Đến bấy giờ tôi mới kịp nhận ra mẹ tôi không còm cõi xơ xác quá như cô tôi nhắc lại lời người họ nội của tôi.. Hay tại sự sung sướng bỗng được trông nhìn và ôm ấp cái hình hài máu mủ của
Trang 1TRẦN THỊ THÀNH (Chủ biên)
LÊ PHẠM HÙNG - TRẦN ĐĂNG NGHĨA
(Biên soạn và tuyển chọn)
Bồi dưỡng Tập làm văn 8 qua
những bài văn hay
(Tái bẩn lần thứ tư)
NHÀ XUẤT BẢN GIÁO DỤC VIỆT NAM
Trang 3LỜI NÓI ĐẦU
Trong việc học Ngữ văn, đọc tác phẩm là điều quan trọng nếu muôn bồi dưỡng vốn sống, vốn hiểu biết văn chương và cũng qua tác phẩm mà học cách cảm, cách viết Học sinh Trung học cơ
sỏ (THCS) đang tập làm văn nên, bên cạnh việc đọc tác phẩm, các
em cũng có thể làm quen với cách viết văn qua việc đọc các mẫu văn Những bài văn có kết quả cao của các bạn cùng trường, cùng trang lứa với các em cũng có thể coi là một loại mẫu văn như vậy Đọc các bài viết của bạn bè, các em tìm thấy ở đó những cách giải quyết khác nhau với một đề bài; cách bố cục bài viết và cách diễn đạt phù hợp với lứa tuổi của mình Hiểu rỗ điều đó nên chúng tôi
đã biên soạn bộ sách “Bồi dưỡng Tập làm văn qua những bài văn hay" Bộ sách gồm bốn cuốn cho các lởp 6, 7, 8, 9 với nội dung bám sát chương trình của sách giáo khoa và có nâng cạo về kĩ năng cũng như mở rộng về nội dung Chúng tôi cũng chú ý dạng
đề mở để tạo điều kiện giúp các em có hứng thú với việc làm văn Mỗi cuốn có nhiều phần, mỗi phần ứng với một nội dung phân môn Tập làm văn của sách giáo khoa Điểm đặc biệt của bộ sách
là vừa hướng dẫn kĩ năng làm bài vừa giới thiệu một số bài làm cùng đề bài và dàn bài của mỗi dạng bài.
Cuốn “Bồi dưỡng Tập làm vân lớp 8 qua những bài văn hay”
cố những nội dung sau:
-Phần thứ nhất: Văn tự sự
Phẩn này, chúng tôi giới thiệu một số đề bài, dàn ỷ và bài làm của học sinh ở các dạng bải cụ thể.
- Phần thứ hai: Văn thúyết minh
Thuyết minh là kiểu bài mới đối với học sinh lớp 8.
Trang 4Nội dung phẩn này cũng có khái quát phương pháp thuyết minh, các dạng hài: thuyết minh về loài cây, về cảnh đẹp, thuyết minh về tác phẩm văn học, giới thiệu vê' con người và các dạng bài thuyết minh khác, Mỗi dạng bài có giới thiệu một số đề bài, dàn bài và những bại vãn của học sinh.
-Phần thứ ba: Văn nghị luận
Chúng tôi giới thiệu với các em những điểm khái quát, cơ bản nhất về văn nghị luận và phương pháp lầm văn nghị luận Chúng tôi cũng giới thiệu với các em một số đê' bài, dàn bài và bài làm cụ thể để giúp các em hình dung được một cách rõ ràng nhất cách làm bài văn nghị luận.
Trong cuốn sách này, chúng tôi giời thiệu 57 bài văn của học sình.
Với nội dung khá phong phú, đa dạng như vậy, chúng tôi mong rằng cuốn sách sẽ có ích đối với các em học sinh Chúng tôi cũng muốn nhắc các em rằng: những bài vãn, dù là mẫu, cũng chỉ nên dùng để tham khảo, không nên phụ thuộc vào các mẫu văn đó Những kinh nghiệm rút ra dược khi đọc các bài tham khảo kết hợp với sự sáng tạo sẽ giúp các em làm được những bài văn hay, dộc đáo Chúc các em đạt được kết quả tốt ở môn Ngữ, văn.
Chân thành cảm ơn các thầy cô giáo và các em học sinh đã giúp chúng tôi hoàn thành bộ sách này.
NHÓM BIÊN SOẠN
Trang 5VĂN TỰ SỰ
A KHÁI QUÁT
Những vấn đề khái quát về văn tự sự, chúng tôi đã trình bày trong cuốn Bồi
dưỡng Tập làm văn lớp 6 qua những bài văn hay Trong chương trình Tập làm văn
tự sự lớp 8, học sinh đi sâu rèn luyện kĩ năng kết hợp tự sự với miêu tả, biểu cảm
Để các em nắm vững những kiến thức này, chúng tôi trích lại phần sau:
1 Trong văn bản tự sự, rất ít khi người kể chỉ đơn thuần kể về các sự việc,
con người mà trong quá trình kể thường đan xen các yếu tố miêu tả, biểu cảm Các
yếu tố này giúp cho việc kể chuyện được sinh động hơn, giúp chó việc thể hiệnnhân vật đựợc sâu sắc, ấn tượng hơn
Đọc đoạn văn sau:
“Mẹ tôi lấy vạt áo nâu thấm nước mắt cho tôi rồi xốc nách tôi lên xe Đến bấy giờ tôi mới kịp nhận ra mẹ tôi không còm cõi xơ xác quá như cô tôi nhắc lại lời người họ nội của tôi Gương mặt mẹ tôi vẫn tươi sáng với đôi mắt trong và nước
da mịn, làm nổi bật màu hồng của hai gò má Hay tại sự sung sướng bỗng được trông nhìn và ôm ấp cái hình hài máu mủ của mình mà mẹ tôi lại tươi đẹp như thuở còn sung túc? Tôi ngồi trên đệm xe, đùi áp đùi mẹ tôi, đầu ngả vào cánh tay
mẹ tôi, tôi thấy những cảm giác ấm áp đã bao lâu mất đi bỗng lại mơn man khắp
da thịt Hơi quần áo mẹ tôi và những hơi thở ở khuôn miệng xinh xắn nhai trầu phả ra lúc đó thơm tho lạ thường.
