1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Học trò cưng phan thị vàng anh

4 1 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Học Trò Cưng
Tác giả Phan Thị Vàng Anh
Trường học Trường Đại học Sư phạm Hà Nội
Chuyên ngành Văn học thiếu nhi
Thể loại Báo cáo môn học
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 4
Dung lượng 226,61 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Học trò cưng Phan thị vàng Anh c tr c n Phan thị vàng Anh Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Phan thị vàng Anh c tr c n Chào mừn các bạn đón đ c đầu sách từ dự án sách cho thiết bị d[.]

Trang 1

Phan thị vàng Anh

c tr c n Chào mừn các bạn đón đ c đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động

Nguồn: http://vnthuquan.net/

Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ

MỤC LỤC

c tr c n

Phan thị vàng Anh

c tr c n

Tron đám tr nhỏ đó, cô th ơn nhất em Cậu h c tr n ồi dãy iữa, bàn hai, chỉ cần năm phút sau khi tiết một bắt đầu là dép đi đằn dép, chân đi đằn chân Em nhỏ thó, tóc mỗi thán mỗi kiểu, có lẽ

do bố em khôn chủ độn đ ợc tay kéo Mỗi sán , em đ ợc bố chở đến tr ờn , có bữa là mẹ em Mẹ

em đẹp n ời Em iốn mẹ Em h c lớp Ba

Mặc dù đã luôn tự nhủ: "Phải yêu th ơn đồn đều!" nh n cô vẫn th ơn em hơn hẳn Khôn chỉ tại em iỏi nhất lớp, (năm nào mà chẳn có tr iỏi nhất lớp), c n tại một cái ì đấy khôn rõ làm cô luôn dịu xuốn tr ớc em Em trả bài vấp (chuyện này hiếm), cô cứu em bằn câu hỏi iữa chừn , vì

cô n hĩ tối qua cúp điện, đến cô n ời lớn chấm bài c n nhức mắt, làm sao bắt em c n bé mà phải

h c với đèn dầu Em đi h c trễ, cô n hĩ n ay ra chắc lại hỏn xe, thấy tội n hiệp em hớt hải đi vào,

cô ch n cái nhìn thật dịu dàn , biết chắc là khối đứa bạn em đan anh tị

Cô nhớ buổi sán cái n ày ba em tự tử Ð a em đến tr ờn , ba em mặc áo ca-rô, thả em xuốn xon ,

c n đứn nhìn theo em xốc lại ba-lô, vào cổn Mẹ em khác, mẹ em khôn bao iờ nhìn nh thế Tự nhiên lúc ấy cô n hĩ, em h c iỏi là di truyền từ ba Ba em tự tử vì chuyện ì khôn rõ, hình nh nợ nần, vỡ hụi, hình nh ôn chủ đ i nhà

Từ đó, em đi h c một mình Cô đi trên đ ờn thấy em nhỏ thó, tóc cắt thật cao kiểu để dùn một lần cho mấy thán , cứ đi một quãn lại xốc ba-lô lên Nhữn cái xe tải thỉnh thoản chạy qua tun bụi mịt mùn che cả em, cô sợ quá Cô nói em lên n ồi cô chở, em n ồi n oan nh tron lớp vẫn n ồi

Trang 2

Cô hỏi các anh của em làm ì, em bảo một anh thì đi h c, một n ời đi xây nhà Thế c n mẹ em, cô hỏi, mẹ em nấu cơm với iặt đồ, c n ba em chết rồi, em nói n ây thơ, nhẹ nhàn nh thể ba về quê Quản N ãi, mấy bữa nữa về thể nào cũn man theo đ ờn phổi

Nh n từ đó, em h c sút hẳn Vẫn nhất lớp, nh n cái cách nhất của em khôn đ ợc nh x a ai thán sau, dù th ơn , cô vẫn phải để em tụt xuốn hạn hai p phụ huynh, thay cho ba em n hiêm túc m i khi là anh em, mặt hiền lành nh n non choẹt, cả buổi h p cứ nhấp nhổm nhìn ra hành lan

có cô iáo mới về tr ờn đi qua Anh của em n he thôn báo em h c kém đi rất chăm chú, đầu ật

ật, nh n cô chắc là anh ấy chẳn n hĩ ì, cô sợ nhữn n ời đi h p kiểu này Cô lại biết, đây là

n ời h c cao nhất nhà em, cô đâm lo, ai sẽ dạy em đây?

