1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Xanh như hy vọng thương thương

135 1 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Xanh như hy vọng
Tác giả Nguyễn Kim Vỹ
Thể loại Truyện ngắn
Định dạng
Số trang 135
Dung lượng 718,23 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Xanh Như Hy Vọng Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Thương Thương Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Thương Thương Xanh Nhƣ Hy Vọng Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thi[.]

Trang 1

Thương Thương

Xanh Như Hy Vọng Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động

Nguồn: http://vnthuquan.net/

Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ

MỤC LỤC

Tập I Tập II

- Đã gần 4 giờ chiều rồi sao ?

Chợt nghĩ đến ba, Đông Mai chau mày:

- Không thấy mình ở nhà chắc là ba sẽ lo lắm Ba sẽ đi kiếm cho mà coi

Nhưng rồi chợt nhớ ra Uyển Trân, Đông Mai chật lưỡi:

- Chắc gì ba còn nhớ đến mình Bây giờ ba đâu còn phải của riêng mình ?

Ý nghĩ đó khiến cho nàng tối mắt Đông Mai có cảm tưởng nàng đứng không muốn vững, mắt nàng chợt hoa lên

Đông Mai chợt xụ xuống, trước khi ngất đi nàng còn mơ hồ nghe ai đó gọi hốt hoảng:

- Cô ơi! Cô

Và nàng không còn biết gì nữa

Nhật Minh đưa mắt nhìn cô gái lạ 1 cách chăm chú 1 chút nữa thì cô bé đã gây rắc rối cho anh Nhưng cũng vì thế anh đã kịp cứu cô ta

Đưa tay sờ vầng trán của cô gái, anh khẽ mỉm cười an tâm hơn, vì cơn sốt đẩy lui Anh chợt nghĩ

Trang 2

Mỉm cười trấn an giọng anh nhẹ nhàng:

- Yên tâm đi cô bé đây là nhà của tôi

Đôi mắt cô gái mở to hơn hốt hoảng hơn giọng sửng sốt:

- Sao lại ở nhà ông, tại sao tôi lại ở đây ?

Đôi mắt Nhật Minh nhìn cô chăm chú, giọng anh thoáng giễu cợt:

- Cái đó phải hỏi lại cô thì đúng hơn Nếu tôi không thắng kịp xe thì cô sẽ gây phiền phức không nhỏ cho tôi Nhưng cũng vì thế tôi đã cứu được cô

Đôi mắt cô gái bớt hốt hoảng, giọng chợt tan loãng:

- Có nghĩa là ông là ân nhân củ tôi, nhưng cứu tôi bằng cách nào ? tại sao tôi lại có thể như thế ? Nhật Minh chợt bật cười:

- Cô đang bị cảm nhăng đấy không khéo cô sẽ ốm nặng Phải chăng đó là thành quả cô đã dang nắng

cả ngày với cái đầu không ?

Cô gái chợt bật dậy cười nhạt:

- Tôi làm gì thì mặc tôi mắc mớ gì đến ông Nhưng dù sao tôi cũng cám ơn ông đã cứu tôi Chào ông tôi về

Nhưng chỉ đi được vài bước cô gái loạng choạng Nhật Minh bật dậy đỡ, nói giọng khá gắt:

- Tôi nghĩ không sai khi đoán cô là 1 cô bé gai góc Nhưng muốn đi được thì cô phải ăn hết bát cháo

do bà vú của tôi mang đến Nếu không cô không đi nổi ra tới cửa kia đâu

Hất mạnh tay Nhật Minh ra, cô gái bướng bỉnh gắt:

- Đừng coi thường tôi quá chứ ? Tôi đi được hay không thì có mắc mớ gì đến ông chứ ?

Giương đôi mắt lo lắng Nhật Minh khẽ nhún vai:

- Vậy thì tùy cô Lẽ ra tôi không nên dây vào cô mới phải

Dứt lời Nhật Minh trở lại ghế để mặc cho cô gái muốn làm gì thì làm

Nhưng sự bướng bỉnh của cô gái không được đền bù Chỉ đi được mấy bước cô gái té quỵ xuống Nhật Minh bật dậy như lò xo Không cần bàn cãi với cô gái bướng bỉnh, anh vội vã bế nhanh cô gái vào bàn ăn và gọi nhanh bà vú:

- Vú ơi! Vú mang cháo ra cho cô ấy và vú làm ơn giúp cho cô ấy ăn hết dùm cháu nghe vú

Trang 3

Dứt lời không để cho cô gái cự nự, anh bước nhanh ra phòng khách

Cô gái nhìn theo anh bằng đôi mắt tức tối Vì không nói được gì bởi sự áp đặt của anh

Tiếng nhẹ nhàng của bà vú khiến cô gái quay lại:

- Đừng giận cậu ấy Cậu ấy nói đúng đấy Cô muốn khỏe lại thì cô phải ăn hết bát cháo này đi Chẳng lẽ cô muốn ở đây hoài sao ?

Cô gái lắc đầu nguầy nguậy:

- Dĩ nhiên là không rồi Cháu đâu muốn làm phiền người lạ lâu như thế!

Bà mở nắp bát cháo gật gù:

- Vậy thì cháu mau ăn cho nóng rồi mà về

Mùi cháo thơm lừng đưa vào mũi khiến cô gái cảm thấy đói thực sự Khuôn mặt của bà vú nhân hậu hiền từ khiến cô gái cười hồn nhiên hơn:

- Cháu vú nấu thơm quá!

Bà vú gật đầu mỉm cười:

- Vậy thì cháu mau ăn đi, ăn xong tôi cháo cháu sẽ giải cảm ngay

Nụ cười của bà vú như khuyến khích cô gái khẽ gật đầu cám ơn Cô gái cắm cúi xuống ăn 1 cách ngon lành như không muốn bà vú mời thêm lần nữa

Nhìn chách ăn chăm chú của cô gái bà vú khẽ lắc đầu thầm nghĩ:

"Đói lắm rồi mà vẫn không bỏ được tính bướng bỉnh của mình"

Loáng 1 cái cô gái đã đẩy bát cháo không sang 1 bên tủm tỉm hỏi:

- Cháu hư quá phải không vú ?

Ba vú không trả lời mà hỏi khẽ:

- Cháu ăn thêm 1 bát nữa chứ ?

Khuôn mặt cô gái ửng hồng ngượng nghịu:

- 1 tô nữa cho cháu, liệu vú không phải nhịn ăn chứ ?

Khẽ lắc đầu bà vú tủm tỉm:

- Yên tâm đi Cô có ăn thêm 3 tô nữa thì vẫn đủ cho mọi người trong nhà ăn Cô không phải ngại vì buổi tối ở nhà này ăn cháo là thói quen

Lau nhanh giọt mồ hôi cô gái bước theo bà vú xuống bếp khẽ hỏi:

- Ông chủ ở nhà này là bác sĩ phải không ?

Quay lại nhìn cô gái bà vú ngạc nhiên:

- Sao cô lại hỏi thế ?

Phác cử chỉ vô nghĩa cô gái khẽ lắc đầu:

- Cháu cũng không biết nữa Nhưng cháu chỉ đoán thế thôi mà

Bà vú quay lại tủm tỉm, chăm chú múc cháo khẽ trả lời:

Trang 4

- Cậu ấy không phải là bác sĩ, nhưng cũng không thua bác sĩ đâu Cô có thấy ăn xong bát cháo cô đã

dễ chịu rồi đấy chứ!

Cô gái lại đỏ hồng đôi má ngập ngừng e ngại:

- Sao mọi người lại tốt với cháu như thế ? Quả thật cháu

Bà vú cười đặt tô cháo vào tay cô gái ngắt lời:

- Hãy ăn hết tô cháo này đi Rồi cháu muốn về cũng không ai cản đâu! Nào vào phòng ăn, ăn tiếp đi

Bước theo bà vú cô gái nhỏ nhẹ:

- Sao bà không hỏi tên cháu ? Không biết cháu là ai sao bà vẫn săn sóc tận tình ? Chẳng lẽ bà dễ dàng tin người lạ như thế sao ?

Đặt tô cháo xuống bàn bà mỉm cười ngồi xuống cạnh cô gái:

- Tôi làm tất cả việc này là do cậu chủ chỉ bảo không hề thắc mắc, không hề ngại ngùng đó là bản tính của tôi Còn dễ dàng tin người lạ thì cháu đâu có gì đáng để bà già này nghi ngờ đâu 1 khuôn mặt dễ thương và rất đáng mến thế này có thể làm bà già này nghi ngờ sao ?

Cô gái mỉm cười lúc lắc đầu:

- Bà có thấy cháu thật vô duyên quá không ? Không biết phiền hà là gì cả Cám ơn bà đã săn sóc cho cháu Bây giờ cháu về đây, cháu sẽ ghé lại thăm bà

Dứt lời cô đứng dậy với nụ cười đượm buồn, khiến bà vú chau mày khẽ giọng đầy quan tâm:

- Cô không sao đấy chứ ? Liệu tôi có phải báo với cậu chủ để cậu ấy đưa cô về không ?

Cô gái khẽ lắc đầu:

- Không cần đâu, cháu không muốn gặp ông ấy, gửi lời cám ơn lại ông ấy dùm cháu được không ?

Bà vú khẽ gật:

- Cũng được Nhưng nếu tôi đoán không lầm thì cô đang có nhiều tâm sự lắm phải không ?

Cô gái chợt gật nhanh:

- Vâng! Cháu đang cần tìm việc làm, mà công việc bây giờ kiếm thật khó cháu chẳng biết phải làm sao nữa

Trang 5

Cô gái mỉm cười:

- Hãy gọi cháu là Mai Đông Mai, tên cháu không đến nỗi tệ đấy chứ ?

- Thôi được cô cứ về đi, tôi sẽ nói lại với cậu chủ Cô về cẩn thận nhé, có dịp ghé đây chơi

Đông Mai gật nhanh, nàng bước ra khỏi nhà người đàn ông lạ với bước chân vội vã như không muốn chạm mặt 1 lần nữa với ông chủ nhà

Nhưng nàng đâu biết rằng nơi cửa sổ phòng riêng, Nhật Minh đang nhìn nàng với cái lắc đầu lặng lẽ

Hình như anh cũng không có ý muốn gặp lại nàng

o O o

Ông Đông Sương vỗ vai cô vợ trẻ:

- Đừng khóc nữa em Chuyện có gì đâu mà em phải khóc chứ Đông Mai còn trẻ con lại quen được anh cưng từ bé, em chấp với con bé làm gì

Uyển Trân ngước nhìn ông Đông Sương nức nở:

- Em nào có ý chấp nhất với con gái của anh Bởi vì khi yêu anh, em đã lường trước sự việc em sẽ phải trải qua Nhưng em thật sự không thể

Ông Đông Sương vỗ về can gián:

- Anh hiểu mà Uyển Trân! Hãy cho con gái anh 1 thời gian nữa để hiểu, để cảm thông và chấp nhận

em

Uyển Trân dựa đầu vào vai chồng:

- Em hiểu mà Hãy tha thứ cho em, em không hề muốn anh khó xử tại em chưa chế ngự được tình cảm của mình, em hứa sẽ cố gắng hơn

Ông Đông Sương vuốt má vợ mỉm cười:

- Cám ơn em đã cảm thông với anh Đông Mai là người hiểu tình đạt lý, rồi con sẽ yêu thương và

Trang 6

quý mến em Dù sao ta bắt con chấp nhận ngay thì khó nhưng "nước chảy đá mòn", lâu ngày thời gian sẽ giúp con nhận thức tốt hơn Em hãy giúp anh làm cho con hiểu ra được chứ ?

Uyển Trân gật nhẹ:

- Vâng! Em sẽ cố gắng liên tục mỗi ngày 1 chút Em sẽ vì anh mà chấp nhận tất cả Em mong con gái anh cũng vì anh mà chấp nhận em, yêu thương quý mến em Em chỉ mong muốn 1 gia đình hạnh phúc Được anh thực sự yêu thương, được con gái anh thực sự chấp nhận

Ông Đông Sương gật đầu hài lòng:

- Em có 1 trái tim nhân hậu như thế chắc chắn Đông Mai sẽ hiểu ra thôi Con gái anh tuy bướng bỉnh, làm điều gì cũng theo cảm tính, với bản tính như thế, lại quen được chiều chuộng thì chẳng thể

1 sớm 1 chiều mà Đông Mai có thể chấp nhận em ngay Nhưng nghe em nói lên suy nghĩ của mình, anh rất mừng và cảm động Anh tin Đông Mai sẽ mau chóng hiểu em thôi

Ông Đông Sương nhìn vợ đầy trìu mến Uyển Trân ngước nình chồng mỉm cười:

- Em cũng mong được như lời anh nói Có điều Đông Mai cũng lớn rồi, chấp nhận 1 bà mẹ kế chỉ hơn mình mấy tuổi thì không phải dễ đâu anh à

Ông Đông Sương chau mày:

- Em cũng không nên băn khoăn nhiều về chuyện ấy làm gì Đông Mai cũng lớn rồi, nó cũng phải lấy chồng chứ đâu ở mãi với chúng mình đâu mà em cứ phải bận lòng như thế chứ!

