Chươngtrình thời sự cứ thế trôi qua, như một dòng nướcphẳng lặng không vật cản Thân xác đó ngồi im, lặng

lẽ như pho tượng tử thần Bỗng nhiên pho tượngsống dậy Đôi mắt mở to – Cách cửa của niềm đaubật mở

“…Đã 4 ngày kể từ khi vụ tai nạn thảm khốc nhất trong lịch sử ngành hàng không Việt Nam xảy ra Tuy nhiên mọi nổ lực tìm kiếm vẫn chưa đem lại kết quả… Nhiều khả năng việc gặp nạn của chiếc máy bay VIỆT NAM AIRLINE có liên quan đến thủ phạm thời tiết…Rất nhiều nguyên thủ quốc gia đã gởi lời chia buồn đến…Ngày mai 27/6, bắt đầu ba ngày quốc tang tưởng niệm các nạn nhân xấu số Được biết cơ hội tìm ra người sống sót là không còn…Cuộc truy

Trang 3

lùng hộp đen may bay sắp có kết quả Nếu thành công đó sẽ là lời giải cho cái chết của hơn 136 hành khách và phi hành đoàn trên chuyến bay tử thần VN 613”

Những giọt nước lăn dái trên đôi má con ngườikhốn khổ đó Anh biết làm gì đây, anh có thể làm gìkhi quyền lực của số mạng là vô biên Bánh xe địnhmệnh đã lăn, tử thần đã đến, không phải đến với anh

mà đến với 136 con người đó 136 con người là quánhỏ so với mấy tỷ người, nổi đau của thế giới rồi sẽqua đi, đó là quy luật sống Nhưng với anh, anh đãmất đi “Thế Giới” của mình

Anh nhìn vào gương và thấy Đó không phải làngười nó giống một thây ma Bộ áo quần nhàu náthiện diện trên thân thể Không còn nghi ngờ gì nữa

đó là một cái xác không hồn Làn da trắng toát, lạnhgiá Đôi mắt đen trống rỗng ánh lên tia nhìn của cáichết Phía dưới đôi mắt là những quầng màu đỏ tím,mái tóc ngắn, điểm vô số ánh bạc trên nền tóc đen.Thứ trong gương đứng dậy, khó khăn như một đứatrẻ tập đi Bây giờ thì anh đã thấy được thần chết

Nhưng dù sao, tử thần vẫn may mắn hơn anh.Hắn có linh hồn, còn anh Trái tim anh đã theo ngườianh yêu vào cõi vĩnh hằng, từng ngày dài như từngthế kỉ trôi qua Cuộc sống êm đềm anh mơ ước với

cô ấy đã tàn lụi, chỉ còn tương lai đầy nước mắt Anhnhớ về quá khứ, anh và cô ấy, chỉ hai người Họ yêunhau, một tình yêu đẹp Nhưng giờ đây…

Trang 4

Anh với tay cầm lấy bức ảnh, một giọt nước mắtrơi trên nền trời xanh trong của tấm kính Phía dướibầu trời đó, hai con người tay trong tay Đôi mắt họsáng ngời sau những cặp kính, nụ cười nở rộng trênmôi Khung cảnh của bức ảnh là một khoảng sânvườn Bỗng nhiên một vết rạch chạy dọc bức ảnh, từchổ giọt nước ánh sáng chói lòa ào ạt tuôn ra.

*

**

Có ai đó đang ngồi khóc, tiếng khóc to dần Khungcảnh hiện ra mờ ảo, đó là một khu vườn Dưới gốccây đào một cậu bé ngồi bó gối Hai tay cậu vòng quađầu, khuôn mặt cúi gầm thổn thức Một quả ổi từ đâubay đến đập trúng đầu khiến cậu nhảy dựng lên

Ở trên kia, vắt vẻo trên cành ổi cao nhất là một cô

bé Trông cô tinh nghịch với mái tóc ngắn, đôi mắtnâu, nụ cười diểu cợt:

Bị mẹ uýnh nên ra gốc đào ngồi khóc à nhóc

-Cô bé dừng cười, há mồm cạp một miếng ổi to rồi

quay xuống tiếp - Ta cứ nghĩ thằng nhóc hàng xóm

phải là một đứa thú vị, không ngờ lại là một em mít ước.

