Chúc Công Minh nhìn qua Phương Tuyết Nghi và nói: - Hài tử, ý của ngươi là muốn l∙o phu xuất diện gánh vác trọng trách võ lâm chăng?Phương Tuyết Nghi gật đầu, nói: - Nếu được l∙o tiền bố
Trang 1Hồi thứ mười bốn
An bày ảo diệu
uái l∙o nhân trầm ngâm một lát rồi chậm rải nói:
- Ngoài Đông Hải có một nơi gọi là Thiên Tâm Đảo, vị bằng hữu cố giaocủa l∙o phu được nhân xưng là Thiên Tâm Đảo chủ, có lẽ cô nương biết chứ?
An Tiểu Bình nghe vậy thì biến sắc, đôi mắt hạnh tròn xoe nhìn quái l∙o nhân mộthồi lâu mà không nói được lời nào
Phương Tuyết Nghi thấy vậy thì bất giác thầm nghĩ:
- Không biết rốt cuộc quái l∙o nhân này là ai? Hình như l∙o ta rất rõ mọi chuyện của
An gia?
Nghĩ đến đây thì chàng không kiên nhẫn được nữa nên cung thủ, nói:
- L∙o tiền bối có thể cho v∙n bối thỉnh giáo đại danh không?
Quái l∙o nhân không trả lời câu hỏi của Tuyết Nghi mà lớn tiếng hỏi Tiểu Bình:
- Tại sao cô nương không nói?
An Tiểu Bình chau mày liễu, nàng thở dài một hồi rồi nói:
- Đó là gia phụ của v∙n bối!
Nhất thời, quái l∙o nhân như muốn nh∙y dựng lên, l∙o buộc miệng kêu lớn:
- An Chấn Võ là phụ thân của cô nương à?
Không đợi An Tiểu Bình trả lời, l∙o buông tiếng thở dài rồi nói tiếp:
- Không ngờ cô nương đ∙ lớn như thế này rồi! Năm xưa, khi l∙o phu thấy cô nươngthì có lẽ cô nương chỉ khoảng nữa tuổi mà thôi, bây giờ tính ra đ∙ hơn mười sáu năm rồi!
An Tiểu Bình nghe quái l∙o nhân nhắc đến chuyện ấu thời của mình thì rất cảm động,nàng cung thủ hành lễ một lần nữa và nói:
- L∙o tiền bối quen biết tiên phụ mà v∙n bối lại không biết l∙o, thật là đắc tội
Quái l∙o nhân cười ha hả, nói:
- Cô nương không cần khách khí
Bỗng nhiên thần sắc của l∙o trầm hẳn xuống, l∙o ngẫn người giây lát rồi lớn tiếnghỏi:
- Cô nương, lẽ nào phụ thân của cô nương đ∙ quy tiên?
An Tiểu Bình buồn bả nói:
- Tiên phụ mệnh bạc nên đ∙ tạ thế hơn mười năm rồi!
Quái l∙o nhân thộn người một lúc lâu rồi mới nói:
- Đ∙ mười năm rồi? Tại sao l∙o phu chẳng hay biết gì cả vậy? Lệnh đường thì sao?Vẫn còn ở Thiên Tâm Đảo chứ?
q
Trang 2- Gia mẫu đ∙ không còn ở Thiên Tâm Đảo từ lâu rồi!
Nàng ngừng lại một lát rồi hỏi:
- L∙o tiền bối xưng hô thế nào?
Quái l∙o nhân vò vò đầu và nói:
- L∙o phu là Chúc Công Minh, cô nương có nghe lệnh tôn nhắc đến không?
An Tiểu Bình nghe vậy thì vội gập người thi lễ và nói:
- Thì ra là Chúc Công Công, vậy mà v∙n bối không biết, thất lễ! Thất lễ!
Lúc này Phương Tuyết Nghi cũng cung thủ, nói:
- V∙n bối cũng đ∙ nghe đại danh Thiên Đài Tiên Tẩu của Chúc l∙o tiên bối từ lâu,không ngờ hôm nay được bái kiến trên Tung Sơn, thật là nhân sinh hà xứ bất tươngphùng!