Phải bé lại và lăn vào lòng một người mẹ, áp mặt vào bầu sịia nóng của người mẹ, để bàn tay người mẹ vuốt ve từ trán xuống cằm, và gãi rôm ở sống lưng cho, mới thấy người mẹ có một êm dịu vô cùng ” '
(Nguyên Hồng - Những ngày thơ ấù)
Trang 6Trong đoạn trích trên, các yếu tố miêu tả và biểu cảm được sử dụng rất
nhiều; tả gương mặt của người mẹ\ đôi mắt, nước da, gò má, khuôn miệng, tả cáigiây phút
nhân vật "tôi” được ngồi bên cạnh mẹ -, thể hiện cảm giác của nhân
vật “tôi” (biểu cảm): ấm áp, mơn man, êm dịu vô cùng Tất cả đã góp phần làrh hổi
bật lèn tình cảm gắn bó mẹ con thắm thiết, cảm động
2 Trong văn bản tự sự, việc miêu tả cụ thể, chi tiết cảnh vật (không gian, thời
gian, cảnh trí thiên nhiên, ), nhân vật (khuôn mặt, hình dáng, cách ăn mặc, đi đứng, nói năng , nhất là miêu tẳ nội tâm nhân vật) và sự việc không chỉ có tác dụng
làm cho càu chuyện trở nên hấp dẫn mà còn góp phần không nhỏ vào việc làm rõ ýnghĩa của các sự việc, thể hiện quan điểm, thái độ của nguời kể chuyện
Đọc đoạn văn sau:
‘‘Ngoài cửa sổ bấy giờ những bông hòa bằng lãng đã thưa thớt - cái giống hoa ngay khi mới nở, màu sắc đã nhợt nhạt Hẳn có lẽ vì đã sắp hết mùa, hoa đã vãn trên cành, cho nên mấy bông hoa.cuối cùng cỏn sót lại trở nên đậm sắc hơn.
ừ cũng chả phải, Nhĩ vừa ngồi để cho vợ bón từng thìa thức ăn vừa nghĩ, chính vì
thời tiết đã thay đổi, đã sắp lập thu rồi, cái nóng hầm hập ở trong phòng cùng với thứ ánh sáng loa loâ vừa nhìn đã thấy chói cả mắt ở ngoài bờ sông Hồng không biết đã rút di đâu từ bao giờ.
Bên kia những hàng cây bằng lăng, tiết trời đầu thu đem đến cho con sông Hồng một màu đỏ nhạt, mặt sông như rộng thêm ra Vòm trời cũng như cao hơn Những tỉa nẳng sớm đang từ từ di chuyển từ mặt nước lên những khoảng bờ bãi bên kia sông, và cậ một vùng phù sa lâu đời của bãi bồi ở bên kia sông Hồng lúc này đang phô ra trước khuôn cửa sổ của gian gác nhà Nhĩ một thứ màu vàng thau xen lẫn với màu xanh non — những màu sắc thân thuộc quá như da thịt, hơi thở của đất màu mỡ Suốt đời Nhĩ đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên trái đất, đây là một chân trời gần gũi, mà lại xa lắc vì chưa hề bao giờ đi đến - cái bờ bên kia sông Hổng ngay trước cửa sổ nhà mình :”.
(Nguyễn Minh Châu, Bến quê, trong sách Ngữ văn 9, tập hai, trang 100)
Trang 7những so sánh, đối chiếu để nhận ra cái chân trời gần gũi mà lại xa lắc; tất cẫ đãgóp phần không nhỏ làm nổi rõ ý nghĩa của câu chuyện.
Trang 8B MỘT SỐ ĐỂ BÀI
Con đường kể chuyện
Một cây cổ thụ trên đường phố kể chuyện
Một con cá kể chuyện: Trong ngày mưá, đường phố bị ngập, nó từ hổ nước lạclên phố
Thay lời nhân vật Giôn-xi kể lại chuyện về “chiếc lá cuối cùng”.
Kể câu tíhuyện về con vật nuôi mà em yêu quý
Kể một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy (cô) giáo buồn phiền
Tưởng tượng mình được chứng kiến cảnh lão Hạc kể cho ông giáo nghechuyện bán con chó Vàng Hãy ghi lại câu chuyện đó
Tuổi thơ của tôi là
Một cuộc chia tay cảm động với người thân
Kể câu chuyện em trót làm mẹ buồn ,
Kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của em
Người thầy (người thân, người bạn, ) ấy sống mãi trong lòng tôi
Tôi thấy mình đã khôn lớn
Câu chuyện về tình mẹ con
Kể câu chuyện có ý nghĩa “ Có chí thì nên”
Trang 9Vói đề bài trên, em có thể trực tiếp đứng vai kể và kể về “người ấy” Cần tạođược một câu chuyện với diễn biến hợp lí, chặt chẽ Có thể kể theo mạch hồi tưởng.
Dàn bài:
Mở bài:
- Giới thiệu nhân vật (Hoàn cảnh gợi nhớ nếu nhân vật và người kể xa cách)
- Tình cảm nhân vật để lại cho người kể
Thân bài:
- Kể câu chuyên thứ nhất về nhân vật (Nếu dự định kể lại nhiều điều vềnhân vật)
- Câu chuyện thứ hai
- Mối quan hệ giữa người kể và nhân vật hiện nay, Những suy nghĩ về
“người ấy”
Kết bài:
- Những ấn tượng không phai mờ về “người ấy”
- Suy nghĩ về cuộc đời và con người
Đệ 2: Thay lởi nhân vật Gíôn-xi kể lại chuyện về “chiếc lá cuối cung”.
Mục đích, yêu cầu:
- Đề bài yêu cầu đóng vai nhân vật trong tác phẩm để kể lại chuyện Vì vậy,người kể cần nắm vững cốt truyện và mục đích kể để xác định chi tiết kể trực tiếp,chi tiết kể gián tiếp và mục đích cần làm rõ ờ mỗi chi tiết, sự việc
- Đóng vai nhân vật kể không có nghĩa là chỉ thay đổi cách xưng hô mà cầnmiêu tả tâm trạng, diễn biến, để làm rõ ý nghĩa của truyện
Dàn bài:
Mở bài:
- Giôn-xi tự giới thiệu về mình và xiu
* - Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện, suy nghĩ về “chiếc lá cuối cùng” và sự chăm
sóc của Xiu
Thân bài:
- Tâm trạng Giôn-xi vào sáng đầu tiên kéo rèm và thấy chiếc lá không rụng
Trang 10- Tâm trạng Giôn-xi sáng hôm sau đó khi thấy “chiếc lá cuối cùng” vẫn
Những suy nghĩ của Giôn-xi về tình cảm của cụ Bơ-men và Xiu
Đế 3: Một cây cổ thụ trên đưởngphốkểchuyện.