Cô quyết định, một chiều kia, đến nhà em Có mình em ở nhà n ồi bệt d ới sàn, kê vở lên cái hế con, làm toán Em bảo cô đợi, em chạy đi i ầm tron xóm, mẹ em từ tron một nhà nào đó vội ra

N ồi ở đây cô c n n he tiến mẹ em dặn d hàn xóm: "Cô iáo tới hả? Ðợi chút nha, ê hay mày chơi iùm tao ván này đi" Cô n ồi lật loe hoe hai, ba tờ báo cũ mèm, n hĩ, cô đến làm mẹ em dở dan buổi x e bài cùn hàn xóm, cô n hĩ chắc tại ba em mất, mẹ em phải iải khuây Chiều đó,

mẹ em cho phép cô đón em về nhà cô một tuần ba buổi chiều, mẹ em hỏi n lỏn: "Chịu khôn ?",

em n ợn n hịu nhìn cô c ời, dựa vào mẹ, ật đầu Khi cô ra về, mẹ em cùn em tiễn ra cổn , mẹ

em hỏi: "Vậy là từ chiều mai, hả cô?"

Thế là em đến nhà cô vào Ba, Năm, Bảy Cô dạy em h c Cô biết thế là cô thiếu côn bằn , nhữn buổi h c thế này, đán lẽ cô phải dành cho tr kém Nh n , cô tự bênh vực mình, mình mới ra n hề, mình c n trẻ, phần bản năn tron mình c n lớn Mình thích sao thì làm vậy, thế thôi Cô nhìn em

n ồi chênh vênh trên hế ăn cơm với bà, hai chân đon đ a, quần tây cũn cỡn Buổi tối, cô ch a kịp nói, bà đã bảo để bà mua miến vải may quần mới cho em, nh n , bà dặn thêm, mình may chứ đừn đ a cho mẹ nó

Khi em đã quen với nhà cô, quen cả với mấy con chó đến mức nó đùa đ ợc với em thì mẹ em đ i em lại Một buổi chiều, mẹ em dẫn em đến nhà cô Em trôn khác hẳn, nai nịt n àn , đầu đội cái mũ

l ỡi trai tr n đã cũ, đeo bình n ớc chéo n ực, nh sắp sửa đi dã n oại Mẹ em nói cảm ơn cô với bà bấy lâu nay c u man cháu, nh n nhà tún quá, phải cho cháu làm ì thêm Bà hỏi thế nào là làm ì thêm, em non nớt bảo: "Con đi bán vé số!" Cô nhìn em mà th ơn quá, em của cô sẽ đi iữa chan chan tr a nắn , la cà tron mấy hàn ăn iốn nhữn đứa nhỏ bán vé số cô vẫn thấy, đấy là ch a kể đến chuyện tranh iành khách, trôn em hiền thế thể nào cũn bị iật bình n ớc, ném mũ, tát tai

Cô mới n hĩ đến đấy đã rùn mình Cô nói mẹ em chịu khó vào ph n cho cô nói chuyện riên một chút Mẹ em vào ph n cô, nhìn t m nhữn hộp phấn, nhữn l n ớc hoa Cô hỏi mẹ em nếu đi bán vé số thì phụ đ ợc bao nhiêu, mẹ em nói có thể đủ tiền chợ Cô n hĩ lại càn th ơn , em bé xíu thế này mà đã phải lo tiền chợ Cô nói mẹ em để cô lo tiền chợ hộ em đ ợc khôn , c n xấp vé số

Trang 3

chiều nay cô sẽ nói bà mua hết cho, cô tin cô là con một, nói ì bà cũn chịu

Rốt cuộc, em lại đ ợc về nhà cô tuần ba buổi Bà th ơn em hơn sau một lần suýt nữa bị mất em Tập vé số chiều hôm đó, bà trún iải thấp nhất Bà mua con heo đất bỏ vào hết cho em, bà định bỏ heo dần dần, khi em hết cấp I, em sẽ đập heo mua xe đạp nào em thích Cô thì n hĩ chắc đến đấy em cũn ch a cao đ ợc bao nhiêu, (cứ nhìn anh của em thì cô biết), cô n hĩ em đi xe mini an toàn hơn

Bà lại bảo chắc em khôn chịu đâu vì xe mini xe của con ái

Lớp Ba kết thúc, em tổn kết lại vẫn nhất lớp Cô n he vài phụ huynh xì xào cô nân đỡ, thêm điểm

em Oan cho cô vì thật ra càn n ày cô càn khắt khe với em Cô bắt em h c bài phải làu làu, cô bắt

em làm thêm toán khó, em viết chính tả sai một tý cô cũn cau mày cô sợ sau này em đi lớp khác, qua cấp khác, đâu phải ai cũn th ơn em nh cô, chừn đó nhữn ì cô chiều em sẽ hại em, n ời

ta sẽ phủi côn em: "Thấy ch a, đún ra có thôn minh ì đâu!" Mà cô biết, em thôn minh, và tình cảm

