Sợi tình trớ trêu Tạ Thanh Vân Sợi tình trớ trêu Tạ Thanh Vân Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Tạ Thanh Vân Sợi tình trớ trêu Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thi[.]
Trang 1Tạ Thanh Vân
Sợi tình trớ trêu Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động
Nguồn: http://vnthuquan.net/
Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ
MỤC LỤC
Mở đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương kết
Trang 2Kỳ & Quan Tú Thi đang ngồi nói chuyện rì rầm Đôi bạn Khả Kỳ và Tú Thi dáng dấp, gương mặt rất giống nhau, tưởng như chị em song sinh
Khả Kỳ dặn kỹ:
-Tú Thi, mi nhớ rõ chưa ? Với ba mẹ ta mi phải làm nũng hết cở; còn đối với ông anh ta, 1 tiếng ngọt
mi cũng không được nói! Chuyện ta với ổng hục hặc nhau từ nhỏ đến lớn, ai cũng biết cả; bởi vậy mi không thể nào tỏ vẻ ân cần với ổng, không thôi cái màn 2 tụi mình giả lẩn nhau sẽ không xong đó ! -Ta nhớ rồi, mi khỏi lo !
Tú Thi êm giọng nói tiếp:
-Nhưng mà ba mẹ mi gần cả năm chưa gặp mặt mi, chỉ có bây giờ được nghỉ hè mi mới về thăm,
mà mi tính giỡn cái kiểu này, ta thấy không nên, tội 2 bác
-Không có sao hết! Ba mẹ cưng ta nhất nhà, không bao giờ ba mẹ giận ta đâu, phải không anh Kiệt ? Khả Kỳ vừa nói vừa quay qua lấy cùi chỏ huých vào người Cao Vĩ Kiệt Chàng vội vàng lên tiếng: -Phải đó, Tú Thi đừng lo! Hai bác tánh rất dễ dải thương người, Khả Kỳ là con cưng mà, dù có phá giàn trời 2 bác cũng không giận đâu!
Khả Kỳ liếc Vĩ Kiệt, nhoẻn miệng cười:
-Ôi cưng của em nói đúng ý em quá xá !
Tú Thi thấy khuyên bạn vô hiệu nên nàng làm thinh Nàng thầm nghĩ Khả Kỳ được ba mẹ cưng chiều hết mực, thật sung sướng, chứ như nàng có nằm mơ cũng chẳng được như thế
-Suýt nữa quên! Mi phải đeo chiếc vòng này
Khả Kỳ tháo chiếc vòng vàng trên tay mình, nắm cổ tay Tú Thi đeo vào
-Đâu được Khả Kỳ, cái này là bùa hộ thân ba mẹ mi cho cơ mà _ Tú Thi đưa mắt nhìn Vĩ Kiệt cầu cứu
Vĩ Kiệt buộc phải lên tiếng:
-Đúng rồi Khả Kỳ, chiếc vòng này em đã đeo từ nhỏ đến lớn, 2 bác dặn nhiều lần không được tháo ra mà!
-Chính vì ai cũng biết đây là vật bất ly thân của em, nên phải đưa Tú Thi đeo, thế mới giả giống em được chứ, không thôi dự tính của tụi mình thành công cóc hết !
-Nhưng mà
-Thôi không nói nữa, nói quá tui giận mấy người cho coi ! Khả Kỳ xụ mặt
Tú Thi cùng Vĩ Kiệt đưa mắt nhìn nhau, không dám nói thêm Tánh ngang bướng của Khả Kỳ cả 2 đều quá biết
Ầm ! Có tiếng nổ lớn Hành khách trên phi cơ bị giao động hỗn loạn, có tiếng người kêu hoảng hốt
-Xin quí khách an tâm, chỉ là luồng gió
Trang 3-Khả Kỳ, Khả Kỳ, con đi đâu rồi ?" Phương Dĩ Tư gọi con, giọng lo lắng
-Con đây mẹ Hôm nay con thấy trời đẹp, nên muốn ra vườn đi tản bộ" -Tống Khả Kỳ nhẹ nhàng trả lời
-Ừ, vậy cũng được Nhưng con nhớ cẩn thận, đừng gắng sức, hễ mệt thì kêu mẹ, nghe chưa ?"- Dĩ Tư
tỏ vẻ thương xót, luôn miệng căn dặn
-Con biết, mẹ đừng lo thái quá ! Con bây giờ đã khỏe hẳn rồi mẹ à - Khả Kỳ an ủi mẹ
Kể từ lúc rớt phi cơ đến nay tính ra đã hơn ba tuần, thế nhưng vợ chồng nhà họ Tống vẫn chưa ngớt
lo cho đứa con gái tưởng đã chết đi nào ngờ lại được cứu sống Thế nên trong lòng ông bà vẫn phập phồng lo sợ, chỉ sợ chớp mắt một cái thần chết lại đến cướp đi đứa con gái thân yêu!
Đứng trông theo bóng dáng con, Dĩ Tư chép miệng: "Đi chơi đi con, mẹ sẽ pha cho con ly sinh tố"
Bà thầm nghĩ: "Con ta hẳn có trời phật phù hộ, mới may mắn lọt trong số người được cứu sống Dù
nó có mất trí nhớ, quên hết quá khứ cũng không sao, miễn là nó còn sống, mẹ con có nhau là ta mãn nguyện"
Vả lại, bác sĩ đã nói Khả Kỳ mất đi trí nhớ là do não bộ bị chấn thương nặng, tịnh dưỡng lâu ngày,
ký ức có thể hồi phục Bởi thế, 2 vợ chồng bà không lo chuyện này cho mấy, sớm muộn gì Khả Kỳ cũng sẽ nhớ lại hết quãng đời hai mươi mấy năm qua của nàng
Dĩ Tư nghĩ lại lúc mới tỉnh dậy, Khả Kỳ sợ hãi kêu khóc như điên vì không biết mình là ai, cũng không nhận ra ba mẹ Nhưng sau 1 tuần lễ, Khả Kỳ đã bình tỉnh nhìn vào sự thật, không còn nghi ngờ và chấp nhận ông bà là cha mẹ ruột Từ đó đến nay đã ba tuần, tình cảm hai bên ngày một thắm thiết, bà rất đỗi vui mừng
Khả Kỳ chậm rãi dạo bước ngoài vườn hoa, trong lòng không ngớt suy nghĩ đến nhiều chuyện Từ
Trang 4lúc xẩy ra tai nạn phi cơ đến nay nàng vẫn không nhớ được một mảy may ký ức Nàng đã chấp nhận
là ông bà Tống Minh Vân là cha mẹ ruột, vì chẳng có người dưng nào lại tỏ vẻ đau khổ khóc hết nước mắt đến thế Lúc họ ôm nàng vào lòng, nàng đã cảm thấy hạnh phúc vô bờ, nước mắt chảy như mưa, hẳn là do sợi dây thâm tình
"Thôi, mình đừng nghĩ nhiều nữa, cứ nghe lời ba mẹ để tự nhiên, từ từ chắc mình cũng nhớ ra!" - Khả Kỳ tự nhủ
Khả Kỳ ngồi xuống bên bồn phun nước Những hạt nước li ti văng lên má nàng, cảm giác hết sức dễ chịu nhất là vào buổi chiều nóng nực như hôm nay Những giọt nước đọng trên mặt, lăn xuống cổ thấm ướt cả áo nàng cũng chẳng để ý, chỉ nhắm mắt tận hưởng cái cảm giác mát mẻ
Chợt nghe sau lưng có tiếng chân người, Khả Kỳ giật mình mở mắt quay người lại nhìn
Tống Bội Phong trân trối nhìn cô gái với mái tóc xoả dài đính những hạt nước, gương mặt hơi ửng hồng, trông rất liêu trai mê hoặc Tự nhiên chàng cảm thấy giao động, tim đập mạnh
" Ông là " - Khả Kỳ đứng dậy, vừa dợm bước tới, đầu óc bỗng tối sầm, chúi mũi ra phía trước Bội Phong vội phóng người đến vừa kịp ôm trọn Khả Kỳ vào lòng Khả Kỳ chưa kịp nói tiếng nào đã xỉu
-Khả Kỳ, tỉnh lại đi con, Khả Kỳ!" Khả Kỳ vừa mở mắt ra, thấy ngay gương mặt âu lo của mẹ -Mẹ ! Khả Kỳ yếu ớt cất tiếng
-Tỉnh rồi không sao cả Dĩ Tư mừng rỡ nói
-Mẹ, con thiệt vô dụng quá, lại làm mẹ một phen lo nữa
-Con khờ, đối với mẹ mà con còn nói như vậy Thôi dậy uống ly sinh tố mẹ pha cho nè
Bội Phong ngồi ghế sa-lông bên cạnh, im lặng nhìn Khả Kỳ
-Mẹ, cái ông hồi nãy đỡ con đâu rồi ?
Dĩ Tư ngớ ra một chút, bèn cười bảo:
-Bội Phong, con qua đây Khả Kỳ nè, để mẹ nói cho nghe đây là
-Tôi là Tống Bội Phong, là anh của cô đó Khả Kỳ Giọng nói của Bội Phong ẩn chứa nhiều tâm tình phức tạp
Khả Kỳ nhìn mẹ, xong quay qua nhìn Bội Phong:
-Thì ra là anh hai, xin lỗi, em không nhớ ra anh, nhưng từ nay trở đi, em sẽ không quên anh nữa đâu -À, dĩ nhiên rồi
Đối với một Tống Khả Kỳ ôn nhu, dịu hiền như thế, chàng bỗng không biết nói gì thêm Từ nhỏ đến lớn, chàng với Khả Kỳ tính tình xung khắc như nước với lửa, hai anh em chẳng bao giờ hòa thuận, nhẹ tiếng với nhau Thế nhưng, cô em gái trước mắt bây giờ đang nhoẻn miệng tươi cười với chàng Nếu chẳng phải chàng biết Khả Kỳ đã mất ký ức, chắc chàng sẽ cho là cô gái trước mặt chỉ là một người lạ có nét mặt giống Khả Kỳ mà thôi
Trang 5-Bội Phong, em con bây giờ không nhớ chuyện ngày trước, con nên nhường em đấy nhé
Dĩ Tư nhắc con trai, có hai đứa con xung khắc như vậy bà cũng chẳng biết làm sao Bây giờ bà chỉ mong Bội Phong đối xử với Khả Kỳ ngọt ngào hơn trước
-Con
-Mẹ nói gì vậy? Anh hai nhất định là thương con, hồi nảy hổng nhờ anh đỡ là con té còn gì
-Đúng đó mẹ, con chỉ con một cô em gái, dĩ nhiên phải quan tâm nhiều, mẹ chớ lo
Bội Phong cảm thấy không còn chán ghét cô em gái Khả Kỳ nữa
Bội Phong nằm trên giường, hai mắt chăm chăm nhìn lên trần nhà, trong trí óc chàng lại hiện lên hình ảnh Khả Kỳ ngồi bên bồn phun nước hồi chiều Lúc ấy chàng thật sự cảm thấy tâm tư giao động
vì cái vẻ thanh thoát, bình thản của Khả Kỳ "Trời ạ! Chắc ta bệnh rồi; mới nhìn thấy đứa em gái lâu ngày chưa gặp mà tim đập mạnh, vậy là nghĩa lý gì ?" Bội Phong tự chế nhạo mình, rồi tự tìm lý do giải thích cho những cảm giác không hợp lý của mình : " Chắc ta ngồi phi cơ lâu quá, tinh thần mỏi mệt nên sinh biến thái !"
Cốc, cốc, cốc ! Có tiếng gõ cửa Chàng chưa kịp trả lời, Khả Kỳ ở bên ngoài đã lên tiếng : "Anh hai, ngủ chưa vậy ? Nếu chưa ngủ cho em vô nói chuyện chút được không ?" Bội Phong phóng vội xuống đất, chạy đến mở cửa Nhìn thấy gương mặt tươi cười của Khả Kỳ, bao nhiêu tình cảm nôn nao trong lòng chàng lại trỗi dậy Cố gắng giữ bình tỉnh, chàng đáp: " Ừ, em vào đi !"
Khả Kỳ cuộn mình trên chiếc ghế sa-lông, tay ôm chiếc gối vào lòng, trông dễ thương như chú mèo nhỏ Bội Phong thầm nghĩ, một nụ cười bất giác nở trên môi Chàng hỏi:
-Có chuyện gì hở em ?
-Mẹ nói anh đi công tác nước ngoài mới về phải không ?
-Phải đó em ạ! Lúc em bị tai nạn, anh đang ở Moscow bận công việc quan trọng nên không về ngay được Thật tình lúc đó anh cũng lo cho em lắm !
Bội Phong miệng nói nhưng trong lòng cảm thấy áy náy, vì thật ra lúc chàng nghe tin em gái bị nạn, chàng cũng chỉ bàng hoàng một chút thôi chứ không hẳn là đau buồn quá mức!
-Em biết ba mẹ với anh thương em lắm, nên em chỉ muốn mau chóng tìm lại ký ức của mình, để anh với ba mẹ khỏi lo buồn vì em nữa." Khả Kỳ tỏ vẻ ưu tư
Bội Phong ngồi xuống bên cạnh Khả Kỳ, choàng vai nàng an ủi:
-Khả Kỳ ơi, chúng ta là anh em một nhà, dĩ nhiên phải lo lắng cho nhau Nếu hôm nay không phải
em, mà là anh đang bị mất trí nhớ, thì em sẽ làm sao ?
-Đương nhiên em sẽ gắng sức chăm sóc anh hai, tận tâm giúp anh hai khôi phục ký ức ! " Khả Kỳ buột miệng nói ngay
-Thấy không ? Thế có gì mà phải lo nghĩ chứ ?
-Anh hai thật sáng suốt !" Khả Kỳ vừa nói vừa dúi đầu vào lòng Bội Phong làm nũng
Trang 6Chàng vuốt nhẹ mái tóc của nàng, thầm hiểu bây giờ chàng có thể đối xử hiền hòa với nàng chỉ vì Khả Kỳ bây giờ nhỏ nhẹ, ôn nhu; chứ nếu như một Khả Kỳ ngang ngạnh, bướng bỉnh như ngày xưa thì sức mấy mà chàng chịu đổi ý Chàng tự hứa từ nay trở đi, sẽ bồi đắp lại tình cảm sứt mẻ giữa hai anh em
Bội Phong ngồi trong văn phòng làm việc, mắt nhìn những giấy tờ trước mặt, miệng cười cười "Anh hai, lái xe cẩn thận, tối về sớm ăn cơm chung nha!" Bên tai chàng còn văng vẳng tiếng Khả Kỳ dặn
dò Hơn một tuần qua, mỗi ngày chàng mỗi phát hiện thêm nhiều nét đáng yêu của Khả Kỳ; đến chính chàng cũng cảm thấy ngạc nhiên vì mình chấp nhận Khả Kỳ một cách mau chóng như vậy Tự biết bản thân không có lòng vị tha rộng rãi, chàng tin chắc mọi thứ đều do tâm tính Khả Kỳ hoàn toàn thay đổi, từ chỗ cứng đầu, ích kỷ, bỗng trở nên hòa nhã, biết quan tâm đến người khác Ngay cả
ba mẹ cũng kinh ngạc không kém, cứ tưởng như một người khác hẳn Tuy thế, bác sĩ có nói rằng những trường hợp nạn nhân bị mất trí nhớ mà tánh tình đột biến như thế cũng đã từng xẩy ra
-"Thưa giám đốc, có phone, dây số 2."