Mục đích, yêu cầu:
— Câu chuyện tưởng tượng mà nhân vật kể là cái cây
- Đừng nhầm với thuyết minh vì nhân vật cây này kể không chỉ về cuộc đờimình mà còn kể về cuộc sống và xã hội nhằm ngợi ca, chê trách hoặc mong ước,
- Khi dùng nhân hoá cần chú ý sự hợp lí và tự nhiên
Dàn bài:
Mở bài:
- Cuộc gặp giữa người và cây
- Cây tự giới thiệu về tên, vị trí, tuổi tác
Thân bài:
- Cây kể về cuộc đời mình
- Cây kể một vài câu chuyện, sự việc được chứng kiến
- Chuyện liên quan đến lịch sử
- Chuyện đời thường (Cây suy nghĩ, nhận xét nhằm làm rõ ý nghĩa cuộc
Trang 11D MỘT SÓ BẦI LÀM CỦA HỌC SINH
Đề 1 : Kể về một kỉ niệm đáng nhó đối với một con vật nuôi mà em
yêu thích.
Bài làm 1
Sáng hôm nay, tôi và mấy cô bạn thân rủ nhau ra công viên chơi Các bạnđều là những cô bé nhát gan nên khi thấy có một chú chó chạy qua, cả lũ vội corúm mình lại, nhảy chồm lẽn ghế đá Còn riêng tôi, tôi chẳng hề thấy sợ Tôi nhìntheo chú, chợt nhớ đến Bob, chú chó béc giê của tôi
Tôi còn nhớ, hai năm về trước, khi gia đình tôi mới chuyển nhà lên thànhphố, bà nội tặng cho gia đình tôi một chú béc giê nhỏ xíu, khoảng một tháng tuổi
Bố tôi rất yêu động vật, đặc biệt là chó, bố bảo đó là cơn vật rất gần gũi với conngười, vừa thông minh lại vừa trung thành Còn tôi, tôi không thích động vật, thậmchí còn sợ nữa, nhất là chó, chỉ cần nghe nó sủa là tôi đã đủ bực mình Chính vì cáitính ấy mà tôi thấy chẳng hứng thú gì với con béc giê bà tặng Nhưng cũng phảikhách quan công nhận con chó đẹp và rất dễ thương Mắt nó to đen có viền vàngxung quanh, tai nhọn hoắt, lông vàng đen, rất mượt '
Vào hôm sinh nhật tôi, mẹ tặng tôi một chiếc vòng cổ có hình mật trâng vànhững ngôi sao lóng lánh Mẹ bảo tôi là ngôi sao, mẹ là vầng trãng che chở chongôi sao Món quà của mẹ thật có ý nghĩa Mẹ rất yêu tôi, đang đi công tác mẹ đã
cố gắng về kịp để trao quà cho tôi Thế mà, trong lúc tôi bất cẩn, thằng em nghịchngợm đã vứt chiếc vòng vào đâu đó, tìm mãi không thấy Tôi vừa tiếc vừa hoảng
sợ Sẽ phải nói với mẹ thế nào? Tôi không muốn phụ lòng yêu của mẹ Trong lúctội đang rối bời bời thì con béc giê từ đâu chạy tới, trên mồm nó ngậm chiếc vòngcủa tôi Mừng quá, tôi chạy đến giật lấy chiếc vòng rồi chạy đi Chợt tôi khựng lạikhi nghe tiếng sủa của nó Tôi quay lại, xoa đầu nổ, cuống quýt cảm ơn Nó dụidụi đầu vào tay tôi Từ đó, tôi và chủ béc giê trở thành đôi bạn thân Tôi đặt tên nó
là "Bob", nhiều lúc còn âu yếm gọi nó là "Bobby"
Trang 12Thấm thoắt ba năm trôi qua Giờ Bobby đã trưởng thằnh Nó có tư thế củamột chú chó dũng cảm, mạnh mẽ Bob khoác lên mình bộ lông vàng lửa pha đen,đôi mắt đen và sâu hình hạt hạnh nhân, luôn ánh lên vẻ tinh nhanh linh hoạt Nó
có một chiếc đuôi thõng xuống, hơi cong Đôi tai Bob dựng đứng và hơi nhô raphía trước Nó có một bàn chân tròn, to, đầy vẻ mạnh mẽ Mấy bác hàng xóm sangchơi, biết là "người nhà", Bob không bao giờ sủa mà chỉ vẫy vẫy cái đuôi tỏ ý vuimừng Ai vào nhà tôi cũng khen Bob đẹp, thông minh, nhanh nhẹn, Ai cũng ước
ao nhà mình có một con chó như Bob Bob không chỉ là một người lính dũng cảmcủa giađình mà còn là bạn thân, vệ sĩ dũng mãnh của tôi Thỉnh thoảng rảnh, tôiđưa Bob đi dạo Có Bob đi cùng, tôi chẳng sợ gì cả
Rồi một hôm, khi tôi và Bob đang dạo trong công viên, tôi chợt nhìn thấymột con chó mực rất dữ tợn, lông đen như cột nhà chăy với hai đốm vàng trên mắtnhư hai đốm lửa Không chỉ thế, quanh mép con mực sùi ra đầy nước bọt Tôi nghĩchắc chắn con chó này bị dại Tôi vội thúc Bob né sang đường, đi nhanh để về nhà.Vừa lúc đó, con mực lao đến, định cắn tôi Tôi sợ quá, haị chân cứng đờ, mắtnhắm tịt lại Khi đã hoàn hồn, mở mắt ra tôi thấy Bob và con chó hoang đang đánhnhau Thì ra, khi con chó dại chưa kịp cắn tôi thì Bob đã lao lên, cắn vào nó để cứutôi Hai con chó giằng co, đu đẩy nhau, lộn qua lộn lại, cuối cùng, trước sự dũngmãnh của Bob, con chó hoang vừa rên ư ử vừa bỏ chạy
Hôm sau đi học, tôi rất vui vì được điểm 10 môn Ngữ văn Tôi chạy tungtãng về nhà, muốn khoe ngay với bố mẹ, với Bob Nhưng, bước vào cửa, tôi chẳngthấy Bob đón tôi như mọi khi, hoá ra, Bob đang nằm trong cũi Bác sĩ thú y nóiBob bị dại, phải cách li Tôi bần thần cả người Tôi nhớ, vì cứu tôi mà Bọb đã bịlây bệnh dại từ con chó hoang Liệụ Bob có trách tôi không? Tôi nhìn Bob trongcon dại mà không cầm được nước mắt Tôi thưong Bob quá nhưng không làm gìđược Bob ơi, tôi không còn được gặp Bob nữa rồi
Bob và tôi giờ đã ở hai thế giới khác nhau Tôi nhớ Bob quá Bob đã làm trònnghĩa vụ của một người bạn mà tôi thì không Bob ơi, mày có thể quay lại chơi vớitao khổng?
