Ở nghệ thuật Ấn tượng mọi ranh giới của đường nét, mảng khối, xa gần, bố cục … bị xóa nhòa Tất cả chỉ còn lại những nét bút vệt, màu với mong muốn đưa lại người xem cảm xúc ấn tượng sâ
Trang 3 Được khởi xướng từ những năm 60 của TK XIX, bắt đầu từ sự kiện của họa sĩ người Pháp tên là Ma- nê ( Edouard Manet 1832 – 1883) với hai tác phẩm : Bưã ăn trên cỏ
Nàng Ô-lim - pi- a
Sự kiện tiếp theo là cuộc triển lãm tranh của các họa sĩ trẻ có cùng quan niệm như Ma-nê đó là : Mô- nê, Rơ- noa, Pi-xa-rô, Xê-dan… vào ngày 15 / 4/ 1874, tại ( 35-Capuyxin-Pari) Tại cuộc triển lãm này tên
Clốt-đờ Mô-nê (Chaude Monet) đã được nhà báo i-Lơ-roi (Louis Leroy) lấy làm tên gọi cho cả nhóm Và cái tên ẤN TƯỢNG được dùng từ đó
Trang 4Lu Ma-nê từ bỏ lối diễn tả ánh sáng dịu dàng, chuyển sắc độ êm ả kiểu cổ điển Ông sử dụng sự tương phản mạnh giữa ánh sáng và bóng tối
Trang 8- n t Ấ ượ ng m t tr i m c- S n d u- Moâ-neâ ặ ờ ọ ơ ầ
Trang 9 Sau này các họa sĩ phái này tổ chức nhiều cuộc triển lãm nhưng họ không được sự đón nhận của công luận
Mãi đến năm 1926 tranh ấn tượng mới được
dánh giá đúng Đến giữa thế kỉ XX công chúng mới hiểu và yêu thích tranh Ấn tượng và được ghi nhận trong lịch sử mĩ thuật thế giới.
Trang 10 Đề tài không được chú trọng như nghệ thuật trước đó
Hiệu quả ánh sáng và cảm xúc nghệ sĩ mới là quan trọng Ở nghệ thuật Ấn tượng mọi ranh giới của đường nét, mảng khối, xa gần, bố cục … bị xóa nhòa
Tất cả chỉ còn lại những nét bút vệt, màu với mong muốn đưa lại người xem cảm xúc ấn tượng sâu sắc về những con người, cảnh vật
Hội họa ấn tượng là tự do và ánh sáng (xa-gan) Ở tranh ấn tượng ta luôn thấy một vẻ đẹp lung linh của ánh sáng, thiên nhiên Nó rất khác với ánh trong phòng vẽ của các họa sĩ trước đó
Trang 11 các họa sĩ ấn tượng loại bỏ sắc đen ra khỏi tác phẩm của mình mà thay vào đó sự phân giải bóng tối thành những quệt màu nhỏ đan xen, tạo ra thứ bóng tối có màu rung rinh ẩn hiện Vì vậy mà mặt tranh càng trở nên sáng,
( điều này rất gần gũi với tính chất của màn hình điện tử sau này
Màn hình điện tử hiện theo nguyên tắc chỉ có 3 màu : lam, lục, đỏ (thuật ngữ RGB), không hề có màu đen, đan xen nhau mà tạo ra một bảng màu hiển thị phong phú Tới 65 triệu màu và có thể còn hơn thế nữa )
Điều này còn khẳng định hơn sự đóng góp to lớn của các họa sĩ ấn tượng đối với nghệ thuật hiện đại
Trang 12 Nghệ thuật Aán tượng thực sự là một cuộc cách mạng trong nghệ thuật tạo hình Nó mở đầu cho một thời kì mới trong lịch sử Mĩ thuật thế giới : thời kỳ hội họa hiện đại,
Giá trị của tranh Aán tượng chính là ở sự đổi mới về phương diện kĩ thuật Trong tranh của họ, màu sắc , ánh sáng và cảm xúc của họa sĩ được đề cao , truyền đến cho người xem cảm xúc tươi nguyên mà các loại tranh trước không có được
Tranh ấn tượng đã bớt chất lí tưởng hóa, chất bác học mà giầu chất cảm xúc, đưa lại cho người xem những ấn tượng mạnh mẽ
Trang 13MANET MONET RENOIR DEGAS
Trang 14EDOUARD MANET sinh ngày 25/1 /1832 mất năm 1883
Oâng là ngọn hải đăng thu hút các họa sĩ trẻ, hướng họ tới chủ đề sinh hoạt hiện đại chốn phồn hoa đô hội và là sự kích nổ cho sự đổi mới.
