Mặt trời lặn xuống bờ ao Ngọn khói xanh lên, lúng liếng Vườn sau gió chẳng đuổi nhau Lá vẫn bay vàng sân giếng Xóm ngoài, nhà ai giã cốm Làn sương làm mỏng, rung rinh Em nhỏ cưỡi trâu về[r]
Trang 1Ngày con nhập học
Mới hôm nào sống với mẹ cuộc sống cứ ngọt bùi
Nay con chập chững trên đường đời xa lạ
Mới mẻ lắm nên cũng đầy sa ngã
Thấy cuộc sống xa nhà quá đỗi khó khăn.
Con đi học xa nhà Hành trang mang theo chất đầy nỗi nhớ Một mình con và bao điều bỡ ngỡ
Hà Nội tấp nập những phố phường Chúng con vội hỏi chào, chúng con vội làm quen
Sân trường mới đón chào sinh viên mới Giấu lo âu trong nụ cười khấp khởi Tiếng thở dài xen lẫn buồn vui
Mới hôm nào sống với mẹ cuộc sống cứ ngọt bùi
Nay con chập chững trên đường đời xa lạ
Mới mẻ lắm nên cũng đầy sa ngã Thấy cuộc sống xa nhà quá đỗi khó khăn
Con vào học lớp văn Hơn sáu mươi người, mỗi đứa một quê khác nhau chất giọng Ngồi trên giảng đường nhớ em con đang ở nhà trông ngóng
Mẹ qua lại góc bàn nơi con học nhớ thương
Ngày chúng con nhập trường
Hà Nội đón chúng con nắng chói chang góc phố
Cuộc sống xa nhà với bao điều bỡ ngỡ
Lạ lẫm phố phường nghe lòng nức nở
Con thèm một chút hương quê
Vừa bước chân ra lòng con đã muốn về
Dù gió cứ miên man reo ước mơ giảng đường một thời ấp ủ
Nhớ bố mẹ, nhớ anh em và những người bạn cũ
Nỗi nhớ không thể gọi thành tên
Mẹ ơi! Con thực sự đã trở thành sinh viên
Xa cuộc sống bình yên hàng ngày có mẹ
Xa những bữa cơm có canh chua nấu khế Hôm trước ngày nhập học con nằm nghe tiếng mẹ thở dài rất khẽ
Niềm vui mừng thành thật, nỗi lo âu
Trang 2Tạm biệt nhé quê hương con đi thực hiện ước mơ Làm sinh viên nhưng tạm gọi là cô giáo nhỏ
Dù cuộc sống có bao điều gian khó
Ở nơi xa xin mẹ cứ yên lòng
Võ Thị Hà K59 - ĐHSP Hà Nội (VH&TT số tháng 3 (207) - 2010)
Dấu yêu trường xưa!
Bước lặng thầm theo mỗi mùa hoa, Gửi mơ ước trôi theo dòng năm tháng
Nơi ấy có người dáng hao gầy lặng lẽ trên bục giảng, Cho chúng con những tiết học hăng say
Dấu yêu này xin gửi tặng trường xưa
Lặng thầm theo con biết bao mùa mưa nắng,
Để hôm nay sân trường sao vắng lặng
Hoài niệm có còn trong khoảng trắng mờ xa?
Dấu yêu này gửi một thời đã qua
Một thời tuổi hoa, một thời vụng dại,
Một thời tuổi thơ trôi hoài mãi mãi
Mà ai ửng hồng trong nắng chiều nghiêng?
Mãi xa rồi những kỉ niệm hồn nhiên
Con bước vào khoảng trời xanh mới lạ
Chia tay nhé: Tiếng trống trường giục dã
Da diết nhơ hoài bóng dáng nào xa?
Bước lặng thầm theo mỗi mùa hoa,
Gửi mơ ước trôi theo dòng năm tháng
Nơi ấy có người
dáng hao gầy
lặng lẽ
trên bục giảng,
Cho chúng con những tiết học hăng say
Trang 3Dịu dàng ơi! Áo trắng có còn đây?
