Chỉ nghe Thuyết Bất Đắc trầm giọng nói: - Tiểu tử, để ta cho ngươi hay, ta là Bố Đại Hòa Thượng Thuyết BấtĐắc1, người đi sau ta kia là Thiết Quan đạo nhân Trương Trung, còn 1 Bố Đại Hò
Trang 2CHƯƠNG 19
HỌA KHỞI TIÊU TƯỜNG PHÁ KIM THANG
Trương Vô Kỵ lại bị người nọ xách lên nhảy lên cao một lần nữa, bỗngnghe từ xa có người gọi:
- Thuyết Bất Đắc, sao giờ này ngươi mới đến?
Người đang vác Trương Vô Kỵ trả lời:
- Trên đường ta gặp một chuyện nhỏ Vi Nhất Tiếu đã đến chưa?Người ở xa xa kia nói:
- Chưa thấy đâu, thật là kỳ quái, cả y mà cũng đến trễ nữa ThuyếtBất Đắc, ngươi có gặp y chưa?
Hai người vừa hỏi nhau vừa tiến tới gần Trương Vô Kỵ thầm lạ lùng:
“Thì ra người này tên là Thuyết Bất Đắc, thành thử khi ta hỏi y tên gì, ynói là Thuyết Bất Đắc, hỏi thêm tại sao không nói được, y trả lời ThuyếtBất Đắc tức là Thuyết Bất Đắc, còn gì mà phải hỏi Sao lại có người cócái tên quái lạ đến thế?” Chàng nghĩ tiếp: “Y cũng ước hẹn với Vi NhấtTiếu gặp nhau, không biết Châu Nhi có sao không? Y là bạn của Vi NhấtTiếu, không biết y sẽ làm gì mình đây?”
Lại nghe Thuyết Bất Đắc nói:
- Thiết Quan đạo huynh, bọn mình đi kiếm Vi huynh, tôi e hắn ta gặprắc rối gì rồi
Thiết Quan đạo nhân nói:
- Thanh Dực Bức Vương vừa dè dặt, vừa thông minh, võ công tráctuyệt, làm sao gặp rắc rối được?
Thuyết Bất Đắc nói:
- Tôi vẫn nghĩ có chuyện gì chẳng lành
Bỗng từ dưới sơn cốc có tiếng người vọng lên, kêu lớn:
Trang 3- Tên hòa thượng thối tha Thuyết Bất Đắc, tên mọi già Thiết Quan,mau xuống giúp ta một tay, nguy lắm rồi, nguy lắm rồi.
Thuyết Bất Đắc cùng Thiết Quan đạo nhân cùng kinh hoảng:
- Chu Điên đó, chẳng biết chuyện gì nguy không biết nữa?
Thuyết Bất Đắc lại nói:
- Chắc là y bị thương, nếu không sao giọng có vẻ yếu thế?
Oâng ta không đợi Thiết Quan đạo nhân trả lời, liền vác Trương Vô Kỵnhảy trở xuống Thiết Quan đạo nhân chạy theo sau, bỗng nói:
- Ồ, Chu Điên cõng ai thế kia? À, Vi Nhất Tiếu
Thuyết Bất Đắc kêu lớn:
- Chu Điên đừng quýnh, bọn ta lại giúp ngươi đây
Chu Điên chửi:
- Có quýnh cái con khỉ mốc, ta quýnh đâu mà quýnh? Con dơi hútmáu sắp chết thì có
Thuyết Bất Đắc hốt hoảng nói:
- Vi huynh sao thế, bị thương chăng?
Nói xong lại càng chạy nhanh hơn Trương Vô Kỵ nằm trong cái túi,chẳng khác gì đằng vân giá vụ, nhịn không nổi phải kêu khẽ:
- Tiền bối, ông tạm thả tôi xuống, việc cứu người khẩn thiết hơn.Thuyết Bất Đắc đột nhiên nhắc cái túi lên, tại không trung quay luôn bavòng, Trương Vô Kỵ giật mình kinh hãi, nếu như ông ta thả tay quăng cáitúi đi, hậu quả không biết đâu mà lường
Chỉ nghe Thuyết Bất Đắc trầm giọng nói:
- Tiểu tử, để ta cho ngươi hay, ta là Bố Đại Hòa Thượng Thuyết BấtĐắc1, người đi sau ta kia là Thiết Quan đạo nhân Trương Trung, còn
1 Bố Đại Hòa Thượng là một nhà sư Trung Hoa đời nhà Lương, hình dáng mập mạp, thường mang một cái túi vào chợ xin, rồi bố thí lại cho người khác, có thể coi như một thứ ông già Noel của Phật giáo Theo truyền thuyết, ông là một bồ tát hóa thân, xuất hiện ở nhiều nơi, nhiều thời kỳ Nước ta có ông Ba
Trang 4người đang nói ở dưới kia là Chu Điên2 Ba người chúng ta, cộng thêmLãnh Diện tiên sinh Lãnh Khiêm, Bành hòa thượng Bành Oánh Ngọclà Ngũ Tản Nhân3 của Minh Giáo Ngươi có biết Minh giáo chăng?Trương Vô Kỵ đáp:
- Biết chứ Thì ra đại sư cũng là người trong Minh giáo
Thuyết Bất Đắc nói:
- Ta và Lãnh Khiêm không thích giết người, Thiết Quan đạo nhân,Chu Điên, và Bành hòa thượng trước nay giết người không nháy mắt.Nếu như bọn họ biết được ngươi nằm trong cái túi Càn Khôn Nhất Khícủa ta, thích là có thể ra tay bất cứ lúc nào, ngươi sẽ nát như bùn ngay.Trương Vô Kỵ đáp:
- Tôi đâu có đắc tội gì với quí giáo, sao lại …
Thuyết Bất Đắc nói:
- Bọn Thiết Quan đạo nhân giết người, có cần phải hỏi có tội haykhông có tội đâu? Từ rày về sau, nếu ngươi còn muốn sống, nằm ởtrong túi thì đừng có nói một câu nào, biết chưa?
Trương Vô Kỵ gật đầu Thuyết Bất Đắc hỏi:
- Sao ngươi không trả lời?
Trương Vô Kỵ đáp:
- Thì đại sư bảo tôi không được nói một câu nào mà
Thuyết Bất Đắc mỉm cười, nói:
- Ngươi biết như thế là tốt lắm … A, Vi huynh sao thế?
Câu sau cùng là ông ta nói với Chu Điên Bỗng nghe Chu Điên líu cảlưỡi nói:
- Y … y … nguy lắm, nguy lắm rồi
Thuyết Bất Đắc nói:
2 Cũng là một nhân vật có thật, tính hoạt kê, được coi như một vị tiên.
Trang 5- Ồ, ngực Vi huynh vẫn còn hơi ấm, Chu Điên, có phải ngươi cứu yđến đây không?
Chu Điên đáp:
- Còn đếch gì nữa, chẳng lẽ y cứu ta lại đây à?
Thiết Quan đạo nhân nói:
- Chu Điên, ngươi cũng bị thương ư?
Chu Điên nói:
- Ta gặp con dơi hút máu nằm ngay đơ bên cạnh đường, đông cứngkhông còn thở một ly nào nữa Ta thật đúng là ăn cướp lại mở lòngthương người, vận khí giúp y, biết đâu là âm độc trong người con dơihút máu thật là lợi hại, nên mới ra nông nỗi này
Thuyết Bất Đắc nói:
- Chu Điên, lần này ngươi quả là làm được một điều tốt thật
Chu Điên nói:
- Điều tốt điều dở cái gì chẳng biết, con dơi hút máu vừa hiểm độcvừa cổ quái, từ trước tới nay gã vốn không vừa mắt ta, nhưng lần này ylại làm một điều thật hợp ý Chu Điên này, thành thử ta mới thò tay racứu Ngờ đâu cứu chưa được con dơi hút máu, hàn độc đã vào người,thế là chính cái mạng mình cũng đi theo y luôn thể
Thiết Quan đạo nhân kinh hoảng hỏi:
- Ngươi bị thương nặng đến thế sao?
