Xanh Như Hy Vọng Xanh Như Hy Vọng Thương Thương Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net Phát hành Nguyễn Kim Vỹ http //vnthuquan net/ Mục lục T[.]
Trang 3Mục lục
Tập I
Tập II
Trang 4- Đã gần 4 giờ chiều rồi sao ?
Chợt nghĩ đến ba, Đông Mai chau mày:
- Không thấy mình ở nhà chắc là ba sẽ lo lắm Ba sẽ đi kiếm cho
mà coi
Nhưng rồi chợt nhớ ra Uyển Trân, Đông Mai chật lưỡi:
- Chắc gì ba còn nhớ đến mình Bây giờ ba đâu còn phải của riêngmình ?
Ý nghĩ đó khiến cho nàng tối mắt Đông Mai có cảm tưởng nàngđứng không muốn vững, mắt nàng chợt hoa lên
Đông Mai chợt xụ xuống, trước khi ngất đi nàng còn mơ hồ nghe
ai đó gọi hốt hoảng:
- Cô ơi! Cô
Và nàng không còn biết gì nữa
Nhật Minh đưa mắt nhìn cô gái lạ 1 cách chăm chú 1 chút nữathì cô bé đã gây rắc rối cho anh Nhưng cũng vì thế anh đã kịp cứu
Trang 5Nhìn đôi môi lúc nào cũng mím lại, nếu anh không lầm thì cô bénàng sẵn sàng giơ vuốt ra với bất cứ ai
Anh chợt bật cười với ý nghĩ vừa đến Đột nhiên cô gái chợt trởmình Nhưng điều anh không ngờ nhất, cô gái bất ngờ bật dậy hốthoảng nói:
- Đây là đâu ?
Mỉm cười trấn an giọng anh nhẹ nhàng:
- Yên tâm đi cô bé đây là nhà của tôi
Đôi mắt cô gái mở to hơn hốt hoảng hơn giọng sửng sốt:
- Sao lại ở nhà ông, tại sao tôi lại ở đây ?
Đôi mắt Nhật Minh nhìn cô chăm chú, giọng anh thoáng giễu cợt:
- Cái đó phải hỏi lại cô thì đúng hơn Nếu tôi không thắng kịp xe thì
cô sẽ gây phiền phức không nhỏ cho tôi Nhưng cũng vì thế tôi đãcứu được cô
Đôi mắt cô gái bớt hốt hoảng, giọng chợt tan loãng:
- Có nghĩa là ông là ân nhân củ tôi, nhưng cứu tôi bằng cách nào ?tại sao tôi lại có thể như thế ?
Nhật Minh chợt bật cười:
- Cô đang bị cảm nhăng đấy không khéo cô sẽ ốm nặng Phảichăng đó là thành quả cô đã dang nắng cả ngày với cái đầu không ?
Cô gái chợt bật dậy cười nhạt:
- Tôi làm gì thì mặc tôi mắc mớ gì đến ông Nhưng dù sao tôi cũngcám ơn ông đã cứu tôi Chào ông tôi về
Nhưng chỉ đi được vài bước cô gái loạng choạng Nhật Minh bậtdậy đỡ, nói giọng khá gắt:
- Tôi nghĩ không sai khi đoán cô là 1 cô bé gai góc Nhưng muốn điđược thì cô phải ăn hết bát cháo do bà vú của tôi mang đến Nếukhông cô không đi nổi ra tới cửa kia đâu
Trang 6Hất mạnh tay Nhật Minh ra, cô gái bướng bỉnh gắt:
- Đừng coi thường tôi quá chứ ? Tôi đi được hay không thì có mắc
mớ gì đến ông chứ ?
Giương đôi mắt lo lắng Nhật Minh khẽ nhún vai:
- Vậy thì tùy cô Lẽ ra tôi không nên dây vào cô mới phải
Dứt lời Nhật Minh trở lại ghế để mặc cho cô gái muốn làm gì thì làm
Nhưng sự bướng bỉnh của cô gái không được đền bù Chỉ đi đượcmấy bước cô gái té quỵ xuống
Nhật Minh bật dậy như lò xo Không cần bàn cãi với cô gái bướngbỉnh, anh vội vã bế nhanh cô gái vào bàn ăn và gọi nhanh bà vú:
- Vú ơi! Vú mang cháo ra cho cô ấy và vú làm ơn giúp cho cô ấy ănhết dùm cháu nghe vú
Dứt lời không để cho cô gái cự nự, anh bước nhanh ra phòng khách
Cô gái nhìn theo anh bằng đôi mắt tức tối Vì không nói được gì bởi
sự áp đặt của anh
Tiếng nhẹ nhàng của bà vú khiến cô gái quay lại:
- Đừng giận cậu ấy Cậu ấy nói đúng đấy Cô muốn khỏe lại thì côphải ăn hết bát cháo này đi Chẳng lẽ cô muốn ở đây hoài sao ?
Cô gái lắc đầu nguầy nguậy:
- Dĩ nhiên là không rồi Cháu đâu muốn làm phiền người lạ lâu nhưthế!
Bà mở nắp bát cháo gật gù:
- Vậy thì cháu mau ăn cho nóng rồi mà về
Mùi cháo thơm lừng đưa vào mũi khiến cô gái cảm thấy đói thực sự Khuôn mặt của bà vú nhân hậu hiền từ khiến cô gái cười hồn nhiênhơn:
Trang 7- Cháu vú nấu thơm quá!
Bà vú gật đầu mỉm cười:
- Vậy thì cháu mau ăn đi, ăn xong tôi cháo cháu sẽ giải cảm ngay
Nụ cười của bà vú như khuyến khích cô gái khẽ gật đầu cám ơn
Cô gái cắm cúi xuống ăn 1 cách ngon lành như không muốn bà vúmời thêm lần nữa
Nhìn chách ăn chăm chú của cô gái bà vú khẽ lắc đầu thầm nghĩ:
"Đói lắm rồi mà vẫn không bỏ được tính bướng bỉnh của mình" Loáng 1 cái cô gái đã đẩy bát cháo không sang 1 bên tủm tỉm hỏi:
- Cháu hư quá phải không vú ?
Ba vú không trả lời mà hỏi khẽ:
- Cháu ăn thêm 1 bát nữa chứ ?
Khuôn mặt cô gái ửng hồng ngượng nghịu:
- 1 tô nữa cho cháu, liệu vú không phải nhịn ăn chứ ?
Khẽ lắc đầu bà vú tủm tỉm:
- Yên tâm đi Cô có ăn thêm 3 tô nữa thì vẫn đủ cho mọi ngườitrong nhà ăn Cô không phải ngại vì buổi tối ở nhà này ăn cháo làthói quen
Lau nhanh giọt mồ hôi cô gái bước theo bà vú xuống bếp khẽ hỏi:
- Ông chủ ở nhà này là bác sĩ phải không ?
Quay lại nhìn cô gái bà vú ngạc nhiên:
- Sao cô lại hỏi thế ?
Phác cử chỉ vô nghĩa cô gái khẽ lắc đầu:
- Cháu cũng không biết nữa Nhưng cháu chỉ đoán thế thôi mà
Bà vú quay lại tủm tỉm, chăm chú múc cháo khẽ trả lời:
- Cậu ấy không phải là bác sĩ, nhưng cũng không thua bác sĩ đâu
Cô có thấy ăn xong bát cháo cô đã dễ chịu rồi đấy chứ!
Cô gái lại đỏ hồng đôi má ngập ngừng e ngại:
Trang 8- Sao mọi người lại tốt với cháu như thế ? Quả thật cháu
Bà vú cười đặt tô cháo vào tay cô gái ngắt lời:
- Hãy ăn hết tô cháo này đi Rồi cháu muốn về cũng không ai cảnđâu! Nào vào phòng ăn, ăn tiếp đi
Bước theo bà vú cô gái nhỏ nhẹ:
- Sao bà không hỏi tên cháu ? Không biết cháu là ai sao bà vẫn sănsóc tận tình ? Chẳng lẽ bà dễ dàng tin người lạ như thế sao ?
