1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

loai cay em yeu

8 3 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 8
Dung lượng 51,9 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nếu như Hà Nội mùa thu làm say lòng người bởi hương hoa sữa thơm nồng từng con phố, nếu như mùa đông làm hiu hắt không gian với những cây sấu già trơ trụi, nếu như mùa hè cháy lên sắc tí[r]

Trang 1

Đề bài: Hãy viết 1 bài văn biểu cảm của em về 1 loài cây nào đó mà em

yêu thích Dàn ý chi tiết bài văn biểu cảm về loài cây yêu thích:

I ĐỀ BÀI THAM KHẢO

Loài cây em yêu (Chọn bất cứ cây gì ở làng quê Việt Nam: tre, dừa, chuối, gạo đa, )

II GỢI Ý DÀN BÀI

A Mở bài: Giới thiệu về loài cây em yêu.

B Thân bài:

1 Biểu cảm về các đặc điểm của cây:

 Em thích màu của lá cây

 Cây đơm hoa vào tháng và hoa đẹp như

 Những trái cây lúc nhỏ lúc lớn và khi chín gợi niềm say xưa hứng thú ra sao?

 Miêu tả lại niềm thích thú khi được hái những trái cây và thưởng thức nó

 Mỗi khi mùa quả qua đi, trong em lại nhóm lên một cảm giác đợi mong mùa quả mới như thế nào?

 Với riêng em, em thích nhất đặc điểm gì ở loài cây đó?

2 Có thể kể một kỉ niệm sâu sắc của bản thân với loài cây trên (ví dụ: kỉ niệm đầu tiên khiến em yêu thích loài cây đó )

C Kết bài: Khẳng định lại tình cảm yêu quý của em với loài cây.

Bài viết số 2 lớp 7 đề 1: Bài văn biểu cảm về cây hoa sưa

Hà Nội - biết bao năm trôi qua vẫn chẳng đổi thay Cứ mỗi độ xuân sang, thời tiết ấm áp lên, hoa sưa lại rực nở trên những con đường đầy mộng mơ cùa Hà Nội Hoa sưa trắng cây, trắng trời như những bông tuyết bay trong gió mà chẳng bao giờ tan biến mất Cái màu trắng muốt tinh khôi trong tiết trời se se lạnh sao mà yêu đến lạ Cây sưa ngủ vùi giữa mùa đông lạnh lẽo dưới cái tán sù sì, với lớp lá vàng ảm đạm,

để rồi một ngày xuân bỗng bừng lên trút cái lớp vỏ già nua trở thành nàng tiên mùa xuân xinh đẹp Chẳng có một tâm hồn nào lại không một lần rung lên khi bắt gặp vòm hoa lặng lẽ kiêu sa ấy Cũng chẳng có vần thơ, tranh nào diễn tả hết cái hồn của sưa, giống như tâm hồn người con gái Hà Nội Một chiều lang thang trên những con đường quen thuộc, tôi chợt giật mình vì mới chỉ mấy hôm trước đây thôi, hoa sưa còn e ấp điểm vài sắc trắng trên những thân cành khẳng khiu mà giờ lại nồng nàn bung lên sức sống mãnh liệt Bỗng nhiên cảm thấy lòng rưng rưng, như gặp lại một người bạn cũ Chẳng có loài hoa nào lại cùng thay lá, đâm chồi, ra hoa và lụi tàn trong một mùa duy nhất như hoa sưa

Cũng thật chẳng sai khi ai đó nói rằng: "hoa sưa có mùa và mùa ngắn nhất năm" Nhanh lắm, cái khoảnh khắc hoa rộ lên để rồi lại vụt qua chỉ như trong chớp mắt Vẻ đẹp tươi tắn nhưng cũng thấm đẫm những u hoài, hoa mang trong mình quy luật vĩnh hằng của tạo hoá, cái đẹp thế gian chẳng thể được cho riêng ai, rồi sẽ đến một lúc lụi tàn Nếu như Hà Nội mùa thu làm say lòng người bởi hương hoa sữa thơm nồng từng con phố, nếu như mùa đông làm hiu hắt không gian với những cây sấu già trơ trụi, nếu như mùa hè cháy lên sắc tím bằng lăng, thì tạo hoá cũng thật công bằng khi ban cho mùa xuân một nét riêng của mình – hoa sưa Dưới cái nắng nhẹ nhàng của mùa xuân, sắc hoa sưa thật chan hoà, dịu dàng, nhưng nếu đứng dưới tán hoa sưa sau cơn mưa, mới cảm nhận hết sự khác biệt kỳ lạ của nó

Giống như một thứ ánh sáng mát mẻ, vừa làm tâm hồn người ta thanh tĩnh, có thể xua tan hết muộn phiền hoa sưa gắn với tôi "cả một trời" kỉ niệm của thời sinh viên Đó là những ngày đi học qua con đường Hoàng Hoa Thám xanh mướt bốn mùa với những tán cây rợp lá Đó là những chiều lang thang trong vườn Bách thảo để nhớ tên của các loài cây Và đặc biệt hơn, đó là vào mùa xuân, khi những chùm sưa đầu tiên hé nở, rồi rộ lên như say, như mê trong một sắc màu tinh khiết

