Khi đàn ông yêu đàn bà
Trang 1TOKOG A ONNAO AISURU TOKI Khi Đàn Ơng Yêu Đàn Bà PHAM VU THINH dich
nguon : www.erct.com
Lời người dịch: Truyện thứ 8 trong tập truyện ngắn “Soul Music, Lovers Only” (Nhạc Soul, Dành Riêng Cho Tình Nhân) xuất bản năm 1987, đoạt giải Văn Học Naoki, được dịch từ nguyên tác tiéng Nhat “OtokoGa OnnaO Aisuru Toki” trong bản bỏ túi do Gentosha Bunko tai ban lần thứ 3, tháng I2 năm 2001
Hắn thế nào cũng khơng chịu làm tình với tơi lần nữa, khiến tơi cảm thấy bị xúc phạm Mẫu Willie Roy, khi nào muốn thì làm cho tới nơi, chứ khơng sẽ hỗi hận đấy Tơi ướm lời Nhìn tơi ngỗi ở mép giường, mặt nghiêm trang mà tán tinh
gã trai nhỏ tuổi hơn, hắn mỉm nụ cười khơng cĩ ác ý, tiếp tục xem TV Chẳng cĩ phản ứng gì cả Phân nửa người phía dưới đang bị che khuất ấy chăng cĩ vẻ cộm lên tí nào dưới tâm chăn đấp
Ban đêm mà hắn cũng đeo kính râm đen, tay cầm hộp bam đổi đài TV, miệng nĩi những câu vớ vẫn nhự “con nhỏ đang hát chung với Robbie Neville cĩ thân hình ngon lành quá” Thật là mắt mặt tơi rồi Ð ảnh dùng đến thủ đoạn cuối cùng, giống nhự một thằng đĩ đực khơn khổ cố tán cho được cơ gái nhất quy ết khơng xiêu lịng, tơi nĩi trắng ra: tơi muốn làm tình với anh ngay bây giờ
Sau chiếc kính trễ gọng, mắt hãn ngước nhìn tơi đăm dam như lây làm lạ sao tơi vẫn cịn xớ rở ở đây, rồi nĩi những lời lạnh nhạt: làm việc đi chứ, tơi khơng ưa đàn bà lười biếng Tơi cắn mỏng tay ngĩn cái, thầm nghĩ: chính hắn mới đúng
là thứ đàn ơng lười biếng chứ Vị đầu sơn cịn dính vào mĩng tay lan ra trong miệng, khiến tơi ngán ngầm nhớ đến việc mình phải làm Đến vai trị của một nghệ thuật gia ở đơ thị, mà chính mình đã quy định cho mình Đáng lẽ điều này chẳng nên dính đáng gì đến màn kịch hài nài ép gã trai nhỏ tuổi hơn ấy làm tình mà bị tử chối
Quả thật ngay bây giờ, tơi đâu cĩ hình đáng trau chuốt khi đi dự hội hè, mà cũng chẳng phải đang nằm trong tư thê gợi tình ở bãi biển Chiếc áo thun trắng hiệu Heins cịn dính đầu sơn, tĩc mới gội xong chỉ buộc sơ sài bằng soi day vai Mae quan jeans, đi chân trần hẳn là khơng khiêu gợi đàn ơng được chăng? Dưới áo thun, tơi khơng mặc gì cả, nêu hẳn luồn tay vào ngay thì đã tha hỗ mà ve vuốt
Những lời mời gọi của tơi lúc đầu cịn cĩ vẻ đùa cợt, dần dần đã làm chính mình tức bực thật tình 7hơi, được rồi Nhớ nhé Wilie Roy, sau nẫy đừng hối hận nhé Tơi đứng phắt đậy, rủa nhỏ '“Mẹ mây”, vùng vằng mở cửa phịng Willie Roy mỉm cười nhẹ, thì thầm gì nghe như “Mẹ mây ” Tơi | dong cửa đánh sằm một tiếng lớn
Từ li tên đàn ơng ấy đến đây, tâm tình tơi bị rối loạn khơng ngừng Hết chịu đựng nỗi Tơi thọc tay vào túi quần, vùng vằng bước vào phịng làm việc Khung vẽ dở dang nhu mia mai tơi Tơi hầm hầm ngơi phịch xuống ghê bên cạnh Châm lửa vào điều thuốc Tưởng tượng thân thê tên đàn ơng trong phịng ngủ, rồi tặc lưỡi: như mình mà thiên hạ cũng xưng tụng là nghệ thuật gia đây Sự thật nầy làm tơi phì cười mà quên cả nỗi tức giận
Thảnh thật mà nĩi, khi tên đản ơng nhỏ tuổi hơn mà tơi đã quen ở Miami ấy đến thăm trong giờ nghỉ, tơi đã than thầm: khổ quá Bởi tơi cịn cả núi những cơng việc đang bị thúc hồi làm gấp, vả lại, cũng chẳng muốn thân mật gì với tụi trai trẻ đầu ĩc tối tăm thường thấy ở các bãi biên Willie Roy đúng là điễn hình của loại trai trẻ ấy Dân da đen đâu cần phơi nắng mà cậu thanh niên này vẫn la cà khắp vùng bãi biên, nĩi tồn chuy én vui thú trên đời Han quay ray tdi hic đang ngồi trong quán rượu bên bờ biển, giữa ban ngày , nhằm mắt lơ mơ bên ly Gin Gordon vắt chanh Tơi vừa mới hồn tật một tác phẩm tốn nhiều thời gian, và bán được với giá đúng ý mình, nên đã trĩt dé dãi mà cho phép hắn ngồi chung bàn
Hắn mặc bộ áo vải sợi trắng sát da, mang giày tennis khơng vớ, đội mũ vành rộng panama Trơng thì quả là đúng điệu lẫm, nhưng tơi khơng cịn trẻ đến độ mê thích thứ đàn ơng như thế, mà cũng chưa lớn tuổi đến độ bắt đầu muốn chăm sĩc một cậu trai trẻ Nơi nghỉ mát nào cũng cĩ sẵn loại đàn ơng này Cũng chẳng cĩ gì bậy Tơi chỉ nghĩ nhẹ nhàng như thế khi nhìn nghiêng khuơn mặt gã trai trẻ đang hút thuốc trước mặt mình
Hắn nĩi nhỏ giọt về chuy ện đời hắn Nghe cũng khơng đến nỗi dé ghét như tơi tưởng, vả lại, giọng nĩi cĩ chất thổ âm miền nước Mỹ ấy nghe cũng dễ thương, nên tơi đã mời hắn uống rượu Hắn mỉm cười, nhìn tơi dim dim Lay kinh
râm đen ra, đơi mắt hắn trong vắt, viên kim cương đeo một bên tai lống sáng trong ánh nắng hờ hững
Quả thật, kiểu đàn ơng nây trơng rất đẹp Mà cũng chỉ thê thơi
“Cơ cĩ nghĩ là cơ muốn tơi khơng?”