Đặt tô cháo xuống bàn bà mỉm cười ngồi xuống cạnh cô gái:
- Tôi làm tất cả việc này là do cậu chủ chỉ bảo không hề thắc mắc,không hề ngại ngùng đó là bản tính của tôi Còn dễ dàng tin người
lạ thì cháu đâu có gì đáng để bà già này nghi ngờ đâu 1 khuôn mặt
dễ thương và rất đáng mến thế này có thể làm bà già này nghi ngờsao ?
Cô gái mỉm cười lúc lắc đầu:
- Bà có thấy cháu thật vô duyên quá không ? Không biết phiền hà là
gì cả Cám ơn bà đã săn sóc cho cháu Bây giờ cháu về đây, cháu
Cô gái khẽ lắc đầu:
- Không cần đâu, cháu không muốn gặp ông ấy, gửi lời cám ơn lạiông ấy dùm cháu được không ?
Trang 9- Vâng! Cháu đang cần tìm việc làm, mà công việc bây giờ kiếm thậtkhó cháu chẳng biết phải làm sao nữa
Bà vú thương cảm:
- Cô ở với ai hay chỉ có 1 mình ? Nếu cô gặp khó khăn thật cô có thểnhờ cậu Minh giúp đỡ Cậu ấy tuy không dễ chịu cho lắm, nhưng lạirất tốt bụng Cô thấy sao ?
Cô gái mỉm cười:
- Hãy gọi cháu là Mai Đông Mai, tên cháu không đến nỗi tệ đấy chứ
- Cô nhất định không chào cậu chủ của tôi sao ? Nếu cậu ấy hỏi tôi
sẽ phải trả lời sao đây ?
Trang 10nhé, có dịp ghé đây chơi
Đông Mai gật nhanh, nàng bước ra khỏi nhà người đàn ông lạ vớibước chân vội vã như không muốn chạm mặt 1 lần nữa với ông chủnhà
Nhưng nàng đâu biết rằng nơi cửa sổ phòng riêng, Nhật Minh đangnhìn nàng với cái lắc đầu lặng lẽ
Hình như anh cũng không có ý muốn gặp lại nàng
o O o
Ông Đông Sương vỗ vai cô vợ trẻ:
- Đừng khóc nữa em Chuyện có gì đâu mà em phải khóc chứ Đông Mai còn trẻ con lại quen được anh cưng từ bé, em chấp vớicon bé làm gì
Uyển Trân ngước nhìn ông Đông Sương nức nở:
- Em nào có ý chấp nhất với con gái của anh Bởi vì khi yêu anh,
em đã lường trước sự việc em sẽ phải trải qua Nhưng em thật sựkhông thể
Ông Đông Sương vỗ về can gián:
- Anh hiểu mà Uyển Trân! Hãy cho con gái anh 1 thời gian nữa đểhiểu, để cảm thông và chấp nhận em
Uyển Trân dựa đầu vào vai chồng:
- Em hiểu mà Hãy tha thứ cho em, em không hề muốn anh khó xử tại em chưa chế ngự được tình cảm của mình, em hứa sẽ cố gắnghơn
Ông Đông Sương vuốt má vợ mỉm cười:
- Cám ơn em đã cảm thông với anh Đông Mai là người hiểu tìnhđạt lý, rồi con sẽ yêu thương và quý mến em Dù sao ta bắt conchấp nhận ngay thì khó nhưng "nước chảy đá mòn", lâu ngày thờigian sẽ giúp con nhận thức tốt hơn Em hãy giúp anh làm cho con
Trang 11Ông Đông Sương gật đầu hài lòng:
- Em có 1 trái tim nhân hậu như thế chắc chắn Đông Mai sẽ hiểu rathôi Con gái anh tuy bướng bỉnh, làm điều gì cũng theo cảm tính,với bản tính như thế, lại quen được chiều chuộng thì chẳng thể 1sớm 1 chiều mà Đông Mai có thể chấp nhận em ngay Nhưng nghe
em nói lên suy nghĩ của mình, anh rất mừng và cảm động Anh tinĐông Mai sẽ mau chóng hiểu em thôi
Ông Đông Sương nhìn vợ đầy trìu mến Uyển Trân ngước nìnhchồng mỉm cười:
- Em cũng mong được như lời anh nói Có điều Đông Mai cũng lớnrồi, chấp nhận 1 bà mẹ kế chỉ hơn mình mấy tuổi thì không phải dễđâu anh à
Ông Đông Sương chau mày:
- Em cũng không nên băn khoăn nhiều về chuyện ấy làm gì ĐôngMai cũng lớn rồi, nó cũng phải lấy chồng chứ đâu ở mãi với chúngmình đâu mà em cứ phải bận lòng như thế chứ!
Đúng lúc ông Đông Sương cất tiếng vô tình Đông Mai về tới ngangqua cửa phòng ông Nghe nhắc đến tên mình nàng đứng lại tò mòlắng nghe
Mỗi lời nói của ông như ngọn roi quất vào tim nàng nên ông ĐôngSương vừa dứt lời, Đông Mai đẩy mạnh cửa bước vào phòng
Trang 12Nghe tiếng cửa bị đẩy mạnh, ông Đông Sương lẫn Uyển Trân đềungẩng lên Cánh cửa bật mở Đông Mai sừng sững đứng nhìn vào Bực mình vì sự vô phép của con gái, ông Đông Sương chợt gắtgỏng:
- Phép lịch sự của con bỏ đâu sao vào phòng không gõ cửa ?
Đông Mai uất lên hét:
- Ba muốn con mau chóng rời khỏi nhà này lắm sao ? Con có còn làcon gái của ba nữa không ?
Uyển Trân đưa mắt nhìn ông Đông Sương chợt nhẹ giọng:
- Đông Mai! Chắc là có sự hiểu lần, chúng tôi đâu có ý
Đông Mai chiếu thẳng đôi mắt hằn học vào Uyển Trân giọng đaynghiến cắt ngang:
- Chị im đi, chị có tư cách gì xen vào chuyện giữa tôi và ba tôi Vì
sự xuất hiện của chị ở ngôi nhà này mà cha con tôi lúc nào cũngxung đột Thật ra chị muốn gì ?
Ông Đông Sương nói như hét:
- Đông Mai! Đủ rồi đấy, con không được phép hỗn như thế
Nước mắt ngập mi Đông Mai nói như quát lại:
- Ba bênh người dưng hơn cả con gái mình Chẳng lẽ trong mắt babây giờ chỉ còn mỗi cô ta ?
"Bốp"! 1 cái tát tai như trời giáng của ông Đông Sương khiến ĐôngMai té nhựt
Đưa đôi mắt sững sờ nhìn ông Đông Sương, Đông Mai vẫn khôngthể tin 1 người cha hết mực yêu thương mình lại có thể tát mìnhkhông nương tay thế này
Chạm phải đôi mắt của con gái, ông Đông Sương cũng sững ngườinhìn xuống tay mình
Sau 1 phút sững sờ giọng Uyển Trân như òa vỡ:
Trang 13- Ôi! Anh Sương, tại sao anh lại làm thế ?
Cơn giận của Đông Mai dâng uất lên khi nghe những lời ấy củaUyển Trân Trong lúc sự phẫn nộ không biết đến phải trái nàng cứnghĩ đó là câu giả nhân giả nghĩa làm nũng với ba mình của UyểnTrân
Đông Mai hất mặt đứng lên mím môi cho khỏi bật khóc, nàng thoátchạy về phòng trong nỗi đau bất tận
Trong lúc nàng bỏ chạy nàng còn nghe tiếng ba nàng nói với UyểnTrân:
- Hãy mặc kệ nó, hãy để cho nó tự suy nghĩ nó làm như thế là đúnghay sai, con với cái
Dập mạnh cửa phòng và ngã ra giường, Đông Mai bật khóc:
- Mẹ ơi! Sao mẹ con lại khổ thế này!