Bội Phong sực tỉnh, vội tiếp điện thoại Chàng vùi đầu vào công việc, nhưng vẫn háo hức trông chờ đến giờ đi về nhà, có Khả Kỳ đang chờ
Tối hôm ấy sau khi chúc em ngủ ngon, Phong ra phòng khách thấy ba mẹ đang ngồi bàn tán, vẻ như đang gặp chuyện khó xử
-Ba mẹ chưa ngủ à ?
-Con đến đúng lúc, ba với mẹ đang chưa biết tính sao đây Ông Vân trả lời
-Khả Kỳ ngủ chưa ?" Bà Dĩ Tư hỏi
-Nó đang mơ mộng đẹp ! Có chuyện gì vậy ba mẹ ?
Hai vợ chồng nhìn nhau hội ý, ông Vân lên tiếng:
-Con còn nhớ Cao Vĩ Kiệt không ?
-A!, anh họ của Mỹ Thanh
Phong sực nhớ ra, từ hôm về nhà đến nay vẫn chưa liên lạc với bạn gái của chàng Có thể nói là chàng quên bén mất Hứa Mỹ Thanh, cả tuần qua chỉ biết có Khả Kỳ !
-Nó cũng là chồng sắp cưới của Khả Kỳ Ông Vân nhắc con
-Chồng sắp cưới ?! Phong cảm thấy hụt hẩng Chồng sắp cưới ? Phải rồi, Vĩ Kiệt là vị hôn phu của Khả Kỳ Chàng gắng hết sức đè nén cơn sóng trong lòng Mấy hôm nay mãi vui với một Khả Kỳ
"mới", chàng quên đi một sự thật rành rành là Khả Kỳ đã có vị hôn phu Không hẳn thế, nói đúng ra, trước khi Khả Kỳ bị mất trí nhớ, chàng đâu bao giờ để ý đến chuyện của Khả Kỳ
-Ba với mẹ đây đang lo là không biết làm sao nói chuyện Vĩ Kiệt cho Khả Kỳ nghe
-Chuyện gì của Vĩ Kiệt ? Phong tự nhiên cảm thấy không ưa cái tên gã con trai này chút nào
-Vĩ Kiệt đi chung chuyến bay với Khả Kỳ về đây May mà cả 2 đứa đều được cứu sống Chỉ có điều
Trang 7Vĩ Kiệt bây giờ vẫn còn nằm hôn mê trong bệnh viện Dĩ Tư buồn rầu đáp "Mẹ với ba chưa dám nói chuyện này cho Khả Kỳ nghe, sợ nó bị xúc động mạnh."
-Con hoàn toàn tán thành ý kiến của ba mẹ, không thể để Khả Kỳ bị khích động thêm lần nữa! Phong buột miệng nói ngay
-Nhưng mấy hôm nay tình trạng Vĩ Kiệt xem có phần khả quan, bác sĩ nói có thể sẽ tỉnh dậy Cho nên ba mẹ chưa biết làm sao nói cho Khả Kỳ nghe mà đừng làm nó xúc động
Phong suy nghĩ một chút: "Để mai con đi hỏi Mỹ Thanh cho rõ ràng tình trạng của Vĩ Kiệt ra sao rồi
sẽ tính Tạm thời ba mẹ khoan nói cho Khả Kỳ nghe đã Có gì con sẽ lựa lời nói với em."
-Ừ, con tính vậy được đó ba mẹ cũng bớt lo
Phong thầm nghĩ: "Hừ cái gã Vĩ Kiệt này đừng hòng chiếm đoạt em gái của ta!"
Tạ Thanh Vân
Sợi tình trớ trêu
Chương 2
Gặp mặt người yêu, Mỹ Thanh mừng lắm nhưng trong lòng không khỏi giận hờn:
-Anh còn nhớ em là bạn gái của anh đấy à ? Đi Moscow cả tháng hơn, anh chẳng điện thoại gì hết! Còn từ hôm anh về đến nay hai tuần rồi, anh mới nhớ đến thăm em
Thanh càng nói càng cảm thấy tủi, mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào ra
-Đừng khóc mà Thanh! Cho anh xin lỗi em, anh thật vô ý quá !
Bội Phong ôm vai Thanh vỗ nhẹ, lòng cảm thấy vô cùng áy náy Đúng thế, từ lúc chàng đi nước ngoài về, mãi mê "làm quen" lại với cô em gái Khả Kỳ, chàng nào có nghĩ đến ai khác Chàng tự trách "ta thật đoản quá, có bạn gái mà chẳng ngó ngàng gì cả"!
Một lát sau thấy Thanh nín khóc, Phong bèn hỏi "thăm dò tình hình" :
-Hết hờn anh chưa ?
-Anh đã xin lỗi rồi làm sao em giận hoài Vả lại em cũng biết sơ sơ vì sao dạo này anh không liên lạc với em " Thanh thực thà đáp
-Lý do gì ? Phong hơi giật mình vội hỏi
-Thì chuyện anh họ em với Khả Kỳ bị tai nạn
-Phải ! Phong thở phào nhẹ nhỏm, nhân cơ hội đi thẳng vào mục đích gặp Thanh hôm nay "Anh
họ em thế nào ? Anh nghe ba mẹ anh nói anh ấy "
Thanh cười ảm đạm : "Đã hơn một tháng rồi, anh ấy vẫn mê man, có một lần tình cờ hơi tỉnh một
Trang 8chút rồi lại mê tiếp Dì dượng em đau khổ lắm, nhất là dì em, chỉ có mỗi mình anh ấy, mà nay trở thành như vậy."
-Chẳng phải mấy hôm nay tình trạng anh ấy có đỡ hơn hay sao ?
-Kinh mạch, thân thể đều ổn định nhưng người chưa tỉnh thì làm sao dám lạc quan hở anh?
- Phong im lặng, thầm tội nghiệp cho nhà họ Cao
-Khả Kỳ thì sao anh ?
-Khả Kỳ sức khỏe bình thường, chỉ có điều không nhớ chuyện quá khứ Nói đến Khả Kỳ, chàng tươi hẳn nét mặt
-Anh nói Khả Kỳ bị mất ký ức ? Thanh ngạc nhiên hỏi
Nàng biết hai anh em nhà họ Tống này như nước với lửa, mà sao thái độ Phong vui vẻ khi nhắc đến Khả Kỳ
-Ừ, bác sĩ bảo đầu cô ấy bị va mạnh quá nên tạo thành như vậy, mai mốt có thể sẽ hồi phục trí nhớ,
mà cũng có thể vĩnh viễn mất luôn Phong chau mày đáp, ra vẻ thương cho Khả Kỳ lắm
-Anh thay đổi rồi! Thanh ngạc nhiên kêu lên
Phong đọc thấy thoáng ngờ vực trong đáy mắt nàng "Kỳ thực anh cũng không ngờ mình thay đổi mau như vậy Khả Kỳ bây giờ nhu mì ngoan ngoãn lắm, cả nhà anh ai cũng mừng."
-Vậy hở ? Em cũng nghe nói người trải qua một biến cố trầm trọng, tính tình có thể thay đổi hoàn toàn
Thanh cũng vui lây, tâm tính nàng thiện lương, dù lúc trước Khả Kỳ với nàng hai bên chẳng ưa gì nhau, nhưng bây giờ nàng nghe Phong kể, nàng cũng mừng cho nhà bên ấy
-Khả Kỳ bây giờ là một cô em dễ thương vô cùng! Phong cười đắc ý
Nhìn nụ cười của chàng, tự nhiên nàng thấy bất an Thanh cảm thấy hơi ghen tức với Khả Kỳ
"Reng reng reng " Chuông điện thoại kêu vang Thanh vội bắt ống nghe "Dì nói sao ? Anh ấy tỉnh rồi! Vâng, vâng, con đến ngay! "
Thanh cúp máy, quay qua ôm chầm tay Phong, lắp bắp nói:
-Đi anh mình đi lên bệnh viện Anh Kiệt tỉnh rồi!
-Đi xe anh cho mau Phong nắm tay nàng, cả hai chạy ra xe, phóng thẳng đến bệnh viện
Tại bệnh viện, vừa thấy Mỹ Thanh, bà Cao ôm chầm lấy nàng khóc nức nở Thanh run giọng hỏi:
"Anh Kiệt tỉnh rồi mà, sao dì khóc ? Có chuyện gì vậy ?"
Bà Cao chỉ lắc đầu, sụt sùi không nói gì
Thanh quay sang vị bác sĩ đứng cạnh, mặt ông lộ vẻ nghiêm trọng "Chuyện gì thế bác sĩ?"
-Anh của cô tuy đã tỉnh, nhưng hiện giờ không nhìn thấy gì cả!
-Trời !! Thanh ôm mặt kêu lên
-Chúng tôi đã kiểm tra đôi mắt bệnh nhân, mọi thứ đều bình thường, bây giờ chưa rõ nguyên nhân tại
Trang 9sao phần thị giác của anh ấy bị mất Ngày mai chúng tôi sẽ xét nghiệm não bộ xem phần thần kinh thị giác có vấn đề gì không?
Thanh sững người, nước mắt lăn dài trên má Phong khẻ kéo tay nàng: " Em vào thăm anh ấy đi !" Thanh sực tỉnh : " Vâng!"
Trong phòng bệnh, Vĩ Kiệt nằm bất động, hai mắt nhắm nghiền, mày nhíu lại Thanh bước đến bên giường bệnh, khẻ gọi "anh hai" Kiệt mở mắt, quay đầu về phía nàng :
" Thanh hả?" Thanh cầm tay anh siết chặc:
-Anh tỉnh dậy, em với dì mừng quá! Anh thấy trong người ra sao ?
-Cũng mong là như vậy Kiệt yếu ớt trả lời, nhắm mắt lại
-Ngủ đi anh Rồi anh sẽ thấy khỏe hơn Thanh khẻ nói
Kiệt nắm tay Thanh một lúc rồi từ từ thả lỏng Chàng muốn hỏi Thanh về Khả Kỳ và Tú Thi, nhưng mệt mỏi quá, chẳng bao lâu chàng chìm vào giấc ngủ
Ra khỏi phòng bệnh, Thanh đứng thẩn thờ Phong hỏi: "Kiệt thế nào?"
-Anh ấy còn yếu lắm!
-Thanh, anh biết lúc này không phải lúc, nhưng anh có chuyện cần nói với em, liên quan đến Kiệt -Gì hở anh ? Thanh hỏi, nhìn thấy vẻ mặt kỳ lạ của Phong
-Em cũng biết Kiệt là vị hôn phu của Khả Kỳ, nhưng bây giờ Khả Kỳ không nhớ chuyện đó, mà hổm nay Kiệt cũng hôn mê, nên nhà anh chưa ai dám nhắc đến Kiệt trước mặt Khả Kỳ, sợ cô ấy bị khích động
-Ý anh nói là
-Anh mong là em với Kiệt lúc này khoan thố lộ cho Khả Kỳ biết liên hệ giữa hai người
-Nhưng đây là chuyện của Khả Kỳ và anh Kiệt chúng mình xen vào làm gì?
-Anh không muốn làm thương tổn Khả Kỳ! Phong nhấn mạnh
Thấy Thanh tỏ vẻ ngạc nhiên, chàng nói tiếp:
-Gần đây anh suy nghĩ lại, thấy mình có lỗi để cho tình anh em sứt mẻ, ba mẹ anh cũng buồn bực không ít về chuyện này Vì thế anh muốn hàn gắn lại vết rạn nứt giữa anh và Khả Kỳ, anh thấy có bổn phận phải chăm sóc cô ấy nhiều hơn
Phong nói một hơi, cố gắng thuyết phục Thanh, và hình như cũng để thuyết phục chính mình! -Em hiểu, nhưng sớm muộn gì cô ấy cũng phải biết
Trang 10-Thì từ từ anh sẽ tìm cách nói với Khả Kỳ
Thanh gật đầu, "Em sẽ nói với anh Kiệt" Phong mừng rỡ ôm nàng vào lòng, "Cảm ơn em" Thanh cảm thấy thật hạnh phúc Mấy năm quen nhau, nàng đã sớm yêu Phong, nếu không lấy được chàng nàng không muốn lấy ai cả! Nàng vẫn chờ, chờ cái ngày Phong sẽ mở miệng cầu hôn thế nhưng chàng trước giờ đối với nàng cứ lúc gần lúc xa, khi thắm thiết, khi lơ đểnh
Khả Kỳ đang ngồi chơi trò chơi điện tử
-"Ôi, tức quá Lại thua rồi" Khả Kỳ đập vào máy, miệng kêu
Phong nhìn em gái, trong đầu suy tính nên mở miệng như thế nào
Mấy hôm nay chàng đã suy nghĩ kỹ, nên nói rõ là hơn
-Khả Kỳ này, nếu lúc trước khi em bị tai nạn, em đã có bạn trai thì em Nói đến đấy chàng bỗng nghẹn lời, không hiểu sao lại khó nói ?!
-Thật hở ?" Khả Kỳ kinh ngạc hỏi
-Nhưng nếu bây giờ em không nhớ cái tên Cao Vĩ Kiệt cũng không sao, vì đâu ai ngờ được chuyện
em mất trí Phong vội vàng giải thích
-Bạn trai em tên là Vĩ Kiệt ? Thật hở anh ?
-Ừmm vị hôn phu của em đó
-Thì ra là vậy Mấy bửa nay em thấy ba mẹ với anh làm như dấu em cái gì đó thì ra là chuyện này! Thế Kiệt giờ ở đâu ?
-Khả Kỳ, hãy trả lời cho anh biết, em còn yêu Kiệt không ? Phong nhìn mặt nàng chăm chăm, hỏi dồn
-Anh sao vậy ? Khả Kỳ ngạc nhiên hỏi - "Em mới nghe anh nói em hơi ngạc nhiên, chứ chẳng có cảm giác gì khác Đến mặt mũi Kiệt ra sao em còn không biết làm sao nói chuyện yêu hay không yêu
-Ừ, em nói đúng !! Phong thở phào nhẹ nhỏm
-Em muốn gặp Kiệt
-Để làm gì ?
-Dù sao em cũng phải hỏi thăm anh ấy chứ
-À chuyện này để vài ngày nữa đã Kiệt đi chung phi cơ với em sau khi cứu về, nó bị hôn mê mới tỉnh dậy mấy ngày trước, nên hãy còn yếu lắm, mà không biết vì lý do gì thị giác bị mất
-Tội nghiệp quá! Khả Kỳ buột miệng kêu
-Nên chờ mai mốt rồi gặp nhé!
