1. Trang chủ
  2. » Tất cả

thanh tam tuy n chua xac dinh

19 2 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Thành Tâm Tuyền
Tác giả Thanh Tâm Tuyền
Trường học Trường Đại Học Văn Hóa Hà Nội
Chuyên ngành Thơ Việt Nam
Thể loại Tập thơ
Năm xuất bản 1956
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 19
Dung lượng 77,44 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Thanh Tâm Tuy?n Thanh Tâm Tuyền Bài Ngợi Ca Tình Yêu 1 Tôi chờ đợi lớn lên cùng giông bão hôm nay tuổi nhỏ khóc trên vai tìm cánh tay nước biển con ngựa buồn lửa trốn con ngươi Đất nước có một lần tôi[.]

Trang 1

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Bài Ngợi Ca Tình Yêu

1

Tôi chờ đợi lớn lên cùng giông bão

hôm nay tuổi nhỏ khóc trên vai

tìm cánh tay nước biển

con ngựa buồn lửa trốn con ngươi

Đất nước có một lần tôi ghì đau đớn trong thân thể

những giòng sông những đường cầy núi nhọn những biệt ly rạn nức lòng đường

hút chặt mười ngón tay ngón chân da thịt như người yêu từ chối vùng vằng

Tôi chờ đợi cười lên sặc sỡ

la qua mái ngói thành phố ruộng đồng

bấu lấy tim tôi thành nhịp thở ngõ cụt đường làng cỏ hoa cống rãnh cây già đá sỏi bùn nước mặn nồng

chảy máu tiếng kêu

2

Tôi chờ đợi phổi đầy lửa cháy môi đầy thẹn thùng

Trang 2

vục xuống nhục nhằn tổ quốc

nhìn gót giầy miệng uống tro than nghe tiếng ca của một người không quen

của cuộc đời tình nhân

3

Trang sách khởi đầu viết

mắt người cần ánh sáng

môi người cần mặt trăng

bàn tay đòi mặt trời

và ngực em tự do của anh của anh tất cả

Em gối đầu sương xuống

chuyện trò bằng bóng hình

Tôi đẹp như hình tôi

như cuộc đời như mọi người như chút thôi anh yêu lấy em

Em là lá biếc là mây cao là tiếng hát sớm mai khuya thức nhiều nhớ thương

em là cánh hoa là sương khói

đêm màu hồng

Vòng tay dĩ vãng và bát ngát

chỗ yên nghỉ cuối cùng

dưới mắt sao dưới bàn chân những đứa con

4

Tôi chờ đợi

Trang 3

một người không

nhiều người

ở thành phố thiếu thốn

ở làng mạc đọa đầy

tôi là tiếng nói là tiếng khóc những người bỏ đi hẹn trở về những người mím hơi thừa chịu đựng

tôi chờ đợi tôi là tiếng thơ là tiếng cười mai Việt Nam hỡi mai Việt Nam

Nhịp Ba

Tặng Doãn Quốc Sĩ

Ngực anh thủng lỗ đạn tròn Lưỡi lê thấu phổi

Tim còn nhảy đập

Nhịp ba nhịp ba nhịp ba

Tình yêu, tự do mãi mãi

Anh về ngồi dưới vườn nhà Cây liền kết trái

Hoa rụng tơi tơi ủ xác

Anh chạy nhịp hai qua cách trở

Mắt bừng Thống nhất tự do

Ngoài xa thành phố

Bánh xe lăn nhịp ba

Áo màu xanh hớn hở

Nhát búa gõ Long máy quay

Cửa nhà thi nhau lớn

Nhịp ba nhịp ba nhịp ba

Tình yêu tự do mãi mãi

Sóng bồi phù sa

Ruộng lúa trổ hoa

Núi cao uốn cây rừng

Trang 4

Nhịp ba nhịp ba nhịp ba Tình yêu tự do mãi mãi Đất nước ào ào vỗ nhịp Triều biển chập chùng

Hà Nội Huế Sàigòn

Ôm nhau nức nở

Có người cầm súng bắn vào đầu

Đạn nổ nhịp ba Không chết Anh ngồi nhỏm dậy khoẻ mạnh lạ thường Bước ai thánh thót Nhịp ba Tình yêu

Tự do mãi mãi Tình yêu tự do mãi mãi Tình yêu tự do mãi mãi anh ơi

Trích từ tập "Tôi không còn cô độc" xuất bản vào năm 1956.