Chu Điên nói:
- Báo ứng, báo ứng Con dơi hút máu và Chu Điên bình sinh khônglàm điều tốt bao giờ, có biết đâu vừa làm điều thiện là đại nạn đếnngay
Thuyết Bất Đắc hỏi:
- Thế Vi huynh làm được điều gì tốt?
Chu Điên nói:
Trang 6- Y kích dẫn nội lực, âm hàn phát tác, đúng ra chỉ cần uống máungười là chế ngự được Ngay bên cạnh y có một cô gái nhỏ, vậy mà ycam chịu chết chứ không hút máu cô ta Chu Điên này thấy thế mớibảo: “Chao ôi không xong, con dơi hút máu làm điều ngược đời, ChuĐiên cũng phải phá lệ làm điều trái khoáy, cứu y một lần”.
Trương Vô Kỵ nghe nói Vi Nhất Tiếu chưa hút máu Châu Nhi, thậtmừng không sao kể xiết Thuyết Bất Đắc thò tay ra sao vỗ trên bao vảimột cái, hỏi thêm:
- Thế cô bé đó là ai?
Chu Điên nói:
- Ta cũng hỏi con dơi hút máu câu đó, y nói đó là cháu nội của lãogià Bạch Mi Y nói việc trước mắt là Minh giáo gặp nạn, tất cả mọingười phải đồng tâm hiệp lực, thành thử không thể nào hút máu cô tađược
Thuyết Bất Đắc và Thiết Quan đạo nhân cùng vỗ tay nói:
- Chính là như thế Bạch Mi, Thanh Dực hai vương bắt tay nhau,thanh thế của Minh giáo sẽ lên rất lớn
Thuyết Bất Đắc tiếp lấy thân hình Vi Nhất Tiếu, kinh hoàng nói:
- Y toàn thân lạnh ngắt, làm sao bây giờ?
Chu Điên nói:
- Thấy chưa, ta đã bảo các ngươi mừng sớm quá, cái mạng của condơi hút máu mười phần chết chín rồi, một con dơi chết nắm tay vớiBạch Mi Ưng Vương thì Minh giáo cũng có ra cái gì đâu?
Thiết Quan đạo nhân nói:
- Các ngươi chờ ở đây, để ta hạ sơn kiếm một người sống lên cho ViNhất Tiếu uống no máu là xong
Nói xong tung mình chạy xuống núi Chu Điên kêu lên:
- Khoan đã nào Thằng mọi Thiết Quan ơi, ở đây là chỗ hoang vắng,đợi ngươi tìm được người, Vi Nhất Tiếu đã thành Vi Bất Tiếu rồi Cáixác chết mà còn biết cười, thì thật là gớm quá Thuyết Bất Đắc, đemgã tiểu tử nằm trong bao của ngươi ra cho Vi huynh làm thịt là xong
Trang 7Trương Vô Kỵ kinh hãi: “Thì ra bọn họ đã nhìn thấy ta trốn trong cái túivải này rồi”.
Thuyết Bất Đắc nói:
- Không được, người này có ơn với bản giáo, Vi Nhất Tiếu mà giết y,Ngũ Hành Kỳ thể nào cũng sẽ thí mạng với Vi huynh đó
Oâng ta đem chuyện Trương Vô Kỵ đem thân ra chịu ba chưởng của DiệtTuyệt sư thái, cứu được mấy chục mạng của Nhuệ Kim Kỳ kể sơ qua, rồinói:
- Chuyện như thế, Ngũ Hành Kỳ lẽ nào không một lòng kính phục gãtiểu tử này hay sao?
Thiết Quan đạo nhân hỏi:
- Thế ngươi bắt y bỏ vào trong bao, một món hàng quí giá như thế,chắc định thu phục Ngũ Hành Kỳ chứ gì?
Thuyết Bất Đắc nói:
- Không nói được, không nói được Nói tóm lại, bản giáo tứ phân ngũliệt, bây giờ đại nạn trước mắt, Thiên Ưng giáo từ xa đến tương trợ,vậy mà Ngũ Hành Kỳ lại lôi chuyện thù xưa ra trả, đánh nhau một trậntơi bời hoa lá Chúng mình phải đồng tâm hiệp lực mới mong khỏi bịtiêu diệt Người trong túi này có lợi cho việc người của các lộ bản giáonắm tay nhau, không còn nghi ngờ gì nữa
Oâng ta nói xong, giơ tay phải đè vào huyệt Linh Đài sau lưng Vi NhấtTiếu, vận khí giúp y đề ngự hàn độc Chu Điên thở dài:
- Thuyết Bất Đắc, ngươi vì bạn bè mà hết lòng, không cần nói làm gì.Thế nhưng cũng nên cẩn thận coi chừng cái mạng của mình nữa đấy.Thiết Quan đạo nhân nói:
- Để ta giúp một tay
Y giơ tay đè lên tay Thuyết Bất Đắc, hai luồng nội lực đồng thời tuônvào cơ thể Vi Nhất Tiếu Qua độ một bữa ăn, Vi Nhất Tiếu rên lên mộttiếng nhỏ, tỉnh lại, nhưng răng vẫn đánh vào nhau lập cập, hiển nhiên vẫncòn lạnh lắm, run run nói:
Trang 8Y không nói lời cảm ơn Thuyết Bất Đắc, vì hai người vốn là chỗ thâmgiao, miệng nói ra lời đạo tạ e cũng bằng thừa Thiết Quan đạo nhân cônglực thâm hậu, nhưng bị âm độc trong thân thể Vi Nhất Tiếu đẩy trở ra, hếtsức chống lại nên không thể mở miệng được, Thuyết Bất Đắc cũng tìnhtrạng y như thế.
Bỗng nghe từ phía ngọn núi phía đông vọng tới tình tang mấy tiếng đàn,xen vào là một tiếng hú thanh thoát Chu Điên nói:
- Lãnh Diện tiên sinh và Bành hòa thượng tìm đến rồi
Y lớn tiếng kêu:
- Lãnh Diện tiên sinh, Bành hòa thượng, có người bị thương, cácngươi mau qua đây
Tiếng đàn bên kia nghe tính tang một tiếng, ý nói đã nghe thấy rồi Bànhhòa thượng liền hỏi:
- Ai … bị … thương … thế …
Thanh âm truyền ra thật xa, vang động tiếng vọng từ sơn cốc Y lại hỏi:
- Rốt ráo ai là người bị thương? Thuyết Bất Đắc không sao chứ? ThiếtQuan huynh thì sao? Chu Điên, sao giọng ngươi trung khí bất túc?