Khả Kỳ gật đầu
Tại nhà họ Cao, Vĩ Kiệt nằm trong phòng suy nghĩ miên man Sau bao nhiêu lần thử nghiệm các bác
sĩ vẫn không tìm ra nguyên nhân vì sao chàng bị mất thị giác, vì cặp mắt chàng không hư hao gì cả
Trang 11Họ kết luận có lẽ do chấn thương não bộ tuy không trầm trọng nhưng ảnh hưởng đến phần thần kinh thị giác nên chàng tạm thời bị mù Chính vì không tìm thấy những tổn thương nặng trong não nên các bác sĩ tin tưởng là trong tương lai chàng sẽ sáng mắt trở lại
Mỹ Thanh đã cho chàng hay Khả Kỳ không sao cả, chàng thầm cảm tạ thượng đế Nhưng còn Tú Thi? Tú Thi có được cứu sống chăng ? Mấy hôm nay chàng muốn hỏi nhưng một phần vì còn khá yếu, một phần vì chàng mới bắt đầu chấp nhận cú sốc bị mù, nên chưa tìm hiểu cho rõ Tuy thế câu hỏi đó vẫn lởn vởn trong đầu chàng
-Cô ấy là bạn của Khả Kỳ, cùng về chung chuyến bay với tụi anh đó
-Ô Để em đi lục xem
Kiệt vừa ăn vừa thầm trấn an, "Tú Thi chắc cũng được cứu sống, nàng không thể nào chết được! " -Để em coi số 87, Quan Tú Thi!
-Thật thật hả Thanh ? Trời ơi sao có thể là như thế được! Kiệt kêu lên, đưa hai tay lên ôm mặt tô canh văng xuống đất bể tan
-Bình tỉnh anh hai, dù sao anh cũng nên mừng là tên Khả Kỳ không có trong danh sách này
-Em không hiểu, lỗi tại bọn anh cả, số là anh và Khả Kỳ mời Tú Thi về Đài Bắc chơi, nếu không thì đâu đến nông nỗi này?!
-Anh hai ơi, cũng do số phận cả, anh đừng đau buồn quá mức!
Thanh nói xong bước đến thu dọn những mảnh sành vỡ dưới đất
-Không, anh không tin, anh phải xác minh cho rỏ ràng, báo có khi đăng lộn Thanh, em điện thoại dùm anh số này
Chàng nhờ Thanh điện thoại qua Mỹ hỏi người bạn đồng học Quả thật, sau khi tai nạn xẩy ra, người
Trang 12nhà Tú Thi đã đến nhận xác của nàng, đem về Mỹ an táng cách đây hơn một tháng
Kiệt thẩn thờ cúp điện thoại
Thanh buông tiếng than:
-Tai nạn ai mà ngờ được hở anh Như anh với Khả Kỳ may mắn còn sống, nhưng cũng chưa bình phục, anh thì mất thị giác, Khả Kỳ mất trí nhớ
-Hả ? Khả Kỳ mất trí nhớ? Sao em không cho anh biết ?
-Tại mấy hôm nay thấy anh chưa khỏe lắm nên chưa nói rõ Cô ấy từ lúc tỉnh dậy là chẳng nhớ gì quá khứ cả
-Nếu nếu vậy làm sao xác định cô ấy là Khả Kỳ ? Kiệt run rẩy hỏi
-Thì bác Tống nhận diện, cộng thêm trong túi áo jean của Khả Kỳ có bức hình cô ấy chụp chung với anh
-Thế còn chiếc vòng vàng, vật bất ly thân của Khả Kỳ ? Kiệt gặng hỏi, mong tìm ra câu trả lời -Hình như không thấy đeo trên tay Chắc bị rớt mất hay sao đó
Kiệt nhắm mắt gượng kiềm chế nỗi đau khổ trong lòng
-Anh hai mệt hả? Thôi để em thu dọn rồi đi ra cho anh nghỉ
Thanh vội vả bưng hết báo với những mảnh sành vỡ ra khỏi phòng khép cửa lại
Kiệt ôm đầu gục xuống, nước mắt trào ra Trời hỡi, chàng vẫn nhớ rỏ, chiếc vòng vàng Khả Kỳ đã tháo ra đeo cho Tú Thi, vậy vậy là Tú Thi đã chết !! Một Tú Thi khả ái, dịu hiền kia không còn nữa! Lỗi tại ta! Lỗi tại ta!
Hôm nay là sinh nhật của Khả Kỳ, Bội Phong đặc biệt ngưng làm, về nhà sớm
-Khả Kỳ này, con tìm anh hai đi ra ngoài chơi đi Hôm nay con được làm công chúa, mẹ không bắt phụ bếp đâu Bà Dĩ Tư vừa làm đồ ăn vừa nói với Khả Kỳ
-Không sao, con ưng phụ mẹ mà!
Phong xuất hiện ở ngưỡng cửa bếp:
-Ủa, thì ra em ở trong đây, làm anh đi kiếm nãy giờ
-Anh hai, đến phụ một tay nhé!
-Còn lâu đấy Thằng anh mày chỉ biết ăn chứ có bao giờ chịu bước chân vô bếp Bà Tư lườm cậu con
-Mẹ nói oan quá chừng, dĩ nhiên con sẵn lòng phục vụ cho hai vị tiểu thơ nhà họ Tống này! Phong cười, nháy mắt
-Thằng khỉ, chỉ tổ nịnh bợ Bà Tư mắng yêu "đây, lấy máy đánh trứng đánh cho tô trứng này nổi lên cho mẹ"
-Tuân lịnh Phong đứng bên cạnh Khả Kỳ, tay ráp máy đánh trứng, miệng huýt sáo, lòng tự nhiên thấy vui vui
Trang 13Khả Kỳ đứng cạnh giương mắt nhìn ông anh "trổ tài", mặt tỏ vẻ ngờ vực: " Anh hai có thiệt biết làm không hả ?"
-Trời, dễ ợt vậy có gì là khó đâu Phong bật máy chạy, nói huyên thuyên " Em chưa biết, hồi trước anh ở trong ký túc xá sinh viên, sáng sáng thường đổ chả trứng ăn, có gì lạ đâu "
Thật ra, chàng chỉ đứng nhìn thằng bạn làm, chứ chưa tự tay làm bao giờ, nhưng thấy Khả Kỳ ra vẻ nghi ngờ nên phải nói quá một chút! Anh còn biết đổ pancake, cầm cái chảo hất lên để trở mặt bánh Phong càng nói càng hăng, giơ tay cầm máy đánh trứng, hất lên để diễn tả Chàng quên mất máy đang quay nên khi hất lên bao nhiêu trứng văng tung toé khắp nơi, cả trên áo trên mặt chàng
Khả Kỳ nhìn cảnh Phong ngớ ra với chiếc máy, mặt mũi lấm tấm vệt trứng, nàng không nhịn được phá lên cười "hahaha, khéo ghê hả anh hai!"
Phong cảm thấy nóng mặt "Con quỉ nhỏ, dám cười ta ư ? Phát cho mấy vố vào mông bây giờ." Khả Kỳ nhảy trốn ra sau lưng mẹ, chun mũi chọc quê chàng
Bà Tư vội bảo " Thôi hai chúng mày đi ra vườn chơi đi ! Đứng đây thêm vướng chỗ!"
Khả Kỳ và Phong ra vườn chơi bóng rổ một hồi lâu, cả hai đều thấm mệt, bèn ngồi bệt xuống thảm
cỏ dưới bóng cây nghỉ chân
-Anh hai, em nghe mẹ nói tối nay bạn gái của anh sẽ đến chơi hở ?
-Ừ , Vĩ Kiệt cũng đến
-Em biết Em có nói với ba mẹ, nhân tiện tối nay em sẽ nói ý định của em cho anh ấy nghe
-Ý định của em ? Phong hơi giật mình, hấp tấp hỏi lại, " Ý định gì ?"
Khả Kỳ thấy chàng có vẻ nôn nóng, muốn chọc thêm một chút, "không nói cho anh biết! Chuyện của
em, đâu mắc mớ gì anh !"
Phong cuống lên: "Khả Kỳ, chúng mình là anh em, không nên dấu diếm bí mật, em có chuyện gì muốn nói với Kiệt mà sao không nói cho anh nghe được ?
-Anh làm gì cuống lên thế?
-Hay là em coi trọng cái tên chồng sắp cưới của em hơn anh nữa?
-Đâu phải vậy
-Còn anh, anh có chỗ đứng nào trong tim em không?
-Đương nhiên, anh là ông anh yêu quý nhất trên đời của em mà ! Khả Kỳ bị Phong hỏi dồn dập, nên không dám giỡn nữa
-Vậy hãy nói cho anh nghe em tính nói gì với Kiệt ?
-Em muốn nói với anh ấy là em rất tiếc nhưng em không thể làm vị hôn thê của anh ấy như trước được
-Thật hả ? Phong mừng rỡ kêu lớn
-Thật!
Trang 14-Thế thì hay quá!
-Anh nói gì ? Khả Kỳ không hiểu
-Không không có gì, ý anh nói là anh rất tán thành chủ ý của em
Khả Kỳ chợt nhớ ra điều gì: "Anh, sao lâu nay không nghe anh nói đến bạn gái của anh, mà cô ấy còn là em gái của anh Kiệt nữa ?
-Anh Phong không biết nói sao cho rõ Chàng không thể nói, mấy hôm nay chàng hầu như quên mất Mỹ Thanh; lại càng không thể nói bây giờ trong lòng chàng không chắc Thanh có phải là người tình trăm năm hay chăng ?
-Anh hai, em không phải trách anh, nhưng mà
-Anh biết, tại anh quên không nói sớm, với lại gần đây Thanh bận chăm sóc Kiệt nên anh cũng ít gặp Phong vội chống chế
-Thì ra là vậy Khả Kỳ chẳng hiểu sao trong lòng cảm thấy là lạ
Tối qua nghe mẹ nói anh Phong có cô bạn gái tên Mỹ Thanh, tự nhiên nàng cảm thấy không được vui lắm "Hay là mình ganh với chị Thanh ?" Khả Kỳ tự hỏi
-Khả Kỳ, sao tự nhiên mặt mày xụ xuống vậy ?
-Không có gì, chỉ có điều
-Chỉ có điều sao ?
-Em
Khả Kỳ ngửng đầu đăm đăm nhìn Phong, làm tim chàng cũng rộn lên
-Sao hả ? Phong cảm thấy cổ họng khô cứng, phát âm hơi khó khăn
-Cấm anh không được cười em!
Chàng không cầm lòng được, đưa tay quàng vai Khả Kỳ: "Anh hứa sẽ không cười chuyện gì vậy ?" -Em từ lúc tối qua, nghe mẹ nói đến chị Thanh, em hình như giống như là có hơi ghen với chị ấy Khả Kỳ nói xong, mặt đỏ bừng, vội quay đầu không dám nhìn Phong
Phong xiết chặt vai Khả Kỳ, cảm thấy sung sướng vô cùng
-Khả Kỳ à, em chiếm một chỡ rất đặc biệt, rất quan trọng trong lòng anh, không ai có thể sánh được
em ạ!
Tối hôm ấy, Thanh và Kiệt đến nhà họ Tống chơi
-Dạ chào hai bác, hai bác vẫn khoẻ chứ ạ ?
-Khoẻ, cảm ơn Ngồi chơi các cháu Ông Vân đáp
Hôm nay là lần đầu tiên ông bà gặp lại Kiệt kể từ lúc chàng bị nạn Trông Kiệt có vẻ xanh xao,
nhưng không vì thế mà mất đi nét anh tuấn Nhìn đến cây gậy dò đường trong tay Kiệt, bà Dĩ Tư nén tiếng thở dài Ông trời nhân từ, nhưng có lẽ ngài muốn thử thách con người thêm nữa chăng ? Khả
Kỳ và Kiệt rồi sẽ ra sao ?
Trang 15Có tiếng cười nói lao xao, kế đến Khả Kỳ và Phong bước vào phòng khách
-Thanh, Kiệt Hai người mới đến hả ? Phong hỏi
-Vâng, tụi em mới đến Thanh đáp
-Chào chị Thanh, đến hôm qua em mới biết có một người chị dâu tương lai xinh đẹp như chị đây, Khả Kỳ lên tiếng
-Cảm ơn Khả Kỳ Thanh tươi cười, má hơi ửng hồng, nàng nghe mấy chữ "chị dâu tương lai" thật là mát tai
Khả Kỳ quay sang Kiệt, gọi nhỏ nhỏ: "anh Kiệt!"
-Khả Kỳ? Nãy giờ Kiệt im lặng nghe mọi người chào hỏi, khi nghe tiếng Khả Kỳ, bất giác chàng giật mình "Phải Khả Kỳ không? Giọng em nghe sao là lạ?" Chàng buột miệng hỏi
-Em em khác lúc trước nhiều lắm hở anh Kiệt?
-Ừ kỳ lạ Kiệt nhíu mày, lẩm bẩm như có điều gì khó hiểu
Phong đứng bên cạnh cảm thấy khó chịu, bèn xen vào:
-Thì qua một lần chấn động lớn, dĩ nhiên Khả Kỳ sẽ có nhiều thay đổi!
-Thôi đến giờ ăn rồi, mời mọi người ngồi vào bàn đi nhé! Bà Tư nhắc
Hình như có chủ ý trước, bà Tư xếp chỗ cho Thanh, Kiệt ngồi cạnh nhau, bên cạnh Kiệt là Khả Kỳ, bên cạnh Thanh là Phong Phong nhìn mẹ như thầm trách nhưng bà Tư tản lờ
Ông Vân hỏi: "Kiệt à, đôi mắt cháu có khá thêm chút nào chưa ?"
-Dạ, vẫn chưa thấy gì bác ơi, nhưng sau mấy tuần qua thính giác của cháu có nhiều tiến bộ Kiệt cười đáp
-Ha ha, tốt lắm Kiệt, còn pha trò được là tinh thần còn vững lắm Bác tin là sớm muộn gì cháu cũng sáng mắt lại thôi
-Dạ, cháu cũng mong vậy Thật ra, Kiệt đã bắt đầu hơi lo ngại, tuy chàng còn nuôi hy vọng Nếu vĩnh viễn cuộc sống của chàng chìm trong bóng tối, thì Khả Kỳ sẽ ra sao ? Nàng có muốn vướng bận với một gã mù chăng ?
Suốt bữa ăn Kiệt không nói gì nhiều, ai hỏi thì trả lời, còn không thì chàng im lặng Lắng nghe Khả
Kỳ nói chuyện, Kiệt cảm thấy kinh ngạc Chẳng những thái độ, cách nói chuyện của Khả Kỳ thay đổi, mà giọng nói cũng khác; không phải khác lạ mà là giống một người giống Tú Thi! Không thể nào!! Tú Thi đã tán mạng trên biễn rồi mà ?! Kiệt khổ sở suy nghĩ, chàng ước gì ngay lúc này chàng
có thể nhìn thấy gương mặt của Khả Kỳ để dập tắt nỗi ngờ vực này
Sau bữa ăn, Khả Kỳ kéo Kiệt ra một góc
-Anh Kiệt, em có đôi điều muốn nói rõ với anh
-Chuyện gì hở Khả Kỳ ?