Đúng lúc ông Đông Sương cất tiếng vô tình Đông Mai về tới ngang qua cửa phòng ông Nghe nhắc đến tên mình nàng đứng lại tò mò lắng nghe

Mỗi lời nói của ông như ngọn roi quất vào tim nàng nên ông Đông Sương vừa dứt lời, Đông Mai đẩy mạnh cửa bước vào phòng

Nghe tiếng cửa bị đẩy mạnh, ông Đông Sương lẫn Uyển Trân đều ngẩng lên Cánh cửa bật mở Đông Mai sừng sững đứng nhìn vào

Bực mình vì sự vô phép của con gái, ông Đông Sương chợt gắt gỏng:

- Phép lịch sự của con bỏ đâu sao vào phòng không gõ cửa ?

Đông Mai uất lên hét:

- Ba muốn con mau chóng rời khỏi nhà này lắm sao ? Con có còn là con gái của ba nữa không ? Uyển Trân đưa mắt nhìn ông Đông Sương chợt nhẹ giọng:

- Đông Mai! Chắc là có sự hiểu lần, chúng tôi đâu có ý

Đông Mai chiếu thẳng đôi mắt hằn học vào Uyển Trân giọng đay nghiến cắt ngang:

- Chị im đi, chị có tư cách gì xen vào chuyện giữa tôi và ba tôi Vì sự xuất hiện của chị ở ngôi nhà này mà cha con tôi lúc nào cũng xung đột Thật ra chị muốn gì ?

Ông Đông Sương nói như hét:

- Đông Mai! Đủ rồi đấy, con không được phép hỗn như thế

Trang 7

Nước mắt ngập mi Đông Mai nói như quát lại:

- Ba bênh người dưng hơn cả con gái mình Chẳng lẽ trong mắt ba bây giờ chỉ còn mỗi cô ta ?

"Bốp"! 1 cái tát tai như trời giáng của ông Đông Sương khiến Đông Mai té nhựt

Đưa đôi mắt sững sờ nhìn ông Đông Sương, Đông Mai vẫn không thể tin 1 người cha hết mực yêu thương mình lại có thể tát mình không nương tay thế này

Chạm phải đôi mắt của con gái, ông Đông Sương cũng sững người nhìn xuống tay mình

Sau 1 phút sững sờ giọng Uyển Trân như òa vỡ:

- Ôi! Anh Sương, tại sao anh lại làm thế ?

Cơn giận của Đông Mai dâng uất lên khi nghe những lời ấy của Uyển Trân Trong lúc sự phẫn nộ không biết đến phải trái nàng cứ nghĩ đó là câu giả nhân giả nghĩa làm nũng với ba mình của Uyển Trân

Đông Mai hất mặt đứng lên mím môi cho khỏi bật khóc, nàng thoát chạy về phòng trong nỗi đau bất tận

Trong lúc nàng bỏ chạy nàng còn nghe tiếng ba nàng nói với Uyển Trân:

- Hãy mặc kệ nó, hãy để cho nó tự suy nghĩ nó làm như thế là đúng hay sai, con với cái

Dập mạnh cửa phòng và ngã ra giường, Đông Mai bật khóc:

- Mẹ ơi! Sao mẹ con lại khổ thế này!

Đưa tay sờ lên má cảm giác nóng bừng của cái tát tai vẫn còn đấy

Vội bật dậy trông vào gương, 5 vết tay của ba nàng vẫn còn in đậm trên đó Đỏ tím rõ nét

"Mình đã thực sự mất ba rồi, mất thực sự rồi"

Đông Mai thầm nghĩ, nước mắt nàng lại chợt ứa ra

Người ta bảo:

"Mồ côi cha ăn cơm với cá

Mồ côi mẹ liếm lá gặm xương"

Mười mấy năm nàng côi cút vì mất mẹ Ba nàng có đối xử với nàng như thế bao giờ đâu

Chỉ vì người đàn bà trẻ đẹp ấy mà ba nàng đánh nàng không nương tay

Nàng hận bà ta hận cả ba, nàng có còn quan trọng gì đối với ba như ba đã từng nói với nàng Tốt hơn hết là nàng nên rời khỏi đây Không có ba, nàng vẫn có thể sống được cơ mà

Nằm vật ra giường với những toan tính trong đầu

Đông Mai ngủ thiếp đi lúc nào không biết trên mi vần còn đọng lại những giọt nước mắt tủi hờn

o O o

Đà Lạt! Xứ sở của sương mù

Đông Mai thầm nghĩ nhưng lại đưa mắt nhìn lên bầu trời nắng khá gắt mà than thầm trong bụng

- Giời ạ! Chẳng biết sương mù ở đâu ra, chứ nắng như thế này thì thơ mộng cái nỗi gì!

Trang 8

Đông Mai chợt bật cười duỗi thẳng đôi chân cho đỡ mỏi vì 1 ngày đường ngồi trên xe, nàng thầm nghĩ:

"Giá mà được nằm dài ra chiếc giường êm ái thì hay biết mấy"

Nghĩ là nghĩ vậy thôi chứ nàng vẫn chưa muốn đến ngay nhà nhỏ Du Nhàn, nàng muốn đi lang thang

1 chút

Chắc nhỏ không ngờ nàng đến vào hôm nay Thấy nàng, nhỏ sẽ sửng sốt trợn tròn mắt lên cho mà xem vì nhỏ vốn thế mà

Còn việc nàng nhờ nhỏ, nhỏ ôkê ngay, nhỏ còn bảo nàng:

- Số mày lúc nào cũng gặp hên cả, 1 công việc nhẹ nhàng thích hợp với khả năng Nhưng mày phải giải thích tại sao mày lại làm thế và có ý kiến gì của ba mày không ?

Nàng đã hứa với nhỏ, khi gặp nhau, nàng sẽ nói rõ lý do

Bây giờ đã ngồi đây rồi, nàng có nên nói thật cho nhỏ Du Nhàn biết hay không

Nếu nói dối, nhỏ sẽ đi xác minh thì kỳ lắm Còn nếu nói thật liệu nhỏ có cảm thông chấp nhận điều kiện của nàng không ?

Đông Mai thừ người ra, môi nàng chợt mím lại đăm chiêu

Thở hắt ra, Đông Mai gật gù:

- Có lẽ mình đành phải nói thật với nhỏ và van xin nhỏ giúp thôi

Bật người đứng lên phủi sạch quần định bước đi nàng chạm phải ánh mắt nhìn nàng khá lộ liễu Sửng sốt bực mình lẫn khó chịu, Đông Mai tỉnh lờ lặng lẽ bước đi

Tiếng chàng trai chợt vang vang:

- Cô gái thành phố à, cô định đến đâu ? Tôi đưa đi

Phác 1 cử chỉ không muốn trả lời, nàng đưa tay chỉ vào chợ rồi tiếp tục bước

Tiếng chàng trai đeo bám:

- Tôi có thể hộ tống được chứ tôi đang rất rảnh

Vẫn không muốn trả lời, nàng khẽ lắc đầu và tiếp tục bước

Vẫn không từ bỏ ý định theo cô gái, chàng trai sóng đôi khẽ hỏi:

- Tôi là Đặng Trọng, còn cô tên là gì ? Tôi đoán không lầm thì đây không phải là lần đầu tiên cô đến đây ?

Khẽ liếm môi, Đông Mai hướng mắt nhìn chàng trai, phác 1 cử chỉ như không muốn bắt chuyện Đông Mai nhún vai và tiếp tục bước

Chàng trai nhìn sững nàng phác 1 cử chỉ hỏi nhanh:

- Cô bị câm sao ?

Tròn mắt nhìn chàng trai, câu hỏi của anh ta khiến nàng muốn bật cười nhưng cứ để cho anh ta nghĩ như thế cũng tốt, đỡ phiền hà

Trang 9

Nghĩ thế, Đông Mai gật nhanh không ngờ anh ta tưởng thật nhìn nàng bằng đôi mắt xót xa, nói thật chân thành:

- Xinh đẹp như thế này mà bị câm thì thật uổng quá, ông trời thật bất công

Câu nói của chàng trai khiến Đông Mai cảm động nên đôi môi nàng thoáng mỉm cười

Anh ta nhìn sững lẩm bẩm:

- Ôi! Có ai nói cho cô biết là cô có nụ cười rất dễ thương không ?

Câu nói tiếp theo của anh ta khiến nàng khó chịu nên quay đi tiếp tục bước nhanh

Không thấy tiếng nói vang lên, Đông Mai chắc mẩm anh ta đã buông đi khiến nàng nghe nhẹ cả người

Chỉ đưa mắt ngắm thôi chứ nàng chẳng muốn mua gì cả, vì quà mua cho nhỏ Du Nhàn, nàng đã mua rồi, nó nằm cả trên chiếc balô nàng đang đeo trên người, bây giờ sao nghe nặng trĩu

Cả chiếc va ly nhỏ trên tay cũng nặng làm sao

Bây giờ nàng mới cảm thấy mình điên khi mang mọi thứ nặng này trên người mà vào chợ ngắm Quay người định trở ra nàng sững người khi chàng trai đó vẫn lẽo đẽo đi theo nàng

Đông Mai chau mày khó chịu thầm nghĩ:

"Làm sao thoát được anh ta đây, thật chẳng ra làm sao! Thứ người lỳ lợm thật!"

Tiếng chàng trai chợt dịu dàng:

- Tôi có thể giúp gì cho cô, hay là đưa valy đây tôi xách dùm cho được không ?

Ôm chặt chiếc valy, Đông Mai lắc đầu biểu lộ sự khó chịu không muốn ai làm phiền

Chàng trai lắc đầu phân trần:

- Tôi có ý tốt thôi mà, chẳng lẽ khuôn mặt của Đặng Trọng tôi trông giống đạo chích lắm sao ? Tin tôi đi, nhà tôi ở gần đây thôi mà

Vẫn lắc đầu, Đông Mai vội bước ra khỏi chợ, chàng trai nói lớn:

- Chờ tôi lấy xe tôi sẽ đưa cô đi

Mặc cho anh ta nói với theo phân trần, Đông Mai vội lẩn vào đám đông và tìm được thoát thân, nàng vừa đi vừa chạy

Cuối cùng nàng cũng đến được nhà của nhỏ Du Nhàn Đưa mắt ngó dáo dác, đưa tay chận ngực, nàng bấm nhanh vào chiếc chuông cổng

Tiếng nhỏ Du Nhàn vang vang:

- Chờ chút ra liền

Lóng ngóng bên cánh cửa, nàng sợ gặp lại anh chàng đeo bám

Du Nhàn ra sân với đôi mắt trợn tròn:

- Đông Mai! Là mày sao ?

Đông Mai hối thúc:

Trang 10

- Tao đây, mày mở cửa mau lên, bộ lạ lắm sao mà nhìn tao kỹ vậy ?

Bước nhanh ra mở cổng, Du Nhàn liếc bạn nguýt dài:

- Lâu không gặp thì phải nhìn kỹ xem có lộn không đã chứ! Mày đến thật bất ngờ quá Sao không báo để tao ra đón ?

Đưa chiếc valy cho Du Nhàn, Đông Mai ôm lấy vai bạn:

- Có cần phải thế không ?

Du Nhàn nheo mắt:

- Cần lắm chứ! 1 tiểu thư danh giá con của 1 nhà doanh nghiệp có tiếng tăm cơ mà

Đông Mai nhéo vào hông bạn càu nhàu nguýt dài:

- Hãy quên cái cô tiểu thư danh giá đó đi, bây giờ tao là kẻ thất nghiệp đang cần việc làm và đang là người nhờ vả mày đấy

Du Nhàn cười giòn:

- Việc thì tốt thôi, tao sẵn sàng giúp đỡ mày trong khả năng Nào chắc là đói và khát phải không ? Ngồi xuống đây, tao đi làm nước, rồi tìm gì cho mày dằn bụng

Đông Mai khoát tay:

- Ôi tao đang thèm nằm lắm, ăn uống tính sau đi, lúc nãy trên xe tao đã ăn rồi thật đấy

Du Nhàn tròn mắt:

- Nói thật đấy chứ ? Nếu thế thì vào phòng tao đi, có cần ngủ thì ngủ cũng được nào, đi nhanh lên Bật dậy theo Du Nhàn, Đông Mai vội bước nhanh vào phòng của nhỏ Tiếng Du Nhàn hồ hởi:

- Tha hồ tự do đi nhé, đây là không gian riêng của chúng mình sẽ không ai vào đây đâu

Đưa mắt nhìn 1 lượt, Đông Mai giơ ngón tay cái gật nhẹ:

- Tuyệt lắm, có mơ cũng không dám mơ hơn

Cả 2 nhìn nhau chợt cười phá ra, Đông Mai quẳng nhanh chiếc balô vào góc phòng và ngả nhanh xuống giường

Du Nhàn cũng đẩy nhanh chiếc valy trên tay vào 1 chỗ và ngả ra giường theo Đông Mai

Giọng Du Nhàn quan tâm:

- Thích đấy chứ ?