Năm nay, hoa sưa nở vẫn nhiều, vẫn đẹp đến lạ, nhưng tôi chợt thấy buồn vì không phải ai cũng hiểu và trân trọng vẻ đẹp một thành phố, nhờ có những chùm hoa sưa tinh khiết thanh tao Tiền bạc, lợi lộc đã làm con người ta mờ mắt và ích kỷ phạm tội, để chẳng ngại ngần giữa đêm trộm đốn ngã từng thân cây

gỗ sưa, để những dòng nhựa chảy ra âm thầm, xa xót Khách du lịch đến Hà Nội cũng yêu sắc trắng thuần khiết của những chùm hoa li ti kia lắm Thế nhưng họ đâu hiểu rằng loài hoa bé nhỏ này giờ không còn được sống cuộc sống bình yên

Giữa lòng phố cổ yên ả, cây sưa vẫn từng ngày từng giờ lo lắng bởi không biết sẽ bị đốn ngã lúc nào Năm nay, hoa sưa vẫn đẹp dịu dàng, vẫn say men hương nồng trời đất Nhưng hoa có cảm hoá được chăng những tâm hồn cằn cỗi để một ngày biết rung động trước vẻ đẹp của cuộc sống? Biết hoa có lòng người? Biết người có hiểu lòng hoa !?

Trang 2

Bài viết số 2 lớp 7 đề 2: Bài văn biểu cảm về cây phượng

"Những chiếc giỏ xe, chở đầy hoa phượng em chở mùa hè của tôi đi đâu "

Mỗi lần nghe những giai điệu du dương và quen thuộc ấy, lòng tôi thấy nao nao buồn những lời ca gợi cho tôi nhớ về 1 loài hoa tôi yêu quý Không hiểu sao mỗi lần tưởng tượng về hoa phượng thong đầu tôi lại xuất hiện hàng trăm đốm lửa liên tiếp ấm nóng đến chói chang Hầu hết những người yêu hoa phượng đều nói: "nó đẹp vì biết tận hiến hết mình vẻ đẹp" Phượng không đỏ thẫm nghư những như mấy bông hồng kiều diễm Nó đỏ rực và thậm chí rất tươi Những cánh hoa lượn theo những đường cong tùy

ý, lúc nở, nó túa ra đều như một chiếc chong chóng sắp quay

Hương phượng thơm thoang thoảng chứ không ngạt ngào như hoa sữa vì thế thưởng thức hương hoa phượng bao giờ cũng tìm ra được những cảm giác thư thái, an lành Phượng bắt đầu thắp lửa lúc đầu

hè Bởi thế mà cũng giống mọi người, tôi yêu hoa phượng bởi nó khắc ghi những dấu mốc quan trọng của đời tôi Phượng nở là dấu ấn của mùa thi Ở đó, tôi dù thành công hay thất bại nhưng tôi đã có những bài học và tôi vì thế đã trưởng thành Phượng nở rộ cũng là lúc phải chia tay Ôi! Chỉ cần nghỉ vậy thôi tôi tôi cũng đã cảm thấy nao lòng Năm nào cũng vậy, tuy đã thành lệ nhưng không làm sao quên được cảm giác hồi hồi xao xuyến ấy

Cứ đến đầu tháng năm, khi hoa phượng đang lúc đỏ tươi và bước vào kì thi đẹp nhất thì cũng là lúc tụi học trò chúng tôi lục đục cho những ngày hè sôi động Tuy những ngày hè vui vẻ đang chực đón chờ, nhưng chúng tôi vẫn thấy buồn lắm lắm bạn bè cả năm học vui vẻ với nhau vậy mà bây giờ phải tạm xa mấy tháng Chúng tôi buồn thậm chí có bạn còn phát khóc khi phải trải qua những lần như thế Hoa phượng đẹp và tất nhiên nó sẽ mãi là biểu tượng cho tuổi học trò Hoa phượng rất giống lũ học trò nhỏ chúng tôi bởi nó cũng ngây thơ và cũng sống hết mình 1 cách thủy chung bằng tấm lòng son đỏ Dưới mái trường cấp 1 thân yêu, không phải ai hết mà chính là hàng phượng đã chứng kiến lũ học trò chúng tôi lần lượt trưởng thành

Giờ đây khi đã chia xa, tôi nhớ đến nao lòng hàng phượng, nnhớ những bông hoa đỏ khắc ghi bao kỉ niệm học trò nhất là những kỉ niệm của năm học lớp 5 Ở ngôi trường mới của chúng tôi, hàng phượng mới trồng chưa kịp trổ hoa Hoa phượng không biết tự lúc nào đã trở thành 1 phần máu thịt của tôi Nó là tình yêu của tôi, là nỗi nhớ mà tôi đã dành trọn cho 1 thời học trò đầy cảm xúc

Bài viết số 2 lớp 7 đề 2: Bài văn biểu cảm về cây bàng

Trong các loài cây trên đất nước Việt Nam, cây nào cũng có vẻ đẹp và ý nghĩa riêng của có Nhưng với tôi, có lẽ cây bàng là người bạn vô cùng thân thiết Tôi yêu bàng như một sinh thể sống bởi bàng là chứng nhân cho biết bao kỉ niệm vui buồn thời thơ ấu của tôi

Từ khi biết nô đùa, chạy nhảy cùng lũ bạn gần nhà, tôi đã thấy cây bàng đứng sừng sững ở đầu làng gần khu chợ nhỏ từ bao giờ Nhìn từ xa, cây bàng như một chiếc ô khổng lồ Thân cây to, nổi lên những u, những cục sần sùi Bà tôi bảo đó là mắt của bàng Rễ cây bám sâu vào trong lòng đất vững vàng qua mưa gió

