Sao Mai SAO MAI Tác giả Pierce Brown Dịch giả Lê Đình Chi Nhã Nam phát hành Nhà xuất bản Hà Nội 2018 —★— ebook©vctvegroup Dành tặng chị gái, người đã dạy em biết lắng nghe TUYẾN NHÂN VẬT Nhà Augustus.
Trang 3SAO MAI
Tác giả: Pierce Brown Dịch giả: Lê Đình Chi Nhã Nam phát hành Nhà xuất bản Hà Nội 2018
—★—
ebook©vctvegroup
Trang 4Dành tặng chị gái, người đã dạy em biết lắng nghe
Trang 5TUYẾN NHÂN VẬT
Nhà Augustus và các đồng minh
NERO AU AUGUSTUS - Đại Thống Đốc Sao Hỏa, Trưởng NhàAugustus, cha của Virginia và Adrius
VIRGINIA AU AUGUSTUS/NGỰA HOANG - con gái của Nero,
em sinh đôi của Adrius
ADRIUS AU AUGUSTUS/CHÓ RỪNG - con trai Đại Thống Đốc,người thừa kế Nhà Augustus, anh sinh đôi của Virginia
PLINY AU VELOCITOR - Tham Mưu Trưởng của NhàAugustus
DARROW AU ANDROMEDUS/THẦN CHẾT - Đại Thủ Lĩnh củaHọc Viện Sao Hỏa, Kỵ Binh của Nhà Augustus
TACTUS AU RATH - Kỵ Binh của Nhà Augustus
ROQUE AU FABII - Kỵ Binh của Nhà Augustus
VICTRA AU JULII - Kỵ Binh của Nhà Augustus, chị gái cùng
mẹ khác cha với Antonia, con gái của Agrippina
KAVAX AU TELEMANUS - Trưởng Nhà Telemanus, đồngminh của Nhà Augustus, cha của Daxo và Pax
DAXO AU TELEMANUS - người thừa kế và là con trai củaKavax, anh trai của Pax
Trang 6Nhà Bellona
TIBERIUS AU BELLONA - Trưởng Nhà Bellona
CASSIUS AU BELLONA - người thừa kế Nhà Bellona, con traicủa Tiberius, Kỵ Binh của Nhà Bellona
KARNUS AU BELLONA - con trai của Tiberius, anh trai củaCassius, Kỵ Binh của Nhà Bellona
KELLAN AU BELLONA - Pháp Quan, anh họ của Cassius,cháu của Tiberius
Các Hoàng Kim trứ danh
OCTAVIA AU LUNE - Hội Chủ đương nhiệm của Hiệp Hội
LYSANDER AU LUNE - cháu trai của Octavia, người thừa kếNhà Lune
AJA AU GRIMMUS - Vệ Sĩ Trưởng của Hội Chủ
MOIRA AU GRIMMUS - Tham Mưu Trưởng của Hội Chủ
LORN AU ARCOS - Cựu Hiệp Sĩ Cuồng Nộ, Trưởng Nhà ArcosFITCHNER AU BARCA - Cựu Giám Thị Nhà Mars, cha củaSevro
SEVRO AU BARCA/YÊU TINH - Thủ Lĩnh của Những Kẻ Gào
Rú, con của Fitchner
AGRIPPINA AU JULII - Trưởng Nhà Julii, mẹ của Victra vàAntonia
Trang 7ANTONIA AU SEVERUS-JULII - cựu thành viên Nhà Mars, emgái cùng mẹ khác cha với Victra, con của Agrippina
Các Con Trai Của Ares
ARES - Thủ Lĩnh Khủng Bố, Màu chưa rõ
VŨ CÔNG - Phó quan của Ares, một Đỏ
HARMONY - Phó quan của Vũ Công, một Đỏ
MICKEY - Nhà Tạo Tác, một Tím
EVEY - cựu nô lệ của Mickey, một Hồng
Trang 8Tôi bay vào bóng tối, cách xa khu vườn mà chúng đã tắmmáu bạn bè tôi Gã Hoàng Kim đã giết vợ tôi nằm chết bên cạnhtrên sàn tàu kim loại lạnh lẽo, sự sống bị chính tay con trai hắnrút cạn.
Gió mùa thu quất mạnh vào tóc tôi Con tàu rung lên bêndưới Xa xa, lửa động cơ đang xé toạc màn đêm trong ánh sángcam huy hoàng Nhà Telemanus đang bay xuống từ quỹ đạo đểgiải cứu tôi Giá họ đừng đến Giá họ cứ để bóng tối nuốt chửnglấy tôi và để mặc cho lủ kền kền cãi cọ phía trên cơ thể bị tê liệtcủa tôi
Giọng kẻ thù vọng lại sau lưng tôi Những con quỷ cao ngấtmang gương mặt thiên thần Kẻ nhỏ nhất trong số chúng cúixuống, vuốt tóc tôi trong lúc nhìn người cha đã chết của hắn
“Câu chuyện sẽ luôn kết thúc như thế này,” hắn nói với tôi
“Không phải bằng những tiếng gào thét của mày Không phảibằng cơn cuồng nộ Mà bằng sự im lặng của mày.”
Roque, người đã phản bội tôi, ngồi trong góc Cậu ta từng làbạn tôi Trái tim quá thiện lương so với Màu của cậu ta Lúc nàycậu ta đang quay đầu lại, và tôi nhìn thấy những giọt nước mắt.Nhưng chúng không dành cho tôi Chúng dành cho chính cậu
ta Cho những gì cậu ta đã mất Cho những người tôi đã cướpkhỏi tay cậu ta
“Không còn Ares để cứu mày Không còn Ngựa Hoang để yêumày Mày hoàn toàn cô độc, Darrow ạ.” Đôi mắt Chó Rừng xaxăm và im lặng “Giống tao.” Hắn nhấc lên chiếc mặt nạ khôngtròng gắn rọ mõm và đeo vào mặt tôi Mọi thứ tối sầm “Mọichuyện kết thúc thế này đây.”
Trang 9Hắn đã giết những người tôi yêu quý để hạ gục tôi.
Nhưng vẫn còn hy vọng ở những người đang sống Ở Sevro ỞRagnar và Vũ Công Tôi nghĩ đến những người đồng bào củamình đang bị che mắt trong bóng tối Đến tất cả những Màutrên mọi hành tinh, bị gông cùm và xiềng xích để Hoàng Kim cóthể thống trị, và tôi cảm thấy cơn thịnh nộ bùng cháy khắp hốsâu đen tối mà hắn đã đục khoét trong tâm hồn tôi Tôi không
cô độc Tôi không phải nạn nhân của hắn
Cứ để hắn làm những điều tôi tệ nhất Tôi là Thần Chết
Tôi hiểu thống khổ là như thế nào
Tôi hiểu bóng tối
Mọi chuyện sẽ không kết thúc thế này
Trang 10PHẦ N MỘ T
GAI NHỌNPer aspera ad astra(1)
Trang 111 CHỈ LÀ BÓNG TỐI
Sâu thẳm trong bóng đêm, xa khỏi sự ấm áp, khỏi mặt trời vàcác vệ tinh, tôi nằm im lặng như những tảng đá đang vây quanhgiam giữ cơ thể còng queo của tôi trong hầm mộ kinh hoàng.Tôi không thể đứng dậy Không thể duỗi chân tay Chỉ có thểcuộn tròn như quả bóng, một hóa thạch héo hắt đã từng làngười Hai tay bị còng sau lưng Tôi trần truồng trên nền đálạnh
Hoàn toàn cô độc cùng bóng đêm
Dường như đã nhiều tháng, nhiều năm, cả thiên niên kỷ trôiqua, kể từ lần cuối hai đầu gối của tôi được duỗi thẳng, kể từ lầncuối sống lưng tôi không phải oằn lại Đau nhức đến điêncuồng Các khớp xương của tôi rệu rã Đã bao lâu kể từ khi tôichứng kiến các bạn Hoàng Kim của mình đổ máu xuống mặtcỏ? Kể từ khi tôi cảm nhận nụ hôn của anh bạn Roque hiền hòađặt lên má trong lúc cậu ta bóp vỡ trái tim tôi?