Giọng ỡm ờ của Đông Mai trả lời:

- Cũng không tồi, sao mày lạ lắm sao ? Nhỏ Bích Ngọc hỏi thăm mày đấy

Du Nhàn nheo mắt:

- Nhỏ vẫn thế chứ ? Không có gì mới lạ phải không ? Còn mày thì lúc nào cũng có sự cố cả

Đánh trống lảng, Đông Mai khẽ hỏi:

- Sao nhà vắng hoe vậy ? Ba mẹ mày đâu ? Còn các chú nhóc biến đâu rồi ?

Du Nhàn tủm tỉm:

Trang 11

- Đưa tụi nhóc vào thành phố gửi gắm vào đại học Có lẽ mai ba mẹ tao mới về Còn 1 nhân vật nữa

ở trọ đây đã mấy tháng rồi Đó là ông anh họ của tao, ổng ra đây theo công trình, dân kiến trúc có bản lãnh cũng khá lắm

Đông Mai bật dậy:

- Vậy thì tao chẳng ở đây lâu, e không tiện, tao rất ghét những tay lắm lời nhiều chuyện

Du Nhàn nheo mắt:

- Thôi đi tiểu thư à, ông ấy đi suốt, sáng đi tối mò mới về chắc gì mày đã đụng mặt mà lần

Đông Mai chau mày:

- Tao ở đây là muốn tránh mọi phiền phức và buồn phiền, đụng mặt dân thành phố lên đây làm sao tránh khỏi rắc rối chứ

Du Nhàn cười khúc khích:

- Mày nhạy cảm quá đấy Hãy cởi bỏ những gì cần, cởi bỏ cho tao biết đi Tao cần phải biết rõ tại sao mày bỏ ra đây xin việc làm, trong khi ở thành phố, công ty của ba mày lại đang rất cần mày Đông Mai vươn vai:

- Tao mệt lắm rồi và cần phải ngủ đầy giấc Xin cho tao được yên bình trong lúc này được chứ ?

Du Nhàn nguýt bạn:

- Mày chỉ giỏi đánh trống lảng Thôi được, mày cứ ngủ đi Nhưng không sớm thì muộn mày cũng phải nói hết thôi Tao sẽ không dễ bỏ qua đâu

Đông Mai le lưỡi:

- Chao ơi! Nghe sợ quá nhỉ Được ở bên mày, tao cảm thấy dễ chịu lắm, ít ra thì trong lúc này tao muốn gì cũng được

- Mày không sao đấy chứ ? Hình như mày đang thay đổi Thôi được, tao chẳng hỏi gì nữa đâu, ngủ

đi cho tôi nhờ

Đông Mai nguýt dài:

- Có hỏi người ta cũng có nói đâu mà rộn Mày nói để như vậy ngủ ư ? Cho tao xin đi, tao có tật xấu, tắm rồi mới ngủ được

Du Nhàn tủm tỉm:

Trang 12

- Vậy thì tắm đi, có vòi nước nóng đó Bao giờ đói gọi tao

Đông Mai khẽ lắc đầu:

- Không cần đâu, cứ mặc tao, tao chỉ thèm ngủ thôi

Dứt lời, Đông Mai phóng thật nhanh vào phòng tắm

Du Nhàn nhìn theo bạn với cái nhìn thật trìu mến, cô khe khẽ lắc đầu

o O o

Đưa tay bấm chuông, Du Nhàn quay lại nháy mắt với Đông Mai:

- Hỏi thật nhé, bây giờ suy nghĩ lại vẫn còn kịp đấy

Đông Mai chau mày:

- Mày biết rõ tánh tao Khi đã quyết định làm gì tao sẽ làm cho bằng được Đó là bản tính cố hữu của tao, mày tin chưa ?

Du Nhàn gật gù:

- Không tin mày thì tao còn tin ai bây giờ Vậy thì được, mày sẽ được toại nguyện, gia đình này neo đơn, ông chủ là giám đốc của anh Tuấn Kiệt Ông ấy nhờ anh Tuấn Kiệt kiếm dùm 1 cô giáo có trình độ kèm riêng cho con gái của ông ta Nghe anh Kiệt nói, ông ấy là người rất nghiêm khắc nhưng lại rất yêu con gái của mình Mày cứ thử vào xem có thể giúp được gì cho họ không ?

Đông Mai chau mày nhưng cười ngay:

- Dĩ nhiên là được, cứ thử thì sẽ biết thôi mà

Tiếng cổng mở khiến cả 2 cùng quay lại Nhìn thấy Du Nhàn, người đàn bà có nụ cười dễ mến hỏi nhanh:

- Cô giáo, có phải cô là bạn gái của Tuấn Kiệt ?

Du Nhàn gật nhẹ mỉm cười thay cho câu trả lời, quay sang chỉ Đông Mai, Tuấn Kiệt giới thiệu:

- Tôi đưa người mà bà cần đến Cô ấy đến từ thành phố, bạn thân của tô, bà thấy sao ?

Đưa mắt nhìn Đông Mai thầm đánh giá, bà vội chìa tay:

- Mời 2 cô giáo vào nhà, từ thành phố đến đây chắc là mệt lắm

Đông Mai mỉm cười nhìn mọi vật chung quanh, khẽ trả lời:

- Tôi đến đây từ hôm qua, cũng đã khá quen ngay với khí hậu ở đây Bà là

Người đàn bà tủm tỉm:

- Tôi chỉ là quản gia ở đây thôi, ông chủ đi vắng luôn, ít khi về nhà, nên mọi quyết định ở đây tôi

Trang 13

được toàn quyền

Đẩy cánh cửa lớn, bà tiếp lời:

- Mời 2 cô vào nhà Chúng ta cần làm quen với nhau và cũng cần trao đổi 1 số vấn đề

Đông Mai đưa mắt nhìn Du Nhàn, cả 2 bước nhanh vào nhà Tiếng người đàn bà vang vang:

- Thục ơi! 2 ly nước cho khách, mau lên nhé

Tiếng dạ nhanh đáp lại câu nói của bà Quay lại cả 2, bà nhẹ nhàng giới thiệu:

- Cứ gọi tôi là bà Hai Còn 2 cô, tôi có thể biết tên chứ ?

Du Nhàn mau miệng:

- Tôi là Du Nhàn, còn bạn tôi là Đông Mai, tôi nghe anh Kiệt

Bà Hai mỉm cười cắt ngang:

- Ông chủ nhờ cậu Kiệt là 1 lòng tin tưởng cậu ấy Và mong cậu ấy tìm cho cô chủ nhỏ 1 cô giáo tốt

Đông Mai mỉm cười:

- Thật ra thì cô chủ nhỏ đã bao nhiêu tuổi rồi và đã tới trường học bao giờ chưa ?

Đông Mai chau mày:

- Thế còn ông bố, bỏ mặc cô bé sao ?

Bà Hai khẽ lắc đầu:

- Cậu ấy rất yêu con gái, nhưng công việc bận rộn biết làm sao được Rất nhiều cô giáo đến nhưng chẳng ai dạy nổi con bé 1 tuần cả

Du Nhàn nén tiếng thở dài, khẽ hỏi:

- Ai cũng phải bó tay ư ? Có nghĩa cô bé không chịu tiếp xúc với ai ?

Bà Hai gật khẽ:

- Có thể nói như thế và tôi nghĩ cô giáo cũng không phải trường hợp ngoại lệ đâu

Đông Mai chợt gắt:

- Bà biết rõ vậy thì tại sao còn tìm người làm gì ?

Bà Hai nhìn Đông Mai cảm thông:

Trang 14

- Đó là ý của cậu chủ, tôi biết như thế là không phải nhưng tôi muốn nói ro cho cô biết, tất cả để tùy

cô quyết định Cô có thể từ chối mà đâu ai có thể ép nếu cô không hề muốn

Du Nhàn nhìn Đông Mai, cả 2 cùng buột miệng:

- Vậy mẹ của cô bé đâu ?

Bà Hai chợt lặng người đi đáp:

- Cô ấy chết khi cô chủ nhỏ còn rất bé Chứng ung thư đã hủy hoại cô ấy, cô ấy chết còn rất trẻ, có lẽ cũng chỉ trạc tuổi các cô

Đông Mai sững sờ:

- Có nghĩa cô bé mồ côi mẹ ?

Bà Hai gật nhẹ:

- Nếu cô chủ còn sống thì cô chủ nhỏ đâu đến nỗi phải như thế

Đông Mai chợt nghe mạch máu trong người như căng ra, nàng cảm thấy mối thương cảm dâng cao

1 sợi dây vô hình nào đó đã thành hình giữa nàng và cô bé dù nàng chưa gặp nó

Liếm đôi môi chợt khô khốc của mình, Đông Mai nói gần như thì thầm:

- Tôi đồng ý nhận lời làm gia sư cho cô chủ nhỏ

Bà Hai lẫn Du Nhàn ngẩn ra trước quyết định đột ngột của Đông Mai Cả 2 cứ nghĩ khi biết rõ mọi chuyện, Đông Mai sẽ từ chối thẳng thừng, không ngờ Đông Mai lại vội vàng nhận lời ngay

Du Nhàn nhìn bạn ngập ngừng:

- Đông Mai à! Có cần phải quyết định vội vàng như thế không ? Mày nên cân nhắc đã rồi hãy nhận lời

Đông Mai khẽ lắc đầu nhìn bà Hai:

- Chẳng lẽ cháu nhận lời làm gia sư, bà không hài lòng sao ?

Bà Hai như choàng tỉnh bởi câu hỏi của Đông Mai Giọng bà chợt nghẹn lại:

- Cô thật sự muốn làm gia sư cho cô chủ nhỏ thật không ? Chẳng lẽ sau khi biết sự thật về cô bé, cô vẫn nhận lời ?

Giọng của Đông Mai nghèn nghẹn:

- Cháu chưa bao giờ nói đùa, nhất là câu nói đùa làm tổn thương đến người khác, cháu nhận lời bằng tất cả tấm chân tình đấy

Bà Hai rân rấn nước mắt nắm tay Đông Mai:

- Cám ơn sự chân thành của cô giáo, không biết bé Ân Ân có nhận cho cô dạy dỗ không Nhưng tận đáy lòng của tôi, tôi rất cảm kích sự chân thành của cô

Đông Mai mỉm cười giản dị:

- Hãy gọi cháu là Mai, cháu tin bé Ân Ân rất giống cháu, cháu cũng mất mẹ từ bé nên cháu rất hiểu

Ân Ân

Trang 15

Đôi mắt bà Hai thoáng ngỡ ngàng:

- Cô nói thật chứ ? Mong rằng cô hãy đem sự sống đến cho ngôi nhà này

Đông Mai nhìn bà Hai thoáng ngập ngừng lẫn ngại ngùng, nàng hắng giọng hỏi:

- Cháu có 1 đề nghị không biết nói ra có tiện không ?

Bà Hai mỉm cười gật đầu:

- Cô nói đi không có gì phải ngại

Đông Mai mỉm cười:

- Cháu muốn có 1 chỗ nhỏ trong nhà này, bà nghĩ có tiện không ?

Bà Hai mừng rỡ:

- Ôi vậy thì còn gì bằng tôi nghĩ đó cũng là cách để cô giúp bé Ân Ân sống gần gũi với mọi người hơn Cô không nên ngại gì cả Ông chủ rất ít về, có về thì cũng chỉ qua loa rồi đi ngay, cô có thể ở đây

Du Nhàn chau mày nắm tay Đông Mai lắc nhẹ:

- Kìa Mai, mày nên ở nhà tao

Đông Mai nhìn bà Hai:

- Bà thấy không, cô giáo Nhàn đã bằng lòng rồi, bà cứ yên tâm đi

Bà Hai gật nhẹ:

- Tôi hiểu rồi, vậy thì bao giờ cô sẽ dọn đến đây ? Có cần tôi cho người đến mang giúp mọi thứ sang đây ?

Đông Mai khẽ lắc đầu:

- Ôi! Không cần đâu, cháu rất gọn nhẹ, ngày mai cháu sẽ đến đây nên phiền bà cho cháu xuất cơm trưa

Trang 16

Bà Hai reo lên mừng rỡ, còn Du Nhàn thì trợn trừng nhìn Đông Mai như không tin ở tai mình Đông Mai quay sang Du Nhàn:

- Mình về thôi Nhàn

Quay sang bà Hai, Đông Mai khẽ chào:

- Thôi chúng cháu về đây, sáng mai cháu sẽ có mặt ở đây Bà đồng ý chứ ?