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Mưa Ngủ

Tặng Trần Thanh Hiệp

Tôi đứng nhìn mưa bên sông, mưa nửa giòng nước Ôi nếu được ngủ dưới mái

tranh, mùi đất bốc mưa mới đầu ấm phổi hơn một hơi thuốc lá

Tôi sẽ đưa em về bên ấy, nền nhà ẩm và em chân đất Từ bỏ thành phố nhà máy xe điện xe buýt ánh đèn ngã tư Tôi can đảm như thế Con đường vào làng men chân đê hoa cỏ hoang dại nói tâm hồn những vật những người sắp gặp Em đi thăm vườn trái cây và em có thể bắt đầu làm việc Ngực trần không vướng víu anh thấy anh với hơi

thở với bầu trời với cây màu đất là một

Mưa bên kia sông mưa nửa giòng nước

Trang 5

ta thương cô như bước nhớ chân hoa dù tàn muôn vạn nghìn lần lòng ta vẫn chỉ một lần thương yêu

Hồn nhiên tôi trở thành thi sĩ ca dao nhẹ những nhát cuốc đầu xới lần áo mỏng

ruộng đồng

Những chuyến đi xa theo mưa về ngủ mái rạ Đêm hiền lành, có lẽ từ một cửa bể bến sông quán rượu Những người bạn hứng mưa vào lòng tay, giọt mưa đẹp như mắt ngủ, rất xa không lìa cách Tôi sẽ đưa em về ngủ bên sông, tâm hồn là cánh đồng chưa khai phá Tôi sẽ mời anh về nghe mưa trên vừng trán vô tư, giác quan mở những ngõ lạ xuống linh hồn Chúng ta ngủ ngoài mưa như mơ ngủ

Một ngày, tôi theo anh ra thành thị để chọn một màu hoa dã thú một hơi thở tự do

Hồn nhiên tôi trở thành thi sĩ ca dao Hôm hôm qua mưa luồn mái rạ mưa ngủ cùng những kẻ cô đơn bao nhiêu xa cách không sợ bằng giận hờn đừng giận anh em hỡi mưa trời còn thương anh

Trích từ tập "Tôi không còn cô độc" xuất bản vào năm 1956.

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Chim

Tặng Nguyễn Sỹ Tế

Đêm giao thừa thế kỷ mưa rơi sao mái sáng đường nằm chiêm bao biển giận dỗi bàn tay mày mắt trăng môi nhiệt đới chiến tranh còn những khoảng trống đất hoang cửa sổ đập lên cao cánh chim én mùa xuân

ôm vào lòng bãi cỏ vườn hoa bầy sao rụng

ai hỏi anh ngoài hàng dậu lãng mạn lập thể siêu thực dã thú đa đa tôi mở những trái cây vườn nhà

Trang 6

cử chỉ trữ tình tinh khiết những bước đi văn nghệ chim sẻ mùa ngói nâu dựng vực mắt nâu

tôi ru chim ngủ trong cổ họng mặt trời kêu xuống thái dương những màu ánh sáng thơm

tim kinh ngạc đời tạo câu cười thiên nhiên mai

hy vọng đứng ra ngoài ô ngục ngực bâng khuâng

lần gặp gỡ thứ nhất

rồi kỷ niệm kim khí thuỷ tinh hành hạ

đau xé trời đêm không sao bánh máy quay vũ khí tôi chối từ giam cầm chim đẹp trong rừng tóc

dù tiếng hót đã chọn mấy hàm răng

người bộ hành cô đơn chờ đêm để lên đường

về quá khứ chim bay vào trận mưa sao

Trích từ tập "Tôi không còn cô độc" xuất bản vào năm 1956.

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Của Em

Cửa sổ trời những mắt chưa quen

trán hoang đồng cỏ run đường môi kỷ niệm

đi qua những thành phố đầy tim cười đổ mưa một mình

trái tim ngọn lửa xanh

áp mùa đông ngón tay út ngây thơ nền vải

buổi chiều quá lạnh những hàng chấn song

đã yêu nhau muôn vàn mái nhà những người vô tội chối từ khí giới

Trang 7

chấp hai lòng tay lò sưởi không nỡ làm rối mi mắt khép gửi một tiếng cười và mùa thu

và một lá thư học trò

Trích từ tập "Tôi không còn cô độc" xuất bản vào năm 1956.

