Tôi không thể tả nổi niềm vui sướng của mình khi nhận được tấm bằng tốt nghiệp, vậy là mơ ước trở thành cô giáo của tôi đã trở thành hiện thực, tôi chọn con đường đi vào Tây Nguyên để[r]
Trang 1Tôi không thể tả nổi niềm vui sướng của mình khi nhận được tấm bằng tốt nghiệp, vậy là
mơ ước trở thành cô giáo của tôi đã trở thành hiện thực, tôi chọn con đường đi vào Tây Nguyên để thực hiện ước mơ của mình vì tôi biết các tỉnh Tây Nguyên là nơi tập trung các con em đồng bào thiếu số nơi đó sẽ rất cần những người như tôi vì các e có quyền được học tập để có thể thực hiện ước mơ của mình như chính tôi, tôi muốn đưa ánh sáng tri thức tới các em học sinh yêu dấu của mình, Vậy là chuyến tàu chở bao ước mơ, hoài bão và những người thanh niên trẻ như tôi rời khỏi quê hương để tới nơi cần chúng tôi, tôi muốn đem sức trẻ của người thanh niên Việt Nam để góp phần xây dựng đất nước ngày một giàu mạnh để sánh vai với các cường quốc năm châu, chuyến tàu bắt đầu chuyến hành trình và tôi dần xa gia đình, Bố mẹ, anh chị,bạn bè và quê hương nơi có những người mà tôi thương yêu nhất, niềm đam mê và sự hân hoan của một cô sinh viên mới ra trường, khi sắp được thực hiện ước mơ mà bấy lâu nay mình mong muốn đã làm tôi bớt nguôi ngoai nỗi buồn khi ra đi, chuyến tàu vẫn tiếp tục hành trình chuyến đi của mình khách lữ hành vẫn cứ lên xuống tấp nập mỗi khi chuyến tàu dừng bánh và tôi hiểu
họ cũng như tôi đang mang trong mình niềm vui khi đã, đang và sẽ làm điều mình mong muốn và giúp ích cho xã hội, chuyến tàu đã dừng ga cuối cùng tôi cũng như bao người khác lên tàu rồi xuống tàu để đi đến nơi tôi cần đến, tôi lại tiếp tục chuyến hành trình của mình tới miền đất hứa, đây rồi chuyến xe Sài Gòn – Đà Lạt, tôi lên xe và tiếp tục chuyến hành trình, xe cứ thế lăn bánh và rồi tôi thiếp đi lúc nào không biết khi tôi tỉnh dậy trước mắt tôi là cảnh rừng núi trùng điệp và cheo leo, dãy núi này tiếp dãy núi kia cứ thể như một bức tranh thủy mặc tôi vẫn thường thấy trên ti vi Tôi hít sâu vào lồng ngực mình không khí trong lành và mát mẻ mà chỉ ở đây mới có phong cảnh ở đây nó thanh bình và trong lành nó không ồn ào náo nhiệt như cảnh thành phố và chuyến xe dừng trước cổng trường tiểu học Đạ M` Rông bước xuống xe tôi bỡ ngỡ trước cảnh tượng khác xa trí tưởng tượng của tôi khi ở nhà, tôi bước vào trường với nỗi lòng khấp khởi
Tôi mạnh dạn bước vào trường người tôi gặp đầu tiên là chị và cũng là chị người đã giúp
đỡ tôi trong suốt 3 năm kể từ ngày tôi vào nhận công tác cho tới nay, người mà tôi muốn nói đến đó là chị Đặng thị Lý phó hiệu trưởng, chủ tịch công đoàn của trường tiểu học Đạ M` Rông nơi tôi đang công tác, chị gần ở tuổi trung niên Dáng chị thấp, da trắng hồng Đôi mắt chị đen lay láy trông rất đẹp, miệng của chị lúc nào cũng mỉm cười trông thật tươi Chị làm việc rất nhanh nhẹn, đây là lần đầu tiên tôi xa gia đình xa vòng tay yêu thương của Bố mẹ không có sự chăm sóc của người thân lại là con út trong gia đình nên tôi thường hay khóc vì nhớ nhà chị đã đến bên tôi động viên an uỉ tôi, Em, ăn cơm chưa? Hôm nay nhớ ăn nhiều vào đó!" Tôi được chị quan tâm rất nhiều, là con út nên tôi quen với sự chăm sóc của gia đình tôi chẳng biết chăm sóc sức khỏe cho mình khi không có gia đình bên cạnh Tôi gầy và ốm Chị thương tôi lắm nên lúc nào cũng nhắc nhở nhiều