Thiên Đài Tiên Tẩu Chúc Công Minh ngạc nhiên hỏi:
- Ngươi Ngươi cũng biết l∙o phu à? Quái lạ! Bình sinh l∙o phu rất ít hành tẩu giang
hồ nên không mấy người biết l∙o phu, tiểu tử ngươi nói vậy thì lệnh sư phải là nhân vật có
đại danh đỉnh đỉnh trong võ lâm!
Phương Tuyết Nghi chậm rải nói:
L∙o ngừng lại nhìn qua An Tiểu Bình rồi nói tiếp:
- Nhưng không biết tại sao các ngươi lại đến Tung Sơn này?
Phương Tuyết Nghi bèn lược thuật cho Chúc Công Minh nghe chuyện Ngũ Ma táixuất giang hồ và d∙ tâm xưng bá võ lâm của Thiên Ma Nữ
Chúc Công Minh nghe xong thì chau mày nói:
- Thiên Ma Nữ này thật to gan, ả muốn thâu tóm cả võ lâm chăng?
Phương Tuyết Nghi mỉm cười, nói:
- Đúng vậy! Khi tiên sư chưa khứ thế thì bọn chúng tõ ra úy kỵ mấy phần nhưng hiệntại thì bọn chúng đ∙ như hổ xuất sơn, chẳng còn xem thế nhân ra gì cả!
Chúc Công Minh cười nhạt, nói:
- ả dám à? Trong võ lâm còn không ít nhân vật có võ công cao cường hơn Ngũ Ma,
lẽ nào bọn họ đều chết cả rồi?
An Tiểu Bình cười khách khách rồi nói:
- Không sai, trong võ lâm còn không ít cao nhân nhưng ai nấy đều lánh thế quy ẩn tựbảo vệ thân mình, dù còn nhiều người tại thế nhưng cũng chẳng khác gì đ∙ chết!
Chúc Công Minh nghe vậy thì buộc miệng kêu lên:
Trang 3- Đúng vậy! Lời này của cô nương đ∙ thức tỉnh l∙o phu rồi!
Phương Tuyết Nghĩ thầm nghĩ:
- Sư phụ từng nói, võ công của Thiên Đài Tiên Tẩu này không kém gì người, nhưng vìngười này không muốn xen vào chuyện thị phi trong võ lâm nên không được nhiều ngườibiết đến Nếu bây giờ l∙o ta thật sự có ý xuất sơn thì quả là tin vui cho võ lâm đồng đạo
Nghĩ đoạn, chàng cung thủ, nói:
- Nếu l∙o tiền bối xuất sơn chủ trì đại cuộc thì thật là đại phúc khí cho võ lâm đồng
đạo!
Chúc Công Minh nhìn qua Phương Tuyết Nghi và nói:
- Hài tử, ý của ngươi là muốn l∙o phu xuất diện gánh vác trọng trách võ lâm chăng?Phương Tuyết Nghi gật đầu, nói:
- Nếu được l∙o tiền bối chủ trì thì lo gì đại sự chẳng thành!
Chúc Công Minh lắc đầu, nói:
Chúc Công Minh cười hì hì, nói:
- Quá dễ! Quá dễ! L∙o phu đ∙ ở trên đỉnh Thái Thất này hơn mười năm rồi và cũngkhông có ý rời bỏ nơi này, nếu có chuyện gì dùng được l∙o phu thì các ngươi cứ pháingười lên gọi một tiếng là l∙o phu lập tức ứng phó ngay
Phương Tuyết Nghi vốn muốn mời l∙o ta đến Thiếu Lâm tự để tuỳ thời có thể thỉnhgiáo nhưng sau khi nghe l∙o nói vậy thì chàng không miễn cưỡng nữa mà mỉm cười, nói:
- Như vậy cũng tốt, nếu có chuyện thì v∙n bối sẽ đích thân lên đây mời l∙o tiền bối
Chúc Công Minh cười ha hả một tràng rồi nói:
- Không can hệ! L∙o phu đ∙ hứa với ngươi thì đương nhiên không thể thay đổi, vì vậyngươi hà tất phải vội vả lên đây?