Cậu bé không nói gì, vẫn ngẫng đầu nhìn lên.Hình như chưa hết bất ngờ, cậu thận trọng:

- Mày là ai? Mày đến đây làm gì?.

- Mày à? - Cô bé nhíu mày Một quả ổi khác xé không khí loa đến sướt qua đầu cậu bé - Nhóc con,

mi nên biết là ta hơn mi một tuổi đó.

Trang 5

Việc tránh được quả ổi khiến cậu bé vui mừngthấy rõ Cậu ngước lên thách thức:

- Kẻ hèn nhát núp trên cao đánh len mà cũng to

mồm, có giỏi thì xuống…

Câu nói bị chặn đứng giữa không trung Cậu bébật ngược ra sau vì quả ổi thứ ba trúng ngay giữatrán

Cô bé ôm bụng cười, khó khăn để giữ thăng bằng:

- Này thì hèn nhát, về mà mách mẹ đi nhóc À…và

nhớ khóc cho thật vào… - Nụ cười của cô bỗng tắc

ngầm như chiếc vòi nước bị khóa van Cậu bé ngồibật dậy, tóc dính đầy đất, khuôn mặt đỏ bừng giậngiữ Bàn tay cậu nắm chặt một quả đào đầy cát

Cậu hét lên:

- Tao không phải đồ mít ướt, tao sẽ không để

mày thấy tao khóc thêm lần nào nữa - Thế rồi cậu

ném quả đào về phía cô bé

*

**

Quả đào xoay tít, những hạt cát văng ra khắp nơilung linh trong ánh nắng, lớn dần lên tạo ra nhữnghình thù kì dị Những thứ đó dừng lại giữa khôngtrung, cây bút, cuốn sổ, những bông hoa và nhiềuhơn hết là những chiếc mũ tốt nghiệp Cơn mưa đốvật trút xuống đám người bên dưới chúng Họ nhảylên, hò reo, ồn ả như những con chim được thoátkhỏi chiếc lồng thân thuộc

Trang 6

Có ai đó đang cố gắng chen lấn trong dòng ngườiđông đúc Họ thoát ra được và đến bên hàng ghế đá.Chàng trai với mái tóc đen rậm, đôi mắt màu trời đêmsáng như những vì sao phía sau lặp kính, gương mặtanh ánh lên vẻ tự hào Bên anh cô gái, vẻ tinh nghịchcủa tuổi thơ năm nào vẫn còn đọng lại trên gươngmặt cô Mái tóc màu đen làm nổi bật đến chói mắtchiếc băng-đô màu xanh dương Phía dưới hàng miđen cong vút, đôi mắt cô trông kì lạ, nồng ấm đónnhận những tia nhìn từ anh:

- Nghịch quá rồi đó Vi ơi! - Nhẹ nhàng quở trách

anh lắc đầu hỏi:

- Kính cận đâu không đeo Mang cái thứ đó làm gì

chói mắt thiên hạ quá.

Vi tròn mắt trả lời, cố tạo vẻ ngạc nhiên, vô tôi:

- Vi thích, Nguyên biết Vi yêu màu xanh dương

mà Lễ chia tay, diện kính sát tròng cho đời thêm

“Màu mè xôi chè mới vui”.

Nguyên phì cười với cách dùng từ của người yêu

Mà cũng không hẳn thế, đôi lúc anh cảm thấy mìnhnhư một người anh trai mặc dù Vi lớn hơn anh mộttuổi Cô học muộn, bởi thoái ham vui của mình Tínhcách đó đã ăn sâu trong người cô Trông Vi trẻ hơnnhiều so với cái tuổi thật của mình Tất nhiên Nguyêncũng rất hiểu cách làm “anh”:

- Ừ thì “xôi chè” Chiều nay nhà Vi tổ chức tiệt, tha

hồ cho Vi “xôi chè” với mấy bà cô.

Trang 7

Vi đã quá quen với sự phá cách này của anh, côngồi xuống trên ghế đã, nháy mắt ra hiệu với ai đó rồiquay sang Nguyên nói nhỏ:

- Nguyên, Vi nói cái này.