Biết ngay mà! Đừng lầm tơi với đám đản bà ở quê ra chứi Đám phụ nữ ở quê, thời này vẫn cịn tụ hội ở các giới gọi là xã giao gì đây, thường hay mang tiền lên vỗ béo đám trai thành phố Tơi cũng thích người ở quê Nhưng thậm khinh
đám người quê mùa lên thành phố làm trị lồ lăng
“Hồn tồn khơng”
Tơi đáp gọn lỏn như thế, rồi lại tập trung vào thú vưi riêng của mình Ánh nắng chan hịa bên ngồi chiếc lọng che nẵng, cát trắng, và rượu ngon Vừa nhân nha hưởng thụ cảm giác mãn nguy ện vừa làm xong cơng việc
“Tơi thích cơ quá đi! Cĩ thể đến y êu cơ mắt thơi”
Tơi suýt nữa bỊ sặc rượu, quay nhìn hắn
“Cơ đến đây với người yêu à?”
“.„ Khơng”
“Vậy mà vẫn phong lưu thanh nhã đến thế nầy, cơ thật là người đàn bà tuy ệt vời”
Tơi trịn mắt nhìn hắn Nhưng hắn khơng nĩi gì thêm, chỉ thở khĩi thuốc và nhìn ra biên Một hỗi sau, hắn đứng lên, bắt tay tơi và nĩi
“Được gặp cơ, tơi thật là vui mừng Xi cơ cho biết địa chỉ”
“Đề làm gì?”
“Gửi Thiệp Giáng Sinh, chẳng hạn”
Và tơi đã cho địa chỉ Tuy cĩ chút cảm giác ngần ngừ Hắn đĩn lấy mảnh giấy nhỏ ghi địa chỉ của tơi ở New York, cần trọng nhự cầm lên một vật gì quý giá lẫm, cho vào ví tay, xong ngỏ lời tử biệt Tơi nhìn theo dáng người thanh niên đẹp trai vừa qua chung với tơi hơn một giờ đồng hồ Như bất chợt đề ý đến tia mắt tơi nhìn theo, hẳn quay lại, nĩi
“À, tên tơi là Willie Roy Willie Roy Wilson Đừng quên nhé”
Cười nĩi thể xong, nhự chẳng cịn lựu luy ên gì tơi nữa, hắn khoan thai lướt ngang quán rượu, rảo bước về phía bờ biển Hồng hơn phủ xuống từ lúc nào, nhuộm màu nâu lên bộ áo vải sợi của hẳn Willie Roy tạo được chút ân tượng cho tơi, nhưng khơng tạo được cảm xúc nào cả Vì thế, khi hẫn đột ngột đến bâm chuơng cửa phịng trọ của tơi, tơi mở cửa vì ngỡ là cơ bạn gái Angela hay người quen nào đây Ngay trước mắt tơi là một gã đản ơng hai tay áo khốc quắp lây nhau, miệng
xuýt xoa:
“Mùa đơng New York lạnh khiếp thật”
Tơi đứng sững sờ, chẳng làm sao nhớ ngay ra được đây là gã đĩ đực đã gặp ở bãi biên ngày nọ Chỉ lhi thấy cử chỉ thong thả gỡ mắt kính đen, và viên kim cương chĩi sáng một bên tai, tơi mới nhớ ra được cuộc gặp gỡ khác thường trong
kỳ nghỉ ấy Theo thĩi thường tơi mời hắn vào trong, mà hồn toản bối rồi trong lúc pha cả-phê
“Anh đến tìm tơi cĩ việc gì thế?”
Trong căn phịng đã được sưởi âm đến từng gĩc tường, bởi máy điều hịa khơng khí, hắn thoải mái cho thật nhiều đường và kem vào ly cà-phê
“Thi toi mang Thiệp Chúc mung Giáng Sinh đến đây mà Cĩ hơi trễ một tí thơi”
Tơi ngán ngâm, ngơi bệt xuống sàn Xin lỗi chứ, ngay bây giờ thì tơi chẳng cịn hơi sức đâu để đáp ứng với trị bốc đồng thong dong mà ấm áp như đất này Tơi đang cịn ơm cơng chuy ện làm mãi chẳng xong đây Đối với tơi là kẻ mưu sinh bằng thứ cơng việc tự do mà loạn tạp này, thì khơng cĩ gì đáng kinh sợ cho bằng bị người mơi giới hay quản lý bỏ rơi
“Tranh đẹp quá chứ Đâu cĩ ngờ cơ là họa gia”
“Cũng cịn lâu mới hồn thành đây Anh cũng hiểu chứ Chẵng biết anh cĩ ý định gì mà viễng thăm, chứ tơi thì chẳng cĩ thi gid dé du hi đâu”
“Tơi cũng chẳng phải đến đây để du hí gì D ang nao thi 4, 5 ngày sau lại phải trở về Florida rồi Xim cơ cứ tiếp tục làm việc của cơ đi Tơi chỉ ngơi ngoan ngỗn ở phịng bên la mà thơi”
“Phong bén kia? Anh định ở lại day sao chit? Gia thir t6i co người yêu, thì tơi phải giải thích như thế nào với người ta?”
“Nếu chỉ 4, 5 ngày thơi mà đến phải đồ vỡ, thì chỉ bằng đỗ vỡ ngay bây giờ cịn hơn Cơ cử nĩi là phải tập trung vào cơng việc, khơng thể gặp ai được là xong chứ gì”
Tơi ngán ngâm đến khơng nĩi gì được nữa Thế nhưng, hẫn là cĩ gì đây khiến hắn thấy suy nghĩ như thế là đương nhiên Tơi đành cho phép hắn ở lại vài ngày, nhưng nĩi trước là tơi khơng cĩ ý định bao bọc hắn, mà cũng khơng muốn ngủ với hẳn; nêu hẫn cản trở cơng việc của tơi, hắn sẽ bị đá ra ngay lập tức Trời đất! nêu các bạn tơi mà biết được chuy ện nầy, chẳng hiểu họ sẽ nghĩ sao? Tên đàn ơng chỉ mới gặp một lần, chưa biết cốt cách ra sao, mà đám cho ở lại trong nhà!
