1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

Tài liệu Ỷ thiên đồ long ký - tập 24 pptx

58 522 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Tài liệu Ỷ thiên đồ long ký - tập 24 pptx
Tác giả Kim Dung
Người hướng dẫn Nguyễn Duy Chính
Trường học Trường Đại Học Khoa Học Xã Hội Và Nhân Văn Hà Nội
Chuyên ngành Văn Học Trung Quốc
Thể loại Tài liệu
Năm xuất bản 969
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 58
Dung lượng 172,44 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

CHƯƠNG 24 THÁI CỰC SƠ TRUYỀN NHU KHẮC CƯƠNGTrương Vô Kỵ nghĩ đến Tống đại sư bá và các người không biết đã từTây Vực về đến núi chưa, trên đường đi tuyệt nhiên không nghe tin tức gìcủa h

Trang 2

CHƯƠNG 24 THÁI CỰC SƠ TRUYỀN NHU KHẮC CƯƠNG

Trương Vô Kỵ nghĩ đến Tống đại sư bá và các người không biết đã từTây Vực về đến núi chưa, trên đường đi tuyệt nhiên không nghe tin tức gìcủa họ cả, nếu như gặp phải biến cố, ở lại núi chỉ có thái sư phụ và một sốđệ tử đời thứ ba, tam sư bá Du Đại Nham tàn phế nằm đó, nếu như cườngđịch đến lấy gì chống trả? Chàng nghĩ vậy, trong bụng không khỏi bồnchồn như lửa đốt liền lớn tiếng nói:

- Các vị tiền bối, huynh trưởng, phái Võ Đương là nơi tiên phụ xuấtthân, thái sư phụ đối với tại hạ ơn nặng như núi Hiện nay đang gặp đạinạn, cứu binh như cứu hỏa, sớm khắc nào hay khắc đó Vậy xin Vi BứcVương đi theo bản nhân, đến cứu viện trước, các vị kế tiếp chia ra đếnsau, mọi việc nhờ Dương tả sứ và ông ngoại an bài

Nói xong vòng hai tay lên chào, lách mình vọt ra khỏi cửa Vi Nhất Tiếuthi triển khinh công, đi song song với chàng Tiếng đáp ứng của quần hàochưa dứt, hai người đã đến cửa chùa Thiếu Lâm rồi, khinh công đẹp nhưthế, nhanh như thế thật trên đời không có được một người thứ ba sánh kịp.Hai người không dám hao phí một giây một khắc, chân không ngừngbước, chạy một mạch mấy chục dặm Thoạt đầu Vi Nhất Tiếu không kémchút nào nhưng càng lâu, nội lực dần dần sút giảm Trương Vô Kỵ nghĩthầm: “Đường lên núi Võ Đương thật xa, không thể chạy một mạch khôngnghỉ như thế này Huống chi cường địch ngay trước mặt, mình phải giữ sứcđể còn chiến đấu” Chàng liền nói với Vi Nhất Tiếu:

- Đến thị trấn đằng trước mình tìm mua hai con ngựa cưỡi để dưỡngsức

Vi Nhất Tiếu vốn có ý ấy nhưng không tiện nói ra, liền đáp:

- Giáo chủ, mua bán ngựa mất nhiều thì giờ lắm

Trang 3

Chẳng mấy chốc, thấy từ xa có năm sáu người cưỡi ngựa chạy lại, ViNhất Tiếu liền tung mình nhảy tới, nắm cổ hai người, nhẹ nhàng vứt ngayxuống đất, kêu lên:

- Giáo chủ, lên ngay

Trương Vô Kỵ chần chừ đứng lại, nghĩ thầm mình chặn đường cướp ngựanhư thế có khác gì cường đạo đâu? Vi Nhất Tiếu kêu lên:

- Làm chuyện lớn đừng câu nệ tiểu tiết, họ còn nhiều mà

Trong khi la lối, y lại vứt thêm hai người khác xuống đất Mấy người đócũng biết chút ít võ nghệ, quát mắng chửi bới, rút binh khí ra toan độngthủ Vi Nhất Tiếu hai tay cầm bốn con ngựa, giơ chân đá tung hết võ khítrong tay bốn người đó Lại nghe một người quát lên:

- Kẻ cậy mạnh cướp đường kia, có giỏi thì để lại tên tuổi

Trương Vô Kỵ nghĩ nếu còn dây dưa, ắt sẽ thêm nhiều phiền phức, tungmình nhảy lên lưng ngựa, cùng Vi Nhất Tiếu mỗi người dắt thêm một con,quất ngựa chạy thẳng Những người kia luôn mồm chửi rủa nhưng khôngdám đuổi theo

Trương Vô Kỵ nói:

- Chúng ta ở vào chỗ không còn cách nào khác, nhưng biết đâu người

ta cũng có việc gấp phải làm, làm thế này trong bụng không an

Vi Nhất Tiếu cười đáp:

- Giáo chủ, chuyện nhỏ nhặt này có đáng gì đâu? Năm xưa Minh giáohành sự, có thể nói là “không còn e dè, ngang ngược vô pháp”

Nói xong cười lên ha hả Trương Vô Kỵ nghĩ thầm: “Minh giáo bị người

ta coi là tà giáo dị đoan cũng có lý của nó Thế nhưng thế nào là ngay, thếnào là cong thì cũng thật khó mà luận” Nghĩ đến mình mang trọng nhiệmgiáo chủ trên vai nhưng kiến thức ít ỏi, nhiều chuyện không quyết địnhđược, ngay như chuyện nhỏ nhặt đoạt ngựa đây, cũng do dự không biếtsao cho phải, dù có võ công cao cường, nhưng việc trên đời đâu phải chỉdựa vào võ lực? Chàng nghĩ đến đó, trong lòng cảm thán, chỉ mong sớmđón được Tạ Tốn về để trút được gánh nặng trên vai không còn phải lo gìnữa

Trang 4

Ngay lúc đó, bỗng thấy thấp thoáng, hai người nhảy ra chặn ngay lối đi,trong tay đều cầm cương trượng Vi Nhất Tiếu quát lên:

- Giáo chủ cứ việc đi trước, để bọn chuột nhắt này thuộc hạ tính cho.Trương Vô Kỵ thấy họ có ý ngăn chặn cứu binh cho phái Võ Đương,dụng tâm ác độc thoáng nhìn là biết, tình hình rất là hung hiểm, biết ViNhất Tiếu khinh công võ kỹ đều xuất chúng, có thể lo liệu được bọn này,nếu không thắng thì cũng tự bảo vệ được thân Chàng bèn kẹp hai đùi,giục ngựa xông tới Hai tên hắc y giơ cương trượng ra chặn ngay đầu ngựa,Trương Vô Kỵ cúi xuống, vung hai tay đoạt luôn hai cây gậy, thuận thếném ra Chỉ nghe “a” “a” hai tiếng thảm khốc, hai tên áo đen đã bị hai câygậy chia ra đánh gãy xương đùi, ngã lăn quay trên mặt đất Chàng thấybốn tên quấy rối Vi Nhất Tiếu võ công không phải là kém, e rằng mình đirồi, Vi Nhất Tiếu sẽ khó mà xoay trở nên giúp y thanh toán trước hai tên.Tung Sơn và Võ Đương sơn mặc dù ở hai tỉnh Dự Ngạc khác nhau,nhưng một đằng ở Dự Tây, một đằng ở Ngạc Bắc, cách nhau không xalắm Đi qua Mã Sơn Khẩu rồi, về phía nam đường toàn đồng trống, ngựachạy thật nhanh, mới chính ngọ đã đến Nội Hương Trương Vô Kỵ trongbụng đói meo, liền ghé một cái chợ mua mì, bánh bao ăn đỡ, bỗng nghephía sau một con ngựa của mình hí lên thảm thiết, quay đầu nhìn lại, đãthấy một con dao sáng loáng đâm dưới bụng ngựa, một bóng người thoángqua rồi biến mất

Trương Vô Kỵ phi thân đuổi theo chộp được người nọ, thấy y mặc áođen, vạt trước áo dính đầy máu ngựa Chàng quát hỏi:

- Ngươi là thủ hạ của ai? Bang hội môn phái nào? Đại đội nhân mãchúng bay đã đến núi Võ Đương chưa?

Chàng hỏi liền mấy câu nhưng người kia chỉ nhắm mắt không trả lời.Trương Vô Kỵ không muốn mất thì giờ thêm, nghĩ thầm cứ lên đến núi Võ

Trang 5

Đương sẽ biết, lập tức giơ tay đóng huyệt Đại Truy để cho y đau đớn khổsở ba ngày ba đêm cho biết Chàng giục ngựa chạy tiếp một mạch đếnTam Quan Điện, qua sông Hán Thủy đi về hướng nam Thuyền đến giữadòng, nhìn thấy nước sông cuồn cuộn nghĩ đến năm nào thái sư phụ dẫnmình đi lên núi Thiếu Lâm cầu chữa bệnh không xong phải quay về, trênsông Hán Thủy gặp Thường Ngộ Xuân, lại cứu được Chu Chỉ Nhược.Trong đầu chàng hiện ra hình bóng kiều diễm của nàng, nhớ đến đôi mắtchăm chăm nhìn mình trên Quang Minh Đính khiến chàng không khỏixuất thần.

