1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

B sach kham pha t duy

29 15 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 29
Dung lượng 550,36 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Họa sĩ cũng đặt câu hỏi tương tự với một cô gái và được trả lời : “Tình yêu là điều đẹp nhất trần gian, bởi tình yêu làm cho cay đắng trở nên ngọt ngào, mang đến nụ cười cho kẻ khóc than

Trang 2

Bức tranh tuyệt vời

Một họa sĩ suốt đời mơ ước vẽ một bức tranh đẹp nhất trần gian Ông đến hỏi

vị giáo sĩ để biết được điều gì đẹp nhất Vị giao sĩ trả lời : “Tôi nghĩ điều đẹp nhất trần gian là niềm tin vì niềm tin nâng cao giá trị con người”

Họa sĩ cũng đặt câu hỏi tương tự với một cô gái và được trả lời : “Tình yêu là điều đẹp nhất trần gian, bởi tình yêu làm cho cay đắng trở nên ngọt ngào, mang đến nụ cười cho kẻ khóc than, làm cho điều bé nhỏ trở nên cao trọng, cuộc sống sẽ nhàm chán biết bao nếu không có tình yêu”

Cuối cùng họa sĩ gặp người lính mới từ trận mạc trở về Được hỏi, người lính trả lời : “ Hòa bình là thứ đẹp nhất trần gian, ở đâu có hòa bình nơi đó có cái đẹp” Và họa sĩ đã tự hỏi mình : “ Làm sao tôi có thể vẽ được cùng lúc niềm tin, hòa bình và tình yêu ???”

Khi trở về nhà, ông thấy các con ùa ra chào đón mình và người vợ thì tựa cửa chờ chồng, nụ cười lấp lánh trên môi Giây phút đó, ông nhận ra niềm tin trong mắt các con, tình yêu trong cái hôn của người vợ Chính lúc ấy tâm hồn ông ngập tràn trong thanh thản, hạnh phúc và bình yên Họa sĩ chợt hiểu thế nào là điều đẹp nhất trần gian Sau khi hoàn thành tác phẩm, ông đặt tên cho nó là

“Gia đình”

Thật vậy, gia đình là nơi đầy ắp tiếng cười của trẻ thơ, tiếng hát của người mẹ

và sức mạnh của người cha Nơi đó có hơi ấm của những con tim biết yêu, là ánh sáng của đôi mắt tràn đầy hạnh phúc, là sự ân cần, là lòng chung thủy

Gia đình là ngôi thánh đường đầu tiên cho tuổi thơ học những điều hay lẽ phải, niềm tin và lí tưởng sống

Đó là nơi chúng ta tìm về để được an ủi, nâng đỡ

Đó là nơi những món ăn đơn sơ cũng thành mĩ vị

Đó là nơi tiền bạc vô nghĩa trước tình yêu

Đó là nơi ngay cả nước sôi cũng reo vang lên niềm hạnh phúc !

- Tôi yêu gia đình tôi ! -

Sau tất cả những gì đã đến, đang đến và sẽ đến, sau tất cả những nước mắt và

nụ cười, thì nơi bình yên nhất, ngọt ngào nhất, nơi tràn ngập tình yêu và sự sẻ chia nhất chính là gia đình thân yêu!

Trang 3

Bài học từ những người nghèo khổ

Một ngày kia, một người bố cùng gia đình giàu có của ông ta dẫn đứa con trai mình đi du lịch đến một đất nước với mục đích là cho con trai mình thấy, ở nơi

đó người ta sống nghèo khổ ra sao

Họ ở một ngày một đêm trong nông trại của một gia đình rất nghèo khổ Khi kết thúc chuyến đi, người bố hỏi con mình: "Con thấy chuyến đi như thế nào?"

"Rất tốt, thưa bố!"

Ngạc nhiên trước câu trả lời của đứa con, người bố hỏi lại: "Con có nhìn thấy những người sống ở đó nghèo khổ đến thế nào không?"

"Vâng, có!"

"Vậy con đã học được những gì?"