Thé nhưng khi cất áo khốc của hắn vào tủ áo, bất chợt tơi nghĩ cĩ khách lạ đường đột thê này cĩ khi cũng tốt Nhằm lúc tơi đang khựng lại trong cơng việc, cần chút thay đổi trong tâm tình, mà trơng gã đàn ơng này cũng khơng cĩ vẻ gì là
kẻ cướp của hay giết người Vả lại, đẹp trai nữa
Tơi vừa cầm cọ và dao vẽ bắt đầu cơng việc, thì hắn chẳng nĩi chẳng rằng, ơm đống tạp chí, đi khuất vào phịng ngủ Cĩ vẻ biết thân biết phận lắm Tơi bắt đầu cảm thấy cĩ thê dụng nhận được hẳn, nên tập trung tỉnh thần vào việc vẽ tranh
Hai, ba giờ đồng hồ trơi qua, tơi đừng tay vẽ, mở nút chai rượu vang, vừa nhìn trên bàn thì thấy cĩ phong bì màu trắng Quả thật đã mang Thiệp Giáng Sinh đến đây, cậu bé quỷ quái này Mở ra xem thì thấy những câu chúc mừng Giáng Sinh và năm mới thơng thường đã in sẵn Nhựng cĩ thêm một hàng chữ viết tay, tơi đọc đến đã phải ngắng mặt lên mà thốt ra: “ Cái gì thế nầy ? Đồ øø!” Hàng chữ ghi thêm ấy, viết: “Và, tơi y êu cơ”
Đúng lúc, cĩ tiếng gõ cửa, và người viết thiệp ấy lỏ đầu vào khơng đợi tơi trả lời
“Tơi muốn mượn phịng tắm Dùng chiếc áo chồng tắm này cĩ được khơng?”
Hắn đã khốc vào người chiếc áo chồng tắm màu xanh của Mie, người tình lâu đài của tơi Tơi ném tâm thiệp xuống chân hắn
“Cậu rắp tâm chuy ện gì đây ? Và cậu là gì mà tơi lại phải được cậu y éu kia chứ?”
Hắn ung dung lượm tâm thiệp tự tay mình đã viết ấy lên, nhìn cĩ vẻ thỏa man lam
“Nét chữ đẹp đây chứ nhỉ? Tơi thường viết chữ xấu, nên lhi viết thiệp này đã căng thắng lắm đây ”
“Tơi yêu cơ Cậu làm gì cĩ tư cách để nĩi thế với tơi chứ?”
“Với tơi thì cĩ đây ”
Hắn thản nhiên dap, réicam lay chai rượu vang đã mở sẵn, rĩt vào ly Hắn vừa đưa ly rượu lên miệng vừa nhìn tơi
“Tơi đã nĩi lần gặp trước rồi, là đến phải yêu cơ mắt thợ”
Chang biét phải nĩi sao, tơi mm lặng, bực tức
“Xin cơ đừng để tâm, cử tiếp tục làm việc đi Tơi tuy ệt đối khơng phá quấy cơ đâu”
Tơi quên bằng đi là đã muốn ngưng nghỉ, lại cầm bảng màu lên Tại sao những lời gã trai trẻ này nĩi ra chẳng cĩ căn cử gì mà vẫn nghe cĩ vẻ thuy ết phục như thê nhỉ? Tơi vừa bĩp ống màu vừa nghĩ
“Tơi thích tranh của cơ quá”
“Cậu biết xem tranh a?”
“Khơng Nhưng mà, tơi nhớ đến màu biển đã cùng cơ nhin thay 6 Miami Mau xanh nay đây”
“Cĩ phải tranh phong cảnh đâu nào Trừu tượng, cĩ thể cậu khơng hiểu, nhưng đây là tranh nhân vật đây chứ”
“Umm, vay thì, đây là tơi phải khơng nào?”
Tơi quay người lại nhìn Willie Roy dim dim Hắn cười với vẻ mặt tỉnh bơ, chiếc áo chồng tắm hở nguy ên cả phía trước Tơi cảm thấy lịng mình dao động, vội vàng quay lại phía khung vẽ Và cố quên đi hiện hữu của hắn Bệt sơn chồng lên nhau một hơi, khơng cịn tự tín ở tài năng mình nữa, tơi thở đài Trong tơi, luơn luơn cĩ lịng tự tín, cùng với cảm giác ảo tưởng tan vỡ, tựa lưng vào nhau Chỉ khi đã hồn thành tác phâm và nhận được sự tán thưởng nơng nhiệt của quần
chúng thưởng ngoạn, tơi mới thích được tơi mà thơi Cịn những khi cầm cọ vẽ, bao trùm trong niềm cơ độc, lúc nào nửa chừng tơi cũng bị nỗi bất an xâm chiêm đến phải cố bám lây sàn phịng vẽ đê giữ mình khỏi ngã qụy xuống Và kêu cứu
trong vơ thức Đến ai? Đén hiện hữu thần linh nao giúp tơi vẽ được Bình thường thì tơi khơng tin vào thần thánh Thế nhưng những khi quẳn quại một mình trong nỗi tuy ệt vọng, tơi lại phải bám víu vào hiện hữu nào đây cĩ giá trị tuy ệt đối Người
bạn họa gia mà tơi tơn kính, Jean-Michel Basquiat vốn là người lúc bình thường thì vui nhộn như trẻ con chơi đùa trên đường phĩ, đã nĩi anh cũng khơng tránh khỏi những giây phút tuy ệt vọng như thế Giây phút mà tơi chẳng muốn là thứ hiện
hữu được người đời gọi là nghệ thuật gia nầy một tí nào cả
“Khơng vẽ được sao cơ?”