Y hỏi một câu lại nhảy tới gần thêm vài trượng, đến khi hỏi xong, thì đãtới ngay bên cạnh, kinh hãi kêu lên:
- Chao ôi, thì ra Vi Nhất Tiếu bị thương
Chu Điên nói:
- Ngươi hoảng hoảng hốt hốt, đúng là người chưa gấp thì mình đãgấp Lãnh Diện huynh, ngươi lại đây tính thử xem sao nào
Câu sau cùng là nói với Lãnh Diện tiên sinh Lãnh Khiêm Lãnh Khiêmhừm một tiếng, không trả lời Y biết Bành hòa thượng sẽ hỏi kỹ đầu đuôi,mình chỉ việc tập trung tinh thần lắng nghe là đủ Quả nhiên Bành hòathượng hỏi rối rít, hết câu này sang câu khác, Chu Điên lại trả lời bátnháo, chẳng đầu đuôi, đến khi y nói xong, Thuyết Bất Đắc và Thiết Quanđạo nhân đã vận khí xong Bành hòa thượng và Lãnh Khiêm liền vận nộilực, chia ra giúp Vi Nhất Tiếu và Chu Điên giải trừ hàn độc
Trang 9Đến khi Vi, Chu hai người nguyên khí hồi phục được một chút, Bành hòathượng nói:
- Ta từ hướng đông bắc tới, nghe tin chưởng môn phái Thiếu Lâm làKhông Văn đích thân cùng các sư đệ Không Trí, Không Tính cùng cácđệ tử hơn một trăm người đang tiến về Quang Minh Đính tham dự vàoviệc vây đánh bản giáo
Lãnh Khiêm nói:
- Chính đông, Võ Đương ngũ hiệp
Y nói năng hết sức đơn giản, dù có chặt đầu y cũng không nói thừa mộtcâu, một chữ nào Chỉ sáu chữ nhưng ý tứ rõ ràng là “Phía chính đông cóVõ Đương ngũ hiệp đến đánh” Cho đến cả Võ Đương ngũ hiệp gồmnhững ai, thì tất cả đều biết là gồm Tống Viễn Kiều, Du Liên Châu,Trương Tùng Khê, Ân Lê Đình và Mạc Thanh Cốc, không cần phải dàidòng
Bành hòa thượng nói:
- Sáu phái chia nhau ra đến đánh chúng ta, mỗi lúc thắt chặt vòngvây Ngũ Hành kỳ đã tiếp chiến mấy trận, tình thế thật là bất lợi, kếtrước mắt, bọn mình chỉ còn có nước lên Quang Minh Đính thôi
Chu Điên giận dữ nói:
- Nói gì nghe thối như rắm chó thế Thằng khốn Dương Tiêu khôngđến cầu mình, Ngũ Tản Nhân việc quái gì phải lên trên đó?
Bành hòa thượng nói:
- Chu Điên, nếu như sáu môn phái công phá Quang Minh Đính, dậptắt thánh hỏa thì mình có còn đáng mặt làm người nữa không? DươngTiêu đắc tội với Ngũ Tản Nhân thì có lỗi đã đành, nhưng mình lên tiếpviện Quang Minh Đính là vì Minh giáo, có phải vì Dương Tiêu đâu.Thuyết Bất Đắc cũng nói:
- Lời của Bành hòa thượng đúng lắm Dương Tiêu tuy vô lễ, nhưng hộgiáo là việc lớn, thù riêng là chuyện nhỏ
Chu Điên chửi:
Trang 10- Thối quá, thối quá Hai con lừa trọc này ăn nói thối quá, không chịunổi Thiết Quan đạo nhân, năm xưa Dương Tiêu đánh vỡ vai trái ngươi,ngươi có còn nhớ không?
Thiết Quan đạo nhân trầm ngâm rồi nói:
- Hộ giáo ngự địch là chuyện lớn Còn món nợ cũ của Dương Tiêu,đợi khi đuổi được ngoại địch rồi mình sẽ thanh toán sau Khi đó cả nămngười trong Ngũ Tản Nhân liên thủ thì thể nào y cũng phải cúi đầu.Chu Điên hứ một tiếng nói:
- Lãnh Khiêm, còn ngươi thì sao?
Lãnh Khiêm đáp:
- Cùng đi
Chu Điên nói:
- Ngươi cũng chịu khuất phục Dương Tiêu ư? Năm xưa bọn ta đã lậptrọng thệ là từ nay chuyện của Minh giáo, Ngũ Tản Nhân sẽ thõng taykhông nhúng vào Không lẽ những gì nói trước đây không đếm xỉa gìcả hay sao?
Lãnh Khiêm đáp:
- Bỏ hết
Chu Điên giận quá, đứng phắt dậy nói:
- Các ngươi ăn nói không giữ lời, chứ ta nhất định không bỏ
Thiết Quan đạo nhân nói:
- Sự việc không thể trì hoãn, mình mau lên Quang Minh Đính ngay.Bành hòa thượng khuyên Chu Điên:
- Điên huynh, năm xưa tất cả vì chuyện tranh lập giáo chủ nên mớigiở mặt thành thù hận, Dương Tiêu dĩ nhiên bụng dạ nhỏ nhen, nhưngnghĩ cho kỹ, Ngũ Tản Nhân cũng có chỗ không phải …
Chu Điên nổi cọc:
- Nói lếu nói láo, bọn Ngũ Tản Nhân mình có người nào muốn làmgiáo chủ đâu mà sai trái?
Trang 11Thuyết Bất Đắc nói:
- Chuyện cũ của bản giáo đúng sai thế nào, nói qua nói lại hàng nămhàng tháng cũng chưa minh bạch được Chu Điên, ta hỏi ngươi, ngươicó phải là đệ tử của Minh Tôn Hỏa Thánh của Minh giáo không?
Chu Điên đáp:
- Cái đó còn phải hỏi nữa?
Thuyết Bất Đắc nói:
- Bây giờ bản giáo đại nạn đương đầu, bọn ta nếu khoanh tay ngồinhìn, mai này chết đi, mặt mũi nào gặp lại Dương giáo chủ và bái kiếnMinh Tôn4 Ngươi nếu sợ lục đại phái thì cứ việc đi khỏi, bọn ta ở trênQuang Minh Đính đánh cho tới chết, tuẫn giáo rồi ngươi đến thu tàn cốtvậy
Chu Điên nhảy nhổm lên, giơ chưởng đánh thẳng vào mặt Thuyết BấtĐắc:
- Thối lắm
Chỉ nghe một tiếng bốp ròn tan, Thuyết Bất Đắc đã bị đánh một chưởngthật mạnh Y lặng lẽ há miệng nhả ra mấy cái răng bị đánh gãy, khôngnói một tiếng, nhưng một bên má từ trắng sang đỏ, từ đỏ sang tím bầm,sưng vù lên
Bọn Bành hòa thượng đều kinh hãi, còn Chu Điên cũng đứng chết trân.Nên biết võ công của Thuyết Bất Đắc so với Chu Điên hai bên ngangngửa, Chu Điên thuận tay đánh ra, chỉ cần y đỡ đòn hay né tránh, thìkhông cách nào có thể đánh trúng được Nào ngờ y cứ để mặc kệ nêntrúng phải chưởng này bị thương không nhẹ Chu Điên đâu ngờ ra nôngnỗi đó, kêu lên:
- Thuyết Bất Đắc, ngươi đánh lại ta đi, ngươi không đánh ta thì khôngphải là người
Thuyết Bất Đắc cười nhạt:
- Ta có khí lực, giữ lại để đánh kẻ địch, đánh bên mình để làm gì?
Trang 12Chu Điên giận dữ, giơ tay lên, tự đánh vào mặt mình một chưởng thậtmạnh, nghe bộp một cái cũng nhả ra mấy cái răng Bành hòa thượng kinhhãi nói:
- Chu Điên, ngươi làm trò quỉ gì thế?
Chu Điên hậm hực nói:
- Ta lỡ tay đánh Thuyết Bất Đắc, bảo y đánh lại, y không đánh, thì taphải tự mình đánh mình chứ sao
Thuyết Bất Đắc nói:
- Chu Điên, anh với tôi tình như anh em ruột thịt, bốn người chúng tôilên Quang Minh Đính một phen tử chiến, bây giờ là lúc chúng mìnhsinh ly tử biệt, một chưởng anh đánh tôi có đáng gì đâu?
Chu Điên trong lòng khích động, khóc òa lên, nói:
- Tôi cũng lên Quang Minh Đính Món nợ cũ của Dương Tiêu, tạmthời để đó đã
Bành hòa thượng mừng quá, nói:
- Có thế mới là anh em chứ
Trương Vô Kỵ nằm trong túi vải, những gì họ nói với nhau chàng đềunghe rõ, nghĩ thầm: “Năm người này võ công cực cao, điều đó không cònphải nói nữa Cái khó là cả năm người đều nghĩa khí thâm trọng, trongMinh giáo cao nhân không phải là ít, không lẽ ai cũng là tà ma ngoại đạocả hay sao?”