Âm nhạc ở Tuileries ,1862
Trang 15CLAUDE MONET, 1840 - 1926
Monet là họa sĩ của ánh sáng, sương khói ,mây trời.và những khu phố vắng ven sông Ông mải mê với ánh rung của nắng và gợn sóng mặt hồ.
Đầm nhái 1869
Cô gái cầm ô, 1875
Thuyền ở Ác-giăng-tơi,1872 Hiên nhà ở Sainte-Adresse, 1867
Trang 16AUGUSTE RENOIR , 1841- 1919 tại Pháp
Oâng luôn bị cuốn hút vào những đốm nắng xuyên qua vòm lá, nhảy nhót trên váy áo và gương mặt các thiếu phụ Paris hoa lệ.Có hai đối tượng hấp dẫn ông đó là ánh sáng và phụ nữ Chủ đề trung tâm trong tranh của ông vẫn là cái thú tiêu dao đô hội
Vũ hội ở Moulin de la Galetle, 1876
Trang 17EDGAR DEGAS 1834- 1917 , tại Paris.
Degas miệt mài truyền đạt ánh đèn sân khấu hắt lên dáng hình uyển chuyển của các vũ nữ balê Tranh vũ nữ của ông là những
“bài thơ thị giác”
Các chị thợ là, 1884 Ngôi sao
Trang 18XU HƯỚNG NGHỆ THUẬT TÂN ẤN TƯỢNG
( Neo – Impresionnisme )
1 Các họa sĩ khởi xướng : Hai họa sĩ người Pháp
- PÔN – SI - NHẮC (Paul Signac 1863 -1935)
- GIÓOC - GIƠ SƠ -RA ( Georges Seurat, 1859 –
1892 )
Trang 192 Đặc điểm ngh thu t Tân n t ệ ậ ấ ượ ng
Dựa vào những thành tựu khoa học về quang học hai họa sĩ trên muốn làm cho nghệ thuật Ấn tượng trở nên bền vững hơn
Các ông gọi hội họa của mình hội họa quang học Còn những nhà nghiên cứu thì gọi chúng là nghệ thuật chấm màu, hay điểm màu.v.v
Một cách vẽ tranh nặng về lý trí, theo thực nghiệm, chứ không theo cảm xúc tùy hứng
Trang 20Nghệ thuật Tân Aán tượng báo hiệu sự kết thúc của nghệ thuật Aán tượng nhưng nó cũng chỉ tồn tại được 4 năm.
