Họ đã đến với nhau không thật sự trọn vẹn trong lời chúc phúc của mọi ngời, chỉ có cô mới hiểu vì sao lại chọn nữa còn lại của cuộc đời mình nh thế.. Cô yêu anh một ngời lính đã chịu nhi[r]
Trang 1Hơn 30 năm một chặng đờng đi qua trên một ngôi ờng Hơn một phần t thế kỷ ấy chẳng là gì so với dòng chảy của thời gian, nhng so với một đời ngời nó là một khoảng thời gian đáng kể Bao vật đổi sao dời, ngôi trờng vẫn đứng đó chứng kiến từng sự thay da đổi thịt, sự vơn mình tiến lên
tr-Bao lứa học trò nơi đây đã tỏa đi muôn ngã, ngời lái
đò vẫn cứ theo dòng chảy của thời gian mải miết chống chèo.
Hằng năm, cứ đến ngày truyền thống Nhà giáo Việt nam 20/11, bằng cả trái tim, ớc vọng và khát khao đợc dâng quả ngọt cho đời, tập “Gơng sáng số 33” đợc ra đời
nh đứa con tinh thần gởi gắm bao ớc mơ, hoài bão, những tâm t tình cảm, những băn khoăn, trăn trở trớc xã hội và trớc cuộc sống hôm nay của tập thể CBGVCNV nhà tr- ờng.
Tấm lòng là nh thế nhng với những cây bút không chuyên, hẳn sẽ có những khoảng trống, những điều cha đ-
ợc thỏa lòng - mong nhận đợc sự rộng lợng sẻ chia.
Ban biên tập
Trang 2Hỏi lại thời gian mấy xuân rồi?
Thầy tôi tóc bạc vơng bụi phấn,
Dáng gầy thao thức những canh khuya
Lật trang giáo án ơm mầm mới,
Xây đắp cho đời những ớc mơ.
Dẫu mai, sông núi kia thay đổi
Dạ tạc, lòng ghi công đức thầy.
Chiều xuống ra về cúi đầu con từ tạ,
Chân run run thầy tiễn bớc con đi,
Nhìn dáng thầy : rực rỡ một vầng dơng
Thắp sáng trong con niềm tin tiếp bớc
3/1983
Trang 3Giọt thu nghiêng - rơi vào vờn cổ tích
Em mãi nhìn thích thú vẻ vô t Nhng vì sao em cứ mãi chần chừ?
Trang giáo án cha thể nào khép lại.
** ** **
Em lặng ngời lắng nghe thu rơi mãi Giọt rơi nghiêng - giọt thẳng đứng tự tình
Em khẽ giật mình : Mùa thu quay lại
Em đợi ai - giáo án đứng chờ em
** ** **
Rồi mọi đêm em cứ mở ra xem Giáo án ơi! Sao mà thân thơng quá
Mỗi sớm mai trên bớc đờng vội vã
Giáo án và em - hai ngời bạn đồng hành.
Phan Mỹ Linh
Tõm sự và hy vọng
Trang 4Mới đến trờng biết bao điều bỡ ngỡ
Con đờng đi sao ngoắt ngoéo ngoằn ngoèo?
Đờng sá, cảnh vật đều lạ quá!
Nhng kia rồi! Ngôi trờng mới hiện ra
A! Nơi đây là nơi tôi gắn bó
Nghe hồi hộp tim mình :
môi trờng mới sao đây?
Có những điều gì đợi tôi phía trớc?
Thử thách - thành công - hay thất bại ê chề?
Nhng tôi tin : Rồi mình sẽ thành công
Bởi bên tôi là những đồng nghiệp mới
Trang 5Một chàng trai bước vào thư viện hỏi người thủ thư :
-Thưa bác, bác có nhớ tuần trước cháu vào đây bác đã thuyết phục cháu mượn cuốn lịch sử
Hy Lạp không ạ? Bác bảo bọn trẻ bây giờ cần phải trau dồi kiến thức văn học, lịch sử
-Tôi nhớ chứ và anh đã mượn cuốn đó Anh thấy không, chắc là cuốn sách hay quá nên giờ anh phải mượn lại nó chứ gì?
-Thú thật là cháu chưa đọc bác ạ Hôm trước cháu mang về nhà, trên đường gặp một cô gái, cháu làm quen và ghi số điện thoại của cô ấy trên trang bìa Bây giờ bác cho cháu mượn lại một phút thôi ạ
(Sưu tầm)
Trang 6Có biết đợc lòng ngời sắp chia tay?