Chàng còn đang suy nghĩ, bỗng thấy thân thể di động, có lẽ Thuyết BấtĐắc lại vác mình chạy lên Quang Minh Đính Chàng biết tin Châu Nhikhông sao rồi, trong lòng không còn khắc khoải, chuyện chàng quan hoàilúc này chỉ là việc sáu môn phái vây đánh Quang Minh Đính, không biếtcục thế ra sao Chàng lại nghĩ đến khi lên trên Quang Minh Đính rồi, sẽgặp lại cô bạn nhỏ năm xưa Dương Bất Hối, nay đã khôn lớn không biếtcó còn nhận ra mình nữa không
Đoàn người đi thêm một ngày một đêm nữa, cứ vài tiếng một lần,Thuyết Bất Đắc lại mở nút bao trên miệng ra, để Trương Vô Kỵ thở hútkhông khí, sau đó lại buộc chặt miệng bao lại Đến chiều hôm sau, Trương
Trang 13Vô Kỵ bỗng thấy cái túi bị kéo lê dưới đất, lúc đầu chưa hiểu tại sao, vềsau đầu bị va mạnh vào mấy tảng đá mới rõ là đoàn người đang đi trongmột hang núi Trong cái hang này khí hậu thật lạnh, hơi thở cũng nặng nềkhó chịu, đi khoảng nửa tiếng đồng hồ, lúc ấy mới ra khỏi hang, lại tiếptục trèo lên núi Thế nhưng lên chẳng bao lâu, lại chui vào một đườnghầm khác Trước sau cả thảy qua năm cái hang, mới nghe Chu Điên kêulên:
- Bớ Dương Tiêu, con dơi hút máu cùng với Ngũ Tản Nhân đến kiếmngươi đây
Qua một hồi, nghe thấy phía trước có người nói:
- Không ngờ Bức Vương cùng Ngũ Tản Nhân đại giá quang lâm,Dương Tiêu không ra xa nghinh đón, mong được thứ tội
Chu Điên nói:
- Ngươi giả dối làm gì nữa? Trong bụng ngươi đang chửi thầm, NgũTản Nhân ăn nói như rắm chó, đã bảo vĩnh viễn không lên QuangMinh Đính, vĩnh viễn không lý tới chuyện Minh giáo, hôm nay lại dẫnxác tới đây làm gì
Dương Tiêu nói:
- Sáu đại phái bốn mặt vây công, tiểu đệ một bàn tay không vỗ thànhtiếng, đang lo lắng không biết làm sao Hôm nay được Bức Vương cùngNgũ Tản Nhân nghĩ đến thể diện Minh Tôn, trượng nghĩa tương trợ,thật là phúc của bản giáo
Chu Điên nói:
- Ngươi biết thế là hay lắm đó
Dương Tiêu liền mời Ngũ Tản Nhân vào trong nội đường, tiểu đồng lậptức đem trà nước cơm rượu lên Đột nhiên, tên tiểu đồng kêu “A” mộttiếng thảm thiết Trương Vô Kỵ nằm trong túi cũng thấy nổi da gà, khônghiểu duyên cớ gì Qua một hồi, bỗng nghe Vi Nhất Tiếu nói:
- Dương tả sứ, giết chết một đồng nhi của ông, Vi Nhất Tiếu sau nàythể nào cũng có lúc báo đáp
Trang 14Y nói năng tinh thần sung túc, so với khi trước giọng thều thào thật khácnhau xa Trương Vô Kỵ giật mình: “Y uống máu nóng của tên tiểu đồngrồi, hàn độc trong người đã chế ngự được”.
Lại nghe Dương Tiêu thản nhiên nói:
- Chỗ anh em, nói gì chuyện báo đáp hay không báo đáp? Bức Vươnglên trên Quang Minh Đính này là đã nể mặt mỗ lắm rồi
Cả bảy người đều là những cao thủ hạng nhất trong Minh giáo, tuy rằngđại địch trước mắt, nhưng cả bảy người tụ lại đây, tinh thần ai nấy đềuphấn chấn Aên cơm uống rượu xong, lập tức thương lượng kế sách ngựđịch Thuyết Bất Đắc để cái túi vải xuống dưới chân, Trương Vô Kỵ vừađói vừa khát nhưng nhớ lời dặn của Thuyết Bất Đắc, không dám động đậymở lời
Bảy người bàn bạc một hồi, Bành hòa thượng nói:
- Quang Minh hữu sứ và Tử Sam Long Vương không biết nơi đâu,Kim Mao Sư Vương sống chết thế nào cũng khó đoán biết, ba người đómình không bàn tới nữa Việc bất hạnh nhất trước mắt đây là NgũHành Kỳ và Thiên Ưng giáo thù oán càng ngày càng sâu, mấy hômtrước đánh nhau một trận to, hai bên tử thương đều nặng Nếu như bọnhọ cũng lên cả Quang Minh Đính, nắm tay nhau kháng địch, chẳng nóisáu môn phái vây công, mà có đến mười hai phái, mười tám phái, Minhgiáo cũng có đủ người chống đỡ, nước đến thì be bờ, không nao núngchút nào
Thuyết Bất Đắc đá nhẹ vào cái bao, nói:
- Tiểu tử trong cái bao này, với Thiên Ưng giáo có chút uyên nguyên,mới đây lại có ơn với Ngũ Hành Kỳ, sau này rất có thể để gã hòa giảihiềm khích của hai bên
Vi Nhất Tiếu lạnh lùng đáp:
- Ngôi vị giáo chủ ngày nào chưa định xong, phân tranh trong bảngiáo vẫn chưa giải quyết được Dù y có tài ba bằng trời, hiềm khíchgiữa hai bên cũng không sao lấp bằng được Dương tả sứ, tại hạ muốnhỏi ông một câu, sau khi đẩy lui được địch rồi, tả sứ ủng hộ ai lên làmgiáo chủ?
Trang 15Dương Tiêu thản nhiên đáp:
- Thánh hỏa lệnh về tay người nào, ta ủng hộ người đó lên làm giáochủ Đó là qui củ từ xưa của bản giáo, ngươi hỏi ta để làm gì?
Vi Nhất Tiếu đáp:
- Thánh hỏa lệnh thất lạc đã gần một trăm năm nay, không lẽ ngàynào thánh hỏa lệnh chưa tìm thấy, Minh giáo ngày đó không có giáochủ hay sao? Lục đại phái sở dĩ dám vây đánh Quang Minh Đính,không coi bản giáo vào đâu, chẳng phải vì biết rằng bản giáo không cóngười thống thuộc, nội bộ chia năm xẻ bảy đấy sao
Thuyết Bất Đắc nói:
- Vi huynh nói câu đó đúng lắm Bố Đại hòa thượng này chẳng ởtrong Aân phái, cũng chẳng ở trong Vi phái, ai làm giáo chủ cũng được,nhưng phải có người đứng đầu Nếu không có giáo chủ thì một ngườiphó giáo chủ cũng được, nếu không hiệu lệnh không đồng đều, làm saocó thể ngự địch được?
Thiết Quan đạo nhân nói:
- Lời của Thuyết Bất Đắc, chính hợp bụng ta
Dương Tiêu mặt biến sắc nói:
- Các vị lên Quang Minh Đính là để giúp ta ngự địch, hay là lên gâychuyện với ta?
Chu Điên cười ha hả nói:
- Dương Tiêu, ngươi không bằng lòng suy tuyển giáo chủ, cái dụngtâm đó tưởng Chu Điên này không biết chắc? Minh giáo không có giáochủ thì Quang Minh tả sứ là cao nhất Hà hà, nói cho ngay, tuy chức vịngươi có cao thật, người ta không nghe lệnh của ngươi, thì có làm đếchgì? Ngươi có điều động được Ngũ Hành Kỳ không? Tứ đại hộ giáopháp vương có để cho ngươi chỉ huy không? Còn Ngũ Tản Nhân nămngười bọn ta thì cũng hạc nội mây ngàn, chẳng coi Quang Minh tả sứgiả là cái quái gì
Dương Tiêu đứng bật dậy, lạnh lùng nói:
Trang 16- - Hôm nay ngoại địch đến đánh, Dương Tiêu không có rỗi hơi đâumà tranh cãi với quí vị Các vị nếu tụ thủ bàng quan, coi chuyện tồnvong của Minh giáo không vào đâu, thì xin mời xuống núi rời QuangMinh Đính Dương Tiêu nếu không chết, ngày sau thể nào cũng tới gặptừng người một.