Trang 21TÁC PHẨM TIÊU BIỂU – của Gióoc – giơ sơ –ra
Chiều chủ nhật trên đảo LA GRANDE JATTE
Trang 22- POÂN-SI-NHAÉC (Paul Signac 1863 -1935)
Trang 241 Sự ra đời của nghệ thuật hậu ấn tượng
Mục đích của các nghệ sĩ Ấn tượng không khác với các bậc thầy thời Phục hưng Cái khác ở đây là cách biểu đạt và phương tiện để đạt mục đích đó
Có thể nói nhờ có Ấn tượng mà thiên nhiên muôn màu muôn vẻ cũng đã trở thành đối tượng nghệ thuật
Ấn tượng đã đánh dấu một bước ngoặt trong hội họa Họa sĩ không chỉ vẽ cái nhìn thấy mà vẽ cả cái cảm nhận
Trang 251 Sự ra đời của nghệ thuật hậu ấn tượng
Từ ấn tượng trở về sau là thời kì của những quan niệm
mới, những thử nghiệm tìm tòi Nghệ thuật thế kỉ XIX ,
kể từ sau Aán tượng không mang tên riêng mà được gọi
là thời kì nghệ thuật Hậu ấn tượng
Cái tên Hậu ấn tượng do nhà phê bình người Anh
Roger fry (1866- 1936) đặt ra để chỉ một số họa sĩ xuất
hiện sau Ấn tượng như :
PÔN XÊ-DAN (Paul Cezanne, 1839 – 1906)
VANH- XĂNG VAN- GỐC
(Vincent Vangogh, 1853 – 1890)
PÔN GÔ – GANH (Paul Gauguin, 1848 – 1903)
Trang 26 Xê-dan sinh ngày 19.01.1839 ở Ai-xen Prô-văng-xơ Pháp ông đã từng học luật, làm ở ngân hàng của bố.Nhưng với niềm đam mê hội họa ông đã từ bỏ tất cả để khẳng định thiên hướng hội họa đến suốt đời
Ông thích phong cách ấn tượng nhưng ông muốn vẽ “tranh của Pút-sanh từ thiên nhiên” ông muốn biến “Nghệ thuật Ấn tượng thành một thứ gì đó vững chắc và lâu bền hơn, giống như nghệ thuật trong các viện bảo tàng”
Ông được coi là “cha đẻ của hội họa hiện đại”
Xê-dan quan tâm đến hai yếu tố đó là hình khối, màu sắc với sự cân bằng mạch lạc, vững chắc của bố cục
PÔN XÊ-DAN (Paul Cezanne, 1839 – 1906)
Trang 27POÂN XEÂ-DAN
(Paul Cezanne, 1839 – 1906)
Trang 28 Bằng bút pháp Ấn tượng nhưng các sự vật hình thể trong tranh ông luôn hiện lên những khối khỏe rõ ràng, nó khác với các vẽ khối của thời kỳ Phục hưng Đó chính là cái mà Xê-dan đạt được nhờ sự lao động miệt mài
Ông đưa ra lí luận rằng: mọi sự vật tồn tại đều ở trong những hình khối cụ thể, và cũng chỉ có những hình khối cơ bản Những hình khối khác là sự biến dạng của hình khối cơ bản đó
Một trường phái hình thể đã được Xê-dan bắt đầu như vậy Sau này dựa trên lí thuyết của Xe-dan mà xu hướng lập thể ra đời ở thế kỉ XX
Phong cách của Xê-dan thống nhất trong mọi thể loại tranh Đó là ưu điểm, song cũng đồng thời là hạn chế trong tranh ông.
PÔN XÊ-DAN (Paul Cezanne, 1839 – 1906)
Trang 29VANH- XĂNG VAN- GỐC (Vincent Vangogh, 1853 – 1890)
Van-gốc là diện mạo hết sức đặc biệt trong lịch sử mĩ thuật thế giới “Tất cả những khắc khoải, thử thách, sóng gió của cuộc đời ông, nghệ thuật của ông đã dùng chúng làm tài liệu để tìm kiếm sự thanh thản, sự thật và cả sự sống nữa” (lịch sử hội họa)
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở Hà Lan, là một con người sôi nổi luôn tìm cách làm cho cuộc đời mình có ý nghĩa
20 tuổi làm nghề bán tranh ở Anh Công việc không thành công ông chuyển qua học thần đạo và thành giáo sĩ truyền đạo ở vùng mỏ Bô-ri-na-giơ (Bỉ) Trong thời gian này ông bắt đầu vẽ
Trang 30VANH- XĂNG VAN- GỐC (Vincent Vangogh, 1853 – 1890)
Công việc truyền đạo cũng không thành
Theo lời khuyên của người em Tê-ô (Théo) ông trở về Hà Lan và theo con đường hội họa
Ông bắt đầu học vẽ ở Bruc-xen từ 1881
Từ 1885- 1886 học ở viện hàn lâm An-ve (Bỉ)
Những tác phẩm của ông giai đoạn dầu được gọi là thời kì Hà Lan Với các tác phẩm như:
Những người ăn khoai -1885,
Những chiếc giày
Trang 31VANH- XĂNG VAN- GỐC (Vincent Vangogh, 1853 – 1890)
Những người ăn khoai- sơn dầu-1885
Trang 32VANH- XĂNG VAN- GỐC (Vincent Vangogh, 1853 – 1890)
Ông vẽ về những người dân ở vùng mỏ với gam màu đậm, nặng nề và tăm tối (ông vẽ bằng màu của than)
Trang 33VANH- XĂNG VAN- GỐC (Vincent Vangogh, 1853 – 1890)
Những chiếc giày- 1888Chủ đề tranh đơn giản nhưng giá trị của nó vô cùng lớn lao
Trang 34VANH- XĂNG VAN- GỐC (Vincent Vangogh, 1853 – 1890)
Ở đây ông có điều tiếp xúc với các họa sĩ Ân tượng, bút pháp Ấn tượng đã ảnh hưởng lên các sáng tác của ông Những mảng màu vàng sáng đẹp đẽ càng nhiều hơn, thay thế cho những mảng màu nâu xám buồn bả trước đó của ông.