L∙o dừng lại một lát rồi quay sang nói với Tiểu Bình:
- Cô nương có muốn nhận đôi kim tước không?
Trang 4An Tiểu Bình nói:
- Chẳng phải l∙o tiền bối đang cần chúng để ấp trứng thiên hạc đó sao? Nếu v∙n bốilấy đi thì l∙o dùng vật gì để ấp trứng?
Chúc Công Minh mỉm cười, nói:
- Rất đơn giản, chờ cho trứng thiên hạc nở xong thì cô nương sẽ mang chúng đi, đượcchứ?
An Tiểu Bình bái tạ, nói:
- Như vậy thì v∙n bối xin đa tạ trước!
Chúc Công Minh cười ha hả, nói:
- Cô nương đừng vội cám ơn, nên biết l∙o phu rộng tay như thế là còn vài điều chưanói đấy!
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Không lẽ l∙o tiền bối còn có điều kiện gì chăng?
- Không sai! L∙o phu tặng đôi kim tước này chẳng qua là có ý bỏ con săn sắt bắt concá rô mà thôi!
- Tiền bối nói thế nghĩa là sao?
- Thế này nhe, ba trứng hạc của l∙o phu không chắc đ∙ nở ra hết, nếu trứng không nở
được thì l∙o phu phải nhờ cô nương giúp đấy!
- V∙n bối hiểu rồi!
- Cô nương đ∙ hiểu thì tin là l∙o phu bỏ con săn sắt bắt con cá rô chứ?
- Không sai, v∙n bối tin là l∙o tiền bối quả nhiên không nói dối Nếu trung thiên hạckhông nở được thì e rằng v∙n bối phải tặng lại tiền bối một con thiên hạc thôi!
Chúc Công Minh cười hì hì nói:
- Cô nương thông minh lắm, nhưng xin đừng cười tư tâm của l∙o phu nghé
An Tiểu Bình nói:
- L∙o tiền bối không cần khách khí!
Phương Tuyết Nghi cũng mỉm cười, xen vào:
- L∙o tiền bối độc cứ trên đỉnh Thái Thất này thì ngày ba bửa cơm lo liệu thế nào?
Chúc Công Minh cười ha hả, nói:
- Ba ngày l∙o phu mới ăn một bửa nên vấn đề tự nhiên rất đơn giản, tiểu tử ngươikhông cần bận tâm chuyện này
Chúc Công Minh vừa dứt lời thì bỗng nhiên có tiếng hú dài từ dưới chân núi truyềnlên
An Tiểu Bình ngạc nhiên hỏi:
- Ai vậy nhỉ?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ không nhận ra tiếng của ai sao?
Trang 5Chúc Công Minh chau mày hỏi:
- Tiểu tử ngươi biết người này à?
Phương Tuyết Nghi mỉm cười, nói:
- Là Đại Mạc Quỷ Thủ Tống Phù đấy!
Chúc Công Minh ngạc nhiên hỏi lại:
- Tống thần thâu chăng?
Phương Tuyết Nghi gật đầu, nói:
- Không sai! Tiền bối cũng biết l∙o ta à?
Chúc Công Minh nói:
- Biết, nhưng đ∙ nhiều năm rồi không gặp
Nói đến đây thi Tống Phù đ∙ xuất hiện trên đỉnh Thái Thất Phương Tuyết Nghi liềncao giọng hỏi:
- Tống l∙o, có chuyện gì vậy?
Tống Phù đ∙ lên đến tuyệt đỉnh nhưng vì bọn Phương Tuyết Nghi đang ở trong hócnúi lại bị mấy phiến đá lớn che khuất nên l∙o vẫn chưa phát hiện ra Cho đến lúc TuyếtNghi lên tiếng hỏi thì l∙o mới tung mình lướt đến cho ba người Đồng thời l∙o buột miệngnói:
- L∙o đệ, các ngươi khiến l∙o phu tìm đến hụt hơi
Nói đến đây thì mục quang đ∙ nhìn thấy Chúc Công Minh nên l∙o lớn tiếng kêu lên:
- L∙o quái vật, là ngươi à?
