1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

kiem tra ngu van 9

6 2 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 6
Dung lượng 15,14 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bài thơ “ Ánh trăng” (1978) của Nguyễn Duy viết tại thành phố Hồ Chí Minh ba năm sau ngày đất nước thống nhất được khơi nguồn cảm hứng từ một tình huống như thế. Có thể nói, “ Ánh trăng[r]

Trang 1

Kiểm tra (Bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy)

Câu 1: (1 điểm)

Kim vàng ai nỡ uốn câu, Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời.

Câu ca dao trên khuyên chúng ta điều gì? Điều đó liên quan đến phương châm hội thoại nào?

Câu 2 : (1,5 điểm)

Trong bài thơ “Viếng lăng Bác” Viễn Phương viết : “Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”.

Dựa trên hiện tượng chuyển nghĩa của từ, từ "mùa xuân" có thể thay thế cho từ nào ? Theo phưong thức chuyển

nghĩa nào ? Việc thay thế từ trên có tác dụng diễn đạt như thế nào ?

Câu 3 :(1,5 điểm)

Nhận xét đoạn cuối bài thơ “Ánh trăng”của Nguyễn Duy

Câu 4 :(5 điểm)

Niềm tâm sự thầm kín của Nguyễn Duy qua bài thơ " Ánh trăng".

Gợi ý:

Câu 1:

Câu ca dao trên với một số hình ảnh ẩn dụ, kết cấu so sánh đặc sắc: Kim vàng - uốn câu // Người khôn - nặng lời

đã đưa ra lời khuyên: chúng ta cần phải có thái độ tế nhị, lịch sự khi nói năng, hội thoại với nhau trong giao tiếp Điều này liên quan đến phương châm hội thoại lịch sự: khi giao tiếp cần chú ý đến sự tế nhị, khiêm tốn và tôn trọng người khác

Câu 2 :

- Mỗi một năm xuân đến, con người lại thêm một tuổi Cho nên " 79 mùa xuân " cũng được hiểu là 79 tuổi, 79 năm trong một đời người

- Nếu để từ " tuổi " thì chỉ nói được Bác Hồ đã sống 79 năm, thọ 79 tuổi, câu thơ chỉ thuần tuý chỉ tuổi tác

- Còn dùng từ " Xuân " ( “79 mùa xuân” theo phương thức hoán dụ: lấy một nét trong cuộc đời Bác để nói về cuộc đẹp của Bác)có nghĩa là : cả cuộc đời Bác là 79 năm cống hiến cho nhân dân, 79 năm dành cho đất nước để đất nước có sắc xuân Thêm nữa, kết

"tràng hoa dâng 79 mùa xuân " gợi thêm sắc xuân bên lăng Bác Và từ " mùa xuân " như làm cho xúc cảm của câu thơ, âm điệu câu thơ thêm mượt mà, sâu lắng, thiết tha Câu thơ hay, ý thơ trở nên đa nghĩa và sâu sắc hơn nhiều Từ “xuân” chuyển nghĩa theo phưong thức ẩn dụ.

Câu 3 : Nhận xét đoạn cuối bài thơ “Ánh trăng”của Nguyễn Duy

Khổ thơ cuối cùng là nơi tập trung nhất ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh vầng trăng:

- Hình ảnh trăng được Nguyễn Duy miêu tả tròn đầy, vành vạnh, toả sáng khắp nơi Đó là vẻ đẹp tự nó và mãi mãi vĩnh hằng Đó còn là hình ảnh tượng trưng cho vẻ đẹp và những giá trị truyền thống

- Phép nhân hoá khiến hình ảnh vầng trăng hiện ra như một con người cụ thể, một người bạn, một nhân chứng, rất nghĩa tình nhưng cũng vô cùng nghiêm khắc đang nhắc nhở con người, một lời nhắc nhở thấm thía, độ lượng nhưng đủ làm để làm con người “giật mình” nhận ra sự vô tình lãng quên quá khứ tốt đẹp, tức là con người đang phản bội lại chính mình