Trần Huyền Trang
(Trường THCS Nguyễn Iỉuy Tưởng ' 1 )
Trang 13Thấy chủ về thì mừng quýnh lên, sủa vang, quấn quýt bên chân chủ như muốnđược âu yếm vuốt ve.
Trang 14Càng lớn, thân hình Đôn càng vạm vỡ cân đối Ngực nở, bụng thon, bốn chân
to chắc nịch Đôi mắt cu cậu đen láy, sáng, tỏ ra rất tinh nhanh Cái mũi ướt củaĐôn đánh hơi tài lắm Không ít lần bố tôi và Đôn đã đập tan nhiều băng đảng 1chuột tinhquái chỉ chực mò vào bếp ăn vụng Đôi tai của Đôn nhọn, dựng đứng,thính lắm Chỉ một tiếng động nhẹ như làn gió thoảng qua là cu cậu đã đứng phắtdậy, dỏng tai lên nghe ngóng
Mới thế mà Đôn đã sống với gia đình tôi gần bốn năm Đã từ lâu, mọỉ ngườicoi cậu như một thành viên trong gia đình Nhất là với tôi, Đôn như một cậu emtrai Lúc nằo tôi đi học thì Đôn ở nhà nhưng khi riào tôi ở nhà là Đôn cứ quấn lấy
Đôn trông to khỏe như lực sĩ Mà cậu thích đùa lắm nhá Ngày nào man mát
là cu cậu làm đỏm, diễn trò vui để vòi tôi cho cậu ra bãi cỏ sau nhà chơi Có lầri,Đôn vật đổ tôi trong trò chơi vật nhau Thế là từ đó, gia đình tôi thường âu yếmgọi cậu là Lí Đức Món khoái khẩu nhất của Đôn là xương ống Chỉ có dịp đặc biệthay lúc Đôn bắt được chuột thì mới được ăn thôi còn bình thường, nhà có gì ănnấy, thế mà cu cậu cũng chẳng bao giờ phàn nàn, kêu ca
Tuy còn ham chơi nhưng đến tối cu cậu như một người bảo vệ cho cănnhà Đêm nào dậy uống nước, tỗị cũng thấy Đôn nằm trước thềm nhà, đôi taivểnh lên để nghe ngóng, mắt nhìn chằm chằm ra cửa Hôm nào chơi mệt, Đônthường gác mõm lên hai chân, đôi mắt lim diih, mơ màng, ấy thế mà chẳng mộttiếng động nào thoát được đôi tai của Đôn Nhờ có Đồn mà gia đình tôi yêntâm, say giấc ngủ
Có lần, Đôn đã cứu gia đình tôi thoát khỏi một vụ trộm Có lẽ kỉ niệm ấy đãkhắc sâu vào trái tim tôi khiến tội không thể nào quên được Hôm ấy là một ngàylạnh lẽo, âm u, Đôn bị ốm nên rất mệt Ôi, thương Đôn quá Mặc dù ốm nhưngĐôn vẫn quyết tâm nằm trên thềm để trông nhà Đột nhiên, Đôn sủa ầm lên, vìhiếm khi Đôn làm ồn vào nửa đêm nên bố tôi có linh cảm xấu Bố tôi chạy ra thìthấy tên trộm đã cắt được khoá, đang vào nhà Bố xô ngã hắn rồỉ nhanh tay tháoxích thả Đồn ra Tôi luống cuống đưa cho bố cái chày, còn mẹ thì cuống quýt gọi
Trang 15- Đôn giỏi lắm! Đôn giỏi lắm! Không có chú mày thì chắc nhà cửa bị trộmkhuân đi hết rồi Con ngoan lắm, giỏi lắm!
Trang 16Chứng kiến Đôn bị ốm mà vẫn gắng sức xông vào bắt trộm, tôi khâm phụcquá Tình cảm của gia đình tội đối với Đôn ngày càng gắn bó, thân thiết.Đôn ơi! Cậu sẽ mãi mãi trong trái tim tôi, trong trái tim của mỗi thành viêntrong gia đinh này.
Vũ Đình Hoàng
(Trường THCS Lê Quý Đôn)
Để 2: Hãy kể lại một sự việc đà để tại trong em ấn tượng sâu
sắc nhất.