Chúc Công Minh cười ha hả một tràng rồi nói:
- Thế nào? Không lẽ ngươi đến Tung Sơn được mà l∙o phu không đến được sao?Chuyện như thế đâu có gì phải ngạc nhiên?
Tống Phù bất giác đưa tay vò đầu và nói:
- Tuyệt lắm! Không ngờ l∙o quái vật ngươi cũng đến Tung Sơn này rồi, quý hoá, thật
là quý hoá!
Chúc Công Minh cười cười và nói:
- Thâu huynh đệ, mấy năm gần đây có phát tài không? Bao nhiêu kỳ trân bảo vật ở
đại nội lọt vào tay ngươi rồi?
Tống Phù lắc đầu, nói:
- L∙o thâu nhi ta đ∙ rửa tay giải nghệ năm năm rồi! L∙o quái vật ngươi đừng nói oancho người tốt!
Chúc Công Minh cười ha hả rồi nói:
- Thì ra ngươi đ∙ đổi nghề! Đáng mừng, đáng vui! Thế những năm qua ngươi phát tàibằng nghề gì?
Tống Phù mỉm cười, nói:
- Sống gửi nhà người, đun cơm thổi nước mà thôi!
Trang 6Chúc Công Minh ngạc nhiên nói:
- Làm hoả đầu quân à?
Tống Phù nói:
- Thế nào? Ngươi xem thường thủ nghệ của l∙o thâu nhi ta chăng?
Chúc Công Minh cười hì hì, nói:
- Không dám! Công phu làm bếp của l∙o thâu nhi ngươi có thể xưng là võ lâm nhấttuyệt, l∙o phu ta chỉ sợ không có phúc khẩu mà ăn thôi! Làm sao dám xem thuờng chứ?
Tống Phù cười khà khà, nói:
- L∙o quái vật, ngươi có muốn thưởng thức thủ nghệ của l∙o thâu nhi ta không?
- Đương nhiên là muốn rồi! Nhớ năm xưa thưởng thức món cá chép sông Hoàng Hà
do l∙o thâu nhi ngươi chế biến, bây giờ mỗi khi nhắc lại l∙o phu ta đều thèm nhỏ d∙i!
- Chuyện đó rất đơn giản, ngươi cùng ta đến Thiếu Lâm tự, l∙o thâu nhi ta sẽ chế biếnmón cá chép sông Hoàng Hà cho ngươi thưởng thức, thế nào?
- Nhất định là phải đi rồi! Nhưng hiện tại thì chưa được!
- Tại sao?
- Trong vòng bảy ngày tới, l∙o phu không thể rời tuyệt đỉnh Thái Thất, do vậy chuyện
đến Thiếu Lâm tự phải chờ bảy ngày sau mới tính được!
Tống Phù ngạc nhiên hỏi:
- L∙o quái vật ngươi còn có trò gì ở nơi này chăng? Tuyệt đỉnh Thái Thất có gì màlưu luyến?
Chúc Công Minh cười hì hì, nói:
- Bên trong tất phải có nguyên nhân, ngày sau ngươi sẽ tự biết! Hiện tại tốt nhất là
đừng đa vấn nữa!
Phương Tuyết Nghi thấy Tống Phù chưa nói lý do vì sao lên đây nên trong lòng hơibất an, Chúc Công Minh dứt lời thì chàng liền hỏi:
- Tống l∙o, Thiếu Lâm tự có biến cố gì không?
Tống Phù lắc đầu, nói:
- Không!
Phương Tuyết Nghi ngạc nhiên hỏi tiếp:
- Đ∙ vô sự thì tại sao l∙o lại tìm đến nơi này?
Tống Phù nói:
- L∙o phu ở trong Thiếu Lâm tự buồn n∙o ruột nên muốn tìm l∙o đệ ngươi tán hươután vượn, kết quả là tìm khắp nơi vẫn không thấy ngươi, do đó mới định lên tuyệt đỉnhThái Thất giải sầu, nào ngờ lại gặp các ngươi ở đây!
