Những giọt mưa của trời, bão giông của biển, cuồng nộ của Thượng đế trút lên người đàn bà trầm như đá lời nguyền nghìn năm chờ đợi.. Người đàn bà đau đớn chịu đựng những búa rìu.[r]
Trang 2GV: Nguyễn Thị Thành THCS LỘC NAM
Trang 7BÀI THƠ:NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẦM NHƯ ĐÁ
Đá có trầm luân đến muôn đời
một ngày cũng tan ra trăm mảnh cô đơn, như chưa từng cô đơn.
Những giọt mưa của trời, bão giông của biển, cuồng nộ của Thượng đế
trút lên người đàn bà trầm như đá lời nguyền nghìn năm chờ đợi.
Người đàn bà đau đớn chịu đựng những búa rìu
không phải từ câu chuyện của đời mình mà bằng lời nguyền rủa vô đạo của kẻ cùng giới; của những loài sâu bọ gặm nhấm vào thân thể người.
Tận cùng của đam mê có khi cũng là tội lỗi.
Tận cùng của sự khao khát có khi cũng là tội lỗi.
Chúa chỉ ra tội đồ, không mang nổi hình hài cứu rỗi.
BÀI THƠ:NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẦM NHƯ ĐÁ
Đá có trầm luân đến muôn đời
một ngày cũng tan ra trăm mảnh cô đơn, như chưa từng cô đơn.
Những giọt mưa của trời, bão giông của biển, cuồng nộ của Thượng đế
trút lên người đàn bà trầm như đá lời nguyền nghìn năm chờ đợi.
Người đàn bà đau đớn chịu đựng những búa rìu
không phải từ câu chuyện của đời mình mà bằng lời nguyền rủa vô đạo của kẻ cùng giới; của những loài sâu bọ gặm nhấm vào thân thể người.
Tận cùng của đam mê có khi cũng là tội lỗi.
Tận cùng của sự khao khát có khi cũng là tội lỗi.
Chúa chỉ ra tội đồ, không mang nổi hình hài cứu rỗi.
Trang 8Nhà thơ
Lê Bá Cảnh
Tác phẩm: Bên thác
Cam Ly, tập thơ Huyền thoại Hồ Than Thở, Huyền thoại Phong Nha,…
Trang 9Nhà thơ
PHẠM QUỐC CA
Phạm Quốc Ca, sinh năm 1952, quê ở Nghệ An, sống tại Đà Lạt Hội nhà văn Việt Nam Giảng viên văn học tại trường Đại học Đà Lạt.
Tác phẩm: Tiếng trầm, Làng trong nỗi
Nhớ, Chân trời mới, …
Trang 10Tác phẩm viết về địa phương Lâm Đồng
Đà Lạt trăng mờ (Hàn Mặc Tử)
Đà Lạt và thơ (Huy Cận)
Hoa vàng quỳ (Nguyễn Khoa Điềm)
Một ngày Đà Lạt (Lâm Thị Mỹ Dạ)
Trang 12Lâm Thị Mỹ Dạ sinh tại quê: huyện Lệ Thủy tỉnh Quảng Bình cha là người gốc Hoa, mẹ người Huế. Bà làm việc tại Ty văn hóa Quảng
Bình năm 1978 đến 1983 học Trường viết văn Nguyễn Du. Sau đó bà làm phóng viên, biên tập viên tạp chí Sông Hương (của Hội liên hiệp Văn học nghệ thuật Thừa Thiên - Huế). Lâm Thị Mỹ
Dạ là ủy viên Ban chấp hành Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên - Huế, hội viên Hội Nhà văn
VN ủy viên Ban Chấp hành Hộ Nhà văn
NV khóa III, ủy viên Hội đồng thơ Hội Nhà văn
VN khóa V. Hiện bà đang sống tại thành phố Huếtỉnh Thừ Thiên Huế. Chồng bà, HoàngPhủ Ngọc Tường cũng là một nhà văn, nhà thơ có tiếng ở Việt Nam
Lâm Thị Mỹ Dạ sinh tại quê: huyện Lệ Thủy tỉnh Quảng Bình cha là người gốc Hoa, mẹ người Huế. Bà làm việc tại Ty văn hóa Quảng
Bình năm 1978 đến 1983 học Trường viết văn Nguyễn Du. Sau đó bà làm phóng viên, biên tập viên tạp chí Sông Hương (của Hội liên hiệp Văn học nghệ thuật Thừa Thiên - Huế). Lâm Thị Mỹ
Dạ là ủy viên Ban chấp hành Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên - Huế, hội viên Hội Nhà văn
VN ủy viên Ban Chấp hành Hộ Nhà văn
NV khóa III, ủy viên Hội đồng thơ Hội Nhà văn
VN khóa V. Hiện bà đang sống tại thành phố Huếtỉnh Thừ Thiên Huế. Chồng bà, HoàngPhủ Ngọc Tường cũng là một nhà văn, nhà thơ có tiếng ở Việt Nam
Trang 15Tác phẩm chính
Trái tim sinh nở (thơ, 1974)
Bài thơ không năm tháng (thơ, 1983)
Danh ca của đất (truyện thiếu nhi, 1984)
Nai con và dòng suối (truyện thiếu nhi, 1987) Phần thưởng muôn đời (truyện thiếu nhi, 1987) Hái tuổi em đầy tay (thơ, 1989)
Mẹ và con (thơ, 1994)
Đề tặng một giấc mơ (thơ, 1998)
Hồn đầy hoa cúc dại (thơ, 2007)
Trang 17Chuyện kể rằng: Em, cô gái mở đường
Ðể cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương
Cho đoàn xe kịp giờ ra trận
Em đã lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa Ðánh lạc hướng thù, hứng lấy luồng bom
Ðơn vị tôi hành quân qua con đường mòn
Gặp hố bom nhắc chuyện người con gái
Một nấm mồ, nắng ngời bao sắc đá,
Tình yêu thương bồi đắp cao lên
Tôi nhìn xuống hố bom đã giết em
Mưa đọng lại một khoảng trời nho nhỏ
Ðất nước mình nhân hậu
Có nước trời xoa dịu vết thương đau
Chuyện kể rằng: Em, cô gái mở đường
Ðể cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương
Cho đoàn xe kịp giờ ra trận
Em đã lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa Ðánh lạc hướng thù, hứng lấy luồng bom
Ðơn vị tôi hành quân qua con đường mòn
Gặp hố bom nhắc chuyện người con gái
Một nấm mồ, nắng ngời bao sắc đá,
Tình yêu thương bồi đắp cao lên
Tôi nhìn xuống hố bom đã giết em
Mưa đọng lại một khoảng trời nho nhỏ
Ðất nước mình nhân hậu
Có nước trời xoa dịu vết thương đau
BÀI THƠ:KHOẢNG TRỜI HỐ BOM