Qua Hán Thủy rồi chàng tiếp tục phóng ngựa xuôi nam Bấy giờ trời đãnhá nhem, chỉ nhìn thấy lờ mờ, chạy thêm một giờ nữa không có ánh trăngsao, con ngựa cực kỳ mỏi mệt, không còn sức nữa, khụy xuống đường.Chàng vỗ vỗ lưng nó nói:

- Ngựa ơi, ngựa ơi, ngươi ở đây nghỉ ngơi, rồi muốn đi đâu thì đi.Nói xong chàng thi triển khinh công chạy tiếp Chạy đến canh tư, bỗngnghe văng vẳng tiếng vó ngựa phía trước, xem ra một đoàn người đang đi.Chàng càng gia tăng kình lực, đi lẻn qua đoàn người này Thân phápchàng vừa nhanh vừa nhẹ, lại trong đêm khuya cho nên không một ai haybiết Cứ xem hướng đi của bọn này chính là đang lên núi, hơn hai chụcngười không nói một tiếng thành thử không thể biết được lai lịch thế nào,nhưng ai ai cũng mang binh khí hẳn là đối địch với phái Võ Đương, khôngcòn ngờ gì nữa Chàng trong lòng thấy an tâm: “Thế là mình cũng đuổi kịpbọn chúng rồi, phái Võ Đương như vậy chưa bị tấn công”

Lại chạy thêm nửa giờ nữa, trước mặt lại có một đoàn người cũng đi lênnúi Võ Đương Trước sau chàng gặp năm nhóm, mỗi nhóm nhiều thì bachục người, ít cũng khoảng mươi người Khi gặp đoàn thứ năm, chàngbỗng thấy lo lắng: “Không biết đã có bao nhiêu nhóm lên trên núi rồi? Đãcó nhóm nào động thủ cùng người trong bản phái chưa?”

Chàng tuy không phải đệ tử Võ Đương, nhưng vì gốc tích của cha nên từtrước tới nay vẫn coi phái Võ Đương là môn phái của mình Nghĩ như thếchàng càng cố chạy nhanh hơn

Chẳng mấy chốc chàng đã lên núi, cũng may không gặp nhóm địch nào.Đến lưng chừng bỗng thấy đằng trước có một người đang cố sức chạy, áo

Trang 6

rộng đầu trọc chính là một nhà sư, khinh công cực giỏi Trương Vô Kỵchạy theo xa xa để xem động tĩnh của y.

Nhà sư đó chạy một mạch lên núi, tới trên đỉnh rồi bỗng nghe một ngườiquát hỏi:

- Bằng hữu ở lộ nào đó mà đang đêm lại đến viếng núi Võ Đương?Tiếng quát chưa dút, đằng sao khe đá chạy ra bốn người, hai đạo sĩ, haitục gia chính là đệ tử đời thứ ba, thứ tư của phái Võ Đương Tăng nhân đóchắp tay làm lễ nói:

- Thiếu Lâm tăng nhân Không Tướng, cớ chuyện gấp cầu kiến VõĐương Trương chân nhân

Trương Vô Kỵ hơi ngạc nhiên: “Thì ra y là một tiền bối hàng chữ Khôngcủa phái Thiếu Lâm, cùng Không Văn phương trượng, các vị Không Trí,Không Tính thần tăng là sư huynh đệ Y không nề gian khổ chạy lên núiVõ Đương, hẳn là đi đến báo tin

Một đạo nhân của phái Võ Đương nói:

- Đại sư đường xa mệt nhọc, xin mời quá bước vào tệ quan dùng trà.Nói xong đi trước dẫn đường Không Tướng bỏ giới đao đeo ở hôngxuống, giao cho một đạo nhân, để tỏ ý không dám đeo binh khí bước vàoquan Trương Vô Kỵ thấy đạo nhân đó dẫn Không Tướng vào điện TamThanh trong Tử Tiêu Cung, liền náu ở bên ngoài cửa sổ Lại nghe KhôngTướng lớn tiếng nói:

- Xin đạo trưởng lập tức bẩm báo Trương chân nhân, sự việc khẩncấp không thể diên trì một phút nào cả

Đạo nhân kia đáp:

- Đại sư đến thật không phải lúc, tệ sư tổ tọa quan từ năm ngoái, đếnnay đã hơn một năm, đệ tử bản phái đã lâu chẳng một ai được thấy tưphạm của lão nhân gia

Không Trí nói:

- Như vậy phiền thông báo Tống đại hiệp

Đạo nhân trả lời:

Trang 7

- Đại sư bá cùng gia sư và các chư vị sư thúc, liên minh với quí phái,viễn chinh Minh giáo chưa trở về.

Trương Vô Kỵ nghe đến mấy tiếng “viễn chinh Minh giáo chưa trở về”,trong bụng kinh hoảng, quả nhiên nhóm Tống Viễn Kiều đã gặp chuyện gìkhông hay trên đường trở về Lại nghe Không Tướng thở dài một tiếngnói:

- Nếu quả như thế phái Võ Đương cũng không khác gì phái ThiếuLâm chúng tôi, hôm nay khó mà qua khỏi được kiếp nạn này

Đạo nhân kia không hiểu ý tứ nói:

- Sự vụ trong tệ phái, hiện nay do Cốc Hư Tử sư huynh chủ trì, tiểuđạo sẽ thông báo ngay, mời ra tham kiến đại sư

Không Tướng hỏi:

- Cốc Hư đạo trưởng là đệ tử của vị nào thế?

Đạo nhân kia đáp:

- Là môn hạ Du tam sư thúc

Không Tướng nhướng đôi lông mày dài nói:

- Du tam hiệp tay chân bị thương, nhưng đầu óc vẫn minh mẫn, mấycâu này lão tăng nói lại với Du tam hiệp vậy

Đạo nhân kia nói:

- Vâng, xin theo lời đại sư chỉ bảo

Nói xong quay mình đi vào Nhà sư Không Tướng ở trong sảnh đi đi lạilại, xem ra cực kỳ nóng ruột, thỉnh thoảng lại nghiêng tai nghe ngóng,hiển nhiên lo lắng địch nhân tấn công lên núi Chẳng bao lâu, đạo nhânkia rảo bước đi ra, khom mình nói:

- Du tam sư thúc có lệnh mời, nói là xin đại sư tha thứ cho tội không

đi ra ngoài nghênh tiếp được

Lúc này thần thái cử chỉ của đạo nhân kia so với khi trước cung kính hơnnhiều, chắc là Du Đại Nham nghe thấy nhà sư thuộc hàng chữ Không củaphái Thiếu Lâm giá lâm nên dặn y lễ mạo phải mười phần chu đáo.Không Tướng gật đầu, đi theo y vào ngọa phòng của Du Đại Nham

Trang 8

Trương Vô Kỵ nghĩ thầm: “Tam sư bá tàn phế tứ chi, tai mắt hẳn là linhmẫn hơn nhiều, nếu ta đến bên ngoài phòng ông ta nghe ngóng, chỉ e sẽ bịphát giác” Chàng đi đến cách phòng Du Đại Nham chứng vài trượng liềndừng lại.

Qua chừng thời gian uống một chén trà, đạo nhân kia lật đật đi ra khỏiphòng Du Đại Nham, hạ giọng gọi:

- Thanh Phong, Minh Nguyệt, qua bên này

Liền có hai đạo đồng chạy đến trước mặt ông ta, kêu lên một tiếng:

- Sư thúc

Đạo nhân kia nói:

- Chuẩn bị cáng, tam sư thúc muốn ra ngoài

Hai đạo đồng bèn vâng dạ đi ngay Trương Vô Kỵ ở trên núi Võ Đươngmấy năm, tri khách đạo nhân kia là đệ tử của Du Liên Châu mới thu vềsau nên chàng không biết, nhưng lại biết hai đạo đồng Thanh Phong, MinhNguyệt Mỗi khi Du Đại Nham muốn ra ngoài phải nằm trên cáng do haiđạo đồng đó khiêng đi Chàng thấy hai đạo đồng đó đi về hướng phòng đểcáng liền rón rén đi theo sau, đợi cho hai người vào phòng đột nhiên gọi:

- Thanh Phong, Minh Nguyệt, nhận ra ta không?

Hai tiểu đồng sợ hãi nhảy dựng lên, chăm chú nhìn Trương Vô Kỵ, xemthấy quen quen, nhưng chưa biết là ai Trương Vô Kỵ cười nói:

- Ta là Vô Kỵ tiểu sư thúc đây, các ngươi quên rồi sao?

Hai đưa tiểu đồng liền nhớ lại, mừng rỡ kêu lên:

- Ồ, tiểu sư thúc về rồi Sư thúc khỏi bệnh chưa?

Ba người tuổi tác cùng lứa, trước kia thường chơi đùa với nhau TrươngVô Kỵ nói:

- Thanh Phong, để ta giả làm ngươi, đến khiêng tam sư bá, xem ôngấy có nhận ra ta không?