Đưa tay sờ lên má cảm giác nóng bừng của cái tát tai vẫn còn đấy Vội bật dậy trông vào gương, 5 vết tay của ba nàng vẫn còn in đậmtrên đó Đỏ tím rõ nét
"Mình đã thực sự mất ba rồi, mất thực sự rồi"
Đông Mai thầm nghĩ, nước mắt nàng lại chợt ứa ra
Người ta bảo:
"Mồ côi cha ăn cơm với cá
Mồ côi mẹ liếm lá gặm xương"
Mười mấy năm nàng côi cút vì mất mẹ Ba nàng có đối xử với nàngnhư thế bao giờ đâu
Chỉ vì người đàn bà trẻ đẹp ấy mà ba nàng đánh nàng không nươngtay
Nàng hận bà ta hận cả ba, nàng có còn quan trọng gì đối với ba như
ba đã từng nói với nàng
Tốt hơn hết là nàng nên rời khỏi đây Không có ba, nàng vẫn có thể
Trang 14sống được cơ mà
Nằm vật ra giường với những toan tính trong đầu
Đông Mai ngủ thiếp đi lúc nào không biết trên mi vần còn đọng lạinhững giọt nước mắt tủi hờn
"Giá mà được nằm dài ra chiếc giường êm ái thì hay biết mấy"
Nghĩ là nghĩ vậy thôi chứ nàng vẫn chưa muốn đến ngay nhà nhỏ
Du Nhàn, nàng muốn đi lang thang 1 chút
Chắc nhỏ không ngờ nàng đến vào hôm nay Thấy nàng, nhỏ sẽsửng sốt trợn tròn mắt lên cho mà xem vì nhỏ vốn thế mà
Còn việc nàng nhờ nhỏ, nhỏ ôkê ngay, nhỏ còn bảo nàng:
- Số mày lúc nào cũng gặp hên cả, 1 công việc nhẹ nhàng thích hợpvới khả năng Nhưng mày phải giải thích tại sao mày lại làm thế và
có ý kiến gì của ba mày không ?
Nàng đã hứa với nhỏ, khi gặp nhau, nàng sẽ nói rõ lý do
Bây giờ đã ngồi đây rồi, nàng có nên nói thật cho nhỏ Du Nhàn biếthay không
Nếu nói dối, nhỏ sẽ đi xác minh thì kỳ lắm Còn nếu nói thật liệu nhỏ
có cảm thông chấp nhận điều kiện của nàng không ?
Đông Mai thừ người ra, môi nàng chợt mím lại đăm chiêu
Thở hắt ra, Đông Mai gật gù:
Trang 15- Có lẽ mình đành phải nói thật với nhỏ và van xin nhỏ giúp thôi Bật người đứng lên phủi sạch quần định bước đi nàng chạm phảiánh mắt nhìn nàng khá lộ liễu
Sửng sốt bực mình lẫn khó chịu, Đông Mai tỉnh lờ lặng lẽ bước đi Tiếng chàng trai chợt vang vang:
- Cô gái thành phố à, cô định đến đâu ? Tôi đưa đi
Phác 1 cử chỉ không muốn trả lời, nàng đưa tay chỉ vào chợ rồi tiếptục bước
Tiếng chàng trai đeo bám:
- Tôi có thể hộ tống được chứ tôi đang rất rảnh
Vẫn không muốn trả lời, nàng khẽ lắc đầu và tiếp tục bước
Vẫn không từ bỏ ý định theo cô gái, chàng trai sóng đôi khẽ hỏi:
- Tôi là Đặng Trọng, còn cô tên là gì ? Tôi đoán không lầm thì đâykhông phải là lần đầu tiên cô đến đây ?
Khẽ liếm môi, Đông Mai hướng mắt nhìn chàng trai, phác 1 cử chỉnhư không muốn bắt chuyện Đông Mai nhún vai và tiếp tục bước Chàng trai nhìn sững nàng phác 1 cử chỉ hỏi nhanh:
- Cô bị câm sao ?
Tròn mắt nhìn chàng trai, câu hỏi của anh ta khiến nàng muốn bậtcười nhưng cứ để cho anh ta nghĩ như thế cũng tốt, đỡ phiền hà Nghĩ thế, Đông Mai gật nhanh không ngờ anh ta tưởng thật nhìnnàng bằng đôi mắt xót xa, nói thật chân thành:
- Xinh đẹp như thế này mà bị câm thì thật uổng quá, ông trời thật bấtcông
Câu nói của chàng trai khiến Đông Mai cảm động nên đôi môi nàngthoáng mỉm cười
Anh ta nhìn sững lẩm bẩm:
- Ôi! Có ai nói cho cô biết là cô có nụ cười rất dễ thương không ?
Trang 16Câu nói tiếp theo của anh ta khiến nàng khó chịu nên quay đi tiếptục bước nhanh
Không thấy tiếng nói vang lên, Đông Mai chắc mẩm anh ta đã buông
đi khiến nàng nghe nhẹ cả người
Chỉ đưa mắt ngắm thôi chứ nàng chẳng muốn mua gì cả, vì quàmua cho nhỏ Du Nhàn, nàng đã mua rồi, nó nằm cả trên chiếc balônàng đang đeo trên người, bây giờ sao nghe nặng trĩu
Cả chiếc va ly nhỏ trên tay cũng nặng làm sao
Bây giờ nàng mới cảm thấy mình điên khi mang mọi thứ nặng nàytrên người mà vào chợ ngắm
Quay người định trở ra nàng sững người khi chàng trai đó vẫn lẽođẽo đi theo nàng
Đông Mai chau mày khó chịu thầm nghĩ:
"Làm sao thoát được anh ta đây, thật chẳng ra làm sao! Thứ người
lỳ lợm thật!"
Tiếng chàng trai chợt dịu dàng:
- Tôi có thể giúp gì cho cô, hay là đưa valy đây tôi xách dùm chođược không ?
Ôm chặt chiếc valy, Đông Mai lắc đầu biểu lộ sự khó chịu khôngmuốn ai làm phiền
Chàng trai lắc đầu phân trần:
- Tôi có ý tốt thôi mà, chẳng lẽ khuôn mặt của Đặng Trọng tôi trônggiống đạo chích lắm sao ? Tin tôi đi, nhà tôi ở gần đây thôi mà Vẫn lắc đầu, Đông Mai vội bước ra khỏi chợ, chàng trai nói lớn:
- Chờ tôi lấy xe tôi sẽ đưa cô đi
Mặc cho anh ta nói với theo phân trần, Đông Mai vội lẩn vào đámđông và tìm được thoát thân, nàng vừa đi vừa chạy
Cuối cùng nàng cũng đến được nhà của nhỏ Du Nhàn Đưa mắt
Trang 17ngó dáo dác, đưa tay chận ngực, nàng bấm nhanh vào chiếcchuông cổng
Tiếng nhỏ Du Nhàn vang vang:
- Chờ chút ra liền
Lóng ngóng bên cánh cửa, nàng sợ gặp lại anh chàng đeo bám
Du Nhàn ra sân với đôi mắt trợn tròn:
- Đông Mai! Là mày sao ?
Đông Mai hối thúc:
- Tao đây, mày mở cửa mau lên, bộ lạ lắm sao mà nhìn tao kỹ vậy ? Bước nhanh ra mở cổng, Du Nhàn liếc bạn nguýt dài:
- Lâu không gặp thì phải nhìn kỹ xem có lộn không đã chứ! Mày đếnthật bất ngờ quá Sao không báo để tao ra đón ?