Nó còn có ý nhắc nhở con người nên trân trọng, giữ gìn vẻ đẹp và những giá trị truyền thống

Câu 4 :Niềm tâm sự thầm kín của Nguyễn Duy qua bài thơ " Ánh trăng".

a Mở bài

- Ánh trăng là đề tài quen thuộc của thi ca, là cảm hứng sáng tác vô tận cho các nhà thơ

- Với Nguyễn Duy, ánh trăng không chỉ là niềm thơ mà còn được biểu đạt một hàm nghĩa mới, mang dấu ấn của tình cảm thời đại: Ánh trăng là biểu tượng cho quá khứ trong mỗi đời người

b.Thân bài.

*Cảm nghĩ về vầng trăng quá khứ.

- Ánh trăng gắn với những kỉ niệm trong sáng thời thơ ấu tại làng quê

- Ánh trăng gắn bó với những kỉ niệm không thể nào quên của cuộc chiến tranh ác liệt của người lính trong rừng sâu

* Cảm nghĩ về vầng trăng hiện tại: Vầng trăng tri kỉ ngày nào nay đã trở thành “người dưng” - người khách qua

đường xa lạ

+ Sự thay đổi của hoàn cảnh sống- không gian khác biệt, thời gian cách biệt, điều kiện sống cách biệt

Trang 2

+ Hành động “vội bật tung cửa sổ” và cảm giác đột ngột “nhận ra vầng trăng tròn”, cho thấy quan hệ giữa người và trăng không còn là tri kỉ, tình nghĩa như xưa vì con người lúc này thấy trăng như một vật chiếu sáng thay thế cho điện sáng mà thôi

+ Câu thơ rưng rưng - lạnh lùng - nhức nhối, xót xa miêu tả một điều gì bội bạc, nhẫn tâm vẫn thường xảy ra trong cuộc sống

* Niềm suy tư của tác giả và tấm lòng của vầng trăng.

- Trăng và con người đã gặp nhau trong một giây phút tình cờ

+ Vầng trăng xuất hiện vẫn một tình cảm tràn đầy, không mảy may sứt mẻ

+ “Trăng tròn”-> tình cảm trọn vẹn, chung thuỷ như năm xưa

+ Tư thế “ngửa mặt lên nhìn mặt” là tư thế đối mặt: “mặt” ở đây chính là vầng trăng tròn (nhân hoá) Con người thấy mặt trăng là thấy được người bạn tri kỉ ngày nào

- Ánh trăng đã thức dậy những kỉ niệm quá khứ tốt đẹp, đánh thức lại tình cảm bạn bè năm xưa, đánh thức lại những gì con người đã lãng quên

+ Cảm xúc “rưng rưng” là biểu thị của một tâm hồn đang rung động, xao xuyến, gợi nhớ gợi thương khi gặp lại bạn tri kỉ

+ Nhịp thơ hối hả dâng trào như tình người dào dạt Niềm hạnh phúc của nhà thơ như đang được sống lại một giấc chiêm bao

- Ánh trăng hiện lên đáng giá biết bao, cao thượng vị tha biết chừng nào

=> Câu thơ thầm nhắc nhở chính mình và cũng đồng thời nhắc nhở chúng ta, những người đang sống trong hoà bình, hưởng những tiện nghi hiện đại, đừng bao giờ quên công sức đấu tranh cách mạng của biết bao người đi trước

c.Kết bài:

- Bài thơ “Ánh trăng” là một lần “giật mình” của Nguyễn Duy về sự vô tình trước thiên nhiên, vô tình với những kỉ niệm nghĩa tình của một thời đã qua

- Nó gợi ra trong lòng chúng ta nhiều suy ngẫm sâu sắc về cách sống, cách làm người, cách sống ân nghĩa thuỷ

chung ở đời

Làm thêm Câu 1 :

Bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy kết thúc bằng hình ảnh:

ánh trăng im phăng phắc

đủ cho ta giật mình.