Thời gian không phải một dòng sông
Không phải ở đây
Trong hầm mộ này, thời gian là đá Nó là bóng tối, vĩnh viễn
và kiên định, thước đo duy nhất của nó là con lấc kép của sự
Trang 12sống - hơi thở và nhịp đập của trái tim.
Hay cho đến khi mày phát điên?
“Không.” Tôi nghiến răng
Phảiiiii.
“Chỉ là bóng tối thôi.” Tôi hít thở Bình tĩnh lại đi Tôi chạmvào tường để trấn tĩnh Lưng, các ngón tay, xương cụt, gót chân,ngón chân, đầu gối, đầu Rồi lặp lại Cả chục lần Cả trăm lần.Tại sao không làm nhiều hơn để chắc chắn? Cứ làm cả nghìnlần đi
Phải Tôi đơn độc
Tôi đã nghĩ có những số phận còn tôi tệ hơn thế này, nhưnggiờ đây tôi biết không có gì tôi tệ hơn Con người không phảimột hòn đảo Chúng ta cần những người yêu thương mình.Chúng ta cần những người ghét bỏ mình Chúng ta cần có ngườiràng buộc mình với cuộc đời, cho chúng ta lý do để sống, đểcảm nhận Tất cả những gì tôi có là bóng tối Đôi lúc tôi hét lên.Đôi lúc tôi bật cười giữa đêm, giữa ngày Ai mà biết? Tôi cười đểgiết thời gian, để thải ra số calo mà Chó Rừng cho tôi, và để cơthể tôi run rẩy chìm vào giấc ngủ
Trang 13Tôi cũng khóc Tôi ngân nga hát Tôi huýt sáo.
Tôi lắng nghe những giọng nói phía trên Những giọng nóivọng lại từ đại dương của bóng tối sâu thẳm Hòa cùng chúng làtiếng leng keng điên loạn của xích và xương, rúng động quanhững bức tường của nhà ngục Thật gần mà lại xa cả nghìn cây
số, như thể cả thế giới đang tồn tại ngay phía trên bóng tối màtôi lại không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, nếm nó, cảmnhận nó, hay đâm qua tấm màn để lại được sống giữa thế giới
ấy Tôi bị giam cầm trong tịch mịch
Lúc này tôi lại nghe thấy những tiếng động Những sợi xích
và những lóng xương dần lộ ra trong hầm ngục
Có phải những tiếng động đó là của tôi?
Tôi cười trước ý nghĩ ấy
Tôi chửi tục
Tôi bày mưu lập kế Giết Tàn sát Đẽo khoét Xé toạc Thiêu rụi.
Tôi cầu xin Tôi ảo tưởng Tôi thương thuyết
Tôi thút thít nói những lời nguyện cầu với Eo, cảm thấy hạnh
phúc vì em đã không phải chịu đựng số phận này Cô ta đâu thèm lắng nghe.
Tôi hát những bài ca thời thơ ấu và ngâm Trái Đất lụi tàn, Người Thắp Đèn, Ramayana, Odyssey bằng tiếng Hy Lạp và tiếng
Latin, rồi bằng những từ ngữ như tiếng Ả Rập, tiếng Anh, tiếngTrung và tiếng Đức, nhớ lại từ những dữ liệu mà Matteo đã tảicho khi tôi vẫn còn là một thằng nhóc Truy cầu sức mạnh từ vịanh hùng ngoan cường thành Argos, vốn chẳng mong cầu gìhơn tìm được đường về nhà
Trang 14Ngươi đã quên những gì hắn làm.
Odysseus là một vị anh hùng Ông đã vượt qua tường thànhcủa Troy bằng con ngựa gỗ của mình Như tôi đã đập tan độiquân Bellona bằng Cơn Mưa sắt xuống Sao Hỏa
Và rồi…
“Không,” tôi gắt gỏng “Im đi.”
…họ đã tiến vào thành Troy Đã tìm thấy những bà mẹ, những đứa trẻ Và hãy đoán xem họ đã làm gì?
“Im đi!”
Ngươi biết họ đã làm gì Mồ hôi Xương Máu Da thịt Tro tàn Tiếng khóc than.
Bóng tối râm ran những tiếng cười khúc khích
Thần Chết ơi Thần Chết… Chiến công nào rốt cuộc chẳng nhuộm trong máu tươi.
Tôi đang ngủ mê chăng? Hay đang thức? Tôi đã mất phươnghướng Mọi thứ lẫn vào nhau, nhấn chìm tôi trong những mộngảnh, tiếng thì thầm và tiếng huyên náo Hết lần này đến lầnkhác, tôi kéo hai cổ chân mảnh dẻ nhỏ nhắn của Eo Đánh vỡmặt Julian Nghe Pax, Quinn, Tactus, Lorn và Victra trút hơi thởcuối cùng Quá nhiều khổ đau Mà để làm gì kia chứ? Để khiến
vợ tôi phải thất vọng Để khiến người của tôi phải thất vọng
Để Ares, và để những người bạn của mày phải thất vọng.
Còn lại được bao nhiêu người?
Sevro? Ragnar?
Ngựa Hoang?
Trang 15Ngựa Hoang, Nếu cô ta biết mày ở đây thì sao… Nếu cô ta không thèm bận tâm thì sao… Mà tại sao cô ta phải bận tâm? Mày là kẻ đã phản bội lại cô ta Mày là kẻ đã lừa dối cô ta Mày là kẻ đã lợi dụng tâm trí, cơ thể và máu của cô ta Mày đã cho cô ta thấy bộ mặt thật của mình và cô ta đã bỏ chạy Nếu đó là cô ta thì sao? Nếu cô ta là người phản bội lại mày thì sao? Khi đó mày có còn yêu cô ta nữa không?
“Im đi!” Tôi thét lên với chính mình, với bóng tối
Đừng nghĩ đến cô ấy Đừng nghĩ đến cô ấy
Tại sao không? Mày nhớ cô ta kìa mà.
Mộng ảnh của cô hiện lên trong bóng tối như nhiều mộngảnh khác đã hiện lên trước đó - một cô gái đang cưỡi ngựa trướcmặt tôi ở phía bên kia cánh đồng xanh, xoay người trên yênngựa và cười bảo tôi hãy đuổi theo Mái tóc cô gợn sóng nhưnhững sợi rơm mùa hè rung rinh trên chiếc xe kéo của ngườinông dân
Mày thèm khát cô ta Mày yêu cô ta Cô gái Hoàng Kim Hãy quên ả chó cái Đỏ ấy đi.
“Không.” Tôi đập đầu vào tường “Chỉ là bóng tối mà thôi,” tôithì thầm Chỉ là bóng tối đang đùa bỡn với tâm trí Nhưng tôivẫn cố quên đi Ngựa Hoang và Eo Không có thế giới nào khácngoài nơi này Tôi không thể nhớ những gì không tồn tại
Máu nóng nhỏ xuống trán từ vết thương đã khô giờ đây lạitróc vảy Nó chảy xuống mũi tôi Tôi thè lưỡi ra, lần trên lớp đálạnh cho đến khi tìm thấy những giọt máu Chúng có vị muối,sắt của Sao Hỏa Chậm rãi Chậm rãi Hãy để sự thi vị của cảmgiác ấy được trường tồn Để vị máu vấn vương và nhắc tôi nhớrằng tôi là con người Một Đỏ của Lykos Một Chim Lặn
Trang 16Không Mày không phải Mày chẳng là gì cả Vợ mày đã bỏ rơi mày
và cướp đi đứa con của mày Ả điếm của mày đã quay lưng lại với mày Mày không đủ tốt Mày quá cao ngạo Quá ngu ngốc Quá xấu xa Giờ thì mày đã bị quên lãng.