Lúc này Phương Tuyết Nghi mới yên tâm, chàng mỉm cười, nói:
- Thấy l∙o tiền bối bỗng nhiên xuất hiện ở nơi này, khiến v∙n bối kinh ngạc không ít!Tống Phù cười hì hì, nói:
Trang 7- Các ngươi làm thế nào mà gặp được Chúc l∙o quái nay? Không lẽ hắn đ∙ sớm ở trêntuyệt đỉnh Thái Thất này?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Không sai! Chúc l∙o nói với v∙n bối là l∙o đ∙ ở đây trên mười năm rồi!
Tống Phù nhìn qua Chúc Công Minh và hỏi:
- Thật không?
Chúc Công Minh cười hì hì nói:
- Đương nhiên là thật! L∙o phu đâu phải là hạng đầu trộm đuôi cướp gì mà sợ người
ta đến tìm sào huyệt bắt giải đến quan phủ? Vậy thì tại sao không nói sự thật chứ?
Tống Phù trợn tròn song mục, l∙o cười một tràng rồi nói:
- L∙o quái vật, những lời ngươi nói cứ như là gươm đao đâm vào bụng người khácvậy
Chúc Công Minh cười khà khà và nói:
- Không dễ nghe chăng? Vậy thì đừng nghe nữa là được
Tống Phù lắc đầu nói:
- Có lẽ cả đời này tôn giá cũng không thay đổi được tính khí
L∙o ngưng lại một lát rồi nói tiếp:
- Ngươi nói trong vòng bảy ngày không thể rời khỏi nơi này là sao vậy?
Chúc Công Minh cười cười và nói:
- Tiên cơ bất khả lậu, xin lỗi l∙o phu phải giữ bí mật này thôi
Vừa nói l∙o vừa nháy mắt ra hiệu cho Tuyết Nghi và Tiểu Bình
Tống Phù nghe vậy thì chau mày nói:
- L∙o quái vật ngươi mà cũng có bí mật à? L∙o thâu nhi ta thật là bất ngờ đấy
Chúc Công Minh cười hì hì nói:
- Xưa nay l∙o phu ta hành sự luôn thích gây bất ngờ cho thế nhân mà, nếu l∙o thâunhi có hứng thú thì h∙y chờ mà xem
Tống Phù nói:
- Đương nhiên rồi, Tống mỗ sẽ chờ để xem thử
Chúc Công Minh tiếp lời:
- Các ngươi bỗng nhiên tụ hội tại Thiếu Lâm tự, ngoài chuyện Ngũ Ma còn cóchuyện gì khác không?
Tống Phù ngạc nhiên nói:
- Chuyện Ngũ Ma vẫn chưa đủ để làm thiên hạ mất ăn mất ngủ sao?
Chúc Công mỉm cười lớn một tràng rồi nói:
- Chỉ có năm tên tiểu quỷ ngông cuồng làm chuyện rồ dại mà cũng khiến cho cácngươi phải mất ăn mất ngủ thì quả thật l∙o phu ta tức cười chết đi được
Trang 8Xem ra Chúc l∙o là nhân vật cực kỳ tự thị.
Tống Phù cười nhạt một tiếng rồi nói:
- Mấy năm không gặp mà xem ra khẩu khí của l∙o quái vật ngươi thay đổi nhiều quá.Chúc Công Minh nói:
- Chuyện này có gì lạ đâu? Ba ngày không gặp đ∙ phải lau mặt mới nhận ra nhau, l∙ophu vá Tống thần thâu ngươi đ∙ hai mươi năm không gặp thì đương nhiên là phải có nhiềuchỗ khác hơn trước rồi
Tống Phù thầm nghĩ:
- Tuy l∙o quái vật này thích nói khoác nhưng nếu có thể khích l∙o ta tái xuất giang hồthì thật là đại phúc cho võ lâm
Nghĩ đoạn l∙o liền nói:
- Nghe khẩu khí có vẻ l∙o quái vật ngươi chẳng xem Ngũ Ma ra gì cả, phải thếkhông?
Chúc Công Minh chậm rải nói:
- Đúng vậy! Thế nào l∙o thâu nhi ngươi sợ bọn chúng lắm chăng?
Chúc Công Minh trợn trừng song mục lên quát hỏi:
- Ngươi nói l∙o phu không cao minh hơn bao nhiêu à?