Bành hòa thượng khuyên can:
- Dương tả sứ, xin đừng nổi giận Lục đại phái vi công Minh giáo,phàm đã là đệ tử bản giáo, ai ai cũng có trách nhiệm hộ giáo cả, chứkhông phải chỉ là việc của mình ông
Dương Tiêu cười khẩy:
- Chỉ e bản giáo có những kẻ chỉ mong Dương Tiêu bị lục đại pháiphanh thây, để nhổ bớt cái gai trong mắt
Chu Điên nói:
- Ngươi nói ai thế?
Dương Tiêu đáp:
- Bụng ai người ấy rõ, việc gì phải nói cho phí lời
Chu Điên nổi khùng nói:
- Ngươi nói ta chăng?
Dương Tiêu mắt nhìn chỗ khác, không thèm để ý tới y Bành hòa thượngthấy Chu Điên mắt có chiều khác lạ, tưởng như tính đứng lên động thủcùng Dương Tiêu, vội can:
- Người xưa có nói rằng: Bên trong có ấm thì ngoài mới êm Chúngmình nên ngồi xuống bàn tính kế ngự địch là hơn
Dương Tiêu nói:
- Oánh Ngọc đại sư quả biết đại thể, đúng là như thế
Chu Điên lớn tiếng nói:
- - Hay nhỉ Thằng giặc trọc họ Bành thì biết đại thể, còn Chu Điênchắc chỉ biết tiểu thể phải không?
Y nổi tính ngang bướng, không còn phải trái gì nữa quát lên:
Trang 17- Hôm nay nếu nói chuyện ngôi vị giáo chủ, Chu Điên chủ trương để
Vi Nhất Tiếu đứng ra làm giáo chủ Minh giáo Con dơi hút máu võcông cao cường, lắm mưu nhiều kế, trong bản giáo chẳng ai bì kịp với yđược
Thực ra Chu Điên bình thời đâu có giao tình gì với Vi Nhất Tiếu, đúng raác cảm nhiều hơn hảo cảm, nhưng y định chọc tức Dương Tiêu, nên mớiđứng ra suy cử Vi Nhất Tiếu Dương Tiêu cười sằng sặc, nói:
- Ta xem nên mời Chu Điên lên làm giáo chủ là hay nhất Minh giáohiện đang tứ phân ngũ liệt, lại có được Chu đại giáo chủ vừa điên vừađảo, đảo xong lại điên, như thế mới thật là dễ bắt mắt
Chu Điên nổi trận lôi đình, quát lớn:
- Con mẹ ngươi, nói thối đếch chịu được
Nghe vù một tiếng nhắm ngay đầu Dương Tiêu đánh tới Mới đây ChuĐiên đánh Thuyết Bất Đắc gãy mấy cái răng là vì Thuyết Bất Đắc khôngtránh né, không đỡ gạt, nhưng đụng phải Dương Tiêu đâu có dễ dàng nhưthế Hơn mười năm trước, cũng vì việc lập giáo chủ mà y cùng Ngũ TảnNhân tranh chấp kịch liệt, khi đó Ngũ Tản Nhân lập trọng thệ là vĩnh viễnkhông lên Quang Minh Đính nữa, hôm nay phá lời thề quay lại, y trongbụng cũng đã khởi nghi, bỗng thấy Chu Điên đột nhiên ra tay, liền chorằng Ngũ Tản Nhân ước hẹn với Vi Nhất Tiếu cùng lên tính chuyện giahại mình, vừa kinh hoảng, vừa tức giận, hữu chưởng liền tung ra, đỡ ngaybàn tay Chu Điên lại
Vi Nhất Tiếu biết Chu Điên bị thương mới khỏi nguyên khí chưa hồiphục không thể nào chống đỡ nổi chưởng lực của Dương Tiêu, lập tức giơtay vượt qua đầu, tiếp lấy Tay hai người đụng nhau không một tiếngđộng
Thì ra Dương Tiêu tuy có hiềm khích với Chu Điên nhưng vẫn nghĩ tìnhđồng giáo, không chủ định một chưởng đánh chết y, nên không sử toànlực Còn Vi Nhất Tiếu võ công thâm hậu, một chiêu trong Hàn Băng MiênChưởng đánh ra, Dương Tiêu thấy tay phải chấn động, một luồng khí âmhàn theo bắp thịt chạy lên, vội vàng vận nội lực chống lại Hai người cônglực ngang ngửa, lập tức dính chặt lấy nhau
Trang 18- Họ Dương kia, nếm thêm một chưởng nữa của ta này.
Chưởng kia chưa đánh xong, chưởng thứ hai lại đánh luôn vào ngựcDương Tiêu Thuyết Bất Đắc kêu lên:
- Chu Điên, không được quấy phá
Bành Oánh Ngọc cũng nói:
- Dương tả sứ, Vi Bức Vương, hai vị mau mau ngừng tay, đừng để mấthòa khí
Y đưa tay định đẩy chưởng của Chu Điên ra, Dương Tiêu hơi nghiêngngười, tả chưởng đã dính chặt lấy hữu chưởng của Chu Điên Thuyết BấtĐắc quát lớn:
- Chu Điên, các ngươi hai người đánh một, còn gì là hảo hán?
Y giơ tay chộp đầu vai Chu Điên toan kéo ra, tay chưa đụng tới đã thấyChu Điên toàn thân run rẩy, tưởng chừng đã bị nội thương Thuyết BấtĐắc giật mình kinh hãi, y vốn biết Quang Minh tả sứ võ công thông thần,là cao thủ số một của bản giáo, có lẽ chỉ một chưởng đã đánh Chu Điên bịthương Y thấy tay phải Chu Điên dính chặt tay trái Dương Tiêu, khôngchịu rời ra nên kêu lớn:
- Chu Điên, mình anh em trong nhà cả, sao lại đánh thí mạng nhưthế?