Thật sao?
Lần cuối gặp Ngựa Hoang, tôi đang quỳ gối bên cạnh Ragnartrong hầm mỏ ở Lykos, khẩn cầu cô gái Hoàng Kim phản bộigiống loài của cô ấy và sống vì điều cao cả hơn Tôi biết nếu côquyết định gia nhập cùng chúng tôi, ước mơ của Eo sẽ bừng nở,một thế giới tốt đẹp hơn sẽ nằm trong lòng bàn tay chúng tôi.Nhưng thay vào đó, cô đã bỏ đi Có lẽ nào cô đã quên tôi? Có lẽnào tình yêu mà cô dành cho tôi đã rời bỏ cô?
Cô ta chỉ yêu cái mặt nạ của mày.
“Chỉ là bóng tối mà thôi Chỉ là bóng tối mà thôi Chỉ là bóngtối mà thôi,” tôi lẩm bẩm mỗi lúc một nhanh hơn
Đáng lẽ tôi khỏng nên ở đây
Đáng lẽ tôi phải chết Sau cái chết của Lorn, tôi bị áp giải đếnchỗ của Octavia để các Nhà Tạo Tác của bà ta mổ xẻ hòng tìm ra
bí mật đã giúp tôi trở thành Hoàng Kim Để biết liệu có cònnhững kẻ khác như tôi hay không Nhưng Chó Rừng đã thươngthuyết để được giữ tôi bên mình Hắn đã tra tấn tôi tại dinh thự
ở Attica của hắn, đã hỏi tôi về Các Con Trai Của Ares, về Lykos,
và về gia đình tôi Hắn chưa bao giờ nói làm thế nào hắn khámphá ra bí mật của tôi Tôi đã cầu xin hắn kết liễu mạng sống củatôi
Cuối cùng, hắn giam tôi vào ngục đá
Trang 17“Khi đã mất đi tất cả, người có chí khí sẽ đòi được chết,”Roque đã từng nói với tôi “Đó là một cái kết đáng phục.” Nhưngmột gã thi sĩ giàu có thì hiểu gì về cái chết? Chỉ kẻ nghèo hènmới hiểu Chỉ các nô lệ mới hiểu Nhưng ngay cả khi thèm khát
nó, tôi vẫn sợ nó Vì càng chứng kiến thế giới tàn bạo này, tôicàng ít tin ràng nó kết thúc bằng một điều hư cấu êm tai
Cửu Nguyên không có thật
Đó là lời nói dối mà bố mẹ nói với lũ con đang chết đói củamình, để giải thích cho nỗi kinh hoàng Chẳng có lời giải thíchnào cả, Eo đã mất Em đã không theo dõi tôi chiến đấu vì giấc
mơ của em Em đã không ngó ngàng đến việc tôi tạo ra đượcđịnh mệnh gì à Học Viện, không bận tâm liệu tôi có yêu NgựaHoang hay không, vì ngày em ra đi, em đã trở thành hư vô.Chẳng có gì khác ngoài thế giới này Đó là khởi nguồn và là kếtthúc của chúng tôi Cơ hội duy nhất để chúng tôi tận hưởngniềm vui trước khi chấm dứt đời mình
Phải Nhưng mày không cần phải chấm dứt Mày có thể thoát khỏi nơi này, bóng tối thì thầm với tôi Chỉ cần nói ra những lời ấy Nói ra Mày biết cách mà.
Nó nói đúng Tôi biết
“Tất cả những gì mày cần nói là ‘tôi kiệt quệ rồi’, và toàn bộchuyện này sẽ kết thúc,” Chó Rừng đã nói với tôi từ rất lâu, trướckhi hắn ném tôi vào địa ngục này “Tao sẽ đưa mày đến sống tạimột dinh thự đẹp đẽ suốt quãng đời còn lại và sẽ gửi cho màynhững ả Hồng xinh xắn, ấm áp, và đủ thức ăn để khiến mày béotốt hơn cả Lãnh Chúa Tro Tàn Nhưng những lời ấy đi kèm mộtcái giá.”
Trang 18Xứng đáng thôi Hãy cứu bản thân mày Không còn ai khác đến cứu mày đâu.
“Cái giá đó là gia đình của mày, Thần Chết ạ.”
Gia đình do các Thám cẩu của hắn bắt giữ từ Lykos và đanggiam cầm trong pháo đài Attica Hắn không cho tôi gặp họ.Không cho tôi nói với họ rằng tôi yêu họ, và xin lỗi vì đã không
đủ mạnh mẽ để bảo vệ họ
Tao sẽ lấy họ làm mồi cho các tù nhân của pháo đài này,” hắnnói “Những kẻ mà mày nghĩ đáng lẽ phải đứng ra thống trị thaycho Hoàng Kim Một khi mày nhìn thấy thú tính ở con người,mày sẽ biết tao đã đúng và mày đã sai Hoàng Kim phải thốngtrị.”
Để họ đi, bóng tối nói Sự hy sinh là cần thiết Thế mới là khôn ngoan.
“Không… mình sẽ không làm vậy…”
Mẹ sẽ muốn mày được sống.
Không phải với cái giá ấy
Có ai hiểu thấu tình yêu của một người mẹ? Hãy sống Vì bà Vì Eo.
Có khi nào bà muốn vậy? Có phải bóng tối đã nói đúng? Xétcho cùng, tôi là người quan trọng Eo đã nói vậy Ares đã nóivậy; ông ấy đã chọn tôi, trong số tất cả các Đỏ Tôi có thể phá vỡxiềng xích Tôi có thể sống vì những điều cao cả hơn Tôi thoátkhỏi ngục tù này cũng không phải là việc ích kỷ Nếu nghĩ đếnđại cục, thì đó còn là một hành động quên mình vì người khác
Phải Vì người khác, thật vậy…
Trang 19Mẹ sẽ cầu xin tôi đưa ra quyết định hy sinh này Kieran sẽhiểu Em gái tôi cũng vậy Tôi có thể cứu người của mình Ước
mơ của Eo phải trở thành hiện thực, bằng bất cứ giá nào Tôi cótrách nhiệm phải kiên gan vững chí Đó là quyền của tôi
Hãy nói ra những lời ấy.
Tôi đập đầu vào đá và thét lên bảo bóng tối hãy cút đi Nókhông thể bẫy tôi Nó không thể đánh gục tôi
Mày không biết sao? Ai cũng có thể bị đánh gục.
Tiếng khúc khích the thé nhạo báng tôi, kéo dài vô tận
Và tôi biết nó nói đúng Ai cũng có thể bị đánh gục Tôi đã bịđánh gục trước sự tra tấn của hắn Tôi đã nói với hắn tôi đến từLykos Hắn có thể tìm thấy gia đình tôi ở đó Nhưng có một lốithoát, để tỏ lòng tôn kính với bản thân tôi, với những gì Eo đãyêu, để bịt miệng những giọng nói này
“Roque, cậu đã đúng,” tôi thì thầm “Cậu đã đúng.” Tôi chỉmuốn được ở nhà, được đi xa khỏi nơi này Nhưng tôi không thể
có điều đó Tất cả những gì còn lại, con đường tôn nghiêm duynhất dành cho tôi, là cái chết, trước khi tôi tiếp tục phản bội bảnchất con người mình
Cái chết là lối thoát
Đừng ngớ ngẩn Dừng lại Dừng lại.
Tôi đập đầu vào tường mạnh hơn bao giờ hết Không phải đểtrừng phạt, mà để giết, để kết liễu chính mình Nếu không cókết thúc êm ái nào cho thế giới này, thì hư không cũng đủ rồi.Nhưng nếu Cửu Nguyên thực sự tồn tại bên ngoài hành tinhnày, thì tôi sẽ tìm được nó Anh đến đây, Eo Cuối cùng anh cũng
đã lên đường đến bên em “Anh yêu em.”