Đồng nghiệp ơi ngày mai đây
Tay rảnh, chân rời, đầu óc thảnh thơi
Có nhớ bến cũ- đò xa, giờ ai đa đón
Nỗi nhớ bâng khuâng
Kết tình chi để rồi lu luyến mãi
Cửa thời gian chợt khép lại tự bao giờ?
Nguyễn Thị Xuyến Trờng : THCS Nam Phơng Tiến B
Xa trường
Trang 7Vẫn biết rằng ta sẽ mãi xa trờng
Tìm đâu thấy chỗ ngồi và phấn trắng
Dẫu đã dạy bao lần còn cha đủ
Cha hài lòng với cái có trong tay
Tôi vẫn biết đời ngời là hạn hữu
Giấu nỗi buồn da diết chứa trong tim
Rồi mai đây tôi rời xa trờng lớp
Kỉ niệm vui, buồn đầy ắp trong tôi
Giờ nghĩ lại tháng năm trên bục giảng
Rót từng lời trong trí óc trẻ thơ
Mai ta đã xa rồi còn đâu nữa
Chỉ còn ta với cả khoảng trời xa
Lê Hờng
Có giọt buồn không tên
Cứ hoài rơi tí tách Vô tình rơi trang sách
Trang 8Cuộc đời nhà giáo thật là vui!
Sáng sáng miên man với học trò Trưa trưa cơm gạo lo ăn uống
Đến lúc ngủ say cũng học trò.
Minh Trâm
Trang 9Không đề
Giận nhau đôi mắt hững hờ Đôi môi bỏ ngỏ những lời yêu thương
Trang 10Con về thăm lại thầy xa
Nói sao cho hết cho vừa thầy ơi! Lòng con quá đỗi bồi hồi Tóc thầy nay đã bạc rồi còn đâu?
Thời gian chẳng có bao lâu
Mà sao mọi vật ngả màu rêu phong? Sân trờng áo trắng, nắng vơng
Bây giờ buồn tẻ vắng không bóng ngời
Thầy nhìn con nở nụ cời
Thăm lại thầy
Trang 11Nụ cời héo quá khác mời năm qua:
Nỗi buồn trong mắt cha vơi Cộng thêm nỗi khổ chốn đời dọc ngang
Nên tóc thầy nối thời gian
Và rồi bạc trắng với ngàn thơng đau
Hỡi ơi! những chuyện u sầu Xin đừng nhuộm tiếp mái đầu thầy tôi!
Tấn Hiến
Con lớn lờn trong vũng tay của mẹ
Chập chững vào đời trong lời giảng của cụ
Với trang giấy và lời cụ dạy dỗ
Chắp cho con đụi cỏnh ước mơ.
** ** **
Con vẫn nhớ ngày đầu đi học
Với nhiều điều bỡ ngỡ của tuổi thơ
Cụ dịu hiền nõng đỡ bước chõn con
Dắt con đi từng bước học đường
Đưa con đến với hàng nghỡn ước vọng
** ** **
Rồi mai đõy, xa trường và kỉ niệm
Xa bạn bố phấn trắng với bảng đen
Xa thầy cụ những buổi chiều tan học
Xa hàng cõy phượng già trước lớp.
******
Cụ ơi cụ! Những lời cụ dạy dỗ
Cả cuộc đời con xin mói khắc ghi
Dự mai sau trờn những nẻo đường
Cụ mói mói là người cụ kớnh mến
Nguyễn Tựng Dương 3C – Sưu tầm
Trang 12Thôi anh ở lại phơng trời ấy.
Đôi ta chung soạn trang giáo án.
Những đêm thức ấy - giờ tìm đâu?.
*** ***
Em trở về đây chẳng đổi dời.
Trờng em không xa lắm, ngời xa ơi!
Em đi về tối chồng em ngại
Mắt bệnh, đờng dơ, buổi trở trời.
*** ***
Thế rồi ngày lại nối ngày qua
Tình cảm ngày nào ngỡ phôi pha.
Đêm nay giở lại trang giáo án.
Bất chợt tình xa, lệ thấm nhòa.
Trang 13một câu nói không duyên Nói về tôi
một cô giáo gầy gầy Giơng to mắt
tìm nhà em đến vội Mái nhà tranh
giờng tre nhỏ hơi nghiêng Tôi dắt em
hòa vào đời từ đó
Và bây giờ
em biết hát tặng tôi
Và bây giờ
em thích làm cô giáo Lại có ngời
có ớc muốn nh tôi.