Thanh Phong trù trừ nói:

- Cái đó không được đâu

Trương Vô Kỵ nói:

Trang 9

- Tam sư bá thấy ta khỏi bệnh trở về, vui không để đâu cho hết, vuisướng còn chưa đủ, lẽ nào còn trách mắng ngươi?

Hai đạo đồng biết là từ tổ sư Trương Tam Phong trở xuống, Võ Đươnglục hiệp đối với vị tiểu sư thúc này cực kỳ sủng ái, y khỏi bệnh về núi,thật là một chuyện vui rất lớn, muốn nghịch ngợm một tí, Du Đại Nhamđang bệnh sẽ vui không có gì là không được Minh Nguyệt nói:

- Tiểu sư thúc bảo sao thì làm vậy

Thanh Phong nghe thế liền cười hì hì cởi đạo bào, giày vớ để cho chàngthay Minh Nguyệt thì giúp Trương Vô Kỵ tết một cái búi tóc Chỉ tronggiây lát, chàng đã biến thành một tiểu đạo đồng Minh Nguyệt nói:

- Nếu sư thúc mạo xưng Thanh Phong, tướng mạo không giống, vậynói là đệ tử mới thu trong đạo quan Thanh Phong bị ngã què chân nên

sư thúc vào thay

Trương Vô Kỵ cười đáp:

- Hay lắm

Đạo nhân kia ở ngoài quát mắng:

- Hai thằng nhãi kia, còn hi hi ha ha cái gì trong đó, sao lâu thế khôngchui ra

Trương Vô Kỵ và Minh Nguyệt le lưỡi, vác cáng lên vai đi về phíaphòng Du Đại Nham Hai người đỡ Du Đại Nham ngồi vào cáng, Du ĐạiNham mặt thật là trịnh trọng không để ý đến đạo đồng là ai nói:

- Đến tiểu viện sau núi để gặp tổ sư gia gia

Minh Nguyệt đáp:

- Vâng

Quay mình lại tiến bước còn Trương Vô Kỵ khiêng đằng sau Du ĐạiNham chỉ thấy sau lưng Minh Nguyệt nhưng không thấy Trương Vô Kỵ.Không Tướng đi theo ngang bên cáng cùng đến hậu sơn Viên tri kháchđạo nhân kia không được Du Đại Nham gọi đến nên không dám đi theo.Nơi Trương Tam Phong bế quan tĩnh tu là một tiểu viện nằm sâu trongrừng trúc tại sau núi, cây cối um tùm, bóng râm che phủ mặt đất, ngoàitiếng chim kêu không nghe một tiếng nào khác Minh Nguyệt và Trương

Trang 10

Vô Kỵ khiêng Du Đại Nham đến trước tiểu viện, hạ võng xuống Du ĐạiNham đang toan mở miệng cầu kiến, bỗng nghe từ sau cửa truyền ra tiếngnói già cả của Trương Tam Phong:

- Vị cao tăng nào của phái Thiếu Lâm quang lâm hàn cư, lão đạokhông kịp ra xa nghênh tiếp, mong thứ lỗi

Nghe kẹt một tiếng, cửa tre mở rộng, Trương Tam Phong từ từ bước ra.Không Tướng ngạc nhiên, thấy Trương Tam Phong nhận ra người đếnthăm thuộc phái Thiếu Lâm thật là kỳ quái nhưng nghĩ ngay có lẽ trikhách đạo nhân đã đến bẩm trước rồi Du Đại Nham biết là sư phụ càngngày càng tinh thâm, chỉ nghe tiếng bước chân Không Tướng đã nhận rangay môn phái võ công, trình độ nông sâu Nội công của Trương Vô Kỵcao thâm hơn Không Tướng nhiều, từ thực quay trở lại hư, quá tinh thuầnnên lại thành giản phác, cử chỉ, ánh mắt, bước chân, giọng nói mọi thứđều không lộ ra chút nào khiến Trương Tam Phong không nhận ra Chàngthấy thái sư phụ tuy mặt mày hồng hào nhưng râu tóc đã bạc phơ, so vớilúc chia tay năm xưa đã già hơn một chút, trong lòng vừa hoan hỉ, vừa bithương, nhịn không nổi nước mắt chảy ròng ròng, vội quay đầu ra chỗkhác

Không Tướng chắp tay vái chào nói:

- Tiểu tăng Thiếu Lâm Không Tướng, tham kiến Võ Đương tiền bốiTrương chân nhân

Trương Tam Phong cũng chắp tay đáp lễ nói:

- Không dám, đại sư bất tất đa lễ, xin mời vào nói chuyện

Cả năm người bước vào tiểu viện Chỉ thấy trên bàn có một bình trà, mộtchén uống trà, dưới đất là một tấm bồ đoàn, trên tường treo một thanhkiếm gỗ, ngoài ra không còn gì khác Trên bàn dưới đất đầy những bụibặm

Không Tướng nói:

- Trương chân nhân, phái Thiếu Lâm gặp phải kiếp nạn nghìn nămqua chưa hề có, ma giáo đột nhiên bất ngờ tấn công, bản phái từphương trượng Không Văn sư huynh đổ xuống, hoặc chiến đấu đếnchết vì chùa, hoặc sức yếu bị bắt, chỉ một mình tiểu tăng liều chết chạy

Trang 11

thoát Đại đội ma giáo đang tiến về núi Võ Đương, vinh nhục mất còncủa võ lâm Trung Nguyên hôm nay toàn nằm trong tay một mìnhTrương chân nhân đấy thôi.

Nói xong khóc òa lên Trương Vô Kỵ bị chấn động mạnh, chàng biết rõphái Thiếu Lâm đã bị tai kiếp ra sao nhưng không ngờ toàn phái đã hoàntoàn bị tiêu diệt Ngay cả Trương Tam Phong đã một trăm năm tu tập,nghe tin đó cũng giật mình kinh hoảng, một hồi lâu không nói được tiếngnào, định thần rồi mới hỏi:

- Ma giáo tuy ngang ngược như thế nhưng phái Thiếu Lâm cao thủbiết bao nhiêu, làm sao đến nổi phải rơi vào độc thủ của chúng được?Không Tướng nói:

- Không Trí, Không Tính hai vị sư huynh đem môn hạ đệ tử, cùngnăm đại môn phái Trung Nguyên thề ước tây chinh, vây đánh QuangMinh Đính Tăng chúng còn ở lại chùa ngày ngày mong ngóng tin vui.Hôm đó dưới chân núi báo tin lên, những người viễn chinh đại thắngtrở về Phương trượng Không Văn sư huynh nghe tin mừng lắm, cùngmọi người trong chùa ra nghênh đón, quả nhiên thấy Không Trí, KhôngTính hai vị sư huynh cùng các đệ tử trở về đến chùa rồi, ngoài ra cònbắt được đến mấy trăm người dẫn theo

Mọi người vào đến đại viện, phương trượng hỏi han tình hình đắcthắng, Không Trí sư huynh ấp úng nói không ra Không Tính sư huynhđột nhiên kêu lên: “Sư huynh cẩn thận, chúng tôi đã lọt vào tay người

ta rồi, những kẻ bị bắt toàn là địch nhân ” Phương trượng còn đangkinh ngạc, bọn tù binh liền rút binh khí dấu trong người ra tay tấn công.Đệ tử bản phái một là trở tay không kịp, hai là các hảo thủ tây chinh bịđịch bắt rồi, những người còn lại trong chùa chẳng bao nhiêu, mọihướng ra trong đại viện đều bị địch chặn lại hết, kịch đấu một trận, đều

bị chúng đánh cho tan tành cả, Không Tính sư huynh tuẫn nạn ngay tạiđương trường

Nói tới đây Không Tướng khóc lên thành tiếng Trương Tam Phong trongbụng xót xa, nói:

- Bọn ma giáo tàn độc như thế, thi hành ác kế làm sao ai mà đềphòng cho nổi?

Trang 12

Không Tướng cởi cái bọc vải màu vàng đeo trên lưng, mở bao ra, bêntrong là môt lớp vải dầu, mở lớp vải dầu, quả nhiên lộ ra một cái thủ cấp,mắt tròn xoe trợn ngược, mặt đầy vẻ phẫn nộ, chính là một trong ba đạithần tăng của phái Thiếu Lâm Không Tính đại sư Trương Tam Phong vàTrương Vô Kỵ đều biết mặt Không Tính, vừa thoạt nhìn không nhịn nổicùng kêu “A” lên một tiếng.

Không Tướng khóc nói:

- Tiểu tăng liều chết cướp được pháp thể của Không Tính sư huynh,Trương chân nhân, ngài xem đại cừu này làm sao trả được?