Các bạn cùng lứa tuổi với tôi thường ngắm màu đỏ của hoa phượng để đón chờ hè tới Nhưng tôi lại thích ngắm sự đổi thay kì diệu của những mầm chồi non của bàng chuyển dần thành lá – với tôi, đó là sự báo hiệu của ngày hè Mùa hè, bàng khoác trên mình chiếc áo màu xanh Những tán lá như những chiếc lọng xanh mát rượi che đi cái nắng oi ả trong buổi trưa hè Dưới gốc bàng là cả một kho cổ tích của lũ trẻ con xóm nhỏ Bọn trẻ chúng tôi thường lấy lá bàng làm những chú trâu chọi, nghênh nghênh đôi sừng nhọn hoắt, sáp vào nhau trong tiếng hò reo náo nhiệt Những đêm trăng sáng mất điện, chúng tôi lại rủ nhau chơi trò "rồng rắn" quanh gốc bàng cổ thật vui

Gốc bàng xù xì, rễ toả ra nhiều phía nên bao nhiêu sinh lực bàng dành hết cho lá, cho cành, cho những chùm hoa trắng nhỏ li ti kết thành trái Bàng hứng nắng trên đầu để gốc mát quanh năm, để ánh nắng trưa hè lọc qua lung linh huyền ảo Trong tán lá bàng xanh ấy là thế giới riêng của những chú chim sẻ, chim sâu bé nhỏ Đứng dưới gốc bàng nghe tiếng kêu lích chích của chung rộ lên thật vui tai

Tạm biệt mùa hè, bàng đón thu sang với làn sương mỏng cùng ánh nắng thu hanh hao để những chiếc

lá xanh của mình chuyển dần sang màu vàng Rồi một ngày gió heo may se lạnh, những cơn mưa thưa dần, đó cũng là lúc quanh gốc bàng đã lác đác rụng những quả bàng chín Lũ trẻ xóm tôi, cứ đi học về là lại đến bên cây bàng tìm hái bàng để ăn Với chúng tôi, bàng chín là một món đặc sản ngon tuyệt Bàng chín ăn có vị ngòn ngọt, chua chua, hơi chan chát Nếu ai đã cầm trái bàng chín trên tay, chắc chắn sẽ không thể nào quên được mùi thơm dịu toả ra từ lớp vỏ vàng bóng Đập vỡ hạt ra bạn sẽ thấy nhân trái bàng màu trắng đục, ăn thơm béo lạ thường Phải chăng rễ bàng đã phải cần mẫn, vất vả chắt chiu màu

mỡ trong lòng đất mẹ để chúng tôi có được những trái, nhân ngon, ngọt lành đến vậy!

Trang 3

Lá bàng từ màu vàng nhạt, sậm dần rồi chuyển sang nhuộm màu đỏ sẫm Đó là lúc bàng gửi những tấm thiệp hồng đầu đông cho con người, cho cây cỏ Từng cơn gió bấc thổi mạnh, lá bàng lìa khỏi cành bay vào không gian như nuối tiếc điều gì đó rồi nhẹ nhàng đáp xuống cỏ Đông đã đến thật rồi! Bàng trút lá, cành cây trơ trụi khẳng khiu giữa mùa đông buốt giá Nhiều hôm mưa phùn, gió bấc, tôi thấy thương cây bàng vô cùng và thầm hỏi: "Bàng ơi, trời lạnh lắm, bạn có rét nhiều không?" Lá bàng khô rơi xào xạc trên lối mòn như trả lời: "Cám ơn bạn, mình không sao đâu Thu qua, đông tới, và rồi xuân sẽ lại sang, chúng tôi quen rồi bạn ạ!"

Giã từ những ngày đông giá rét, xuân về, cây bàng khoác lên mình những đốm lửa màu xanh Rồi những đốm lửa màu xanh ấy cứ lớn dần, lớn dần, Bàng cựa mình rung rinh hé mắt nhìn bầu trời xanh thẳm

Và kì diệu thay, chỉ vài ba hôm không để ý, bàng đã hoàn toàn đổi khác với tấm áo choàng xanh non tươi mới Cây xoè rộng tán, đung đưa lá cành vẫy gọi chim chóc trở về tụ họp hót ríu ran Lũ trẻ con chúng tôi lại nô đùa vui vẻ dưới gốc bàng, ngước lên nhìn cây bàng đổi thay sắc áo và mong đợi một mùa hè với bao kỉ niệm tuyệt vời

Bài viết số 2 lớp 7 đề 2: Văn biểu cảm mẫu viết về Cây đa

Không biết tự bao giờ, cùng với bến nước sân đình, cây đa đã trở thành biểu tượng của làng quê đất Việt Ai đó xa quê hẳn không thể không có những phút nao lòng mỗi khi nhớ về những kỉ niệm bên gốc

đa làng Cây đa đi vào ca dao, trong chuyện cổ tích, trong mỗi khúc dân ca Quên sao được câu chuyện của bà dưới gốc đa có Thạch Sanh, chú cuội Nhớ vô cùng điệu lí cây đa người thương ta đã hát Cây đa bến nước sân đình phải chăng đã trở thành những thiết chế văn hóa không thể thiếu được của làng quê? Thật vậy, với đặc tính sinh vật của mình, cây đa đã gắn bó sâu sắc với làng Đa rất dễ trồng và sống lâu tới ngàn tuổi Trong bão táp phong ba, trải qua bao thế hệ cây đa vẫn sừng sững tỏa bóng mát giữa trời,