Đưa chiếc valy cho Du Nhàn, Đông Mai ôm lấy vai bạn:
- Có cần phải thế không ?
Du Nhàn nheo mắt:
- Cần lắm chứ! 1 tiểu thư danh giá con của 1 nhà doanh nghiệp cótiếng tăm cơ mà
Đông Mai nhéo vào hông bạn càu nhàu nguýt dài:
- Hãy quên cái cô tiểu thư danh giá đó đi, bây giờ tao là kẻ thấtnghiệp đang cần việc làm và đang là người nhờ vả mày đấy
Du Nhàn cười giòn:
- Việc thì tốt thôi, tao sẵn sàng giúp đỡ mày trong khả năng Nàochắc là đói và khát phải không ? Ngồi xuống đây, tao đi làm nước,rồi tìm gì cho mày dằn bụng
Đông Mai khoát tay:
- Ôi tao đang thèm nằm lắm, ăn uống tính sau đi, lúc nãy trên xe tao
đã ăn rồi thật đấy
Du Nhàn tròn mắt:
Trang 18- Nói thật đấy chứ ? Nếu thế thì văo phòng tao đi, có cần ngủ thì ngủcũng được năo, đi nhanh lín
Bật dậy theo Du Nhăn, Đông Mai vội bước nhanh văo phòng củanhỏ Tiếng Du Nhăn hồ hởi:
- Tha hồ tự do đi nhĩ, đđy lă không gian riíng của chúng mình sẽkhông ai văo đđy đđu
Đưa mắt nhìn 1 lượt, Đông Mai giơ ngón tay câi gật nhẹ:
- Tuyệt lắm, có mơ cũng không dâm mơ hơn
Cả 2 nhìn nhau chợt cười phâ ra, Đông Mai quẳng nhanh chiếc balôvăo góc phòng vă ngả nhanh xuống giường
Du Nhăn cũng đẩy nhanh chiếc valy trín tay văo 1 chỗ vă ngả ragiường theo Đông Mai
Giọng Du Nhăn quan tđm:
- Thích đấy chứ ?
Giọng ỡm ờ của Đông Mai trả lời:
- Cũng không tồi, sao măy lạ lắm sao ? Nhỏ Bích Ngọc hỏi thămmăy đấy
Du Nhăn nheo mắt:
- Nhỏ vẫn thế chứ ? Không có gì mới lạ phải không ? Còn măy thìlúc năo cũng có sự cố cả
Đânh trống lảng, Đông Mai khẽ hỏi:
- Sao nhă vắng hoe vậy ? Ba mẹ măy đđu ? Còn câc chú nhóc biếnđđu rồi ?
Du Nhăn tủm tỉm:
- Đưa tụi nhóc văo thănh phố gửi gắm văo đại học Có lẽ mai ba mẹtao mới về Còn 1 nhđn vật nữa ở trọ đđy đê mấy thâng rồi Đó lẵng anh họ của tao, ổng ra đđy theo công trình, dđn kiến trúc có bảnlênh cũng khâ lắm
Trang 19Đông Mai bật dậy:
- Vậy thì tao chẳng ở đây lâu, e không tiện, tao rất ghét những taylắm lời nhiều chuyện
Du Nhàn nheo mắt:
- Thôi đi tiểu thư à, ông ấy đi suốt, sáng đi tối mò mới về chắc gìmày đã đụng mặt mà lần
Đông Mai chau mày:
- Tao ở đây là muốn tránh mọi phiền phức và buồn phiền, đụng mặtdân thành phố lên đây làm sao tránh khỏi rắc rối chứ
Du Nhàn cười khúc khích:
- Mày nhạy cảm quá đấy Hãy cởi bỏ những gì cần, cởi bỏ cho taobiết đi Tao cần phải biết rõ tại sao mày bỏ ra đây xin việc làm, trongkhi ở thành phố, công ty của ba mày lại đang rất cần mày
Đông Mai vươn vai:
- Tao mệt lắm rồi và cần phải ngủ đầy giấc Xin cho tao được yênbình trong lúc này được chứ ?
Du Nhàn nguýt bạn:
- Mày chỉ giỏi đánh trống lảng Thôi được, mày cứ ngủ đi Nhưngkhông sớm thì muộn mày cũng phải nói hết thôi Tao sẽ không dễ
bỏ qua đâu
Đông Mai le lưỡi:
- Chao ơi! Nghe sợ quá nhỉ Được ở bên mày, tao cảm thấy dễ chịulắm, ít ra thì trong lúc này tao muốn gì cũng được
Du Nhàn tròn mắt:
- Vẫn không bỏ được tất quen được nuông chiều Nếu mày muốnchọn nghề cô giáo làng thì hày nhớ cho phải biết nhã nhặn nhẫnnhục
Đông Mai trợn mắt:
Trang 20- Nhã nhặn nhẫn nhục, 4 chữ "en nờ" của mày xếp thẳng hàng ngheghê gớm quá Nhưng tao cố gắng thử xem sao ? Tao cũng đangmuốn học theo cách ấy đấy
Du Nhàn nhìn bạn trân trối:
- Mày không sao đấy chứ ? Hình như mày đang thay đổi Thôiđược, tao chẳng hỏi gì nữa đâu, ngủ đi cho tôi nhờ
Đông Mai nguýt dài:
- Có hỏi người ta cũng có nói đâu mà rộn Mày nói để như vậy ngủ
ư ? Cho tao xin đi, tao có tật xấu, tắm rồi mới ngủ được
Du Nhàn tủm tỉm:
- Vậy thì tắm đi, có vòi nước nóng đó Bao giờ đói gọi tao
Đông Mai khẽ lắc đầu:
- Không cần đâu, cứ mặc tao, tao chỉ thèm ngủ thôi
Dứt lời, Đông Mai phóng thật nhanh vào phòng tắm
Du Nhàn nhìn theo bạn với cái nhìn thật trìu mến, cô khe khẽ lắcđầu
o O o
Đưa tay bấm chuông, Du Nhàn quay lại nháy mắt với Đông Mai:
- Hỏi thật nhé, bây giờ suy nghĩ lại vẫn còn kịp đấy
Đông Mai chau mày:
- Mày biết rõ tánh tao Khi đã quyết định làm gì tao sẽ làm cho bằngđược Đó là bản tính cố hữu của tao, mày tin chưa ?
Trang 21Du Nhàn gật gù:
- Không tin mày thì tao còn tin ai bây giờ Vậy thì được, mày sẽđược toại nguyện, gia đình này neo đơn, ông chủ là giám đốc củaanh Tuấn Kiệt Ông ấy nhờ anh Tuấn Kiệt kiếm dùm 1 cô giáo cótrình độ kèm riêng cho con gái của ông ta Nghe anh Kiệt nói, ông
ấy là người rất nghiêm khắc nhưng lại rất yêu con gái của mình Mày cứ thử vào xem có thể giúp được gì cho họ không ?
Đông Mai chau mày nhưng cười ngay:
- Dĩ nhiên là được, cứ thử thì sẽ biết thôi mà
Tiếng cổng mở khiến cả 2 cùng quay lại Nhìn thấy Du Nhàn, ngườiđàn bà có nụ cười dễ mến hỏi nhanh:
- Cô giáo, có phải cô là bạn gái của Tuấn Kiệt ?
Du Nhàn gật nhẹ mỉm cười thay cho câu trả lời, quay sang chỉ ĐôngMai, Tuấn Kiệt giới thiệu:
- Tôi đưa người mà bà cần đến Cô ấy đến từ thành phố, bạn thâncủa tô, bà thấy sao ?