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Định Nghĩa Một Bài Thơ Hay

hơn một loài quạ đen khủng khiếp cánh màn trắng ngón tay lo âu vuốt mắt

hãy đánh rơi vào buổi chiều của trời

một cuộc đời tròn như hạt cốm mùa thứ ba trong năm nhỏ sữa may mắn như bài thơ gồm những âm trắc đồng tình

cần thêm vào tam đoạn luận người là phải chết mày là một người vậy mày phải chết

một yết thị các con hãy ngủ tim những người thân yêu

cuộc hành trình thiêng liêng đi mãi bằng giòng máu

hoàn thành bao nhiêu tác phẩm chỉ để sau rốt kết luận một lời anh hãy từ biệt mọi người bằng tác phẩm của mình

một câu thơ hay như lời nói bài thơ hay là cái chết cuối cùng

giã từ cái gường cái bàn cái ghế một người hai người ba người một người hai người ba người

trích từ tập "Tôi không còn cô độc" xuất bản năm 1956

Trang 8

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Ngã Trên Núi Việt Hồng Ở Yên Báy Khi Ði Vác Nứa

Tuột dốc té nhào trên hẽm núi Chết điếng toàn thân trong giây lâu Mưa rơi đều hạt mưa phơi phới Ngày đang tàn hiu quạnh rừng sâu

Duỗi soải chân tay gối trên nứa Ngó trời nhá nhem nghe mưa mau Tưởng chừng thi thể ai thối rữa Hồn viển vông chẳng chút oán sầu

Mưa giăng tấm lưới trắng dầy khít Làng xóm dưới núi ở phương nào ? Gió lạnh tái tê bó liệm chặt

Lả thiếp người quên bẵng sướt đau

Ðầm mình trong hạnh của ẩn mật Mắt hoen nhòa hứng giọt thiên thâu

Dò dẫm tối về đêm tối mịt Sông xa núi thẳm quê nhà đâu ?

Yên Báy, 9-1979

Về Quách Thoại

Còn gì chăng ? Tôi bưng mặt khóc bên thềm cửa

Trời -dất rưng rưng

Em không -dể cầm tay

Trang 9

Khi người thi sĩ ấy chết trơ trụi

Không một lời trối trăng từ biệt

Mắt khép không -dợi vuốt

Nửa -dêm

Còn gì chăng ? Tôi ngồi khóc bên bờ sông trôi mãi

Em bỏ -di Những người thân nhất -dều hắt hủi Giữa xứ sở -dau thương tôi chịu -dọa -dầy

Khi người thi sĩ ấy -dã gặp

Người tình ngàn -dời là vô cùng

Trong hồn -dất

Còn gì chăng ? Tôi bé nhỏ và tôi than thở

Em bỏ -di

Em cũng chẳng trở về

Nhưng vì sao rụng bỗng -dầy lề nhân gian Người thi sĩ bay vào miền -dất lạ

Không nhớ mảy may biển gió cát muôn trùng

Ở -dấy tôi còn mở mắt

Dìu linh hồn lang thang.

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Trời Xẫm

Như mắt Như ngõ hoang hồn này

Hôm nay Nghe lời hát quen quen

Người đàn bà ấy mang tên

Lời từ biệt Trên một sân ga vắng

Tiếng kèn trầm của một chuyến ô-tô-ray

Đầy dĩ vãng

Trang 10

Nếu đã đi từ Hà Nội xuống Hải Phòng

hay sang Bắc Ninh

Nếu đã đi từ Sài Gòn xuống Vĩnh Long

hay lên Thủ Dầu Một

Chuyến xe vẫn chỉ thuộc một mình Như kẻ say rót rượu lấy mà uống Cho vui thêm cuộc hành trình

(Đúng rồi những người thù ghét thơ tôi ơi) Cuộc hành trình hoàn toàn cô độc.

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Phục Sinh

tôi buồn khóc như buồn nôn

ngoài phố nắng thủy tinh tôi gọi tên tôi cho đỡ nhớ

thanh tâm tuyền buổi chiều sao vỡ vào chuông giáo đường

tôi xin một chỗ quỳ thầm kín

cho đư"a nhỏ linh hồn

sợ chó dữ con chó đói không màu

tôi buồn chết như buồn ngủ

dù tôi đang đứng bên bờ sông nước đen sâu thao thức

tôi hét tên tôi cho nguôi giận

thanh tâm tuyền đêm ngã xuống khoảng thì thầm tội lỗi

em bé quàng khăn đỏ ơi

này một con chó sói

thứ chó sói lang thang

tôi thèm giết tôi loài sát nhân muôn đời

tôi gào tên tôi thảm thiết

Trang 11

thanh tâm tuyền

bóp cổ tôi chết gục

để tôi được phục sinh

từng chuỗi cuộc đời tiếp nối nhân loại không tha thứ tội giết người

bọn đao phủ quỳ gối

giờ phục sinh

tiếng kêu là kinh cầu

những thế kỷ chờ đợi

tôi thèm sống như thèm chết giữa hơi thở giao thoa

ngực cháy lửa

tôi gọi khẽ

em hãy mở cửa trái tim

tâm hồn anh vừa sống lại thành trẻ thơ trong sạch như một lần sự thật.