Nói xong cung kính đặt chiếc đầu của Không Tính lên bàn rồi phụcxuống lạy Trương Tam Phong buồn bã khom lưng chắp tay đáp lễ TrươngVô Kỵ nhớ đến khi tỉ võ trên Quang Minh Đính, Không Tính thần tăngkhẳng khái lỗi lạc, hào khí hơn người, không thên là đường đường một đạitông sư của phái Thiếu Lâm, đâu ngờ bị gian nhân làm hại đến nỗi đầumột nơi, mình một nẻo, trong lòng thật là đau xót

Trương Tam Phong thấy Không Tướng nằm phục xuống hồi lâu khôngdậy, khóc lóc thật thảm thiết, liền đưa tay ra đỡ lên nói;

- Không Tướng sư huynh, Thiếu Lâm Võ Đương vốn cũng một nhà,thù này không thể không báo

Oâng vừa nói tới chữ “báo” thì không ngờ nghe bình một tiếng, songchưởng của Không Tướng cùng đánh thẳng vào bụng dưới

Biến cố đó thật là đột ngột, Trương Tam Phong võ công tuy đã đến mứctòng tâm sở dục, cảnh giới tối cao muốn gì được nấy, nhưng đâu ngờ nhà

sư Thiếu Lâm đang mang mối huyết cừu, từ xa đến báo tin cho mình tựnhiên lại bất ngờ đánh lén Ngay lúc đầu, ông tưởng đâu Không Tướng vì

bi thương quá độ nên tâm trí mê man, trong cơn hôn loạn tưởng mình làđịch nhân, nhưng lập tức biết rằng không phải, nơi bụng dưới trúng phảichưởng lực, chính là ngoại môn thần công Kim Cương Bát Nhã Chưởng,cảm thấy Không Tướng đang dồn hết sức đẩy kình lực ra, mặt mày trắngbệch nhưng khóe miệng lộ một nụ cười hiểm ác

Trương Vô Kỵ, Du Đại Nham, Minh Nguyệt ba người đâu ngờ biến cốđó xảy ra, ai nấy kinh sợ đến chết trân Du Đại Nham khổ nỗi thân thể tànphế, không cách nào tiến lên giúp sư phụ một tay, còn Trương Vô Kỵ tuổi

Trang 13

trẻ hiểu biết ít, trong một sát na, đâu đã hiểu được rằng Không Tướngđang toan giết chết thái sư phụ mình Hai người vừa kêu lên một tiếng thìTrương Tam Phong đã đẩy chưởng trái ra, nghe bộp một tiếng nhỏ, đánhtrúng ngay đỉnh đầu Không Tướng Chưởng đó thật mềm như bông màcứng còn hơn sắt, sọ Không Tướng nát bấy, người sụm xuống như mộtđống bùn nát chết ngay, chẳng kịp kêu lên một tiếng.

Du Đại Nham vội kêu:

- Sư phụ, lão nhân gia

Nói tới đó ông liền ngừng lại thấy Trương Tam Phong nhắm mắt ngồixuống, chỉ trong phiến khắc, trên đầu tỏa ra những làn hơi trắng li ti, bỗngdưng há mồm hộc ra một ngụm máu tươi

Trương Vô Kỵ trong lòng kinh hãi, biết rằng thái sư phụ bị thương thựckhông phải nhẹ, nếu như ông nôn ra máu bầm đen, thì với nội công thâmhậu vô tỉ của ông chỉ ba bốn ngày sẽ hoàn toàn bình phục, thế nhưng lạihộc máu tươi, phun ra ồng ộc ắt là tạng phủ đã bị trọng thương Trong giâyphút đó, lòng chàng trù trừ không biết tính sao: “Mình có nên lập tức bước

ra cho biết thân phận để cứu thái sư phụ? Hay là cách nào?”

Ngay khi đó bỗng nghe tiếng chân, có người đã đến trước cửa, nghe cóvẻ gấp rút, xem ra mười phần hoảng hốt nhưng không dám tiến vào DuĐại Nham hỏi:

- Linh Hư đấy ư? Chuyện gì thế?

Tri khách đạo nhân Linh Hư đáp:

- Bẩm báo tam sư thúc, đại đội ma giáo đã đến bên ngoài cung, xingặp tổ sư gia gia, nói ra những lời thô bỉ, nói muốn san phẳng phái VõĐương

Du Đại Nham quát lên:

Trang 14

Trương Vô Kỵ nghĩ thầm: “Hóa ra thái sư phụ bị thương còn nặng hơn tatưởng nhiều”.

Lại nghe Trương Tam Phong nói:

- Minh giáo kéo đại đội binh mã lên núi, ôi, không biết Viễn Kiều,Liên Châu bọn nó có được bình an không? Đại Nham, con nghĩ mìnhphải làm sao?

Du Đại Nham lặng yên không đáp, biết rằng trên núi ngoài sư phụ vàmình ra, còn lại đệ tử đời thứ ba thứ tư chẳng có gì đáng kể, đưa ra ngựđịch, chẳng qua chỉ đẩy vào chỗ chết Việc hôm nay, chỉ có nước mìnhliều mạng ra cho địch làm gì thì làm, để sư phụ tìm nơi dưỡng thương, saunày sẽ tìm cách báo thù Nghĩ thế ông bèn cao giọng nói:

- Linh Hư, ngươi đi ra bảo họ chờ tại điện Tam Thanh ta sẽ ra gặp.Linh Hư vâng lời đi ngay Trương Tam Phong và Du Đại Nham tình thầytrò với nhau đã lâu, tâm ý tương thông, nghe ông nói như thế biết ngay ýđịnh nói:

- Đại Nham, sống chết ăn thua, chẳng có gì đáng phải để bụng cảnhưng tuyệt học phái Võ Đương không thể vì chuyện này mà đứt gánh

Ta tọa quan mười tám tháng, đắc ngộ tinh yếu võ học, một pho TháiCực Quyền và một pho Thái Cực Kiếm bây giờ ta truyền cho con

Du Đại Nham ngẩn ngơ, nghĩ thầm bản thân mình tàn phế đã lâu làmsao còn học được quyền pháp kiếm thuật? Huống chi lúc này cường địchđã nhập quan, còn đâu ở không mà tập luyện võ công, nên chỉ kêu lên:

- Sư phụ

Rồi không nói thêm gì được nữa Trương Tam Phong cười buồn nói:

- Từ khi ta khai sáng phái Võ Đương đến nay, hành hiệp giang hồ,làm nhiều điều nhân nghĩa, cứ đại số mà nói, quyết không thể nào bịđứt đoạn như thế này Hai pho Thái Cực Quyền và Thái Cực Kiếm của

ta so với đạo lý võ học từ trước đến nay hoàn toàn khác hẳn, chuyênvề lấy tĩnh chế động, hậu phát chế nhân Sư phụ con đã hơn trăm tuổi,nếu như chẳng gặp cường địch, thì cũng còn sống được bao năm? Điềuvui là đến cuối cuộc đời lại sáng chế được pho võ công này

Trang 15

Viễn Kiều, Liên Châu, Tùng Khê, Lê Đình, Thanh Cốc chẳng có ai ởbên ta, còn đệ tử đời thứ ba, thứ tư thì trừ Thanh Thư ra không có nhântài nào kiệt xuất, mà y lại cũng không có ở trên núi Đại Nham, conphải mang trọng trách truyền lại bình sinh tuyệt nghệ của ta, vinh nhụcmột ngày của phái Võ Đương có gì đáng kể? Nếu như pho Thái CựcQuyền này truyền lại được cho người sau, thanh danh của phái VõĐương sẽ lưu đến muôn đời.

Ông nói đến đây, thần thái phấn khởi, hào khí bốc lên ngùn ngụt, tưởngnhư coi cường địch đang uy hiếp kia chẳng để vào đâu

Du Đại Nham vâng vâng dạ dạ, hiểu ý sư phụ muốn mình nhẫn nại đểđảm trách việc lớn, làm sao tiếp truyền tuyệt kỹ của bản phái mới là quantrọng Trương Tam Phong từ từ đứng dậy, hay tay buông thõng, lưng bàntay hướng ra ngoài, ngón tay để tự nhiên, hai chân dang ra ngang nhau Kếđến hai cánh tay từ từ đưa lên đến ngang ngực thì tay trái ôm thành hìnhbán nguyệt, lòng bàn tay úp thành âm chưởng, tay phải lật lên thànhdương chưởng, nói:

- Đây là thế khởi đầu của Thái Cực Quyền

Rồi tiếp tục từng chiêu, từng thức diễn ra một lượt, miệng đọc các tênthế: Lãm Tước Vĩ, Đơn Tiên, Đề Thủ Thượng Thế, Bạch Hạc Lượng Xí,Lâu Tất Câu Bộ, Thủ Huy Tì Bà, Tiến Bộ Ban Lan Truy, Như Phong TựBế, Thập Tự Thủ, Bão Hổ Qui Sơn …

Trương Vô Kỵ ngưng thần nhìn không nháy mắt, lúc đầu tưởng là thái sưphụ cố ý đem từng thức diễn thật chậm, cốt để cho Du Đại Nham nhìn chorõ ràng, nhưng đến chiêu thứ bảy “Thủ Huy Tì Bà”, chỉ thấy ông tay tráidương chưởng, tay phải âm chưởng, mắt chăm chú nhìn cánh tay bên trái,hay tay từ từ hợp lại, xem tưởng ngưng trọng như núi, lại tựa nhẹ nhàngnhư lông Trương Vô Kỵ đột nhiên tỉnh ngộ:

- Đây là một loại võ công thượng thừa lấy chậm chống với nhanh, lấytĩnh chế động, không ngờ là trên thế gian này lại có một loại công phucao minh đến thế

Chàng vốn dĩ võ công cực cao, một khi đã lãnh hội, càng xem càng thêmnhập thần Chỉ thấy Trương Tam Phong hai tay ôm thành hình vòng tròn,

Trang 16

chiêu nào cũng hàm ý âm dương biến hóa, tinh vi ảo diệu, quả thực mở ramột khung trời mới cho võ học.