Bà Hai gật nhanh:

- Ôi, dĩ nhiên là tôi rất vui Tôi sẽ báo để cho bé Ân Ân mừng

Đông Mai mỉm cười:

- Hãy để cháu tự đến nói với cô bé Bây giờ cháu về đây, xin khỏi tiễn chúng cháu

Du Nhàn gật nhẹ:

- Cháu về đây, chào bà Hai

Cả 2 quay đi với bước chân nhẹ nhõm Bà Hai nhìn theo khẽ gật đầu hài lòng

Bà bỗng cảm thấy rất mến Đông Mai, ở nơi cô giáo này tỏa sáng sự mạnh mẽ tự tin

Và bà tin Đông Mai sẽ thay đổi được Ân Ân, cô chủ nhỏ

Trong lúc bà nhìn theo 2 người với bao ý nghĩ lạ lùng

Thì bên cửa sổ bé Ân Ân cũng đang nhìn theo Đông Mai và Du Nhàn

Sự tò mò vô tình Ân Ân đã nghe được những lời nói chân thành của Đông Mai

Bé Ân Ân bỗng cảm thấy có cảm tình với cô giáo lạ, mặc dù bản thân cô bé không hề muốn tiếp xúc với người lạ

Bé Ân Ân chợt nghe lòng hồi hộp, cô bé nhẩm lại cái tên của cô giáo mới, rồi chợt mỉm cười, nụ cười thật hiếm hoi ở trên môi cô bé

Bước vào nhà với khuôn mặt giận dỗi, Du Nhàn vẫn chưa hết bực bội nhìn bạn bằng đôi mắt đầy tức tối, cô càu nhàu:

- Mày luôn làm cho tao khó xử, sự độc đoán của mày luôn làm cho người khác đau khổ, mày hiểu không

Đông Mai ôm vai bạn dỗ dành:

- Tao đã xin lỗi nhiều lần đến khô cả cổ rồi Hãy thông cảm cho 1 quyết định bất ngờ của tao Tao thật sự đồng cảm với cô bé ấy Và tao muốn giúp đỡ cô bé, cũng như mày cũng đã từng giúp tao

Trang 17

Đông Mai thở hắt ra:

- Tao không thể nói dối mày vì mày là bạn thân của tao Vậy thì mày hãy nghe câu chuyện của tao đây

Bằng 1 giọng trầm buồn, nàng kể cho bạn nghe sự xung đột giữa nàng và ba từ khi ba cưới Uyển Trân

Tại sao nàng lại đến đây, và bằng với giọng tủi thân, nàng cho Du Nhàn biết nàng không muốn trở thành gánh nặng cho ba của mình

Lặng đi vì câu chuyện của Đông Mai, Du Nhàn nghe thương bạn vô cùng Thảo nào mà khi nghe cô

bé bị mất mẹ, Đông Mai đã nhận lời giúp ngay

Nhưng công bằng mà nói thì Đông Mai cũng quá lắm, tình cảm vợ chồng rất khác với tình cảm cha con Mà Đông Mai thì cho rằng: ba yêu vợ có nghĩa là hết yêu mình

Du Nhàn rất hiểu tình cảm của bạn Từ khi mẹ mất, Đông Mai chỉ chăm chú nuôi dưỡng tình cảm dành cho người cha duy nhất

Đông Mai không bao giờ nghĩ ba mình có thể chia sẻ tình cảm của ông cho bất cứ 1 ai ngoài đứa con gái nhỏ

Trong suy nghĩ độc đoán ấy Bất ngờ ba của mình có người yêu rồi cưới vợ Điều ấy đã làm tổn thương Đông Mai nhưng vẫn cứ cố gắng cho đến khi cảm thấy mình như bị bỏ rơi

Nếu nói thẳng với Đông Mai là bạn đã nghĩ sai rồi thì Đông Mai không bao giờ chấp nhận mà có khi Đông Mai còn giận hơn cả mình

Du Nhàn nén tiếng thở dài, Đông Mai nhìn bạn chợt thì thầm:

- Mày đang nghĩ gì vậy ?

Du Nhàn ôm lấy vai Đông Mai:

- Tao thương mày quá Tao hiểu tình cảm của mày Có điều dù sao thì ông ấy vẫn là ba của mày Không ai có thể chối cãi được, ông ấy rất yêu mày

Đông Mai cau mày:

- Mày muốn tao làm gì ?

Du Nhàn xiết chặt tay Đông Mai:

- Mày là bạn thân của tao, mày lại rất tin tưởng tao nên tao mới dám nói Hãy suy nghĩ kỹ, cho chín chắn cho thông suốt xem điều gì nên làm, điều gì không ? Mày hiểu ý tao chứ ?

Đông Mai nhăn tít vầng trán:

- Mày muốn gì thì hày nói thẳng ra đi, còn vòng vo làm gì ?

Du Nhàn đấm mạnh vào vai bạn:

- Mày biết tao muốn nói gì mà đừng làm tình làm tội ba mày nữa, việc mày rời khỏi gia đình cũng là điều tốt Nhưng cũng phải báo cho ba mày 1 tiếng

Trang 18

Đông Mai vội cắt ngang cáu kỉnh:

- Đủ rồi đấy, tao biết tao phải làm gì mà, dù sao thì tao cũng cám ơn lời khuyên của mày

Du Nhàn chau mày nhìn Đông Mai khẽ lắc đầu Khuôn mặt nghênh nghênh cau có của bạn khiến

Du Nhàn nghĩ cô không nên nói thêm gì nữa

Không khí chợt căng ra giữa 2 người Ai cũng đăm đăm khuôn mặt như giữ ý của riêng mình Nên Đặng Trọng bước vào nhà, cả 2 không hề hay biết, giọng anh chợt vang lên sửng sốt khi nhận ra Đông Mai

- Ôi! Cô bé cô có nhớ tôi không ?

Tiếng bật lớn của Đặng Trọng khiến cả 2 cùng giật mình bật dậy

- Anh muốn nói cô gái câm ấy chứ ?

Đặng Trọng gật nhanh Tiếng "cô gái câm" thoát ra khỏi miệng Du Nhàn khiến Đông Mai nhớ tới chàng trai lẽo đẽo theo mình suốt lúc mới tới đây

Trang 19

Đông Mai nhìn Du Nhàn, cả 2 chợt cười phá ra khi ánh mắt họ chạm nhau

Sự giận hờn hình như biến mất, Du Nhàn hỏi nhanh:

- Phải không hả Đông Mai ?

Không trả lời, Đông Mai ư hử gật, khuôn mặt nàng vẫn đang đỏ lên vì cười

Du Nhàn nhìn ông anh họ vặn vẹo:

- Anh nói cô bạn thân của em bị câm ư ? Căn cứ vào cái gì vậy hả anh Trọng ?

- Vậy sao anh không hề gặp ?

Lại 1 trận cười khiến cả 2 bò ra để mà cười Đặng Trọng hắng giọng ngó Du Nhàn đầy trách móc:

- Nếu anh không có việc đột xuất phải về nhà thì cho đến lúc Đông Mai về thành phố, anh cũng không hề biết cô ấy đã đến đây

Đặng Trọng nhìn Đông Mai rồi lại nhìn Du Nhàn Du Nhàn tủm tỉm nhìn ông anh họ:

- Thật ra thì Đông Mai không muốn nói chứ không phải bị câm đâu Bộ anh muốn nghe giọng nó nói lắm hay sao ?

Đặng Trọng ngượng ngập:

- Anh không có ý đó, nhưng anh muốn biết cô ấy có giận anh vì câu nói hồ đồ đó không ?

Du Nhàn bật cười giòn:

- Nụ cười của Đông Mai đã nói lên điều ấy, nếu nó giận nó đã chẳng thèm nhìn mặt anh đâu

Tiếng Đông Mai chợt vang lên:

- Thật ra tôi cũng muốn anh hiểu lầm như thế Vì không muốn sự phiền phức đến với mình Mong anh đừng quá áy náy vì chuyện đã qua và hãy quên nó đi

Dứt lời Đông Mai bước nhanh vào phòng với nụ cười tủm tỉm

Trang 20

- Thì hày nghe lời khuyên của Đông Mai là hãy quên tất cả mọi chuyện đi là được thôi mà

Dứt lời Du Nhàn cũng rời phòng Đặng Trọng chau mày:

- Sao lại thế nhỉ ?

Nhưng rồi anh chợt tự nhủ:

- Đông Mai còn ở đây thì mình vần còn cơ hội cơ mà

Nghĩ đến nụ cười của Đông Mai, Đặng Trọng chợt mỉm cười

o O o

Vẫn với chiếc balô xinh đẹp trên vai và tay với chiếc valy nhỏ, Đông Mai chậm rãi sải dài bước chân tới biệt thự Cây Tùng nằm lưng chừng đỉnh đồi

Thấm nhẹ những giọt mồ hôi đầm đìa trên trán Đông Mai đưa tay bấm chuông

Người ra mở cửa cho nàng là 1 ông lão khoảng gần 60 tuổi Nhưng trông còn rất khỏe mạnh, giọng ông sang sảng hỏi:

- Cô là ai ? Cô đến tìm ai ?

Mỉm cười thân ái nàng cao giọng:

- Chào ông, cháu là cô giáo của bé Ân Ân, chắc là bà Hai đã cho ông biết

Ông lão nhướng mày nhìn nàng như đánh giá rồi buông giọng:

- Mời cô vào, cô chẳng có 1 dáng gì để gọi là dáng 1 cô giáo cả

Bước hẳn vào cổng, Đông Mai quay lại nhìn ông lão khẽ trả lời:

- Vậy ông thấy cháu giống gì nào ?

Ông lão gục gặc đầu:

- Trông cô giống như 1 tiểu thư quen được nuông chiều thì đúng hơn Vậy thì liệu cô có làm được vai trò cô vừa nói không ?

Trang 21

nhỏ đấy

Đông Mai gật nhẹ:

- Cám ơn tấm lòng của ông đã ân cần giúp, cháu sẽ rất nhớ ơn ông

Cửa nhà lớn chợt mở lớn, tiếng bà Hai mừng rỡ:

- Cô giáo đã đến, cô thật đúng giờ

Chợt nhìn thấy ông lão, bà Hai cúi chào ân cần:

- Ông chủ, chú Đại dâu mà để cho ông phải mở cửa thế này

Ông lão bật cười phất tay:

- Bà không phải lo cho tôi, tôi đi dạo nên tiện mở cửa thôi Hãy đưa cô ấy đi thăm ngôi nhà, cô ấy cần làm quen với mọi thứ ở đây

Đông Mai nhìn ông lão:

- Chào ông chủ, cháu không biết xin thứ lỗi

Ông lão lắc đầu cười:

- Không biết thì đâu thể nói là có lỗi được, chúc cô đạt được ước nguyện

Nghiêng đầu chào, Đông Mai bước theo bàHai Bà đưa ngay nàng vào căn phòng khá rộng trông ngăn nắp sạch sẽ

Quay sang nhìn nàng, bà nhẹ giọng:

- Đây là phòng của cô, cô có thể để đồ đạc lại đây

Đưa mắt nhìn quanh phòng đặt mọi thứ vào 1 góc, Đông Mai đưa tay mở cánh cửa sổ trông ra vườn Giọng nàng như reo vui:

- Ở đây phong cảnh đẹp quá

Bà Hai cười hài lòng khẽ hỏi:

- Cô có yêu cầu gì nữa không, xin nói, tôi sẵn sàng phục vụ

Đông Mai cười hồn nhiên:

- Như thế này là đã quá đủ cho cháu rồi Cháu muốn đến thăm cô học trò của cháu

Bà Hai mỉm cười:

- Vậy thì cô hãy theo tôi, cô chủ nhỏ ở ngay phòng bên thôi

Đông Mai gật nhẹ:

- Vậy mời bà dẫn đường

Bà Hai rời khỏi phòng nàng và đến phòng bên cạnh đưa tay gõ cửa rồi gọi lớn:

- Cô Ân Ân! Cô thức hay ngủ

Có tiếng càu nhàu vọng ra:

- Có chuyện gì thế ? Lại ăn hay uống thuốc đây ?

Tiếng bà Hai nói lớn:

Trang 22

- Có cô giáo muốn gặp cô

Tiếng bé Ân Ân vọng ra:

- Mời vào

Cánh cửa mở rộng, trước mặt Đông Mai, căn phòng của cô bé Ân Ân như 1 bãi chiến trường, mọi thứ vất bừa bãi hỗn độn

Bà Hai bước vào vội vã thu dọn, Đông Mai nắm lấy tay bà Hai nhỏ nhẹ:

- Hãy để cháu ở lại đây 1 mình với bé Ân Ân Cháu muốn trò chuyện riêng với bé Ân Ân 1 lát

Bà Hai nhìn mọi thứ khẽ lắc đầu vội vã rời khỏi phòng chợt dừng ngay ở ngưỡng cửa, bà nói vọng vào:

- Lát nữa tôi sẽ dọn, nếu cô giáo muốn dẫn bé Ân Ân đi đâu đó chơi cũng được

Đông Mai nhìn bà Hai mỉm cười:

- Được rồi Điều đó còn tùy vào bé Ân Ân muốn đi hay không ?