Xôn xao cả vòm mây, ve kêu thương vành lá
Nắng tháng năm vẫn nồng nàn oi ả,
Bỗng chốc thật hiền - phút bất chợt cơn mưa
Mai xa rồi con mãi nhớ trường xưa
Vùng trời tuổi thơ hằn in bao vụng dại
Nơi tuổi mười lăm con nằm lại
Mãi ngủ yên trong ấm áp tình thương
Nguyễn Thị Thương Lớp 11A6 - THPT Cao Bá Quát - Gia Lâm - Hà Nội
(VH&TT số tháng 5+6.2010)
Mùa xuân
Ửng hồng đôi má
Mùa xuân dậy thì
Giấu duyên vào tóc
Giấu hiền trên mi
Nõn xanh đồng bãi
Mạ non mắt nhìn
Rau sam tim tím
Búp mềm xinh xinh
Nắng ấm nghiêng nghiêng
Cỏ lào rắc rối
Dấu chân đường xa
Câu thơ ghi vội
Mùa xuân nhí nhảnh
Gieo sương tay mềm
Hứng vào phễu lá
Bầu trời thiên nhiên
Ửng hồng đôi má
Mùa xuân dậy thì
Giấu vào duyên tóc
Giấu hiền trên mi
Võ Thị Hà K10 - Khoa ST&LLPB Văn học - ĐH Văn hoá HN
(VH&TT số tháng 1 (203) - 2010)
Trang 4Hoa sữa
" Tuổi mười lăm, em lớn từng ngày/ Một buổi sớm, em bỗng thành thiếu nữ Đó là những câu mở đầu một bài thơ mà mình tình cờ được nghe từ thầy giáo dạy môn Sinh vật Mình thấy bài thơ rất hay, có âm điệu và những câu rất ám ảnh, gợi cảm xúc." Mời các bạn đọc bài thơ Hoa sữa của nhà thơ Nguyễn Phan Hách để cùng cảm nhận
Tuổi mười lăm, em lớn từng ngày
Một buổi sớm, em bỗng thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu, anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất quanh hồ
Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu
Mùi hoa sữa tan trong áo em và mái tóc
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt
Vậy mà tan trong sương gió mong manh
Tại vầng trăng? Tại em hay tại anh?
Tại sang đông không còn hoa sữa
Tại siêu hình? Tại gì không biết nữa
Tại con bướm vàng có cánh nó bay
Đau khổ, buồn, nhưng éo le thay
Không phải thời Rômêo và Juliet
Nên chẳng có đứa nào dám chết
Đành lòng thôi mỗi đứa một phương
Chỉ mùa thu còn tròn vẹn yêu thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của tình yêu đầu nhắc nhở
Có hai người xưa đã yêu nhau
Nhà thơ Nguyễn Phan Hách (VH&TT số tháng 12 (201) - 2009)
Sau trận mưa rào
Trang 5Sáng nay cơn mưa rào
Đã tạnh từ lúc nào
Ông mặt trời lên cao
Cho vạn vật khô ráo
Đêm qua trận mưa rào
Nước trút đổ ào ào
Sấm tan cả trăng sao
Cơn mưa lớn biết bao
Sáng nay cơn mưa rào
Đã tạnh từ lúc nào
Ông mặt trời lên cao
Cho vạn vật khô ráo
Cây cỏ bừng tỉnh táo
Làm tươi tốt cây đào
Trên cành chú chim sáo
Đang nhấm nháp trái táo
Mấy anh chị chào mào Bắt sâu hót lao xao Nàng gió khẽ rì rào Đẹp, cứ ngỡ chiêm bao… Mấy anh chị cào cào
Trang 6Bay lượn, đậu bờ rào Rồi nhảy vút lên cao Sau khi trận mưa rào Mọi vật đẹp biết bao Mấy chú chim “quảng cáo”:
- Khu vườn như thay áo Sao trong lành biết bao
Nguyễn Kiên Trung Lớp 6B - Trường THCS Đồng Giao - TX Tam Điệp - Ninh Bình
(VTT số tháng 5+6/ 2010)
Khi mùa thu sang
Mùa thu đã lại về, khơi gợi trong hồn người biết bao cảm xúc Cảm xúc về nắng thu, gió thu, lá thu và những bài thơ thu Trong những ngày thu này, VH&TT mời các bạn cùng đọc bài thơ Khi mùa thu sang của nhà thơ Trần Đăng Khoa
Mặt trời lặn xuống bờ ao
Ngọn khói xanh lên, lúng liếng
Vườn sau gió chẳng đuổi nhau
Lá vẫn bay vàng sân giếng
Xóm ngoài, nhà ai giã cốm
Làn sương làm mỏng, rung rinh
Em nhỏ cưỡi trâu về ngõ
Tự mình làm nên bức tranh
Rào thưa, tiếng ai cười gọi
Trông ra nào thấy đâu nào
Một khoảng trời trong leo lẻo
Thình lình hiện lên ngôi sao
Những muốn kêu to một tiếng
Thu sang rồi đấy! Thu sang!