Nguyên từ từ cúi xuống không mảy may để phòng.Nhanh như cắt, hai tay của Vi ôm lấy đầu anh…không gian ồn ào được tăng năng lượng tạo thànhmột vụ nổ cỡ “bom hạt nhân” Tiếng vỗ tay, tiếng lahét hòa quyện nghe như bản giao hưởng hay nhấtcủa cuộc đời Người bạn lúc nãy được ra hiệu nhanhchóng giơ máy lên và bấm nút…

*

**

Nguyên và Vi phóng vù về phía người đang cầmchiếc máy ảnh Vi vẫn như mọi khi nhanh nhẩu:

- Sao rồi ba? Đẹp không ba? - Mắt cô chăm chú

vào hai người đang ở trên màng hình Trông họ thậtđẹp đôi, khung cảnh phía sau như muốn tô vẻ thêm

sự hoàn hảo của bức hình Cô cười, nụ cười nở rộtrên môi như vẻ đẹp của triệu đóa hồng:

- Nguyên nhìn mà coi, trông như…

- Nguyên gì mà nguyên - Bố của Vi cao giọng cắt lời - Tụi mi còn gọi nhau bằng tên à.?

Người Vi cứng đờ, đây là số ít lần hiếm hoi cô trởnên hiền lành như cù non Nguyên liền ra tay:

- Bọn cháu gọi thế quen rồi bác ạ Suốt mười mấy

năm…

Trang 8

- Cả anh nữa Chuẫn bị gọi tôi là ba đi - Lần này

đến lượt Nguyên đớ miệng, không biết nói sao Phíabên kia, “đồng minh” của anh đang khúc khúc khíchcười

May mắn lắm hai người mới thoát khỏi ông bố Vi

và Nguyên đang đi picnic với gia đình của Vi Đoànngười đông, đủ để họ lẩn đi tìm nơi hóng mát màkhông bị dóm ngó Địa điểm là một ngọn đồi xanh, nổibật cái cây to tán lá sum xuê đã nhuộm màu thờigian Họ ngồi xuống phóng tầm mắt ra xa đến nhữngcánh đồng cỏ, phía chân trời hiện rõ một màu xanhcủa núi rừng

- Vậy là Vi sẽ đi? - Nguyên hỏi, đôi mắt của anh

buồng rầu nhìn cô

Vi không trả lời ánh mắt cô nhìn đến một nơi xaxăm, vẻ trầm ngâm trên khuông mặt ấy bổng trở nên

ảm đạm khi ánh mặt trời bị mây che khuất Bóng râm

ào ạt lan đi chiếm cứ lãnh thổ Những tia nắng xa dầnrồi khuất sau phía chân trời dài vô tận Tâm hồn Viđang dằn xé ghê gớm, cô không muốn xa rời anh,càng không muốn khiến anh đau lòng Anh là tất cảđối với cô Nhưng…Cái đó cũng là ước mơ của cảcuộc đời:

Trang 9

từ cái ngày đó, ngày đầu tiên hai người gặp nhau khicòn là những đứa trẻ Anh chưa bao giờ xa cô quáhai tuần Đầu tiên sau mười mấy năm kể từ khi thềrằng sẽ không khóc trước mặt cô, anh thấy mắt mìnhcay cay.

Nguyên nuốt nước mắt vào lòng

Bầu trời trở nên xám hơn, ánh nắng mấy phúttrước đây còn ngự trị trên cánh đồng đã biến mấttheo chủ nhân mặt trời Nguyên biết mình phải làm gì,chỉ bốn tháng và “Thế Giới” của anh sẽ trở về bênanh Một món quà đang nặng trĩu trong túi Nguyên.Mặt dây chuyền hình trái tim có khắc tên hai người.Anh hi vọng Vi tìm thấy anh trong mặt dây chuyền.Nhưng trước đó phải là lời hẹn ước…

Nguyên nhìn Vi, đôi mắt anh như muốn nói lênnhững điều thầm kính Những điều không ngôn ngữnào có thể diễn đạt nên lời Với tất cả can đảm anhnắm tay cô:

“Tôi Nguyễn Văn Nguyên xin thề rằng…” Vi cười

đôi mắt diệu dàng khích lệ Nguyên hít một hơi thật

sâu “…Sẽ mãi mãi ở bên…bạn…cho đến khi kiếp

sống…à không cho đến khi linh hồn tôi tàn lụi và trái tim tôi trở về với cát bụi Cho đến khi cái chết…”.