Trang 20Không Không Không Không Không.
Tôi lại đập đầu vào tường đá Máu nóng trào xuống mặt tôi.Những cơn đau nhảy múa trong bóng tối Màn đêm gào lên gọitôi, nhưng tôi không dừng lại
Nếu đây là kết thúc, tôi sẽ điên cuồng lao vào nó
Nhưng khi tôi ngửa đầu để chuẩn bị đập một cú cuối cùng,thì sự sống rên rỉ Ầm ầm như một trận động đất Không phảibóng tối Là một thứ gì đó ở phía trên Một thứ gì đó nằm trong
đá, mỗi lúc một ồn hơn và trầm vang trên đầu tôi, cho đến khibóng tối nứt ra và thanh gươm ánh sáng sắc nhọn chém xuống
Trang 21mở mắt trong ánh sáng cuồng nộ Nước mắt ứa ra Đèn sángđến nỗi tôi chỉ có thể thoáng thấy những tia trắng xóa lóe lêncủa thế giới xung quanh.
Những giọng nói đứt quãng xa lạ vây quanh tôi ” Adrius,chuyện gì thế này?”
“… hắn đã ở đó suốt bấy lâu ư?”
“Mùi hôi thối…”
Tôi nằm trên mặt đá Hai bên tôi là đá bao quanh Có màuđen với các vân màu lam và tím, như vỏ của một con bọ cánhcứng Creonian Là sàn nhà ư? Không Tôi nhìn thấy nhữngchiếc cốc Những chiếc đĩa đựng chén Một giá để cà phê Làmột cái bàn Đó là nhà ngục của tôi Không phải một vực thẳmgớm ghiếc nào cả Chỉ là một phiến đá rỗng bằng cẩm thạchrộng một mét, dài mười hai mét Chúng đã dùng bữa ngay phía
Trang 22trên người tôi mỗi buổi tối, chỉ cách vài phân Những tiếng thìthầm xa xăm mà tôi nghe thấy trong bóng tối là của chúng.Tiếng leng keng từ dao nĩa và đĩa thức ăn của chúng là ngườibạn duy nhất của tôi.
“Man rợ…”
Giờ thì tôi đã nhớ Đây là chiếc bàn mà Chó Rừng đã ngồi khitôi đến gặp hắn sau khi hồi phục từ những vết thương trong CơnMưa Sắt Phải chăng hắn đã lên kế hoạch giam giữ tôi kể từ khiấy? Tôi đã đội mũ trùm đầu khi chúng đưa tôi đến đây Tôi đãnghĩ mình đang ở giữa lòng pháo đài của hắn Nhưng khôngphải Ba mươi phân đá là thứ đã ngăn cách những bữa tối củachúng với địa ngục của tôi
Tôi ngẩng lên nhìn qua khay cà phê đặt cạnh đầu Có kẻ nào
đó đang nhìn tôi chằm chằm Nhiều kẻ Tôi không thể thấychúng qua những giọt nước mắt và máu lẫn trong mắt Tôi quay
đi chỗ khác, cuộn tròn lại như một con chuột chũi mù lòa lầnđầu tiên chui lên mặt đất, quá xúc động và quá sợ hãi để nhớđến lòng tự trọng hay sự căm thù Nhưng tôi biết hắn đang nhìntôi Chó Rừng Một khuôn mặt trẻ con trên cơ thể mảnh khảnh,với mái tóc màu hung chẻ ngôi lệch Hắn đằng hắng
“Các vị khách kính mến Cho phép tôi được phép giới thiệu tùnhân số L17L6363.”
Mặt hắn là cả thiên đàng lẫn địa ngục
Được nhìn thấy một người khác…
Được biết tôi không cô độc…
Nhưng rồi tôi nhớ lại những gì hắn đã làm với tôi… nó xé toạclinh hồn tôi
Trang 23Những giọng nói khác thốt lên và oang oang, ồn đến inh tạinhức óc Rồi, ngay cả khi đang cuộn tròn, tôi vẫn cảm thấy mộtđiều gì đó vượt ra ngoài tiếng huyên náo Một điều tự nhiên, dịudàng và tử tế Một điều mà bóng tối đã thuyết phục tôi rằng tôi
sẽ không bao giờ được cảm thấy một lần nữa Nó nhẹ nhàngthổi qua khung cửa sổ đang mở, hôn lên da tôi
Cơn gió giữa mùa đông cắt qua mùi hôi thối ẩm ướt của xácthịt tôi, khiến tôi nghĩ rằng ở đâu đó có một đứa trẻ đang băngqua làn tuyết và những rặng cây, đưa tay vuốt dọc lớp vỏ câycùng những chiếc lá thông để lấy sáp bôi lên tóc Đó là một hồi
ức tôi biết mình chưa bao giờ có, nhưng lại cảm thấy như phải
có Đó là cuộc sống tôi mong muốn Là đứa trẻ đáng lẽ tôi đã có.Tôi khóc Khóc vì bản thân thì ít, mà vì đứa trẻ, người nghĩrằng nó đang sống trong một thế giới yên bình, nơi cha mẹ lànhững người to lớn và tráng kiện như những ngọn núi, thìnhiều Giá như tôi có thể được trở lại thơ ngây đến thế Giá nhưtôi biết khoảnh khắc này không phải là một cái bẫy Nhưng nó
là một cái bẫy Chó Rừng chỉ cho đi để rồi đoạt lại Anh sáng sẽsớm chỉ còn là một ký ức và bóng tối sẽ trở lại Tôi nhắm chặtmắt, lắng nghe tiếng máu chảy từ mặt xuống sàn đá, và đợi cho
sự thay đổi xảy đến
“Khỉ thật, Augustus Cần thiết phải làm vậy sao?” ả sát thủnham hiểm gầm gừ Giọng khàn khàn âm ỉ trong sự nhịp nhàng
uể oải đặc trưng của người Mặt Trăng học tại các cung điện trênĐồi Palatine, nơi chẳng có gì là đáng kinh ngạc “Hắn bốc mùinhư chết.”
Trang 24“Mồ hôi đã lên men và da chết bên dưới những chiếc còng từtính Cô thấy lớp vảy vàng trên mu bàn tay hắn chứ, Aja?” ChóRừng lưu ý “Nhưng hắn vẫn rất khỏe mạnh và sẵn sàng cho cácNhà Tạo Tác của cô Mọi chuyện đều được trù liệu cả rồi.”
“Cậu biết hắn rõ hơn tôi,” Aja nói với một người khác “Hãyđảm bảo rằng đó chính là hắn Chứ không phải một kẻ giả mạo.”
“Cô nghi ngờ lời nói của tôi sao?” Chó Rừng hỏi “Cô làm tôitổn thương đấy.”
Tôi sững người, cảm thấy có người đang đến gần
“Thôi đi Cậu phải có tim thì mới tổn thương được, Đại ThốngĐốc ạ Cậu được trời phú cho nhiều thứ, nhưng tôi sợ rằng cáimón nội tạng đó cậu lại không hề có
“Cô khen tôi quá lời rồi.”