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Nhân Danh

Au nom du front parfait profond

ELUARD

Tình yêu không trọn vẹn

Trong hồn mắt mỗi người

Cuộc đời hổ thẹn

Ngực câm không tiếng nói

Chất cười không thuộc môi Giác quan đói khát

Đêm hẻm vây cửa sổ

Người ngồi quên thời gian Tình cảm đòi mở ngõ

Trang 12

Bàn tay trơ tự do

Hoa chối từ tóc biếc

Hơi thở đắn đo

Sự sống còn một người

Sự sống còn nhiều người Những người vô tội

Nhân danh Tình yêu tự do người

Tôi được quyền kêu gọi

Những người đã chết xin có mặt Những người còn sống xin giơ tay

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Mai

1

Hồn thảo mộc giấc ngủ

Nằm mơ những ngôi sao mặt trăng

lá đan mắt ngõ

hôn vào môi vào má vào răng những lời thơ rất cũ

gõ cửa trái tim nàng

2

Mùa hè lên tiếng cười

trong bàn tay nước suối

mùa tóc mun

đẹp những khu rừng không bóng cây

3

Trang 13

Em hoàng hôn trút áo

ngực gọi đêm về

vì còn đồi đá sỏi

cần lửa hôn gót chân

hành động tàn nhẫn

sao vỡ trên môi

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Bài Thơ Của Tháng Giêng

Con đường chưa ai tới

Màu hoa nào chưa ai trao nhau Những chữ nghĩa còn hoang Câu thề thốt lạ thường

Nơi không gian còn tuyết trinh

Lửa ấm cho lời nói

Những đêm sao ở mắt nhìn Bắt đầu từ trao tặng

Bắt đầu từ một lần hò hẹn

Cách nắm tay nghẹn ngào

Ngón tay âm thầm trò chuyện Những bước chân thỏ rừng Chạy trên cỏ sắc

Sợi tóc đen như một chuỗi cười Trên chúm môi lá biếc

Những chòm hôn vội vàng

Làm những vì sao đổi ngôi

Anh muốn làm mới tình yêu

Thuở nhớ nhung chất ngất

Tưởng khoảng đường liên hành tinh

Giữa phố đông đón đợi

Những ước mơ hiền đi cùng mọi người

Trong vòng tay ôm xiết

Ý nghĩa những ước mơ

Trang 14

Những ảnh hình nghĩ chết

Anh phải làm mới tình yêu

Như sửa sang nhà cửa Như xây dựng thành phố

Như vun bón ruộng vườn

Như nhìn vào vũ trụ Khi thế giới vừa dựng

Sẽ mời mọc tình nhân Khi mặt trời vừa thức Đòi gặp mùa xuân Cho làn mi lá ngủ Cho khóe mắt biển sâu Cho đồi hoa bát ngát Bài thơ tình đã bỏ Ngôn ngữ thiên nhiên của mọi tình duyên là một

Phải làm mới tình yêu Coi chúng ta là những người thứ nhứt Trên trái đất này biết yêu nhau

Để những cặp tình nhân khác bắt chước

Để con cái sau này không khổ đau.