Vẫn biết tự mỡnh viết đơn
Thụi nghiệp dạy
Mà lũng vẫn bồi hồi
Khi cú quyết định nghỉ hưu non.
******
Cú phải chăng sức kiệt, trớ mũn?
Trầy trật mói mới soạn xong giỏo ỏn
Cú phải chăng mắt khụng cũn tinh sỏng?
Để viết lờn bảng đen dũng phấn trắng tinh khụi.
******
Cú phải chăng trỏi tim núng bồi hồi
Đó nguội đi với thời vi tớnh húa?
Tự hỏi
Trang 14Có phải chăng thời xưa xưa xưa quá?
Đã không còn phù hợp với hôm nay.
******
Cầm quyết định trên tay
Mà giật mình choáng váng
Vẫn biết mình hưu non là đúng
Sao trong lòng cứ tự hỏi phải chăng ?.
Phạm Thanh Vân.
Cười là cử chỉ thể hiện niềm vui mừng, phấn chấn trên nét mặt con
người Cười cũng là bản năng tự phát của loài người Đứa bé sơ sinh trongnhững ngày tháng đầu đời, trong giấc ngủ đã nở nụ cười thánh thiện chưa thànhtiếng - mà các cụ thường bảo đó là “BÀ MỤ DẠY”
Cười còn là dấu hiệu của một sự đè nén, những cảm xúc buồn tủi, đauđớn hay một trạng thái chê bai, khinh miệt
Vậy muốn biết rõ ý nghĩa của cái cười phải nhận thức rõ hình thức củatiếng cười đó
Cũng là cười mà thi sĩ Xuân Diệu lại bảo :
“Cười là tiếng khóc khô không lệ” Nụ cười này chắc chắc làm khuônmặt chủ thể méo xẹo và đày đọa tâm can người cười lắm lắm
Đáng yêu nhất là nụ cười mũm mĩm, hồn nhiên của trẻ thơ
Trang 15Vui vẻ hơn là nụ cười ha hả ở người thỏa mãn, tự tin.
Tiếng cười hi hí mừng rỡ của người được việc
Tiếng cười hô hố của kẻ phàm phu thắng thế
Tiếng cười ghê rợn của kẻ độc ác, gian dâm
Cái cười nham hiểm của người sâu kín, ghen tuông như Hoạn Thư :
“Bề ngoài thơn thớt nói cười
Mà trong nham hiểm giết người không dao” ( Kiều - Nguyễn Du)
Nụ cười nửa miệng của người tình tứ, kín đáo
Cái cười toe toét của kẻ cởi mở, chân tình
Tiếng cười rúc rích chỉ cái vui bị dồn nén
Tiếng cười khì khì chỉ cái mừng được phơi trải sẻ chia
Còn nhiều cách cười : cười tiền, cười tình, cười bù, cười trừ, lại có nhữnglúc ta bắt gặp cái cảnh miệng khóc mà mắt lại cười
Cười để cho đời sống được tươi vui, hạnh phúc, đẹp đẽ hơn
Cười cũng để làm đẹp lờng kẻ khác, mưu cầu giúp ích cho mọi người,đem tiếng cười phê phán mà nâng cao đạo đức cho xã hội
Người đời thượng lợi dụng, hâm mộ, lại phê phán tiếng cười
Vì một nụ cười của mỹ nhân Tây Thi mà vua Ngô nước Sở phải bỏ mất
cả giang sơn, cơ đồ Những chính khách, vĩ nhân đã đánh đổi nụ cười củangười đẹp bằng những tài năng thiên phú của mình Nhưng cũng lắm nụ cườirạng rỡ, thu hút của phái nữ đã giúp những thiên tài lỗi lạc thăng hoa
Cũng nhờ những nghệ sĩ hài biểu diễn mà ta có dịp giải toả biết baotress trong cuộc sống Và những báo cười, truyện cười, tiếu lâm cũng góptiếng cười cho cuộc sống ta thêm đẹp hơn
Ngày nay, “cánh cửa thị trường” càng ngày càng rộng mở, tiếng cười lạiđược sử dụng vào những mục đích tiếp thị, quảng cáo cho việc kinh doanh -chứ không còn ai chê “Chưa nói đã cười là người vô duyên”
Xem như vậy ta thấy rõ lợi ích của cái cười “một nụ cười bằng mườithang thuốc bổ” nếu nụ cười ấy không giả dối và phản ánh đúng nội tâm.Chúng ta cũng cần tập cười, luyện cười, thậm chí nếu có điều kiện bạn cũngnên sang Nhật để học cười ở một trường học thực thụ
Là tôi nói thật đấy, bạn đừng có cười !!!