Những chiếc thìa chạm vào sứ kêu leng keng Tiếng ngườiđằng hắng Tôi muốn bịt tai lại Quá nhiều tiếng động Quánhiều thông tin
“Giờ đã có thể nhìn thấy tên Đỏ trong hắn.” Đó là giọng củamột phụ nữ lạnh lùng có học thức đến từ miền Bắc Sao Hỏa Cộccằn hơn ngữ điệu của người Mặt Trăng
“Chính xác, Antonia!” Chó Rừng đáp “Tôi đã rất tò mò muốnđược biết trông hắn sẽ như thế nào Một thành viên thuộc dòngdõi Hoàng Kim sẽ không bao giờ hèn kém như sinh vật đang ởtrước mặt chúng ta đây Cô biết không, hắn đã xin tôi được chếttrước khi tôi nhốt hắn vào đó Hắn đã khóc Điều khôi hài là,hắn có thể tự sát bất cứ lúc nào hắn muốn Nhưng hắn đã khônglàm vậy, vì một phần con người hắn thích thú cái lỗ này Nhưloài sâu bọ Giống loài thấp kém của chúng không có một chút
Trang 25tôn nghiêm nào Hắn thoải mái như được về nhà khi nằm dưới
đó Thoải mái hơn nhiều so với lúc ở cùng chúng ta.”
Giờ tôi đã nhớ lại cảm giác căm ghét
Tôi mở mắt ra để cho chúng biết rằng tôi nhìn thấy chúng.Nghe thấy chúng Nhưng khi mở mắt, tôi không bị thu hút bởi
kẻ thù, mà bởi khung cảnh mùa đông đang trải dài bên ngoàicửa sổ đằng sau những gã Hoàng Kim Ở đó, sáu trong số bảyngọn núi của Attica rực rở trong nắng sớm Một trận mưa tuyếtnhỏ Đó là viễn cảnh mờ ảo trước đôi mắt cận thị sâu hoắm củatôi
“Darrow?” Tôi biết giọng nói đó Tôi khẽ quay đầu lại để nhìnbàn tay chai sạn của hắn đặt lên mép bàn Tôi cứng người, nghĩràng nó sẽ giáng xuống tôi Nhưng không Ngón giữa của bàntay ấy đeo gia huy con đại bàng màu vàng của Bellona Gia tộc
mà tôi đã tiêu diệt Bàn tay còn lại gắn trên cánh tay mà tôi đãchặt đứt trong lần cuối cùng chúng tôi quyết đấu, cánh tay đãđược tái tạo bởi Nhà Tạo Tác Zanziber Hai chiếc nhẫn đầu sóicủa Nhà Mars đeo trên tay hắn Một chiếc của tôi Chiếc còn lạicủa hắn Mỗi chiếc có giá bằng cả mạng sống của một HoàngKim trẻ “Ngươi có nhận ra ta không?” hắn hỏi
Tôi ngẩng đầu để nhìn vào mặt hắn Dù tôi đã tiều tụy thìCassius au Bellona vẫn không bị sạm đi bởi chiến tranh hay thờigian Thậm chí còn đẹp hơn so với những gì tôi còn nhớ, hắntràn đầy sức sống Cao hơn hai mét Đắm trong sắc trắng vàngcủa Hiệp Sĩ Bình Minh, mái tóc quăn của hắn rực rỡ như đuôisao băng Râu hắn đã cạo sạch, và cái mũi hơi khoằm vì vừa bịgãy Khi bắt gặp ánh mắt hắn, tôi cố hết sức để không bật khóc.Hắn nhìn tôi buồn thảm, gần như dịu dàng Tôi phải là một
Trang 26chiếc bóng thê thảm của chính mình đến mức nào, mới có thểchuốc lấy sự thương hại của gã đàn ông đã bị tôi làm tổn hại sâusắc.
“Cassius, tôi lẩm bẩm, chỉ để nói ra cái tên ấy Chỉ để trò
chuyện với một người khác Để được nghe
“Và?” Aja au Grimmus đứng sau Cassius hỏi Kẻ tàn bạo nhấttrong số các Vệ Sĩ Cuồng Nộ của Hội Chủ đang mặc bộ giáp màtôi đã nhìn thấy ả mặc trong lần gặp đầu tiên ở Thành Trì trênMặt Trăng, cái đêm mà Ngựa Hoang đã giải cứu tôi và Aja đánhQuinn đến chết Nó bị trầy xước Đã kinh qua chiến trận Sự sợhãi chế ngự lòng căm hờn trong tôi, và tôi lại rời mắt khỏi ả đàn
“Hắn đã ở trong đó bao lâu?” Cassius hỏi
“Ba tháng tra khảo, và chín tháng biệt giam.”
Trang 27“Hết sức thích hợp Chúng ta đâu thể vì chiến tranh mà từ bỏphép ẩn dụ Dù sao thì chúng ta cũng không phải là những kẻmọi rợ, phải không Bellona?”
“Sự nhạy cảm của Cassius đã bị xúc phạm, Adrius ” Antonianói từ chỗ ngồi của ả, bên cạnh Chó Rừng Ả là một quả táo độctrong hình hài phụ nữ, sáng ngời, rực rỡ và đầy hứa hẹn, nhưnglại thối rữa và độc ác đến tận xương tủy Ả đã giết cô bạn của tôi,Lea, ở Học Viện, găm một viên đạn vào đầu mẹ ả, và hai viênvào cột sống chị gái, Victra Giờ ở đang là đồng minh của ChóRừng, kẻ đã hành hạ ả ở Học Viện Một thế giới kỳ lạ Đứng sauAntonia là Cây Kế mặt ngăm đen, người đã từng là một Kẻ Gào
Rú, giờ đây là thành viên của nhóm Các Kỵ Sỹ Xương của ChóRừng, có thể nhận ra điều ấy nhờ huy hiệu đầu chim gắn trênngực cô ta Cô ta nhìn xuống sàn thay vì nhìn tôi Đội trưởng của
cô ta là Lilath đầu trọc, ngồi bên phải Chó Rừng Sát thủ riêng
ưu thích của hắn kể từ Học Viện
“Thứ lỗi cho tôi nếu tôi không thể hiểu mục đích của việc tratấn một kẻ thù đã gục ngã,” Cassius đáp “Nhất là khi hắn đãkhai ra mọi thông tin hắn biết.”
“Mục đích?” Chó Rừng nhìn hắn chằm chằm, đôi mắt im lìmtrong lúc giải thích “Mục đích là để trừng phạt, anh bạn tốt của
tôi ơi Thứ… này đã cho rằng hắn thuộc hàng ngũ của chúng ta.
Như thể hắn và chúng ta ngang hàng, Cassius ạ Thậm chí là tốt
hơn chúng ta Hắn đã phỉ báng chúng ta Đã ngủ với em gái tôi.
Hắn đã cười vào mặt và đã coi chúng ta như những kẻ ngốctrước khi bị chúng ta phát hiện Hắn buộc phải biết rằng thất
Trang 28bại của hắn không phải tình cờ, mà là điều không tránh khỏi.Các Đỏ vốn luôn là những sinh vật nhỏ thó xảo quyệt Và cácbạn của tôi ạ, hắn là hiện thân của những gì chúng ước được trởthành, của những gì chúng sẽ trở thành nếu ta để mặc chúng.Nên tôi đã để thời gian và bóng tối biến hắn trở lại làm con
người thật của hắn Một homo flammeus, theo hệ thống phân loại
mới mà tôi đã kiến nghị với Ủy Ban Chẳng khác gì nhiều so với
homo sapiens trong lịch trình tiến hóa sự sống Phần còn lại chỉ
“Darrow đã cướp đi sinh mạng của Julian,” Antonia nói
“Rồi đồ sát cả nhà cậu Cassius, hắn đã phái các sát thủ đi tànsát lủ trẻ có cùng dòng máu với cậu khi chúng đang trốn ở GòOlympus Người ta sẽ tự hỏi mẹ cậu nghĩ gì trước lòng thươnghại của cậu.”
Cassius ngó lơ chúng, hất hàm về phía các Hồng đang đứng ởgóc phòng “Lấy cho tên tù nhân một cái chăn.”
Họ không động đậy
“Thật không biết lễ độ Cả cô cũng vậy sao, Cây Kế?” Cô takhông trả lời Cassius cười gằn khinh miệt rồi cởi chiếc áochoàng màu trắng của hắn, đắp lên thân thể đang run rẩy của
Trang 29tôi Trong khoảnh khắc, không ai nói gì, thảy đều ngạc nhiêntrước nghĩa cử ấy như tôi.