Cậu con trai trả lời: "Con nhìn thấy chúng ta nuôi một con chó, họ có bốn con Chúng ta có một cái hồ rộng đến giữa khu vườn, họ có một dòng suối nhỏ không có nơi kết thúc Chúng ta có những bóng đèn thắp sáng khu vườn, họ có những vì sao Sân trong nhà chúng ta kéo dài ra tận đến sân trước, họ có cả một chân trời

Khi cậu con trai dứt lời, người cha nín lặng - không nói được gì

Cậu bé nói tiếp: "Cảm ơn bố đã cho con thấy họ nghèo khổ đến thế nào!"

Có phải sự thật là tất cả mọi thứ phụ thuộc vào cách bạn nhìn thấy chúng? Nếu bạn có tình yêu, bạn bè, gia đình, sức khoẻ, sự hài hước và một thái độ lạc quan hướng về cuộc sống, bạn đã có tất cả mọi thứ!

Bạn không thể mua bất cứ cái gì trong những điều này Bạn có thể có tất cả những gì bạn muốn, nhưng nếu tinh thần bạn nghèo nàn thì bạn không có gì cả!

Trang 4

Thứ quý nhất của cuộc đời

Tại một làng chài nọ, có một chàng thanh niên hiền lành và tốt bụng, làm việc rất chăm chỉ Ngày nọ, trên đường về nhà, chàng lượm được một cái chai nhỏ

Vì tò mò, chàng tìm cách tháo bằng được nắp chai ra Bất ngờ từ trong chai bay

ra một làn khói trắng và vị thần khổng lồ xuất hiện

- Vị thần liền cất tiếng nói: “Đừng sợ! Ngươi là ân nhân của ta, ta cho ngươi ba điều ước Nào! Hãy ước đi hỡi chàng trẻ tuổi”

Ước gì nhỉ? Chàng đắn đo và trả lời: “Thần cho tôi thời gian để suy nghĩ nhé!”

- Được thôi Từ đây đến chiều ngươi phải nghĩ ra đấy

Chàng đi dọc theo bãi biển và suy nghĩ Trên đường đi chàng gặp một đám trẻ con hồn nhiên, vô tư chơi đùa say mê Nhìn những gương mặt thiên thần, chàng thấy cuộc đời mới đẹp làm sao Đi tiếp, chàng gặp một chàng trai trẻ liều mình cứu những người nghèo khổ thoát khỏi một nhóm trộm cướp Tấm lòng nghĩa hiệp đó khiến chàng khâm phục

Chàng lại tiếp tục đi và thấy một đám đông vây quanh một cụ già Thì ra có một con cá voi mắc cạn trôi dạt vào bờ Mọi người định giết nó để lấy thịt bán

Cụ già nói: “Những gì thuộc về biển cả hãy trả về cho biển cả” Thế là chú cá voi được cứu sống

Hoàng hôn buông xuống Vị thần hiện ra hỏi: “Ngươi đã nghĩ ra chưa?” Chàng trai trả lời: “Vâng, xin thần hãy ban cho tôi sự ngây thơ, hồn nhiên của trẻ thơ; một trái tim nghĩa hiệp, dũng cảm của tuổi trẻ và một tấm lòng nhân ái, vị tha của người từng trải”

Vị thần nói: “Hỡi chàng trai, ngươi làm ta bất ngờ đấy, bởi vì ngươi đã nhận ra những thứ quí giá nhất của cuộc đời”

Trang 5

Hạnh phúc ở đâu??

Ngày xưa, có một bầy yêu tinh tập hợp lại với nhau để lên kế hoạch làm hại con người Một con yêu tinh lên tiếng: "Chúng ta nên giấu cái gì quý giá của con người Nhưng mà cái đó là cái gì?" Một con yêu tinh khác lên tiếng:

"Chúng ta nên giấu hạnh phúc của con người Không có nó, ngày đêm con người sẽ phải khổ sở Nhưng vấn đề là chúng ta sẽ giấu hạnh phúc nơi nào mà con người không thể tìm thấy được." Một con yêu tinh cho ý kiến: "Chúng ta sẽ quẳng hạnh phúc lên đỉnh núi cao nhất thế giới."