-Em biết anh là vị hôn phu của em, nhưng
Trang 16-Khả Kỳ, em khỏi phải nói anh cũng hiểu, nếu em muốn tự do anh không trách em đâu, anh chỉ mong sao em được luôn luôn vui vẻ Kiệt xen vào nói, thâm tâm bỗng thấy trống rổng
-Anh, anh đừng ngắt lời em, để cho em nói hết Khả Kỳ cầm lấy tay Kiệt khẻ lay như nhắc nhở "Em rất khổ tâm vì dòng ký ức bị lạc mất, nên bây giờ đối với em anh chỉ là một người dưng, một người
lạ mới quen em xin lỗi anh Tuy thế, em hy vọng chúng mình có thể làm quen lại với nhau như hai người bạn mới? Được không anh? Được không anh?"
-Khả Kỳ Chợt cảm thấy mắt cay cay, Kiệt ôm chầm lấy Khả Kỳ, "Anh đồng ý, trăm ngàn lần đồng ý! Từ trước đến nay anh vẫn yêu em, anh sẽ chờ, chờ đến bao giờ em tìm lại được tình yêu của em dành cho anh."
Một niềm xúc cảm dâng lên trong lòng Khả Kỳ Nàng chẳng rõ mình đang vui hay buồn
-Nào, chúng ta lại cắt bánh mừng sinh nhật em đi chứ Khả Kỳ Phong lớn giọng gọi Khả Kỳ Không hiểu sao Kiệt có cảm giác trong giọng nói của Phong có ẩn chứa thái độ thù địch! Tại sao? Chàng thật không hiểu
Mọi người quây quần lại, cùng hát bài mừng sinh nhật cho Khả Kỳ Trước khi thổi tắt nến, Khả Kỳ thầm ước 3 điều: một là cho nàng và Kiệt bình phục như xưa, hai là cho ba mẹ luôn khỏe mạnh, 3 là cho anh hai cùng chị Thanh mãi bên nhau
Nàng biết lòng có chút gì miển cưỡng với câu ước thứ ba nhưng nàng vẫn tự bảo mình phải khấn như thế
-Khả Kỳ, ba mẹ cho con chiếc vòng này đeo, coi như là bùa hộ mệnh mới Đừng bao giờ tháo ra con nhé!
-Dạ
-Khả Kỳ, anh hai tặng em món quà này thích không? Khả Kỳ mở chiếc hộp bọc nhung, trong có chứa một xâu chuỗi đeo tay, làm bằng những hạt ngọc trai có hình những trái tim bé xíu, trông rất khéo
-Ôi, cảm ơn anh hai, dễ thương quá!
Phong nhìn Khả Kỳ, cười rạng rỡ Đứng bên cạnh tự nhiên Thanh cảm thấy bất an Đã lâu nàng không thấy nét cười thoải mái sung sướng đó trên mặt chàng Thế mà bây giờ
Tạ Thanh Vân
Sợi tình trớ trêu
Chương 3
Trang 17"Khả Kỳ, tha thứ cho anh, Khả Kỳ Tú Thi, đừng bỏ anh, đừng bỏ anh Khả Kỳ Tú Thi Tú Thi Khả Kỳ !!!"
Kiệt choàng tỉnh, mồ hôi đổ giọt trên trán "Lại mơ nữa", chàng lẩm bẩm
Từ hôm sinh nhật Khả Kỳ về đã một tuần nay, đêm nào chàng cũng mơ một giấc mộng tương tự:
"Khả Kỳ nhìn chàng với ánh mắt ai oán đầy trách móc, thế rồi Khả Kỳ bỗng hóa ra Tú Thi, đang đứng mĩm cười, vẫy tay từ giã chàng "
Kiệt ngồi dậy tựa lưng vào tường, trong lòng hồi tưởng lại ngày trước
Dạo đó chàng quen Khả Kỳ nàng đang ở bậc cuối trung học, còn Kiệt là sinh viên đại học năm thứ
ba Khả Kỳ nhõng nhẽo, kiêu kỳ nổi tiếng, nhưng Kiệt si mê cô bé bướng bỉnh nên cố công theo đuổi Dần dà tình yêu nở rộ trong lòng cả hai, nên họ quyết định đính hôn với nhau, sau đó cùng sang
Mỹ du học Hai bên gia đình dự định khi nào Khả Kỳ học xong sẽ làm lễ cưới Thế nhưng tính tình Khả Kỳ ngày một trở nên ngang ngược hơn, dễ hờn, dễ chạm tự ái, không bao giờ chịu nhận lỗi; đôi bên đã lắm phen cãi nhau, giận nhau rồi hòa Những nét mà ban đầu Kiệt thấy là đáng yêu, giờ đã mất sức thu hút Cái tình cảm chàng dành cho Khả Kỳ vẫn còn, nhưng sự đam mê thưở ban đầu không còn nữa Chàng đành chấp nhận, thầm mong với thời gian, Khả Kỳ sẽ trưởng thành hơn Thế rồi cách đây 2 năm, Tú Thi xuất hiện Nhìn cô bạn mới của Khả Kỳ, Kiệt không ngờ trên đời này lại có hai người xa lạ mà giống nhau đến thế Khả Kỳ vẫn thường đùa bảo mọi người rằng cả hai
là chị em song sinh, không ít người tưởng thực! Bộ ba quen nhau lâu ngày, Kiệt chỉ nhìn qua là phân biệt được ai là ai , vì chàng biết rõ tính cách của mỗi người: Tú Thi dịu dàng trầm lặng, Khả Kỳ sôi nổi ngông nghênh
Ngày tháng trôi qua, chẳng biết tự lúc nào Kiệt thầm yêu Tú Thi Chàng chưa bao giờ dám tỏ lộ cho
ai biết, đừng nói chi đến cho Khả Kỳ hoặc Tú Thi! Đã bao nhiêu lần, chàng ước ao phải chi Khả Kỳ giống Tú Thi một chút, bớt ích kỷ, biết nghĩ đến người khác một chút Kiệt không rõ là mình yêu Tú Thi vì nàng có những đức tính mà Khả Kỳ thiếu, hay vì cá nhân Tú Thi Chỉ biết là cả hai thiếu nữ đều chiếm một vị trí rất lớn trong tim chàng, nếu phải mất một người, chàng sẽ rất đau buồn Kiệt biết rất rõ chàng sẽ mãi mãi ôm mối tình câm này, vì nếu nói ra hẳn là cả ba người sẽ đau khổ! Chàng lại càng không dám nghĩ đến một mai nếu Tú Thi yêu một ai đó, thì chàng sẽ cảm thấy thế nào ?!
Nhưng giờ đây chàng sẽ không phải lo nữa, vì Tú Thi đã không còn trên cõi đời này Và Khả Kỳ bây giờ là một cô gái hết sức khả ái
"Tú Thi, Tú Thi - Kiệt khẻ gọi, lòng cảm thấy đau xót
Bất chợt trong đầu chàng loé lên một dấu hỏi Tại sao Khả Kỳ bây giờ lại giống Tú Thi ? Mặc dù không nhìn thấy mặt nhưng qua cách nói chuyện của Khả Kỳ, từng câu từng chữ đều rất giống cách
Trang 18Tú Thi trò chuyện Như vậy nghĩa là sao ? Có thể nào có thể nào nàng chính là Tú Thi thật không ? Kiệt vội gạt phăng giả thuyết đó quá hoang đường, không thể nào xẩy ra được !! Lý trí chàng gào lên như thế, nhưng con tim chàng vẫn ôm chút hy vọng biết đâu biết đâu Giá mà bây giờ chàng sáng mắt thì chắc chắn nghi vấn này sẽ được giải toả ngay
Bao nhiêu ý tưởng quay cuồng trong óc Kiệt, lâu dần chàng mệt mỏi thiếp đi
Phong chăm chú nhìn chiếc đồng hồ treo tường, tưởng như thể nếu cứ nhìn hoài chiếc kim đồng hồ
sẽ đi mau hơn Chàng mong đến giờ tan sở để phóng về nhà gặp Khả Kỳ Chàng vốn muốn đi về sớm nhưng phải làm gương cho cấp dưới nên chàng nấn ná lại
Reng Chuông điện thoại reo, Phong thuận tay nhấc ống nghe:
-Phong hở ? Em, Thanh đây
-Mỹ Thanh ! Có chuyện chi không em ? Giọng Phong hơi lộ vẻ bất ngờ
-Không có chuyện thì không được phép tìm anh sao ?
-Anh không phải có ý đó Phong chống chế, mắt vẫn chăm nhìn đồng hồ
-Thế ý anh như thế nào ? Từ hôm sinh nhật Khả Kỳ đến nay đã hơn một tuần, mà anh chẳng hề liên lạc với em, điện thoại cũng không, vậy là nghĩa làm sao!
- Độ này anh bận công việc sở quá, cho nên Phong nói trớ
-Thật không ? Thanh tỏ ý mỉa mai
-Thanh à, tại anh vô ý cả, em đừng giận nữa mà Phong xuống giọng năn nỉ
-Chỉ vậy thôi à ? Một tuần không gặp bạn gái, anh chỉ xin lỗi một tiếng là xong sao ?!
-Anh Chàng biết mình đáng tội, nên đổi giọng dỗ ngọt, "Thanh ơi, tối nay mình đi ăn chung nhé, cho anh cơ hội chuộc lỗi em nhé!
-
-Tan sở xong, anh đến đón em, chờ anh tại chỗ cũ, ok ?
-hm
-Im lặng có nghĩa là đồng ý phải không ? Vậy đi nha Bye em
Phong cúp điện thoại, thở dài
Ban đầu chàng tính về sớm chơi với Khả Kỳ, mà giờ Ahhhh!
Chàng điện thoại về nhà, gặp Khả Kỳ Nàng nghe nói Phong không về ăn tối nên tỏ ra thất vọng Phong cảm thấy khó chịu, vội cúp máy vì chàng biết nói thêm vài câu nữa, chàng sẽ bỏ hết tất cả, dẹp luôn buổi hẹn với Thanh mà chạy về nhà !
Tiếng chuông tan sở vang lên, nhưng Phong chẳng thấy hứng thú gì mấy
Khả Kỳ đặt ống nghe xuống, mặt buồn buồn Vẫn biết chuyện Phong đi ăn tối với bạn gái là bình thường, nhưng nàng cảm thấy khó chịu sao sao ấy! Nàng biết mình không thể nào độc chiếm tất cả thì giờ của Phong, nhưng nàng vẫn ao ước Phong chỉ ở bên nàng mà thôi
Trang 19"Ta thật ích kỷ, anh hai đâu phải chỉ có một mình ta!" Khả Kỳ tự trách móc, ngẩn ngơ nhìn trời tối dần
Reng Chuông điện thoại lại reo
-Khả Kỳ phải không ? Anh Kiệt đây em
-Chào anh!
-Em đang làm gì đó ? Sang bên anh chơi được không ?
-Em chưa ăn tối
-Không sao, qua nhà anh ăn cũng được
-hm vậy cũng được, để em nói mẹ một tiếng
-Vậy anh kêu bác Ba đem xe qua đón em nhé!
Khả Kỳ thầm nghĩ: "có lẽ nên đi chơi cho khuây khỏa."
Trong tiệm ăn Nhật, Mỹ Thanh thấy Phong thật lơ đểnh, đánh rơi đũa hai, ba lần
Không nhịn được, Thanh lên tiếng:
-Nếu anh không muốn đi với em, thì không nên miển cưỡng, đừng để đầu óc đâu đâu, nhìn phát khó chịu!
-Anh Bị Thanh nói trúng tim đen, Phong cảm thấy ngượng ngùng "Xin lỗi em "
-Em không cần anh xin lỗi, em chỉ Thanh không kềm được từng giọt nước mắt lăn dài trên má Cũng may hai người đang ở trong phòng riêng, không có ai dòm ngó, nhưng cũng vì thế nước mắt nàng càng trào ra
- Đừng khóc nữa mà Thanh Phong vội chậm nước mắt cho Thanh, "Có chuyện gì em cứ nói, đừng khóc nữa "
Thanh nghe nói, càng cảm thấy chua xót
-Thanh
- Độ này em lo lắm em sợ nàng vừa khóc vừa nói
-Từ từ, em cứ nói Phong ôm nàng vào lòng vỗ về
-Em sợ anh hết thương em rồi
-Sao em có ý nghĩ dại dột vậy ?
Tuy là gần đây vì Khả Kỳ mà chàng có bỏ quên nàng, chàng cũng cảm thấy áy náy, nhưng nếu nói chàng thay lòng đổi dạ thì thật không đúng!
-Vậy sao anh không điện thoại cho em ? Nếu hôm nay em không gọi anh, chắc anh cũng không nhớ
có em trên cõi đời này nữa!
-Làm gì có chuyện đó, em đừng nghĩ lung tung!
-Vậy anh nói thử em nghe, mấy ngày nay anh làm gì, chẳng gọi em một tiếng ?
-Anh
Trang 20-Anh đừng viện cớ bận công việc, nếu anh thật yêu em thì hãy nói thật đi!
Phong im lặng một chút, rồi trả lời:
-Thanh à, em nghe anh nói nhé Anh biết gần đây anh không ở bên em thường xuyên, nhưng em phải tin anh, anh không hề quên em, chỉ vì
-Chỉ vì sao ?
-Em cũng biết, anh với em gái từ xưa đến nay vốn không hợp, thế rồi cũng nhờ những chuyện xẩy ra trong mấy tháng qua, anh lại có cơ hội tìm lại tình anh em Ba mẹ anh hy vọng hai đứa sẽ tiếp tục vun bồi tình cảm hai bên cho gia đình êm ấm, mà anh cũng nghĩ như vậy Nên gần đây, anh chỉ chuyên chú tâm tư đến Khả Kỳ
-Vậy gần đây anh chỉ ở nhà với Khả Kỳ ?
- Đúng vậy Bởi thế em không nên nghĩ linh tinh, anh mong em hiểu cho anh
-Em - Thanh không biết phải nói sao Những lời Phong nói rất hợp tình hợp lý, nàng không thể chỉ trích được Nhưng nàng không làm sao giải thích được nỗi bất an trong lòng!
-Thanh, chẳng lẽ em không tin anh ?
-Dĩ nhiên em tin anh, nhưng
Nàng không nói ra, nhưng trong lòng đã rõ nàng đang ghen với Khả Kỳ Nàng ganh tức Khả Kỳ có nhiều thời gian bên cạnh Phong, dẩu biết Khả Kỳ là em ruột của Phong, nhưng nàng không kềm được lòng ghen
-Thanh, nói đi chứ!
-Em
-Từ nay anh sẽ dành thêm thời gian cho em, đừng giận anh nữa nhé!
- Thanh bị thuyết phục
-Thanh à
-Anh không được quên lời đó nha!
-Cam đoan là không!
Phong thở phào nhẹ nhỏm
Tại nhà Kiệt
Khả Kỳ bước vào phòng khách, nhìn chung quanh với cặp mắt của một người lạ, chưa từng đặt chân đến nơi này bao giờ Khả Kỳ nghĩ chắc trong quá khứ mình đã nhiều lần đến nhà Kiệt, nhưng bây giờ nàng không có một mảy may ký ức nào!
-Khả Kỳ đó à ? Anh đang ở trong phòng ăn, em vào ăn kẻo đồ ăn nguội hết !