“Cảm ơn,” tôi lẩm bẩm Nhưng hắn rời mắt khỏi khuôn mặt
hốc hác của tôi Lòng thương hại không phải sự tha thứ, cũngkhông phải sự xá tội
Lilath cười mà không rời mắt khỏi bát trứng chim ruồi luộclòng đào của cô ta Cô ta nhai nhóp nhép như thể chúng là kẹongọt “Có lúc nghĩa khí trở thành một nhược điểm đấy, Hiệp SĩBình Minh.” Ả đàn bà đầu trọc ngẩng lên nhìn Aja từ chỗ ngồibên cạnh Chó Rừng bằng cặp mắt như con lươn trong hangđộng dưới biển ở Sao Kim Một quả trứng khác trôi xuống cổhọng ả “Lão già Arcos đã phải trả một cái giá đắt mới học đượcđiều ấy.”
Aja không đáp lại, ả cư xử không chê vào đâu được Nhưng sự
im lặng chết người rình nấp bên trong ả đàn bà ấy, sự im lặng
mà tôi vẫn còn nhớ từ khoảnh khác ngay trước lúc ả giết Quinn.Lorn đã dạy ả kiếm thuật Ả sẻ không thích nhìn tên ông bịnhạo báng Lilath tham lam nuốt một quả trứng khác, đánh đổi
tư cách lấy quyền được lăng mạ
Có sự thù địch giữa những kẻ đồng minh này Giống loài củachúng vẫn luôn như vậy Nhưng sự phân cách giữa các HoàngKim cũ và giống loài mang tư tưởng mới hơn của Chó Rừng có
vẻ rất rõ rệt
“Đều là bạn bè cả mà,” Chó Rừng nói bỡn cợt “Để ý cách cư
xử của cô đi, Lilath Lorn là một Hoàng Kim Sắt, đơn giản ông ta
đã chọn sai phe cánh Aja, tôi tò mò muốn biết, giờ đây khi thời
Trang 30gian sở hữu Thần Chết của tôi đã hết, cô vẫn định đem hắn ragiải phẫu đấy chứ?”
“Phải,” Aja đáp Đáng lẽ tôi không nên cảm ơn Cassius Nghĩakhí của hắn là giả mạo Hắn chỉ muốn giữ vệ sinh “Zanzibar rất
tò mò muốn được khám ra bí quyết tạo nên hắn Ông ta đã cónhững giả thuyết của mình, nhưng vẫn nóng lòng được sở hữumẫu vật Chúng tôi hy vọng sẽ bắt được Nhà Tạo Tác đã ra tay,nhưng chúng tôi nghĩ hắn đã bỏ mạng trong vụ tấn công tên lửa
ở Kato, tỉnh Alcidalia.”
“Hoặc đó là những gì chúng muốn cô nghĩ vậy,” Antonia nói
“Cậu đã từng giam giữ hắn, phải không?” Aja hỏi thẳng
Chó Rừng gật đầu “Tên hắn là Mickey Hắn đã mất giấy phéphành nghề sau khi tạo tác một vụ sinh đẻ Hoàng Kim khôngđược cấp phép Gia đình ấy đã tìm cách giúp đứa trẻ không bịtiêu hủy Dù sao thì, sau vụ ấy, hắn chuyên mua bán các sinh vậttiêu khiển thủy sinh và sinh vật trên không ở chợ đen Hắn cómột cửa hàng tạo tác ở Yorkton trước khi Các Con Trai tuyển mộhắn để làm một công việc đặc biệt Darrow đã giúp hắn thoátkhỏi tay tôi Nếu cô muốn nghe ý kiến của tôi thì tôi nghĩ hắnvẫn còn sống Các gián điệp của tôi đã định vị được hắn ởTinos.”
Aja và Cassius nhìn nhau
“Nếu cậu có thông tin gì về Tinos, cậu cần phải chia sẻ vớichúng tôi ngay bây giờ,” Cassius nói
“Tôi chưa có tin gì chắc chắn cả Tinos… được che giấu cẩnthận Và chúng tôi vẫn chưa bắt sống được chỉ huy nào củachúng.” Chó Rừng nhấp một ngụm cà phê “Nhưng sắt đã bị
Trang 31ném vào lửa, và cô sẽ là người đầu tiên được biết nếu thu được
gì từ chúng Mặc dù tôi nghĩ Các Kỵ Sĩ Xương của tôi sẽ muốnđược làm những người đầu tiên tấn công Những Kẻ Gào Rú.Phải không, Lilath?”
Tôi gắng không cựa mình trước cái tên ấy Nhưng thật khó đểlàm vậy Họ vẫn còn sống Ít nhất là một vài trong số họ Và họ
đã chọn Các Con Trai Của Ares thay vì Hoàng Kim…
“Vâng, thưa ngài,” Lilath nói, nhìn tôi dò xét “Chúng tôi sẽtận hưởng một cuộc săn lùng đích thực Đánh nhau với QuânĐoàn Đỏ và các nhóm nổi dậy khác thật nhàm chán, kể cả lũXám.”
“Hội Chủ cần chúng ta có mặt ở nhà, Cassius,” Aja nói Đoạnquay sang Chó Rừng, “Chúng tôi sẽ ra về ngay khi quân đoànMười Ba nhổ neo khỏi Lòng Chảo Golan Khả năng cao là sángmai.”
“Cô sẽ mang theo các quân đoàn của mình về Mặt Trăng ư?”
“Chỉ quân đoàn Mười Ba thôi Số còn lại sẽ để lại cho cậuquản lý.”
Chó Rừng ngạc nhiên “Để tôi quản lý?”
“Tạm thời cho đến khi cuộc… Khởi Nghĩa này được dập tắt
hoàn toàn.” Ả gần như nhổ ra từ ấy Một từ mới mẻ đối với tôi
“Nó đại diện cho sự tin tưởng của Hội Chủ Cậu biết đấy, ngài rấthài lòng với những tiến triển mà cậu đã đạt được ở đây.”
“Bất kể thủ đoạn của cậu,” Cassius nói thêm, khiến Aja nhìnhắn khó chịu
“Nếu sáng mai cô ra về thì dĩ nhiên tối nay cô nên dùng bữavới tôi Tôi muốn được trao đổi một số… chính sách liên quan
Trang 32đến các cuộc Khởi Nghĩa ở Vành Đai.” Chó Rừng nói mập mờ vìtôi đang lắng nghe Thông tin là vũ khí của hắn Hắn đã ngụ ýrằng các bạn đã phản bội tôi Không nói rõ là ai Chỉ nói bónggió trong lúc tra tấn tôi, trước khi ném tôi vào bóng tối Một tênXám nói với hắn rằng em gái hắn đang đợi trong phòng khách.Các ngón tay hắn có mùi trà sữa, món đồ uống ưa thích của emgái hắn Cô ấy có biết tôi đang ở đây không? Đã bao giờ cô ngồibên chiếc bàn này? Giờ thì Chó Rừng vẫn tiếp tục nói chuyệnphiếm Rất khó để phân biệt các giọng nói Quá nhiều để nhậnbiết Quá nhiều.
“… Tôi sẽ sai người rửa ráy cho Darrow trước khi chuyển hắn
đi và chúng ta có thể thết đãi yến tiệc sau cuộc thảo luận Tôibiết Nhà Volox và Nhà Corialus sẽ rất mừng khi gặp lại mọingười Đã lâu rồi tôi không được tiếp đãi vị khách nào quý bằnghai Hiệp Sĩ Olympic Hai người thường xuyên đi thực địa, đảoquanh các lãnh phận, săn lùng dưới đường hầm dưới biển sâu
và trong các khu ổ chuột Đã bao lâu hai người không được ănmột bữa tử tế mà không phải lo đến một vụ càn quét lúc nửađêm hay các vụ đánh bom cảm tử?”