Trần Lê ( sưu tầm )
Trang 16Cánh hoa trong mơ ngày nào cô hái
Để giữa đời em mãi đợc bay lên Cô mong em, em hãy giữ cạnh bên Cánh hoa ấy cho cuộc đời tơi mãi.
Giấc mơ ngày nào sẽ thành thực tại Cho cây đời em mãi mãi tơi xanh Cho cánh hoa mà trong mơ cô hái Tỏa hơng thơm, mang trái ngọt cho đời.
Nguyễn Thị Chiến
Cỏnh hoa mơ
Trang 17Đa bàn tay quẹt nớc trầu trên khóe miệng bà nhớ lại Cuộc
đời là cả những chuỗi ngày dài bao trùm quá khứ, hiện tại và tơng lai Nhng đối với bà quá khứ luôn sống mãi trong lòng, nh một cuốn phim dần dần đa bà về với lứa tuổi đôi mơi :
Mái tóc dài óng mợt đợc xõa xuống bờ vai trắng ngần, cô giáo Loan ngày ấy hừng hực lửa xuân, đã có bao chàng trai say đắm ngẩn ngơ Vậy mà cô cứ hồn nhiên, vô t ngày ngày đến lớp với lũ trò nhỏ ngây thơ và đáng yêu, dờng nh tình yêu đối với cô là một
điều gì xa lạ lắm Rồi một ngày kia tin cô lên xe hoa cùng một nời đàn ông goá vợ đã làm xôn xao vùng quê hẻo lánh này Lời ong, tiếng ve và cả những lời khuyên chân thành nhất của những ngời đi trớc nhng lòng cô gái trẻ vẫn không hề thay đổi Họ đã
đến với nhau không thật sự trọn vẹn trong lời chúc phúc của mọi ngời, chỉ có cô mới hiểu vì sao lại chọn nữa còn lại của cuộc đời mình nh thế Cô yêu anh một ngời lính đã chịu nhiều thiệt thòi, mất mát do chiến tranh đã cớp đi sinh mạng của ngời vợ để lại anh một đứa con thơ bơ vơ vô tội đang cần một tình thơng ấm áp của ngời mẹ Cô nh dòng suối mát mà cha con anh may mắn đợc thợng đế ban tặng Anh trân trọng điều đó và yêu thơng cô hết mực, họ đã sống với nhau thật sự hạnh phúc bên những đứa con hiếu thảo và lũ cháu đáng yêu.
Để bây giờ bà vẫn sống và mãi nhớ về quá khứ, vẫn tin vào tình yêu mà mình đã lựa chọn.
Trần Lê
Trang 18Khi con đủ tuổi Vào học lớp 1
Mẹ cứ lo xa
Sợ con chậm tiến.
Con mẹ đi học Tuổi vẫn cha tròn Cũng lớp cũng trờng Cũng phấn cũng vở
Con mẹ lém lắm Chẳng chịu thua ai
Mẹ vừa làm cô
Lại vừa làm mẹ.
Con đi học sớm Cực nhọc mẹ nhiều Nhng thấy con ham
Mẹ quên cực nhọc
Nguyễn Ngọc – TL
Trờn mụi em một nụ cười thơ dại
Với con
Trang 19Để cõi về, vương vấn mãi trong ta
Ta gật đầu, chào em vào quên lãng
Nhìn bóng em lặng lẽ thoáng qua mau
Ta chợt nhớ
À, môi em ngày đó Vẫn nụ cười thơ dại,để ta yêu.
Hồ Thủy
Trang 20Mỗi ngày đến lớp - đến trường
Nhìn đàn em nhỏ tình thương dạt dào
Em mang ngọn gió lao xao
Như bầy chim trắng bay vào hàng cây.
Trang 21Quê hương
Trang 22Quê hương vọng mãi lời ru
À ơi tiếng mẹ say nồng giấc con Đây bầu sữa mẹ căng tròn
Cho con nhớ mãi dẫu mai nghìn trùng Quê hương chở nặng thâm tình
Người đi muôn ngả vẫn trông bóng về.
Lưu Phước
Phường tôi phát động phong trào chống tham nhũng và kêu gọi những ai trong phường đã lỡ tham nhũng thì đem các thứ tham nhũng ấy nộp lại cho phường xử lý.