Đưa mắt nhìn Đông Mai thầm đánh giá, bà vội chìa tay:
- Mời 2 cô giáo vào nhà, từ thành phố đến đây chắc là mệt lắm Đông Mai mỉm cười nhìn mọi vật chung quanh, khẽ trả lời:
- Tôi đến đây từ hôm qua, cũng đã khá quen ngay với khí hậu ở đây Bà là
Người đàn bà tủm tỉm:
- Tôi chỉ là quản gia ở đây thôi, ông chủ đi vắng luôn, ít khi về nhà,nên mọi quyết định ở đây tôi được toàn quyền
Đẩy cánh cửa lớn, bà tiếp lời:
- Mời 2 cô vào nhà Chúng ta cần làm quen với nhau và cũng cầntrao đổi 1 số vấn đề
Đông Mai đưa mắt nhìn Du Nhàn, cả 2 bước nhanh vào nhà Tiếng
Trang 22người đàn bà vang vang:
- Thục ơi! 2 ly nước cho khách, mau lên nhé
Tiếng dạ nhanh đáp lại câu nói của bà Quay lại cả 2, bà nhẹ nhànggiới thiệu:
- Cứ gọi tôi là bà Hai Còn 2 cô, tôi có thể biết tên chứ ?
Du Nhàn mau miệng:
- Tôi là Du Nhàn, còn bạn tôi là Đông Mai, tôi nghe anh Kiệt
Bà Hai mỉm cười cắt ngang:
- Ông chủ nhờ cậu Kiệt là 1 lòng tin tưởng cậu ấy Và mong cậu ấytìm cho cô chủ nhỏ 1 cô giáo tốt
Đông Mai mỉm cười:
- Thật ra thì cô chủ nhỏ đã bao nhiêu tuổi rồi và đã tới trường họcbao giờ chưa ?
Đông Mai chau mày:
- Thế còn ông bố, bỏ mặc cô bé sao ?
Trang 23- Ai cũng phải bó tay ư ? Có nghĩa cô bé không chịu tiếp xúc với ai ?
Bà Hai gật khẽ:
- Có thể nói như thế và tôi nghĩ cô giáo cũng không phải trường hợpngoại lệ đâu
Đông Mai chợt gắt:
- Bà biết rõ vậy thì tại sao còn tìm người làm gì ?
Bà Hai nhìn Đông Mai cảm thông:
- Đó là ý của cậu chủ, tôi biết như thế là không phải nhưng tôi muốnnói ro cho cô biết, tất cả để tùy cô quyết định Cô có thể từ chối màđâu ai có thể ép nếu cô không hề muốn
Du Nhàn nhìn Đông Mai, cả 2 cùng buột miệng:
- Vậy mẹ của cô bé đâu ?
Bà Hai chợt lặng người đi đáp:
- Cô ấy chết khi cô chủ nhỏ còn rất bé Chứng ung thư đã hủy hoại
cô ấy, cô ấy chết còn rất trẻ, có lẽ cũng chỉ trạc tuổi các cô
Liếm đôi môi chợt khô khốc của mình, Đông Mai nói gần như thìthầm:
- Tôi đồng ý nhận lời làm gia sư cho cô chủ nhỏ
Bà Hai lẫn Du Nhàn ngẩn ra trước quyết định đột ngột của Đông Mai Cả 2 cứ nghĩ khi biết rõ mọi chuyện, Đông Mai sẽ từ chối thẳngthừng, không ngờ Đông Mai lại vội vàng nhận lời ngay
Trang 24Du Nhàn nhìn bạn ngập ngừng:
- Đông Mai à! Có cần phải quyết định vội vàng như thế không ? Màynên cân nhắc đã rồi hãy nhận lời
Đông Mai khẽ lắc đầu nhìn bà Hai:
- Chẳng lẽ cháu nhận lời làm gia sư, bà không hài lòng sao ?
Bà Hai như choàng tỉnh bởi câu hỏi của Đông Mai Giọng bà chợtnghẹn lại:
- Cô thật sự muốn làm gia sư cho cô chủ nhỏ thật không ? Chẳng lẽsau khi biết sự thật về cô bé, cô vẫn nhận lời ?
Giọng của Đông Mai nghèn nghẹn:
- Cháu chưa bao giờ nói đùa, nhất là câu nói đùa làm tổn thươngđến người khác, cháu nhận lời bằng tất cả tấm chân tình đấy
Bà Hai rân rấn nước mắt nắm tay Đông Mai:
- Cám ơn sự chân thành của cô giáo, không biết bé Ân Ân có nhậncho cô dạy dỗ không Nhưng tận đáy lòng của tôi, tôi rất cảm kích
sự chân thành của cô
Đông Mai mỉm cười giản dị:
- Hãy gọi cháu là Mai, cháu tin bé Ân Ân rất giống cháu, cháu cũngmất mẹ từ bé nên cháu rất hiểu Ân Ân
Đôi mắt bà Hai thoáng ngỡ ngàng:
- Cô nói thật chứ ? Mong rằng cô hãy đem sự sống đến cho ngôinhà này
Đông Mai nhìn bà Hai thoáng ngập ngừng lẫn ngại ngùng, nànghắng giọng hỏi:
- Cháu có 1 đề nghị không biết nói ra có tiện không ?
Bà Hai mỉm cười gật đầu:
- Cô nói đi không có gì phải ngại
Đông Mai mỉm cười:
Trang 25- Cháu muốn có 1 chỗ nhỏ trong nhà này, bà nghĩ có tiện không ?
Bà Hai mừng rỡ:
- Ôi vậy thì còn gì bằng tôi nghĩ đó cũng là cách để cô giúp bé Ân Ânsống gần gũi với mọi người hơn Cô không nên ngại gì cả Ôngchủ rất ít về, có về thì cũng chỉ qua loa rồi đi ngay, cô có thể ở đây
Du Nhàn chau mày nắm tay Đông Mai lắc nhẹ:
- Kìa Mai, mày nên ở nhà tao
Đông Mai mỉm cười trấn an:
- Bà Hai yên tâm đi, nhỏ càu nhàu thế thôi, chứ nhỏ luôn ủng hộcháu hết mình mà
Du Nhàn nhún vai:
- Mày hết thuốc chữa rồi, tao đâu còn gì để nói Chỉ mong mày sống
ở đây hãy hòa thuận với mọi người
Đông Mai nhìn bà Hai:
- Bà thấy không, cô giáo Nhàn đã bằng lòng rồi, bà cứ yên tâm đi
Bà Hai gật nhẹ:
- Tôi hiểu rồi, vậy thì bao giờ cô sẽ dọn đến đây ? Có cần tôi chongười đến mang giúp mọi thứ sang đây ?
Đông Mai khẽ lắc đầu:
- Ôi! Không cần đâu, cháu rất gọn nhẹ, ngày mai cháu sẽ đến đây
Trang 26nên phiền bà cho cháu xuất cơm trưa
Bà Hai reo lên mừng rỡ, còn Du Nhàn thì trợn trừng nhìn Đông Mainhư không tin ở tai mình
Đông Mai quay sang Du Nhàn:
- Mình về thôi Nhàn
Quay sang bà Hai, Đông Mai khẽ chào:
- Thôi chúng cháu về đây, sáng mai cháu sẽ có mặt ở đây Bà đồng
ý chứ ?
