Tiết 2 Tiết trước các em đã tìm hiểu xong một phần: vấn đề về đôi bít tất và đôi giầy qua đó các em biết được nét tính cách của ông Giuốc Đanh là một người nhu nhược, hiểu biết thấp kém [r]
Trang 2Mô –li – e (1622 – 1673)
là nhà soạn kịch nổi tiếng
của Pháp, đồng thời ông
cũng là diễn viên thường
đóng vai chính trong một
số vở kịch của mình,…
Mô-li-e (1622-1673)
Trang 3Mô-li-e (1622-1673)
Tác phẩm:
+ Vở hài kịch Lão hà tiện
+ Trưởng giả học làm sang
Trang 4
Vở kịch Trưởng giả học làm sang
- Trưởng giả học làm sang:
thuộc thể loại hài kịch nhằm
giễu cợt, phê phán cái xấu,
cái lố bịch trong xã hôi
Trang 5Hài kịch (kịch vui, kịch cười) : Là một thể loại kịch trong đó
tính cách, tình huống và hành động được thể hiện dưới dạng
buồn cười hoặc ẩn chứa cái hài, nhằm giễu cợt phê phán cái xấu, cái lố bịch, cái lỗi thời, để tống tiễn nó một cách vui vẻ ra khỏi đời sống xã hội.Nó là thể loại đối lập với bi kịch Hài kịch kết thúc
phải có hậu vui vẻ.
-Vở hài kịch Trưởng giả học làm sang được viết năm 1670
chế giễu thói học đòi làm sang của một lão trưởng giả tên là
Giuốc Đanh
Trang 6sơ đồ bố cục vở hài kịch
“Trích Tr ởng giả học làm sang”
“Ông Giuốc- đanh mặc lễ phục”
5 hồi
Trang 8 Trang phục của tầng lớp quý tộc ở Pháp thời đó có hai loại dài đến đầu gối và dài đến mắt cá chân.
Các thứ gắn với trang phục tầng lớp quý tộc Pháp ở thế kỉ XVII
Trang 9DiÔn ra t¹i phßng kh¸ch nhµ «ng Giuèc-®anh gåm 2 c¶nh:
a, C¶nh 1: gồm 4 nhân vật: ¤ng Giuèc - ®anh, b¸c phã
may, tay thî phô vµ gia nh©n.
b, C¶nh 2 : Ngoài 4 nhân vật trên cã thªm 4 tay thî
phụ n÷a.
Trang 10Đã thế trên sân khấu còn có cảnh nhảy múa và âm nhạc rộn ràng -> kịch càng sôi động, náo nhiệt.
-khụng chỉ nghe những lời đối thoại
mà cũn được xem cỏc thợ phụ cởi ỏo, quần cũ, mặc lễ phục cho ụng Giuốc Đanh.
Cảnh 1:
-Cú 4 nhõn vật: ễng Giuốc Đanh,
phú may tay thợ phụ và gia nhõn.
-ễng Giuốc Đanh và bỏc phú may
núi chuyện
-Chủ yếu là lời đối thoại( kốm theo
cử chỉ)
=>
Trang 12* Nhân vật Ông Giuốc Đanh:
-Tuổi ngoài bốn mươi, là một người giàu có nhờ bố mẹ ngàytrước làm nghề buôn dạ nên tấp tểnh muốn trở thành quí
Trang 13Cuộc đối thoại xoay quang vấn đề: Đôi bít tất,
đôi giày, lông đính mũ, bộ tóc giả, ăn bớt vải,
bộ lễ phục…
Trang 14a Vấn đề về đôi bít tất và đôi giầy:
“Rồi nú gión ra….”
“Ngài cứ tưởng tượng ra thế”.
“Thưa, đõy là bộ lễ phục đẹp nhất triều đỡnh…”
Trang 15Tiết 2
Tiết trước các em đã tìm hiểu xong một phần: vấn đề về đôi bít tất và đôi giầy qua đó các em biết được nét tính cách của ông Giuốc Đanh là một người nhu nhược, hiểu biết thấp kém
Vậy tính cách của ông Giuốc Đanh còn được thể hiện như thếNào nữa hôm nay chúng ta cùng nhau tìm hiểu tiếp ,…
Trang 16b Vấn đề về bộ lễ
phục: Bác phó may Ông Giuốc-đanh
“Bộ lễ phục đẹp nhất triều đình…”
“Ngài có bảo muốn may hoa xuôi đâu?”
“Các nhà quý phái đều mặc như thế!”
“Tôi sẽ may hoa xuôi lại…”
“Bác may hoa ngược mất rồi!”
“Cần phải bảo may hoa xuôi ư?”
“Thế thì may được đấy!”
Trang 17* Vấn đề bị bớt vải:
- “Ôkìa, bác phó may! Vải này là thứ hàng của tôi…”
- “Đẹp quá nên tôi đã gạn một áo để mặc”
- “Đành là đẹp, đáng lẽ đừng gạn vào áo của tôi mới phải.”
- “Mời ngài mặc thử bộ lễ phục chứ ạ?”
Trang 18“ Đành là đẹp, nh ng đáng lẽ đừng gạn vào áo của tôi mới phải…”
=> Như con rối bị
giật dõy => Trơ trỏo, tham lam,ranh ma, bịp bợm
Trang 19Yếu tố hài được xây dựng trên cơ sở:
“cái trái tự nhiên”
- Một lão nhà giàu liên tiếp bị bác phó may “xỏ mũ”:
Đôi giày và đôi bít tất cỡ nhỏ ( bớt tiền, chơi khăm…);
áo hoa lễ phục may ngược (may hỏng, chơi khăm…);
ngang nhiên mặc áo bớt vải của Giuốc-đanh trước mặt ông ta (lợi dụng, chơi khăm…).
=> Thiếu hiểu biết, dốt nát trở thành nạn
nhân của thí học đòi.
Trang 21Ông Giuốc- đanh: :
“ Bác may hoa ngược mất rồi.”
“ Lại cần phải bảo may hoa xuôi
“Ngài có bảo may xuôi hoa đâu !”
“Người quí phái đều mặc như thế
cả”
Bị động sang chủ động.
Lừa bịp , tham lam.
“ Tôi sẽ xin may hoa xuôi lại.”
Trang 22ễng Giuốc- đanh: :
“ Vải này …tụi đưa bỏc may lễ phục”
Bỏc phú may :
“ Hàng đẹp… tụi đã gạn lại một ỏo
để mặc”
Trang 242 Ông Giuốc - ®anh và thợ phụ:
Thợ phụ : Ông Giuốc- ®anh :
“ Bẩm cụ lớn”
“ Bẩm đ ức ông”
“ Bẩm ông lớn”
Phép tăng cấp
- “Cụ lớn ”, ồ ! ồ đáng thưởng lắm…
- “Ông lớn ư ? Ta thưởng…”
- “Nếu nó tôn ta là bậc tướng công thì
nó sẽ được cả túi tiền mất”.
Háo danh , ưa nịnh, khát khao