Lòng bống nhớ ông Nguyễn Khuyến
Cõng cháu chạy rông khắp làng
1973
Nhà thơ Trần Đăng Khoa (VH&TT số tháng 9 (194) - 2009)
Trang 7Yêu đời
Cháu Nguyễn Thị Yến, lớp 9A2 , THCS Đại Bản, An Dương, Hải Phòng thân mến, cô là nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn, cô cũng đọc tạp chí Văn học và Tuổi trẻ thường xuyên Nhờ vậy, cô được theo dõi và hiểu thêm về tuổi trẻ của các cháu hiện nay Trong số tháng 7 (190) vừa rồi, cô rất xúc động khi đọc được tâm sự của cháu qua bài thơ: "Ai có thể chia sẻ với tôi?" Yến thân mến,
cô không biết nói gì nhiều, chỉ muốn gửi để cháu đọc một bài thơ cô đã viết về ý định tự tử của
cô (giống như tâm sự của cháu vậy).
Có đôi lúc buồn
Tôi đã định tự tử!
Sống làm chi khi bè bạn bon chen
Cơ quan quanh năm đấu đá
Sóng làm chi khi người yêu thành người lạ
Ngày như đêm một mình
Sống làm chi lương ba cọc ba đồng
Viết báo, làm thơ vẫn loay hoay không đủ
Sống làm chi khi mọi tượng thần đều sụp đổ
Người ta tin yêu lại hoá tầm thường
Vậy mà tôi vẫn sống nhơn nhơn
Vẫn cười nói, họp hành, chưng diện
Vẫn hi vọng kiếm được một ông chồng đáng mến
Một người đã thông minh lại giàu
Và tôi hiểu ra trong thăm thẳm niềm đau
Tôi vẫn còn yêu đời quá
Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn
Đầu năm mua muối
Nhà thơ Phạm Đình Ân
Ngẫm lẽ thường mặn nhạt
Muối biển đời trắng tinh
Ngày đầu năm mua muối
Cầm lên tay, giật mình.
Đột nhiên chiều mùng Một
Trang 8Ai mua muối ra mua
Một rao, mười tiếng vọng
Mặn về nghìn năm xưa.
Hạt cắn đôi cơ cực
Dưa cà kiếp rủi may
Bạc mồ hôi mủn áo
Ớt mặn dầm đắng cay.
Rắc muối vào vô cảm
Rắc muối vào vô ơn
Xót tan lòng muối xát
Hạt đổ vào vết thương.
Ngẫm lẽ thường mặn nhạt
Muối biển đời trắng tinh
Ngày đầu năm mua muối
Cầm lên tay, giật mình.
(Nguồn: Tuyển tập thơ Việt Nam 1975 - 2000, NXB Hội nhà văn, 2000)
Chênh chao
Lá rung rinh trong ánh mắt biếc cười
Em xâu lá thành vu vơ
Và chênh chao
Chiếc lá nào run rẩy Chiếc lá nào chênh chao Nghiêng mình theo làn nắng Thả hồn theo gió bay Chênh chao
Em đưa tay ra
Em chơi trò bắt lá
Lá chênh chao trong vũ điệu xoay tròn
Em chênh chao trong niềm vui của lá
Cười mỉm
Lá đậu vào tay em
Lá đậu và mười bảy
Lá rung rinh trong ánh mắt biếc cười
Em xâu lá thành vu vơ
Và chênh chao
Em thả xuống mặt ao Buộc vào lá ước mơ mười bảy
Nguyễn Thị Kim Anh Lớp 12Văn - THPT chuyên Hùng Vương - Phú Thọ
(VH&TT số tháng 3 (183) - 2009)
(VH&TT số tháng 9 (194) - 2009)
Trang 9Tuổi 14
Dãy hành lang mỗi lúc một thêm dài, Khi chúng mình bước vào kì thi cuối Cánh phượng hồng ngẩn ngơ vì tiếc nuối Một mùa hè đầy ắp những buồn vui
Một chút chua ngọt tuổi ô mai
Thêm ít ớt, gừng, cay xè trên đầu lưỡi
Trong hộc bàn toàn là me ngào, cóc ổi,
Thầy ngó qua, lặng lẽ khẽ mỉm cười
Xuất hiện ngoài hành lang một má lúm đồng tiền
Đám cận thị bỗng nhiên chùi lại kính.