Con yêu tinh khác phản đối: "Con người rất khỏe mạnh, chuyện trèo lên đỉnh núi đối với họ không có gì khó khăn." "Vậy thì chúng ta sẽ đem hạnh phúc ném xuống đáy biển sâu." "Không được, con người rất tò mò Họ sẽ chế tạo ra những con tàu hiện đại để đi xuống tận đáy biển Rồi tất cả mọi người sẽ biết." Một con yêu tinh trẻ có ý kiến: "Hay là chúng ta đem giấu hạnh phúc ở một hành tinh khác." Con yêu tinh già phản đối: "Không được, con người rất thông minh Càng ngày họ càng thám hiểm nhiều hành tinh khác đấy thôi." Suy nghĩ hồi lâu, có một con yêu tinh già lụ khụ lên tiếng: "Tôi biết phải giấu hạnh phúc

ở đâu rồi Hãy giấu nó ở chính bên trong con người Đa số con người đi tìm hạnh phúc ở khắp chốn, khắp nơi và bao giờ họ cũng thấy người khác hạnh phúc hơn mình Bản thân họ thì chẳng bao giờ quan tâm Giấu nó ở đó thì con người không bao giờ tìm thấy!!!"

Tất cả các con yêu tinh đều đồng ý Và kể từ đó, rất nhiều người mãi miết kiếm tìm hạnh phúc mà không biết rằng nó được giấu ngay trong tâm hồn của chính mình

Bí mật của hạnh phúc

Trang 6

Một chủ tiệm tạp hóa muốn con trai mình học được bí quyết trở thành người hạnh phúc, nên gửi cậu tìm gặp nhà thông thái danh tiếng nhất thế giới Cậu con trai rong ruổi hơn một tháng trên lưng lạc đà, ngày đi đêm nghỉ, để rồi cuối cùng đến được ngọn núi cao trên đó có tòa lâu đài tráng lệ Người ta nói với nó rằng nhà tiên tri sống ở trong lâu đài đó

Bước vào sảnh chính tòa lâu đài, cậu con trai ngạc nhiên vô cùng Trái với hình dung của cậu, cảnh tượng nơi đây giống một phiên chợ: đám lái buôn tất bật kéo nhau đến rồi kéo nhau đi, những người khác tụ tập quanh những chiếc bàn

ăn, họ mải nói chuyện ầm ầm, muốn nhấn chìm tiếng nhạc êm ái của một dàn nhạc nhỏ Người được gọi là nhà thông thái đang đàm đạo với từng người có mặt trong gian sảnh, khiến cậu phải chầu chực gần nửa ngày mới được giáp mặt

Tuy chăm chú nghe cậu giải thích lý do cậu tìm gặp ông, nhưng đáp lại, nhà thông thái nói ông không có thời giờ giải thích cho cậu hiểu bí mật của hạnh phúc Ông mời cậu đi vòng quanh lâu đài ngắm cảnh và quay trở lại sau vài giờ nữa Cậu trai định quay lưng đi, bỗng nhà thông thái nói tiếp: "Trong lúc đi xem tòa lâu đài, con nhớ làm một việc ta giao Nó sẽ giúp con hiểu ra bí mật của hạnh phúc" Nói rồi, nhà thông thái trao cho cậu trai một chiếc muỗng và ông đổ vào đó một ít dầu ôliu "Con cố đừng để hạt dầu nào rớt ra khỏi

muỗng", nhà thông thái dặn

Cậu trai bắt đầu chuyến đi Lúc nào mắt cậu cũng chăm chăm nhìn vào muỗng dầu Độ hai giờ sau, cậu quay trở về chỗ nhà thông thái "Sao nhanh vậy! Con

có thấy những tấm thảm Ba Tư treo trong phòng ăn không? Người thợ dệt thảm giỏi nhất phải mất mười năm mới dệt được nó Con đã ngắm những cuốn sách

da dê trong thư viện của ta chưa?", nhà thông thái hỏi

Cậu trai ngơ ngác, bối rối Cậu thú nhận rằng do mải giữ cho muỗng dầu còn nguyên cậu đã chẳng thấy được gì "Vậy thì con hãy đi xem ngôi nhà của ta lần nữa Người xưa nói: Không thể tin một người nếu chưa xem nhà của người đó"