ôm cả một góc quê hương Cành đa vươn đến đâu buông rễ chùm, rễ nổi đến đó Từ rễ hóa thành thân,

để cây đa có thêm nhiều cội Có cây có tới chín cội lừng lững uy nghiêm cả một góc làng Những cội đa

đó như những cánh tay khổng lồ, cơ bắp cuồn cuộn nâng cả tán cây lên giữa trời xanh

Ngoài những cội chính ra đó, đa còn có nhiều lá rễ chùm rễ phụ buông lơ lửng lưng trời như tóc ai đang xòa bay trong gió Trẻ chăn trâu tha hồ ẩn náu trong từng cội đó chơi trò đuổi bắt Lá đa xanh ngắt bốn mùa chim gọi về làm tổ Trong vòm lá, chim ríu rít gọi bầy Dưới gốc đa trẻ nô đùa hò hét Và kia, con trâu nhà ai đang mơ màng lim dim nằm nhai cỏ để cho lũ chim sáo nhảy nhót cả lên đầu

Đa không có giá trị kinh tế như các loài cây khác, không có quả thơm như mít như xoài; không có hoa đỏ như gạo, hoa tím như xoan Đa chỉ có tấm thân lực lưỡng trăm cành hiên ngang và tán lá quanh năm xanh ngát Đa chỉ có bóng mát cho đời Đa càng sống lâu càng khỏe chắc kiên cường Bởi thế giá trị tinh thần của cây đa thật lớn Đa là cây cao bóng cả của làng Chim muông tìm đến đa để làm tổ Người thương lấy gốc đa để làm nơi hò hẹn đợi chờ Xao xuyến làm sao một đêm trăng, cành đa la đà trước ngõ để cho ai đó ngắm trăng ngơ ngẩn đợi người! Những trưa hạ oi nồng, gốc đa thành nơi dừng chân cho bao lữ khách

Người làng ra đồng ra bãi gồng gánh trên vai, cả con trâu cái cày cũng lấy gốc đa làm chỗ nghỉ Quán nước ven đường dưới gốc đa ấy râm ran bao chuyện ở đời Bát nước chè xanh hay bát vối đặc cùng với ngọn gió mát làng dưới bóng đa rì rào ấy đã xua đi bao gian khó nhọc nhằn của cuộc sống mưu sinh Cổng làng bên cạnh gốc đa nơi thuở thiếu thời ta chong chong chờ mẹ đi chợ về có gió cành đa vỗ về

ôm ấp để đến bây giờ cái cảnh ấy vẫn hoài niệm canh cánh mãi trong ta Và anh nghệ sĩ góc máy nào gam màu nào để anh có được một tấm ảnh một bức tranh cổng làng ta, mái đình quê ta với gốc đa sần sùi rêu mốc, lá đa xanh ngát đẹp ngời đến thế!

Cây đa đi vào lịch sử mỗi làng Thời chống Pháp, ngọn đa là nơi treo cờ khởi nghĩa, gốc đa là nơi cất giấu thư từ, tài liệu bí mật Thời chống Mĩ gốc đa lại là chòi gác máy bay, nơi treo kẻng báo động Còn mãi trong ta cây đa Tân Trào thủ đô kháng chiến khi xưa Đa là nỗi kinh hoàng cho lũ giặc, là bình yên cho xóm làng Phải chăng "thân cây đa" cũng là từ ý nghĩa đó Đa là một trong những biểu tượng của làng

Bác Hồ - người anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới, người đã phát động Tết trồng cây và việc trồng cây mỗi mùa xuân đến theo lời Bác dạy là một nét đẹp văn hóa của người Việt Nam chúng ta Cả cuộc đời Người, Bác đã trồng biết bao cây xanh tạo bóng mát cho đời, trong đó có nhiều cây đa Tết Kỉ Dậu (1969) Tết cuối cùng của đời người, Người đã kịp trồng cây đa cuối cùng tại xã Vật Lại (Ba Vì) Những cây đa Bác trồng đã vươn cành xanh lá tỏa bóng rợp mát quê hương Theo chân Bác, cùng với việc trồng cây ăn quả, cây lấy gỗ, chúng ta hãy trồng thêm nhiều cây đa nữa ở những nơi trung tâm làng xã để cho "cây đa bến nước sân đình" mãi là những tín hiệu bình yên, biểu tượng của một làng quê văn hóa Việt Nam

Trang 4

Bài viết số 2 lớp 7 đề 2: Văn mẫu biểu cảm về cây hoa hồng

Loài hoa các bạn thích là hoa gì? Chắc chắn có nhiều câu trả lời Chị Huệ trắng muốt duyên dáng hay là chị phong lan tim tím yểu điệu? Còn với em, loài hoa em yêu thích và đẹp nhất là hoa hồng

Trước hiên nhà em có trồng một chậu hồng nho nhỏ Hoa hồng quả không hổ danh là nữ hoàng các hoa