Bài làm
Trong tâm trí mỗi học sinh, thầy cô giáo bao giờ cũng là những người tốtđẹp, giỏi giang, đáng kính nhất Nhưng thực tế, bên cạnh những người thầy đángkính còn có những người thầy chưa được tốt Cô giáo dạy tôi hồi lớp 4, lớp 5không phải là xấu nhưng cũng đủ để tôi bị dằn vặt một thời gian
Tôi vẫn nhớ như in ngày ấy, ngày mà cô đến lớp 3B đón chúng tôi vào lớp 4B
do cô làm chủ nhiệm Ấn tượng đầu tiên của tôi: cô không phải là một phụ nữ xinhđẹp Dáng người cô nhỏ nhắn, mảnh khảnh Nước da cô trắng hồng Khuôn mặt côgầy, hai gò má xương xương Đôi mắt cộ màu nâu, sâu, toát lên vẻ buồn bã Cũngphải, cô không buồn sao được khi người chồng thân yêu của cô đang bị căn bệnh ungthư quái ác hành hạ Biết điều này, tôi thực sự đau xót và cảm phục cô Một mình côvới đồng lương ít ỏi, bươn chải trong cuộc sống để nuôi hai cậu con trai nhỏ cùngngười chồng đau yếu thật không dễ dàng gì Cô quả là người phụ nữ có nghị lực
Cô là một giáo viên giỏi Ai cũng bảo lớp tôi may mắn được cô chủ nhiệm
Cô dạy rất hay, đặc biệt là môn Toán Cô kèm cặp chúng tôi rất kĩ nên lớp họcngày căng tiến bộ Cô cũng là người tâm lí, luôn chia sẻ với chúng tôi nhiềuchuyện trong cuộc sống Cả lớp chúng tôi đều yêu quý cô
Trang 17Tôi nhớ, dịp ấy cả trường tôi đang chuẩn bị cho cuộc thi "Hội vui học tập".Cuộc thi dành cho học sinh từ lớp một đến lớp năm Muốn được tham dự cuộc thiphắi vượt qua vòng sơ loại Cô đã ôn luyện cho chúng tôi rất kĩ Cuối cùng, tôi đãvượt qua vòng thi này với sô' điểm 16/20 Tất cả chỉ còn chờ ngày thi diễn ra Hôm
đó, chúng tôi vô cùng háo hức trước những tiếng vỗ tay, reo hò cổ vũ của các cổđộng viên Cuộc thi diễn ra trong không khí hồi hộp và căng thẳng Tôi đã vượtqua quá nửa câu hỏi của cuộc thi Đến câu hỏi về lịch sử, vì không chắc đáp ánnên tôi ghi liều, may sao lại đúng đáp án của chương trình Trả lời xong câu hỏi, tựnhiên, tôi thấy Hải - cậu bạn thân - đi xuống băng ghế cửa các bạn bị loại Tôihơi ngạcnhiên vì Hải rất đam mê lịch sử và có trí nhớ rất tốt, làm sao bạn có thểtrả lời sai được? Tôi đi tiếp được hai câu hỏi nữa thì phải dừng cuộc chơi vì quácăng thẳng Kết thúc cuộc thi, tôi đang ngồi ủ rũ thất vọng thì được cô giáo gọilên nhận giải Tôi vỡ oà trong niềm vui miên man Lên nhân giải mà chân tay runlẩy bẩy, tim chỉ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực Đây thực sự là một vinh hạnh, mộtkết quả ngoài sự mong đợi của tôi
Khệ nệ bê thùng quà về lớp, tôi cứ tưởng mình sẽ nhận được sự chúc mừngcủa mọi người nhưng mọi chuyện không suôn sẻ như tôi nghĩ Một bạn nói với tôi:câu trả lời của Hải đúng, đáp án của trường sai Nhiều bạn bất bình, một bạn trựctính đến trước mặt tôi nói toáng lên:
- Đã trả lời sai lại còn được đi tiếp, còn được thùng quà to thế kia đem vềnữa Vinh hạnh nhỉ? Chẳng qua là mày ăn may thôi chứ không xứng đáng nhậnphần thưởng này
Tôi thật sự choáng váng và tủi thân khi ngày càng nhiều bạn xúm lại chìchiết tôi Tôi oà khóc, cổ họng nghẹn lại Lúc ấy, cô giáo tôi cũng biết Tôi hivọng cô sẽ giúp tôi làm rõ mọi chuyện nhưng cô chỉ nhìn tôi với ánh mắt lạnhlùng, vô cảm rồi lẳng lặng quay gót đi
Vài ngày sau, cô mang dến lớp một thùng vở Cồ bảo cả lớp:
- Đây là phần thưởng dành cho những em không đạt giải để động viên các
em cố gắng trong học tập Các em không đạt giải là do trường, Các bạn đạt giảivừa rồi không xứng đáng, chỉ là may mắn thôi
Câu nói của cô làm tôi rất đau lòng Những ngày qua, tôi đã tự dằn vãtbản thân, khổ sở biết bao nhiêu để quên chuyện ấy đi Thế mà cô đã không
an ủi tôi lại còn dùng những lời lẽ không mấy dễ chịu Liệu đó có phải là hànhđộng đúng đắn của một nhà giáo? Lỗi do nhà trường đưa đáp án khôrig chínhxác, tôi cũng chỉ là một thí sinh, nào tôi có muốn sự nhầm lẫn ấy xảy ra Tôi có
Trang 18tội tình gì mà mọi ngựời nhiếc móc tôi mãi thế? Phải nói thật, tôi thấy ghét côghê gớm.
Thời gian qua đi, chuyện ấy rồi cũng rơi vào quên lãng Các bạn đã hiểu, tòikhông có lỗi Chúng tôi lại thân thiết như xưa Tôi cũng không còn ghét cô nữa.Sau khi lên cấp THCS, hằng năm, vào dịp lễ hội, tôi và căc bạn đều về thăm lại cô.Tôi nghĩ, chuyện gì đã qua thì hãy để cho qua, đừng giữ lại mà thêm khổ sở
Nguyễn Cẩm Tú
(TrườngTHCS Lê Quỷ Đốn)
Trang 19Đề 3: Người ấy (bạn bè, thầy cô, ngưdi thân, ) sống mãi trong
Bố tôi có khuôn mặt phúc hậu và đôi tai "Phật" rất đẹp Điểm tôi nhớ nhấttrên khuôn mặt bố chính là đôi mắt Mỗi khi bố cười là hai mắt tít lại "không thấygia đình đâu cả" Bố không cao nhưng chắc, khỏe Da bố ngăm đen VI nắng mưagió bãố, nhưng chính điều đó lại làm bố rắn rỏi hơn
Trang 20Ông bà nội tôi đông con nên dù là con út nhưng từ bé, bố tôi đã phải đảmđương mọi việc trong nhà giúp gia đình Không việc gì mà bố không làm được, từquét nhà, nấu cơm, đến cho lợn ăn, chăn bò, Ngoài ra, bố còn luôn là họcsinh giỏi Tốt nghiệp đại học, bố phục vụ trong quân đội Chính môi trường này đãgiúp bố trở thành người kiên cường, mạnh mẽ và có ý chí như hiện nay Từ khiđược sinh ra tới nay, tôi luôn thấy bố là trụ cột vững chắc của gia đình, là thuyềntrưởng thông minh tài năng của công ti và là người luôn hết lòng vì bạn bè, xã hội.Nhưng điều làm mẹ con tôi hạnh phúc nhất là làm gì, ở đâu bố cũrtg luôn nghĩ vềgia đình Ngày trước, khi tôi còn học cấp Tiểu học, sáng sáng, bố gọi tôi dậy đihọc, chuẩn bị đồ ãn cho tôi, khi thì bát mì, cốc sữa, khi thì cái bánh ngọt, Sau