Lần này, cậu trai mới thực sự để mắt tới những của quý trong lâu đài, tới phong cảnh hùng vĩ của ngọn núi Nửa ngày sau cậu quay trở về chỗ nhà thông thái

"Thật tuyệt vời, thưa thầy", cậu trai nói "Thế còn chiếc muỗng dầu ta giao cho con?", nhà thông thái hỏi Cậu trai bấy giờ mới nhớ tới chiếc muỗng Nó trống rỗng Lúc đó nhà thông thái mới thong thả nói: "Con đã tìm thấy bí mật của hạnh phúc rồi đó Hạnh phúc mà con vừa có chính là được thoải mái chiêm ngưỡng những báu vật đẹp nhất thế gian mà không phải lo lắng về những giọt dầu ôliu nọ"

Trang 7

Sức mạnh khi ta nắm tay nhau

Hai đứa trẻ, một trai một gái đang chơi cát trên bãi biển Chúng hì hục đấp cát xây một tòa lâu đài với cổng to đồ sộ, những đỉnh tháp thành trì và những lối vào quanh co Nhưng lúc gần hoàn chỉnh, một cơn sóng lớn ập đến cuốn đi tất

cả, chỉ còn lại một đụn cát ướt ! Bạn nghĩ hai đứa trẻ sẽ khóc, thất vọng vì công trình của mình bị cuốn đi ? Nhưng thật ngạc nhiên và đáng yêu làm sao, chúng nắm tay nhau chạy ra xa, tung tăng nhảy khỏi mép nước đang chực kéo tới, cười đùa rồi lại ngồi xuống và xây toà lâu đài khác

Tất cả mọi sự việc trong cuộc sống của chúng ta, kể cả những thành tựu công phu mà chúng ta dành nhiều thời gian và công sức để tạo ra, đều được xây trên cát Sớm hay muộn, những cơn sóng cũng sẽ tràn tới xô đỗ tất cả những gì chúng ta đã khó nhọc xây đắp Khi điều đó xảy ra, chỉ có những ai biết nắm giữ tay người khác là có thể cười đùa Chỉ có mối quan hệ giữa người với người là điều còn lại

Trang 8

Bí quyết cho cuộc đời

Một cậu bé hỏi một người đàn ông lớn tuổi: “Thưa ông, cháu biết ông là người rất uyên bác Cháu muốn ông chỉ cho cháu bí quyết của cuộc đời !”

Người đàn ông đáp: “Ta đã suy nghĩ về điều này suốt cả cuộc đời mình Theo

ta, bí quyết ấy có thể tóm gọn trong bốn từ Thứ nhất là suy nghĩ Suy nghĩ về những giá trị mà cháu muốn sống cho cuộc đời mình

Thứ hai là tin tưởng Tin tưởng vào bản thân mình, dựa trên những suy nghĩ chín chắn về những giá trị mà mình sẽ sống Thứ ba là ước mơ Ước mơ về những điều có thể, dựa trên niềm tin vào bản thân và niềm tin vào những giá trị

đã lựa chọn

Cuối cùng là dám làm Là dám thử thách, dám đương đầu với cuộc sống, dám chấp nhận mạo hiểm để biến những giấc mơ của mình thành sự thật, dựa trên niềm tin vào bản thân và những giá trị sống đã chọn”

Vâng, Walter E Disney đã nói như thế với một cậu bé: suy nghĩ, tin tưởng, ước

mơ và dám làm

Trang 9

SỰ BÌNH YÊN

Một vị vua treo một giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về "sự bình yên" Nhiều họa sĩ đã cố công Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức tranh và ông phải chọn lấy một

Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ bởi vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng Tất cả những ai ngắm bức tranh này đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật toàn hảo

Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần trụi và lởm chởm đá Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xoá Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào

Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá Trong bụi cây một con chim mẹ đang xây

tổ Ở đó, giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của mình? Bình yên thật sự

"Ta chấm bức tranh này !" Nhà vua công bố "Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc Bình yên có nghĩa là ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp người ta vẫn cảm thấy

sự yên tĩnh trong tâm hồn mình

Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên

Trang 10

Cội rễ của sự trưởng thành

"Sức mạnh của con người định hình trong chính sự yếu đuối của người ấy"

(Raipl Waldo Emerson)

Hồi còn nhỏ, tôi có một người hàng xóm mà mọi người gọi là bác sĩ Gibbs Ông không giống như bất kỳ bác sĩ nào tôi từng biết Ông rất giản dị và hiền từ, nhất là đối với bọn nhóc nghịch ngợm chúng tôi

Ngoài giờ làm công việc cứu người, bác sĩ Gibbs thường trồng cây Ông muốn biến mảnh đất rộng 10 mẫu tây của mình thành một khu rừng mà! Vị bác sĩ hiền lành ấy có những lý thuyết trồng cây rất thú vị, ngược hẳn với nguyên tác

mà mọi người cho là hiển nhiên Không bao giờ ông tưới nước cho những cây mới sinh trưởng – ông giải thích với tôi rằng tưới nước sẽ làm chúng sinh ra hư hỏng, và thế hệ cây kế tiếp sẽ ngày một yếu đi Vì thế, cần phải tập cho chúng đối mặt với khắc nghiệt Cây nào không chịu nổi sẽ bị nhổ bỏ ngay từ đầu

Rồi ông hướng dẫn cho tôi cách tưới nước cho những cây rễ mọc trên cạn, để chúng khô hạn thì sẽ phải tự bén rễ sâu mà tìm nguồn nước Thảo nào, chẳng bao giờ tôi thấy ông tưới cây cả Ông trồng một cây sồi, mỗi sáng thay vì tưới nước, ông lấy tờ báo cuộn tròn lại và đập vào nó: Bốp! Bốp! Bốp! Tôi hỏi ông sao lại làm vậy thì ông trả lời: để làm nó chú ý

Bác sĩ Gibbs từ giã cõi đời hai năm sau khi tôi xa gia đình Giờ đây, về nhìn lại những hàng cây nhà ông, tôi lại như mường tượng ra dáng ông đang trồng cây

25 năm về trước Những thân cây ngày ấy nay đã lớn mạnh và tràn trề sức sống Như những thanh niên cường tráng, mỗi sáng chúng thức dậy, tự hào ưỡn ngực và sẵn sàng đón nhận những gian nan, thử thách

Vài năm sau tôi cũng tự trồng lấy hai cây xanh Mùa hè cháy nắng tôi tưới nước, mùa đông giá rét tôi bơm thuốc và cầu nguyện cho chúng Chúng cao gần chín mét sau hai năm, nhưng lại là những thân cây luôn dựa dẫm vào bàn tay người chăm bẵm Chỉ cần một ngọn gió lạnh lướt qua, chúng đã run rẩy và

Trang 11

đánh cành lập cập – trông chẳng khác gì những kẻ yếu đuối!

Chẳng bù với rừng cây của bác sĩ Gibbs Xem ra nghịch cảnh và sự thiếu thốn dường như lại hữu ích cho chúng hơn sự đầy đủ

Hằng đêm trước khi đi ngủ, tôi thường ghé phòng hai đứa con trai và ngắm nhìn chúng ngủ ngon lành Nhìn thân thể nhỏ bé đang phập phồng nhịp thở của cuộc sống, tôi luôn cầu nguyện cho chúng có một cuộc sống dễ chịu