Bà Hai gật nhanh:
- Ôi, dĩ nhiên là tôi rất vui Tôi sẽ báo để cho bé Ân Ân mừng
Đông Mai mỉm cười:
- Hãy để cháu tự đến nói với cô bé Bây giờ cháu về đây, xin khỏitiễn chúng cháu
Du Nhàn gật nhẹ:
- Cháu về đây, chào bà Hai
Cả 2 quay đi với bước chân nhẹ nhõm Bà Hai nhìn theo khẽ gậtđầu hài lòng
Bà bỗng cảm thấy rất mến Đông Mai, ở nơi cô giáo này tỏa sáng sựmạnh mẽ tự tin
Và bà tin Đông Mai sẽ thay đổi được Ân Ân, cô chủ nhỏ
Trong lúc bà nhìn theo 2 người với bao ý nghĩ lạ lùng
Thì bên cửa sổ bé Ân Ân cũng đang nhìn theo Đông Mai và DuNhàn
Sự tò mò vô tình Ân Ân đã nghe được những lời nói chân thành củaĐông Mai
Bé Ân Ân bỗng cảm thấy có cảm tình với cô giáo lạ, mặc dù bảnthân cô bé không hề muốn tiếp xúc với người lạ
Bé Ân Ân chợt nghe lòng hồi hộp, cô bé nhẩm lại cái tên của cô giáo
Trang 27mới, rồi chợt mỉm cười, nụ cười thật hiếm hoi ở trên môi cô bé Bước vào nhà với khuôn mặt giận dỗi, Du Nhàn vẫn chưa hết bựcbội nhìn bạn bằng đôi mắt đầy tức tối, cô càu nhàu:
- Mày luôn làm cho tao khó xử, sự độc đoán của mày luôn làm chongười khác đau khổ, mày hiểu không
Đông Mai ôm vai bạn dỗ dành:
- Tao đã xin lỗi nhiều lần đến khô cả cổ rồi Hãy thông cảm cho 1quyết định bất ngờ của tao Tao thật sự đồng cảm với cô bé ấy Vàtao muốn giúp đỡ cô bé, cũng như mày cũng đã từng giúp tao
Du Nhàn bực bội:
- Nhưng đâu cần thiết phải xa tao, mày cứ ở đây cũng được mà Tao sẽ nói sao khi ba mày hỏi tới
Đông Mai suỵt nhẹ:
- Ba tao không biết tao đang ở đây và tao cũng không muốn ba taobiết chỗ ở của mình
Du Nhàn sửng sốt:
- Vì sao ? Thật ra mày và ba mày đã xảy ra chuyện gì ?
Đông Mai thở hắt ra:
- Tao không thể nói dối mày vì mày là bạn thân của tao Vậy thì màyhãy nghe câu chuyện của tao đây
Bằng 1 giọng trầm buồn, nàng kể cho bạn nghe sự xung đột giữanàng và ba từ khi ba cưới Uyển Trân
Tại sao nàng lại đến đây, và bằng với giọng tủi thân, nàng cho DuNhàn biết nàng không muốn trở thành gánh nặng cho ba của mình Lặng đi vì câu chuyện của Đông Mai, Du Nhàn nghe thương bạn vôcùng Thảo nào mà khi nghe cô bé bị mất mẹ, Đông Mai đã nhận lờigiúp ngay
Nhưng công bằng mà nói thì Đông Mai cũng quá lắm, tình cảm vợ
Trang 28chồng rất khác với tình cảm cha con Mà Đông Mai thì cho rằng: bayêu vợ có nghĩa là hết yêu mình
Du Nhàn rất hiểu tình cảm của bạn Từ khi mẹ mất, Đông Mai chỉchăm chú nuôi dưỡng tình cảm dành cho người cha duy nhất
Đông Mai không bao giờ nghĩ ba mình có thể chia sẻ tình cảm củaông cho bất cứ 1 ai ngoài đứa con gái nhỏ
Trong suy nghĩ độc đoán ấy Bất ngờ ba của mình có người yêu rồicưới vợ Điều ấy đã làm tổn thương Đông Mai nhưng vẫn cứ cốgắng cho đến khi cảm thấy mình như bị bỏ rơi
Nếu nói thẳng với Đông Mai là bạn đã nghĩ sai rồi thì Đông Maikhông bao giờ chấp nhận mà có khi Đông Mai còn giận hơn cả mình
Du Nhàn nén tiếng thở dài, Đông Mai nhìn bạn chợt thì thầm:
- Mày đang nghĩ gì vậy ?
Du Nhàn ôm lấy vai Đông Mai:
- Tao thương mày quá Tao hiểu tình cảm của mày Có điều dù saothì ông ấy vẫn là ba của mày Không ai có thể chối cãi được, ông ấyrất yêu mày
Đông Mai cau mày:
- Mày muốn tao làm gì ?
Du Nhàn xiết chặt tay Đông Mai:
- Mày là bạn thân của tao, mày lại rất tin tưởng tao nên tao mới dámnói Hãy suy nghĩ kỹ, cho chín chắn cho thông suốt xem điều gì nênlàm, điều gì không ? Mày hiểu ý tao chứ ?
Đông Mai nhăn tít vầng trán:
- Mày muốn gì thì hày nói thẳng ra đi, còn vòng vo làm gì ?
Du Nhàn đấm mạnh vào vai bạn:
- Mày biết tao muốn nói gì mà đừng làm tình làm tội ba mày nữa,
Trang 29việc mày rời khỏi gia đình cũng là điều tốt Nhưng cũng phải báocho ba mày 1 tiếng
Đông Mai hất mặt:
- Nhưng để làm gì chứ ?
Du Nhàn khẽ thở dài:
- Mày đừng như thế chứ! Nếu cho ba mày biết mày đang ở đâu thì
có lẽ ông ấy sẽ yên tâm hơn Nếu mày giấu ông ấy thì vừa lo lắngcho mày, vừa để tâm tìm kiếm, mày đang làm cho ba mày khó xửđấy, mày làm như thế thì mày ích kỷ quá Ba mày đâu phải để chomày cư xử như thế ? Tại sao mày không nghĩ ở giữa mày và cô vợtrẻ Ba mày là người đáng thương nhất
Đông Mai hậm hực:
- Đó là tại ba tao lựa chọn, tự chuốc phiền phức cho mình chứ đâuphải lỗi tại tao
Du Nhàn cau có:
- Mai ơi! Mày hãy hiểu cho ba mày, sự cảm thông chính là chìa khóa
có thể mở ra cho ba mày và mày hiểu nhau hơn Hãy để cho bamày hạnh phúc với tuổi già của ông ấy Ông ấy yêu Uyển Trânnhưng không có nghĩa là ông ấy không còn yêu đứa con gái cưngcủa mình
Đông Mai vội cắt ngang cáu kỉnh:
- Đủ rồi đấy, tao biết tao phải làm gì mà, dù sao thì tao cũng cám ơnlời khuyên của mày
Du Nhàn chau mày nhìn Đông Mai khẽ lắc đầu Khuôn mặt nghênhnghênh cau có của bạn khiến Du Nhàn nghĩ cô không nên nói thêm
gì nữa
Không khí chợt căng ra giữa 2 người Ai cũng đăm đăm khuôn mặtnhư giữ ý của riêng mình
Trang 30Nên Đặng Trọng bước vào nhà, cả 2 không hề hay biết, giọng anhchợt vang lên sửng sốt khi nhận ra Đông Mai
- Ôi! Cô bé cô có nhớ tôi không ?
Tiếng bật lớn của Đặng Trọng khiến cả 2 cùng giật mình bật dậy
- Anh muốn nói cô gái câm ấy chứ ?
Đặng Trọng gật nhanh Tiếng "cô gái câm" thoát ra khỏi miệng DuNhàn khiến Đông Mai nhớ tới chàng trai lẽo đẽo theo mình suốt lúcmới tới đây
Đông Mai nhìn Du Nhàn, cả 2 chợt cười phá ra khi ánh mắt họ chạmnhau
Sự giận hờn hình như biến mất, Du Nhàn hỏi nhanh:
- Phải không hả Đông Mai ?
Không trả lời, Đông Mai ư hử gật, khuôn mặt nàng vẫn đang đỏ lên
vì cười
Du Nhàn nhìn ông anh họ vặn vẹo:
- Anh nói cô bạn thân của em bị câm ư ? Căn cứ vào cái gì vậy hảanh Trọng ?
Đặng Trọng ú ớ:
- Có nghĩa là cô ấy không câm phải không ? Vậy thì cô ấy ở đây đã
Trang 31mấy ngày nay rồi sao ?