Y đẩy vào đầu vai Chu Điên đồng thời nói:
- Dương tả sứ, ra tay nhẹ đòn cho
Chỉ sợ Dương Tiêu không chịu thu hồi chưởng lực, thuận thế đánh tiếptheo Nào ngờ tay y vừa kéo ra, Chu Điên thân hình lảo đảo không sao lôi
ra được, đồng thời một luồng khí lạnh thấu xương chạy thẳng từ lòng bàntay lên đến ngực khiến Thuyết Bất Đắc cũng giật mình kinh hãi, nghĩthầm: “Đây là môn công phu độc đáo Hàn Băng Miên Chưởng của Vihuynh, làm sao Dương Tiêu cũng luyện được rồi?” Lập tức vận nội lựcchống lại hàn khí, nhưng hơi lạnh càng lúc càng ghê gớm, chỉ trong giâylát, Thuyết Bất Đắc đã răng đánh vào nhau cầm cập, xem ra chịu khôngnổi nữa rồi
Trang 19Thiết Quan đạo nhân và Bành Oánh Ngọc hai người tiến tới, một ngườiđỡ Chu Điên, một người đỡ Thuyết Bất Đắc Sức của bốn người hợp lại,hàn khí không còn nguy hiểm nữa, nhưng sao lực đạo từ lòng bàn tayDương Tiêu truyền ra khi mạnh, khi yếu, lúc chậm lúc nhanh, biến hóa vôcùng Bốn người không dám lấy tay về, chỉ sợ trong một sát na khi vừabuông ra thu sức, Dương Tiêu đột nhiên tấn công, bốn người không chếtcũng bị trọng thương Bành Oánh Ngọc kêu lên:
- Dương tả sứ, chúng mình đại địch trước mặt, sao lại … sao lại …sao lại …
Nói chưa dứt câu, răng đánh vào nhau lập cập, tưởng như toàn thânhuyết dịch đang đóng thành băng Thì ra y vừa mở miệng, chân khí tiết ra,không còn sức chống trả được khí lạnh đang truyền đến
Cứ như thế độ một chén trà, Lãnh Diện tiên sinh Lãnh Khiêm đứng bênngoài quan sát, thấy Vi Nhất Tiếu và bốn người đều thần sắc khẩn trương,còn Dương Tiêu vẫn thản nhiên như thường, trong bụng lấy làm nghi hoặc:
“Dương Tiêu võ công tuy cao, nhưng so với Vi Nhất Tiếu cũng chỉ mộtchín một mười, chắc gì đã thắng nổi y Vậy mà lại thêm bọn Thuyết BấtĐắc bốn người nữa, Dương Tiêu không cách nào có thể đương cự nổi, vậymà y lấy một địch năm, xem ra lại còn thắng thế, bên trong chắc có gìkhác lạ?” Y cúi đầu suy nghĩ, nhất thời không hiểu lý do tại sao
Bỗng nghe Chu Điên kêu lên:
- - Con quỉ mặt lạnh đÿnh à đánh vào lưng y à đánh à
Lãnh Khiêm chưa hiểu được nguyên nhân bên trong, không muốn ra tay,trong cả bọn Ngũ Tản Nhân nay chỉ còn y đứng ngoài, giải nguy thoátkhốn, toàn ở mình cả Nếu y cũng tiến lên đương cự với Dương Tiêu, thêmmột người dĩ nhiên sức sẽ gia tăng rất nhiều, nhưng chưa chắc đã thắng Ythấy Chu Điên và Bành Oánh Ngọc mặt mày tái mét, dường như khôngcòn chịu nổi, để cho âm độc chạy vào nội tạng sẽ gây ra họa hoạn vôcùng nên thò tay vào trong bọc, lấy ra năm cây bút nhỏ đúc bằng bạc vụn,cầm lăm lăm trong tay, nói:
- Năm cây bút, đánh vào Khúc Trì, Cự Cốt, Dương Khoát, Ngũ Lý,Trung Đô
Trang 20Năm huyệt này đều nằm trên chân tay, không phải là những huyệt chímạng, y lại nói trước, ý muốn cho Dương Tiêu hay, không muốn đối địchvới y mà chỉ cốt để hai bên bãi đấu rút tay về.
Dương Tiêu mỉm cười, không thèm để ý tới Lãnh Khiêm kêu lên:
- Xin lỗi nhé
Tay trái giơ lên, tay phải vung ra, năm điểm ánh sáng trắng lấp lánh bắnthẳng vào Dương Tiêu Dương Tiêu đợi năm cây bút bạc tới gần, độtnhiên tay tái tạt ngang, xoay bọn Chu Điên quay ra phía trước, nghe tiếngChu Điên và Bành Oánh Ngọc hự lên một tiếng, năm cây bút đã trúng haingười, Chu Điên trúng hai cây, ba cây còn lại vào Bành Oánh Ngọc Cũngmay là Lãnh Khiêm không có ý giết người, ra tay thật nhẹ, mặc dầu cũngchảy máu nhưng không trúng vào các huyệt đạo nên không sao
Bành Oánh Ngọc nói nhỏ:
- Đây là môn Càn Khôn Đại Na Di đó
Lãnh Khiêm nghe đến năm chữ Càn Khôn Đại Na Di lập tức hiểu ngay.Càn Khôn Đại Na Di là một môn võ công rất là lợi hại đời đời tươngtruyền của Minh giáo, nguyên lý căn bản tuy không có gì áo diệu, trướchết khích động tiềm lực của chính bản thân, sau đó mới lôi kéo thay đổi(na di) kình lực đối phương Thế nhưng những biến hóa thần kỳ bên trongthì không ai có thể tưởng tượng nổi Từ khi giáo chủ tiền nhiệm DươngĐính Thiên qua đời, trong Minh giáo không một ai biết sử dụng công phuđó, thành ra sáu người nhất thời không ai nghĩ ra Nếu đúng như thế,Dương Tiêu thực ra chưa hề ra sức, chỉ đem chưởng lực của Vi Nhất Tiếuchống với bốn người kia, rồi lấy sức của tứ tản nhân sang tấn công ViNhất Tiếu, chính mình đứng giữa ngồi không làm cái cầu bắc cho nội lựchai bên dẫn qua, chẳng qua Cách Sơn Quan Hổ Đấu5 mà thôi
Lãnh Khiêm nói:
- Chúc mừng Không ác ý, xin ngừng tay
Oâng ta nói năng thật giản khiết “Chúc mừng” hai chữ là để khánh hạDương Tiêu luyện được môn thần công thất truyền đã lâu của Minh giáolà Càn Khôn Đại Na Di; “không ác ý” là nói sáu người bọn họ lên núi
Trang 21
hoàn toàn không có ác ý, quả là muốn đồng tâm chung sức chống địch màthôi; “xin ngừng tay” là xin hai bên bãi đấu, đừng hiểu lầm nhau.
Dương Tiêu biết y cả đời không bao giờ nói thừa một chữ, một câu,chính vì hà tiện lời nói nên không bao giờ nói láo Y nói rằng “không ácý”, thì nhất định quả thực không có ác ý, vừa mới rồi ném năm cây bútbạc, rõ ràng để giải vây chứ không phải để đả thương ai, liền lớn tiếngcười ha hả, nói:
- Vi huynh, Tứ Tản Nhân, ta đếm một, hai, ba tất cả cùng rút tay vềđể khỏi ai bị thương, nghe chưa?
Y thấy Vi Nhất Tiếu và bốn người kia ai nấy gật đầu, liền chậm rãiđếm:
- Một, hai, ba
Chữ “ba” vừa ra khỏi miệng, Dương Tiêu liền thu Càn Khôn Đại Na Dithần công về, đột nhiên sau lưng lạnh ngắt, một luồng chỉ lực sắc bén chọcthẳng vào huyệt Thần Đạo Dương Tiêu giật mình kinh hãi nghĩ thầm:
“Bức Vương quả thực âm độc, lại thừa thế đánh lén ta” Đang toan quaychưởng lại phản kích thì thấy Vi Nhất Tiếu thân hình loạng choạng, đứngkhông vững, rõ ràng cũng bị ám toán rồi
Trong đời Dương Tiêu đã từng trải qua không biết bao nhiêu trận đánh,tuy lần này bị chuyện bất ngờ nhưng không hoảng loạn, liền nhào ngườivề phía trước, để thoát khỏi khống chế của kẻ đứng sau lưng, quay đầulại, trong một thoáng đã thấy Chu Điên, Bành Oánh Ngọc, Thiết Quanđạo nhân, Thuyết Bất Đắc bốn người đã nằm lăn dưới đất, còn LãnhKhiêm đang đánh một chưởng vào một người mặc áo bào màu tro Ngườiđó xoay tay lại đỡ, Lãnh Khiêm hự lên một tiếng, thanh âm có vẻ đauđớn
Dương Tiêu hít một hơi, tung mình nhảy đến định ra tay giúp LãnhKhiêm, đột nhiên một luồng hàn khí lạnh như băng từ huyệt Thần Đạo ởsau lưng chạy ngược lên đến các huyệt Thân Trụ, Hung Đạo, Đại Truy,Phong Phủ rồi lan ra khắp Đốc Mạch Dương Tiêu biết là không ổn, địchnhân võ công quá cao siêu, lòng dạ lại âm độc, đợi đúng giây phút mìnhvà Vi Nhất Tiếu, tứ tản nhân cùng thu công tản lực mới ra tay đột kích nên
Trang 22Luồng hàn khí này hoàn toàn khác hẳn khí lạnh Hàn Băng Miên Chưởngcủa Vi Nhất Tiếu, chỉ nhỏ mỏng mảnh như một sợi tơ, thế nhưng đến chỗnào, nơi đó lập tức tê đi Nếu như chính diện đối địch, Dương Tiêu có nộicông hộ thể, không để đến nỗi chỉ lực xuyên vào cơ thể, thế nhưng lúcnày đã bị ám toán, chỉ còn nước cố chịu đau, giúp Lãnh Khiêm đánh bạikẻ địch rồi sẽ tính sau.