- Đúng vậy!
- Được, chỉ cần Ngũ Ma đến trước mặt l∙o phu thì l∙o phu sẽ cho ngươi xem vài thủ
đoạn giáng ma của l∙o phu
- Chờ người ta đến nơi rồi l∙o quái vật ngươi mới dám thi thố tài năng, như vậy màcũng xuất khẩu đại ngôn được sao?
Chúc Công Minh ngẫn người giây lát rồi hỏi:
- Ngươi muốn làm thế nào mới gọi là cao minh hơn người?
Tống Phù cười ha hả rồi nói:
- Nếu là chỗ l∙o thâu nhi ta thì phải tung hoành thiên hạ, đi khắp chân trời góc biểntìm từng nhân vật trong Ngũ Ma ma trừ đi
Chúc Công Minh hỏi lại:
Trang 9- Ngươi muốn l∙o phu hạ sơn tìm bọn chúng à?
Tống Phù nghiêm giọng nói:
- Không sai! Sợ rằng ngươi không có can đảm như thế?
Chúc Công Minh phá lên cười một tràng sang sảng rồi nói:
- Nếu l∙o phu không có can đảm như thế thì e rằng đương kim võ lâm cũng không cónhân vật thứ hai
Phương Tuyết Nghi và An Tiểu Bình nghe hai l∙o đối đáp mà cười thầm trong bụng,bọn họ đều biết Tống Phù đang dùng kế khích tướng để khích Chúc Công Minh xuất sơn,nhưng Tống Phù đâu ngờ rằng Chúc Công Minh đ∙ hứa với hai người là không bao lâunữa l∙o sẽ hạ sơn thật sự
Tuy cảm thấy tức cười nhưng hai người rất kính phục dụng tâm của Tống Phù, do vậy
mà không người nào lên tiếng nói rõ ra
Lúc này Tống Phù mỉm cười nói:
- L∙o quái vật, ngươi tự đánh giá mình quá cao rồi đấy
- Khá lắm! Quả nhiên là l∙o thâu nhi ngươi coi thường l∙o phu rồi
- Không phải l∙o thâu nhi ta xem thường l∙o quái vật ngươi! Nhưng thực tế là ngươi Chỉ giỏi nói mà không tự làm
- Không sai! Chỉ đơn giản như vậy thôi
- Được! Dù sao thì l∙o phu cũng đ∙ hứa với Phương tiểu tử và An cô nương kia, vàingày sau l∙o phu sẽ hạ sơn
- Cái gì? Ngươi đ∙ hứa hạ sơn với bọn chúng à?
- Không sai! Chuyện này có gì không phải chăng?
Tống Phù lắc đầu nói:
- Không có gì
L∙o nhìn qua đôi thiếu niên nam nữ, Phương-An và nói tiếp:
Trang 10- Nhị vị l∙o đệ thật là uổng công của l∙o phu ta rồi.
Phương Tuyết Nghi mỉm cười nói:
- Xin Tống l∙o chớ trách, bọn v∙n bối chỉ cảm thấy rằng, dù Chúc l∙o tiền bối hứa sẽhạ sơn nhưng phải chờ rất lâu sau, vì thế nếu Tống l∙o có thể khuyên Chúc l∙o tiền bối hạsơn sớm vài ngày thì chẳng tốt hơn sao?
Tống Phù nói:
- L∙o đệ ngươi đánh giá cao l∙o thâu nhi ta rồi! Chỉ đáng tiếc là l∙o quái vật này vẫnchờ mấy ngày sau mới chịu hạ sơn Chuyện này khiến l∙o phu ta cảm thấy thật là kỳ quái
An Tiểu Bình mỉm cười nói:
- Tống l∙o chớ lấy làm kỳ quái, chuyện này tất có đạo lý bên trong và v∙n bối đ∙ biết
rõ rồi
Tống Phù hỏi:
- Nguyên do tại sao?