Cánh cửa đóng lại ngay sau lưng bà Hai Đông Mai cúi xuống nhặt mọi thứ lên và xếp lại rất ngăn nắp trước đôi mắt mở tròn lạ lùng của bé Ân Ân

Vẫn không nói gì, Đông Mai lặng lẽ làm cho đến khi căn phòng trở nên gọn ghẽ sạch sẽ Đến lúc này thì Đông Mai đến bên các cánh cửa và mở tung ra

Giọng bé Ân Ân chợt vang lên run run:

- Cô giáo, tại sao cô lại làm thế ? Tại sao cô không mắng không la em như những người khác ? Đưa mắt nhìn Ân Ân, Đông Mai nắm tay cô bé đến bên cửa sổ chỉ ra bầu trời rồi nhỏ giọng:

- Bé Ân Ân có thấy ở dưới mắt chúng ta có đẹp không ? Đúng là 1 kiệt tác của trời đất

Đưa mắt nhìn theo tay của nàng chỉ, bé Ân Ân lắc nhẹ:

- Mọi thứ trước mắt đã quá quen với Ân Ân rồi, nên Ân Ân chẳng thấy có gì lạ đâu Nhưng tại sao

cô lại hỏi thế ? Sao cô không hỏi tại sao Ân Ân lại làm thế ?

Đưa đôi mắt ân cần nhìn cô bé, Đông Mai vuốt nhẹ tóc bé Ân Ân:

- Cô có thể làm bạn của bé không ?

Nhìn Đông Mai, bé Ân Ân ngập ngừng hỏi:

- Vì sao ? Cô làm sao có thể trở thành bạn của Ân Ân được ?

Đông Mai nghiêng đầu cười:

- Sao lại không thể chứ ? Vì chúng ta có nhiều điểm tương đồng, bé Ân Ân có tin không ?

Giương đôi mắt to buồn, Ân Ân khẽ hỏi:

- Mẹ cô cũng chết rồi sao ?

Đông Mai gật nhẹ:

- Chếc lúc cô còn rất nhỏ

Ân Ân bồn chồn hỏi:

Trang 23

- Lúc ấy cô đã làm gì ?

Đông Mai chợt buồn:

- Cô cũng như bé Ân Ân bây giờ, ủ rũ, chán nản, không thiết gì cả Tinh thần của cô khủng hoảng đã xuống thật thấp Cô tưởng sẽ không sao thoát ra được cơn khủng hoảng ấy, mọi người lo lắng cho

cô, ba cô gầy sọp đi vì cô

Ân Ân đưa đôi mắt hoảng loạn nhìn Đông Mai, khuôn mặt chợt căng thẳng, cô bé hỏi nhanh:

- Vậy tại sao cô có thể thoát ra được Cô có thể trở lại cuộc sống bình thường đấy ?

Đông Mai ôm chặt lấy bé Ân Ân:

- Cô sẽ giúp bé Ân Ân vượt qua nếu bé Ân Ân thực sự tin cô Bé có tin cô không ?

Bé Ân Ân gật nhanh:

- Ân Ân tin cô, nhưng cô có dám hứa với Ân Ân không ?

Đông Mai mỉm cười:

- Chỉ cần bé Ân Ân tin cô thì bé Ân Ân muốn cô hứa gì cô cũng hứa

Bé Ân Ân chau mày lưỡng lự Sau 1 lúc hít hơi thật sâu và liếm đôi môi khô vì lo lắng, bé Ân Ân nói nhanh:

- Cô phải thuyết phục ba cháu không được lấy cô ta Cháu ghét cô ấy lắm Cháu ghét cô ta lắm

Cả người cô bé rung lên vì bị kích động, môi cô tái nhợt với trạng thái thần kinh không ổn định Đông Mai cảm thấy sợ hãi, nàng vội ôm lấy bé Ân Ân gật nhanh không cân nhắc Giọng nàng đầy

vẻ xúc động:

- Cô hứa cô hứa sẽ thuyết phục ba cháu, nhưng cháu cũng phải hứa với cô, cháu không được xúc động quá như vậy nữa, cháu hiểu không ?

Cố nở nụ cười, bé Ân Ân gật nhẹ:

- Cô hứa rồi phải không ?

Đông Mai gật nhẹ:

- Cháu cũng hứa rồi đấy nhé

Môi bé Ân Ân đã hồng trở lại bớt đi sự nhợt nhạt bởi nụ cười rạng rỡ, giọng cô bé chợt êm đềm:

- Cháu rất yêu ba, cháu rất nhớ ba Dù luôn giận ba nhưng không lúc nào là cháu không mong được gặp ba

Giọng nói của bé Ân Ân đã khiến cho Đông Mai chợt nhớ đến ba nàng

Cô bé nói chẳng khác chi tâm trạng của chính nàng bây giờ

Nàng cũng rất giận ba nhưng thật lòng nàng cũng đang rất nhớ ông, nhớ đến độ có lúc nàng chỉ muốn quay về thành phố để được gục vào ngực của ba, được khóc vùi để được ba dỗ dành

Sự lặng đi của Đông Mai khiến bé Ân Ân lo lắng, cô bé lắc vai nàng hỏi nhỏ:

- Cô ơi! Cô không được nuốt lời hứa đấy nhé ? Sao cô suy tư lâu thế, cô đang nhớ ba phải không ?

Trang 24

Đông Mai mỉm cười ôn tồn:

- Đúng là lời nói của bé đã làm cô rất nhớ ba Tâm trạng của bé giống tâm trạng của cô lắm

Đôi mắt cô bé biểu lộ sự ân cần:

- Cô không sao chứ ?

Đông Mai mỉm cười:

- Có bé Ân Ân an ủi dĩ nhiên là cô không sao rồi Bây giờ thì cô và bé Ân Ân ngoắc tay tuyên thệ với lời hứa của mình chứ

Tròn mắt thích thú, bé Ân Ân gật đầu đưa ngón tay út áp ngón tay út của Đông Mai xoay nhẹ cho 2 ngón cái áp chặt vào nhau, cả 2 bật cười thích thú Tiếng cười của cả 2 vang xa trải rộng triền đồi Đông Mai thật vui vì bài học đầu tiên đã thành công Còn bé Ân Ân, cũng thật vui vì đã có người hiểu mình, ở bên Đông Mai, cô bé cảm thấy tự tin bớt mặc cảm Bé Ân Ân có cảm giác như mình đang được sống lại

Chỉ có Đông Mai dù hứa với bé Ân Ân bằng với giọng tự tin nhưng nàng vẫn không khỏi bâng khuâng

Liệu nàng có làm được không ? Khi nàng chưa biết rõ ba của bé Ân Ân là người như thế nào ?

Cô gái mà cô bé ghét ra sao Nhưng dù sao cũng phải tạo niềm tin cho bé Ân Ân, nên dù có làm được hay không thì nàng vẫn phải hứa

Nhìn nụ cười nở rộ trên đôi môi của cô bé, Đông Mai nghe lòng ấm lại, nàng lại nhớ đến ba của mình

o O o

Ông Đông Sương đứng ngồi không yên bởi sự biến mất bất ngờ của Đông Mai, cô con gái cưng Ông không còn tâm trí để mà điều hành công việc nữa Cuộc sống giữa ông và Uyển Trân chợt căng thẳng

Tâm trạng của ông như người có lỗi vì ông mà con gái cưng, ông hết mực yêu thương đã bỏ ông mà

đi

Ông cảm thấy tuyệt vọng khi đã lùng sục khắp nơi mà vẫn không tìm thấy dấu vết của con gái

1 tuần qua rồi mà ông có cảm tưởng như 1 năm dài Con gái ông đang ở đâu ? Ông nhớ nó biết bao, cái tát của ông đã làm tổn thương nó, nó lặng lẽ bỏ đi là vì ông đã đối xử không tốt, không đúng với con gái

Tiếng Uyển Trân vang vang:

- Anh nên ăn 1 chút, anh cứ như thế sẽ hại cho sức khỏe đấy

Ông Đông Sương cau mày:

- Làm sao anh có thể nuốt nổi khi chưa biết rõ về con gái của mình

Uyển Trân ân cần:

Trang 25

- Đông Mai đã lớn rồi, sẽ không làm điều gì dại dột đâu Có lẽ vì còn giận nên cố tình trốn biệt đấy thôi

Ông Đông Sương chợt gắt:

- Nó đâu phải là con của em nên nó sống chết ra sao thì cũng đâu ảnh hưởng gì đến em Nhưng anh

là cha của nó, anh đâu thể làm thế được Ngày nào không biết được tin tức của Đông Mai thì anh vẫn ăn không ngon, ngủ không yên, em có hiểu không ?

Uyển Trân nhìn chồng trân trối:

- Phải chăng anh muốn nói con gái anh bỏ đi là do lỗi của em ư ?

Ông Đông Sương bực bội:

- Anh không muốn tranh luận trong lúc này Lỗi của ai bây giờ cũng không còn quan trọng nữa Điều quan trọng bây giờ là phải tìm cho được Đông Mai

Uyển Trân chau mày:

- Em không hề muốn tranh luận với anh, nhưng Đông Mai đâu còn nhỏ nữa để mà anh phải lo lắng như thế Con gái anh đã đủ tuổi để tự biết lo cho mình

Ông Đông Sương chợt hét lên:

- Em hãy để cho anh yên 1 chút có được không ? Con gái anh bỏ đi cũng đủ để điên đầu rồi, em còn muốn gây khó dễ cho anh nữa hay sao

Uyển Trân chợt bật khóc:

- Em muốn gây khó dễ cho anh ư ? Anh nghĩ em là 1 người như thế sao ? Bây giờ anh hối hận đã lấy

em có phải không ?

Ông Đông Sương thở hắt ra:

- Anh xin em Em đừng làm khó dễ với anh nữa có được không ? Em nghĩ em nói những điều ấy ra

sẽ giải quyết được mọi chuyện sao ?

Giọng nói của ông Đông Sương khiến Uyển Trân khóc to hơn Tiếng khóc của cô làm ông như mềm

Ông Đông Sương khẽ lắc đầu:

- Em trẻ con vừa thôi, anh không tin Đông Mai cố chấp mãi như thế, anh không thể mất em, cũng không thể mất con gái của mình Sớm muộn rồi thì nó cũng sẽ hiểu cho anh

Uyển Trân ngước nhìn chồng:

Trang 26

- Nhưng em có linh cảm Đông Mai sẽ chẳng bao giờ chấp nhận em là mẹ kế của nó, còn em thì không hề muốn cha con anh cứ mãi xung đột Có lẽ em nên trở về nhà em 1 thời gian có lẽ tốt hơn

Ông Đông Sương lắc đầu:

- Trong lúc này mà em còn định bỏ anh mà đi hay sao ? Em hết yêu anh rồi sao ?

Uyển Trân ôm lấy cổ chồng:

- Chính vì yêu anh, em mới tự nguyện đề nghị như thế Không có em ở đây thì Đông Mai sẽ về nhà Chẳng phải là anh đang muốn Đông Mai về nhà hay sao ?

Hôn lên môi vợ, ông gật nhẹ:

- Đúng là anh mong muốn điều ấy thật Nhưng anh cũng chẳng muốn em rời xa anh Em và con gái của anh đều quan trọng bằng nhau trong tim anh, em có tin không ?

Uyển Trân gật nhẹ:

- Tin chứ! Nhưng em biết làm sao để con gái anh chấp nhận em

Ông Đông Sương ôm lấy vợ thở dài mệt mỏi:

- Anh cũng không biết nữa Anh cũng rất khó xử vì tính khí của Đông Mai Chính anh cũng không ngờ con bé lại phản ứng mạnh mẽ đến thế Chỉ tội cho em vì yêu anh nên đã phải chịu thiệt thòi, đừng trách anh trong lúc anh quá bực bội Anh cũng chẳng biết anh phải làm gì để cho em hiểu anh đây

Uyển Trân dụi đầu vào ngực chồng:

- Hay anh có thể đăng báo để tìm và nhắn Đông Mai về

Ông Đông Sương nhíu mày lắc đầu:

- Nếu Đông Mai có ý trốn thì có thấy tin trên báo, nó cũng chẳng thèm trả lời đâu Vả lại cuộc hôn nhân giữa anh và em đã gặp rất nhiều trở ngại rồi Lấy được nhau là 1 phép lạ Bây giờ đăng báo tìm con gái anh thì thiên hạ sẽ nói gì Họ sẽ thêu dệt đủ mọi thứ chuyện, sẽ ảnh hưởng không tốt đến chúng ta và đến công việc làm ăn của anh nữa

Uyển Trân buồn buồn:

- Em không biết Đông Mai nghĩ gì, nhưng nếu chúng ta không cố gắng tìm kiếm, con gái anh lại nghĩ anh đã vì em mà bỏ rơi con mình Em cũng thật sự khó xử đấy

Ông Đông Sương chau mày:

- Thôi được ro6`i, anh đã điện đến các nơi bạn thân của Đông Mai để hỏi thăm tin tức và đợi họ trả lời Có lẽ anh cần gọi lại hỏi thăm 1 lần nữa rồi đăng tin các nơi cũng chẳng muộn

Uyển Trân nhìn chồng:

- Bây giờ anh ăn 1 chút gì nhé ?