Đó là cây hồng nhung Hoa khoác lên mình bộ váy áo màu đỏ thắm, một màu đỏ thật sang Nhưng bộ dạ hội đó còn lộng lẫy hơn vào buổi sáng, những hạt sương đọng trên cánh hoa như những viên kim cương lấp lánh trong nắng, điểm xuyến cho tà áo thắm đỏ rực rỡ Cây hoa chỉ ra ba bông nhưng bông nào bông nấy đều đẹp mê hồn Ba hông hoa như ba nàng công chúa xinh đẹp, kiều diễm Những cánh hoa chắc là đẹp nhất Lớp lớp cánh hoa như những bậc thang Cánh hoa thật mịn màng, mượt mà như tơ lụa đỏ thắm, chúng kết vào nhau tạo nên bông hồng duyên dáng Đường nét từng cánh hoa thật uyển chuyển,

đó là tuyệt tác của bông hồng, là một sự kì ảo vô hình thu hút người ngắm Nhị hoa màu vàng thật hợp với dáng vẻ sang trọng của hồng nhung Đầu nhị có đôi chút phấn trắng như hạt cát vàng nhấp nhánh Thân cây chắc chỉ to và dài bằng cái đũa Thân hoa có gai, những cái gai bé nhưng nhọn bảo vệ cho ba nàng công chúa Hồng trẻ đẹp Mờy chiếc lá nhỏ nhỏ, xanh đậm, sờ cưng cứng, ram ráp

Chà, thế mà nhanh thật! Mới ngày nào, các bông hoa chỉ là nụ hồng e ấp, nhỏ xíu, thế mà bây giờ những cánh hoa đã xòe ra giỡn với gió Mỗi khi đi học về, em thường ra chỗ cây hồng để thưởng thức hương thơm ngọt ngào đó Em nhắm mắt lại và thả mình theo những cánh hoa Nó dắt em đến một thế giới kỳ diệu Ở đó, có ba nàng tiên đi cùng em vào khu vườn đầy hoa đó Đó là vương quốc kỳ ảo với muôn vàn điều mới mẻ Một thảm hoa rực rỡ hiện ra trước mắt em Trên bầu trời là những đám mây bồng bềnh trôi, trong ánh mặt trời rực rỡ và muôn màu muôn vẻ của bảy sắc cầu vồng Một làn gió nhẹ thoảng qua làm rung cánh hoa Tất cả đều hấp dẫn vô cùng Tiếng xe máy nổ ròn ngoài cổng, làm êm quay lại với hiện tại, xua tan đi nỗi mệt nhọc, lấy lại tinh thần Đâu chỉ có em thích hồng nhung, còn mấy chú bướm nữa Chúng suốt ngày đến thăm hoa Và ba tiểu thư cũng vui với chúng Có chú bướm vàng điểm đen trên cánh lúc nào cũng bay vòng quanh bông hoa rồi lại đậu xuống Thật là buồn cười!

Em yêu quí hồng nhung lắm Em vẫn thường tưới và chăm sóc nó Cây hồng đã giúp em nhận ra một chân lý giản dị trong cuộc sống: vẻ đẹp luôn đi cùng với gai Cũng như cuộc đời của mỗi người có nhiều lúc tốt đẹp và cũng không ít lúc gặp khó khăn mà ta luôn phải vượt qua

Các bạn tải file về để xem thêm các bài văn mẫu về cây sấu, cây hoa sen, cây gạo, cây sầu riêng nhé!

VnDoc.com chúc các bạn học văn hiệu quả!

November 19, 2014 - Chuyên mục: Văn mẫu THCS - Tác giả: Thu Huyền

Đề bài: Viết một bài văn biểu cảm về loài cây em yêu.

DÀN Ý

I Mở bài:

– Giới thiệu khái quát về hoa phượng

II Thân bài:

Miêu tả và phát biểu cảm nghĩ về hoa phượng:

Tả những tàn hoa phượng trong mùa hè chói lọi và cảm nghĩ của em

– Tả lá của phượng

– Tả địa điểm của loài hoa phượng và cảm xúc của học sinh

– Tả hoa phượng trong mùa xuân và cảm xúc của học sinh

Trang 5

– Tả hoa phượng trong mùa hè và cảm nghĩ của học sinh.

III Kết bải:

Nồi buồn của hoa phượng khi học sinh nghỉ hè

HOA HỌC TRÒ

Phượng không thơm, phượng chưa hản là đẹp, nhưng phượng đỏ và phượng nhiều, phượng có một linh hồn sắc sảo mênh mang

Phượng không phải là một đoá, không phải vài cành; phượng đây là cả một loạt, cả một vùng, cả một góc trời

đỏ rực Mỗi hoa chỉ là một phần tử của cái xã hội thắm tươi; người ta quên đoá hoa, chỉ nghĩ đến cây, đến hàng, đến những tán lớn xoè ra, trên đậu khít nhau bằng muôn ngàn con bướm thắm Màu hoa phượng chói lói, sinh sống như sắc máu người Ấy là lời kêu kỳ bí của mùa hè; trong nắng chói chang, mùa hè thét lên những tiếng lửa

Nhưng hoa càng đỏ, lá lại càng xanh Vừa buồn mà lại vui, mới thực là nỗi niềm bông phượng Một lần gió hẩy tới; từng đợt sóng rào rào trên biển hoa…

Người ta hay trồng phượng ngoài thành và trong thành; và người ta hay trồng phượng trong các sân trường Vì sao? Nhưng dù trồng ở đâu, cũng chỉ có bọn học sinh yêu và hiểu hoa phượng nhất Hoa phượng là hoa-học-trò Còn ai quen với phượng cho bằng bọn cắp sách đến trường một ngày hai buổi! Còn ai có linh hồn tươi thắm để quan hoài với phượng thắm tươi?