An Tiểu Bình nói:
- V∙n bối đ∙ biết nhưng nhất thời không tiện nói ra, xin Tống l∙o chớ đa vấn nữa
Tống Phù hơi ngạc nhiên nhưng cũng gật đầu nói:
- Được! L∙o phu sẽ không hỏi nữa
Đột nhiên nghe Chúc Công Minh nói:
- Xin chư vị im lặng cho, l∙o phu phát hiện có người lên núi đấy
Phương Tuyết Nghi kinh ngạc thầm nghĩ:
- Không lẽ l∙o quái vật này đ∙ luyện được thiên nhĩ thông?
Vừa nghĩ chàng vừa ngưng thần nghe rồi bất giác đứng lên định ra khỏi hốc núi xemthử Nhưng Chúc Công Minh nhanh tay giữ lại và nói:
- Không cần ra ngoài, nếu người này là nhân vật trong Ngũ Ma thì l∙o phu sẽ ra tayứng phó trước
Lời chưa dứt thì quả nhiên có tiếng bước chân vang lên Quần hùng đều im hơi lặngtiếng đứng nép vào vách đá, song mục đều quét ra ngoài quan sát Chẳng bao lâu sau thì
đột nhiên có một bóng người phi như bay lên tuyệt đỉnh Thái Thất Người này giương mắtnhìn xung quanh đỉnh núi và buột miệng tự nói:
- Quái lạ! Rõ ràng là có người trên này, thế tại sao l∙o phu truy lên thì chẳng thấybóng ma nào cả?
Nghe âm giọng thì có thể nhận biết là người này đ∙ khá cao niên và cũng rất lạ
Phương Tuyết Nghi nhìn qua Tống Phù như muốn ngầm hỏi l∙o có nhận biết đượcngười này là nhân vật nào không Nhưng Tống Phù ngơ ngác lắc đầu, rõ ràng một nhânvật kinh lịch giang hồ như l∙o song vẫn không biết người này là ai
Phương Tuyết Nghi nhướng đôi mày kiếm rồi bật đứng lên định phóng ra ngoài xemthử kẻ đến là nhân vật nào, nhưng Chúc Công Minh vội xuất thủ giữ chàng lại và dùngthuật truyền âm nói:
- Tiểu tử, không được manh động!
Trang 11Tuy lòng hiếu kỳ thôi thúc rất mạnh nhưng thấy thần sắc của Chúc Công Minh rấtnghiêm trọng nên Phương Tuyết Nghi đành ngồi xuống lại.
Lúc này Chúc Công Minh đưa tay vỗ cho đầu tóc vốn như tổ quạ rối thêm lên, kế đól∙o nhanh chóng lấy chiếc rìu và thanh kiếm dắt bên ngươi cất vào một mô đá rồi mớingồi ngay ngắn trở lại L∙o quét mục quang nhìn qua ba người rồi dùng thuật truyền âmnói:
- Lát nữa nếu l∙o nhân kia hỏi l∙o phu là ai thì các vị h∙y nói rằng, l∙o phu là á CáiHoàng Xung - một vị trưởng l∙o thất tung của Cái Bang nhé!
Bọn họ không hiểu tại sao Chúc Công Minh phải đóng kịch như thế nhưng trong thầnthái nghiêm túc của l∙o thì tất phải có lý do quan trọng nên ai nấy đều lẳng lặng gật đầu.Không đầy một khắc sau thì bỗng nhiên có một l∙o nhân râu tóc bạc phơ xuất hiệntrước cửa hốc núi
Phương Tuyết Nghi ngưng thần quan sát thì thấy người này có thân hình vừa cao vừa
ốm, toàn thân mặc trường bào màu lam, trong có vẻ cũ kỷ chắp vá được giặt rất sạch sẽtươm tất Thần sắc của l∙o này trông vỏ vàng nhưng thần quang phát ra từ song mục tựanhư hai ngọn đèn rực sáng
Lam bào l∙o nhân dừng chân trước hóc núi rất ngạc nhiên, hình như l∙o không ngờnơi này lại có nhiều người như thế Nhưng ngay sau đó l∙o cất bước đi vào trong, mụcquang quét qua bốn khuôn mặt và lạnh lùng hỏi:
- Các ngươi là ai?