Chẳng hiểu từ lúc nào, Willie Roy đã ngơi xuống bên cạnh tơi Tơi chẳng cịn sức đâu đề nĩi cứng với hắn, nên chỉ gật đầu nhẹ Hắn vuốt làn tĩc xõa xuống trán tơi lên Tơi khơng ngờ rằng cử chỉ ay là dự khúc cho việc làm tình Han dua
ly rượu lên mơi tơi Rượu vang ngon quá đối, trơi êm xuống cơ họng tơi Nhưng sao tơi vẫn buồn bã như đứa trẻ đi lạc
“Tội nghiệp cổ” Willie Roy thì thầm “Sao lại kiơng vẽ được nhỉ? Cơ đang được yêu thương đến thê này kia mà”
Hắn tiếp tục an ủi tơi Tơi chợt nhận ra rằng những lời ây đúng là những lời mình đang mong muốn Cho đến bây giờ, chưa cĩ ai an ủi tơi với những lời dịu đảng nhự thé Tơi đã chỉ nhận được tử người khác những lời khen ngợi là một họa gia co tal nang xuất chúng mà thơi Và dựa vào những lời khen 4 ay, tơi chưa hề phơi bảy trước mắt ai hình dáng cơ đơn của mình
Bắt chọt, tơi thây mình bị đây nhẹ nhàng ngã người xuống, năm dưới thân hình Willie Roy Hăn cởi y phục tơi, vừa hơn lên khắp người tơi, vừa khơng ngừng nĩi những lời ngọt ngào Những lời nĩi khác hẳn với những lời tán tỉnh êm đẹp dối
Trang 2“Chứ mình đã biết gì về nhau đâu?”
Hắn nĩi, và cho tơi biết hắn y êu đến thê nảo hình ảnh tơi, người đàn bà quy ến rũ nhắp ly rượu Gin Tonic trong ánh hồng hơn ở quán rượu bên bờ biển ngày ấy Hẫn nhớ thật tường tận từng chỉ tiết lần gặp gỡ ay, đến khiến tơi ngạc nhiên
Tâm váy quân bằng lụa của tơi đã phất phới trong giĩ như thế nào, son mơi đỏ của tơi đã hịa theo rượu Gin nhự thế nào, những đầu mĩng tay vắt chanh vào ly rượu của tơi đã kích thích lịng thèm muốn của hắn đến thé nao
Chúng tơi ơm lây nhau, lăn lộn trên sàn, khắp thân hình dính sơn từ bảng màu, nhưng vẫn say mê giao tình thăm đậm Tơi cĩ thở hắt ra, nhựng khơng hét lên lần nào Đơi lúc, hắn ghì chặt hai cánh tay tơi, nhựng khơng loạn bạo chút nào Hắn vẫn khơng ngừng nĩi, và địi tơi cũng phải nĩi cho hắn nghe Dù nghẹt thở trong khối lạc, tơi cũng đã nĩi với hắn về những nỗi bat an, trăn trở cơ độc khi tơi sáng tạo tác phẩm Tơi chưa bao giờ tưởng tượng ra rằng cĩ ngày mình nĩi được với người nào về những điều như thê Thế mà, bây giờ đây, tơi đã làm được chuy ện ây khơng chút khĩ khăn
Chuy ện thổ lộ những điều mà thật tình, lịng tự trọng chắc chắn phải ngăn cản Mà lại vừa hưởng thụ da thịt đàn ơng nữa
Sản phịng hẳn là đã in hình bức tranh thân xác tơi và hẳn vẽ nên Khơng chừng bức tranh ấy cĩ khi cịn đẹp hơn bức tranh trên giá vẽ nữa Bởi bây giờ đây, Willie Roy đang làm cho tơi cảm thấy vơ cùng hạnh phúc Thân thê tơi đang được những lời tình của hẳn ve vuốt mà vẽ thành bức tranh Màu đỏ sậm của rượu đồ loang tử ly vang Màu trắng đồng nhất của thê dịch trào ra từ tâm thân đẹp đẽ của hắn Hai màu hịa hợp thành màu hồng của hơi thở tơi dâng lên Tơi hé mắt thây hẳn đang nhìn tơi mỉm cười Tơi cịn muốn nĩi tiếp Nhưng niềm hoan lạc êm nhẹ làm mờ đi khung cảnh trước mất mình
“Thế nào cơ cũng vẽ được”
Tơi khơng trả lời Trong mắt tơi chỉ cĩ một hạt km cương đang chiếu sáng Willie Roy nhỏm người dậy, cúi hơn lên mơi tơi, làm dấu thánh giá trước ngực cầu nguy ện cho tơi hồn tật được tác phẩm cĩ giá trị, rồi trở vào phịng ngủ Tơi
nam
nguy én trên sàn, lơ đãng ngậm điều thuốc trên mơi Tơi chẳng hiểu nên giải thích nhự thế nào cho phải về chuy ện vừa xảy ra cho chính mình lúc này Hăn đã làm tình với tơi đây Tơi nghĩ thế Tức thì, lỗi ân ái của hắn sống lại rõ ràng trong trí tơi Hắn hiểu tường tận đến hồn hảo thân thể tơi Ý nghĩ ấy làm tơi đỏ mặt Ngay cả Mike cũng chưa bĩc ra được những ngõ ngách sâu kín trong thân thê tơi, thế mà sao hắn lại tìm ra được một cách tự nhiên đến như thế Lần đầu tiên, tình đục với một người đàn ơng đã cho tơi cơn khối lạc cụ thê khơng khác gì khi tự mình ân ái mình, khiển tơi bàng hồng Và những lời tỉ tê của hẳn đã vỗ về đến thỏa mãn cõi lịng phiền muộn của tơi Hắn đã nĩi yêu tơi khơng biết bao nhiêu lần Với lỗi nĩi trơi chảy tự nhiên Tơi chưa từng gap người đàn ơng nào miệng lưỡi đến như thế Hắn đã lơi cuốn tơi bằng những lời nĩi thật tự nhiên Chỉ qua một lần â ân ái, mà tơi đã biết được tật cả những gì về quãng đời hẳn đã sống, cả sở thích, gia đình, bạn bẻ hắn Cho đến tên trường học mà hắn đã theo học Cịn tơi đã nĩi gì với hắn nhỉ? Cĩ lẽ chỉ mỗi chuy ện băn khoăn khi vẽ tranh mà thơi chăng? Hắn vẫn chưa biết điều gì cụ thê về tơi Nghĩ thế, tơi chợt nao nức muốn cho hắn biết, nỗi