Theo em, cái “giật mình” ấy cho ta hiểu gì về nhân vật trữ tình trong bài thơ ?

Gợi ý:

Khổ cuối bài thơ “Ánh trăng” có tính chất triết lý nhẹ nhàng mà sâu sắc, là nơi cô đọng ý nghĩa và vẻ đẹp của hình ảnh vầng trăng và chủ đề của tác phẩm Từ sự đối lập “Trăng cứ tròn vành vạnh - kể chi người vô tình”, Nguyễn Duy kết

thúc :

ánh trăng im phăng phắc

đủ cho ta giật mình.

- Quá khứ đẹp đẽ vĩnh hằng trong vũ trụ “ánh trăng im phăng phắc” như một người bạn, một nhân chứng nghĩa tình

mà nghiêm khắc Cái im lặng như đang nhắc nhở nhà thơ, nhắc nhở tất cả chúng ta Con người có thể vô tình , có thể lãng quên nhưng thiên nhiên nghĩa tình, quá khứ thì luôn tròn đầy, bất diệt , hồn hậu và rộng lượng

- Tâm trạng của nhà thơ trước vầng trăng hiền dịu mà nghiêm trang xuất hiện một cái “giật mình” hoàn toàn bất ngờ! Có lẽ mọi người đọc cũng sẽ giật mình trước cái giật mình của nhà thơ Trong bài thơ này, cái động từ “giật mình” đầy sức bùng nổ Chỉ là “ánh trăng im phăng phắc” , thế mà “đủ cho ta giật mình” Giật mình vì điều gì? Nhà thơ chừa

một khoảng lặng mênh mông cho người đọc Mỗi người sẽ có riêng của mình những kỉ niệm, những nỗi đau, những lúc

vô tình, vô cảm , những thói hư tật xấu để giật mình Kết lại bài thơ với câu thơ này là trọn vẹn

Câu2 : Bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy có dáng dấp như một câu chuyện nhỏ đơn giản, dựa vào bài thơ để tóm tắt câu chuyện

Gợi ý:

- Nguyễn Duy viết bài thơ “Ánh trăng” như người đang kể lại một câu chuyện riêng Câu chuyện hơi buồn nhưng kết thúc có hậu, bỡi dẫu sao thì cuối cùng cũng có một cái “giật mình” Nó là cái giật mình cần thiết và quí giá, cái giật mình mà bất kì ai ở đời cũng nên ít nhất phải có một lần Giật mình để “ngẩng mặt lên nhìn mặt” với vầng trăng “tròn vành vạnh” , giật mình để để mặt nhìn mặt đối diện với chính mình , với cuộc đời, với tất cả những ai, những gì đã từng

cho mình cuộc sống Ánh điện, cửa gương, rồi cả buyn –đinh cao ốc nữa, tự thân chúng vốn chẳng có tội gì Nhưng vì

Trang 3

những thứ ấy, lệ thuộc vào những thứ ấy, để rồi coi vầng trăng như “người dưng qua đường”, vô tình với quá khứ, vô cảm với nhân dân, lãng quên một thời xương máu hết mọi nghĩa tình, thứ vô tình vô cảm ấy là có tội Phải biết “giật mình” Cái “giật mình” ở đây thật chân thành có sức cảm hóa lòng người.Hai tiếng “giật mình” cuối cùng bài thơ như

một tiếng chuông rất khẽ nhưng ngân vang rất xa và đọng lại rất lâu

Câu3 :Tập làm văn:

Hãy phân tích, làm rõ ý nghĩa và giá trị nghệ thuật của bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy

I- MB:

-Giới thiệu tình huống để sáng

tác bài thơ

-Khái quát nội dung

II TB:

