Gitta bao la dwong xa cua con ngudi Thành phố rộng, hồ xa, chiêu nổi gió Ngày chóng tắt, cây vườn mau đồ lá Khi tàu đồng anh lỡ chuyến đi dai Chỉ một người ở lại với anh thôi Lúc anh vắn
Trang 1Và anh tôn tại
Lưu Quang Vũ
Trang 2Gitta bao la dwong xa cua con ngudi
Thành phố rộng, hồ xa, chiêu nổi gió
Ngày chóng tắt, cây vườn mau đồ lá
Khi tàu đồng anh lỡ chuyến đi dai
Chỉ một người ở lại với anh thôi
Lúc anh vắng người ấy thường thức đợi
Khi anh khổ chỉ riêng người ấy tới
Anh yên lòng bền lửa âm yêu thương
Người ấy chỉ vui khi anh hết lo buôn
Anh lạc bước, em đưa anh trở lại
Khi căn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi
Em là sớm mai là tuổi trẻ của anh
Khi những điều giả đôi vây quanh
Bàn tay ấy chở che và gìn giữ
Biết ơn em, em từ miễn cát gió
Về với anh, bông cúc nhỏ họa vàng
Anh thành người có ích cũng nhờ em
Anh biế sống vững vàng không sợ hãi
Như người lắm vườn, như người đệt vải
Ngày của đời thường thành ngày-ô-bên-em
Anh biết tỉnh yêu không phải vô biên
Như tia nẵng chúng mình không sống mãi
Như câu thơ, chắc gì ai đọc lại
Ai biết ngày mai sẽ có những gi
Người đối thay, năm tháng cũng qua đi
Giữa thể giới mong manh nhiều biến đôi
"Anh yêu em và anh tồn tại"
Em của anh ơi, đôi vai âm địu đàng
Người nhóm bêp mối chiêu, người thức đậy lúc tĩnh sương
Trang 3Em ở đấy, đời chăng còn đáng ngại
Em ở đấy, bản tay tin cậy
Bản tay luôn đỏ lên vì giặt giã mỗi ngày
Đôi mắt buôn của một xứ sở có nhiều mưa
Ngọn đèn sáng rụt rẻ bên cửa số
Đã quen lắm, anh vẫn còn bỡ ngỡ
Gọi tên em, môi vận lạ lùng sao