Những vần thơ hồn nhiên và ngộ nghĩnh,
Viết xong rồi chẳng biết gởi cho ai
Dãy hành lang mỗi lúc một thêm dài,
Khi chúng mình bước vào kì thi cuối
Cánh phượng hồng ngẩn ngơ vì tiếc nuối
Một mùa hè đầy ắp những buồn vui
Mỗi chúng mình đều có những ước mơ
Ở phí đằng sau là bài ca tạm biệt
Những kỉ niệm trong ngăn bàn ai cũng biết
Nên tuổi học trò chan chứa những vần thơ
Lê Vũ Vân Anh Lớp 10A12 - THPT Nguyễn Thị Minh Khai - TP Hồ Chí Minh
(VH&TT số tháng 4 (185) /2009)
Con gái
Tính con gái đố ai mà biết được
Có một ngày mây bỗng hoá thành mưa!
Đám mây nhỏ bay cùng trời cuối đất
Có ai tin mây đứng lại bao giờ
Tính con gái đố ai mà biết được
Có một ngày mây bỗng hoá thành mưa!
Tính con gái hay giả đò kiêu hãnh
Tim thì run mặt làm bộ lạnh lùng?
Như con gái hay bất ngờ hờn giận,
Lòng cồn cào vẫn ra về dửng dưng!
Như con gái của những lần hẹn gặp
Bụng nôn nao vẫn đến trễ nửa giờ
Như con gái vào ăn kem trong quán
Miệng thì thèm, cũng chỉ "nhấm" sơ sơ
Như con gái, quá trời, như con gái
Thì có chi lại là "chuyện ngược đời"
Trang 10Con gái đứng chờ con trai tan học
Suốt đường về xin lẽo đẽo làm "đuôi"
Tính con gái ai mà không biết được
Nên con trai cứ bình thản khỏi lo
Nếu một ngày chợt "phe ta" biến mất
Nửa trần gian sẽ khóc đến mệt đừ!
Lê Khánh Ngân Thảo Lớp 10A5 - Trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai - TP Hồ Chí Minh
(VH&TT số tháng 4 (185)/ 2009)
Bài thơ về sự cô đơn
Con người có những giây phút thích cô đơn
Để nghe thấy được những điều, có ai bên, không nghe thấy Nhưng nếu kéo dài thành tháng năm những giây phút ấy
Con người sẽ héo mòn, đau khổ bơ vơ!
Đảo? Đó là sự cô đơn giữa muôn trùng biển khơi
Tuyết trên núi cao! Đó là sự cô đơn giữa mênh mang trời biếc
Lá vàng là sự cô đơn còn có sức để lượn bay
Tiếng vạc đêm sương là sự cô đơn còn kêu lên được !
Thằng Cuội cung trăng là sự trừng phạt bằng cô đơn
Cuộc đời cung phi là sự may mắn cao sang dẫn đến niềm cô đơn tê tái
Vẫn còn vạn tiếng thở dài cô đơn của những người chồng, người cha sống cạnh vợ, cạnh con
Vẫn còn triệu lời cô đơn trong tình yêu trai gái
Không gian cô đơn nhờ nhờ không màu sắc
Thời gian cô đơn khép một vòng vây rất chặt
Bàn tay cô đơn thương bóp nát chính trái tim mình
Bàn chân cô đơn thường dẫn ta đến với Thần, với Phật
"Trăm năm cô đơn: làng Ma-côn-đô không còn dấu vết
Một thoáng cô đơn thôi, đủ cho tôi héo úa cả tâm hồm
Hỡi trái đất, dẫu còn khổ đau, dẫu còn như giọt lệ
Xin đừng là giọt lệ của cô đơn !
Nhà thơ Phạm Hổ (VH&TT số tháng 6 (189)/2009) LTS: Mời các bạn cùng đọc và tham gia viết lời bình về thi phẩm Bài viết của bạn có độ dài không quá 200 chữ, gửi về địa chỉ email: vanhoctt@yahoo.com Những bài hay, BBT sẽ chọn đăng vào số tiếp theo.