Mùa xuân, phượng ra lá Lá xanh um, mát rượi, ngon lành như lá me non Lá ban đầu xếp lại, còn e; dần dần xoè ra cho gió đưa đẩy Lòng cậu học trò phơi phới làm sao! Cậu chăm lo học hành, rồi lâu cũng vô tâm quên màu lá phượng Một hôm, bỗng đâu trên những cành cây báo ra một tin thắm: mùa hoa phượng bắt đầu Đến giờ chơi, học trò ngạc nhiên nhìn trông: hoa nở lúc nào mà bất ngờ dữ vậy!

Bình minh của hoa phượng là một màu đó còn non, nếu có mưa, lại càng tươi dịu Ngày xuân dần hết, số hoa tăng, màu cũng đậm dần Rồi hoà nhịp với mặt trời chói lọi, màu phượng mạnh mẻ kêu vang; hè đến rồi! Khắp thành phố bỗng rực lên, như đến tết nhà nhà đều dán câu đối đỏ Sớm mai thức dậy, cậu học trò vào hẳn trong mùa phượng; thôi nghỉ hè sắp đến đây! Mùa thi cử sắp đến

Thi cử cho các anh sắp ra trường, lười biếng của các em còn ở nhiều năm Sự học một bên căng, một bên chùng, đều ghi dấu hoa phượng Các em ngồi trong lớp làm bài, tay không muốn chay nhanh Vì gần nghỉ, nên các em nghỉ ngay lúc còn chưa nghỉ Phượng đỏ thế kia mà! Khắp các cành đều có hoa; hoa nở, hóa rơi, hoa bay, đến cả ngoài vườn xa không có cây mà cũng có hoa phượng

Các chàng trẻ vui tay nhặt cánh phượng trên cỏ xanh, lẩn thẩn như bùi ngùi Có người bỏ vào sách ép có người bỏ cả vào thư gửi đi Hoa phượng tươi, tươi nhưng mà tươi quá quắt; hoa phượng đẹp nhưng mà đẹp não nùng Ai xui hoa phượng nhiều như vậy? Ai dạy cho hoa phượng cái màu xa xăm? Phượng vui; cái vui tươi như là làm cho thái quá đề che dấu cái sầu uất

Cái sầu nghỉ hè, vâng, nhất là đối với những chàng sắp ra trường, mà trước khi ra, phải trải một cuộc thi Những chàng ấy chăm ngay từ đầu năm; đến lúc hoa phượng đậm màu, lại càng gập gáp Vài chàng bấy lâu nhác biếng, nay cùng bị màu hoa phượng đẩy cho ở sau lưng Phượng hồng, phượng đỏ, phượng xác pháo, phượng máu người, phượng cứ nở, các anh cứ cô học; sắc phượng mệt mỏi lắm sao! Thật đúng với lòng các anh, gắng sức nhưng mà buồn bã Các anh đã nghĩ đến hè, đến lúc ra trường, đến ngà ba đường phải chọn hướng đi, đến cuộc đời đang rình các anh mà chụp bắt

Rồi một hôm, trống đánh: các anh ngồi thi Ôi, bài văn bí quá, bài tính mãi không ra, các anh toát mồ hôi, ngó quanh quẩn như cầu cứu, nhìn ra cửa sổ thấy bóng phượng ở ngoài sân! Rồi kẻ đậu thì bỏ mặc bông phượng

mà vui vầy; kẻ hỏng buồn riêng một mình, bạn bè cũng không, chỉ biết thớ than cùng bông phượng Họ đi giữa đường, dầm xác bông phượng, họ ngồi thơ thẩn, bỏng phượng cũng rụng bên mình Bàn tay mân mê bông phượng, cái sắc đỏ ám ánh quá, đỏ một cách tức tối, đỏ một cách tuyệt vọng

Trang 6

Phượng cứ nở Phượng cứ rơi Bao giờ cũng có hoa phượng rơi, bao giờ cùng có hoa phượng nở Nghỉ hè đã đến Học sinh sửa soạn về nhà Nhà chưa về, cái vui gia đình đâu chưa thây, chỉ thấy xa trường, rời bạn; buồn xiết bao! Những cuộc tình duyên giữa bạn hè đến lúc rè chia, cũng rè chia dưới màu hoa phượng; dù hữu tâm,

dù vô tình, người nào cũng có sắc hoa phượng nằm ở trong hồn Phượng xui ta nhớ cái gì đâu Nhớ người sắp

xa, còn đứng trước mặt… Nhớ một trưa hè gà gáy khan… Nhớ một thành xưa son uể oải…

Thôi học trò đã về hết, hoa phượng ở lại một mình Phượng đứng canh gác nhà trường, sân trường Hè đang thịnh, mọi nơi đều buồn bã, trường ngủ, cây cối ngủ Chỉ có hoa phượng thức đề làm vui cho cánh trường Hoa phượng thức nhưng thỉnh thoảng cũng mệt nhọc, muốn lim dim Gió qua, hoa giật mình, một cơn hoa rụng

Cứ như thế, hoa-học-trò thả những cánh son xuống cỏ, đếm từng giây phút xa bạn học sinh! Hoa phượng rơi, rơi… Hoa phượng mưa Hoa phượng khóc Trường tẻ ngắt không tiếng trống, không tiếng người Hoa phượng

nở, hoa phượng nhở Ba tháng trời đằng đăng Hoa phượng đẹp với ai; khi học sinh đã đi cả rồi!