đó, bố đưa tôi đến trường Khi tôi học cấp THCS, có thể tự đi xe đạp đến trường,
bố vẫn luôn đi sau tôi, phòng xa, lỡ tôi gặp xui xẻo Mặc dù là lãnh đạo của mộtcông ti kinh doanh nhưng khi về đến nhà là bố giúp mẹ làm việc nhà, khi thì quétdọn nhà cửa, khi thì cùng mẹ làm cơm, Bố bảo làm việc nhà vừa là lao động vừa
là để nghỉ ngơi, thư giãn đầu óc sau một ngày làm việc căng thẳng, mệt nhọc.Những hôm mẹ tôi ốm, bố nấu cháo cho mệ tôi ăn, mua thuốc cho mẹ tôi uống, Bao giờ đi công tác về bố cũng có quà cho hai mẹ con Cứ như vậy, bố quan tâmtùng li từng tí đến gia đình Bao người nhìn vào gia đình tôi mà mong mỏi, ước ao.Đối với những người xung quanh, bố luôn hoà đồng, quan tâm đến mọi người Aicũng yêu quý bổ, thê' mà sao ông trời lại nỡ lấy đi một người tài nãng, tốt bụng
và tuyệt vời ấy Bô' tôi từ giã cuộc đời vì một cơn đau tim đột ngột, khi đang trênmáy bay từ Đà Nẵng ra Hà Nội, trong một chuyến công tác Lúc đó, trong va licủa bô' còn mấy gói mì Quảng vă con gà bô' mua về cho hai mẹ con ăn đêm, vậymà Tin bố ra đi đã quật ngã cả gia đình tôi, đặc biệt là mẹ Đến tận giờ phútnày, tôi cũngkhông thể nào chấp nhận được sự thật phũ phăng đó Tôi yêu vàthương bố vô cùng, không một từ ngữ nào có thể nói hết được tình cảm yêuthương, sự kính trọng của tôi dành cho bố Bố đã phải trải qua bao khó khăn vất vả
để mẹ con tôi có được cuộc sống như ngày hôm nay Bố chưa có trọn vẹn mộtngày nghỉ ngơi, cả một đời chỉ lo cho vợ con và công việc, vậy mà, đến khi "haitay buông xuòi" cũng không được gần vợ con Tôi nhớ mãi hôm đám tang bố, aicũng rơi lệ đau xót vì sự ra đi đột ngột của bố, một người mà ai cũng yêu quý và
nể phục Tôi tin rằng, trong trái tim, mọi người đều dành cho bô' những tình cảm
Trang 21con tôi, phù hộ cho mẹ con tôi trong những năm tháng sau này Bố ra đi không cónghĩa là kết thúc, ,chỉ là bố bắt đầu cho một CUỘC sống khác, không công việc,không vất vả, chỉ có những niềm vui và nụ cười mà thôi Bố ơi, con yêu và nhớ bốrất nhiều!
Trang 22Tôi chỉ sống với bà một quãng thời gian ngắn ngủi, khi còn bé Bà là ngườiphụ nữ nhỏ nhắn, hơi gầy Nhìn đôi vai nhòn nhọn của bà, tôi không thể hiểu hếtnhững gánh nặng, vất vả cùng bao nỗi cực nhọc bà đã gánh trong những năm qua.Hồi nhỏ, khi còn ở với bà, tôi thấy mắt bà sâu lắm, hơi vẩn đục chứ không trongveo như mắt tôi Đôi gò má cao của bà lốm đốm những vệt nám Vầng trán bànhăn nheo., khoé mắt, khoé miệng đầy những vết chân chim, miệng bà móm mém.Tôi nhận xét với mẹ là bà xấu Mẹ tôi chỉ mỉm cười và nói: "Không, bà không xấuđâu con ạ Da bà không đẹp, mắt bà nhăn nheo tức là bà là người phụ nữ đẹp, rấtđẹp là đằng khác" Tất nhiên lúc đó tôi không hiểu mẹ tôi nói bà đẹp ở chỗ nào.Nhưng giờ tôi đã hiểu Cháu đã hiểu rổi, bà ạ Những dấu hiệu tuổi già ấy thể hiệnphần nào nỗi vất vả của bà hồi trước Tuy bà không có vẻ đẹp bên ngoài nhưng bàlà ngườiphụ nữ có tâm hồn đẹp đẽ và cao thượng vô cùng Bà nội tôi có dáng đitập tễnh Tôi không biết lí do tại sạo và tôi cũng không dám hỏi Tồi hỏi mẹ,nhưng mẹ chỉ nói tại bà vất vả quá rồi mẹ quay đi lau nước mắt Tôi thương bànhiều lắm cả gia đình tôi ai cũng thương bà Bà đã chôn chặt tuổi thanh xuân,quêrì minh đi để tận tay lo cho nãm đứa con ăn học Tôi nghe các bác kể, ngàyxưa, nhà nghèo lắm, một mình bà thức khuya dậy sớm nuôi con Ông nội tôi mớingoài ba mươi tuổi đã mất khả năng lao động Sáng bà dây sớm ra đồng, đến trưavội vàng về, nhiều khi cơm không kịp ăn, chuẩn bị hàng hoá ra bán chợ chiều Mộtmình bà tôi đã dang hai cánh tay đón lấy gánh nặng gia đình, nuôi đàn con khônlớn, trưởng thành như ngày hôm nay Thế rồi ông nội tôi mất Bà đã vượt qua mọìnỗi đau và gian khổ, trở thành trụ cột của gia đình Nhưng là phụ nữ, bà cũng cólúc yếu đuối như bao phụ nữ khác Bác cả tôi kể rằng, có lần bác thấy bà khócthầm trong đêm Bà khổ quá, nỗi cực khổ đã làm bà trở nên cứng rắn Bố tôi nhiềukhi vẫn tự trách mình, khi bà còn sống, bố đã không thể giúp dược gì cho bà, để bà
đỡ vất vả Không bút nào có thể diễn tả hết nỗi khổ của bà trong những năm qua.Nghĩ đến bà, tôi lại muốn khóc
Trong mấy đứa cháu, có lẽ tôi là đứa được bà yêu chiều nhạt Không biết sựthực như thế hay vì quá yêu bà nên tôi tưởng tượng ra vậy Tôi không may mắnnhư những đứa cháu khác, luôn được ở bên bà Tôi ở xa bà quá Có mỗi hồi bé títôi mới được ở với bà Tôi còn nhớ như in cái ngày hôm ấy, ngày mà tôi biết được
Trang 23khẽ gọi bà, bà nhìn tôi sung sướng ứa nước mắt rồi cho tôi uống thuốc, ăn cháo.Khi cô y tá vằo tiêm, bà ngồi cạnh dỗ dành, xoa tay tôi khiến tôi không thấy sợ Bà
đã truyền cho tôi sự can đảm, mang đến sự bình yên cho tôi Không lâu sau đó bàtôi mạt Mẹ tôi nói không hiếu tại sao tôi còn bé thế mà lại là đứa khóc nhiểu nhất,đau buồn nhất trong mấy đứa cháu Bà mất ở tuổi bảy mươi, khi chưa hưởng trọn
sự phụng dưỡng của con cháu
Trang 24Lúc này đây, tôi đang rất nhớ bà Nhưng tôi không viển vông ước bà'sốnglại, chiều chuông yêu thương tôi như xưa Bởi, tôi luôn ,có cảm giác bà dõi theotừng bước đi của tôi, che chở và mang lại sự bình yên cho tôi Tôi chợt nhớ tớicâu nói củaRita Mae Braw mà tôi rất tâm đắc: "Tôi vẫn luôn nhớ thương nhữngngười tôi yêu quýi những người không cồn bên tôi nữa nhưng tôi thấy mình thậtthanh thản vì đã rất yêu thương họ Lòng biết ơn cuối cùng đã chiến thắng nỗiđau mất mát".