Ước chừng ăn xong một bữa cơm, Trương Tam Phong sử đến thượng bộCao Thám Mã, thượng bộ Lãm Tước Vĩ, Đơn Tiên rồi hợp trở lại thái cực.Ông đứng yên thần định khí nhàn, tuy mới bị trọng thương mà luyện xongquyền pháp, tinh thần xem ra lại sung vượng hơn Trương Tam Phong haitay ôm vòng thành thức thái cực, nói:

- Quyết khiếu của môn quyền pháp này là mười sáu chữ "hư linh đínhkình, hàm hung bạt bối, túng yêu thùy đồn, trầm kiên trụy trửu1".Thuần lấy ý mà đi quyền, tối kỵ dùng sức, hình thần hợp nhất, đó chínhlà yếu chỉ của quyền pháp

Nói xong ông giải thích kỹ lưỡng một lần Du Đại Nham không nói mộtlời chỉ chăm chú lắng nghe, biết rằng thời thế khẩn bách, không có thì giờđể hỏi, tuy có rất nhiều điều chưa hiểu rõ nhưng chỉ cốt chăm chăm ghinhớ, nếu như sư phụ có chuyện gì chẳng lành, những khẩu quyết chiêuthức mình còn truyền lại được, sau này có kẻ nào tài trí thông minh suynghĩ được chỗ tinh áo trong đó Còn Trương Vô Kỵ lãnh hội được nhiềuhơn, mỗi câu mỗi thế Trương Tam Phong diễn ra đều khiến chàng nhưđược mở ra một con đường mới, lòng vui sướng không sao tả nổi

Trương Tam Phong thấy mặt Du Đại Nham có vẻ như hoang mang chưarõ, hỏi lại:

- Con hiểu được mấy phần?

Du Đại Nham đáp:

- Đệ tử ngu độn, chỉ hiểu độ ba bốn phần nhưng chiêu thức và khẩuquyết thì nhớ hết

Trương Tam Phong nói:

- Cũng thật khó cho con Nếu như Liên Châu ở đây thì có thể hiểuđược năm thành Ôi, ngũ sư đệ của con ngộ tính cao hơn cả, tiếc thaykhông may chết sớm, nếu ta có được ba năm ra tay điểm bát, thì có thểtruyền môn tuyệt kỹ này cho y

1 Lòng trống không, đỉnh đầu treo Ngực thu vào, lưng ưỡn ra Eo thả lỏng, mông trĩu xuống Vai để chìm, khuỷu tay buông.

Trang 17

Trương Vô Kỵ nghe ông đề cập đến cha mình, trong lòng không khỏichua xót Trương Tam Phong lại nói tiếp:

- Quyền kình của môn này chủ yếu là tưởng lỏng nhưng không phảilỏng, sắp bung ra nhưng chưa bung ra, kình dứt rồi mà ý chưa dứt Ông đang định giải thích tiếp, bỗng nghe từ phía điện Tam Thanh xa xatruyền đến một giọng già nua:

- Nếu Trương Tam Phong lão đạo cứ rụt đầu không ra, bọn ta đem đồtử đồ tôn của y giết sạch đã

Lại có một giọng đàn ông ồm ồm nói:

- Hay lắm, cứ cho một mồi lửa đốt tiêu cái đạo quan này rồi tính sau.Tiếp đến có một giọng the thé:

- Để lão chết thui thì lão sướng quá Mình phải tóm cổ lão, trói lạidẫn đi các môn các phái cho họ nể mặt, để mọi người xem cái lão giàsống dai vẫn được gọi là Thái Sơn, Bắc Đẩu mặt mũi ra thế nào

Tiểu viện nơi hậu sơn cách tiền điện đến hơn hai dặm, nhưng thanh âmmấy người này truyền đến rõ ràng, hiển nhiên địch nhân cố ý khoekhoang công lực, mà công lực cũng quả không tầm thường

Du Đại Nham nghe những lời hối nhục sư tôn, trong bụng giận lắm, mắtnhư muốn tóe lửa Trương Tam Phong nói:

- Đại Nham, những lời ta dặn dò con, mới đây sao đã quên rồi?Không nhẫn nại được, làm sao đảm trách chuyện lớn?

Du Đại Nham nói:

- Vâng, con xin theo lời giáo huấn của sư phụ

Trương Tam Phong nói:

- Con đã hoàn toàn tàn phế, địch nhân sẽ không đề phòng, tuyệt đốikhông được gấp gáp nóng nảy Nếu như tuyệt nghệ ta khổ tâm sángchế không truyền được cho hậu thế, thì con sẽ là tội nhân của phái VõĐương ta đó

Du Đại Nham nghe mà lưng toát mồ hôi, biết dụng ý tại sao sư phụ nóithế thế, dù địch nhân lăng nhục thầy trò thế nào chăng nữa, thì cũng phải

Trang 18

giả như hèn nhát để sống, cốt sao truyền được tuyệt nghệ Trương TamPhong lấy bên mình ra một đôi La Hán bằng thép đúc, giao cho Du ĐạiNham nói:

- Tên Không Tướng này nói phái Thiếu Lâm đã bị diệt sạch, khôngbiết có thật hay không Người này là cao thủ của phái Thiếu Lâm, đếnnhư y mà còn đầu hàng kẻ địch, đến trước ám toán ta thì phái ThiếuLâm ắt đã bị đại nạn không còn nghi ngờ gì nữa Đôi La Hán này là doQuách Tương Quách nữ hiệp tặng cho ta một trăm năm trước, con saunày gửi lại truyền nhân của phái Thiếu Lâm, may ra từ đôi La Hán nàymà còn lưu truyền được một tuyệt nghệ của môn phái

Nói xong ông phất tay áo một cái, đi ra khỏi cửa Du Đại Nham nói:

- Khiêng ta đi theo sư phụ

Minh Nguyệt và Trương Vô Kỵ hai người liền ghé vai khiêng chiếc cáng

đi theo Trương Tam Phong

Bốn người đến điện Tam Thanh, thấy trong điện đầy kẻ đứng ngườingồi, phải đến ba bốn trăm chứ không ít Trương Tam Phong đứng giữađiện, ra hiệu chào khách nhưng không nói lời nào Du Đại Nham lớn tiếngnói:

- Vị này là sư tôn chúng tôi Trương chân nhân Các vị đến núi VõĐương, không hiểu muốn dạy bảo điều gì?

Đại danh Trương Tam Phong uy chấn võ lâm, lập tức bao nhiêu cặp mắtđều đổ dồn vào ông, chỉ thấy ông mặc một chiếc đạo bào cũ kỹ dơ bẩnmàu tro, râu mày bạc trắng, thân thể cực kỳ cao to, ngoài ra không có gìkhác thường

Trương Vô Kỵ nhìn thấy những người kia thấy một nửa ăn mặc theo lốigiáo chúng Minh giáo, còn hơn chục người đứng đầu mặc quần áo bảnphái, có lẽ vì thân phận cao cấp, không muốn mạo xưng người khác Caolùn tăng tục, mấy trăm người đều dồn vào trong điện, nhất thời không thểnhìn rõ mặt từng người

Ngay lúc đó, nghe thấy bên ngoài có người truyền vào:

- Giáo chủ đến

Trang 19

Người trong điện nghe thế, lập tức im phăng phắc, hơn chục thủ lãnh liềntiến ra ngoài nghênh tiếp, những người khác cũng rảo bước theo sau Chỉtrong giây lát, mấy trăm người đều đi hết sạch không còn một ai.