Xuân Diệu (Trích Tuyến tập Xuân Diệu II, Trường ca)

BÀI THAM KHẢO 2

Cây gạo già mỗi năm lại trở lại mùa xuân, cành nặng trĩu những hoa đỏ mọng và đầy tiếng chim hót Lũ chim

no mồi chạm vào đâu cũng kiếm được những con sâu xám béo nhũn hoặc những anh chị bọ gạo mình cũng đỏ như hoa

Chỉ cần một làn gió nhẹ hay một đôi chim mới đến, là có ngay mấy bông gạo lìa cành Những bông hoa rơi từ trên cao, đài hoa nặng chúi xuống, những cánh hoa đỏ rực quay tít như chong chóng nom thật đẹp

Hết mùa hoa, chim chóc cũng vãn Cây gạo chấm dứt những ngày tưng bừng ồn ã, lại trở về với dáng vẻ xanh mát, trầm tư, cây đứng im cao lớn, hiền lành, làm tiêu cho những con đò cập bến và cho những đứa con về thăm quê mẹ

Cây gạo già mỗi năm lại trở lại mùa xuân, cành nặng trĩu những hoa đỏ mọng và đầy tiếng chim hót

Ngày tháng đi thật chậm mà cũng đi thật nhanh Những bông hoa đỏ ngày nào nay đã trớ thành những quả gạo múp míp, hai đầu thon vút như con thoi Sợi bông trong quả đầy dần, căng lên; những mảnh vỏ tách ra cho các múi bông nở đều, chín như nồi cơm chín đội vung mà cười, trắng lóa Cây gạo như treo rung rinh hàng ngàn nồi cơm gạo mới

Đã sẵn sàng cả rồi Cơn dông như được báo trước rào rào kéo đến Ngàn vạn lá gạo reo lên, múa lên Chúng chào anh em của chúng lên đường: từng loạt, từng loạt một, những bông gạo bay tung vào trong gió, trắng xoá như tuyết mịn, tới tấp bay đi khắp hướng

Cây gạo rất thảo, rất hiền, cứ đứng đó mà hát lên trong gió, đóng góp với bốn phương kết quả dòng nhựa quý của mình Cơn dông tan Gió lặng Cây gạo xơ xác hẳn đi, nom thương lắm Nhưng chẳng có điều gì đáng lo

cả, cây gạo bền bỉ làm việc đêm ngày, chuyên cần lấy từ đất, nước và ánh sáng nguồn sinh lực và sức trẻ vô tận Mùa đông, cây chi có những cành trơ trụi, nom như cằn cỗi Nhưng không, dòng nhựa trẻ đang rạo rực

Trang 7

khắp thân cây Xuân đến lập tức cây gạo già lại trổ lộc nảy hoa, lại gọi chim chóc tới, cành đầy tiếng hót và màu đó thắm, rồi đến ngày đến tháng, cây lại nhờ gió phân phát đi khắp chốn những múi bông trăng nuột nà…

(Vũ Tú Nam – Trích Cây gạo)

BÀI THAM KHẢO 3

Mùa xuân, cây gạo cổ thụ bên bờ hồ nở hoa đỏ rực Hoa phủ kín các nhánh cành, tươi tắn, lung linh như được nhìn qua làn nước trong vắt

Từ rất xa, bé đã trông thấy cây gạo Bé hớn hở chạy lại Đứng dưới gốc, bé ngửa cố ngước nhìn lên Mấy bông trên cao tít chợt buông mình rơi xuống, xoay tròn trong gió Tiếng bé cười giòn tan Bé nhặt những bông hoa còn nguyên vẹn, ôm trước ngực Nhìn gần, hoa càng đẹp Một màu vàng chìm lẫn trong sắc đỏ làm cho năm cánh hoa như bừng sáng thêm lên, màu hoa trong hơn Bé ngước nhìn vòm hoa lần nữa, miệng thốt reo khe khẽ:

– Hoa đẹp quá! Màu đỏ tươi quá! Ước gì lúc nào bé cũng thấy hoa rực rỡ thế này!

Cây gạo cố thụ từ nãy vẫn đề ý đến bé Tuy cao lớn ngang trời, cây vẫn nghe rõ lời ước ao của người bạn bé nhỏ Cây gạo tự nhủ mình sẽ gắng sức chắt lọc từ đất những dòng nhựa tinh túy nhất để làm cho những bông hoa kia mãi mãi thắm tươi Và ngay sau đó, cây gạo lại thả tiếp mấy bông hoa xuống cho bé Đôi mắt bé sáng lên Bé chạy vòng quanh cây gạo, miệng reo hò, cúi xuống nhặt tiếp Quả nhiên, những bông hoa mới đỏ tươi hơn những bông bé nhặt trước đó

Thấy bé vui sướng, cây gạo hài lòng lắm Những vòm hoa cứ bóng lên mãi, rực rỡ Nhưng rồi cây gạo chợt nghĩ: “Hoa nở có thì Mùa xuân qua đi, làm sao hoa mình tươi thắm mãi Phải làm thế nào cho sắc đỏ được lưu truyền cả bốn mùa, để ánh mắt tin cậy của cô bé luôn trong trẻo?”