Đoàn Phương Quỳnh
(Trường THCS Nguyễn Huy Tưởng)
Bài làm 3
"Ông nội ơi, ông cho cháu đi ăn kem nhé" Tiếng vòi quà ông nội của đứa béchợt làm tôi nhớ nội của mình dạ diết Đã lâu lắm rồi, tôi không được gọi nội, khôngđược vòi vĩnh nội Ông ơi, ông có biết giờ đây cháu nhớ ông biết bao nhiêu!
Ngày ấy, tôi là đứa cháu bám ông nội nhất Đi đâu ông cũng phải kéo theocái đuôi là tôi Mùa hè đối với tôi là thiên đường vì tôi sẽ được về quê, tung tăngcùng ông nội Tôi nhớ lắm những chiều hè, ông dẫn tôi lèn ngọn đồi gần nhà Kể
cả trong mơ tôi cũng không thể tưởng tượng nổi có ngọn đồi đẹp đến thế Trên đồi,
cỏ xanh mịn như trải thảm, những tán cọ xoè ô che nắng Thật là một chỗ nằm lítưởng Tôi rất yêu ngọn đồi này Không hiểu sao cỏ ở đây rất xanh và mịn Bướm,
đủ màu sắc, kích cỡ, từng đàn lượn đi lượn lại, đậu cả lên vai, lên tóc tôi Gió trênđồi rất nhẹ, như thì thầm ru ngủ Nắng trên đổi không gắt mà tưng bừng, rộn ràngnhư reo vui nhảy múa Trên trời, những đám mây bay qua đồi cũng trở nên lườibiếng, châm chạp Hình nhự nó muốn sà suông mặt đồi đua vui với nắng gió vàbướm vàng Thật không ngoa khi tôi gọi ngọn đồi này là "đồi cổ tích" Tôi rấtthích nằm trên bãi cỏ nghe ông kể chuyện Thường thường khi ấy tôi đã mệt nhoài
vì phải leo mãi mới lên tới đỉnh đồi, nơi mà ông bảo là đẹp nhất, mát nhất Tôi cùngông đắm chìm trong thế giới thần tiên với cô Tấm dịu hiền, chàng Thạch Sanh dũngcảm bắn đại bàng cứu công chúa, Bao giờ chiều hẳn ông cháu tôi mới về nhà.Ông tôi nấu ăn ngon lắm Chỉ mấy món bình dị như rau muống luộc, cọ om, cá kho
mà sao tôi ăn mãi không thấy chán Ăn xong, tôi và ông ra sân ngồi hóng gió Ông
Trang 25sách vở, bạn bè, trường lớp lại cuốn tôi đi, cứ lần lữa mãi, thế là tôi chẳng viếtđược chơ ông một chữ nào cả.
Trang 26Rồi một ngày, Ông tôi mất.
Nghe tin ấy, hai tai tôi ù đi Tôi đứng im, chỉ có hai hàng nước mắt lăn dàitrên gò má Những kỉ niệm với ông ào ạt hiện vệ như một cuốn phim quay chậm.Tôi mất ông rồi Tôi đã có bao tháng năm hạnh phúc cùng ông thế mà tôi lại ngungốc đẩy chúng đi xa, giờ đây có vội vàng níu kéo, chúng cũng sẽ chẳng bao giờtrở lại với tôi Tôi nức lên: "Ông ơi, cọn sai rồi, ông hãy tha lỗi cho con"
Tôi cùng bố mẹ về quếgiỗ ông Các bác đưa cho tôi tấm ảnh Nội tôi đậy mà.Vẫn nụ cười hiền từ, đôi mắt trìu mến, vẫn vòng tay vững chắc như chưa bao giờrời xa tôi Đôi tay gầy gầy của ông đang ôm một đứa bé Khuôn mặt nó rạng rỡ,hai tay ôm cây bắp cải vừa chặt trong vườn Đứa bé ấy là tôi hồi còn nhỏ Cầmchặt tấm ảnh, tôi thơ thẩn đi ra phía "Đồi cổ tích" Đến nơi, tôi lạ lùng nhìn quanh,ngọn đồi của ông cháu tôi, những đàn bướm sặc sỡ, thảm cỏ xanh mát rượi Chúng đâu rồi? Tại đây, một nhà mấy mới đã sừng sững mợc lên Tôi ngậm ngùiquay về với hai hàng nước mắt
Tôi về lại thành phố Nhà cao tầng, bóng đèn sáng rực treo trên những conphố hoa lệ Nhưng sao chúng không nên thơ, gợi cảm như ngọn dồi của ông cháutôi? Mỗi lần nhớ ông, tôi lại đem tấm ảnh ra ngắm Nụ cười, ánh mắt ông vẫn vậy,vẫn đầy ấm áp, yêu thương Tôi nghĩ ông đang nhìn tôi, đặt hết hi vọng vào tôi.Tôi tự nhủ phải cố gắng học tập để ông được vui lòng, để xứng đáng với tình yêuthương và sự tin cậy mà ông dành cho tôi
Trần Thuỳ Dung
(Trường THCS Ngô Gia Tự)
Đế4: Kể lại một kỉ niệm đáng nhó của em.