nơn nao cộm lên trong ngực đến khơng chịu nối, khiến tơi phải vùng dậy Điều đầu tiên tơi muốn nĩi với hắn là, thân thê hắn đã làm tơi thỏa mãn đến như thế nào Hắn đã cĩ để ý đến những lúc tơi thở hắt ra, những rung cảm khơng kiềm chế được
ây của tơi khơng? Cĩ đề ý rằng tơi y êu thân thê hắn đến mê man, quên hết mọi chuy ện, khi mĩng tay tơi cào lên lưng hắn? Điều như thế mà tơi lại muốn nĩi với hẳn! Hắn là tơi rất cảm ơn hẫn Muốn làm hẳn vui mừng Tơi chợt đỏ mặt vì nghĩ cĩ
lẽ tình yêu khởi đầu từ cảm giác như thế Từ trước đến nay, việc vẽ tranh là quan tâm trọng đại nhật của tơi Ð ê cơng việc khỏi bị vướng bận, tơi đã chỉ chọn bạn từ những người đàn ơng nào chịu hiểu và chấp nhận những ý muốn của tơi Họ chịu khĩ chiều chuộng những ý muốn chướng kỳ của tơi, và tơi thích họ vì thế Tuy nhiên, tự nguy ện làm cho người đàn ơng thỏa thích ngay trước mắt, như một thứ lÿ xảo y êu đương, thì tơi chưa làm bao giờ
Tơi bối rối nhìn vào phịng ngủ Willie Roy đang ơm gối say ngủ với vẻ mặt trẻ thơ Vết sơn cịn đính trên vai trần của hãn khiến tơi mềm lịng Tơi đến vuốt nhẹ lên má hắn Hẫn hé mắt nhìn tơi, mỉm cười
“làm việc chĩng xong rồi đến đây Tơi đợi cho”
Tơi bắt chợt muốn khĩc, trở bước ra ngồi Vừa đọn đẹp sản phịng làm việc đã bừa bộn ra đây, tơi vừa than thầm Khơng nên, mình đã y êu rồi Từ lúc ấy, thật là tham nao Dang lam việc một hỏi, tơi lại nuốn Willie Roy ơm ấp đến khơng cưỡng nỗi, phải bước vào phịng ngủ Lại nghe hắn hỏi Xong việc rồi sao? Tơi lắc đầu Hắn lại bao Lam chĩng xong đi nào, cứ như là người lớn hơn tơi Từ trước đến nay, chưa hề cĩ người đàn ơng nào từ chối khi tơi ngỏ ý muốn ân
ái cả Thê nên tơi bối rối chẳng biết làm gì cho phải, đành quay lại giá vẽ Một lúc sau, lại thèm muốn thân thê hắn đến khơng cưỡng nỗi, lại bước vào phịng ngủ Hắn lại hỏi như cũ, và tơi cũng lại đáp như cũ, rồi han lay bao, lây tạp chí ra đọc, hay mở TV lên xem, nhất định khơng chịu ơm ấp tơi Cuối cùng, ngày hơm ấy, tơi bỏ chuy ện địi hắn làm tình, quay ra đánh vật với giá vẽ cho đến sáng Buổi sáng, lúc tơi mệt nhồi, Willie Roy đã dậy từ bao giờ, mang điểm tâm đến cho tơi
Rồi vừa ngắm bức tranh vẽ dang đở, vừa cùng tơi ăn sáng Mặc dù là bữa sáng, nhưng đốn biết tơi sắp vào giường ngủ, nên Willie Roy đã chu đáo mở nút chai rượu vang đề tơi uống cho đễ ngủ
Ảnh nẵng ban mai khiến lịng tơi thư thái, khơng cịn bút rút vì chuy én thém muốn làm tình với Willie Roy nữa Hắn vừa rắc muối lên trứng chiên cho tơi vừa bảo năng chĩi quá nên đeo mắt kính ram den, du dang 1a budi sáng Tơi vừa lơ đãng nhắp rượu vang, vừa ngẫm hắn trét bơ lên bánh mì nướng hay cho nước xốt cà lên trứng tráng cho tơi Rồi nghe lời hắn khuy ên nhủ mà ăn sáng đàng hồng Hắn nhìn tơi ngoan ngỗn như thế, cĩ vẻ thỏa nguyện, vừa hút thuốc vừa cho chạy đĩa nhạc Hẫn chọn loại nhạc của Percy Sledge khơng tương xứng với tuơi non trẻ của hắn, vừa nhìn tơi vừa nĩi những lời cao ngạo như những giờ phút quý báu nhự thế này mới tạo nên đời người đây nhỉ Mà đúng là ban nhac nay cĩ tên là Khi Đàn Ơng Yêu Đàn Bà Nghĩ thế, nghe chừng rượu vang đã thắm đượm đê mê tồn thân, mắt tơi khơng mở ra được nữa Hắn dìu tơi vào phịng ngủ, cởi bỏ áo quần tơi, đặt tơi nằm lên giường Bắt giác, tơi cảm thấy trong gĩc tối của ý thức mình, chút ân hận đã cho đi mắt một phần của mình, rồi dam chìm trong giấc ngủ
Một lần, đang làm việc nửa chừng, tơi đã hướng về phía Willie Roy bao rang nêu hắn khơng làm tình với tơi ngay thì tơi khơng làm xong việc được đâu Nhưng hắn vẫn làm lơ, tiếp tục đọc sách, khiến lịng tự trọng của tơi tan nát Tơi chộp lây cuốn sách hẳn đang đọc, ném ra xa, tơi bắt đầu mở nút áo hẳn Mặt hẫn lộ vẻ bối rối, nhựng khi ngĩn tay tơi chạm da ngực trần của hắn, hắn gạt tay tơi ra và nĩi
“Đừng làm thé, tơi chịu khơng nỗi đâu đây ”
Lời nĩi của hắn rõ ràng cĩ hàm ý giận đữ Đền phiên tơi bối rồi, khơng biết phải làm sao, nên chỉ trừng trừng nhìn hẳn Chứ hắn cũng đang thèm muốn tơi đây thơi Tơi biết chứ Khi tay tơi chạm lên da hắn, tơi đã cảm thấy phản ứng ấy
ở giữa hai chân hắn mà Thây vẻ phụng phịu trên mặt tơi, hắn gọi tơi lại gần Tơi nhồi người nằm xuống bên hắn Hắn địu dàng vuốt tĩc tơi và nĩi
“Lúc nào muốn nhau cũng làm ngay thì giữa chúng ta kết cuộc chỉ là trị chơi mà thợ”
Hắn cầm tay tơi lên nhìn và cười, nĩi
“Khi bàn tay cơ đính son mau, thi han 14 cĩ thứ thích hợp hơn là tơi chứ”
“Phải chỉ cố giữ đừng biết đến thân thể anh, thì tơi cịn chịu được Tại sao anh lại khởi đầu việc làm tình với tơi chứ?”