Khẩu khí rất trịch thượng, khiến An Tiểu Bình cảm thấy nộ khí dâng trào lên, nếuChúc Công Minh không kịp thời đưa mắt nhìn thì nàng đ∙ khai khẩu rồi
Phương Tuyết Nghi bình tỉnh cung thủ, nói:
- L∙o trượng hỏi bốn người bọn tại hạ phải không?
Lam bào l∙o nhân nói:
- Không phải các ngươi thì còn ai nữa?
Phương Tuyết Nghi mỉm cười, nói:
- Xin l∙o trượng chớ tức khí, có chuyện gì h∙y ngồi xuống rồi nói cũng không muộn!Lam bào l∙o nhân cười nhạt một tiếng, l∙o chú mục nhìn Chúc Công Minh và hỏi:
- Người này là ai? Danh xưng thế nào?
Trong bốn người mà l∙o ta chỉ hỏi mỗi một Chúc Công Minh, điều này chứng tỏ Lambào l∙o nhân đến đây là có mục đích!
Phương Tuyết Nghi mỉm cười, nói:
- L∙o trượng muốn hỏi l∙o cuồng tử này chăng?
Lam bào l∙o nhân ngạc nhiên hỏi lại:
- Hắn là cuồng tử?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Không chỉ là cuồng mà còn là một l∙o câm nữa đấy!
Trang 12Lam bào l∙o nhân ngẫn người, thần thái lộ vẻ không tin.
Tuyết Nghi thấy đối phương không nói thì liền mỉm cười, nói tiếp:
- Thế nào? L∙o trượng không tin chăng?
Lam bào l∙o nhân nói:
- L∙o phu không tin!
Tuyết Nghi chậm rải nói:
- L∙o trượng có thể lên tuyệt đỉnh Thái Thất mà chỉ mặc đơn bào thế nầy, tất phải làmột nhân vật trong võ lâm?
Lam bào l∙o nhân cười nhạt, nói:
- Phải thì sao nao?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Thế l∙o trượng có biết đại danh Cái Bang trong võ lâm không?
Lam bào l∙o nhân nói:
- Cái Bang à? Đó cũng gọi là đại danh sao? Hừ
Phương Tuyết Nghi ngầm thất kinh, chàng nghĩ:
- L∙o này là ai mà xem thường Cái Bang như thế? Nếu vậy thì bốn chữ á Cái HoàngXung làm sao có thể hù doạ được l∙o ta?
Nghĩ thế nhưng ngoài miệng chàng nói:
- Khẩu khí của l∙o trượng quả nhiên không nhỏ!
Lam bào l∙o nhân nói:
- Không sai! Nam Hoa Thần Cái gặp l∙o phu còn phải khấu đầu, huống hồ là bọn đệ
tử của hắn!
Phương Tuyết Nghi chau mày nói:
- L∙o trượng đ∙ cao hơn Bang chủ Cái Bang một bậc như vậy thì có lẽ l∙o trượng làmột vị trưởng l∙o được tôn kính của Cái Bang?
Lam bào l∙o nhân nộ khí quát lớn:
- Ai bảo l∙o phu là trưởng l∙o của Cái Bang? Tiểu tử, lẽ nào ngay cả đại danh Võ lâmNhất Quái mà các ngươi cũng chưa từng nghe?
Thì ra, trong lúc tức khí l∙o nhân này đ∙ tự khai báo danh hiệu Phương Tuyết Nghi
và An Tiểu Bình tuy cảm thấy bốn chữ Võ lâm Nhất Quái hơi kinh h∙i nhưng vì bọn họchưa từng nghe nói nên sự kinh động không bằng Tống Phù
Lam bào l∙o nhân thì hai tay chống xuống đất như muốn bật người phóng đi vậy!
Phương Tuyết Nghi thản nhiên mỉm cười, nói:
- Võ lâm Nhất Quái là danh hiệu của l∙o trượng à?
Lam bào l∙o nhân thấy bốn người này nghe danh hiệu của mình mà không kinh hồnkhiếp vía như l∙o tưởng thì cũng cảm thấy bất ngờ, l∙o nộ khí nói:
- Không sai! L∙o phu là Võ lâm Nhất Quái Tân Bá Công!