Nhưng gần đây, tôi chợt nghĩ đã đến lúc cần phải thay đổi lời nguyện cầu ấy Tôi nguyện cầu cho chúng mạnh mẽ hơn, để chịu được giông gió không thể tránh trong cuộc đời Có ngây thơ mới mong chúng thoát khỏi gian khổ - bởi lẽ nghịch cảnh, khó khăn luôn là điều hiện hữu tất yếu Và dù muốn hay không, cuộc đời chẳng bao giờ bằng phẳng cả Tôi cầu mong cho ‘gốc rễ’ của con mình sẽ bén thật sâu, để chúng có thể hút được sức mạnh từ những suối nguồn tiềm ẩn trong cuộc sống vĩnh hằng

Thật sự nhìn lại, tôi đã cầu xin sự an lành quá nhiều rồi, nhưng rất hiếm khi những ước muốn ấy được thỏa nguyện Điều chúng ra cần là cầu sao cho mình rèn luyện được một cơ thể cường tráng và ý chí cứng cỏi, bền vững, để khi nắng cháy hay mưa dông, bão tố, chúng ta sẽ không bao giờ bị gục ngã

Trang 12

Những trang giấy trắng

Một buổi chiều muộn, khi những ánh hoàng hôn cuối cùng vừa tắt, trên bờ biển vắng, một cô gái trẻ một mình dạo bước trên cát với đôi bàn chân không Cô dừng bước, quay nhìn đằng sau với ý muốn xem lại những dấu chân mình đã để lại trên cát Nhưng không có gì, sóng đã xóa sạch Cô định đi tiếp, song vừa quay lại cô đã phải giật mình hoảng hốt vì hình ảnh trước mặt: bên một đống lửa đang cháy, một bà già ngồi cuộn mình trong chiếc mền, chậm rãi lật từng trang một cuốn sách

Cô gái cố trấn tĩnh, tiến lại gần bà lão và hỏi: "Bà từ đâu tới? Chỉ mới đây thôi, cháu không hề thấy bà? Bà làm cách nào mà đã nhóm được đống lửa này một cách nhanh chóng như vậy?" Với giọng nói chậm rãi và rõ ràng, bà lão đáp, không nhằm vào câu hỏi của cô gái: "Hãy ngồi xuống đây với ta, con gái Ta có cái này cho con xem"

Cô gái ngồi xuống bên đống lửa, đón nhận cuốn sách từ tay bà lão thần bí Cô

tò mò lật giở cuốn sách và vô cùng sửng sốt khi đọc thấy những dòng chữ viết

về cuộc đời mình, về tất cả những gì diễn ra với cô từ khi mới sinh ra cho đến lúc này Cô đã đọc hết trang sách viết về cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa mình và bà lão bên đống lửa trên bãi biển vắng này Lật sang trang tiếp theo, nhưng nó là trang giấy trắng Cô vội vã tìm kiếm ở những trang còn lại, nhưng cũng không có một chữ nào, chúng hoàn toàn là những trang giấy trắng Vô cùng hoang mang, với ánh mắt cầu cứu, cô nhìn bà lão:

- Điều này có nghĩa là cuộc đời cháu sẽ kết thúc tại đây, ngay lúc này?

- Không, con gái Nó có nghĩa là từ đêm nay, cuộc sống của con mới bắt đầu

Trong chốc lát, bà lão cầm lại cuốn sách, bắt đầu xé từng trang, từ trang đầu tiên với những dòng chữ về cuộc đời cô gái từ khi mới được sinh ra, đưa chúng

về phía ngọn lửa, để cho lửa liếm cho đến lúc thành than Bà lão đốt cho đến hết những trang giấy có chữ mà cô đã đọc Xong xuôi, bà đưa cho cô gái phần còn lại của cuốn sách, toàn bộ là những trang giấy trắng:

Trang 13

- Con xem, sóng đã xóa hết dấu chân của con trên cát Quá khứ của con không bao giờ trở lại, không bao giờ Chỉ có hiện tại mới là thực tế Mỗi khoảnh khắc hiện tại đều là một sự bắt đầu của cuộc đời con và chính là cuộc sống mà con cần nắm giữ Không có sự trở lại lần thứ hai, mỗi giây phút hiện tại Quan trọng hơn tất cả, mỗi ngày mới đều mang đến cho con một cơ hội để yêu, để sống và cơ hội đó không bao giờ trở lại lần thứ hai Tương lai của con, con được tự do lựa chọn theo ước mơ của chính con Và trên những trang giấy còn trắng này, chính con là người viết tiếp những dòng chữ về cuộc đời mình.