“Bởi tơi nghĩ y êu thương cần cĩ một điểm khởi đầu mà”
Chẳng làm sao hơn, tơi đành rời khỏi giường, trở lại phịng làm việc Tơi cắn mơi, nĩi thầm rằng hắn nĩi đến chữ “y êu thương” một cách quá để dãi Vải ngày trơi qua, một buối chiều, tơi và Willie Roy đang nằm trên giường, chẳng làm
gì cả, cũng như những ngày khác, thì đột nhiên, Mile mở cửa bước vào Trơng thấy tụi tơi, nửa người trần, vừa xem TV vừa ăn sữa chua, Mile sửng sốt Vừa ngượng, lại vừa muốn phĩ mặc ra sao thì ra, tơi chẳng buơn bước xuống giường,
cứ thê mà ngước nhìn Mile Khơng chút ngại ngùng đối với Mie đang đứng sững sờ, Willie Roy tự giới thiệu và chìa tay ra Mike chẳng ngĩ ngàng gì đến bản tay ấy, chỉ ngồi xuống chiếc giường khăn trải khơng cĩ chút lệch lạc nào
“Thế này là thé nao, giai thích cho tơi đi”
Anh ta gắng kiềm chế cơn giận, và nhận ra rằng Willie Roy bên cạnh rõ ràng là trẻ tuổi hơn mình nên cĩ giữ vẻ ơn tơn, bình tĩnh nhìn tơi
“Nĩi là cơng việc bận rộn đến khơng thê gap ai được, thế mà lơi vào phịng một tên trai trẻ như thê nây ”
“Cĩ làm tình gì dau! A, thì cũng cĩ, một lần thợ”
“Làm được một lần thi may lan ma chang duoc”
“Đâu cĩ!”
Nĩi xong, tơi rơm rớm nước mắt Mike tỏ vẻ ngán ngâm, nhìn tơi đấm dam
“Nếu anh muốn, thì cứ nằm xuống đây Bảo đảm là chẳng cĩ chuy én gì cả mà”
Nghe Willie Roy noi thé, Mike sửng sốt đến buơng rơi điều thuốc đang định hút
“Cậu cậu déng-tinh sao chu?”
“Đâu cĩ! Tơi chỉ thích phái nữ thơi Mới nĩi là chang | co chuy én gi ca day”
“Thé, tai sao chỉ làm tình với cơ ây một lần thơi? Cơ ay là thứ đàn bà ưa thích chuy ện đĩ lắm mà Chẳng lẽ, cậu thình linh mat đi khả năng ấy sao?”
“Tư the đã sẵn sàng rồi đây anh”
“Cau a ay khéo lắm kia” Tơi nĩi
“Tơi rất thích làm tình, nhựng cũng rất thích chuy ện kiềm chế nữa”
Mike lộ vẻ ban loan Cĩ lẽ đang nặn ĩc nghĩ cách làm sao đuơi Willie Roy ra ngồi Tơi cũng chẳng biết phải làm sao Lời nĩi của Willie Roy thật khác xa với suy nghĩ của tơi và Mike
“Này cậu, tơi và cơ ấy quen nhau từ lâu rỗi, và tơi cho là tơi hiểu rõ về cơ ây Chúng tơi cần cĩ nhau, cậu nên biết như thế”
“Thỉ tơi cĩ định phá khuấy gì quan hệ của hai người đâu Tơi chỉ yêu cơ ấy, thế thơi”
“Yêu cơ ấy à!?”
“Thế bảo-bối của anh lớn lắm sao chứ?”
“Tất nhiên rỗi!”
“Chứ của tơi cũng đầu kém ai Khơng tin thì tơi cho xem ngay bây giờ”
Tran Mike lam tam mơ hơi lạnh Tơi vừa muốn bật cười lớn, vừa hoang mang, nên đành bâm bụng mà nhìn khơng khí bất ơn đang kết tinh giữa hai người đàn ơng Lời nĩi của Willie Roy phá vỡ khơng khí ay:
“Nhưng mà, tính dục đầu phải là tình y êu Làm tình với đàn bà chỉ đề chơi đùa, hay đề kiếm tiền, cũng được đây thơi Cho nên, chuy ện tơi chỉ làm tình với cơ ay mỗi một lần thi, Mike a, anh chang nén dé tam lam gi Anh nén thắc mắc
về chuy én tai sao chúng tơi gần gũi nhau mà khơng làm tình, mới đúng”
Mile đá tung chiếc ghế, mở mạnh cửa phịng, hét “Mặc xác bây !” rỗi giận dữ bước ra ngồi Tơi và Willie Roy bàng hồng một lúc, rồi đột nhiên cùng cười phá lên Cười thỏa thích một hỏi, hẳn nhìn tơi với vẻ tạ lỗi
“Làm anh ta tức giận lên mất”
“Chả sao Đâu phải mới quen nhau một hai hơm đâu mà sợ giận”
Cười quá đến nỗi nước mắt rịn ra nơi khĩe mắt, tơi vừa nhìn hắn vừa chủi nước mắt Hắn tỏ vẻ vui thích thật tình, cúi hơn lên má tơi Và nĩi:
“Tơi thật yêu cơ quá Tơi khơng thiếu đàn bà để làm tình, nhưng thiêu người để y êu, đã lâu rồi”
Một hơm, khi tơi cảm thấy cĩ động tĩnh gì đây mà mở mắt dậy thì thấy Willie Roy dang don dep vat dung cua han lại Tơi ngạc nhiên, nhỏm dậy Hẫn đã chải tĩc, mặc áo khốc ca-sơ-mia xong Tơi buơn quá, định ngăn hắn lại
“Định bỏ đi day a?”