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Bài Thơ Vui

Một người treo cổ trên cành cây

Trong công viên giữa thành phố

Nhìn một phút cuối cùng

Đôi tình nhân hôn nhau

Xong Thiếu nữ cười tinh nghịch như hòn sỏi Ném lăn theo triền mái ngói

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Bao Giờ

tặng Doãn Quốc Sỹ

Trang 15

Dù sao mai phòng triển lãm sẽ đóng cửa

(Rồi mở thêm lần nữa

Để làm gì) Vứt mẩu thuốc cuối cùng xuống giòng sông

Mà lòng mình phơi trên kè đá

Con thuyền xuôi Chiều không xanh không tím không hồng

những ống khói tàu mệt lả

Ai xui rằng mùa măng chưa tới

Mà mùa về măng thôi chẳng ngọt

Vườn măng rừng tháng sáu đêm sâu

Muốn làm người học trò mười bảy tuổi

Đạp xe trên đường đồng Bông mía trắng những căn nhà ngủ dưới cây

Sẽ thăm những bà con thân thuộc

Một người em hay một bà dì

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Cỏ

Em bao giờ là thiên nhiên

anh cuối đầu xuống ngực

giòng mưa sắc lá đau môi

Cỏ của hoa và hoa của cỏ

những ngón tay những ngón chân những nụ cười nắng tháng ba mưa tháng bảy sương tháng chín cho thơm đường hôm nay đến sớm mai

hôn từ ngày dài tội lỗi chưa quên

Gai trắng con ngươi mở mù lòa

hơi đất nằm trong tóc thèm muốn mỗi hàm răng

Trang 16

từng móng vuốt đầy đồng xanh hoa nhiều màu một người

sống sót

cỏ ơi cỏ kết thành lời

dàn nhạc huy hoàng

cô đơn

Giấc vụng về tia nhọn sáng đừng rơi hoàng hôn cánh rừng dầy những ngực thương nhau

không áo

vì cỏ dại rối bời

Chúng ta ôm thời gian trong suốt

chẳng phân vân như mặt trời chuyện trò cùng lũ cỏ như lá cây thầm ngã phủ vai trần như tiếng tim thốt cười ngoài dĩ vãng

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Dạ Khúc

Anh sợ những cột đèn đổ xuống Rồi dây điện cuốn lấy chúng ta Bóp chết mọi hy vọng

Nên anh dìu em đi xa

Đi đi chúng ta đến công viên

Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối

Ôi môi em như mật đắng

Như móng sắc thương đau

Đi đi anh đưa em vào quán rượu

Có một chút Paris

Để anh được làm thi sĩ

Hay nửa đêm Hà Nội

Trang 17

Anh là thằng điên khùng

Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới

Chiếc kèn hát mãi than van

Điệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng

Sao tuổi trẻ quá buồn

như con mắt giận dữ

Sao tuổi trẻ quá buồn

như bàn ghế không bầy

Thôi em hãy đứng dậy

người bán hàng đã ngủ sau quầy

anh đưa em đi trốn những dày vò ngày mai

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Gửi Quách Thoại

Mặt trời mọc Mặt trời mọc Rưng rưng mùa hoa gạo

Mây đục đậu bên bờ cửa sổ

người nằm ôm chăn mỏng nhớ đời bệnh viện thành công viên khuất nẻo người ngủ một mình đợi chúng tôi trời cao trời cao xin xanh biếc

hơi thở rất tròn quanh vành môi không trách chúng tôi nhiều quên lãng cửa ngoài chưa thỏa vút tiếng cười còn thương những kẻ đau rỏ máu những chuyện hôm qua chuyện núi đồi mai kia thân thể hoang từng mảnh nằm đây rồi cũng rõi mây trời

Thoại ơi Thoại ơi không biết khóc nhưng giòng nước mắt ướp mặn môi không chết trần truồng không thể được chúng tôi đập vỡ những hình hài

Trang 18

cuộc sống phải thừa như không khí

cuộc sống phải thừa như sớm mai

Đường hanh bệnh viện dòn tiếng bước

chúng tôi vào giữa lúc Thoại ngồi

xin trao thi sĩ vòng hoa tặng

chúng ta đã thắng giữa cuộc đờị

:::Thanh Tâm Tuyền:::

Lệ Đá Xanh

tôi biết những người khóc lẻ loi

không nguôi một phút những người khóc lệ không rơi ngoài tim mình

em biết không

lệ là những viên đá xanh

tim rũ rượi

đôi khi anh muốn tin ngoài trời chỉ còn trời sao là đáng kể

mà bên những vì sao lấp lánh đôi mắt em

đến ngày cuối đôi khi anh muốn tin ngoài đời thơm phức những trái cây của thượng đế

mà bên những trái cây ngọt ngào đôi môi em

nguồn sữa mật khởi đầu

đôi khi anh muốn tin ngoài đời đầy cỏ hoa tinh khiết

mà bên cỏ hoa quyến rũ cánh tay em

vòng ân ái đôi khi anh muốn tin

ôi những người khóc lẻ loi một mình

đau đớn lệ là những viên đá xanh

tim rũ rượi

Liên Những Bài Thơ Tình Thời Chia Cách

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:25

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w