Cũng từ đây ông thể nghiệm tìm tòi nhiều bút pháp khác nhau để tìm cho mình một phong cách riêng độc đáo
Trang 35VANH- XĂNG VAN- GỐC (Vincent Vangogh, 1853 – 1890)
Nếu tranh Xê-dan là hình khối bố cục thì tranh của Van-gốc là nét cuồn cuộn quằn quại với những mảng màu mạnh mẽ cuồng nhiệt tươi sáng Ông khai thác triệt để sự biểu hiện của nét bút, của cường độ màu sắc và đẩy nó lên đỉnh cao nhất
Ông nói: “Nghệ thuật phải biểu đạt những niềm say mê mãnh liệt của con người Để biểu hiện những niềm say mê ấy tôi sẵn sàng dùng những màu sắc cực đoan”
Trang 36VANH- XĂNG VAN- GỐC (Vincent Vangogh, 1853 – 1890)
Tác phẩm tiêu biểu:
Căn phòng họa sĩ ở Ác-lơ
Sao dêm-1889
Chân dung tự họa
Hoa hướng dương…
Trang 37VANH- XAÊNG VAN- GOÁC (Vincent Vangogh, 1853 – 1890)
Trang 38VANH- XAÊNG VAN- GOÁC (Vincent Vangogh, 1853 – 1890)
Trang 39PÔN GÔ – GANH (Paul Gauguin, 1848 – 1903)
Gô-ganh sinh 7.6.1848 tại Pháp.
Không có mặc cảm tự ti như Van-gốc, khi còn trẻ thích phiêu lưu mạo hiểm, 17 tuổi làm thủy thủ trên tàu Lu-gi-ta-no
1871 làm việc văn phòng của ngân hàng Béc-tanh.