Nguyên không thể nói hết câu, có cái gì đó đanglớn dần lên trong tim anh Nó làm anh muốn nổ tung

Nó rất kì lạ, không…Nó rất đáng sợ, cái gì đó đangtràn về trong tâm trí Nguyên Nhưng đó là cái gì…?

Trang 10

…Những nổi đau, tại sao nó lại xuất hiện vào lúcnày Có gì đó không ổn, trái tim Nguyên quặn thắt lại.

Vi vẫn ngồi đó tay trong tay Nguyên Cô không có vẻ

gì là nhận thấy sự đau đớn trên gương mặt anh Đôimắt anh mở to như đang cố nhớ lại một điều gì đó bỏquên trong tâm hồn Vô vọng, Nguyên không thể nhớđược đó là điều gì Nhưng anh biết nó rất kinh khủng,hình như ai đó đã chết…rất nhiều người chết…

Nguyên thở gấp, anh siết chặt tay Vi và cố gắng

nói hết lời thề của mình “…Cho đến khi cái chết chia

lìa hai chúng ta”.

Ai đó đang hét lên trong đầu Nguyên, hoặc có thểanh chỉ tưởng tượng Giọng nói như đang bị bópnghẹt, thanh âm quen thuộc nhưng không thể nhớ ra.Anh cố gắng lắng nghe và rồi:

- …Cái chết,…chia lìa…không được, không thể…

- Giọng nói đó…của Nguyên đập vào chính tai mìnhnghe như lời trăng trối của kẻ đang hấp hối Từ trong

vô thức anh bổng nhận ra một thứ…

Tay Vi vuốt nhẹ má Nguyên Cảm giác mơn man

da thịt làm Nguyên tỉnh khỏi cơn mê, trong mộtthoáng tâm hồn anh trở lại là mặt hồ phẳng lặng Anhngước mắt lên, tìm sự ấm áp trong đôi mắt đầy nhiệthuyết của Vi

Nguyên có cảm giác như sự sống của mìnhđang rời khỏi thể xác Điều kì lạ đó, khủng khiếp nhấttrong những điều xảy ra vừa rồi Phía sau cặp kính,

Trang 11

đôi mắt của Vi không còn như xưa Nó buồn và đauthương Một màu nâu sâu thẳm:

- Nguyên có quyền lựa chọn, cuộc sống là của

Nguyên Không ai…

Nguyên cắt lời Vi ngay lập tức Đôi mắt anh ánhlên sắc đỏ:

- Không ai có thể làm Nguyên rời xa Vi Nguyên

giám thề như vậy Nguyên không biết những điều kì

lạ gì đang diễn ra xung quanh chúng ta, nhưng dù chúng có thế nào đi nữa…Nguyên vẫn mãi ở bên Vi -

Và rồi không để Vi nói thêm điều gì nữa

Nguyên ngước mặt lên, bầu trời âm u một màu địangục:

“Cuộc sống của tôi là của em, định mệnh của tôi là của em Nếu cái chết vui mừng vì nó có quyền năng chia lìa thể xác chúng ta Thì hãy để

nó hổ thẹn vì không thể chia lìa linh hồn chúng ta.”

Tia sét rạch ngang bầu trời, tiếng gầm của thiênnhiên như một lời đáp trả đầy thách thức

Mưa, đổ xuống như thác, khắp nơi một màn mưatrắng xóa Nguyên nhận ra cảnh vật đang nhòa đi.Bên anh Vi vẫn đang ngồi Đôi mắt cô nhìn anh hốihận Nguyên không hiểu, không hiểu gì cả Vi mỉmcười, giọng cô buồn vô hạn:

- Cho Vi xem quà Nguyên tặng Vi đi.

Nguyên chết lặng, làm sao Vi biết anh sắp tặng cômón quà Tay anh run run mò vào túi Và rồi mắt anh

Trang 12

mở to Trái tim như ngừng đập khi nhìn thấy nó Mặtdây chuyền biến dạng hoàn toàn, sợi dây đeo đangdần tan thành tro bụi Màu vàng đẹp đẽ trước đây giờ

là một màu đen chết chóc Sợi dây của tử thần thấpthoáng vị mặng của muối biển như nói rằng “ta đã trở

về từ đáy đại dương”

Nguyên mấp máy môi, anh không nói nên lời Anh

đã nhớ ra, nhớ ra điều kinh khủng đó Nhưng sao cóthể khi Vi đang ngồi trước mặt Nguyên, chẳng lẽ đây

là một giấc mơ

- Đây không phải là mơ đâu - Vi nói, đôi mắt nâu

tinh nghịch giờ đây đong đầy nổi sầu muộn của cả

thế gian - Rồi Nguyên sẽ hiểu, hãy giữ lấy nó.