Y hết sức xông tới, giơ tay phải lên đang định đánh ra, đột nhiên toànthân lạnh ngắt, kình lực biến đâu mất hết Lúc này Lãnh Khiêm đã cùngngười kia qua lại đến hơn hai chục chiêu, xem ra không địch nổi DươngTiêu nóng ruột, thấy Lãnh Khiêm giơ chân đá ra, bị người kia tiến lên mộtbước, đâm một chỉ vào ngay cánh tay Lãnh Khiêm thân hình loạngchoạng, ngã ngửa về phía sau Dương Tiêu vừa sợ vừa tức, thu hết tàn lực,cùi chỏ bên phải như cái chùy nhắm ngay ngực người áo xám tống mộtcái Người áo xám chỉ bên trái đâm ra, trúng ngay huyệt Tiểu Hải dướikhuỷu tay, toàn thân Dương Tiêu lập tức tê chồn, không còn cử động gìđược nữa Người áo xám cười khẩy nói:
- Quang Minh tả sứ danh bất hư truyền, trúng liền hai lần Huyễn AâmChỉ của ta mà vẫn còn đứng được
Dương Tiêu đáp:
- Công phu đạn chỉ của ngươi là thủ pháp của phái Thiếu Lâm, thếnhưng nội kình cái gì gọi là Huyễn Âm Chỉ đó, hừ hừ, phái Thiếu Lâmlàm gì có loại võ công âm độc như thế Ngươi là người nào?
Người áo xám cười ha hả, nói:
- Bần tăng Viên Chân, tọa sư pháp danh thượng “Không” hạ “Kiến”.Lần này lục đại phái vi tiễu ma giáo, các ngươi chết dưới tay pháiThiếu Lâm cũng không phải là uổng đâu
Dương Tiêu nói:
- Lục đại môn phái với Minh giáo chúng ta là địch, đao thương trướcmặt, một trận tử chiến, thế mới là tư cách của kẻ đại trượng phu.Không Kiến thần tăng nhân hiệp nổi danh, thiên hạ ai ai cũng biết, ngờđâu tọa hạ lại có một đồ đệ hèn hạ vô liêm sỉ
Trang 23Nói đến đây, không còn chịu nổi, hai đầu gối nhũn ra, ngồi phịch xuốngđất Viên Chân cười ha hả, nói:
- Xuất kỳ chế thắng, binh bất yếm trá6 là chuyện từ xưa tới nay ViênChân này chỉ một thân một mình đánh ngã bảy đại cao thủ của Minhgiáo, các ngươi thua mà còn không phục hay sao?
Dương Tiêu lắc đầu thở dài:
- Ngươi làm sao có thể lẻn vào Quang Minh Đính? Con đường bí mậtđó ngươi làm sao biết được? Nếu không hiểu được, Dương Tiêu nàychết không nhắm mắt
Y nghĩ đến việc Viên Chân kỳ này đánh lén thành công, dĩ nhiên là vìthân mang tuyệt kỹ võ công, nhưng nguyên nhân chủ yếu, cũng là ở việcbiết được con đường bí mật lên Quang Minh Đính, vượt qua được cả chụctrạm canh gác của giáo chúng Minh giáo, thần không hay, quỉ không biết
ra tay bất ngờ, mới đánh ngã cả bảy cao thủ của Minh giáo cùng một lượt.Tổng đàn của Minh giáo đóng tại Quang Minh Đính đã mấy trăm nămnay, dựa vào thiên nhiên hiểm trở, kiên cố vô cùng, ngờ đâu họa lại ởngay từ bên trong ra, không kịp phòng bị, một lần tan tành ra mây khói,trong bụng nghĩ đến câu trong Luận Ngữ của Khổng Tử:
Quốc gia chia rẽ sụp đổ không thể giữ được, trong nước có chiến tranhđánh lẫn nhau, ta cho rằng cái lo lắng chẳng phải ở chuyện sơ sót mộtngày một buổi mà là cái tai họa từ bên trong vậy (Bang phân băng lychiết, nhi bất năng thủ dã; nhi mưu động can qua ư bang nội Ngô khủngquí tôn chi ưu, bất tại chuyên du, nhi tại tiêu tường chi nội dã)
Viên Chân cười đáp:
- Quang Minh Đính của Minh giáo các ngươi bảy chỏm, mười bavách, ai ai cũng tưởng là hiểm trở trời cho, nhưng dưới mắt tăng lữThiếu Lâm chúng ta thì chẳng khác gì đường lớn khang trang, có đáng
gì đâu? Các ngươi đều trúng phải Huyễn Âm Chỉ của ta rồi, trong vòng
ba ngày đều về tây thiên cả, không còn gì để nói nữa Bây giờ bầntăng lên Tọa Vong Phong, chôn vài chục cân thuốc nổ để khi ta dập tắt
ma hỏa, cái gì Thiên Ưng giáo, Ngũ Hành Kỳ sẽ lật đật chạy lên cứu
Trang 24viện Thế là nghe ầm một tiếng lớn, hỏa dược chôn dưới đất sẽ nổtung, khói bay lửa tắt, tất cả ma giáo đồ sẽ tan xác Người đời sẽ cócâu rằng:
Thiếu Lâm tăng độc chỉ diệt Minh giáo,Quang Minh Đính thất ma quy Tây thiên
(Sư Thiếu Lâm một ngón tay diệt Minh giáo,Đỉnh Quang Minh bảy ma đầu về Tây phương)Bọn Dương Tiêu nghe y nói thế đều hết sức kinh hãi, biết y nói là làm,chính mình có chết cũng không sao, chỉ sợ Minh giáo đã truyền ba mươi
ba đời nay bị diệt dưới tay nhà sư Thiếu Lâm này thôi
Lại nghe Viên Chân càng nói càng đắc ý:
- - Bên trong Minh giáo, cao thủ thật là nhiều, các ngươi nếu chẳng tựtàn sát lẫn nhau, chia năm xẻ bảy, làm sao có cái họa bị tiêu diệtđược? Cứ việc hôm nay mà nói, bảy người các ngươi nếu chẳng phảiđang tỉ thí chưởng lực, bần tăng dù có lẻn lên trên Quang Minh Đínhđược chăng nữa, nhưng đâu có thể ra tay một lần là thành công? Cái đógọi là trời làm tội còn có đường sống, tự mình làm tội, không thể sốngđược7 Ha ha, có ai ngờ Minh giáo uy danh lừng lẫy năm nào, DươngĐính Thiên chết đi lại ra nông nỗi ngày nay
Dương Tiêu, Bành Oánh Ngọc, Chu Điên cả bọn lâm vào đại họa thânvong, giáo diệt, nghe y nói thế, nghĩ lại chuyện hai mươi năm qua, ai nấyđều hối hận vô cùng, nghĩ thầm: "Gã hòa thượng này nói quả không saichút nào"
Chu Điên lớn tiếng nói:
- Dương Tiêu, Chu Điên này quả thực đáng chết, trước nay đối vớingươi không phải chút nào Nhà ngươi tuy cũng không hoàn toàn tốt,nhưng có làm giáo chủ, cũng còn hơn là không có giáo chủ để tất cảđều chết hết
Dương Tiêu cười chua chát nói:
Trang 25
- Ta nào có tài cán đức độ gì mà làm giáo chủ được? Tất cả chúng tađều sai lầm, cả bọn làm hỏng việc, xuống dưới cửu tuyền, không cònmặt mũi nào gặp lại các minh tôn giáo chủ đời trước nữa.