Hắn mỉm cười, ngơi xuống bên tơi
“Đừng làm mặt như thế Lúc nào cũng gặp được nhau mà Định chỉ mang Thiệp Giáng Sinh đến thơi, thế mà hĩa ra đã ở lại lâu thê”
Tơi bước theo hẫn ra cửa, hoang mang chẳng biết cĩ nên níu kéo hắn lại hay khơng? Trong trí tơi lẫn lộn ý nghĩ sắp vuột mắt đi thì thật tiếc người đàn ơng nhự thé nay, cùng với cảm giác mình đâu phải là thứ đàn bà mới bén hơi trai mà phải níu kéo như thế, thêm với lịng tin tưởng mơ hỗ thê nào cũng gặp lại hắn Trong lúc tơi dang ban thần như thế, W illie Roy gửi đến tơi nụ hơn giĩ, rồi qua khe cửa, chỉ ngĩn tay về phía tơi mà nỏi:
“Lần sau gặp nhau, sẽ làm tình đến phát điên lên đây, bé ơi”
Thé rơi, đề lại khuơn mặt tươi cười thấm sâu vào lịng tơi, hắn đĩng cửa lại trước mắt tơi Tơi quay trở lại phịng làm việc, cịn lưu luy ến thèm muốn ân ái với hắn một lần nữa Trong phịng, bức tranh đã hồn thành từ lúc nào rồi, bất giác
tơi mỉm cười, mãn nguy ện
Phạm Vũ Thịnh dịch
Tiểu thuyết gia hiện đại Nhật Bản Phạm Vũ Thịnh
Yamada Emmi a (hay Yamada Amy ) sinh năm 1959 tai Tokyo , tên thật là Yamada Futaba Thuở nhỏ đã dời nhà đi nhiều nơi theo nhu cầu cơng việc của thân phụ Thời rung học, cơ tham gia nhĩm viết văn, qua đĩ đọc các tác
pham văn học nước
ngồi Cơ vào khoa Văn ở Đại học MelJi năm 1977, tham gia nhĩm nghiên cửu truy ện tranh Rồi bỏ học, làm việc sáng tác truyện tranh một thời gian Khơng thỏa mãn với những phương tiện biểu hiện trong truy ện tranh, từ năm 1980,
cơ bắt đầu viết tiêu thuy ết Năm 1985, tác phẩm Beddo taimu aiz (Bedtime Ey es, Nhiing Con Mat Trong Giờ Ngủ) của cơ, với những biểu hiện mới mẻ về quan hệ nam nữ, tình yêu và tính dục, đã đoạt giải Văn Nghệ Kawade, sau đĩ được đề
cử dự giải Alutagawa, giải Văn Học cao quý nhất ở Nhật
Năm 1987, với tập truy ện ngắn Soul Music, Lovers Only (Nhạc Soul, Dành Riêng Cho Tình Nhân), cơ đoạt giải Naoki „ là giải Văn Học nỗi tiếng thử hai sau giải Akutagawa, dành cho văn học Nhật Bản nĩi chung, khơng cứ phải thuộc loại văn học thuần tủy Ở tuơi 28, cơ là một trong những tác gia trẻ tuổi nhất đã đoạt giải Naoki Cơ đã cĩ 3 tác phẩm liên tiếp được đề cử tranh giải Akutagawa: ngồi Beddo taimu aizu (Bedtime Eyes, Những Con Mắt Trong Giờ Ngủ, 1985), cịn cĩ Jeshii no sebone (Jessie š Spine, Xương Sống Của Jessie, 1986), Chơ-cho no tensolu (Binding the Butterfly š Feet, Bĩ chân Bướm, 1987) Và đã được 3 giải văn học trong các năm 1986, 87, 8§ Gần đây, tác phẩm Trash (Rac Rudi) của cơ đoạt giải Văn Học Nữ Lưu năm 1991, Animal Logic (Luận Lý Của Động Vật) đoạt giải Izumi Ky oka năm 1996, A2Z (TxA Đến Z) đoạt giải Văn Học Yomiuri năm 2000 Và tháng 10 năm 2005, cơ chính thức nhận giải thưởng Văn Học
Trang 3trong lúc bạn trai của cô còn đợi trong quán Tình y êu/Tình dục sôi nỗi và quan hệ giông bão của hai người đần dần
bộc lộ tâm lý sợ hãi và yếu đuối của Spoon, cùng với tâm thức nô lệ vào anh ta của cô gái Những Con Mắt Trong Giờ Ngủ là một búc tranh táo bạo miêu tả những khía cạnh xấu xa của đời, với tính đục tăng độ nhờ ma túy, bạo lực từ
rượu đồng thời phơi bày sự yêu đuôi phô biên của con người, và cho rằng dù có sa vào quan hệ nam nữ lầm lỗi hay
giông bão đến đâu đi nữa, người ta vẫn có tìm đến “tình yêu” như giá trị cao nhật
Nhiều tác phẩm khác của cô, như Yubi no tawamure (Finger Play, Tro Dua Bốn Của Những Ngón Tay, 1986), Harlem World (Thế Giới Harlem, 1987), Trash (Rác Rưởi, 1991), cũng đặt trọng điềm vào biêu hiện xác thịt của tình yêu
nam nữ trong bối cảnh và tập tính xã hội hiện đại Tuy nhiên, cô vẫn chủ trương rằng yêu đương phải cuông nhiệt với cả thân xác lẫn tâm hôn, và nhân vật của cô không đừng lại ở những thỏa mãn xác thịt, mà luôn luôn truy cầu sự cộng hưởng
- “Thân thê đàn ông thì tôi chỉ đòi hỏi trong nửa năm là đủ, sau đó, tôi thèm muôn tâm hôn của họ”, hay
- “Anh có biết cách yêu đàn bà không?” -
- “Tôi biết cách yêu thân thê họ, nhưng tâm hôn họ thì tôi không có tự tín”
Đặc biệt, cô có những truy ện dải lẫn tuy ên tập truy én ngắn (như Soul Music, Lovers Only - Nhạc Soul, Dành Riêng Cho Tình Nhân, Bolku Wa Bi-To - Tôi Là Nhịp Phách ) lay đề tài tình dục của thanh niên, phụ nữ Mỹ da đen với nhau hoặc với phụ nữ Nhật Bản Xã hội Nhật vừa có phản-cảm với người da đen: tượng trưng cho sự thô bạo, dơ bẩn nhưng đông thời có phần hiểu kỳ lẫn ngưỡng phục cá tính và năng lực xác thịt của người da đen Nhà nghiên cứu John Russell viết:
“Đàn ông da đen ở Nhật đã trở thành đối tượng của những phụ nữ Nhật Bản ham chuộng bản năng, từ những học sinh mười mây tuôi, những thiêu nữ làm việc văn phòng có tính phóng đãng, cho đến những vợ người trung niên ưa ngoại eal Những phụ nữ Nhật Bản nay theo đuổi tình nhân da đen của họ như một cách vượt qua biên giới tính dục và chủng tộc dé khám phá ra chính mình, trong một xã hội mà họ liên tục bị áp bức và bất mãn Có thời, ngay dưới cửa số phòng