Nguyên sẽ hiểu…Và…EM CŨNG YÊU ANH…

*

**

Trời mưa…!.Như giọt nước mắt của thánh thầnkhóc cho loài người, những hạt mưa thi nhau rơi, títách vở òa trên khung cửa sổ phòng bệnh 136

Nguyên đã tỉnh, đôi mắt anh nhìn lơ đãng ra ngoàicửa sổ Anh không biết mình ngủ trong bao lâu, điều

đó không quan trọng nửa Thời gian như người bạntồi đã bỏ rơi anh Cánh cửa phong bật mở, một ngườibạn của Nguyên bước vào, trên tay anh là một xấpgiấy.!?

Anh ném mạnh xấp giấy xuống trước mặt Nguyên,giọng khô khốc:

- Viết đi!

Trang 13

Những lời sau đó của anh nghẹn lại Trông Hùngnhư một cậu bé đang khóc nứa muốn nhảy lên la hét,nữa muốn vòng tay xin lỗi:

- Mày không biết tao cảm thấy thế nào đâu, khi trông thấy mày Mày dường như đã chết…Có lẽ tao nên giết mày cho rồi.

Cơn giận của Hùng tạm lắng xuồng nhưng tay anhvẫn nắm chặt Trong một thoáng Nguyên tự hỏi nếunói với Hùng điều anh đang suy nghĩ thì Hùng có giếtanh không ?! Mà dù Hùng có làm, Nguyên vẫn thấyvui vì được chết dưới tay bạn thân của mình Nguyêncười, điều anh nghĩ nghe giống phim kiếm hiệp quá

- Mày cười cái gì hả? - Hùng giận giữ hỏi, cơn

giận vừa lắng xuống chợt bùng lên Anh trở về dáng

vẻ của kẻ ở trong lò lửa lâu ngày Và rồi hình nhưkhông vẻ mặt của “thằng ngu” kia thêm được nửa.Hùng bỏ ra khỏi phòng.Trước khi đóng xầm cánh

Trang 14

cửa, anh quay lại nhìn Nguyên ánh mắt buồn naolòng:

- Nguyên à,…mày tồi lắm.

Cánh cửa đóng rồi để lại phía sau bao nỗi buồncho kẻ nằm trên giường bệnh Ngoài kia mưa đãngừng rơi, không gian mới đây còn hỗn mang đủ thứ

âm thanh bổng chốc trở nên im lặng Nhanh nhưsóng thần, sự im lặng đó đang nuốt lấy tâm hồnNguyên Gieo vào đó cảm giác tội lỗi với người bạnthân của mình

Nguyên động đậy, tin rằng cơn đau sẽ ấp đến,nhưng chẳng có gì xảy ra Toàn thân là cảm giác nhẹbẫng đến lạ kì, điều đó làm Nguyên dù không muốnvẫn phải nhớ đến giấc mơ đó

Hình như có kẻ nào đó đã dùng tay đâm xuyênlồng ngực anh, cầm lấy trái tim anh và bóp Cơn vángvất ập đến, đầu óc nguyên quay cuồng Chuyện đóxảy ra khi anh đưa tay lên ngực mình…

Nguyên nghĩ mình đang nằm mơ, mà không Anhchắc chắn mình vẫn đang sống trong ác mộng Bởi

vì, cái đó…vẫn tồn tại, vẫn xuất hiện Lạnh lẻo, thâmđộc và tàn nhẫn Nó ở ngay bên anh, nằm sát ngựcanh, chạm trên da thịt anh, hút lấy hồn anh, và đâmvào trái tim anh

Chiếc mặt dây chuyền…

Đường hình sin hạ dần, trở thành một đườngthẳng kéo dài vô tận…ra xa mãi cho đến khi…mộtchiếc máy bay lao vút lên

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:41

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w