Khả Kỳ băng qua phòng khách, vào phòng ăn, thấy Kiệt đang ngồi tại bàn với ly cà-phê Trên bàn thức ăn đã dọn sẵn, có cả món đậu hủ nhồi tôm và cải xanh luộc mà nàng rất ưa thích
-Anh Kiệt ăn chưa ?
Trang 21-Anh ăn lúc sớm rồi em! Em ngồi xuống ăn đi, để anh ngồi ngắm em ăn !
-Í! Mắt anh sáng rồi hở ?
- Đâu có, anh chỉ nói chơi thôi! Không ngắm được thì nghe vậy
-Cái anh này, chọc em hoài, coi chừng cái thân anh đấy!
Nói xong, Khả Kỳ bật cười, Kiệt cũng cười theo, lòng cảm thấy thật vui sướng Chàng thầm cảm ơn
Mỹ Thanh đã gọi về báo là tối nay nàng đi ăn tối với Phong; nhờ vậy chàng mới dễ dàng rủ Khả Kỳ qua chơi được
Mấy hôm nay Kiệt rất muốn nói chuyện riêng với Khả Kỳ để chứng thực mối hoài nghi của mình nhưng không có dịp nào cả May mà hôm nay Khả Kỳ chịu qua đây!
-Hm ngon ghê! Sao anh biết mấy món khoái khẩu của em mà chuẩn bị trước hay thế ?
- Dĩ nhiên anh phải biết rồi, vợ anh thích ăn gì mà anh không biết sao được! Kiệt nửa đùa nửa thực đáp
-Anh Khả Kỳ chợt nghẹn lời, tự nhiên nàng cảm thấy ngại ngùng, vì trong lòng không có chút rung động gì với Kiệt cả!
Thấy Khả Kỳ bỗng im bặt, Kiệt biết mình lỡ lời, vội nói:
-Khả Kỳ, anh chỉ nói giỡn thôi mà! Thôi, em ăn tiếp đi anh không đùa nữa!
-Em em chỉ cảm thấy đối với anh thật bất công Khả Kỳ nói nho nhỏ
-Em đừng nghĩ vậy, gặp được em trò chuyện là anh vui rồi Để anh mở nhạc cho em nghe nhé! Nói xong Kiệt lần mò ra phòng khách vặn nhạc lên Gần đây chàng đã bắt đầu quen đi đứng trong nhà, biết chỗ nào để vật gì, không còn đụng đổ lung tung như ban đầu nữa
Ngồi trên ghế sa-lông, Kiệt suy nghĩ Hôm nay chàng có dụng ý muốn thử xem mối hoài nghi của mình có lý do chăng Vì thế, những món ăn chàng đặt mua là những món mà trước đây chàng biết Tú Thi rất thích Những bản nhạc chàng mở lên bây giờ cũng là những bài Tú Thi yêu chuộng!
-Nhạc hay ghê! Anh Kiệt khéo chọn quá! Khả Kỳ vừa nói vừa bước vào phòng khách
-Em biết bài này không ?
-Em có cảm giác rất quen thuộc nhưng em không nhớ đã nghe ở đâu!
Kiệt thầm nghĩ: "Có thể nào em là Tú Thi chăng ? Hay chỉ là em thay đổi ?
-Khả Kỳ này, em có muốn đi đâu chơi không ?
-hm anh tính đi đâu ? Khả Kỳ dè dặt hỏi, chỉ sợ Kiệt không nhìn thấy đường đi, không tiện đi đến chỗ đông người
-Anh nhớ có một quán cà-phê sát bãi biễn chơi nhạc rất hay, nên muốn ra đó chơi, có thể nghe tiếng sóng biển, em đi chơi chung với anh nhé?
Khả Kỳ nửa muốn chối từ, nhưng cảm thấy không nỡ nên nàng đổi ý:
-Thế cũng được hình như em chưa ra đó bao giờ hả anh ?
Trang 22-Chưa, em à
Ra đến quán cà-phê, Kiệt dặn bác Ba tài xế hai tiếng đồng hồ sau quay lại đón Nghe tiếng xe rồ máy
đi, Kiệt quay qua choàng vai Khả Kỳ, cuối xuống khẻ nói:
-Kể từ giờ phút này tính mạng anh nằm trong tay em đấy nhé! Nào, dắt anh vào đi chứ!
Phản ứng đầu tiên của Khả Kỳ là dang ra, nhưng nàng kịp thời nghĩ lại, nếu Kiệt không ôm sát nàng
mà đưa tay cho nàng dắt đi thì trông chàng sẽ rất giống hệt người mù có lẽ Kiệt rất sợ người khác nhận ra điểm đó !! Nghĩ đến đây, nàng không thấy khó chịu nữa
Vào đến chỗ ngồi, Kiệt quen miệng gọi một ly cà-phê đen, còn Khả Kỳ gọi một ly sô-cô-la với nhiều sữa Kiệt giật mình suy nghĩ "Khả Kỳ lúc trước chúa ghét kem béo, chắc chắn không bao giờ uống sô-cô-lô như vầy ", và thế là cái giả thuyết mà ban đầu chàng cho là hoang đường hình như mỗi lúc một gần sự thật hơn một chút!
-Khả Kỳ này, gần đây em có nhớ ra được chút gì không ?
-Em chẳng nhớ được chút gì cả, nhiều khi cảm thấy khó chịu mà không biết làm sao
-Từ từ sẽ được em à Vậy bây giờ em có dự tịnh gì không ?
-Em muốn trở lại Mỹ học cho xong mảnh bằng, vả lại, biết đâu qua bên đó thay đổi khung cảnh, em
sẽ nhớ lại mọi việc
-Thật hả ! Kiệt hơi chới với
-Nhưng mà ba mẹ với anh Phong nhất định không chịu, chỉ sợ đi máy bay có chuyện gì xẩy ra nữa, nên em cũng đành dẹp bỏ ý định
-Vậy cũng tốt ! Kiệt buột miệng đáp, cảm thấy mừng rở vì Khả Kỳ sẽ ở gần chàng luôn
-Còn anh thì sao ?
-Anh vốn định học lấy thêm bằng tiến sĩ, nhưng bây giờ phải hoãn lại mọi thứ Tuy vậy, khi nào mắt anh khỏe lại thì chắc anh sẽ ở đây giúp ba anh làm việc trong công ty Em ở đây thì anh cũng không
đi đâu
Tuy nói thế nhưng Kiệt cũng lo lắm, lỡ mà chàng mù luôn cả đời thì sao ?
-Anh lúc nào cũng rõ mình muốn làm gì, không giống em cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, tài cán chẳng có gì, suốt ngày đi ra đi vào không hà, thật là dở hơi!
-Khả Kỳ nè, nếu mà em thấy ở nhà hoài chán, thì ra phụ việc ở hãng ba em kìa
-Ừ nhỉ, sao em chẳng nghĩ ra! Ra ngoài đó còn giúp được ba với anh hai, Khả Kỳ vừa nói vừa tưởng tượng mỗi ngày đều làm việc chung với Phong
Kiệt và Khả Kỳ mải mê nói chuyện Khả Kỳ cố hỏi Kiệt về những nơi, những lần trong quá khứ cả hai đã đi chơi với nhau, với hy vọng sẽ nhớ ra được điều gì chăng ? Phần Kiệt cũng muốn kể cho Khả Kỳ nghe nhiều kỷ niệm, nhằm dò xét xem nàng có phản ứng gì chăng, để xem giả thuyết của mình có đứng vững hay không ? Tuy nhiên đến lúc ra về, chàng vẫn chưa xác định được, còn Khả
Trang 23Kỳ cũng không gợi lại được chút ký ức nào
Về đến nhà, Khả Kỳ hỏi Kiệt:
-Anh có muốn vào chơi không ?
Kiệt chưa kịp trả lời, chỉ nghe tiếng chân người chạy ra, rồi tiếng Phong lớn giọng:
-Cao Vĩ Kiệt, mi cả gan dụ em gái ta đi đâu ?
Cả Khả Kỳ và Kiệt đều giựt mình, Khả Kỳ hỏi:
-Anh hai, anh không phải đi chơi với chị Thanh sao ? Sao về sớm vậy ?
-Tôi rất biết chừng mực, không giống như cô, đi với người ta đến khuya còn chưa muốn rời, cũng không nói trước với tôi một tiếng !
-Em có nói với mẹ rồi mà Khả Kỳ tức tối, nghẹn lời trước giờ anh hai có bao giờ nói nặng như vậy đâu ?
Kiệt xen vào:
-Nè anh Phong, làm ơn nhìn rõ sự việc một chút Khả Kỳ đã lớn rồi, không cần phải xin phép anh nữa Vả lại tôi với Khả Kỳ đã từng đính hôn với nhau, bây giờ tôi có rủ Khả Kỳ đi chơi một lát thì có
gì sai trái đâu ?
-Khả Kỳ là em tôi, tôi phải lo ngăn ngừa chứ, để lỡ nó bị kẻ xấu dụ dỗ!
-Anh nói ai xấu ? Kiệt nổi nóng
-Tôi muốn đi chơi với Khả Kỳ là quyền của tôi!
-Mi dám cả gan ? Phong gườm gườm nhìn Kiệt !
-Khả Kỳ không từ chối thì tôi sẽ mời Khả Kỳ đi chơi hoài!
-Khả Kỳ, từ nay không được giao du với hắn nữa! Phong quay sang nói với Khả Kỳ, nàng đang tấm tức khóc, Thanh đứng bên cạnh an ủi
-Không! Anh Kiệt có gì xấu mà cấm em đi chơi với ảnh chứ ? Anh thật ngang tàng!
Khả Kỳ nói xong, bỏ chạy vào nhà
Phong tức giận quay sang Kiệt:
-Cũng chỉ tại mi thôi ! Vừa nói vừa nhào đến xô Kiệt một cái Vì quá bất ngờ lại không thấy trước, Kiệt không kịp thủ thế nên bị đẩy lùi ra sau, đầu va vào chiếc cột chống mái hiên Thanh vội chạy đến can:
-Anh Phong, anh có điên không ?
Phong sửng người, chợt nhớ ra Kiệt đang bị mù! Chàng khoát tay bảo:
-Xin lỗi thôi hai người về đi! Rồi quay vào nhà đóng sầm cửa lại
Thanh kéo Kiệt ra về
-Sao Phong lại nỗi cơn vậy Thanh?
-Hồi sớm em với anh Phong ăn tối xong, anh ấy sợ Khả Kỳ ở nhà một mình buồn nên vội về nhà, ai
Trang 24ngờ Khả Kỳ đã qua nhà mình Phong liền gọi qua nhà, nhưng dì nói anh với Khả Kỳ đi chơi rồi, thế
là anh ấy nổi sùng!
-Em có thấy thái độ của hắn vô lý quá mức không ? Hắn ví anh như là con sói chực bắt cừu non! -
Thanh im lặng, nỗi bất an như bóng mây đen lại kéo đến
-Khả Kỳ! Khả Kỳ! Mở cửa được không ?
Phong gõ cửa phòng Khả Kỳ, không biết bao lâu rồi
Khả Kỳ vùi đầu trong chăn, nước mắt chảy như mưa Nàng cảm thấy oan uổng, bị ăn hiếp quá mức! Thật ra, nàng nào có ham đi chơi với Kiệt, chỉ vì Phong hẹn bạn gái đi rồi, nên nàng ở nhà lủi thủi một mình, mới sang nhà Kiệt chơi cho đỡ buồn Ai ngờ Phong lại nổi điên vô lý như vậy, còn nói mĩa mai nàng nữa!
-Khả Kỳ, Khả Kỳ, em không chịu mở cửa cũng được, nhưng cho anh biết em không sao cả chứ ? Lúc nãy nóng quá anh lỡ lời, chứ anh không hề nghĩ oan cho em Cho anh xin lỗi nha
Giọng Phong rất dịu, pha lẩn ý hối hận Khả Kỳ nghe cũng bớt giận, nhưng nàng vẫn nhắm chặt mắt, không thèm trả lời
-Khả Kỳ, tỉnh dậy đi, Khả Kỳ!
Khả Kỳ mơ hồ nghe có tiếng ai gọi, nàng cố mở mắt ra xem, thì thấy gương mặt lo âu của Phong -Anh hai về rồi hở Nàng cố nhoẻn miệng cười, nhưng sao nhếch môi cũng thấy khó khăn
-Khả Kỳ, ráng tỉnh dậy, em đang phát sốt rồi này, dậy anh đưa đi bác sĩ Phong nói xong cuối xuống
bế xốc Khả Kỳ đi vào nhà "Em sao dại quá, để ướt cả áo, lại phơi nắng trưa, bịnh chết!"
-Em chờ anh về để nói nói em không giận anh nữa Khả Kỳ nhíu mày nói, mắt mở không nổi -tsck tsck mẹ đâu, sao để em ngủ ngoài này mà không kêu dậy ?
-Mẹ đi thăm bạn chưa về anh đừng lo, em chỉ nặng đầu một chút ngủ dậy sẽ hết
-Ừ, nhưng nhớ thay áo khô, kẻo bệnh đó! Phong đặt Khả Kỳ xuống giường
-Em khát nước quá
- Để anh đi lấy cho em ly nước cam
Trang 25Lúc Phong quay trở lại phòng Khả Kỳ, nàng đã ngủ vùi Khẻ kéo ghế ngồi cạnh giường, Phong sửng người ngắm gương mặt say ngủ, có thoáng nét cười của Khả Kỳ Bất giác chàng cuối xuống từ từ, ghé trên đôi môi đỏ mọng Vừa lúc môi vừa chạm, Khả Kỳ chợt khẻ rên Phong như bị điện giựt, vội nhảy lui thật xa, dán mình vào bức tường đối diện Trán chàng nổi gân xanh, mồ hôi nhỏ giọt, tim đập thình thịch không ngớt Chàng kinh hoảng đưa mắt nhìn Khả Kỳ đang say ngủ, bèn lập tức ngó đi chỗ khác, trong óc hiện lại cảnh vừa rồi!
Phong ôm mặt thật lâu, không suy nghĩ được "Trời ơi, ta là một kẻ súc sinh, mới có ý nghĩ xâm phạm em mình!" Chàng tự sỉ vả Nhưng tận đáy lòng, chàng biết mình có nỗi khát khao điên cuồng Chàng muốn độc chiếm Khả Kỳ, chàng muốn chỉ là người đàn ông duy nhất trong đời Khả Kỳ! "Ta điên mất rồi! Sao ta lại có ý niệm xấu xa, chẳng khác cầm thú như vậy!"
Cốc cốc cốc cốc !
-Ai đó?" Phong theo phản xạ tự nhiên hỏi
-Mẹ đây, con làm gì trong đó ?
Bà Dĩ Tư chưa kịp nói hết lời, Phong đã mở cửa ra, hấp tấp nói:
-Mẹ, Khả Kỳ đang sốt, mẹ trông chừng nó, con hơi mệt đi nghĩ chút đã ! Nói xong không chờ mẹ trả lời, Phong hối hả đi về phòng riêng như chạy trốn cái gì!