Ðún n ày phát th ởn , hai cô tr mình đan vui, thì mẹ em lại nói định cho em làm con nuôi ôn

cụ ần nhà Ôn cụ lâu nay sốn bằn tiền con cái ở n ớc n oài Ôn ch a yếu lắm, nh n nhữn việc quét v ờn, rửa chén, lau nhà, iặt áo (nhiều lắm, cô khôn nhớ hết) thì ôn đau khớp, ôn khôn làm đ ợc Em qua đó ở sẽ đ ợc cơm ba bữa, một thán vài trăm (hơn hẳn số tiền cô vẫn đ a)

Cô vội hỏi thế sao mẹ em khôn xin ôn cụ để mẹ em làm nhữn việc ấy, c n tiền chợ cô hứa vẫn

đ a, cần thì cô nuôi em ba bữa cơm Mẹ em lún tún nói: "Khôn đ ợc! Tui phải ở nhà làm côn chuyện!" Cô bắt đầu n hi n ờ mẹ em, có cái ì đó vô lý tron sự tính toán này Cuối cùn , cô hỏi

ôn cụ trả bao nhiêu Và thế là em bắt đầu ăn cơm đều đặn ở nhà cô, mẹ em có thêm vài trăm Bà thì vẫn th ơn em nh n đã bắt đầu khó chịu Bà nói: "Sẽ c n nhiều tr !"

Tội n hiệp, em chẳn biết ì Em nhổ tóc sâu cho bà Trẻ con tron xóm cô đã biết nhắn bà, chút nữa

em đến kêu em ra ném lon N ày nào em đi chơi với anh em, bà đi ra đi vào: "Tối nó có về ăn cơm khôn ?" Cô lại phải qua đón em san Em san , líu tíu kể bà n he hôm nay đua xe, xem khỉ Rồi

em n ủ ật, bà sợ chở về em n ồi sau xe, n ã; lại bắt cô san xin mẹ em cho em n ủ lại một đêm

Ba thán hè trôi qua, em có cao hơn, cô đã n hĩ với tốc độ này, lớp Sáu em khôn cần chạy mini; Bà

đi mua cho em cái cặp mới, bình n ớc mới để vào lớp Bốn Ðan náo nức đi h c nh thế, mẹ em bảo cô: cả nhà phải về quê Bà dặn: "Con cứ lì ra đi, bảo về thì cứ về, xem mụ ấy muốn ì" Cô cũn

n he theo lời bà Mẹ em nói muốn mời cơm bà và cô, sợ sau này khôn bao iờ ặp lại Bà ra hiệu

cô cứ bình tĩnh Cô lại bình tĩnh nhận lời Tối đó, cô tra hỏi, em bảo tại ôn chủ đ i nhà Em vừa nói vừa n hịch con mèo, em nom nớt nh khi kể về bố em tự tử, em n hĩ về quê c n nhẹ hơn đổi lớp

Em bảo, mẹ em đã mua mấy cái bao để đựn đồ Cô hỏi bà, thế là sao? Bà nói chắc chuyện này có thật, nh n đợi đến bữa cơm với mẹ em tính tiếp Cô khôn chịu đ ợc, lén qua hỏi tr ớc, mẹ em nói khôn có tiền thuê nhà, rồi nhìn thẳn mắt cô Cô khôn dám nhìn thẳn mẹ em nh nhữn lần

Trang 4

tr ớc, cô biết lần này cô thua Cô n hĩ mãi, rồi rụt rè xin nhận nuôi em Mẹ em nói, khôn , em phải

ở cạnh ia đình Cô lủi thủi ra về, xin chở em san ăn cơm, mẹ em cũn chối từ, nói em phụ d n nhà, xếp quần áo

ôm ấy, cô đ a em ra bến xe Bà khôn dám đi, bà sợ n ời ià hay khóc Trên xe, em đ ợc n ồi

ần cửa sổ c tr c n của cô mặc áo c n đeo phù hiệu của tr ờn Cô nắm bàn tay em, từ tr ớc đến iờ, cô nhớ ra, cô ch a bao iờ nắm tay em Bàn tay em ấm và khô, nhỏ xíu

Lời cuối: Cám ơn bạn đã theo dõi hết cuốn truyện

N uồn: http://vnthuquan.net

Phát hành: N uyễn Kim Vỹ

N uồn: N uyễn Đình : s u tầm

Đ ợc bạn: Ct.Ly đ a lên

vào n ày: 25 thán 7 năm 2005

Ngày đăng: 25/02/2023, 22:18

TỪ KHÓA LIÊN QUAN