Lại nghe tiếng chân hơn chục người kia từ xa đến gần, đến trước điện thìdừng lại Trương Vô Kỵ từ trong ngó ra, không khỏi giật mình, thấy támngười khiêng một chiếc kiệu bọc gấm vàng, có thêm bảy tám người đitrước sau ủng vệ, dừng ngay trước cửa Tám người kiệu phu kia chính làthần tiễn bát hùng ở Lục Liễu Sơn Trang

Trương Vô Kỵ trong lòng chợt nảy ra một ý, hai tay liền bốc đất dướichân xoa đầy lên mặt Minh Nguyệt nghĩ rằng chàng thấy đại địch đếnđánh, hãi sợ vô cùng nên mới giả làm như thế, nhất thời cũng bấn loạntheo, bắt chước cũng bốc đất trét lên mặt Hai đứa đạo đồng lập tức biếnthành hai ông vua bếp, không còn nhìn ra mặt mũi thật ra sao

Cửa kiệu mở ra, từ trong bước ra một thanh niên công tử, mặc áo bàotrắng, trên áo thêu một ngọn lửa đỏ đang cháy, tay cầm quạt lông phephẩy, chính là Triệu Mẫn cải nam trang

Trương Vô Kỵ nghĩ thầm: “Thì ra mọi việc đều do cô này sắp xếp, thảonào phái Thiếu Lâm một trận tan tành” Triệu Mẫn đi vào trong điện, cóđộ hơn chục người đi theo Một gã thân thể cao lớn bước tới một bước,khom lưng nói:

- Khải bẩm giáo chủ, người này là lão đạo Trương Tam Phong củaphái Võ Đương, còn gã tàn phế kia ắt là đệ tử thứ ba của y là Du ĐạiNham

Triệu Mẫn gật đầu, đi lên vài bước, cụp quạt lại, vái Trương Tam Phongmột vái thật sâu nói:

- Vãn sinh Trương Vô Kỵ chấp chưởng Minh giáo, hôm nay được dịpgặp bậc Thái Đẩu của võ lâm, thực là may mắn biết chừng nào

Trương Vô Kỵ giận lắm, trong bụng chửi thầm: “Con tặc a đầu này mạoxưng giáo chủ Minh giáo, cái đó cũng chẳng sao, lại cả gan mạo luôn cảtên ta đến lừa dối thái sư phụ” Trương Tam Phong nghe ba chữ “TrươngVô Kỵ” thật lạ lùng: “Sao giáo chủ Minh giáo lại là một cô gái tuổi trẻxinh đẹp thế này, tên lại giống thằng cháu Vô Kỵ của ta” Oâng liền chắptay hoàn lễ nói:

Trang 20

- Không biết giáo chủ đại giá quang lâm, chẳng kịp ra xa nghênhđón, xin tha lỗi cho”.

Triệu Mẫn nói:

- Không dám, không dám

Tri khách đạo nhân Linh Hư đưa các đạo đồng nhà bếp đem trà lên.Triệu Mẫn một mình ngồi trên ghế, các thủ hạ của nàng đứng thõng tay xa

xa ở đằng sau, không dám đến gần nàng quá năm thước, tựa hồ sợ là bấtkính mạo phạm đến nàng Trương Tam Phong đã tu luyện một trăm năm,khiêm xung tĩnh lãng, đến mức vạn sự không còn gì phải để trong lòngnữa nhưng tình thầy trò thâm trọng, nghĩ đến an nguy sống chết của bọnTống Viễn Kiều, mười phần khắc khoải nên hỏi ngay:

- Mấy đứa học trò của lão đạo không biết lượng sức mình, từng đếnquí giáo học hỏi cao chiêu, đến nay chưa về, không biết bọn chúng bâygiờ ra sao, xin được Trương giáo chủ minh thị

Triệu Mẫn cười hì hì nói:

- Tống đại hiệp, Du nhị hiệp, Trương tứ hiệp, Mạc thất hiệp bốn vị,hiện nay nằm trong tay bản giáo Mỗi người bị thương chút đỉnh nhưngtính mệnh không có gì đáng ngại

Trương Tam Phong nói:

- Bị thương chút đỉnh ư? Có lẽ trúng chút đỉnh chất độc thì đúng hơn.Triệu Mẫn cười nói:

- Trương chân nhân quả thật tự hào về Võ Đương tuyệt học Nếuchân nhân bảo họ trúng độc, thì cứ coi như là trúng độc đi

Trương Tam Phong biết rằng các học trò mình đều là cao thủ bậc nhấtđời nay, nếu vì ít người không chống lại được với số đông, thì dẫu saocũng có một hai người thoát thân quay về báo, còn nếu cả bọn bị bắt, chắclà trúng phải độc dược vô ảnh vô tung khó mà phòng bị Triệu Mẫn thấyông đoán trúng ngay như thế nên thản nhiên thừa nhận

Trương Tam Phong lại hỏi:

- Thế còn tiểu đồ họ Ân thì sao?

Triệu Mẫn thở dài:

Trang 21

- Ân lục hiệp bị phái Thiếu Lâm mai phục, cũng bị y hệt chẳng khác

gì vị Du tam hiệp kia, bốn chân tay bị đại lực Kim Cương Chỉ bẻ gãy,chết thì không chết nhưng cử động thì không được

Trương Tam Phong nhìn mặt mà xét, thấy những lời của nàng ta khôngphải nói láo, trong lòng đau đớn, òa một tiếng, lại phun ra một ngụm máutươi

Những người đứng sau Triệu Mẫn lộ vẻ mừng rỡ, biết là Không Tướngđã đánh lén được rồi, vị cao nhân của phái Võ Đương đã bị thương nặng,bọn họ vốn chỉ sợ một mình Trương Tam Phong, lúc này không còn gì phảiúy kỵ nữa Triệu Mẫn nói:

- Vãn sinh có một lời khuyên bảo, không hiểu Trương chân nhân cómuốn nghe không?

Trương Tam Phong đáp:

- Xin nói ra

Triệu Mẫn nói:

- Dưới khắp gầm trời này, không chỗ nào không phải là đất củahoàng đế Tất cả mọi thứ trên bờ cõi của nhà vua, không gì không phảilà phận bầy tôi2 Hoàng đế Mông Cổ chúng ta uy trùm bốn bể, nếu nhưTrương chân nhân tòng thuận thì hoàng thượng lập tức tấn phong, cảphái Võ Đương đều được vinh sủng, cả bọn Tống đại hiệp ai nấy đều

an toàn không còn gì phải nói nữa

Trương Tam Phong ngửng đầu nhìn xà nhà, lạnh lùng đáp:

- Minh giáo tuy làm nhiều điều bất nghĩa, càn rỡ không đâu vào đâu,nhưng xưa nay vẫn chống lại người Mông Cổ, không biết qui thuậntriều đình từ bao giờ? Lão đạo thật là quê mùa kém hiểu biết quá.Triệu Mẫn đáp:

- Bỏ chỗ tối vào chỗ sáng, xưa nay kẻ am hiểu thời vụ mới là ngườituấn kiệt Phái Thiếu Lâm từ Không Văn, Không Trí thần tăng đổxuống, ai ai cũng qui thuận, tận trung với triều đình Bản giáo chẳng

Trang 22

qua nhìn thấy được đại thế nên đi theo các bậc hiền hào, chứ có gìđâu?

Trương Tam Phong hai mắt sáng quắc, nhìn thẳng vào Triệu Mẫn nói:

- Người Nguyên tàn bạo, tàn hại bách tính, khiến cho hôm nay thiênhạ quần hùng đều nổi lên, chính là lúc đuổi quân Hồ Lỗ, lấy lại giangsơn Chúng ta phàm đã là con cháu Hoàng Đế 3 ai ai mà chẳng có chíđuổi quân Thát Đát, đó mới chính là đại thế phải theo Lão đạo tuy làngười xuất gia không lý chuyện đời, nhưng cũng biết được đâu là đạinghĩa Không Văn, Không Trí là bậc đương thế thần tăng, lẽ nào khuấtphục trước thế lực? Sao cô nương lại nói năng lăng nhăng, lộn xộn nhưthế?

Đằng sau Triệu Mẫn vọt ra một đại hán, lớn tiếng quát lên:

- Lão đạo đần độn kia, nói năng không biết nặng nhẹ gì cả Phái VõĐương chỉ trong chớp mắt là bị tiêu diệt rồi, lão không sợ chết, khônglẽ hơn trăm đạo nhân đệ tử trên núi này, đứa nào cũng không sợ chết?Kẻ đó nói năng trung khí sung túc, thân thể cao to, bắp tay gân guốc,hình tướng thật là uy võ Trương Tam Phong liền cất tiếng ngâm:

Nhân sinh tự cổ thùy vô tử,Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh

(Có ai sống mãi đâu nào,Lòng son sao được ghi vào sử xanh)Đây là hai câu thơ của Văn Thiên Tường4 Khi Văn Thiên Tường khẳngkhái chết vì nghĩa thì Trương Tam Phong tuổi còn nhỏ, rất kính ngưỡng vịthừa tướng anh hùng này Về sau ông hay than thở khi đó võ công chưathành nếu không thể nào cũng xả thân cứu ông ta thoát nạn, nay đến lúcvào cảnh sinh tử quan đầu, tự nhiên ngâm ra hai câu thơ trên Ông ngừnglại một chút nói tiếp:

3 Một trong những vị vua khai sáng nước Tàu, cũng như Hùng Vương nước ta.

4 Người đời Tống, tự Tống Thụy, hiệu Văn Sơn, đỗ tiến sĩ đời Lý Tông, làm quan tới chức An Vũ Sứ Giang Tây Khi quân Nguyên đánh nước Tàu, ông vâng chiếu cần vương đem quân chống lại quân Mông Cổ Sau được cử đi sứ nhà Nguyên, ông bị giặc bắt Đời Đoan Tông ông được phong Tín Quốc Công, lại đem quân đánh với Nguyên binh nhưng thế yếu bị cầm tù rồi bị giết, trong ngục có làm bài Chính Khí Ca rất nổi danh.

Trang 23

- Xem ra Văn thừa tướng cũng còn có chỗ chấp nê, chỉ cần giữ mìnhmột tấm lòng son còn sử sách sau này chép sao thì chép.