Rồi, cũng đột ngột như khi xuất hiện, bà lão cùng đống lửa biến mất trong bóng đêm

Cuộc đời của chúng ta cũng giống như cô gái trẻ nọ và tất cả mọi người - quá khứ là những gì chúng ta đã viết trên cát, sóng sẽ xóa đi tất cả; tương lai là những gì chính ta sẽ viết trên những trang giấy trắng, từ hôm nay, ngay giờ phút hiện tại này Viết gì đây, cho cuộc đời của chính mình…

Trang 14

Ba câu hỏi khó

Có một vị vua, một hôm chợt nghĩ rằng: Giá mà trả lời được ba câu hỏi thì vua

sẽ không bao giờ bị thất bại trong bất cứ công việc nào Ba câu hỏi ấy là

1 Làm sao để biết được thời gian nào là thời gian thuận lợi nhất cho mỗi công việc?

2 Làm sao để biết được nhân vật nào là nhân vật quan trọng nhất mà ta phải chú trọng?

3 Làm sao để biết được công việc nà o là công việc cần thiết nhất mà ta phải thực hiện?

Nghĩ thế vua liền ban chiếu ra khắp trong bàn dân thiên hạ, hứa rằng sẽ ban thưởng trọng hậu cho kẻ nào trả lời được ba câu hỏi đó

Rất nhiều bậc hiền thần tìm đến thử sức nhưng không câu trả lời nào làm vua thoả mãn Vua quyết tâm đi tìm hỏi một vị Đạo sĩ tu trên núi Nhà vua cải trang làm thường dân, khi đi đến chân núi vua dặn vệ sĩ đứng chờ ở dưới và một mình trèo lên am của ông Đạo Nhà vua gặp ông Đạo đang cuốc đất trước am Ông Đạo đã già, tỏ ra mỏi mệt Nhà vua tới gần ông Đạo và nói: “Tôi tới đây

để xin ông Đạo trả lời giúp ba câu hỏi: làm thế nào để biết đúng thì giờ hành động, đừng để cơ hội qua rồi sau phải hối tiếc? Ai là những người quan trọng nhất mà ta phải chú ý tới nhiều hơn cả? Và công việc nào quan trọng nhất cần thực hiện trước?”

Ông Đạo lắng nghe nhưng không trả lời, tiếp tục cuốc đất Nhà vua nói: “Ông Đạo mệt lắm rồi, thôi để tôi cuốc một lát” Cuốc xong hai vòng đất, vua ngừng tay và lặp lại câu hỏi Ông Đạo vẫn không trả lời Ông Đạo vẫn không trả lời và đòi cuốc đất nhưng nhà vua thay vì trao cuốc lại tiếp tục cúi xuống cuốc đất Mặt trời bắt đầu khuất sau đỉnh núi Nhà vua ngừng tay, buông cuốc và nói với ông Đạo: “Tôi tới để xin ông Đạo trả lời cho mấy câu hỏi, nếu ông Đạo không trả lời cho tôi câu nào hết thì xin cho tôi biết để tôi còn về nhà”

Chợt lúc đó, ông Đạo nghe tiếng chân người chạy đâu đây bèn nói với nhà vua:

“Bác thử xem có ai chạy lên kìa” Đó là một người đàn ông đang bị thương nặng ở bụng Ông ta cố chạy tới chỗ nhà vua và ngất xỉu giữa đất, nằm im bất dộng, miệng rên rỉ Vua và ông Đạo cởi áo người đó ra thì thấy có một vết đâm sâu nơi bụng Vua rửa chỗ bị thương thật sạch và xé áo của mình ra băng bó vết thương Nhưng máu thấm ướt cả áo Vua giặt áo và đem băng lại vết thương

Ngày đăng: 07/02/2022, 18:48

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w