Du Nhàn hất mặt:
- Dĩ nhiên, nó đến đây không ở nhà em thì ở đâu
Đặng Trọng nói 1 câu hết sức lãng xẹt
- Vậy sao anh không hề gặp ?
Lại 1 trận cười khiến cả 2 bò ra để mà cười Đặng Trọng hắnggiọng ngó Du Nhàn đầy trách móc:
- Nếu anh không có việc đột xuất phải về nhà thì cho đến lúc ĐôngMai về thành phố, anh cũng không hề biết cô ấy đã đến đây
Đông Mai nhìn Đặng Trọng khẽ lắc đầu cười nhẹ, nụ cười biểu lộ sựthân thiện nhưng nàng vẫn không có ý muốn mở miệng nói
Đặng Trọng nhìn Đông Mai rồi lại nhìn Du Nhàn Du Nhàn tủm tỉmnhìn ông anh họ:
- Thật ra thì Đông Mai không muốn nói chứ không phải bị câm đâu
Bộ anh muốn nghe giọng nó nói lắm hay sao ?
Trang 32Tiếng Đông Mai chợt vang lên:
- Thật ra tôi cũng muốn anh hiểu lầm như thế Vì không muốn sựphiền phức đến với mình Mong anh đừng quá áy náy vì chuyện đãqua và hãy quên nó đi
Dứt lời Đông Mai bước nhanh vào phòng với nụ cười tủm tỉm
Nhưng rồi anh chợt tự nhủ:
- Đông Mai còn ở đây thì mình vần còn cơ hội cơ mà
Nghĩ đến nụ cười của Đông Mai, Đặng Trọng chợt mỉm cười
o O o
Vẫn với chiếc balô xinh đẹp trên vai và tay với chiếc valy nhỏ, ĐôngMai chậm rãi sải dài bước chân tới biệt thự Cây Tùng nằm lưngchừng đỉnh đồi
Thấm nhẹ những giọt mồ hôi đầm đìa trên trán Đông Mai đưa taybấm chuông
Người ra mở cửa cho nàng là 1 ông lão khoảng gần 60 tuổi Nhưng
Trang 33trông còn rất khỏe mạnh, giọng ông sang sảng hỏi:
- Cô là ai ? Cô đến tìm ai ?
Mỉm cười thân ái nàng cao giọng:
- Chào ông, cháu là cô giáo của bé Ân Ân, chắc là bà Hai đã choông biết
Ông lão nhướng mày nhìn nàng như đánh giá rồi buông giọng:
- Mời cô vào, cô chẳng có 1 dáng gì để gọi là dáng 1 cô giáo cả Bước hẳn vào cổng, Đông Mai quay lại nhìn ông lão khẽ trả lời:
- Vậy ông thấy cháu giống gì nào ?
Ông lão gục gặc đầu:
- Trông cô giống như 1 tiểu thư quen được nuông chiều thì đúnghơn Vậy thì liệu cô có làm được vai trò cô vừa nói không ?
Cửa nhà lớn chợt mở lớn, tiếng bà Hai mừng rỡ:
- Cô giáo đã đến, cô thật đúng giờ
Chợt nhìn thấy ông lão, bà Hai cúi chào ân cần:
- Ông chủ, chú Đại dâu mà để cho ông phải mở cửa thế này
Ông lão bật cười phất tay:
- Bà không phải lo cho tôi, tôi đi dạo nên tiện mở cửa thôi Hãy đưa
cô ấy đi thăm ngôi nhà, cô ấy cần làm quen với mọi thứ ở đây
Trang 34Đông Mai nhìn ông lão:
- Chào ông chủ, cháu không biết xin thứ lỗi
Ông lão lắc đầu cười:
- Không biết thì đâu thể nói là có lỗi được, chúc cô đạt được ướcnguyện
Nghiêng đầu chào, Đông Mai bước theo bàHai Bà đưa ngay nàngvào căn phòng khá rộng trông ngăn nắp sạch sẽ
Quay sang nhìn nàng, bà nhẹ giọng:
- Đây là phòng của cô, cô có thể để đồ đạc lại đây
Đưa mắt nhìn quanh phòng đặt mọi thứ vào 1 góc, Đông Mai đưatay mở cánh cửa sổ trông ra vườn
Giọng nàng như reo vui:
- Ở đây phong cảnh đẹp quá
Bà Hai cười hài lòng khẽ hỏi:
- Cô có yêu cầu gì nữa không, xin nói, tôi sẵn sàng phục vụ
Đông Mai cười hồn nhiên:
- Như thế này là đã quá đủ cho cháu rồi Cháu muốn đến thăm côhọc trò của cháu
Bà Hai mỉm cười:
- Vậy thì cô hãy theo tôi, cô chủ nhỏ ở ngay phòng bên thôi
Đông Mai gật nhẹ:
- Vậy mời bà dẫn đường
Bà Hai rời khỏi phòng nàng và đến phòng bên cạnh đưa tay gõ cửarồi gọi lớn:
- Cô Ân Ân! Cô thức hay ngủ
Có tiếng càu nhàu vọng ra:
- Có chuyện gì thế ? Lại ăn hay uống thuốc đây ?
Tiếng bà Hai nói lớn:
Trang 35- Có cô giáo muốn gặp cô
Tiếng bé Ân Ân vọng ra:
- Mời vào
Cánh cửa mở rộng, trước mặt Đông Mai, căn phòng của cô bé Ân
Ân như 1 bãi chiến trường, mọi thứ vất bừa bãi hỗn độn
Bà Hai bước vào vội vã thu dọn, Đông Mai nắm lấy tay bà Hai nhỏnhẹ:
- Hãy để cháu ở lại đây 1 mình với bé Ân Ân Cháu muốn tròchuyện riêng với bé Ân Ân 1 lát
Bà Hai nhìn mọi thứ khẽ lắc đầu vội vã rời khỏi phòng chợt dừngngay ở ngưỡng cửa, bà nói vọng vào:
- Lát nữa tôi sẽ dọn, nếu cô giáo muốn dẫn bé Ân Ân đi đâu đó chơicũng được
Đông Mai nhìn bà Hai mỉm cười:
- Được rồi Điều đó còn tùy vào bé Ân Ân muốn đi hay không ? Cánh cửa đóng lại ngay sau lưng bà Hai Đông Mai cúi xuống nhặtmọi thứ lên và xếp lại rất ngăn nắp trước đôi mắt mở tròn lạ lùngcủa bé Ân Ân
Vẫn không nói gì, Đông Mai lặng lẽ làm cho đến khi căn phòng trởnên gọn ghẽ sạch sẽ Đến lúc này thì Đông Mai đến bên các cánhcửa và mở tung ra
Giọng bé Ân Ân chợt vang lên run run:
- Cô giáo, tại sao cô lại làm thế ? Tại sao cô không mắng không la
Trang 36Đưa mắt nhìn theo tay của nàng chỉ, bé Ân Ân lắc nhẹ:
- Mọi thứ trước mắt đã quá quen với Ân Ân rồi, nên Ân Ân chẳngthấy có gì lạ đâu Nhưng tại sao cô lại hỏi thế ? Sao cô không hỏi tạisao Ân Ân lại làm thế ?
Đưa đôi mắt ân cần nhìn cô bé, Đông Mai vuốt nhẹ tóc bé Ân Ân:
- Cô có thể làm bạn của bé không ?
Nhìn Đông Mai, bé Ân Ân ngập ngừng hỏi:
- Vì sao ? Cô làm sao có thể trở thành bạn của Ân Ân được ?
Đông Mai nghiêng đầu cười:
- Sao lại không thể chứ ? Vì chúng ta có nhiều điểm tương đồng, bé
Ân Ân có tin không ?
Giương đôi mắt to buồn, Ân Ân khẽ hỏi:
- Mẹ cô cũng chết rồi sao ?