Và tôi đã nhận ra trong sự quan tâm đó có hạnh phúc, chị như người mẹ, người chị lớn luôn chỉ dẫn chăm sóc tôi, chị hướng dẫn tôi từ những cái nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống cũng như trong công việc, để tôi trở thành một nhân viên chuẩn mực, trở thành một giáo viên gương mẫu, dạy giỏi và trở thành một cô giáo thân thiện với học sinh, và tôi còn nhớ như in kỉ niệm đó là những ngày tôi bị dịch tiêu chảy rồi bị phát ban tôi nằm viện 2 tuần chị luôn là người gần gủi động viên tôi, chăm sóc tôi những ngày tôi nằm viện chị lau nước ấm, thay quần áo, đắp mền cho tôi, chị đút cho tôi những thìa cháo như người mẹ hiền chăm sóc con gái mình khi nó dỗi hờn, chị thức trắng cả đêm để săn sóc tôi Sáng dậy, đôi mắt chị trũng xuống vì thiếu ngủ Tôi hiểu được, chị lo lắng cho tôi thế nào Những hôm đó, trông chị xanh xao quá, tôi cảm ơn chị những giây phút tôi cảm thấy
Trang 2buồn và cần sự quan tâm của gia đình nhất thì chị đã ở bên tôi và cho tôi thêm nghị lực
để vượt qua những khó khăn mà mình đang trải qua, ở bên chị tôi cảm thấy mình như đang ở nhà trong sự yêu thương đùm bọc của Bố mẹ, chị đã cho tôi hơi ấm của tình thương và sự thân thiện của chị giúp tôi vượt qua mặc cảm trong cuộc sống cũng như trong công việc chị không những giúp đỡ tôi trong cuộc sống hàng ngày mà chị rất tận tình chỉ dạy tôi phương pháp dạy học, cách làm quen và thân thiện với học sinh,Có những hôm trời mưa to tôi cùng chị đi vận động học sinh chị không ngại mưa bão, trời tối chị đến từng nhà vận động, động viên học sinh cùng tôi
Chị luôn tự tin trong giao tiếp, trong công việc nhưng không tự cao, chị tự khẳng định bản thân trong khả năng có thể và luôn phấn đấu vì sự tiến bộ và văn minh
Chị không làm đau lòng và tổn thương người khác bởi những điều không cần thiết
Chị như dòng suối hiền hòa đem tươi mát và sự dịu dàng sẵn có đến những người xung quanh chị
Chị luôn giữ mỗi quan hệ giữa xã hội và gia đình dung hòa và bền vững
Chị - Một người khó có thể gọi được bằng tên, mà chỉ có thể gọi được bằng sự yêu mến, bằng lòng kính trọng, bằng những tình cảm mà chỉ có tôi mới có thể gọi được Chị - chị của em
Chị - người luôn yêu mến và ở bên cạnh tôi trong những lúc buồn nhất, trong những lúc nỗi đau tưởng chừng không thể vượt qua, có một thời ngay cả nỗi đau cũng mạnh mẽ ồn
ào không giấu nổi chị luôn ấm áp và sẻ chia cùng tôi, nhưng ngay từ lần đầu tiên gặp chị tôi đã biết, chị là một, là riêng, là thứ nhất của riêng em Chị luôn nhẹ nhàng, dịu
dàng,luôn động viên cho tôi từng cái nhỏ nhặt như :" Em đừng buồn đừng chùn bước trước những khó khăn trong cuộc sống cũng như trong công việc, êm haỹ luôn phấn đấu
và không ngừng học hỏi bận bè đồng nghiệp", hoặc những lần tâm sự tôi không thể nói cùng ai :" Khi nào có người yêu phải nói cho chị nhé ", " E lại đang giận ai à " nhiều lắm, không kể xiết, nhưng tất cả làm tăng lên hình ảnh chị trong trái tim của tôi
Nhiều khi em muốn nói lời cảm ơn chân thành nhất đối với chị, nhưng tôi còn ngại Thôi thì, tôi chỉ biết cảm ơn chị qua những thành công trong công việc và luôn mỉm cười cho cuộc sống của mình để chị vui