Ông Đông Sương gật nhẹ:

Trang 27

- Cũng được! Em cũng không nên vất vả quá, cứ để mọi việc người làm họ đảm nhiệm Việc trước tiên là em phải sanh cho anh 1 thằng con trai bụ bẫm Có em trai biết đâu Đông Mai sẽ dễ chịu với

em hơn Con bé rất nhạy cảm lại yêu trẻ nhỏ Biết đâu đứa con của chúng ta sẽ là cầu nối cho em với con gái anh trở nên thân thiện Em có tin điều ấy không ?

Uyển Trân đỏ mặt:

- Em cũng không biết nữa nhưng nếu đúng như lời anh nói thì em sẽ cố gắng sinh con Dẫu sao em cũng muốn gia đình mình là 1 gia đình hạnh phúc

Chuông điện thoại chợt reo vang Nhấc nhanh máy điện thoại, ông hỏi nhanh:

- Ai ở đầu dây ? Alô!

Có tiếng ngập ngừng ấp úng khiến ông Đông Sương chau mày hỏi nhanh:

- Tôi là Đông Sương đây, xin lỗi ai ở đầu dây

Vẫn không có tiếng trả lời, Uyển Trân chợt hỏi:

- Không ai nói gì sao ? Hay là tin tức về Đông Mai nên họ ngại

Ông Đông Sương nhìn vợ khẽ lắc đầu:

- Anh cũng không biết nữa, họ vẫn không bỏ máy, nhưng lại chẳng chịu nói gì cả

Uyển Trân đề nghị:

- Hay đưa đây cho em, anh ăn chút gì rồi phải đến công ty 1 lúc chứ

Vẫn giữ điện thoại trong tay, ông nhỏ giọng:

- Em cứ ăn trước đi, để anh hỏi 1 lần nữa nếu không nghe họ trả lời anh sẽ cúp máy

Bỗng tiếng nói trong điện thoại vang vang giọng run run như khóc:

- Ba con đây

Ông Đông Sương như không tin ở tai mình, ông sửng sốt hỏi nhanh:

- Đông Mai hả! Đông Mai! Con đang ở đâu đấy ?

Uyển Trân nghe chồng bật tên Đông Mai cũng vội vã đến bên chồng

Giọng như nghẹn lại, Đông Mai nói giọng đứt quãng:

- Con Con đang ở đâu, ba không nên biết để làm gì! Con Con chỉ muốn báo cho ba biết là con vẫn khỏe, rất khỏe Ba cứ yên tâm về con và đừng tìm kiếm con làm gì

Giọng ông Đông Sương khổ sở:

- Mai à! Hãy về nhà đi con, ba làm sao yên tâm, không lo lắng khi không hề biết con ở đâu! Ba ăn không ngon, ngủ không yên 1 tuần nay vì con Đông Mai, hãy tha thứ cho ba, về nhà đi con, cha con

ta sẽ nói chuyện phải trái Ba xin con đấy

Giọng Đông Mai lao xao:

- Ba không nên vì con mà không quan tâm đến sức khỏe của chính mình, con rất nhớ ba NhƯng con cũng cần 1 thời gian yên tĩnh để suy nghĩ về chính bản thân con Con phải tự biết lo cho mình,

Trang 28

con không thể sống dựa vào ba mãi được Hãy hiểu cho con nghe ba

Ông Đông Sương thở hắt ra:

- Nhưng Đông Mai à! Dù con có muốn gì thì việc cho ba biết con ở đâu có hề gì chứ Ba rất hiểu ý của con, dù ngay bây giờ ba không biết con đang nghĩ gì Nhưng nếu thương ba thì con hãy về nhà

đi con Ba rất nhớ con, ba không thể nào quen được việc con vắng mặt trong ngôi nhà này Ba rất thương con, con biết điều đó rồi mà

Giọng Đông Mai chợt chùng xuống:

- Con báo để ba yên tâm, rồi sẽ có ngày con trở lại bên ba mà Con không muốn nói nhiều nữa đâu,

vả lại túi tiền con cũng có giới hạn thôi, mong ba thông cảm, con cúp máy đây

Ông Đông Sương hét lớn trong máy:

- Đông Mai! Đông Mai!

Nhưng đầu dây bên kia đã cúp, ông Đông Sương thẫn người buông rơi điện thoại ngồi xuống ghế Uyển Trân vội đến bên điện thoại quay về tổng đài hỏi nhanh về cú điện thoại vừa rồi ở đâu gọi về Khi biết được kết quả, Uyển Trân ngồi xuống bên cạnh chồng nhỏ nhẹ:

- Thế cũng tốt anh à, đó là 1 biển hiện tốt, anh không nên buồn làm gì ?

Ông Đông Sương nhìn vợ:

- Em vừa gọi đi đâu thế ?

Uyển Trân mím môi:

- Em vừa hỏi cú điện thoại gọi từ đâu đến Họ cho biết ở Đà Lạt trạm điện thoại công cộng trong thành phố Dù không biết rõ nơi ở chính xác nhưng em nghĩ Đông Mai đang ở Đà Lạt cũng giúp anh yên tâm phần nào

Ông Đông Sương gật gù:

- Cám ơn em, Đông Mai có cô bạn thân ở đấy Nếu nó ở nhà Du Nhàn thì anh thực sự yên tâm rồi Uyển Trân nhìn chồng:

- Hình như anh có điện đi Đà Lạt nhưng không gặp ai phải không ?

Ông Đông Sương nhìn vợ khẽ lắc đầu:

- Nếu có gặp thì con bé cũng chẳng nhận đâu Bằng chứng là Đông Mai không gọi điện thoại ở nhà

mà ra tận bưu điện gọi, chứng tỏ là con nhỏ muốn giấu chỗ ở, anh không sao hiểu nổi con bé đang nghĩ gì nữa

Uyển Trân ôm lấy vai chồng:

- Con anh có muốn nghĩ gì thì cũng hãy để cho nó tự do nghĩ đi Anh yêu con gái của mình thì hãy tôn trọng sự tự do của Đông Mai Biết đâu thời gian này sè là thời gian giúp cho Đông Mai thực sự trưởng thành, anh không muốn thế sao ?

Ông Đông Sương nhìn vợ:

Trang 29

- Thôi được, anh nghe em lần này dù sao thì cũng chẳng thể làm khác được Nó muốn thử sức với cuộc đời anh làm sao ngăn được Nó như con chim non muốn vươn bay giữa bầu trời và điều gì đang chờ con chim non ấy thì khó ai biết trước được

Đông Mai sải bước trở về biệt thự Cây Tùng, không khí ẩm thấp ở miền cao khiến đôi vai nàng chợt

so lại vì cái lạnh bắt đầu tỏa lan

Mới 6 giờ mà trông vắng vẻ quá, nếu ở thành phố thì bây giờ mới là giờ khởi động nhộn nhịp Thế mà ở đây yên ắng lặng lẽ mang đầy vẻ thanh bình Đưa mắt nhìn ngắm mọi cảnh vật, Đông Mai cảm thấy trái tim mình thật êm ả dễ chịu

Giá lúc nãy đồng ý để Đặng Trọng đưa về thì có lẽ nàng sẽ không có dịp để thả hồn mơ mộng ngắm cảnh nư thế này

Sương đã bắt đầu xuống nên cảm giác lạnh tăng lên Đông Mai chợt giang rộng đôi tay chạy lên triền đồi để hưởng thụ cái lạnh thật dễ chịu ở đây

Nàng chợt cảm thấy mình trở về cái tuổi trẻ thơ Vào những ngày nghỉ, nàng luôn được ba đưa đi chơi khắp nơi Những lúc bị ba rượt đuổi nàng thường cười dòn dã thích thú khi ba cố tình không đuổi kịp nàng

Đôi mắt Đông Mai chợt tối lại Bây giờ tất cả đã hết, ba nàng bây giờ không còn là của riêng nàng Tình cảm của ba nàng cũng được chia sẻ cho 1 người mà ba gọi là vợ, 1 người vợ rất đẹp lại rất trẻ Đông Mai chợt lặng đi khi nghĩ đến 1 sự thật mà nàng không thể chối bỏ Và dù nàng có làm bất cứ điều gì nàng cũng vẫn là con của ba, ba nàng đã lấy người ta thì dù nàng có nhận Uyển Trân hay không thì cô ấy đã là vợ của ba nàng rồi

Mãi đắm chìm trong suy nghĩ Tiếng ngựa thúc phóng và tiếng hét của người cưỡi ngựa đến gần, nàng mới giật mình choàng tỉnh và vì đứng ở giữa đường nên nàng không biết tránh ra sao Sang bên phải lỡ ngựa chạy sang phải thì sao ? Mà chạy sang trái liệu nàng có thoát bàn chân của ngựa không ? Nghĩ thế nên nàng đành đứng im tại chỗ đôi mắt nhắm nghiền sợ hãi

Như 1 cơn lốc vụt qua mình, gió thốc lên làm tóc nàng bay rối tung, tiếng con ngựa hý vang và tiếng ngã ngựa nghe thật thảm hại

Đông Mai mở tròn mắt nhìn về tiếng hý của ngựa thầm nghĩ:

Trang 30

"Chắc là người bị ngã ngựa hẳn là đau lắm, cũng tại lỗi của ta"

Bước nhanh đến chỗ người bị ngã ngựa, Đông Mai thấy ông ta nhăn nhó nhưng ông không thể nào đứng lên nổi Khẽ đến gần ông, nàng ân cần:

- Tôi có thể giúp gì cho ông không ?

Khuôn mặt nhăn nhó vì đau, ông ta đưa mắt nhìn nàng thầm đánh giá, giọng ông ta lạnh tanh chợt vang lên:

- Cô có thể làm được gì nào ? Sao lại có thể vào giờ này mà đi ở đường chứ ?

Đôi lông mày Đông Mai chợt khẽ cong lên, giọng điệu của ông ta khiến nàng hết có hứng giúp, nàng cao giọng:

- Đường là của mọi người chứ có phải của riêng ông Chẳng lẽ tôi không có quyền đi dạo vào giờ này ư ?

Đôi lông mày ông ta chợt cau có, giọng vẫn lạnh lùng:

- Dĩ nhiên không phải là của riêng tôi, nhưng chỉ ai đến biệt thự Cây Tùng kia mới đi con đường này Chẳng lẽ cô

Đông Mai quắc mắt ngắt lời:

- Tôi có đôi chân tự do thì muốn đi đâu mà chẳng được Ông có quyền gì mà hạch hỏi đủ điều vậy Tôi chẳng có thì giờ nói lôi thôi với ông đâu Nếu có hứng thú thì cứ ở đấy mà ca cẩm Còn muốn trách thì hãy tự trách mình tự mình làm ngã mình chứ chẳng phải tại ai

Đôi mắt của người đàn ông mở lớn hết cỡ nhìn nàng như 1 quái vật trong khi đó Đông Mai giương đôi mắt vốn đã to bây giờ thì cố to hơn để đối chọi với đôi mắt dữ dằn ấy

1 thoáng ngạc nhiên đối với cả 2 Hình như họ đã từng gặp nhau nhưng ở đâu thì không ai nhớ ra cả

Đôi mắt người đàn ông bất ngờ cụp xuống và hét lớn:

- Cô hãy cút đi, tôi không cần cô ở đây nói những lời tai ương đấy, cô cút đi, cút đi

Đôi mắt Đông Mai lấp lánh trên môi thoáng nụ cười đầy giễu cợt:

- Tôi đi hay không đó là quyền của tôi, ông có quyền gì mà đòi đuổi tôi chứ ?

Không thèm trả lời Đông Mai, ông ta cố gượng đứng dậy, mặc dù nắm chặt lấy bàn đạp của con ngựa nhưng ông ta vẫn không sao đứng lên nổi

Đông Mai không nỡ bỏ đi, dù sao thì 1 phần lỗi cũng do nàng nên ông ta mới ngã ngựa

Giọng nàng chợt nhẹ hơn:

- Việc gì mà ông phải tự ái khi tôi có thể giúp ông đứng lên

Đôi mắt ông ta chợt cau lại rồi lại giãn ra và có vẻ dịu đi, giọng ông bỗng châm biếm:

- Cô nghĩ cô sẽ giúp được tôi ư ?