1874 kết bạn với các họa sĩ Ấn tượng và thường đi vẽ với xa-rô nhiều nơi và tham gia triển lãm cùng các họa sĩ ấn tượng lần 4, lần 7
Pi-1883 ông quyết định từ bỏ công việc môi giới chứng khoán ở ngân hàng để đeo đuổi sự nghiệp hội họa
Trang 40PÔN GÔ – GANH (Paul Gauguin, 1848 – 1903)
Ông cho rằng nghệ thuật trong các “salon” đã trở nên quá
“già cỗi” ông muốn làm cho nghệ thuật trẻ lại
Ông có nhu cầu thoát khỏi cái xã hội đè nén tâm hồn ông làm ông cảm thấy bế tắc Ông muốn trở về với lối sống nguyên sơ, đưa nghệ thuật về với cội nguồn cảm xúc
Lúc đầu ông đến vùng Pông-ta-văng (vùng làng chài của ngư dân )
Sau đó ngày 28.06.1891 ông đến quần đảo Ta-hi-ti (Thái Bình Dương) Ở đây ông sống như một thổ dân, hòa mình và say mê vẽ Chính các sáng tác ở đây đã đưa tên tuổi ông thành họa sĩ lớn của thời kì Hậu ấn tượng
Trang 41PÔN GÔ – GANH (Paul Gauguin, 1848 – 1903)
Ông cho rằng nghệ thuật trong các “salon” đã trở nên quá
“già cỗi” ông muốn làm cho nghệ thuật trẻ lại
Ông có nhu cầu thoát khỏi cái xã hội đè nén tâm hồn ông làm ông cảm thấy bế tắc Ông muốn trở về với lối sống nguyên sơ, đưa nghệ thuật về với cội nguồn cảm xúc
Lúc đầu ông đến vùng Pông-ta-văng (vùng làng chài của ngư dân )
Sau đó ngày 28.06.1891 ông đến quần đảo Ta-hi-ti (Thái Bình Dương) Ở đây ông sống như một thổ dân, hòa mình và say mê vẽ Chính các sáng tác ở đây đã đưa tên tuổi ông thành họa sĩ lớn của thời kì Hậu ấn tượng
Trang 42PÔN GÔ – GANH (Paul Gauguin, 1848 – 1903)
Gô-ganh đã hòa mình với thiên nhiên “tình trạng man dại đã làm tôi trẻ lại” (ông nói)
Tranh của Gô-ganh đưa ta về một không gian yên bình, tĩnh lặng và hoang dã Ông dùng nhiều những mảng màu phẳng tương phản mạnh mẽ Cái đẹp trong tranh ông là cái đẹp huyền bí ẩn sau phong cảnh thực tại Về sau Gô- ganh đi sâu khai thác độ sâu, sự biểu hiện của màu sắc
Tranh ông mang nhiều chất trang trí, và mang tính biểu hiện Hình thể thường được giản lược đơn giản, khỏe khoắn Các cô gái trong tranh ông hiện lên đầy đặn, chắc khỏe và hồn nhiên trong sáng dến kì lạ
Trang 43PÔN GÔ – GANH (Paul Gauguin, 1848 – 1903)
Tác phẩm tiêu biểu:
Ngựa trắng- 1898
Trang 44PÔN GÔ – GANH
(Paul Gauguin, 1848 – 1903)
Ngựa trắng- 1898
Trang 45PÔN GÔ – GANH
(Paul Gauguin, 1848 – 1903)
Chúng ta từ đâu đến- chúng ta là ai- chúng
ta đi về đâu-1897
Trang 46POÂN GOÂ – GANH
(Paul Gauguin, 1848 – 1903)
Trang 47PÔN GÔ – GANH (Paul Gauguin, 1848 – 1903)
Nếu Van-gốc chú ý đến cường độ màu sắc thì Gô-ganh đi vào chiều sâu vẻ huyền bí biểu cảm của màu sắc Gô- ganh đã đạt tới một lối vẽ thiên về trang trí, mang tính tượng trưng và biểu hiện cao độ
Tính tư tưởng trong tranh Gô-ganh không hiện ra ở bề mặt mà ẩn sâu sau các hình tượng nhân vật, sau vẻ lộng lẫy mà hoang dã của màu sắc, điều mà người xem chỉ có thể cảm nhận chứ không thể nhìn bằng mắt
Trang 48PÔN GÔ – GANH (Paul Gauguin, 1848 – 1903)
• Cả ba họa sĩ Xê-dan, Van- gốc, và Gô-ganh đều có chung một cái đích để đi tới Đó là nghệ thuật biểu hiện, nghệ thuật sử dụng các yếu tố ngôn ngữ hội họa để diễn tả cảm xúc chân thành trước thiên nhiên sự sống
• Ba người ba phong cách hiện thực khác nhau đã làm phong phú, đa dạng một thời thời kì ngắn mà vang dội, hiển vinh và đầy sự hấp dẫn trong nghệ thuật hội họa ở cuối thế kỉ XIX Đó là những tiếng sấm đầu tiên báo hiệu một mùa sôi động của các trào lưu hội họa thế kỉ XX
Trang 49VAN- GOÁC GOÂ- GANH
XEÂ- DAN