* Thể thơ, đặc điểm nổi bật của

các khổ thơ : thể thơ năm chữ,

mỗi khổ được xem như một câu

thơ

1Khổ 1: Trăng luôn có mặt trong

cuộc đời từ thuở ấu thơ và trong

những năm kháng chiến

2- Khổ 2:

Tâm hồn con người trong khoảng

thời gian ấy luôn gắn bó với thiên

nhiên, lúc nào cũng có trăng,

vầng trăng tình nghĩa

3- Khổ 3: Về thành phố , “trăng”

thành người dưng qua đường

Bài thơ Ánh trăng

I - Vầng trăng tỏa ánh sáng dịu mát xuống khắp mọi nhà, với mỗi người Việt Nam, thật vô cùng thân thuộc có khi đến mức bình thường Vậy mà có khi nào ta lãng quên người bạn thiên nhiên tri âm tri kỉ để đến lúc vô tình gặp lại, ta bỗng giật mình tự ăn năn tự trách

lòng ta? Bài thơ “Ánh trăng” (1978) của Nguyễn Duy viết tại thành

phố Hồ Chí Minh ba năm sau ngày đất nước thống nhất được khơi

nguồn cảm hứng từ một tình huống như thế Có thể nói, “Ánh trăng”

là một lời nhắc nhở thân tình nhưng nghiêm khắc về những năm tháng gian lao đã qua, về công ơn của đất nước và nhân dân đối với mỗi con người

II- Bài thơ được viết bằng thể thơ năm chữ, rất phù hợp để kể chuyện, nhất là những câu chuyện giản dị như để bộc lộ tâm sự Bài thơ gồm sáu khổ thơ, mỗi khổ chỉ được viết hoa ở chữ đầu một câu, với ý nhấn mạnh mỗi khổ thơ chỉ là một câu liên tục, làm nổi bật những đièu tác giả muốn khẳng định về trăng, đồng thời làm nổi bật

sự chuyển biến trong tâm hồn con người

1- Bắt đầu là những kỷ niệm mà hầu như ai cũng có thể có:

Hồi nhỏ sống với đồng với sông rồi với bể hồi chiến tranh ở rừng vầng trăng thành tri kỉ

Trăng gắn bó với tác giả ngay từ thời thơ ấu Trăng gắn với đồng ruộng, dòng sông, biển cả Dù ở đâu, đi đâu trăng cũng ở bên cạnh

Nhưng phải đến khi ở rừng nghĩa là lúc tác giả sống trên tuyến đường Trường Sơn xa gia đình, trăng với người lính, trăng mới thành tri kỉ

“Vầng trăng thành tri kỉ” gợi nhiều lắm : vầng trăng bạn bè, vầng

trăng thủy chung, vầng trăng chia sẻ tâm sự,vầng trăng như tấm lòng mãi mãi sáng trong

2- Nhà thơ nói “hồi chiến tranh ở rừng, vầng trăng thành tri kỉ” là

đã quá sâu sắc, vậy mà nhà thơ còn khắc đậm thêm tình cảm giữa nhà thơ với trăng:

Trần trụi với thiên nhiên hồn nhiên như cây cỏ ngỡ không bao giờ quên cái vầng trăng tình nghĩa Người chiến sĩ sống giữa rừng “trần trụi với thiên nhiên”, nói “trần trụi” là nhà thơ muốn nói đến sự gần gũi với thiên nhiên, với trăng,

không có gì ngăn cách Tâm hồn người chiến sĩ thì hồn nhiên vô tư

đến độ “như cây cỏ” Cho nên vầng trăng chẳng những là “tri kỉ” , mà còn “tình nghĩa” Cho nên, từ đó mà nghĩ rằng “ngỡ không bao giờ quên” là hoàn toàn chân thành:

ngỡ không bao giờ quên cái vầng trăng tình nghĩa

3- Tuy nhiên , sự đời vẫn éo le, có những điều xảy đến mà người ta không thể nghĩ trước được Thoắt một cái , mọi sự đảo ngược:

Trang 4

4- Khổ 4:

Chuyện bất ngờ : đèn điện tắt,

nhìn thấy vầng trăng qua cửa sổ

hú ý :hình ảnh vầng trăng tròn có

ý nghĩa gì? Từ “đột ngột”?)