Đóng sầm cửa lại, Phong buông mình xuống giường, ôm mặt Chàng bỗng cất tiếng cười ha hả như khùng như điên, nhưng thật ra nghe tựa như tiếng khóc của một kẻ đau khổ tột cùng Một giọt nước mắt nhè nhẹ lăn từ khóe mắt chàng
- Bác hở bác ? Con là Kiệt đây! Có tin mừng bác ơi! Con sáng mắt rồi !
- Vậy hả con ? Cảm tạ trời đất Con mới biết hay sao? làm sao con thấy lại được ? Con có đi bác sĩ chưa ?
- Dạ có bác, con đang ở bệnh viện gọi báo cho bác hay này
- Bác sĩ bảo sao ?
- Hiện tại mắt con còn yếu nhưng không có gì hư hại cả!
Trang 26- Tự nhiên con thấy được vậy hả ?
- Sáng nay con thức dậy, mở mắt ra tự nhiên con thấy lòa lòa, sau đó con bắt đầu nhìn ra được những
đồ vật chung quanh mình Sợ mình đang mơ, con vội nhắm mắt một vài giây xong mở mắt ra lại, thì vẫn nhìn thấy được mọi vật dù chỉ mờ mờ! Con mừng quá vội chạy ra báo cho má con hay, xong hẹn gặp bác sĩ gấp để khám xem thế nào
-Rồi bác sĩ nói sao ?
-Bác sĩ nói không hiểu nguyên nhân gì kích thích cho con nhìn thấy lại được, nhưng hễ bắt đầu thấy rồi thì thời gian bình phục sẽ mau hơn Bác sĩ chỉ bảo đeo kính mát cho mắt quen dần với ánh sáng,
và đừng để mắt bị căng thẳng !
- Bác mừng cho con quá! Để Khả Kỳ về bác nói cho nó hay!
- Dạ, tối nay con muốn mời gia đình bác qua nhà con ăn mừng phép lạ này
- Ô tối nay bác và bác trai bận dự tiệc của công ty con à ! Mà thôi, thị giác của con mới phục hồi nên nghỉ ngơi là tốt hơn hết
- Vậy để khi nào con thấy rõ như xưa, thì sẽ mời mọi người đến dự tiệc chung vui Nhưng tối nay con xin phép mời Khả Kỳ qua nhà con chơi
- Được, để bác nhắn lại cho Khả Kỳ
Cúp phone xong, Kiệt ngồi suy nghĩ bất động Vậy là tối nay chàng có thể xác định xem Khả Kỳ có đích thực là Khả Kỳ không ? Hay nàng chính là Tú Thi ? Bấy lâu nay chàng vẫn hoài nghi nhưng giờ
cơ hội đã đến để chàng chứng thực ! Mặc dù chỉ nhìn thấy mù mờ nhưng Kiệt tự tin chàng có thể nhận ra những cử chỉ quen thuộc riêng của Khả Kỳ và Tú Thi Là ai đi nữa chàng cũng thầm cảm ơn thượng đế đã trả lại sinh mạng của một trong hai người mà chàng yêu thương nhất!
Kiệt dấu một chi tiết nhỏ không kể cho bà Dĩ Tư nghe: - đó là bác sĩ có hỏi chàng có bị ngã đầu vào đâu không, vì đôi khi đó có thể là nguyên nhân làm cho chàng nhìn thấy lại Kiệt nhớ lại cách đây mấy hôm bị Phong xô mất thăng bằng nên đầu va vào cây cột, biết đâu vì thế mà chàng sáng mắt! Nhưng Kiệt không dám kể với bà Tư vì sợ sẽ làm rắc rối mọi việc
*****
Vừa về đến nhà, Khả Kỳ gặp mẹ hớn hở báo tin:
-Kiệt sáng mắt rồi con!
-Thật hả mẹ ? Lúc nào ?
-Nó mới nói cho mẹ biết cách đây nửa tiếng thôi
Bà Dĩ Tư thuật lại những lời Kiệt kể cho bà nghe !
Khả Kỳ vừa nghe vừa suy nghĩ lung tung Nàng mừng cho Kiệt, nhưng tự nhiên lại cảm thấy ngại không biết khi Kiệt nhìn thấy nàng sẽ có phản ứng ra sao ? Nàng biết Kiệt hẳn sẽ vui lắm, nhưng có cảm giác mọi việc sẽ thay đổi từ naỵ Có lẽ Kiệt sẽ cố thu ngắn cái khoảng cách giữa hai người vì bây
Trang 27giờ chàng có thừa hy vọng
- Kiệt muốn rủ con qua chơi bên nhà
-Vậy hở mẹ ?
-Con qua thăm cho nó mừng
-Dạ, để con điện thoại cho anh ấy
-
-Xin hỏi Vĩ Kiệt có nhà không ?
-Dạ có, xin cô cho biết tên
-Dạ, cháu là Khả Kỳ
-Ồ, thì ra Tống tiểu thơ, xin chờ một phút để tôi đi gọi cậu hai
Giọng Kiệt vang lên ở đầu giây bên kia:
-Khả Kỳ ơi, anh mừng quá em à
-Chúc mừng anh Kiệt, em biết thế nào anh cũng bình phục mà
-Anh cũng không ngờ vận may đến với mình vào những lúc bất ngờ nhất Khả Kỳ sang bên anh chơi tối nay nhé! Anh có nhiều chuyện muốn nói với em lắm!
- Dạ, cỡ 6 giờ chiều em qua bên anh, được không ?
- Được, để anh bảo bác Ba qua đón em
Khả Kỳ đi vô phòng sửa soạn cho buổi hẹn Nàng cảm thấy có bổn phận đi thăm Kiệt, chứ không thấy háo hức như chuẩn bị đi chơi với người yêu Khẻ lắc đầu, Khả Kỳ tự hỏi không biết lúc trước tình cảm giữa nàng và Kiệt tha thiết đến mức nào, cớ sao nàng lại không có một mảy may ký ức ? Hiện giờ nàng chỉ xem Kiệt như một người bạn bình thường không hơn không kém, mặc dù biết là Kiệt vẫn rất thương yêu nàng
Tại nhà họ Cao tối hôm ấy
Khả Kỳ bước vào phòng khách Đảo mắt nhìn quanh, nàng thấy Kiệt đang đứng bên cửa sổ nhìn ra vườn Khả Kỳ cất tiếng đùa:
-Anh Kiệt, đang mơ gì đó ?
Kiệt trả lời nhưng không quay đầu lại:
- Đang mơ em đấy!
-Thì em đến rồi còn gì, sao anh chưa quay lại à ha, hay là anh sợ em bây giờ nhìn xấu hơn trong trí nhớ của anh phải không ? Khả Kỳ tiếp tục giỡn
-Trong trí anh em lúc nào cũng xinh! Kiệt cười đáp, "anh chỉ muốn chuẩn bị tinh thần, sợ trông thấy
em anh mừng quá xỉu luôn sao ?"
Khả Kỳ bật cười vì lời pha trò của Kiệt:
-Ha ha, chuẩn bị kỹ nhé, lỡ anh té xỉu em không có đỡ nỗi đâu!
Trang 28Thật ra, Kiệt đang lục lọi trong óc để nhớ lại những nét khác biệt giữa Khả Kỳ và Tú Thi Chàng từ
từ quay đầu lại ngắm Khả Kỳ
Trong phòng khách bỗng im bặt, Khả Kỳ cũng đứng im nhìn Kiệt! Kiệt cảm thấy như có luồn máu nóng chạy thẳng lên đầu Phải rồi cũng đôi mắt ấy đôi mắt thật buồn mặc dù nàng đang nhoẻn miệng cười! Đúng rồi không thể sai được cái lối nhìn e dè của nàng như hơi cuối mặt nhưng ánh mắt nhìn lên
Kiệt nhắm mắt lại, lòng tự nhủ, "Khả Kỳ, tha lỗi cho anh! Anh không bao giờ có ý phụ em, nhưng bỗng nhiên anh lại được thêm một cơ hội sống thật với lòng mình Phải! Anh yêu Tú Thi, anh không thể bỏ qua cơ hội quý báu này! Khả Kỳ, em đang ở nơi nào đó hãy hiểu dùm cho anh!"
-Anh có sao không anh Kiệt ?
Kiệt vội mở mắt trả lời:
-Không, anh không có sao! Anh những tưởng sẽ không bao giờ nhìn thấy em nữa!
Kiệt bước đến ôm choàng lấy nàng siết chặt, bụng nghĩ thầm, "Anh sẽ làm mọi cách để chiếm được trái tim của em, Tú Thi!" Chàng bỏ mặc tiếng gọi của lương tâm, "ta không cần cho nàng biết sự thật làm gì, vì nàng đâu có nhớ mình là ai! Là Khả Kỳ hay Tú Thi gì cũng thế, miễn sao ta được ở bên cạnh nàng "
Trong vòng tay Kiệt, Khả Kỳ cảm thấy áy náy vì những tình cảm bộc lộ của Kiệt, nhất là vì nàng không cùng cảm giác ấy!
Cả tuần nay, trong tâm trí của Khả Kỳ lúc nào cũng có một cảm giác khác thường Cái đêm mà nàng bị sốt thật cao Bội Phong đã tận tình chăm sóc nàng Khả Kỳ vô cùng cảm động, nàng nghĩ rằng Bội Phong chắc đã tha thứ cho nàng Anh sẽ không giận Khả Kỳ nữa nên nàng vô cùng sung sướng
Nhưng nào ngờ khi trời sáng những cái nhiệt tình và nồng nàn ấy không thấy nữa vì rất ít khi Khả Kỳ được gặp mặt Bội Phong cho dù có gặp đi chăng nữa thì cũng chỉ là nhanh chóng thoáng qua Tuy nhiên Ba Mẹ nói rằng Bội Phong lúc này như Thần Long Thấy Đầu không thấy đuôi Thật ra cũng điều do công ty quá ư bận rộn Nhưng đối với nàng, Khả Kỳ lại không cho là vậy Nàng cho rằng Bội Phong dang cố tình lánh mặt nàng
"Tại sao vậy?" nàng thật không hiểu chẳng lẻ anh hai còn giận mình hay sao? Không, chắc không phải đâu Nếu Bội Phong còn giận thì tại sao mỗi lần anh về nhà Khả Kỳ đều có thể cảm nhận được sự tiều tụy nơi khuôn mặt và những sự buồn bã trông đôi mắt anh? Chắc Bội Phong có một việc gì đó dấu nàng Khả Kỳ phát giác ra cái khoảng cách giữa nàng và Cao Vĩ Kiệt Đối với Bội Phong, khi nàng bên cạnh anh lúc nào nàng cũng cảm thấy mình thật sung sướng và vui vẻ Một ngày không gặp anh trong lòng Khả Kỳ sẽ có một cảm giác thất vọng Nhưng đối với Vĩ Kiệt nàng hoàng toàn không có cái cảm giác ấy Đã bao nhiêu lần, Khả Kỳ muốn thẳng thắng thố lộ với
Trang 29Vĩ Kiệt Đừng nên chờ đợi nàng nữa Vì Khả Kỳ biết rằng suốt một đời này nàng sẽ không thể nào yêu Kiệt được nữa Thế nhưng, mỗi lần giáp mặt với Vĩ Kiệt Những nhiệt tình, và những trìu mến trên khuôn mặt anh đã làm Khả Kỳ không sao nói lên những gì Khả Kỳ dấu tận đáy lòng mình
"Ôi !!!" Khả Kỳ không cầm lòng được mà đã cất lên tiếng than "Chắc mình sẽ không yêu anh ruột của mình chứ? Khả Kỳ nửa như đùa nửa như thật lòng tự hỏi mình Khả Kỳ biết những lời nói của
Vĩ Kiệt là hợp tình hợp lý, phải Bội Phong chẳng qua chỉ là anh hai của Khả Kỳ, anh ta sẽ có một
sự nghiệp riêng của mình, tình yêu riêng của mình, và cả một cuộc sống riêng của mình nữa, đâu thể nào thường xuyên bên cạnh Khả Kỳ Những thứ này Khả Kỳ đều hiểu và hiểu rất rõ, thế nhưng, Khả Kỳ thật sự muốn được như trước Ngày ngày sánh vai cùng Bội Phong, nếu như thật sự có thể như vậy dù rằng bảo nàng suốt một đời này không thể có bạn trai, nàng đều vui vẻ chấp thuận Trong đầu Khả Kỳ như thoáng qua một ý nghĩ gì đó Khả Kỳ vội vã chạy vào nhà tìm Bà Tống
"Mẹ con có chuyện muốn thưa với mẹ"
Bỗng nàng nhìn thấy sự hiện diện của Bội Phong, Bội Phong đang nâng ly rượu XO chàng uống một hơi không còn một giọt Bội Phong muốn tìm sự quên lãng, thế nhưng càng say có nghĩa là càng tỉnh Càng tỉnh thì Bội Phong đã cảm nhận được bóng dáng yêu kiều của Khả Kỳ thật rõ ràng nàng đang bay bỗng trong đôi mắt của anh
Đã bao nhiêu lần trong giấc mộng, Bội Phong như điên cuồng tiết lộ những tình cảm nồng nàn của mình cho Khả Kỳ biết, đặt lên môi Khả Kỳ những nụ hôn nồng cháy, và Bội Phong đã nói với Khả
Kỳ "anh yêu em" với tất cả chân tình Thì ngay lúc ấy, chàng đã choàng tỉnh trong giấc mộng ấy, tiếp theo là những sự khiển trách và đau khổ của nội tâm " Chắc ta đã điên mất rồi lại thêm một ly rượu đầy Anh lại cạn sạch nó Tuy biết rằng tình yêu của anh đối với Khả Kỳ là trời đất không dung người đời sẽ miệt thị và khinh bỉ, lương tâm của mình sẽ bứt rứt suốt đời Nhưng, Bội Phong lại không có cách nào để ngăn chặn những tình cảm của mình dành cho Khả Kỳ
Chỉ cần mỗi lần nghĩ đến có một ngày nào đó Khả Kỳ tươi cười ngã vào lòng một người con trai khác, nhìn họ thật hạnh phúc và Khả Kỳ vĩnh viễn sẽ thuộc về người con trai ấy thì Bội Phong sẽ điên mất Anh thật muốn giết hết những gã con trai nào gần gũi Khả Kỳ Bội Phong biết mình thật
sự đã điên cuồng, nên anh cố tình lẩn tránh Khả Kỳ, nếu không anh sợ mình sẽ không cầm lòng được trước những tình cảm của mình mà làm ra những gì có lỗi với Khả Kỳ, rồi sao đó Khả Kỳ sẽ hận anh nàng sẽ oán trách anh và mãi mãi hận anh
"Không không không thể như vậy được!!" Bội Phong nói trong sự đau khổ của mình , nếu như để những đều bất hạnh xẩy ra, thì suốt đời này ta sẽ không còn mặt mũi để nhìn ba mẹ nữa Nên anh quyết định để mình chết trong men say cho dù chết trăm lần ngàn lần đi nữa thì những nỗi đau trong lòng anh sẽ không bao giờ biến mất Bội Phong đưa hai bàn tay lên úp vào khuôn mặt xanh xao của mình để che dấu những giọt lệ đang lăn xuống khuôn mặt anh Cái biểu tình ấy thật
Trang 30làm người ta đau lòng làm tim người ta tan nát
Em biết thế nào anh cũng trốn trong góc này! Mỹ Thanh nửa bực bội nửa đau lòng trách nhẹ Phong Nàng thực không hiểu Phong ra làm sao nữa, chỉ cảm thấy hai người ngày một xa nhau
-Em đến đúng lúc đó ! Lại đây, ngồi uống với anh một ly ! Phong nhướng đôi mắt mờ say, nâng ly rượu nói
Thanh bất ngờ lấy ly rượu khỏi tay Phong "Đủ rồi, anh không được uống thêm nữa !"
