1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

tai lieu Lang le Sa Pa

2 7 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 2
Dung lượng 6,76 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Dưới đây là ghi chép của Đức Trường – Báo Hà Nội Mới ghi chép lại xin chia sẻ lại với mọi người: “Qua nhiều lần hỏi thăm, chúng tôi tìm được đến nhà “anh thanh niên” trong truyện ngắn “[r]

Trang 1

Đây là một câu chuyện có thật về cuộc sống trên trạm khí tượng của Ông Lê Văn Sử – Quê ở làng Ngọc Lũ, Bình Lục, nay thuộc tỉnh Hà Nam Đã được tác giả Nguyễn Thành Long ghi lại Dưới đây là ghi chép của Đức Trường – Báo Hà Nội Mới ghi chép lại xin chia sẻ lại với mọi người:

“Qua nhiều lần hỏi thăm, chúng tôi tìm được đến nhà “anh thanh niên” trong truyện ngắn “Lặng lẽ

Sa Pa” Một căn nhà giản dị nằm dưới bóng cây xoài với cái cửa ghép bằng vài tấm gỗ mộc Đồ đạc tuềnh toàng Dụng cụ sửa ti-vi, cát-sét vương mọi nơi Vài chiếc cát-sét cũ nằm chỏng chơ một góc như chờ được sửa Bằng khen đề tên Lê Văn Sử treo kín tường, gài cả dưới tấm kính trên bàn uống nước

“Anh thanh niên” ngày xưa giờ đã ngoài 70 tuổi, cũng chạc tuổi bác cả của tôi Răng cũng rụng vài cái, nhưng dáng vẻ còn nhanh nhẹn, hoạt bát, giọng khỏe khoắn và động tác dứt khoát Tiếp chúng tôi, những vị khách không mời, bác không giấu nổi sự ngạc nhiên, rằng sao còn có người tìm đến mình

Những lời thăm hỏi dồn dập rồi cũng qua để nhường chỗ cho những chuyện bác kể về thời thanh niên sôi nổi mà lặng lẽ trên đỉnh đèo Hoàng Liên Sơn ngày nào Bác kể lại: “Quê ở làng Ngọc Lũ, Bình Lục, nay thuộc tỉnh Hà Nam, nhà có ba anh em trai, ngày nhỏ, được ông bác dạy tiếng Pháp tại nhà Khi lớn lên, ba anh em bảo nhau sẽ chỉ theo hướng khoa học tự nhiên Ngày đó, tôi nghĩ rằng tốt nhất không làm nghề gì liên quan đến tiền bạc thì mình mới thoải mái được Giờ đây nghĩ lại lựa chọn của mình tuy có lúc làm cho cuộc sống của mình bị thiệt thòi nhưng đó là lựa chọn đúng bởi vì tôi được sống thoải mái, được là chính mình”

Bác kể tiếp: “Nhà văn Nguyễn Thành Long đã tả chân thực tình cảnh của tôi ngày đó Những người tôi thường gặp nhất là cánh lái xe, giờ còn một người cũng sống ở Than Uyên đây Đúng là

có những lúc buồn quá tôi phải chặt cây chắn ngang đường để được nói chuyện một lúc với mọi người Ngày đó, cũng như bao cuộc gặp gỡ khác, tôi mừng quýnh lên khi được tiếp chuyện với nhà văn và cô gái Giờ tôi mới hiểu rằng, khi ấy, nhân vật nữ muốn tặng chiếc khăn tay cho tôi bằng cách cố tình bỏ quên trong cuốn sổ ghi chép của tôi Khi tôi chạy theo để trả lại chiếc khăn cho cô

ấy, cô ấy đỏ mặt nhận lại mà không nói gì”

“Giờ biết làm thế nào để gặp lại cô gái ngày đó nhỉ?”, bất chợt bác Sử thốt ra mong ước đó trong dòng những kí ức đang chảy về từ quá khứ Bó hoa “anh thanh niên” tặng cô gái ngày đó là hoa Bách hợp Bác Sử trầm giọng: “Cách đây mấy năm, tôi có nghe nói là bác Long đã mất ở trong Nam Thế là không còn dịp gặp lại bác nữa rồi” Nói đến đây, bác dừng lại, rít một hơi thuốc dài, mắt nhìn xa xăm…

Bác Sử chuyển từ Sa Pa về Than Uyên từ năm 1999 Mãi sau này, khi cô giáo Liên dạy văn cấp 2 của Trường THCS Than Uyên tình cờ hỏi: “Bác làm trong ngành khí tượng thủy văn ở Tây Bắc có biết ai là anh thanh niên trong Lặng lẽ Sa Pa không?” Bác mới chỉ vào mình và bảo: “Đấy chính là tôi!” Ngay cả mấy đứa cháu trong nhà cũng không biết điều này “Chả bao giờ tôi khoe điều đó với ai Ngày đó, hoàn cảnh của tôi cũng giống như nhiều người, thậm chí còn không khổ bằng những người khác”, bác trầm ngâm nói

“Được nấu cơm cho cánh lái xe là sướng lắm rồi! Vừa có người ăn cơm cùng, vừa được nói

chuyện, lại được các anh tiếp thức ăn tươi như mớ rau từ Sa Pa, con cá từ hồ Thác Bà…”, bác Sử

Trang 2

nhớ lại “Nhưng khổ nhất là vào mùa đông, có năm trời lạnh tới -5oC, có chặn đường lại thì cánh tài xế cũng chỉ thò cổ ra nói vài câu rồi đi luôn Lúc đó buồn muốn khóc, đứng tần ngần giây lát rồi cũng phải chạy ngay lên trạm nếu không thì chết cóng giữa đường” “

REPLY

Ngày đăng: 14/09/2021, 07:16

w