Viên Chân cười đáp:
- Các ngươi bây giờ hối hận thì đã muộn rồi Năm xưa Dương ĐínhThiên đứng đầu ma giáo, những tưởng khí thế lừng lẫy nào chỉ một đờithôi đâu Tiếc rằng y chết sớm quá, không được chính mắt thấy Minhgiáo thảm bại như thế này
Chu Điên giận quá chửi liền:
- Nói thối quá Nếu Dương giáo chủ còn tại thế, mọi người ai cũngnghe hiệu lệnh của ông ta, thằng giặc trọc như ngươi liệu có đánh lénđược không?
Viên Chân cười khẩy:
- Dương Đính Thiên chết cũng thế, mà sống thì cũng vậy thôi, ta đềucó cách làm cho y thân bại danh liệt …
Đột nhiên nghe bộp một tiếng, rồi tiếp theo một tiếng “A”, lưng ViênChân đã bị Vi Nhất Tiếu đánh một chưởng, đồng thời ngay lúc đó, ViNhất Tiếu cũng bị Viên Chân đâm lại một chỉ, trúng ngay huyệt ĐànTrung trên ngực Hai người đều lắc lư, lảo đảo lui lại mấy bước
Thì ra Vi Nhất Tiếu bị Viên Chân dùng chỉ điểm trúng huyệt rồi, tuy đã
bị thương rất nặng, thế nhưng nội lực của y vẫn cao hơn những người khácmột bậc, không phải ở vào thế toàn vô phản kích Tuy nhiên y giả vờ ngất
đi, đợi đúng lúc Viên Chân dương dương đắc ý, không phòng bị mới vùngdậy đánh trộm một cái Chưởng này y dùng hết toàn thân kình lực, cốtmong cứu được cái nạn diệt vong cho Minh giáo, ý muốn cùng kẻ địchcùng chết một lần Viên Chân tuy lợi hại thật, nhưng Thanh Dực BứcVương là một trong tứ đại hộ giáo pháp vương, cùng hàng với Aân ThiênChính, Tạ Tốn, xuất chưởng toàn lực này há phải tầm thường? Hàn BăngMiên Chưởng trúng phải rồi, Viên Chân chỉ thấy trong ngực trộn trạo buồnnôn, mấy lần toan vận nội lực để cho thân thể lắng xuống, chỉ thấy trờiđất quay cuồng, lao đao muốn ngã Y đành ngồi xuống xếp bằng, vận khíchống lại hơi lạnh của Hàn Băng Miên Chưởng
Trang 26Vi Nhất Tiếu trúng liền hai lần Huyễn Âm Chỉ, chân đứng không vững,khi ngã xuống rồi không còn cục cựa gì nữa Trong giây lát, sảnh đườngkhông một tiếng động, cả tám đại cao thủ ai ai cũng bị trọng thương,chẳng ai có thể di động lấy nửa bước Cả tám người ai cũng vận nội lực,chỉ mong mình sớm khôi phục để có thể hành động trước một bước, bênnào trước là có thể giết chết được bên kia Mọi người ai cũng bồn chồnvạn phần, biết rằng sự tồn vong của Minh giáo, sống chết của cả támngười, chỉ là chuyện đường tơ kẽ tóc.
Nếu Viên Chân có thể hành động trước, tuy y bị thương nặng, nhưng vẫncó thể cầm kiếm đâm chết từng người, còn trong Minh giáo có một ngườicử động trước, giết được Viên Chân thì Minh giáo có cơ cứu được
Bảy người của Minh giáo là số đông có lợi thế hơn, nhưng Ngũ TảnNhân công lực nông hơn, trúng một Huyễn Âm Chỉ rồi, công lực mất hết,còn Dương Tiêu và Vi Nhất Tiếu công lực thâm hậu hơn thì đều trúng haichỉ Kình lực của Hàn Băng Miên Chưởng và Huyễn Âm Chỉ vốn khôngphân biệt cao thấp, nhưng Vi Nhất Tiếu lúc đánh ra thân đã bị thương, cònViên Chân trước đó khi điểm y chỉ đầu tiên sức còn nguyên vẹn, thành thửxem ra Viên Chân có nhiều cơ hội cử động được trước
Dương Tiêu trong bụng cũng kinh hoảng, nhưng việc vận khí dẫn côngkhông thể nào miễn cưỡng được, bụng dạ càng phiền não, càng gấp rút thìlại càng khó khăn, tất cả đều là nội gia cao thủ, cái nguyên tắc đó lẽ nàokhông biết? Bọn Lãnh Khiêm hô hấp vài lần, biết là không cách nào hồiphục trước Viên Chân, chỉ mong có một hạ thuộc nào của Dương Tiêubước vào sảnh, dù không biết một chút võ nghệ, miễn là cầm được mộtcây gậy, đập nhẹ một cái cũng đánh chết được Viên Chân
Thế nhưng đợi một lúc lâu, bên ngoài sảnh vẫn không nghe một âmthanh nào Lúc này đã xế trưa, các giáo chúng trên Quang Minh Đính đềuphân bố canh gác, hoặc nằm ngủ, không được Dương Tiêu gọi đến, ai dámbước vào nghị sự sảnh đường? Cho đến các tiểu đồng phục thị DươngTiêu, một đứa bị Vi Nhất Tiếu hút máu chết rồi, những đứa khác hồn phiphách tán, đều đã chạy cho xa, không nói Dương Tiêu chưa cho gọi đến,ngay cả có kêu, lúc này cũng chưa chắc dám bước chân vào sảnh đường, ephải đến gần ma vương hút máu
Trang 27Trương Vô Kỵ nằm trong túi vải, tuy mắt không thấy gì, nhưng mọi lờinói, mọi diễn biến đều biết rất rõ ràng Lúc này tuy bên ngoài yên tĩnh,nhưng biết rằng bên trong cái yên lặng đó ẩn tàng biết bao nhiêu âm mưugiết lẫn nhau Một lúc sau bỗng nghe Thuyết Bất Đắc nói:
- Ồ, tiểu bằng hữu trong cái túi, ngươi phải ra tay cứu bọn ta mộtphen mới được
Trương Vô Kỵ hỏi:
- Cứu bằng cách nào?
Viên Chân vừa thấy chân khí trong đan điền bắt đầu thuận dòng, bỗngnghe trong cái túi có tiếng người, kinh hãi không kể đâu cho xiết, chân khílập tức chạy ngược lên, toàn thân liền run lẩy bẩy Từ khi y lẻn vào nghịsự đường, chỉ chăm chăm đối phó với bọn cao thủ như Vi Nhất Tiếu,Dương Tiêu, đâu có thì giờ tìm hiểu một cái bao vải đang nằm dưới đất.Đột nhiên trong túi có tiếng người, trong lòng không khỏi sợ hãi, nghĩthầm: “Mệnh ta hỏng rồi”
Thuyết Bất Đắc nói tiếp:
- Miệng cái túi này dùng nút Thiên Triền Bách Kết buộc lại, ngoài ta
ra, người ngoài không ai cởi được đâu, nhưng ngươi đứng lên được chứ?Trương Vô Kỵ đáp:
- Được
Chàng từ trong túi liền đứng lên Thuyết Bất Đắc nói tiếp:
- Tiểu huynh đệ, ngươi xả thân để cứu mấy chục mạng anh em NhuệKim Kỳ, nghĩa liệt cao phong, ai nấy đều khâm phục Ngay đây mấymạng anh em ta, cũng toàn do ngươi cứu mới xong, xin bước lại đây,đánh một quyền hay một chưởng, giết tên ác tăng này đi là xong
Trương Vô Kỵ trong bụng phân vân, lặng yên một hồi không trả lời.Thuyết Bất Đắc nói:
- Tên ác tăng này nhân lúc người khác sơ hở, bất ngờ đánh lén,phương cách đê hèn như thế, ngươi chính tai nghe thấy rồi Nếu ngươikhông giết y đi, mấy vạn người của Minh giáo từ trên xuống dưới, đều