Giọng nàng chợt hồ hởi chính nàng cũng không ngờ:

Trang 31

- Dĩ nhiên là tôi sẽ giúp được ông, ông đừng quá coi thường khi đánh giá bề ngoài của tôi

Giọng ông ta thoáng giễu cợt:

- Vậy sao ? Có nghĩa là cô sẽ bế tôi lên và đặt tôi trên lưng ngựa ?

Thoáng đỏ mặt, Đông Mai cứng giọng:

- Nếu ông muốn thì cũng có thể lắm chứ Dù sao thì cũng nên thử 1 lần

Giọng ông ta chợt ấm áp, môi thấp thoáng nụ cười:

- Có dũng khí! Thôi được, tôi không dám phiền cô bế tôi như tôi đã từng bế cô nhưng cô có thế cho tôi mượn đôi vai của cô chứ ?

Đến lượt đôi lông mày co lại rồi giãn ra Vẫn ngắm nhìn nàng bằng đôi mắt không giấu giếm, giọng ông ta chợt hóm hỉnh:

- Sao vẫn không nhớ à! Tôi bế cô đến n 3 lần đấy, nếu tính sòng phẳng thì lần này cô đỡ tôi dậy cũng vẫn còn nợ chứ chưa xong đâu

Câu nhắc khéo đầy hóm hỉnh khiến cho đôi má nàng nóng bừng Liếc xéo ông ta, giọng nàng

ngượng ngùng:

- Nói vậy mà cũng nói được Tôi đâu mượn ông giúp đâu mà đòi kể công Nhưng dẫu sao tôi cũng không thèm chấp ông làm gì, vai tôi đây ông cứ mượn Trái đất này nhỏ thật, ra tới tận đây rồi mà cũng giáp mặt thì lạ quá

Cũng may là nàng đã học chút võ xuống tấn mới đứng vững được như thế Nếu không, có lẽ nàng đã ngã theo ông ta mất

Nhìn nàng ngạc nhiên, ông ta chợt buột miệng thán phục:

- Cô khá lắm! Cô giúp tôi lên ngựa chứ ?

Đông Mai gật nhẹ:

- Được thôi, nhưng ông không sao chứ ?

Ông ta cười hiền hòa:

- Có sao thì cũng đã có rồi, nào giúp tôi 1 tay

Đặt bàn chân lên bàn đạp ngựa, nàng thấy mặt ông ta co dúm lại chắc là đau lắm Vất vả lắm ông ta mới leo được lên con ngựa

Đưa mắt nhìn nàng, giọng ông ta thoáng giễu cợt:

Trang 32

- Cô nên mau về nhà đi kẻo người nhà mong Cô vẫn còn mắc nợ tôi đấy

Đông Mai cau mày:

- Ông thật là quá lắm đấy, không cám ơn còn tuyên bố tôi mắc nợ, mong rằng đừng bao giờ phải giáp mặt ông nữa

Nheo 1 bên mắt, ông ta chợt mỉm cười:

- Người ta thường nói "ghét của nào trời trao của ấy" đấy Biết đâu cô vẫn cứ phải giáp mặt với tôi thì sao Quả đất tròn mà!

Đông Mai tròn mắt nguýt:

- Mặc kệ quả đất tròn, riêng tôi chỉ mong càng tránh xa ông càng xa càng tốt Vì gặp ông luôn gặp điều không hay cả, ông không thấy thế sao

Thúc vào hông ngựa như không nghe nàng nói Trước khi cho ngựa chạy, ông ta bỗng nói với nàng:

- Cô thấy không hay nhưng tôi lại thấy hay đấy

Tiếng ông ta vang vang mất hút ở triền đồi

Nhìn theo người và ngựa, Đông Mai khẽ lắc đầu

Sực nhớ ra trời tối nàng tất tả đi như chạy về biệt thự Cây Tùng

Ở đó chắc có lẽ cô bé Ân Ân đang rất mong nàng Nghhĩ tới cô bé, nàng chợt mỉm cười và tự hào về

cô học trò nhỏ của mình

o O o

Đông Mai mỉm cười khi nhìn thấy cảnh cổng vẫn để ngỏ Nhẹ nhàng bước vào cổng và đưa tay khép cánh cổng lại Tiếng chú Đại chợt vang lên:

- Để tôi khóa cho, cô nên vào nhà chuẩn bị cơm tối

Gật đầu chào chú Đại nàng lên tiếng:

- Xin lỗi chú đã phải chờ cổng

Trang 33

Mỉm cười vuốt má cô bé, nàng ân cần:

- Xin lỗi vì cô để cho bé Ân Ân lo nhưng cô đã về đây rồi em còn lo gì nữa nào Mọi người vẫn chưa ăn cơm tối sao ?

Bé Ân Ân khẽ lắc đầu:

- Ba em đã về bị tai nạn nên bác sĩ đang chăm sóc vết thương

Đông Mai gật gù:

- Vậy sao ? Có nặng lắm không ?

Bé Ân Ân cười bí hiểm:

- Cháu không biết nhưng cháu rất vui vì lần này ba cháu không mang cô ấy về

Bé Ân Ân tròn môi phụng phịu:

- Cháu không thể không quan tâm, cháu không thể để cho cô ta chiếm mất ba của cháu

Đông Mai nhìn sững bé Ân Ân, sao ý nghĩ của con bé giống nàng quá Phải chăng tất cả những dứa con mất mẹ lại 1 lần nữa sợ mất ba

Ôm chặt con bé vào lòng, nàng dỗ dành:

- Thôi mà nghe cô đi, ba cháu mãi mãi vẫn là ba cháu Không ai có thể cướp mất được, kể cả cô nào

đó mà cháu nói Bằng chứng là dù rất bận công việc nhưng ba cháu vẫn quan tâm lo lắng chăm sóc cho cháu Cô chính là người ba cháu mời đến dạy cho cháu chẳng lẽ như thế không đủ để cháu tin

ba cháu rất yêu cháu sao ?

Ngước đôi mắt thơ ngây nhìn Đông Mai, bé Ân Ân thoáng ngập ngừng:

- Cô nói thật chứ ? Ba cháu sẽ không hết yêu cháu phải không ?

Đông Mai gật gù, nàng nói với bé Ân Ân nhưng thật ra nàng cũng đang nói với chính mình:

- Phải! Ba cháu không bao giờ hết yêu cháu, và nếu có phải lấy cái cô nào đó mà cháu nói thì ba cháu làm thế cũng chỉ vì cháu thôi, cháu có hiểu không ?

Bé Ân Ân gật nhẹ không hài lòng:

- Dù có thật như cô nói thì cháu cũng không hề muốn ba cháu lấy cô ấy, cháu ghét cô ta lắm

Đông Mai đặt tay lên môi cô bé khẽ suỵt nhỏ:

- Cấm nói thế Ba cháu mà nghe được sẽ không xong đâu Thôi thế này nhé, hãy gác chuyện ấy lại

Trang 34

Chúng ta chuẩn bị ăn cơm, cả nhà bận có thể ăn sau nhưng cháu thì phải ăn đúng giờ Vì cô nghĩ cháu còn nhiều việc để làm, cả cô cũng vậy

Bé Ân Ân cự nự:

- Nhưng mà cháu

Đông Mai lắc đầu:

- Nhất trí như thế nhé Bé Ân Ân đi rửa tay rồi vào phòng ăn Còn cô tắm 1 chút cô sẽ ra ngay Cô

và bé Ân Ân sẽ không bàn cãi thêm nữa đâu được chứ

Bé Ân Ân chau mày ngập ngừng:

- Thôi được cháu sẽ nghe lời nhưng mà cô phải hứa với cháu 1 điều, cô bằng lòng chứ ?

Đông Mai nheo mắt:

- Được thôi, cháu cứ nói đi xem cô có thể làm được không ?

Bé Ân Ân xị mặt buồn so:

- Cháu nghĩ là được, chỉ cần cô hứa, cháu sẽ làm tất cả những gì cô bảo Còn không cháu sẽ mặc kệ

Đông Mai dở khóc dở cười, nàng vờ nghiêm mặt:

- Nếu bé Ân Ân không nghe, cô sẽ rời khỏi đây ngay bây giờ Chứ còn chuyện cháu vừa nói, cô không thể giúp được Nhưng cô hứa có dịp cô sẽ nói thử xem phản ứng của ba cháu thế nào Còn được hay không thì chỉ có ba cháu biết mà thôi Cô không thể giúp gì hơn được, bé Ân Ân hiểu không ?

Cô bé ôm chầm lấy nàng thút thít:

- Cô đừng đi, cháu sẽ nghe lời cô mà Bây giờ thì cháu không muốn mất thêm cô nữa đâu

Đông Mai ôm lấy cô bé vỗ về mà nghe khóe mắt mình cay cay Cô bé đa cảm quá, đa cảm như chính nàng

Khẽ đẩy cô bé ra và lau những giọt nước mắt trên má cô bé, nàng cười tủm tỉm trêu:

- Mau lên kẻo trễ giờ, ba cháu nhìn thấy sẽ bảo cô cháu mình vô kỷ luật Ba cháu sẽ không trả lương cho cô thì tội lắm

Cười hồn nhiên cô bé cong môi:

- Ba không trả, ông nội sẽ trả cho cô Ba mà lộn xộn, cháu sẽ giận ba luôn Thôi cô đi tắm đi

Cô bé quay đi còn nàng bước vào phòng của mình

Trang 35

Ba của bé Ân Ân ra sao ? Là người như thế nào ? Ý nghĩ ấy cứ quanh quẩn trong đầu của nàng Nghĩ tới phải đối mặt với ông ta, nàng bỗng cảm thấy hồi hộp lạ thường

Ông ta chắc còn trẻ, hẳn là rất phong độ vì mẹ của bé Ân Ân là 1 thiếu nữ rất đẹp

Đông Mai bật cười vì thái độ lẩn thẩn của mình Ông ta có là ai ? Có ra sao thì cũng can chi đến nàng

Chao ơi mình sao thế, mình chỉ là cô giáo dạy con ông ta Là 1 người làm công thôi mà, có gì mà phải nghĩ ngợi lung tung

Ở đây đâu có ai biết nàng là 1 tiểu thư đài các, con của 1 nhà đại doanh nghiệp ở thành phố nổi tiếng

Còn bây giờ nàng chỉ là 1 cô gái nghèo đi tìm việc làm, hãy giấu kỹ thân phận của mình đó là điều nàng cần phải làm

Đông Mai thở hắt ra nàng bước nhanh vào phòng tắm, mong rằng mọi suy nghĩ lung tung sẽ được rũ sạch

Nàng khẽ thở dài

o O o

Nhật Minh vươn vai bật người ngồi dậy, anh chợt cau mày nhăn nhó bởi bàn chân cong lên vì đau Nhìn xuống bàn chân sưng lên vì bong gân khiến anh nhớ đến khuôn mặt xinh xắn lém lỉnh đầy láu

cá của cô gái đã gián tiếp làm anh té

"Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ"

2 lần tương ngộ cô gái này anh luôn gặp xui xẻo

Lần đầu vì cứu cô bị cô hiểu lầm, lần này vì tránh cô, anh bị té ngựa khá đau Anh chỉ lạ 1 điều 2 lần gặp ở 2 nơi rất xa

Vậy cô gái ấy là ai ? Thật lạ kỳ Quả anh và cô gái này có cái duyên gặp gỡ

Tiếng cười trong vắt ở ngoài vườn cắt đứt dòng suy nghĩ của anh

Nhật Minh đưa mắt nhìn ra cửa sổ thấp thoáng bóng ai nô đùa lẫn trong tiếng cười vô tư rộn rã Lần đầu tiên anh cảm nhận được nụ cười trẻ thơ của con gái Nó đem đến cho anh 1 cảm xúc rất lạ lùng

Cố gượng đứng lên để xem mặt cô giáo của con gái thì tiếng bà Hai chợt vang lên:

- Cậu đã dậy rồi sao ? Tôi giúp cậu vệ sinh mỗi sáng

Nhật Minh khẽ lắc đầu:

- Cám ơn bà Hai, tôi sẽ cố gắng vào phòng tắm, gần mà bà đừng lo

Bà Hai cau mày:

- Bác sĩ dặn cậu không nên cử động nhiều sẽ sưng tấy lên đấy

Nhật Minh tủm tỉm:

Trang 36

- Cậu ấy dọa bà đấy, tôi không sao đâu Đi lại cũng là cách vận động tốt Tôi muốn gặp cô giáo của

bé Ân Ân sau nửa tiếng nữa Bà mời dùm cô ấy vào đây

Bà Hai ân cần lên tiếng:

- Cậu nên dùng 1 chút điểm tâm mặc dù bữa cơm trưa cũng gần nhưng tôi nghĩ cậu không nên nhịn bữa điểm tâm

Nhật Minh lắc đầu cười:

- Để tôi dùng bữa trưa cho ngon miệng Bà cứ mời cô ấy vào đây cho tôi Thôi bà đi đi

Dứt lời Nhật Minh bám tường đến phòng tắm bên tai anh vẫn văng vẳng tiếng cười rộn rã của con gái khiến anh chợt mỉm cười

Trong lúc đó Đông Mai cùng bé Ân Ân đang ăn tròn trên bãi cỏ dày với tiếng cười râm ran rộn rã Đây là giờ giải trí của thầy lẫn trò Đông Mai bị hút sâu vào công việc dạy học bởi trí thông minh lạ lùng của cô bé Chính vì thế mà trong giờ học thúc để cố đuổi theo các bạn, nàng vẫn dành cho cô

bé những giây phút giải trí vui vẻ hồn nhiên giữa bầu trời trong lành

Trời đã bắt đầu nắng gắt Cả 2 vội chạy vào bóng cây tùng

Bé Ân Ân nhìn Đông Mai:

- Cháu và cô Mai thi ai chạy về phòng học turớc, ai thắng sẽ được yêu cầu người thua phải làm 1 điều gì đó cho mình, cô chịu không ?