trọ của Yamada Eimi là công chính của căn cứ quân sự Mỹ ở Yokota Người ta hay lầm cô là người Phi Luật Tân Nhưng không, cô có tâm hồn đàn bà Mỹ da đen (sister) Cô nhận mình là người đàn bà Mỹ đa đen duy nhất nói giỏi tiếng Nhật
Nhiều tác phẩm khác của Yamada Himmi có đề tài chung là tuéi dậy thì với những cảm nhận mẫn tuệ nhưng mong manh, lắm kim phản kháng lại những trôi buộc của luân lý truy én thing hay giá trị quan thông tục của xã hội Nhật Ban Jeshii no sebone (Jessie s Spine - Xương Sông Của Jessie), Ché-cho no tensoku (Binding the Butterfly’s Feet - B6 Chan Buom) dua trén thé nghiệm học đường của chính tác giả, và Fusô no kwôshisu (Classroom for the Abandoned Dead - Lớp Học
Cho Những Kẻ Chết Không Mô, 1988) dé cập đến tệ trạng ức hiếp trong trường học Truy ên đài Boku Wa Benly ô Ga Dekinai (1 Cannot Study - Tớ Học Dốt, 1993), tập truy ện ngắn Hôlagô No Kiino-to (After School Key Note - Nốt Chủ Âm Sau
Buổi Học, 1989) đề cập đến lửa tuổi trung học cấp ba quan tâm đến tính đục, khổ tâm vì tình yêu, và tâm tình phản kháng đối với gia đình cùng luân lý xã hội Nhân vật chính trong Boku Wa Benky ô Ga Dekinai (I Cannot Study - Té Hoc Dét) là một cậu trai l7 tuổi, thích đá banh, có nhiều bạn gái ưa thích cậu, cặp bổ lâu dài với người tình làm việc trong quán rượu, tự cho là mình học dốt, nhưng trên đời nay, còn có nhiều sự vật dep dé va quan trọng hơn 1a chuy én học ở tường Cậu có được sự thông cảm đông điệu của gia đình gồm ông ngoại và người mẹ có suy nghĩ tự do phóng túng Nhân vật này được Yamada Eimi đặc biệt y êu thích, một phần vì đã phản ảnh thê nghiệm của chính cô, năm lớp I1, đã hai lần bị điểm 0 vì bài thi môn Vật Lý, khiến thầy dạy môn nảy đến nhà nỏi với cha mẹ cô rằng cô đọc tiêu thuy ét trong gid hoc va
hết giờ thì vọt ngay khỏi lớp đi chơi với bạn trai, không chịu nghe lời thầy, mai sau chỉ có nước viết văn mà sống thôi! Cô viết truy én dai này như một lời nhắn ông thầy Vật Lý ngày nào rằng quả thật cô đã trở thành nhà văn, và cô học dốt thật đây ,, nhưng dốt môn Vật Lý ấy cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đời sống của cô cả
Yamada Eimi duoc xem như người chủ trương “tình yêu nam nữ là quan trọng nhất trên đời” và '“cứ yêu hết mình đỉ” đối với giới nữ trẻ tuổi Cô cỗ xướng một thứ mỹ học của sự bôn-phóng trong tình yêu, mỹ học của sự lãng phí về thời gian lẫn tình cảm, trong tình yêu và tình bạn, ở những người trẻ Với nhiều tác phẩm hàm chứa những thách thức đối với thông niệm và trật tự luân lý trong quan hệ nam nữ, thầy trò, Yamada Eimi là một tiếng nói hiểm hơi của nữ quy n, trong xã hội Nhật Bản vốn trọng luân thường truy èn thống, người đàn bà quen lây sự tùng thuận làm đạo đức, thay sự
nhường nhịn nam giới là vẻ đẹp nữ tinh, đàn bà luôn luôn bước sau đàn ông, và bộ áo kimono không cho phép họ bước dài hay mạnh bạo Tác phâm của Yamada Eimi đã được dịch ra nhiều thứ tiếng: Anh, Pháp, Nga, Ý, Tây Ban Nha, Trung, Han
Người đọc, nhất là các thanh thiêu nữ Nhật Bản, cộng cảm với lối suy nghĩ “y êu hết mình” của Yamada Eimi Trong lời bạt của cuốn Soul Music, Lovers Only - Nhạc Soul, Dành Riêng Cho Tình Nhân, cô viết: “Yêu một người đàn ông thì viết được 30 trang truy én ngắn” Tính đến nay, cô đã xuất bản hàng trăm truy ện ngẫn
PHẠM VŨ THỊNH
Cước chú:
[ | Jean-Michel Basquiat (1960-1988): hoa si da den My, duoc xem 1a “nha tho Rimbaud nhé da den cua héi hoa MY” (the Little Black Rimbaud of American painting), chét vi dung ma-tiy qua d6
2] Percy Sledge (1941-): ca nhac sida den My, chuy én hat nhac Soul, ndi tiéng voi ban When A Man Loves A Woman (Khi Dan Ong Yêu Đàn Bà) năm 1966, được vinh danh ở Điện đường Nhạc Rockand Roll (Rock and Roll) Tham Khảo:
[a]
“Yamada Eimi, Naok-sh6” http://homepage | nifty.com/naokiaward/jugun/jugun97Y E.htm
“The Social Identity of African-Americans Living in Postmodern Japan” http://www _lesliewrites net/world-japan-07.shtm]
“Black men in Japan have become the object of libidinous Japanese females, from roving teenage high-school students and OLs (‘office ladies’) to adulterous middle-aged housewifes” (John Russell)
“Yamada Emmi, Japanese Authors T to Z” http:/Awww.f.waseda.jp/mjewel/lit/authors_works/modernlit/bio_briefs/t_to_z briefs.html
Idl “Loi Bat” cua Yamada Eimi trong Boku Wa Benky 6 Ga Dekinai, bản bỏ túi do Shinchô tái bản lần thứ 23, tháng 5 năm 2003
nguon : www.erct.com