“Chỉ vừa mới đây thôi,” Aja thừa nhận “Chúng tôi đã đượccác anh em Nhà Rath tiếp đón lúc đi qua Thessalonica Họ rấtnóng lòng được thể hiện sự trung thành sau… lối cư xử của họtrong Cơn Mưa Sư Tử Nó thật đáng lo ngại.”
Chó Rừng phá lên cười “Tôi sợ rằng bữa tối của tôi sẽ quánhạt nhẽo nếu so với Nhà Rath Gần đây tôi chỉ toàn tiếp cácchính trị gia và binh lính Cuộc chiến quỷ tha ma bắt này đã cảntrở lịch trình giao tế xã hội của tôi, như cô có thể hình dung rồiđấy.”
Trang 33“Cậu chắc nguyên nhân không phải vì tiếng tăm về lòng hiếukhách của cậu đấy chứ?” Cassius hỏi “Hoặc có lẽ là vì lối ănkiêng của cậu?”
Aja thở dài, gắng che giấu sự thích thú của ả “Chú ý cách cư
xử, Bellona.”
“Đừng ngại… không dễ để quên đi sự thù hằn giữa hai gia tộcchúng ta, Cassius Nhưng chúng ta buộc phải bắt tay trongnhững thời điểm như thế này Vì lợi ích của Hoàng Kim.” ChóRừng mỉm cười, mặc dù tôi biết trong thâm tâm hắn đang hìnhdung được cưa đầu cả hai bằng một con dao cùn “Dù sao thì, tất
cả chúng ta đều có những câu chuyện vườn trường Tôi chẳngcảm thấy xấu hổ gì cả.”
“Có một vấn đề khác chúng tôi muốn trao đổi,” Aja nói
Đến lượt Antonia thở dài “Tôi đã bảo với cậu là sẽ có mà HộiChủ lại đòi hỏi gì nữa đây?”
“Có liên quan tới những gì Cassius đã nhắc đến lúc nãy.”
“Về thủ đoạn của tôi,” Chó Rừng nhắc lại
“Phải.”
“Tôi tưởng Hội Chủ đã cảm thấy hài lòng với nỗ lực dẹp loạncủa tôi?”
“Ngài hài lòng, nhưng…”
“Bà ấy yêu cầu sụ trật tự Tôi đã lo liệu Helium-3 được cungcấp đều đặn, sản lượng chỉ giảm hai phẩy ba phần trăm KhởiNghĩa đang thoi thóp; Ares sẽ sớm bị tìm thấy, Tinos và tất cảnhững chuyện này rồi sẽ chìm vào quên lãng Fabii là ngườiđang…”
Trang 34Aja ngắt lời “Là đội sát thủ.”
“À.”
“Và phương thức thanh trừng mà cậu đã thiết lập ở các mỏnổi loạn Hội Chủ lo rằng sự tàn khốc trong các phương thứchành động áp chế Đỏ Hạ Cấp của cậu sẽ phản tác dụng, chẳngkhác gì những thất bại trong công tác tuyên truyền trước đây
Đã có những vụ đánh bom xảy ra ở Đồi Palatine Các cuộc đìnhcông ở nhiều điền trang trên Trái Đất Thậm chí là các vụ biểutình ở cổng Thành Trì Tinh thần của Khởi Nghĩa vẫn còn tồntại Mặc dù nó đã rạn nứt Và nó phải tiếp tục rạn nứt như hiệntại.”
“Tôi không nghĩ chúng ta sẽ gặp phải những cuộc biểu tìnhkhác sau khi đã cử các Đá Nham Thạch đến,” Antonia nói mỉamai
“Dù vậy đi nữa…”
“Thủ đoạn của tôi không có nguy cơ bị công chúng phát hiện.Khả năng tuyên truyền của Các Con Trai đã bị triệt hạ,” ChóRừng nói “Tôi đang kiểm soát mọi thông tin tải ra ngoài, Aja Aicũng biết cuộc chiến này đã kết thúc Họ sẽ không bao giờ đượcthấy dù chỉ là một bức ảnh chụp những xác chết Không bao giờđược thấy các hầm mỏ đã đóng cửa Những gì họ tiếp tục đượcthấy là các Đỏ tấn công dân thường Những đứa trẻ thuộc MàuCấp Trung và Cấp Cao bỏ mạng tại các trường học Công chúngđứng về phía chúng ta…”
“Vậy nếu họ nhìn thấy những gì cậu đang làm thì sao?”Cassius hỏi
Trang 35Chó Rừng không trả lời ngay Thay vào đó, hắn ra hiệu cho côgái Hồng hầu như chẳng có một mảnh vải che thân đang ngồitrên đi văng phòng khách bên cạnh đến gần Cô gái, chẳng lớnhơn Eo là bao, lại gần hắn và nhìn chằm chằm xuống mặt đất.Mắt cô có màu hồng thạch anh, mái tóc màu tử đinh hương óngánh bạc tết thành bím xõa xuống tấm lưng trần Cô được nuôinấng để phục vụ những con quái vật này, và tôi sợ không muốnbiết cặp mắt dịu dàng ấy đã nhìn thấy những gì Con đau của tôibỗng trở nên thật nhỏ bé Sự điên cuồng trong tâm trí tôi thậtyên lặng Chó Rừng vuốt mặt cô gái, vẫn nhìn vào tôi, rồi thọccác ngón tay vào miệng cô và cạy răng ra Hắn xoay đầu cô gái
để tôi có thể nhìn, rồi để Aja và Cassius cũng có thể nhìn
Cô gái không có lưỡi
“Tự tay tôi đã làm việc này sau khi chúng tôi bắt cô ả đi támtháng trước Cô ả đã tìm cách ám sát một trong số Các Kỵ SĩXương của tôi ở hộp đêm Agea Pearl Cô ả ghét tôi Không muốn
gì hơn là được nhìn thấy tôi nằm mục xương dưới đất.” Hắnbuông cô ra, rồi rút súng ở bao đựng bên hông và nhét vào tay
cô gái “Bắn vào đầu ta đi, Calliope Vì tất cả những tủi nhục mà
ta đã đổ xuống đầu ngươi và đồng loại của ngươi Bắn đi Ta đãcắt lưỡi của ngươi Ngươi còn nhớ những gì ta đã làm với ngươitrong thư viện mà Nó sẽ tiếp tục xảy ra hết lần này đến lầnkhác.” Hắn lại đặt tay lên mặt cô, bóp cái cằm yếu ớt của cô
“Hết lần này đến lần khác Bóp cò đi, ả điếm ti tiện Bóp đi!” Côgái Hồng lắc đầu, giàn giụa nước mắt, và ném khẩu súng xuốngsàn, quỳ xuống ôm chặt lấy chân Chó Rừng Hắn đứng phía trên
cô, tỏ vẻ nhân từ và âu yếm vuốt đầu cô gái
Trang 36“Nào, nào, Calliope Cô đã làm tốt lắm Tốt lắm.” Chó Rừngquay sang Aja “Với công chúng, mật ong lúc nào cũng tốt hơngiấm Còn với những kẻ chiến đấu bằng cờ lê, bằng chất độc,bằng những hành động phá hoại cống rãnh và khủng bố trênđường, cắn chúng ta như những con gián trong đêm, thì nỗi sợ
là phương thức duy nhất.” Mắt hắn tìm đến tôi “Nỗi sợ và sựhủy diệt.”