Ông liếc Du Đại Nham một cái, nghĩ thầm: “Ta mong sao pho Thái CựcQuyền được lưu truyền hậu thế, có khác gì Văn thừa tướng muốn để tiếngthơm cho đời sau? Thực ra nếu đã hành sự không hổ cùng trời đất rồi, thìcòn lo gì Thái Cực Quyền Kiếm có truyền hay không truyền, phái VõĐương tồn tại hay không tồn tại”

Bàn tay trắng như ngọc của Triệu Mẫn vẫy nhẹ một cái, đại hán kia liềnlui lại phía sau Nàng mỉm cười nói:

- Nếu Trương chân nhân đã cố chấp như thế, tạm thời mình không nóiđến nữa Vậy thì mời các vị đi theo ta

Nói xong nàng đứng lên, bốn người đứng đằng sau lập tức tiến lên vâyTrương Tam Phong lại Bốn người đó gồm một đại hán cao to, một ngườiáo vải đầy mụn vá, một hòa thượng gầy gò, và một người Hồ Tây Vực râuxồm mắt biếc Xem ra nếu Trương Tam Phong nếu không đi theo họ, bốnngười này sẽ ra tay

Trương Vô Kỵ thấy mấy người đó thân pháp kẻ ngưng trọng, kẻ phiêudật ai nấy đều thật là phi thường, trong bụng hơi hoảng: “Sao dưới tay cô ảhọ Triệu này lại nhiều cao thủ đến thế?” Chàng lại nghĩ thầm: “Phe địchcao thủ thật nhiều, bọn này ai nấy đều gian trá vô sỉ, không kể tín nghĩa,không phải như sáu môn phái vây công Quang Minh Đính Ta muốn bảohộ thái sư phụ và tam sư bá được bình an không phải dễ Nếu có đánh bạiđược vài người, bọn họ nhất định không chịu thua, thể nào cũng ùa lênmột lượt Thế nhưng việc đến nước này, chỉ còn một phen hết sức, tốt nhấtlà làm sao bắt giữ được Triệu cô nương để uy hiếp đối phương”

Chàng đang toan tiến ra ngăn trở bọn kia, bỗng nghe bên ngoài cửa mộttiếng cười dài ghê rợn, một người áo xanh bay vụt vào trong điện, thânpháp chẳng khác gì quỉ mị, thoáng một cái như gió bay, như chớp lòe đãtới sau lưng gã cao to, múa chưởng đánh ra Đại hán đó liền xoay người,múa ngược tay lại đỡ, ý muốn dùng ngạnh công đấu với người kia Thếnhưng người áo xanh không để chiêu đó đánh xong, tay trái đã đánh luônvào vai người Hồ Tây Vực Người Hồ nghiêng qua né tránh, giơ chân lênđá vào bụng dưới y Người kia khi đó đã đánh tiếp qua nhà sư gầy gò, vội

Trang 24

vàng nghiêng người lùi lại, tả chưởng đánh luôn vào người ăn mặc ráchrưới Chỉ trong nháy mắt, y liên tiếp đánh ra bốn chưởng, công kích bốncao thủ, tuy không chưởng nào trúng nhưng thủ pháp nhanh như thế không

ai ngờ nổi Bốn người kia biết mình đã gặp kình địch nên đều nhảy lùimấy bước, ngưng thần tiếp chiến

Người áo xanh không thèm để ý đến phía địch, khom lưng xuống váiTrương Tam Phong nói:

- Vãn bối Vi Nhất Tiếu, tọa hạ của Trương giáo chủ Minh giáo, thamkiến Trương chân nhân

Người đó chính là Vi Nhất Tiếu Y thoát khỏi những kẻ chặn đường rồilập tức chạy đến đây Trương Tam Phong thấy y xưng là “Minh giáoTrương giáo chủ tọa hạ”, cho rằng y cũng cùng bọn với Triệu Mẫn, giơ tayđánh bốn người kia chắc có âm mưu gì nên lạnh lùng đáp:

- Vi tiên sinh không phải đa lễ Đã từ lâu nghe danh Thanh Dực BứcVương khinh công tuyệt đính, trên đời ít có, hôm nay được thấy quảthực danh bất hư truyền

Vi Nhất Tiếu mừng lắm, y ít đến Trung Nguyên, trước nay tên tuổikhông mấy nổi, nào ngờ Trương Tam Phong cũng nghe tiếng khinh côngcao siêu của mình, khom mình đáp:

- Trương chân nhân là Bắc Đẩu của võ lâm, vãn bối được chân nhânkhen một câu, quả thực vinh hạnh không để đâu cho xiết

Y quay lại, chỉ vào Triệu Mẫn nói:

- Triệu cô nương, sao cô lén lút mạo danh Minh giáo làm bại hoại têntuổi bản giáo là để làm gì? Nam tử hán, đại trượng phu sao lại độc ác,âm hiểm như thế?

Triệu Mẫn cười khanh khách nói:

- Ta vốn có phải nam tử hán đại trượng phu đâu, độc ác âm hiểm thìngươi làm gì được nào?

Vi Nhất Tiếu mới nói một câu đã bị bắt bẻ khiến không biết đối đáp rasao, y ngẩn ngơ rồi nói:

Trang 25

- Các vị tấn công Thiếu Lâm rồi lại tới làm phiền phái Võ Đương, rốtráo lai lịch thế nào? Nếu như các vị có oán cừu với hai phái này, Minhgiáo trước nay không hay xen vào việc người khác, thế nhưng nếu mạoxưng tên tuổi chúng tôi, ăn mặc giả làm giáo chúng thì Vi Nhất Tiếunày không thể không can thiệp.

Trương Tam Phong vốn biết Minh giáo là tử địch với triều đình đã hơmtrăm năm nên không tin nay lại đầu hàng Mông Cổ, nghe Vi Nhất Tiếunói mấy câu đó bấy giờ mới minh bạch, nghĩ thầm: “Thì ra cô gái nàymạo xưng Ma giáo tuy thanh danh không tốt nhưng những chuyện lớn thếnày họ không thể hồ đồ được” Triệu Mẫn quay sang người to cao kia nói:

- Nghe y to mồm huyên hoang nhỉ, ngươi ra thử xem y có tài thật haychỉ nói phét?

Đại hán kia khom lưng đáp :

- Vâng

Y đưa tay sửa lại dây thắt lưng, khệnh khạng đi ra giữa điện nói:

- Vi Bức Vương, tại hạ muốn lãnh giáo công phu Hàn Băng MiênChưởng

Vi Nhất Tiếu không khỏi kinh hãi nghĩ thầm: “Gã này làm sao lại biết tacó môn Hàn Băng Miên Chưởng? Y biết thế mà vẫn tiến lên khiêu chiến,

ta hẳn không thể coi thường được” Y hai tay vỗ một cái nói:

- Xin thỉnh giáo tính danh của các hạ?

Người kia đáp:

- Bọn ta đã mạo xưng Minh giáo đến đây, không lẽ lại dùng tên thật?Câu hỏi đó của Bức Vương quả thật ngốc quá

Hơn một chục tên đứng sau lưng Triệu Mẫn bật lên tiếng cười ha hả ViNhất Tiếu lạnh lùng nói:

- Đúng thế, câu hỏi của ta ngu thật Các hạ cam chịu làm ưng khuyểncho triều đình, làm nô tài cho dị tộc, không nói tên ra tốt hơn, nếukhông thì làm nhục cả tổ tiên

Đại hán kia đỏ mặt, lửa giận bốc lên, nghe vù một tiếng đã đánh ra mộtchưởng vào thẳng ngực Vi Nhất Tiếu, kình lực thật là lợi hại Vi Nhất

Trang 26

Tiếu xoay chuyển cước bộ né qua ngay, thân hình chỉ nhấp nháy đã lòn rasau lưng giơ tay điểm vào lưng địch Y chưa giở Hàn Băng Miên Chưởng

ra vì còn muốn thăm dò xem đối phương kia hư thực nông sâu thế nào.Đại hán kia liền giơ tay trái đỡ ngược lại, trong thủ có ẩn thế công Chỉqua mấy chiêu, chưởng thế của gã kia nhanh dần, chưởng lực mỗi lúc mộtthêm mạnh mẽ Tuy nội thương Vi Nhất Tiếu đã được Trương Vô Kỵchữa, mỗi lần vận công không còn phải uống máu nóng để chế ngự âmđộc trong cơ thể như trước, nhưng mới khỏi chưa bao lâu, nay gặp cườngđịch lại ra tay trước mặt một đại tông sư như Trương Tam Phong, thành thửkhông dám khinh suất, lập tức vận dụng Hàn Băng Miên Chưởng côngphu ra chống đỡ Hai người chưởng thế chậm dần, dần dần đi vào chỗ đấunội lực

Đột nhiên nghe vù một tiếng, từ cửa chính một vật đen xì ném thẳng vàogã đại hán Vật đó xem ra còn to hơn một bao gạo, quả thật lạ kỳ thiên hạlàm gì có loại ám khí nào lớn đến thế Đại hán chẳng biết vật gì liền vậnkình đánh bật vật đó ra văng xa hơn một trượng Chỉ nghe một tiếng “A”thảm khốc, thì ra đó là một cái bao trong đó có người, kẻ đó bị mộtchưởng mãnh liệt vô luân của đại hán kia làm sao không đứt gân gãyxương cho được?