Đông Mai gật nhẹ:
- Chếc lúc cô còn rất nhỏ
Ân Ân bồn chồn hỏi:
- Lúc ấy cô đã làm gì ?
Đông Mai chợt buồn:
- Cô cũng như bé Ân Ân bây giờ, ủ rũ, chán nản, không thiết gì cả Tinh thần của cô khủng hoảng đã xuống thật thấp Cô tưởng sẽkhông sao thoát ra được cơn khủng hoảng ấy, mọi người lo lắng cho
cô, ba cô gầy sọp đi vì cô
Ân Ân đưa đôi mắt hoảng loạn nhìn Đông Mai, khuôn mặt chợt căngthẳng, cô bé hỏi nhanh:
- Vậy tại sao cô có thể thoát ra được Cô có thể trở lại cuộc sốngbình thường đấy ?
Đông Mai ôm chặt lấy bé Ân Ân:
- Cô sẽ giúp bé Ân Ân vượt qua nếu bé Ân Ân thực sự tin cô Bé có
Trang 37tin cô không ?
Bé Ân Ân gật nhanh:
- Ân Ân tin cô, nhưng cô có dám hứa với Ân Ân không ?
Đông Mai mỉm cười:
- Chỉ cần bé Ân Ân tin cô thì bé Ân Ân muốn cô hứa gì cô cũng hứa
Bé Ân Ân chau mày lưỡng lự Sau 1 lúc hít hơi thật sâu và liếm đôimôi khô vì lo lắng, bé Ân Ân nói nhanh:
- Cô phải thuyết phục ba cháu không được lấy cô ta Cháu ghét cô
ấy lắm Cháu ghét cô ta lắm
Cả người cô bé rung lên vì bị kích động, môi cô tái nhợt với trạngthái thần kinh không ổn định
Đông Mai cảm thấy sợ hãi, nàng vội ôm lấy bé Ân Ân gật nhanhkhông cân nhắc Giọng nàng đầy vẻ xúc động:
- Cô hứa cô hứa sẽ thuyết phục ba cháu, nhưng cháu cũng phảihứa với cô, cháu không được xúc động quá như vậy nữa, cháu hiểukhông ?
Cố nở nụ cười, bé Ân Ân gật nhẹ:
- Cô hứa rồi phải không ?
Đông Mai gật nhẹ:
- Cháu cũng hứa rồi đấy nhé
Môi bé Ân Ân đã hồng trở lại bớt đi sự nhợt nhạt bởi nụ cười rạng
rỡ, giọng cô bé chợt êm đềm:
- Cháu rất yêu ba, cháu rất nhớ ba Dù luôn giận ba nhưng khônglúc nào là cháu không mong được gặp ba
Giọng nói của bé Ân Ân đã khiến cho Đông Mai chợt nhớ đến banàng
Cô bé nói chẳng khác chi tâm trạng của chính nàng bây giờ
Nàng cũng rất giận ba nhưng thật lòng nàng cũng đang rất nhớ ông,
Trang 38nhớ đến độ có lúc nàng chỉ muốn quay về thành phố để được gụcvào ngực của ba, được khóc vùi để được ba dỗ dành
Sự lặng đi của Đông Mai khiến bé Ân Ân lo lắng, cô bé lắc vai nànghỏi nhỏ:
- Cô ơi! Cô không được nuốt lời hứa đấy nhé ? Sao cô suy tư lâuthế, cô đang nhớ ba phải không ?
Đông Mai mỉm cười ôn tồn:
- Đúng là lời nói của bé đã làm cô rất nhớ ba Tâm trạng của bégiống tâm trạng của cô lắm
Đôi mắt cô bé biểu lộ sự ân cần:
- Cô không sao chứ ?
Đông Mai mỉm cười:
- Có bé Ân Ân an ủi dĩ nhiên là cô không sao rồi Bây giờ thì cô và
bé Ân Ân ngoắc tay tuyên thệ với lời hứa của mình chứ
Tròn mắt thích thú, bé Ân Ân gật đầu đưa ngón tay út áp ngón tay útcủa Đông Mai xoay nhẹ cho 2 ngón cái áp chặt vào nhau, cả 2 bậtcười thích thú Tiếng cười của cả 2 vang xa trải rộng triền đồi
Đông Mai thật vui vì bài học đầu tiên đã thành công Còn bé Ân Ân,cũng thật vui vì đã có người hiểu mình, ở bên Đông Mai, cô bé cảmthấy tự tin bớt mặc cảm Bé Ân Ân có cảm giác như mình đangđược sống lại
Chỉ có Đông Mai dù hứa với bé Ân Ân bằng với giọng tự tin nhưngnàng vẫn không khỏi bâng khuâng
Liệu nàng có làm được không ? Khi nàng chưa biết rõ ba của bé Ân
Ân là người như thế nào ?
Cô gái mà cô bé ghét ra sao Nhưng dù sao cũng phải tạo niềm tincho bé Ân Ân, nên dù có làm được hay không thì nàng vẫn phải hứa
Trang 39Nhìn nụ cười nở rộ trên đôi môi của cô bé, Đông Mai nghe lòng ấmlại, nàng lại nhớ đến ba của mình
Tiếng Uyển Trân vang vang:
- Anh nên ăn 1 chút, anh cứ như thế sẽ hại cho sức khỏe đấy
Ông Đông Sương cau mày:
- Làm sao anh có thể nuốt nổi khi chưa biết rõ về con gái của mình Uyển Trân ân cần:
- Đông Mai đã lớn rồi, sẽ không làm điều gì dại dột đâu Có lẽ vì còngiận nên cố tình trốn biệt đấy thôi
Ông Đông Sương chợt gắt:
- Nó đâu phải là con của em nên nó sống chết ra sao thì cũng đâuảnh hưởng gì đến em Nhưng anh là cha của nó, anh đâu thể làmthế được Ngày nào không biết được tin tức của Đông Mai thì anhvẫn ăn không ngon, ngủ không yên, em có hiểu không ?
Uyển Trân nhìn chồng trân trối:
Trang 40- Phải chăng anh muốn nói con gái anh bỏ đi là do lỗi của em ư ? Ông Đông Sương bực bội:
- Anh không muốn tranh luận trong lúc này Lỗi của ai bây giờ cũngkhông còn quan trọng nữa Điều quan trọng bây giờ là phải tìm chođược Đông Mai
Uyển Trân chau mày:
- Em không hề muốn tranh luận với anh, nhưng Đông Mai đâu cònnhỏ nữa để mà anh phải lo lắng như thế Con gái anh đã đủ tuổi để
tự biết lo cho mình
Ông Đông Sương chợt hét lên:
- Em hãy để cho anh yên 1 chút có được không ? Con gái anh bỏ đicũng đủ để điên đầu rồi, em còn muốn gây khó dễ cho anh nữa haysao
Uyển Trân chợt bật khóc:
- Em muốn gây khó dễ cho anh ư ? Anh nghĩ em là 1 người như thếsao ? Bây giờ anh hối hận đã lấy em có phải không ?
Ông Đông Sương thở hắt ra:
- Anh xin em Em đừng làm khó dễ với anh nữa có được không ?
Em nghĩ em nói những điều ấy ra sẽ giải quyết được mọi chuyệnsao ?
Giọng nói của ông Đông Sương khiến Uyển Trân khóc to hơn Tiếng khóc của cô làm ông như mềm đi
Ông ôm vợ vỗ về:
- Thôi nín đi em, không nên cãi vã nữa, anh nóng qua nên nói càn,
em hãy cảm thông cho anh
Uyển Trân hất tay chồng ra giọng giận dỗi:
- Hãy ly dị em đi Con gái anh sẽ trở về với anh Có lẽ anh chỉ cóthể chọn 1: em và con gái anh, nếu phải chọn, anh sẽ bỏ em, em