5- Khổ 5:

Cảm xúc dâng tào khi nhìn thấy

vầng trăng

-Mặt nhìn mặt?

-Rưng rưng?

-Như là

Từ hồi về thành phố quen ánh điện cửa gương vầng trăng đi qua ngõ như người dưng qua đường

Sự thay đổi của lòng người thật đáng sợ Hoàn cảnh sống đổi thay, con người dễ thay đổi, có lúc trở nên vô tình, dễ trở thành kẻ ăn ở bạc Từ ở rừng, sau chiến thắng về thành phố, được trưng diện và xài

sang: ở buynh đinh, cao ốc, quen ánh điện cửa gương Và “vầng trăng tri kỉ”, “vầng trăng tình nghĩa” đã bị người lãng quên, dửng

dưng Trăng được nhân hóa, lặng lẽ đi qua đường, trăng như người dưng (người không có quan hệ họ hàng, không thân thiết,quen biết

gì) đi qua chẳng còn ai nhớ, chẳg còn ai hay “ vầng trăng đi qua ngõ, như người dưng qua đường” Nghe thật giản dị , giản dị đến lạnh

lùng, nhưng sao mà buồn thế, nao lòng đến thế Hóa ra, ở thành phố vẫn có trăng kia đấy, những đêm trăng vẫn có vầng trăng đi qua ngõ

kia đấy Nhưng bây giờ không phải “vầng trăng tri kỉ” mà là “người dưng qua đường” Thế mới biết hoàn cảnh tác động đến con người

ghê gớm thật ! Tố Hữu đã dự báo mấy chục năm về trước rồi:

Mình về thành thị xa xôi Nhà cao còn thấy núi đồi nữa chăng Phố đông còn nhớ bản làng Sáng đèn còn nhớ mảnh trăng giữa rừng

Bây giờ Nguyễn Duy nhắc nhở thêm , càng thấm thía

4-Cuộc sống của người lính ở thành phố sẽ cứ như thế mà tiếp tục nếu như không có một sợ cố:

Thình lình đèn điện tắt phòng buyn đinh tối om

Tình huống mất điện đột ngột trong đêm là chuyện cũng không hiếm gặp ở nước ta trong những năm tháng ấy (1978), khiến tác giả vốn đã quen với ánh sáng, không thể chịu nổi cảnh tối om nơi căn phòng buyn đinh hiện đại :

vội bật tung cửa sổ đột ngột vầng trăng tròn

Ba động từ “vội”, “bật”, “tung” đặt liền nhau diễn tả sự khó chịu và

hành động khẩn trương, hối hả của tác giả đi tìm nguồn sáng Và

hình ảnh “vầng trăng tròn” tình cờ và tự nhiên đột ngột hiện ra vằng

vặc giữa trời, chiếu vào căn phòng tối om kia, chiếu lên khuôn mặt đang ngửa lên nhìn trời, nhìn trăng kia Khổ thơ như một cứu cánh, như một cái nút để khơi gợi tâm trạng và suy ngẫm của tác giả

5- “Vầng trăng” xuất hiện thật bất ngờ, khoảnh khắc ấy,phút giây

ấy, tác giả bàng hoàng trước vẻ đẹp kì diệu của vầng trăng Bao nhiêu

kỉ niệm xưa bỗng ùa về làm tác giả “rưng rưng”:

Ngửa mặt lên nhìn mặt

có cái gì rưng rưng như là đồng, là bể như là sông ,là rừng Trong câu thơ “ngửa mặt lên nhìn mặt” , tác giả dùng hai từ “mặt”

rất hay Nếu từ mặt thứ hai mà nói rõ mặt trăng thì câu thơ sẽ tầm

thường “Ngửa mặt lên nhìn mặt” là nhìn mặt của tri kỉ, mặt của tình

nghĩa mà bấy lâu mình dửng dưng Trăng chẳng nói, trăng chẳng

trách, thế mà người lính cảm thấy “có cái gì rưng rưng” “Rưng rưng” nghĩa là vì xúc động, nước mắt đang ứa ra sắp khóc Bao kỉ

niệm đẹp lại ùa về, tâm hồn gắn bó, chan hòa với thiên nhiên, với

Trang 5

6-Khổ 6:

Suy nghĩ về vầng trăng, về chính

mình

-Trăng tròn vành vạnh?

-Trăng im phăng phắc?

-Giật mình?

III-KL:

Bài thơ có dáng dấp ngụ ngôn

nhưng thực chất là một bài thơ

trữ tình chân tình và có ý nghĩa

sâu xa

vầng trăng xưa, với đồng,với bể, với sông với rừng, với quê hương đất nước

“Như là như là”, cảm xúc đến thật dồn dập Cùng một lúc, cả quá

khứ như hiện về, mọi kỉ niệm như được đánh thức Vầng trăng thật diệu kì Cùng với trăng là tất cả, bỡi vì tất cả đều luôn luôn gắn bó với vầng trăng Trăng là đồng, trăng là bể, trăng là sông, trăng là rừng

6- Khổ cuối bài thơ, Nguyễn Duy đưa người đọc cùng đắm chìm

trong suy tư, trong chiêm nghiệm về “vầng trăng tình nghĩa” một

thời:

Trăng cứ tròn vành vạnh

kể chi người vô tình ánh trăng im phăng phắc

đủ cho ta giật mình Hình ảnh “vầng trăng tròn vành vạnh” , ngoài nghĩa đen, còn có

nghĩa tượng trưng cho vẻ đẹp của nghĩa tình quá khứ đầy đặn, thủy chung, nhân hậu bao dung của thiên nhiên, của cuộc đời, con người,

nhân dân ,đất nước Hình ảnh “vầng trăng im phăng phắc” là có ý

nghiã nghiêm khắc nhắc nhở, không vui, là sự trách móc trong lặng

im , là sự tự vấn lương tâm dẫn đến cái giật mình ở câu cuối

Cái “giật mình” là cảm giác và phản xạ tâm lý có thật của một

người biết suy nghĩ, chợt nhận ra sự vô tình, bạc bẽo, sự nông nổi

trong cách sống của mình Cái “giật mình” của sự ăn năn , tự trách, tự thấy phải thay đổi cách sống Cái “giật mình” tự nhắc nhở bản thân

không bao giờ được làm người phản bội quá khứ, phản bội thiên nhiên, sùng bái hiện tại mà coi rẻ thiên nhiên Thiên nhiên thật nghiêm khắc, lạnh lùng nhưng cũng thật ân tình độ lượng bao dung,

vầng trăng và thiên nhiên là trường tồn bất diệt Cái “giật mình” chân

thành có sức cảm hóa lòng người

III- “Ánh trăng” của Nguyễn Duy có dáng dấp ngụ ngôn nhưng nó

thực sự là một bài thơ trữ tình, và là một bài thơ trữ tình hay Bài thơ

đã gây được nhiều xúc động đối với nhiều thế hệ độc giả bỡi cách diễn đạt bình dị như những lời tâm sự, lời tự thú, lời tự nhắc nhở chân

thành Giọng thơ trầm tĩnh, sâu lắng Tứ thơ bất ngờ, mới lạ “Ánh trăng” còn mang ý nghĩa triết lí về sự thủy chung khiến người đọc phải “giật mình” suy nghĩ,nhìn lại chính mình để sống đẹp hơn, nghĩa

tình hơn

* Câu 4:

" Ánh trăng" là một nhan đề đa nghĩa Hãy viết một đoạn văn ( từ 15-20 dòng) để làm sáng tỏ ý kiến trên.

