T«i kh«ng biÕt r»ng hµng phîng vÜ ®· bao nhiªu tuæi në hoa chØ thÊy cµnh nhiÒu, l¸ sum xuª.Hµng phîng vÜ c©y nµo c©y nÊy còng gièng nhau. Hoa phîng mµu ®á thÉm.[r]
Trang 1TẢ HÀNG PHƯỢNG VĨ VÀ TIẾNG VE MÙA HẠ
Dới ánh nắng vàng rực rỡ, hàng phợng vĩ với tiếng ve rộn vang làm lòng tôi nao nức
nền trời xanh thẳm Nắng, cái nắng của mùa hạ chói chang và rực rỡ Nắng sởi ấm tâm hồn tôi và nh an ủi tôi về nỗi lo của ngày hè sắp đến.Con đờng tôi đi học cũng
đông đúc, nhộn nhịp vào mỗi sớm mai, cũng vui vẻ với những tiếng nói tíu tít cời của đám học sinh chúng tôi.Cũng đã từng năm năm trời đi trên con đờng này hình
ảnh của một hàng phợng cùng với tiếng ve vào những ngày hè ít nhiều cũng đọng lại trong tâm hồn tôi một cảm xúc vừa vui, vừa buồn
hàng phợng vĩ nh những mâm xôi gấc đỏ rực Tôi không biết rằng hàng phợng vĩ đã bao nhiêu tuổi nở hoa chỉ thấy cành nhiều, lá sum xuê.Hàng phợng vĩ cây nào cây nấy cũng giống nhau Rễ cây ngoằn ngoèo nổi lên mặt đất nh những con rắn khổng lồ.Thân cây to, xù xì, hai ba đứa chúng tôi ôm cũng không xuể.Những cành cây chắc, khỏe xoè ra nh những chiếc dù lớn Lá phợng xanh um,mát rợi, ngon lành nh lá me non Hoa phợng màu đỏ thẫm Sắc hoa trong nắng hè rất đẹp và hơi ngó sang sắc cam Nhà văn Xuân Diệu đã từng viết: “Phợng không phải là một đoá, là một cành mà là cả một vùng trời đỏ rực Mỗi hoa chỉ là một phần tử trong xã hội thắm
t-ơi.” Hoa phợng nh phun trào lên không gian một ngọn lủa cháy rừng rực tởng nh không gì có thể rập tắt.Ngời ta đã quên mất đoá hoa, chỉ nghĩ đến hàng, đến cây,
đến những tán lớn xoè ra nh muôn ngàn con bớm thắm.Mùa hè hàng phợng gọi đến
nở Rồi chỉ vài ngày nắng rực rỡ hoa phợng đã nở đỏ từng chùm, từng chùm.Đốm lửa nhỏ hôm nào nay đã cháy rực lên thành một ngọn đuốc.Trời càng nắng to phợng càng nở rực rỡ mang lại cho con đờng tôi đi học một màu sắc thần tiên.Hoa phợng
và những chú ve sầu đã tạo nên một bản nhạc say đắm lòng ngời Tiếng ve kêu nh mang đến cho tôi một cảm giác xao xuyến, bồi hồi khó tả Nó là cảm giác vui vì tôi sắp đợc nghỉ hè, là cảm giác buồn thoáng qua về tình bạn và tình thầy trò Tôi sẽ phải xa mái trờng tôi mà hằng ngày tôi vẫn học tập hăng say sao? Và tôi sẽ không thờng xuyên đi qua con đờng này chăng? Tôi sẽ không đợc gặp bạn bè thầy cô trong ba tháng ? Thời gian đó với tôi là quá dài! Và dờng nh khi trong đầu tôi miên man với nỗi nhớ, với nỗi buồn thì tiếng ve kia cũng có vui đâu bao giờ? Tiếng ve sầu nh cũng lặng đi cùng tôi Chắc hẳn rằng những chú ve cũng phần nào hiểu đợc tâm trạng của tôi, của một đứa học sinh sắp phải rời xa mái trờng nơi nó đã gắn bó bao năm tháng qua
sẽ không bao giờ phai nhạt trong kí ức của tôi