-Không uống à ? Thế thì anh sẽ đau khổ đến phát điên lên mà chết mất Phong khổ sở đáp
Thanh nhìn vẻ mặt của Phong, lòng càng thêm khó chịu
-Anh Phong, nói thật cho em nghe, mấy hôm nay anh làm sao vậy ? Trước giờ có khi nào anh uống rượu dữ vậy đâu ? Có chuyện gì khó xử hở anh ? Kể cho em nghe đi, rồi chúng mình tìm cách giải quyết
Phong nghe Thanh hỏi, càng cảm thấy đau khổ, tự đáy lòng càng cảm thấy có lỗi với Thanh "Em chẳng giúp anh được gì đâu!"
-Ít ra em có thể chia xẻ với anh, thường chuyện gì nói ra xong mình sẽ cảm thấy nhẹ nhỏm hơn là cứ giữ trong lòng, phải không ?
Phong do dự Đúng thế, nếu có thể nói nên lời mối chân tình chàng dành cho Khả Kỳ, có lẽ nỗi thống khổ của chàng có thể giảm bớt Nhưng còn sau đó thì sao ? Mọi việc sẽ hỏng hết!
Trong trí Phong lại hiện ra cảnh trong phòng Khả Kỳ hôm trước, chàng nhếch môi cười đau đớn -Anh Phong, đừng như vậy mà
-Khả Kỳ, Khả Kỳ! Em đừng khóc nữa! Anh đau lòng lắm!
Thanh chợt sửng người, không nói tiếng nào! Phong bỗng nhận ra người trước mặt chẳng phải Khả
Kỳ mà là Thanh, chàng vội buông tay nàng quay đi Nghĩ lại lời nói vừa thốt, Phong cảm thấy
choáng váng, như vừa rớt xuống hồ nước lạnh, chàng ôm mặt cất tiếng cười lớn
Mỹ Thanh đứng sửng nơi đó, đầu óc trống rổng nhìn Phong cả cười như điên, đầu óc nàng như không thể tiếp thu những gì vừa nghe thấy Nàng cố hết sức lấy bình tỉnh, đè nén tất cả những lời trách móc Đến bây giờ nàng mới hiểu tại sao mình vẫn cảm thấy bất an, thì ra là thế ! Không! Đúng
ra Thanh đã sớm biết tâm tình của Phong, chỉ vì nàng muốn chạy trốn Nàng sợ phải đương đầu với
sự thật tàn nhẫn này
Phong quay đầu nhìn nàng, nâng ly rượu nốc cạn "Em mắng chửi anh đi! Anh là kẻ phản bội em,
Trang 31một gã điên rồ đi yêu em gái ruột của mình! Hãy mạt sát anh đi!"
Thanh hít một hơi dài, từ từ đáp: "Sự việc không đến nổi ghê gớm như anh nghĩ đâu Em tin là cái tình cảm anh dành cho Khả Kỳ chỉ là trong một thoáng bồng bột; đã quá lâu anh xa rời em gái, nên bây giờ anh muốn vun bồi lại cái tình cảm đó trong khoảng thời gian quá ngắn ngủi, nên anh mới cảm thấy như bị mê hoặc vậy!"
-Thật không hở Thanh ? Phong hỏi cấp bách, như thể một người sắp chết đuối vừa vớ được mảnh gỗ trôi ngang Chàng xiết chặt tay Thanh, cơ hồ đôi tay này có thể kéo chàng ra khỏi vực thẳm vô vọng -Vâng, nhất định là như thế chẳng sai! Anh cần phải tin em, chúng mình quen nhau đã bao năm, em
là người hiểu anh nhiều nhất, đúng không?
Phong gật đầu như một cái máy
Thanh nở nụ cười nhẹ "Bởi vậy tin em đi, em nói chẳng sai đâu Tình cảm của anh dành cho Khả Kỳ
-Có lẽ thật như em nói Phong hy vọng là vậy, chứ nếu không
-Chắc chắn là vậy, anh chớ nên ưu phiền quá mức nữa Thanh cố thuyết phục Phong, mà như nói cả cho chính mình
-Nhưng mà hiện tại anh phải làm sao ?
-Em có một cách Thanh hơi tỏ vẻ do dự, xen chút mắc cở "Em "
-Cách gì ? Em nói mau đi !
-Chỉ sợ anh không muốn làm
-Em cứ nói đi, chuyện gì anh có thể làm được anh sẽ làm liền!
Thanh cắn môi, suy nghĩ một chút: "Theo ý em thì chúng mình qua lại cũng nhiều năm rồi hay là hay là mình nên đính hôn "
-Có thể là một cách
-Chỉ có cách này thôi, anh Phong! Thanh cả quyết
-Thanh, anh biết em chỉ vì anh, nhưng đính hôn trong lúc này, anh cảm thấy đối với em không công bằng Phong biết mình như đang trốn tránh đề nghị của nàng
-Em không màng, em thương anh mà! Chỉ trừ phi anh không còn thương em nữa!
- Em Không phải vậy
Trang 32-Vậy thì quyết định như thế đi!
-Anh để anh suy nghĩ lại
Thanh không ép Phong nữa Nàng nghĩ chàng vẫn còn yêu nàng, nên cũng an tâm Khuya rồi, để em đưa anh về
-Thôi khỏi, anh tự về được mà!
-Không được, anh uống nhiều quá, say rồi, làm sao em để anh một mình lái xe về được
Về đến nhà, vừa bước vào phòng khách, ánh đèn sáng choang làm Phong chóa mắt
-Anh hai về rồi kìa! Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Phong, làm chàng tỉnh táo hẳn ra Định thần nhìn lại Phong thấy khuôn mặt khả ái của Khả Kỳ đang mỉm cười
-Anh hai, anh về thật đúng lúc, em với ba mẹ đang chờ anh, muốn bàn với anh một chuyện
-Chuyện gì ?
-Anh ngồi xuống đây đi rồi hẳn nói Khả Kỳ kéo Phong đến ngồi xuống ghế sa-lông, trong bụng thầm phấn khởi vì nàng đã nghĩ ra cách để gặp Phong thường xuyên hơn "Ủa, chị Thanh !" Lúc này Khả Kỳ mới để ý đến Thanh tự nãy giờ đứng sau lưng Phong, trong lòng chợt cảm thấy hơi khó chịu -Chào em Khả kỳ, chào hai bác, con xin lỗi ghé nhà hơi khuya Thanh lên tiếng
Phong xen vào "Con uống rượu hơi say, Mỹ Thanh không an tâm nên " hộ tống" con về đến nhà!" -Thì ra là vậy Tội nghiệp con gái, vào nhà ngồi chơi đi Thanh Bà Dĩ Tư cười đáp
Ông Tống Minh Vân nhìn Phong với cặp mắt dò xét, nghiêm nghị hỏi "Con không sao chứ Phong ?" -Dạ không sao, ba mẹ với Khả Kỳ có chuyện gì muốn bàn với con ? Phong trả lời, dán mắt vào ba
mẹ, mà không dám nhìn qua Khả Kỳ
Bà Dĩ Tư liếc qua Khả Kỳ, bảo - " Là như vầy Hồi chiều nay Khả Kỳ hỏi ý ba mẹ, mà ba mẹ nghĩ cũng là một điều hay cho Khả Kỳ, nên muốn hỏi ý con xem sao."
-Nhưng chuyện gì mới được chứ ? Phong cảm thấy lo lo
Ông Vân chậm rải nói "Khả Kỳ tuổi trẻ như vậy, ở nhà mãi cũng phí thời gian, nên nó muốn đến công ty giúp việc, có gì con chỉ vẻ cho em nó, con thấy sao ?"
-Không được! Tuyệt đối không thể được! Nói gì con cũng không chịu! Phong nhảy nhổm lên kêu như một kẻ điên
Vợ chồng ông Vân ngẩn người ra, chẳng hiểu tại sao Phong phản ứng mạnh như vậy "Phong, tại sao ? "
-Con nói không chịu là không chịu! - "Trời ơi, có giỡn không hả, lúc nào cũng trông thấy Khả Kỳ chẳng phải là chết ta không!" Phong kêu thầm
-Phong
-Ba mẹ đừng nói nữa! Khả Kỳ la to, "Anh hai, không ngờ anh ghét em đến mức đó!" Khả Kỳ ôm mặt
bỏ chạy ra khỏi phòng khách
Trang 33-Khả Kỳ! Phong cũng vội vã phóng theo
-Khả Kỳ! Phong! ông bà Vân kinh ngạc kêu lên
-Hai bác chớ lo, con và Phong sẽ giải thích rỏ ràng cho Khả Kỳ Thanh vội nói với vợ chồng ông Vân, liền hấp tấp đuổi theo
-Khả Kỳ, Khả Kỳ, đứng lại nghe anh giải thích này!
-Anh không cần nói nhiều, em hiểu cả rồi! Anh ghét em cũng giống như ngày xưa, lòng kiên nhẫn của anh đã hết nên anh không che giấu nỗi chán ngán, chẳng muốn nhìn em nữa chứ gì! Khả Kỳ càng nói càng đau lòng, nước mắt trào ra
-Không phải vậy mà Phong quýnh lên
-Hèn chi mấy lúc này anh tránh em hoài, thì ra cái mặt của em làm anh chán ghét quá không muốn ngó thấy
-Không phải! Khả Kỳ, làm sao anh có thể ghét bỏ em được!
-Nếu không đúng sao anh không chịu cho em đến công ty giúp việc ?
-Anh Phong nghẹn lời
Làm sao chàng có thể nói là chàng sợ ở bên Khả Kỳ nhiều, chàng sẽ không kìm chế được chính mình
mà xâm phạm đến Khả Kỳ ?
-Thấy chưa ? Anh không còn lời nào để bào chửa nữa phải không ? Anh, anh ghét em đến thế ư ?! -Anh không có ghét em! Có trời mới biết, anh không thể nào ghét em được Khả Kỳ, bởi vì anh -Anh Phong!" Thanh vội kêu
Phong giật mình im miệng không dám nói tiếp
Khả Kỳ quay lưng lại cũng im lặng không nói nữa
-Khả Kỳ em nghe chị nói, anh Phong nhất định không có ghét em, chỉ vì nhiều công việc quá, nên mệt mỏi mà sinh ra cáu giận Thanh giải thích
-Vậy sao anh ấy trốn em hoài
-Anh Phong biết lúc này đang dễ bực mình nên không muốn lây đến em, sợ em buồn mà thôi, chứ chẳng phải ghét em đâu, em hiểu chứ? Thanh kiên nhẫn giải thích
-Có thật vậy không ? Khả Kỳ đưa mắt nhìn Phong hỏi
-Dĩ nhiên là thật Phong đáp ngay
Trang 34-Thanh ? Phong lên tiếng
-Tại sao phải chờ ? Khả Kỳ hỏi
Thanh bước đến bên Phong, đưa tay lồng vào bàn tay của chàng, từ từ trả lời:
-Bởi vì anh chị sắp đính hôn rồi, nên chắc sẽ bận nhiều trong lúc này
Phong tròn mắt nhìn Thanh
-Anh chị sắp đính hôn ? Khả Kỳ lập lại như 1 cái máy, cảm thấy choáng váng
- Đúng thế! Phải không anh ? Thanh nhìn Phong
-Anh
-Hồi nãy anh nói với em như thế nào thì em tin thế đấy! Thanh nói thêm
Phong chậm rải đáp: -"Đúng là như vậy." Thanh nở nụ cười thỏa mãn
"Không! Không thể được!" Trong lòng Khả Kỳ có tiếng phản đối kịch liệt Nàng có cảm giác tim mình sắp vỡ tung ra mất! Thế nhưng ngoài mặt nàng gắng đáp:
-Thì ra là vậy em xin chúc mừng anh chị
-Cảm ơn em, Khả Kỳ Thanh cười e lệ
-Ba mẹ chắc chưa biết, để em đi báo tin, chắc ba mẹ sẽ mừng lắm! Khả Kỳ nói xong bèn cắm cổ chạy xuống lầu, như chạy trốn sự thật vừa chứng kiến
-Thanh
-Anh đừng nói thêm nữa, như thế này là tốt nhất, phải không nào ? Thanh tựa vào vai Phong
-Ừ Phong xiết nhẹ vai Thanh Chàng cũng không muốn phân tích thêm nữa Đúng vậy, như thế này
là tốt hơn cả Chỉ có điều, chàng phát giác ra lồng ngực mình như có một lỗ hổng to tướng, con tim
vỡ nát của chàng đã biến mất rồi, chàng cảm thấy trống rỗng, vô cảm giác!
-Mình xuống lầu nói cho hai bác biết nghe anh! Thanh nhắc Phong
-Ừ
Mỹ Thanh cảm thấy mãn nguyện vô cùng Mộng ước bao lâu nay của nàng giờ đã thành sự thật Thanh yêu Phong, nàng tự tin là từ nay cuộc sống hai người sẽ luôn luôn hạnh phúc Nhất định là Phong sẽ mau chóng quên đi cái tình cảm sai lầm dành cho Khả Kỳ nhất định mà!
Đêm hôm ấy, vợ chồng Tống Minh Vân rất vui mừng khi hay tin con trai dự định đính hôn, cả bốn người ngồi bàn bạc đến khuya Ông Vân điện thoại báo tin cho nhà họ Cao, ông bà bên ấy rất hân hoan trước tin vui này, kể cả Cao Vĩ Kiệt, vội vả kéo qua nói chuyện
Khả Kỳ nấn ná ở phòng khách một lát bèn kiếm cớ nhức đầu, xin phép về phòng ngủ trước Vào phòng khép cửa lại, Khả Kỳ buông mình xuống giường, ôm mặt khóc ngất! Anh Phong sắp đính hôn rồi ! "Không! đây không phải sự thật! Ta không tin " Khả Kỳ nhắm ghiền mắt, nước mắt chảy như mưa Anh hai đính hôn với bạn gái lâu năm là chuyện bình thường, tại sao nàng lại đau khổ như thế này ? Ta yêu anh ấy! Trời! Tại sao ta có thể yêu anh của mình ? Ta điên rồi sao ? Tại sao ta phải là
Trang 35em của Phong ? Tại sao ?" Nàng ước gì trên thế giới chỉ có nàng và Phong, và chẳng có gì ngăn cách hai người?