- Ánh trăng của Nguyễn Duy là hình ảnh đẹp của thiên nhiên với tất cả những gì là thi vị, gần gũi, hồn nhiên, tươi mát

Đó là vầng trăng của “hồi nhỏ sống với đồng”, Ánh trăng gắn với tuổi ấu thơ của tác giả Vầng trăng ấy hồn nhiên như cuộc sống, như đất trời

- Nhan đề “Ánh trăng” còn thực sự sâu sắc, ý nghĩa bởi vầng trăng ấy còn là biểu tượng cho quá khứ nghĩa tình - kí ức gắn với cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước cam go mà hào hùng

- Vầng trăng mang chiều sâu tư tưởng , là lời nhắc nhở thái độ sống " uống nước nhớ nguồn", ân nghĩa thủy chung cùng quá khứ

*Câu 5:

Chép lại chính xác khổ thơ cuối bài thơ " Ánh trăng"- Nguyễn Duy Hình ảnh vầng trăng trong bài thơ có ý nghĩa

như thế nào?

Trang 6

Gợi ý:

- Chép chính xác khổ thơ

- Hình ảnh vầng trăng trong bài thơ mang nhiều ý nghĩa tượng trưng

+ Là hình ảnh thiên nhiên tươi mát, là bạn của người trong những năm tháng tuổi thơ và cả thời chiến tranh ở rừng + Là biểu tượng quá khứ nghĩa tình, là biểu tượng vẻ đẹp vĩnh hằng của cuộc sống

+ Là tượng trưng cho quá khứ nguyên vẹn không phai mờ, là bạn cũng là nhân chứng đầy tình nghĩa Nhưng đó cũng

là lời nghiêm khắc nhắc nhở con người về đạo lý sống: con người có thể vô tình nhưng quá khứ, lịch sử thì mãi vẹn nguyên

*Câu 6:

Xuyên suốt bài thơ " Ánh trăng" của Nguyễn Duy là hình tượng ánh trăng Em hiểu hình tượng đó như thế nào?

Gợi ý:

a Mở bài:

- Giới thiệu về tác giả và hoàn cảnh ra đời của bài thơ

- Cảm nhận và suy nghĩ chung về vẻ đẹp của vầng trăng

b Thân bài:

* Cảm nhận và suy nghĩ về vẻ đẹp của vầng trăng, với những kỷ niệm nghĩa tình trong quá khứ.

- Ánh trăng là hình ảnh của thiên nhiên , là người bạn tri kỉ suốt thời tuổi nhỏ, thời chiến tranh ở rừng

- Vầng trăng trong quá khứ là người bạn bình dị, hiền hậu, nghĩa tình, trong sáng và thủy chung, là quá khứ vẹn nguyên chẳng thể phai mờ

- Vầng trăng là thiên nhiên , đất nước, là vẻ đẹp vĩnh hằng của cuộc sống

- Là nhân chứng nghĩa tình, hiền hậu, bao dung và cũng rất nghiêm khắc để con người phải "giật mình" thức tỉnh lương tâm

- Vầng trăng vưà là hình ảnh nhân hóa, vừa là hình ảnh ẩn dụ mang ý nghĩa tượng trưng

* Cảm nhận, suy nghĩ về sự thay đổi nhận thức của con người

- Người bạn tri kỉ trong quá khứ là vầng trăng đã có lúc bị lãng quên

- Hoàn cảnh, tình huống bất ngờ " Thình lình đèn vụt tắt" làm con người chợt nhận ra sự vô tình vô nghĩa

- Cảm xúc rưng rưng là một sự thức tỉnh chân thành con người rút ra bài học về cách sống ân nghĩa thủy chung

c Kết bài:

Bài thơ đánh thức lương tâm con người bằng một câu chuyện nhỏ với hình tượng thơ độc đáo: Ánh trăng

Ngày đăng: 20/05/2021, 13:10

w