BÀI THƠ QUÊ HƯƠNGQuê tôi có một dòng sông có con đường nhỏ nối vòng nhân duyên Có rượu Bầu Đá môi mềm Cửa Đông Bình Định nối liền xưa nay!. Đường về Nhơn Hội mưa bay Qua cầu Thị Nại đã s
Trang 1BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG
Quê tôi có một dòng sông
có con đường nhỏ nối vòng nhân duyên
Có rượu Bầu Đá môi mềm
Cửa Đông Bình Định nối liền xưa nay!
Đường về Nhơn Hội mưa bay
Qua cầu Thị Nại đã say biển nồng Rạng ngời thành phố Qui Nhơn Người về tìm lại cội nguồn ngày xưa
Bài thơ mảnh đất rừng dừa
Hiền như tiếng nẫu cho vừa lòng quê
Ai còn nhớ đến Bình Khê
Dấu chân của Bác xa nghe bồi hồi Tiếng ru trên những vành môi
Từ Bình Đê đến khoảng trời Cù Mông !
NÓI VỚI EM
Anh nói với em về Bình Định
Đất anh hùng áo vải Quang Trung Mùa xuân mới trên đường đổi mới Vạn tấm lòng hướng về Nhơn Hội
Kỳ vọng nhiều lứa tuổi đôi mươi Cửa Đông Bình Định sáng góc trời Ngàn xưa hỡi rạng ngời ngàn sau
Anh nói với em về Bình Định
Rừng dừa xanh quật khởi anh hùng Trong kháng chiến núi rừng vây giặc Hồng Lĩnh ơi, chi bộ đầu tiên
Bao liệt sĩ, anh hùng đã mất
Những nghĩa trang nối dài nước mắt Cho hôm nay, nhìn lại tự hào !
Trang 2Anh nói với em về Bình Định
Đất thơ ca, văn vật hoàng thành Điệu bài chòi, hát bộ chân quê
Sao lắng đọng mọi nẻo đi về
Hồn dân tộc, mùa xuân Đinh Hợi Chào Bình Định vươn tầm cao mới
Để ngàn năm tiếp nối ngàn năm !
ĐẤT MẸ AN NHƠN
Có ai về với An Nhơn Thành xưa hoang phế bụi hờn thời gian
Ai còn nhớ chợ Gò Chàm
Chùa Ông ngày ấy khói lam cuộc đời Nhớ dòng sông, tiếng ru hời
"Bàn Thành Tứ Hữu" một thời thơ ca
"Ai về Đập Đá quê cha
Gò găng quê mẹ Phú Đa quê chồng"
Ai còn nhớ "Bến My Lăng"
Bến sông nỗi nhớ trong lòng bạn thơ
An Vinh, An Thái ngày xưa
Đất văn, đất võ dệt cờ Tây Sơn Nắng mưa dằng dặc Khu Đông Dân quê lam lũ cánh đồng lúa xanh Đất nghèo gan dạ anh hùng
Ngàn năm mãi mãi đất thành An Nhơn !
Nhớ Quy Nhơn
E ấp dịu dàng biển xanh Ngại ngùng hôn bờ cát trắng
Em có khi nào phẳng lặng
Và anh thôi hết cồn cào
Trang 3Quy Nhơn rực lửa độ nào Tháng Năm cháy bừng sắc đỏ Từng con đường quen, ngõ nhỏ Rộn ràng bao bước em thơ Anh xa, mắt phố đứng chờ Hẹn mùa về hong nỗi nhớ Dáng ai chiều nghiêng tháp cổ Xốn xang ánh mắt tình cờ Nắng khuya như thực như mơ Bên anh, thức cùng sóng biển Bên em, để mà lưu luyến Chắt chiu góc phố, hiên nhà Quy Nhơn, muối của thi ca Quy Nhơn, cho đời vị mặn Tình em dịu dàng, sâu lắng Chờ nhau, khắc khoải một đời
Trang 4CHỢ GÒ GĂNG
MAI THÌN
Bồng bềnh sương sớm, nón Gò Găng em đi đội trên đầu lăn li vân lá
vàng cây rạ đỏ phên tre đội trên đầu chồng chồng nón trắng
Chợ Gò Găng phiên sớm, lăn tăn bán mua
thì thầm ngọn đèn dầu kẽo kẹt không leo lét, không ồn ào vần vũ đổi ngôi sao vẫn nhóm
Bán chục nón mua trầu mua vôi,
mua cau thuốc rễ mua lá mua chỉ, mua thuốc nhuộm răng mua chục táng đường về ăn bột nhứt
Mua thêm lưỡi cuốc về xới vườn rau ,
chờ phiên sau mua cha áo mới
Chợ Gò Găng phiên nào cũng đợi
người bán đồ đồng nồi ba nồi bảy quảy từ Đập Đá qua khỏi Bả Canh, trời lên nửa sào mới ra đầu chợ
Phiên trước mua nợ nồi ba nấu cơm
bảy đồng chờ mối mai rồi trả
Phiên lần, phiên lữa chờ mãi không lên héo trầu khô vôi bắt đền ai đấy
Chợ Gò Găng là vậy
Không leo lét không ồn ào vần vũ đổi ngôi sao vẫn nhóm