Đám hỏi của Mỹ Thanh và Bội Phong diễn ra trong vòng bà con thân quyến Mọi người cười nói vui
vẻ chúc mừng đôi trẻ, riêng những kẻ trong cuộc mang tâm sự trùng trùng mà người ngoài không hay biết Phong hay lộ vẻ thất thần, Thanh phải nhắc hoài Phong có trăm ngàn điều muốn nói với Khả Kỳ nhưng chàng không thể mở miệng "Khả Kỳ, anh chỉ yêu mình em mà thôi, em biết không Khả Kỳ ?" Lắm lúc chàng muốn bất chấp hậu quả, bộc lộ tất cả nỗi niềm chất chứa trong lòng Còn Khả Kỳ ? Nàng gắng hết sức tỏ ra vui vẻ để chúc mừng anh hai, nhưng ánh mắt của Khả Kỳ mỗi khi nhìn Phong lại mang một vẻ tuyệt vọng tột cùng
Khả Kỳ đang nép trong một góc nhìn Thanh và Phong tiếp chuyện với mọi người, mắt rưng rưng Bỗng có người vổ nhẹ vai nàng
-Đi ra ngoài này với anh, em sắp khóc rồi đấy!
Kiệt kéo Khả Kỳ ra khỏi phòng khách, vào phòng riêng Chàng chăm chú nhìn Khả Kỳ:
-Em yêu anh ấy phải không ?
Khả Kỳ vụt ngước mặt nhìn Kiệt, không nói tiếng nào
-Đúng không ?
-Anh có khinh thường em không ? Vâng, em yêu anh ấy!
Trong đáy mắt Kiệt thoáng qua một chút tình cảm phức tạp, song chàng ôn tồn đáp:
-Làm sao anh khinh em được ? Anh chỉ muốn giúp em thoát khỏi cơn mê đau khổ này Em cũng biết,
em và anh ấy không thể có liên hệ như thế được, làm thế là loạn luân!
Khả Kỳ lặng lẻ khóc
-Quên đi nhé! Em chỉ bị mê hoặc trong một lúc mà thôi! Chỉ cần em tìm được tình yêu đích thực, em
sẽ quên những tình cảm bồng bột bây giờ
-Em
-Em cũng đâu muốn anh hai và Thanh biết rõ tình cảm của em, phải không ?
-Tuyệt đối không thể được! Em van anh, đừng bao giờ cho anh hai và chị Thanh biết! Khả Kỳ hốt hoảng nắm chặt tay Kiệt
-Vậy em cần phải dặn lòng quên đi!
-Em không biết phải làm sao
-Anh sẽ giúp em! Kiệt ôm Khả Kỳ vào lòng, vỗ về, "chúng ta vốn là của nhau mà, phải không ?" -Vâng Khả Kỳ gật đầu, nhưng nàng có cảm giác nàng sẽ chẳng bao giờ quên được Phong Nước mắt lại trào ra
Kiệt im lặng để cho Khả Kỳ khóc, thầm bảo "Khóc đi em! Khóc cho vơi hình ảnh của Phong đi! Chỉ
Trang 36cần em cho anh một cơ hội, anh nguyện sẽ yêu em trọn đời! Anh yêu em, Tú Thi!" Kiệt xiết chặt vòng tay ôm Khả Kỳ
-Anh hai! anh hai!!
-Hở ?
-Sao vậy ? Nhớ chị Thanh đến thừ người ra thế ? Khả Kỳ vờ trêu Phong
-Đâu có Việc anh giao cho em, em làm xong chưa ?
-Thì em đến nói cho anh biết làm xong rồi nè! Ai ngờ ông anh tui lại ngồi mơ người ta! Khả Kỳ nửa đùa nửa thật chọc tiếp
-Thôi mà! Chọc anh hoài ! Phong đưa tay nhéo mũi Khả Kỳ, miệng nở một nụ cười hiếm thấy gần đây
Khả Kỳ cảm thấy nóng cả mặt, tim đập thình thình Phong bất giác đưa tay vuốt nhẹ má Khả Kỳ, lẩm bẩm "Khả Kỳ, Khả Kỳ của anh "
Từng giọt lệ lăn dài trên gò má Khả Kỳ Phong giật mình hỏi :
-Đừng khóc nữa em
-Anh Phong ơi ! Tiếng Thanh vang lên
Khả Kỳ và Phong vội dang ra, tựa hai kẻ ngoại tình bị bắt gặp
-Khả Kỳ, anh Kiệt chờ em ở dưới lầu đó, hai người chẳng phải đã hẹn đi xem hòa nhạc tối nay sao ?
Trang 37- Ơ phải rồi, cảm ơn chị
Khả Kỳ vội đáp, và mang xách tay chạy ra khỏi cửa
Phong ngơ ngẩn trông theo bóng Khả Kỳ
-Người đã đi rồi, anh còn đứng ngớ ra làm gì nữa ? Thanh bực tức nói
Nghĩ thế, Thanh dẹp bỏ bao nỗi bực tức trong lòng
-Anh Phong, nghe em nói này
Phong vẫn còn đắm chìm trong suy nghĩ riêng tư
-Chúng ta cũng nên đi thôi anh à
-Đi xem nhạc cổ điển hở ?
-Đó là anh Kiệt với Khả Kỳ, còn anh với em đi xem phim, chúng mình dự định như thế rồi, anh không nhớ sao ?
-Sao mình không đi nghe nhạc ?
-Tại sao anh bắt buộc mình phải đi nghe nhạc ? Thanh nổi nóng
-Anh chỉ thử đề nghị vậy thôi, sao em lại bực mình ?
-Em Nỗi âu lo trong tim Thanh lại kéo về
-Ý em nói là không có đặt mua vé trước, bây giờ đi tới nơi sợ không có vé
-Thì mình cứ đi thử, biết đâu hên, còn không đứng đó chờ cũng có người không xài bán lại cho mình
-Chúng ta đừng đi xem hòa nhạc được không hở ? Thanh kêu lên
-Nhưng mà
-Tại sao tối nay anh cứ một mực đòi đi xem hòa nhạc ? Thanh hỏi dồn Phong
-Anh anh chỉ hứng nhất thời! Phong chống chế
-Em thấy chẳng phải vậy! Anh muốn đi là vì Thanh uất ức nói
-Không, anh tuyệt đối không phải vì Khả Kỳ đi nghe nhạc mà anh cũng muốn Phong chợt biết mình nói hớ, vội câm miệng nhưng Thanh cũng đã nghe đủ để hiểu hết câu nói
Thanh tái mặt Cả gian phòng rơi vào cõi lặng im ngột ngạt
Rồi tiếng Thanh nức nở:
-Em van anh, hãy thức tỉnh đi anh! Đừng làm em sợ mà
-Thanh, anh xin lỗi! Anh không phải cố ý, anh xin lỗi Phong chỉ biết xin lỗi nàng, chứ không còn
Trang 38biết cách nào hơn nữa
Trong vòng tay của Phong, Thanh vẫn không cảm thấy an toàn Nàng như mường tượng được một bóng đen đang bao phủ nàng và Phong
Sau buổi hoà nhạc, Kiệt đưa Khả Kỳ về nhà
-Tối nay nhạc được chứ hở em ?
-Vâng, em rất thích! Cảm ơn anh, Vĩ Kiệt
-Chỉ cần em vui là đủ rồi, khỏi phải cảm ơn anh
Kiệt biết Khả Kỳ thích nhạc cổ điển, nên chàng lo đặt vé cho buổi hòa nhạc này từ lâu
-Dạo này công việc của em thế nào Khả Kỳ ?
-Dạ, cũng nhờ anh hai tận tình chỉ bảo Nói đến Phong, tự nhiên Khả Kỳ thấy nóng cả mặt
Im lặng một lúc, Kiệt bất ngờ hỏi:
-Mấy lúc này em còn tơ tưởng đến anh ấy không ?
-Em Mặt Khả Kỳ càng đỏ bừng, mắt cũng đỏ, ươn ướt
Kiệt cho xe ngừng lại bên đường
-Khả Kỳ, em nghe anh nói này
Kiệt đưa tay nắm lấy bàn tay Khả Kỳ, nhưng nàng theo phản xạ tự nhiên rút tay tránh đi
Bất chợt, mặc cảm tội lỗi dâng lên, Khả Kỳ nói nhỏ:
-Xin lỗi anh! Em
-Không! Em không có lỗi gì cả Phong cho xe chạy tiếp
Suốt đoạn đường về nhà, không ai nói với ai tiếng nào
Trước khi ra về Kiệt hỏi:
-Chúng mình vẫn hẹn nhau ngày mai chứ ?
-Vâng
Khả Kỳ quay lưng mở cổng vô nhà, vừa đóng cổng lại Nàng tựa lưng vào cổng, lắng nghe tiếng xe Kiệt nổ máy rồi đi xa dần, rồi thở phào và cất bước vào nhà
-Khả Kỳ ! Phong đứng ở ngưỡng cửa phòng khách, hình như có ý chờ Khả Kỳ
-Anh hai ! Khả Kỳ ngạc nhiên kêu
-Nghe nhạc hay không em ?
-Dạ hay
-Em với hắn vẫn thường ? Phong hỏi một cách khó khăn
-Anh hai Khả Kỳ bất ngờ nhào đến ôm cổ Phong, bật khóc òa
Phong hoảng hốt ôm chặt Khả Kỳ hỏi:
-Khả Kỳ, Khả Kỳ sao vậy em ?
Trang 39Khả Kỳ chẳng nói gì chỉ khóc dữ
Phong cảm thấy xốn xang, chàng ráng chờ Khả Kỳ bớt khóc để hỏi cho ra lẽ Nếu là tại Kiệt làm nàng buồn, Phong sẽ cho hắn đi đời
Gió mát thổi nhẹ qua vườn, trong không khí có thoảng hương hoa lài, như quyện lấy Phong và Khả
Kỳ Không gian đêm nay như thuộc về những đôi tình nhân trong vòng tay của nhau
-Chuyện gì thế Khả Kỳ ?
- Không có gì đâu anh!
-Thằng Kiệt nó ăn hiếp em phải không ?
-Không không có gì đâu anh!
-Thật không ?
-Thật mà!
-Thế sao ban nãy em khóc dữ ?
-Chỉ vì tự nhiên em thấy buồn Anh cũng biết em dễ sa nước mắt mà!
Phong không biết nói sao hơn, đành bảo:
-Khả Kỳ, nếu em có tâm sự, nên kể cho anh nghe, đừng giữ trong lòng rồi khóc một mình Em làm như vậy anh sẽ không ngủ yên được đâu!
-Vâng!Chúc anh ngủ ngon
Khả Kỳ vội đi về phòng đóng cửa lại để giấu những giọt lệ nóng lăn dài trên má
Phong thẩn thờ trước cửa phòng Khả Kỳ một lúc lâu, rồi cất bước về phòng riêng "Trời hỡi, không biết ta chịu đựng như thế này đến lúc nào ?!" Chàng thở dài buông mình xuống nệm, chuẩn bị thêm một đêm mất ngủ
Khi Kiệt về đến nhà, vô phòng đã thấy Thanh ngồi chờ
-Chuyện gì vậy Thanh ?
-Anh với Khả Kỳ tình cảm hai người vẫn phát triển thuận lợi hở ?
-Sao em hỏi như vậy ?
-Em Thanh nghẹn lời không biết giải thích sao
-Chuyện gì vậy ? Nói anh nghe xem
-Gần đây em cảm thấy lo lắm anh Anh Phong anh ấy yêu Khả Kỳ, không ngờ anh ấy lại đi mê
em gái mình! Thanh bưng mặt khóc
Mặt Kiệt tái xám như tro, tim đập liên hồi "Quả đúng như ta dự đoán, cái điều ta lo sợ bấy lâu đã xẩy ra! Phong yêu Tú Thi, mà Thi cũng yêu Phong"
Kiệt cảm thấy hụt hẩng, hoang mang
-Em tưởng anh ấy chỉ mê muội trong chốc lát, nào ngờ anh ấy vẫn không thức tỉnh Tại sao ? Hai
Trang 40người họ là anh em ruột cơ mà! Thanh nghẹn ngào kể
Câu nói đó chợt đánh thức Kiệt "đúng rồi, cả hai là anh em ruột!" Trong đáy mắt Kiệt lộ nhiều toan tính Chàng vỗ nhẹ vai Thanh:
-Thanh, em đừng lo buồn quá, anh tin rồi mọi việc sẽ đâu vào đấy thôi
-Nhưng mà
-Phong và Khả Kỳ là anh em ruột, đúng không ?
Thanh gật gật đầu
-Vậy thì điều em lo sẽ không đi xa hơn nữa đâu
Tối hôm nay, Khả Kỳ và Kiệt đang ngồi trong phòng khách nhà họ Tống xem tivi Khả Kỳ cố ý chuyên chú nhìn màn ảnh tivi để tránh đối mặt với Kiệt
Nàng đang bực mình vì lúc chiều nay đã cố công thuyết phục Kiệt ở nhà chơi tối nay thay vì đi ra ngoài Ai ngờ tối nay ba mẹ bận đi dự tiệc, anh hai cũng không có nhà, rốt cuộc cũng chỉ có nàng và Kiệt Đúng là người tính không bằng trời tính
Kiệt ngồi bên cạnh kín đáo quan sát Khả Kỳ, chàng biết Khả Kỳ đang cố ý tránh chàng Nhưng Kiệt
đã quyết định nhân cơ hội này thử xem tình cảm của Khả Kỳ đối với chàng thế nào Kiệt với tay lấy chiếc "remote control" trong tay Khả Kỳ, bấm nút tắt tivi
-Sao anh tắt tivi ? Em đang muốn xem mà !" Khả Kỳ hơi hoảng
-Khả Kỳ, em đừng giả ngơ ngác nữa!
-Em em đâu có
-Vậy em quay qua đây xem nào ! Kiệt ôm vai Khả Kỳ xoay lại
Khả Kỳ cảm thấy bấn loạn, không biết làm sao, nàng cúi gằm mặt
-Khả Kỳ Kiệt khẻ gọi, chàng đưa tay nâng cằm Khả Kỳ, bắt buộc nàng phải mặt đối mặt với chàng Trong ánh mắt Khả Kỳ, Kiệt như đọc được những bối rối, hoang mang, xen lẫn van xin, trông thật tội nghiệp Tự dưng một cảm giác muốn chiếm đoạt dâng lên, Kiệt bất giác ôm gọn Khả Kỳ siết chặt,
kề môi sát môi nàng
-Đừng mà anh Khả Kỳ hoảng hốt vùng vẫy, quay đầu tránh
Kiệt như trong cơn mê, chẳng nghe thấy gì cả Chàng đưa tay giữ chặt gương mặt Khả Kỳ, cuối xuống hôn nàng
-Đừng đừng buông tôi ra! Khả Kỳ la lớn
"Đồ thú vật! " Tiếng Phong gầm lên, chàng xông vào túm cổ áo Kiệt, đấm một quả thẳng vào mặt hắn Kiệt bất ngờ lãnh trọn cú đấm, bị mất thăng bằng té ngồi bệt xuống đất
-Anh hai Khả Kỳ chui vào lòng Phong khóc thút thít
-Nín đi cưng, có anh hai đây, không có ai ăn hiếp em nữa đâu! Phong vỗ về Khả Kỳ, nghĩ đến cảnh vừa qua mà thấy nóng cả mặt!