Trang 373 NỌC RẮN
Máu rỉ ra từ chỗ kim loại rì rì chọc vào da đầu tôi Những sợitóc vàng bẩn thỉu rớt xuống sàn bê tông trong lúc gã Xám cạođầu tôi bằng tông đơ Chiến hữu của hắn gọi hắn là Danto Hắnxoay đầu tôi sang hai phía để đảm bảo ràng nó đã được cạo
sạch, đoạn vỗ mạnh lên đỉnh đầu “Đi tắm nhé, chủ nhân?” hắn
hỏi “Grimmus thích các tù nhân của bà ta phải sạch sẽ vàngoan ngoãn, nghe rõ chưa?” Hắn vỗ vào chiếc rọ mõm màchúng đã đeo cho tôi sau khi tôi tìm cách cắn một tên trong sốchúng trong lúc chúng kéo tôi ra khỏi bàn của Chó Rừng Chúngkéo tôi đi bằng một chiếc vòng điện tử quấn quanh cổ, hai tayvẫn bị khóa chặt sau lưng Mười hai tên Thám cẩu hung hãn kéotôi đi qua các hành lang như một túi rác
Một gã Xám khác tóm vòng cổ kéo giật tôi ra khỏi ghế tronglúc Danto đi lấy vòi năng lượng từ trong tường Chúng thấp hơntôi một cái đầu nhưng săn chắc và vạm vỡ Cuộc sống của chúngđầy cam go - phải đuổi theo Những Kẻ Mở Đường ở vành đai,truy bắt các sát thủ của Liên Minh tới tận đáy của Mặt Trăng,săn lùng Các Con Trai Của Ares ở các hầm mỏ…
Tôi ghét mỗi khi chúng chạm vào người tôi Ghét cả bóngdáng và âm thanh của chúng Quá nhiều Quá thô lỗ Quá hà
Trang 38khắc Chúng làm gì cũng gây đau đớn Kéo tôi lăn lóc Chốc chốclại tát tôi Tôi gắng hết sức để không chảy nước mắt, nhưngkhông biết phải làm thế nào.
Mười hai tên lính xếp hàng nhìn tôi trong lúc Danto đưa ốnglên ngắm Chúng có ba tên Đá Nham Thạch Hầu hết các độiThám Cẩu đều có Làn nước giội vào tôi như một con ngựa đávào ngực, xé toạc cả da Tôi xoay người trên sàn bê tông, trườndọc căn phòng cho đến khi bị ép chặt vào góc Sọ tôi cụng mạnhvào tường Những ngôi sao choán hết tầm nhìn Tôi nuốt nướcvào bụng, ho sặc sụa và cuộn tròn lại để bảo vệ mặt vì hai tayvẫn bị còng chặt sau lưng
Khi chúng ngừng tay, tôi vẫn còn thở dốc và ho sặc sụa trong
rọ mõm, cố tìm không khí Chúng tháo còng cho tôi và nhét tôivào bộ áo liền quần màu đen dành cho tù nhân trước khi lạicòng tôi tiếp Có cả một cái mũ trùm đầu mà chúng sẽ sớm độilên đầu tôi để cướp đi chút nhân tính còn sót lại của tôi Tôi bịném vào một chiếc ghế Chúng lạch cạch khóa còng của tôi vàoghế để giữ chặt tôi Tất cả cũng chỉ bằng thừa Nhất cử nhấtđộng đều bị theo dõi Chúng canh giữ vì con người trước đâycủa tôi, không phải con người hiện tại Tôi nheo mắt nhìnchúng, mắt lờ mờ không thể nhìn thấy gì ở xa Nước nhỏ xuống
từ lông mi Tôi tìm cách ngửi, nhưng mũi tôi nghẹt cứng vì máuđông từ lỗ đến tận khoang mũi Chúng đã lam gãy nó khi đeo rọmõm
Chúng tôi đang ở trong phòng gia công của Ủy Ban Quản LýChất Lượng, nhìn bao quát mọi hoạt động quản lý của nhà ngụcbên dưới pháo đài của Chó Rừng Tòa nhà có hình hộp bê tôngnhư mọi cơ quan chính phủ khác Ánh sáng độc địa khiến tất cả
Trang 39những người ở đây trông như các xác sống với lỗ chân lông tobằng miệng núi lửa Ngoài các gã Xám, các Đá Nham Thạch, chỉ
có duy nhất một bác sĩ Vàng, một cái ghế, một chiếc bàn khám
và một ống nước Những vết bẩn bám quanh máng thoát nướctrên sàn và những vết cào trên chiếc ghế kim loại là bộ mặt vàlinh hồn của căn phòng này Chương cuối của các mảnh đời bắtđầu tại đây
Cassius sẽ không bao giờ đặt chân đến xó xỉnh này Rất ít cácHoàng Kim cần hoặc muốn đến đây trừ phi chúng chọn sai đốitượng để gây thù Nó chính là ruột của đồng hồ, các phụ tùngtrong này kêu vo ve và ken két Ai còn dũng cảm được khi ở nơimất tính ngươi như chốn này?
“Thật điên khùng, phải không?” Danto hỏi những kẻ đứngsau hắn Hắn quay lại nhìn tôi “Cả đời tao chưa từng thấy thứ gì
vì điều đó Nỗi đau là ngôn ngữ muôn loài Phải không, Gỉ Sắt?”
Không thấy tôi trả lời, hắn nhoài người về phía trước vá giẫmmạnh đôi ủng có gót bằng thép lên bàn chân trần của tôi Mộttảng móng chân lớn bật ra Cơn đau và máu tuôn ra từ chỗ ngónchân để hở Tôi nghiêng đầu thở hổn hển “Phải không?” hắnhỏi lại Tôi chảy nước mắt, không phải vì cơn đau, mà vì vẻ bình
Trang 40thản trong sự độc địa của hắn Nó khiến tôi cảm thấy thật nhỏ
bé Tại sao chỉ cần một chút sức lực cỏn con mà hắn có thể gâycho tôi nỗi đau nhường ấy? Nó khiến tôi nhớ chiếc hộp giam
“Hắn chỉ là một con khỉ đội lốt,” một kẻ khác nói “Để hắnyên Hắn đã không hiểu chuyện.”
“Không hiểu chuyện?” Danto hỏi “Nhảm nhí Hắn đã thíchđược khoác lên người vỏ bọc của một tên chủ nhân Đã thíchđược thống trị chúng ta.” Danto cúi xuống để nhìn vào mắt tôi.Tôi tìm cách ngoảnh mặt đi, sợ sẽ lại bị hắn đánh, nhưng hắngiữ chặt lấy đầu tôi và banh tròng mắt tôi ra để mắt chúng tôinhìn thẳng vào nhau “Hai em gái của tao đã chết trong CơnMưa Sắt ấy của mày, Đỏ Nhiều bạn bè của tao nữa, mày nghe rõchứ?” Hắn dùng một thứ gì đó bằng kim loại đập vào mé đầutôi Mắt tôi hoa lên Tôi cảm thấy máu đang chảy Sau lưngDanto, tên sĩ quan chỉ huy đang kiểm tra thiết bị hiển thị dữ liệucủa hắn “Mày muốn kết cục tương tự cho các con của tao nữa,phải không?” Danto nhìn vào mắt tôi để tìm câu trả lời Tôikhông có câu trả lời hắn có thể chấp nhận
Cũng như những kẻ còn lại, Danto là một tên lính quân đoàn
kỳ cựu, cứng cỏi như nắp cống sắt hoen gỉ Vũ khí công nghệ tôđiểm bộ đồ chiến đấu màu đen của hắn, những con rồng màutím cuộn tròn trên các món đồ khảm bạc Thiết bị quang họcđược cấy vào mắt để phát hiện ảnh nhiệt và đọc bản đồ chiếntrận Hắn còn có nhiều món vũ khí công nghệ khác được cấydưới da để giúp săn đuổi các Hoàng Kim và các Đá NhamThạch Hình xăm một con rồng biển đang di chuyển nắm chặt
số XIII được xăm lên cổ của tất cả bọn chúng, và những đống tro
nhỏ nằm dưới chân chữ số Chúng là thành viên Quân Đoàn