Nghĩ được một kế hay, cây gạo cười rung vòm cáy Lời cây gạo truyền đi trong gió:

– Hơ hơ… hơ… hơ… hơ Hời muôn loài cây bè bạn! Các ngươi có nghe thấy lời mong ước của cô bé tí hon kia đấy không?

Cả rừng cây ven hồ xào xạc:

– Có! Chúng tôi có nghe thấy! Vậy ý của cây gạo cổ thụ như thế nào?

Cây gạo nói, giọng thật trầm:

– Hoa tôi nở suốt mùa xuân Sang hè, tôi muốn màu đỏ ấy được chuyển sang cho một loài hoa khác Rồi mùa thu về, loài hoa ấy lại chuvển tiếp sắc đỏ sang một loài hoa khác nữa… Cứ thế, quanh năm, màu đỏ vẫn tươi nguyên, luân chuyển từ hoa này sang hoa nọ, như một cuộc chạy tiếp sức không bao giờ ngừng nghỉ Các bạn nghĩ thế nào?

Rừng cây xôn xao:

– Hay lắm! Hay lắm! Cây gạo cổ thụ nghĩ hay lắm! Tất cá chúng ta nên làm theo…

Màu đỏ vẫn bập bùng cháy trên vòm cầy gạo gần suốt cả mùa xuân Khi những bông hoa gạo bắt đầu thưa thớt, tiếng ve bắt đầu cất lên rụt rè; thì hàng cây phượng vĩ cũng bắt đầu nhận lấy sắc đỏ từ cây gạo chuyển sang, mỗi lúc một ào ạt

Một sớm mai ngủ dậy, vừa mở tung cánh cứa sổ, bé đã ngờ ngàng trước cả một chân trời rực rỡ sắc hoa phượng Từng vòm, từng vòm hoa bồng bềnh trên mặt hồ Bé biết cây gạo đã không phụ lòng mong mòi của

bé, gửi sắc đỏ cho những cày phượng giữ hộ

Rối mùa hạ đầy trời hoa phượng cũng dần qua đi Mùa thu đến cùng với gió heo may và những thảm hoa son

đó tươi nở bạt ngàn Mặc cho nắng hanh khô cháy, cây hoa son vẫn giữ nguyên vẹn sắc đỏ của hoa gạo, hòa phượng truyền lại, làm bé rưng rưng cảm động

Trang 8

Cầm những bông hoa son trên tay, bé ngước nhìn ra xa đã bắt đầu cò gió bấc tràn về Mùa đông đang đến gần Mùa đông với những cơn mưa rả rích, với những luồng gió tê buốt, với bầu trời lúc nào cùng âm u, thảng hoặc mới hoe hoe chút nắng Trong công viên, hoa thưa thớt Trên đường phố, cây côi trơ trụi, khẳng khiu Những cây hoa son vẫn gắng nở những bông hoa đỏ tươi, ấm áp

Bé ủ kín trong bộ quần áo rét to bu xù đau đáu nhìn những đốm đỏ nở rải rác đây đó rồi lại ngước nhìn lên khắp các vòm cây Ước gì, giữa mùa đông tê cóng này, sắc đỏ của những hoa gạo, hoa phượng, hoa son vẫn cứ tươi thắm mãi

Từ khi bắt đầu chớm rét, cây bàng đã nghĩ ngay đến những điều bé vừa nghĩ Giá mà nó cũng nở được những bông hoa đó rực rỡ như thế kia Nhưng thật khó! Hoa bàng đã nở hết để đem về cho bọn trẻ những trái vàng thơm vào mùa thu mát mẻ Biết làm cách nào bây giờ? Đôi mắt bé vẫn nhìn đầy khao khát, chờ mong

Những ý nghĩ nung nấu làm cây bàng tràn trọc suốt đêm, vật vã trong gió lạnh Không thể để cô bé xinh xắn kia thật vọng Phải tìm mọi cách cho bé được vui Một ý nghĩ chợt lóe sáng, làm cây bàng theo rạo rực Cây bàng đã có cách

Mấy hôm liền trời mưa liên miên; không đứt Bé không ra khói nhà Các cửa lớn nhò cũng đóng im lìm, Chắn gió lùa Khi trời vừa hửng, Bé ra mở cửa sổ Thật kiìlạ! Bầu trời vẫn xám nặng sùng nước nhưng quanh hồ lại

vô cùng rực rỡ Những bông hoa gì màu đỏ, mà lại nhiều như thế kia? Bé chạy vào nhà, rối rít gọi các anh chị Mọi người ùa đến vây quanh bé, bên cửa sổ Nhiều tiếng reo:

– Lá bàng! Lá bàng đỏ tươi đẹp chưa kìa!

Bé ngẩn ngơ, thi ra những cây bàng không muốn cuộc chạy tiếp sức của các loái hoa bị đứt đoạn, đã tự đốt cháy thân mình để lưu truyền sắc đỏ

Nhận ra bé đang xúc động ngắm nhìn mình, từ rất xa, những cây bàng khẽ đung đưa, vẫy vẫy những chiếc lá

đỏ tía lên chào bé

Cứ thế, cây bàng lặng thắp sáng suốt cả mùa đông Rồi những chiêc lá thắm đỏ lại lần lượt rời cành Đằng sau những thân bàng đen thẫm Bé lai nhân ra thấp thoáng ánh đỏ của những bông hoa gạo đầu mùa

Ngày đăng: 02/11/2021, 14:09

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w