Đại hán kia còn đang ngạc nhiên, chưa hiểu ra sao, Vi Nhất Tiếu lập tứclẻn ra sau, lẳng lặng đánh ngay một Hàn Băng Miên Chưởng vào huyệtĐại Truy chính giữa hậu tâm y Đại hán đó vừa giận vừa sợ, vội quay lại,hết sức đánh một chưởng lên đầu Vi Nhất Tiếu

Vi Nhất Tiếu cười ha hả, không tránh né cũng không đỡ gạt Chưởng củađại hán đó đến giữa chừng, cánh tay đột nhiên mềm nhũn không hơi sức,chưởng đó tuy đánh trúng thiên linh cái đối phương nhưng hoàn toànkhông có một chút kình lực, chẳng khác gì để tay lên đầu Vi Nhất Tiếubiết rằng một khi trúng phải Hàn Băng Miên Chưởng, kình lực đối phươnglập tức mất hết thế nhưng cao thủ đối chiến, ai dám cho địch đánh vào đầumình, liều lĩnh như thế xưa nay chưa ai thấy, người đứng ngoài không khỏitoát mồ hôi

Nếu đại hán kia có thuật chế ngự Hàn Băng Miên Chưởng, kình lực nhấtthời chưa mất, chưởng đó đánh lên đỉnh đầu, làm sao khỏi nát sọ? Vi NhấtTiếu suốt đời hành sự quá đản lạ lùng, những chuyện không ai dám làm,

Trang 27

không chịu làm, chưa từng làm y càng khoái chí Y thừa cơ đối phươngphân tâm ra tay đánh lén, xem ra cũng không được quang minh chính đại,thế nhưng lại đám để cho địch thẳng cánh đánh vào đầu, thì tuy khôngquang minh chính đại thì cũng phải là lớn mật làm càn, đem sống chết rađùa cợt.

Gã áo quần rách rưới liền xé chiếc bao, lôi ra một người, thấy y mặt đầymáu, đã bị đại hán nọ đánh một chưởng chết rồi Kẻ đó mặc áo đen, chínhlà đồng bọn của họ, không hiểu vì sao lại bị bỏ trong bao vứt vào đây Gãgiận quá, quát lên:

- Đứa nào thập thò

Nói chưa hết câu, một chiếc bao trắng đã chụp xuống đầu y Y đề khínhảy lùi lại, tránh được, thấy ngay một nhà sư mập mạp đứng ngay trướcmặt đang cười hì hì, chính là Bố Đại hòa thượng Thuyết Bất Đắc

Chiếc túi Càn Khôn Nhất Khí của Thuyết Bất Đắc bị Trương Vô Kỵ làmvỡ trên Quang Minh Đính rồi, không có binh khí cầm tay, đành phải lấymấy cái túi vải dùng tạm, dĩ nhiên không thể nào lợi hại như cái túi CànKhôn đao kiếm chém không đứt kia được Khinh công của y tuy khôngbằng Vi Nhất Tiếu, nhưng cũng ghê gớm lắm, trên đường lại không bịngăn trở, chân trước chân sau đã đến ngay

Thuyết Bất Đắc khom mình chào Trương Tam Phong nói:

- Tọa hạ Trương giáo chủ Minh giáo, nhà sư túi vải rày đây mai đóThuyết Bất Đắc xin tham kiến chưởng giáo tổ sư Trương chân nhân củaphái Võ Đương

Trương Tam Phong hoàn lễ đáp:

- Đại sư đi đường xá xa xôi vất vả quá

Thuyết Bất Đắc nói:

- Các anh em tọa hạ của tệ giáo chủ gồm Quang Minh sứ giả, Bạch

Mi Ưng Vương , Tứ Tản Nhân, Ngũ Hành Kỳ cùng nhân mã các lộ đềuđã kéo đến núi Võ Đương Xin Trương chân nhân xuôi tay đứng ngoài,để xem Minh giáo chúng tôi cùng bọn vô liêm sỉ mạo danh người khácquấy hôi bôi nhọ này so tài cao thấp

Trang 28

Câu này của y chỉ là hư trương thanh thế, đại đội nhân mã của Minh giáolàm gì đến nhanh thế được Thế nhưng Triệu Mẫn nghe rồi, đôi lông màynhíu lại, nghĩ thầm: “Bọn chúng đến nhanh như thế là do kẻ nào tiết lộ cơmật?” Nàng nhịn không nổi buột miệng hỏi:

- Trương giáo chủ các ngươi đâu? Bảo y ra gặp ta

Nói xong trừng mắt nhìn Vi Nhất Tiếu, ánh mắt dường như có ý nghingờ, hỏi xem giáo chủ bây giờ ở đâu? Vi Nhất Tiếu cười ha hả nói:

- Thế bây giờ cô không mạo xưng nữa ư?

Y trong bụng cũng hỏi thầm :”Giáo chủ hẳn đã đến rồi, nhưng bây giờđang ở đâu?” Trương Vô Kỵ từ nãy đến giờ đứng nấp đằng sau MinhNguyệt, biết rằng Vi Nhất Tiếu và Thuyết Bất Đắc chưa nhận ra mình,thấy có hai tay thuộc hạ đắc lực, bụng thật mừng rỡ

Triệu Mẫn cười nhạt nói:

- Một con dơi độc, một nhà sư thối thì làm được trò trống gì?

Nói chưa dứt, bỗng từ góc mái nhà phía đông một chuỗi cười dài rồi cótiếng hỏi:

- Thuyết Bất Đắc đại sư, Dương tả sứ đã tới hay chưa?

Người đó tiếng nói vang dội, già dặn hào hùng, chính là Bạch Mi ƯngVương Ân Thiên Chính Thuyết Bất Đắc chưa kịp trả lời, tiếng cười củaDương Tiêu ở trên mái nhà phía tây đã vọng xuống vui vẻ nói:

- Ưng Vương, lão huynh đúng là càng già càng dẻo càng dai, đã đếntrước đệ một bước

Ân Thiên Chính cười đáp:

- Dương tả sứ không phải khách sáo làm gì, hai người mình cùng đếnmột lượt, chẳng ai hơn ai Hẳn là tả sứ nể mặt Trương giáo chủ nênnhường mỗ đấy thôi

Dương Tiêu nói:

- Đương nhân bất nhượng5 Tại hạ đã dùng hết sức mình, nhưng vẫnkhông thể nào nhanh được như Ưng Vương

5 Đương nhân bất nhượng ư sư (Gặp việc nhân thì không nhường thầy mà mình phải làm trước)

Trang 29

Hai người trên đường thi đua kình lực xem ai chạy nhanh hơn, nội lực ÂnThiên Chính cao thâm, còn bộ pháp của Dương Tiêu thì nhanh nhẹn nênkhởi hành cùng một lượt, cùng đến một lần Hai người cười ha hả, nhảy từtrên mái nhà xuống.

Trương Tam Phong đã nghe danh Ân Thiên Chính từ lâu, hơn nữa ông talại là nhạc phụ của Trương Thúy Sơn, còn Dương Tiêu thì là nhân vật nổidanh trên giang hồ, cho nên tiến lên ba bước, chắp tay nói:

- Trương Tam Phong cung nghinh Ân huynh, Dương huynh đại giá.Trong bụng có điều không hiểu: “Ân Thiên Chính rõ ràng là giáo chủThiên Ưng Giáo, sao lại nói cái gì “nể mặt Trương giáo chủ” là sao?”.Ân Dương hai người khom mình đáp lễ, Ân Thiên Chính nói:

- Đã từ lâu nghe tiếng của Trương chân nhân, nhưng chưa có duyênbái kiến, hôm nay được thấy tôn nhan, đúng là tam sinh hữu hạnh

Trương Tam Phong nói:

- Hai vị đều là nhất đại tông sư, lại cùng đại giá quang lâm, quả thựclà hiếm có

Trong bụng Triệu Mẫn mỗi lúc thêm bực bội, thấy các cao thủ của Minhgiáo càng lúc càng đông, tuy chưa thấy Trương Vô Kỵ xuất hiện nhưng erằng lời của Thuyết Bất Đắc không phải dọa xuông, y quả đang đứng sausắp xếp, bố trí một trận thế ghê gớm hơn Kế hoạch của mình đã an bàiđâu đấy, xem ra khó mà thành công, nhưng việc ám toán được TrươngTam Phong trọng thương là chuyện ngàn năm một thuở, không thể nào cólần thứ hai, hôm nay không đánh tan phái Võ Đương để sau này ông tachữa khỏi rồi thì không còn cơ hội nào nữa

Nàng liếc qua liếc lại đôi mắt đen nhánh, cười khẩy nói:

- Giang hồ vẫn truyền ngôn Võ Đương là danh môn chính phái nhưngtai nghe đâu bằng mắt thấy? Thì ra phái Võ Đương lén lút bắt tay với

ma giáo, được ma giáo đỡ đầu, còn võ công bản môn chẳng đáng vàođâu

Thuyết Bất Đắc nói:

Ngày đăng: 17/01/2014, 02:20

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TRÍCH ĐOẠN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w