- Bây giờ Mận mới hỏi Đào, Vườn hồng đã có ai vào hay chưa.. - Mận hỏi thì Đào xin thưa,?[r]
Trang 1Tình yêu
Một chờ, hai đợi, ba trông,
Bốn thương, năm nhớ, bảy tán chín mong, mười tìm Lửa gần rơm, lâu ngày cũng bén
Bỏ thì thương, vương thì tội !
Nghĩ xa rồi lại nghĩ gần
Làm thân con nhện mấy lần vương tơ
Về đâu trong đục mà chờ
Hoa thơm mất tuyết , nương nhờ vào đâu
Số em giàu, lấy khó cũng giàu
Số em nghèo chín đụn mười trâu cũng nghèo
Phải duyên phải kiếp thì theo
Giàu ăn khó chịu, lo gì mà lo
Anh đi đường ấy xa xa,
Để em ôm bóng trăng tà năm canh
Nước non một gánh chung tình,
Nhớ ai ai có nhớ mình hay chăng?
Bến em có gốc dừa tơ,
Đêm trăng em đứng em chờ đợi ai
Chàng về để áo lại đây,
Phòng khi em nhớ, cầm tay đỡ buồn
Thương nhau mấy núi cũng trèo,
Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua
Bắc thang lên hái hoa vàng,
Vì ai cho thiếp biết chàng từ đây!
Chẳng tham vựa lúa anh đầy,
Tham năm ba chữ cho tầy thế gian
Yêu nhau chẳng quản lầm than,
Mấy sông cũng lội, mấy ngàn cũng qua
Nhớ ai bổi hổi bồi hồi,
Như đứng đống lửa, như ngồi đống than !
Ai về ai ở mặc ai,
Thiếp như sầu đượm thắp hoài năm canh
Đêm đêm tưởng dạng Ngân-hà,
Bóng sao tinh đẩu đã ba năm tròn,
Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn,
Tào-khê nước chảy lòng còn trơ trơ
Trang 2Cô kia cắt cỏ một mình,
Cho anh cắt với chung tình làm đôi
Cô còn cắt nữa hay thôi,
Cho anh cắt với làm đôi vợ chồng
Ai đi đâu đấy hỡi ai ?
Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm
Tìm em như thể tìm chim,
Chim bay biển Bắc, đi tìm biển Đông
Cha ******** anh có đánh quằn đánh quại, Bắt anh ra treo tại nhành dương
Biểu từ ai, anh từ đặng,
Chớ biểu anh từ người thương, anh không từ Còn đang chọn đá thử vàng
Ngọc lành ai quẩy ra đàng bán rao
Quan quan bốn tiếng thư cưu,
Mong người quân tử hảo cầu kết duyên Phấn son cho phỉ tấm nguyền,
Anh hùng sánh với thuyền quyên mới tình Phạt kha thơ ấy rành rành,
Phỉ môi bất đắc xin anh liệu lường
Nhớ lời nguyện ước ba sinh,
Xa xôi ai có biết tình chăng ai ?
Khi về hỏi liễu Chương đài
Cành xuân đã bẻ cho ai một cành,
Có yêu anh thì bẻ quách cho anh
- Bây giờ Mận mới hỏi Đào,
Vườn hồng đã có ai vào hay chưa
- Mận hỏi thì Đào xin thưa,
Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào !
Lỗ mũi em thì tám gánh lông,
Chồng yêu chồng bảo râu rồng trời cho Đêm nằm thì ngáy o o,
Chồng yêu chồng bảo ngáy cho vui nhà
Đi chợ thì hay ăn quà,
Chồng yêu chồng bảo về nhà đỡ cơm
Trên đầu những rác cùng rơm,
Chồng yêu chồng bảo hoa thơm giắt đầu Yêu nhau thì ném miếng trầu,
Ghét nhau ném đá vỡ đầu nhau ra
Yêu nhau cau bổ làm ba,
Ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười
Anh đã có vợ hay chưa
Mà anh ăn nói gió đưa ngọt ngào
Trang 3******** già anh ở nơi nao
Để em tìm vào hầu hạ thay anh
Con trai ngỏ ý với con gái
Hôm qua tát nước đầu đình,
Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen
Em lượm thì cho anh xin,
Hay là em để làm tin trong nhà
Áo anh sứt chỉ đường tà,
Vợ anh chưa có, ******** già chưa khâu
Áo anh sứt chỉ đã lâu,
Mai mượn cô ấy sang khâu cho dùm Khâu rồi anh sẽ trả công,
Mai mốt lấy chồng anh sẽ giúp cho
Giúp em một thúng xôi vò,
Một con lợn béo, một vò rượu tăm
Giúp em đôi chiếu em nằm,
Đôi chăn em đắp, đôi trằm em đeo
Giúp em quan tám tiền treo,
Quan năm tiền cưới lại đèo buồng cau !
Con gái ngỏ ý với con trai
Vào vườn hái quả cau xanh,
Bổ ra làm sáu, mời anh xơi trầu
Trầu này têm những vôi tàu,
Giữa đệm cát cánh, hai đầu quế cay Trầu này ăn thiệt là say,
Dù mặn, dù nhạt, dù cay, dù nồng,
Dùng chăng nên đạo vợ chồng,
Xoi dăm ba miếng kẻo lòng nhớ thương !
Tiếc sự biết nhau quá chậm
- Trèo lên cây bưởi hái hoa,
Bước xuống vườn cà hái nụ tầm-xuân
Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc,
Em đã có chồng, anh tiếc lắm thay !
- Ba đồng một mớ trầu cay,
Sao anh không hỏi những ngày còn không Bây giờ em đã có chồng,
Như chim vào lồng, như cá cắn câu
Cá cắn câu, biết đâu mà gỡ,
Chim vào lồng biết thuở nào ra?
Trách sự sai lời nguyện-ước
Trang 4Đồng tiền Vạn-lịch thích bốn chữ vàng, Anh tiếc công anh gắn bó với cô nàng bấy lâu Bây giờ cô lấy chồng đâu ?
Để anh giúp đỡ trăm cau nghìn vàng :
Năm trăm anh đốt cho nàng,
Còn năm trăm nữa giải oan lời thề
Xưa kia nói nói, thề thề,
Bây giờ bẻ khóa, trao chìa cho ai ?
Bây giờ nàng đã nghe ai,
Gặp anh ghé nón, chạm vai, chẳng chào ?
Nỗi ly-biệt
Đôi duyên ta như loan với phượng
Nỡ lòng nào để phượng lìa cây
Muốn cho có đó có đây,
Ai làm nên nỗi nước này, chàng ơi !
Thà rằng chẳng biết thì thôi,
Biết chi gối chiếc lẻ-loi thêm phiền