Chuyện
vui
Chống tham nhũng
Trang 23Tôi được phường tin tưởng cử vào ban thu nhận tài sản ghi vào biên bản Theo qui định đến sáng chủ nhật là thời hạn chót nộp tại phường.
Gần trưa chủ nhật từ xa tôi thấy một thầy giáo ở gần nhà tôi dắt một chiếc xe đạp cà tàng chở một bao tải nặng Vốn có lòng tôn sư trọng đạo tôi nghĩ, “Chà! Ông ấy thật tội nghiệp giờ này mà còn đi mua cám lợn”.
Nhưng tôi lầm, khi ông thầy dắt xe vào trụ sở phường, tôi mới biết :
-Báo cáo anh : Ông nói : vì phải soạn lục sắp xếp cho vào bao tải nên tôi đến chậm, anh thông cảm.
Tôi lễ phép : Dạ không sao, miễn tự giác là tốt rồi; thầy
mở bao ra để tôi xem và ghi vào biên bản.
Ông mở miệng bao ra và dốc ngược xuống đất Trước mắt tôi và mọi người là một đống giấy to đùng.”Bài kiểm tra của học”.
Tôi lúng túng không biết ghi đống giấy tờ này thuộc loại tài sản tham nhũng nào đây???!!!
Nguyễn Thị Sen (sưu tầm)
Tôi đâu phải người làm nông Cày xong đánh giấc say nồng một hơi Chuông reo tan buổi dạy rồi
Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên
Trách mình đứng trước các em Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi thầy Rụng dần theo bụi phấn bay
Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh
Trang 24Dẫu là lời giảng của mình
Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
Dẫu là tiết học vừa tan
Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi
******
Hiểu dùm thầy mấy em ơi
Dẫu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ Cảnh đời chọn rộn bán mua
Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.
******
Vờ quên cuộc sống bên ngoài
Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
Dở hay yêu ghét trắng đen
Trang 25Tuổi đôi mươi tôi là cô giáo trẻ
Mái tóc xanh trải rộng khoảng trời xa
Trang giáo án ngược xuôi theo năm tháng
Để bây giờ đã bao chuyến sang sông
Em - tôi, có duyên và có nợ
Mái tóc xanh, giờ đã chuyển em rồi
Năm tháng trôi, tuổi già mau đến vội
Ta phải về thôi, xa em ơi
Em còn đó, với những mùa hoa phượng đỏ
Sẽ là tôi của lứa tuổi đôi muơi .
Lê Thân
Tôi & em
Trang 27Viên phấn trắng mòn
Bụi phấn lấm bàn tay
Lòng em càng thơng mến
Gió bấc thổi
Tấm thân gầy chịu đựng
Kết tổ mềm cho mai đàn chim bay
Trang 28Mục lục
Gần cuối học kì một, thầy hiệu trưởng đi kiểm tra đột xuất một
số lớp để nắm chắc chất lượng học sinh Thầy vào kiểm tra một lớp, ông hỏi giáo viên chủ nhiệm :
-Chất lượng học sinh lớp này thế nào?
-100% học sinh khá giỏi và chăm ngoan ạ!
Suy nghĩ một lát, cậu học sinh trả lời :
-Dạ, người ấy phải trả 21.000đ ạ.!
Thầy giáo chủ nhiệm cười rất có duyên và nói :
-Thưa thầy hiệu trưởng vật giá hôm nay so với hôm em học tiết toán thì có nhích lên một chút, nhưng không đáng kể ạ !
Thầy hiệu trưởng hỏi tiếp một em khác :
Ngày khai trường anh A mua 5 quyển vở, tất cả hết 15.000đ
Em cho biết mỗi quyển vở giá bao nhiêu?
Cậu học sinh trả lời ngay :
-Dạ, 2000đ quyển ạ!
Thầy giáo chủ nhiệm lại mau miệng :
-Thưa thầy hiệu trưởng, hôm nay đã gần nữa năm học rồi nên giá vở hạ xuống nhiều so với đầu năm ạ!
Thầy hiệu trưởng : ?!?!?!
Nguyễn Thị Xuyến (sưu tầm)
Trang 29
-1.Lời tựa Ban biên tập 1
3.Giáo án và em Phan Thị Mỹ Linh 3
14.Em là cô giáo của riêng ai? Hoàng Hà 14
16.Bàn về tiếng cười Trần Lê 16,17 17.Cánh hoa mơ Nguyễn Thị Chiến 18
22.Chống tham nhũng Nguyễn Thị Sen 22