Đông Mai gật nhanh:

- Chịu ngay, nhưng cấm ăn gian

Bé Ân Ân chìa tay ra:

- Được thôi, giao kèo nào

2 ngón út bắt chéo trong tiếng cười rộn rã Cả 2 la to một hai rồi cùng ùa chạy

Tiếng cười của cả 2 lan tỏa khắp triền đồi Bé Ân Ân reo vui thích thú khi đã chạy lên trước Đông Mai

Giọng cô bé hồn nhiên:

- Cháu thắng rồi, bây giờ cô phải làm theo lời cháu đề nghị

Đông Mai tủm tỉm:

- Đề nghị gì nào ? Chủ nhật theo cô về thành phố chứ gì ?

Bé Ân Ân lúc lắc đầu:

- Không phải, bé Ân Ân muốn giới thiệu cô với ba của cháu

Đông Mai tròn mắt:

- Tại sao ?

Bé Ân Ân tủm tỉm hồn nhiên:

- Vì ba muốn biết mặt cô giáo và ba đã xin phép cháu rồi

Trang 37

Đông Mai tròn mắt bật cười:

- Xin phép bé Ân Ân ư ?

Bé Ân Ân cười tỉnh bơ:

- Chứ sao! Vì cô là cô giáo của bé Ân Ân mà

Đông Mai gật gù:

- Thôi được cô đồng ý, nhưng hãy đợi cho ba ngủ dậy đã Hôm nay ba của bé ốm mà

Bé Ân Ân gãi tai:

- Ừ ha, cháu quên mất, vậy để cháu đi coi xem sao Ba cháu lúc nào cũng nghiêm túc, giờ này chắc chắn ba cháu đã dậy rồi

Tiếng bà Hai chợt vang vang:

- Cô giáo à! Cậu chủ muốn gặp cô đấy, vì bị ốm nên cậu ấy dành tiếp cô ở phòng cậu ấy, mong cô thông cảm

Đông Mai nhướng mày:

- Được, tôi đi đây Tôi sẽ đến ngay, dù sao thì tôi cũng phải gặp ông ấy 1 chút để chào và còn nhiều chuyện cần trao đổi với ông ấy, xin bà dẫn đường dùm cho

Bé Ân Ân nắm tay Đông Mai:

- Để cháu đưa cô đi, cháu cũng muốn vào thăm ba cháu

Đông Mai mỉm cười khẽ gật:

- Vậy thì được, cô bé đi trước dẫn đường Nhưng cô bé chỉ được thăm ba 1 lát thôi rồi đi chơi, để cho cô và ba trao đổi công việc, được chứ hả bé Ân Ân ?

Bé Ân Ân lúc lắc đầu cười:

- Tại sao cháu lại không được nghe hả cô ?

Cả 2 nhìn nhau tủm tỉm cười, bé Ân Ân rộn rã chạy trước còn Đông Mai lắc đầu theo sau

Bên cửa sổ từ xa, Nhật Minh bật cười vì điệu bộ từ xa của thầy trò họ, anh cảm thấy ngờ ngợ dáng cô gái khá quen trong đôi mắt anh

Anh lặng người suy nghĩ, đoán già đoán non vì chưa nhìn được mặt cô giáo cúa con gái Không biết anh đứng như thế trong bao lâu

Nhưng tiếng gõ cửa khiến anh giật mình, giọng con gái anh vang vang:

- Ba ơi! Ba

Trang 38

Rời khỏi cửa sổ, quay người lại anh dang 2 tay ôm lấy con gái đang sà vào lòng mình, giọng anh âu yếm:

- Chà, con gái yêu của ba, trông con khỏe khoắn quá Con đang làm gì mà lại vào đây

Giơ ngón tay ra vẻ bí mật, cô bé rù rì:

- Con đưa cô giáo vào thăm ba

Đưa mắt nhìn ra cửa, anh trêu con gái:

- Cô giáo đâu, sao ba không thấy, con định đánh lừa ba có phải không ?

Lúc lắc đầu, cô bé thì thầm:

- Cô ấy đi chậm nên chưa tới, còn con thì muốn chạy thật nhanh để vào với ba thăm xem ba đã đỡ chưa rồi con còn phải trở về với các bài toán Cô giáo nói con phải cố gắng mới đuổi kịp các bạn được

Nhật Minh cau mày:

- Cố gắng quá con có thể sẽ mệt

Bé Ân Ân tròn mắt lắc đầu:

- Không đâu, con thấy mình cần phải học như lời cô giáo nói Bây giờ thì con khỏe lắm, ba có tin không ?

Nhật Minh mím môi gật đầu:

- Dĩ nhiên là ba tin con Nhưng con không nên ham học quá mà quên đi sức khỏe của mình Chú Nghĩa vẫn kiểm tra sức khỏe của con hằng tháng chứ ?

Bé Ân Ân nguýt dài:

- Sao ba không hỏi gì khác mà chỉ lo hỏi sức khỏe của con ? Con còn có rất nhiều điều bí mật mà ba cần phải hỏi đấy Ba không thấy sao ?

Nhật Minh bật cười bởi sự vặn vẹo của con gái thì có tiếng gõ cửa rất nhẹ, bé Ân Ân chợt reo:

- Cô con đến đấy, ba à!

Nhật Minh ngẩng lên đưa mắt nhìn ra cửa, đúng lúc Đông Mai bước hẳn vào phòng

4 mắt chợt giao nhau, cả 2 đều không ngờ lại có cuộc giáp mặt không mong này

Sau 1 vài phút ngỡ ngàng, Đông Mai hắn giọng rất nhẹ:

- Chào ông, tôi là Đông Mai, cô giáo mới của bé Ân Ân

Nhật Minh gật nhẹ, anh gượng đứng lên theo phép lịch sự khẽ mời:

- Mời cô ngồi, lẽ ra tôi không nên tiếp cô ở đây, nhưng cái chân tôi, xin cô bỏ qua cho

Đông Mai khẽ mỉm cười vẫy bé Ân Ân:

- Bé Ân Ân về phòng học đi nhé, cô cần nói chuyện riêng với ba

Bé Ân Ân phụng phịu:

- Cháu muốn ở lại thêm 1 chút nữa, được không cô ?

Trang 39

Đông Mai lắc đầu cương quyết:

- Không được, bé Ân Ân đã hứa gì với cô nào Mau thi hành đi, lát nữa cô sẽ trở lại phòng học ngay thôi mà

Bật dậy với nụ cười, hôn vào má Nhật Minh, bé Ân Ân nói lớn:

- Cháu sẽ vâng lời cô, con đi nghe ba Còn ba không nên đi lại nhiều, chú Nghĩa bảo thế

Nhật Minh vuốt vào má con gái, anh nhìn theo bước chân con gái với nụ cười lạ lùng, vì sự thay đổi không ngờ của bé Ân Ân Nếu chính anh không nhìn thấy, thì ai nói chưa chắc anh sẽ tin

Thả người ngồi xuống giường, Nhật Minh nhìn Đông Mai:

- Cô giỏi thật đấy, con gái tôi thay đổi nhanh đến bất ngờ

Đông Mai lặng thinh không nói Nhật Minh chợt bật cười:

- Trái đất này quả là nhỏ thật, không ngờ chúng ta lại có cuộc gặp gỡ kỳ thú và bất ngờ Không ngờ dưới cái vỏ ngang ngang bướng bỉnh, cô lại là 1 cô giáo tâm lý rất tuyệt Cô không ngờ ba của bé Ân

Ân lại là tôi phải không ?

Đông Mai cau mày:

- Cuộc đời luôn có những bất ngờ mà, có gì lạ đâu Thật lòng mà nói, tôi không hề muốn gặp lại ông như thế này Nhưng biết sao được khi sự bất ngờ ấy lại luôn rớt xuống tôi Có điều khi biết ông là cha của bé Ân Ân thì tôi hơi ngạc nhiên 1 chút

Nhật Minh nhìn Đông Mai thắc mắc:

- Vì sao ? Cô nói như thế là có ý gì ?

Nhìn thẳng Nhật Minh, Đông Mai nói nhanh:

- Ông là người thông minh thì đâu khó khăn gì mà không đoán được ý của tôi Ông hiểu rất rõ ở tuổi của bé Ân Ân mà không đến trường thì sau này con gái ông sẽ gặp rất nhiều thiệt thòi, ông phải biết điều này chứ ?

Nhật Minh gật nhẹ:

- Dĩ nhiên, cô nghĩ tôi không biết lo cho con gái tôi hay sao ?

Đông Mai chau mày:

- Tôi biết và hiểu là ông yêu con gái và sẽ sẵn sàng đáp ứng bất cứ điều gì cô bé muốn, nhưng như thế chưa đủ

Nhật Minh chau mày, giọng thoáng giễu cợt:

- Vậy thì theo cô như thế nào mới đủ, mong cô chỉ giáo

Không thèm để ý đếngiọng nói của Nhật Minh, Đông Mai đáp thẳng thừng:

- Nếu không vì bé Ân Ân, tôi sẽ bỏ việc ngay lập tức khi biết rõ ông là ba của bé Ân Ân Nhưng tôi không thể làm thế vì đã hứa với cô bé

Nhật Minh gật gù giọng cay nghiệt:

Trang 40

- Thì ra là cô ghét tôi đến thế à ? Cô có thể nghỉ việc bất cứ lúc nào cô muốn Nhưng cô vẫn còn mắc nợ tôi, cô không thể đi được đâu

Đông Mai tròn mắt ngắt ngang:

- Tôi nhắc lại 1 lần nữa: tôi vì bé Ân Ân mà ở lại chứ không phải mắc nợ gì ông Con bé cần được quan tâm đúng mức để có thể trở thành người bình thường sau này có ích cho xã hội cho cộng đồng, ông đã nghe rõ chưa ?

Nhật Minh bật cười:

- Sao cô không nghĩ tôi sẽ cho cô thôi việc vì đã làm mích lòng ông chủ của cô

Đông Mai tròn mắt mỉa mai:

- Tôi không quen thói bợ đỡ ông chủ Nếu muốn tôi nghỉ, được thôi Chỉ cần ông hứa với tôi Hãy tạo điều kiện cho bé Ân Ân hòa nhập vào với cuộc sống cộng đồng, trường lớp bạn bè là yếu tố để bé

Ân Ân phát triển, ông có hiểu ý của tôi không ?

Nhật Minh gật gù:

- Tôi hiểu, vậy cô còn dặn gì nữa không ?

Đông Mai nhìn thẳng vào Nhật Minh rồi gật nhẹ:

- Còn nữa, ông nên bỏ thời gian để trò chuyện tâm sự với con gái, ông sẽ hiểu rõ nó muốn gì và cần

gì ? Bé Ân Ân rất nhạy cảm, thể lực lại không như những đứa trẻ khác Chính vì thế mà nó cần được quan tâm đặc biệt, nhất là tinh thần, sự quan tâm sẽ giúp cho cô bé vượt những trở ngại Không cần nói rõ, ông cũng biết tôi muốn nói gì

Nhật Minh nhìn Đông Mai:

- Hẳn là con bé đã kể cho cô nghe về người yêu của tôi, con bé muốn tôi phải rời xa cô ấy, có phải không và cô hứa sẽ giúp nó chứ ?

- Ý của cô là tôi phải bỏ cô ấy à Tại sao cô không nghĩ cho tôi, ý tôi muốn lấy vợ cũng chỉ vì bé Ân

Ân Tôi thường xuyên vắng nhà, vợ tôi là người thích hợp thay tôi chăm sóc nó

Ngày đăng: 26/02/2023, 15:59

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w