Bài làm
Tuổi thơ ai cũng có một thứ để tin tưởng Ví như các bé gái thường tin mình
là một cô công chúa nhỏ, được các bà tiên đỡ đầu, sau này mình sẽ gặp một chànghoàng tử đẹp trai Còn các bạn trai thì tin mình là siêu nhẫn, được trời phái xuống
Trang 27sáng lóng lánh (tôi có rất nhiều hạt cườm) và Vầng hào quang sáng dịu toả ra xungquanh Từ đó, tôi luôn tin cô Tấm là có thật.
Một hôm, thật tuyệt vời, bà mua cho tôi một quả thị vàng ươm, thơm nức.Khỏi phải nói, tôi quý thị biết chừng nào Đi chơi, tôi cho thị cùng đi; chơi đồhàng, tôi cho thị chơi chung; đi ngủ, tôi đặt thị ở đầu giường, Hằng ngày, tôinâng riiu, ấp ủ thị Không ai hiểu tại sao tối lại yêu quý thị đến thế, trừ bà Bà biếttôi muốn chờ đến ngày cô Tấm bước ra từ quả thị
Đến một ngày, cao hứng, tôi đem thị đi học Tôi nghĩ, ở nhà một mình không
ai chơi cùng thị sẽ buồn mà trong khi đó, ở lớp có biết bao bạn bè, trò hay, ngoài
ra, cô giáo tôi lại rất hiền, múa rất dẻo, hát rất hay Chắc hẳn thị sẽ vui lắm Ai dè,vừa đến lớp, tôi đã chạm mặt thằng Duy và thầng Cường
Thường ngày, tôi rất sợ bọn chúng Chẳng cứ gì tôi mà cả lớp đều sợ vì bọn
chúng vừa to con vừa nghịch ngợm Lần trước, bọn chúng đã phá hỏng bộ đồ chơi
câu cá của cái Thuỷ Hay như vừa rồi, thằng Cường giật con gấu bông màu ghi có ,cái nơ to màu mận rất xinh mà mẹ làm cho tôi đến mức long cả đầu ra Tôi không
dám khóc, chỉ mếu máo đem về nhà mách mẹ
Nhưng hôm nay thì khác Khi nhận ra thằng Duy định xông vào cướp khôngquả thị, tôi nhanh nhẹn né mình, ôm chặt lấy cổ tay nó và ra sức cắn Bị bất ngờ,Duy giật tay lại khiến cả hai ngã nhào Tôi ngã đè lên người nó còn quả thị nằmgiữa, bẹp dúm Hai đứa lồm cồm bò dậy và cùng oà lên khóc Nó khóc vì đau còntôi khóc vì thương cô Tấm chưa kịp chui ra đã bị chết bẹp Dỗ mãi không được, côgiáo đưa tôi vào một cái phòng "phạt" và chỉ cho ra khi nào nín khóc Nguôi nguôimột chút, tôi nhìn thấy có vật gì đó màu trắng ở góc phòng Tôi lại gần, hoá ra làmột quả trứng nhỏ XÍU Không phải trứng gà cũng không phẵi trứng vịt Vậy thìchắc là trứng rồng rồi Tôi vội vồ lấy quả trứng bỏ vào túi vì có bạn nào đó nói vớitôi rằng, có trứng rồng sẽ ước được mọi thứ Giờ thì tôi có thể ước cho cô Tấmsống lại Hí hửng, tôi gọi các cô mở cửa
Giờ ngủ trưa, tôi thồ tay vào túi áo, nắm lấy quả trứng và suy nghĩ, ngoài côTấm, tôi có thể ước những gì? Ước được ăn cháo thịt, ước mẹ sinh em bé, ướcthằng Duy bị đồn, Tất cả nhanh chóng dựa tôi vào giấc ngủ
Tiếng trống vang lên báo hiệu giờ nghỉ trưa đã hết Tôi choàng tỉnh Mayquá, xác quả thị vẫn nằm cạnh tôi Còn quả trứng? Thật lạ, cái túi trống hoác.Tôi hốt hoảng nhìn quanh và nhận ra một bãi trứng vụn dưới chỗ bạn Phương
"phì" nằm Thế là cô Tấm không bao giờ bước ra được từ quả thị Nghĩ tới đây,tôi oà khóc
Trang 28Chiều về, tôi ôm quả thị nát khóc hu hu Bố không tài nào dỗ được Mẹ cũngkhông dỗ được Đến khi bà đi chơi về, bà dắt tôi ra vườn, vừa đào đất chôn quả thị
bà vừa thủ thỉ :"Cô Tấm của cháu không chết đâu, cô sẽ ở lại mãi vời cháu"
Vài tuần sau, bố,tôi vào nhà thông báo có cây thị trơng vườn Bà tôi tủm tỉm:
"tác phẩm của cháu tôi đấy" Tôi vội chạy ra vườn Một cái cây xanh nhỏ xíu đangvẫy trong gió Bà nói đúng Cô Tấm không chết, cô vẫn đang sống trong cây thịđấy thôi Và tôi mãi luôn tin vào lời nói của bà, bởi cây thị hằng năm vẫn ra nhữngquả vàng thơm ngát
Ngô Vi Hoa
(Trường THCS Lê Quý Đôn)
Để 5 : Kỉ niệm ngày đầu tiên đi học.
Tôi cũng như mọi người khác, cũng có một ngày đầu tiên đi học Và những
kỉ niệm ngày ấy đã luôn theo tôi cho đến tận bây giờ Các bạn có biết không?Những hình ảnh thân thương, trìu mến, những tấm lòng yêu con, lo lắng chăm sóccho con của những người mẹ trong ngày đầu tiên dị học, đối với tôi, là những gìthiêng liêng nhất, tuyệt vời nhất
Tội vẫn còn nhớ, suốt mấy ngày liền, tôi sống trong tâm trạng nôn nao và háohức Bài hát quen thuộc mọi khi tôi vẫn hát sao hôm nay nghe xúc động: “Tạmbiệt búp bê thân yêu, tạm biệt gấu Mi-sa nhé, tạm biệt thỏ trắng xinh xinh, mai tavào lớp một rồi Nhớ lắm, thường nhiều, trường Mầm Non thân yêu!”
Dường như có một điều gì đó lạ lẫm đang xảy ra trong cãn nhà nhỏ bé củagia đình tôi Ông bà, cha mẹ chuẩn bị đầy đủ những thứ cần thiết cho tôi như chiếc
Trang 29Tiểu học Chiếc áo trắng cổ lá sen, tay bồng, rất hợp với chiếc váy màu xanh datrời và đôi xăng đan trắng Nhận ra bóng mình trong gương, tôi bật cười khanhkhách sung sướng Bà ngoại khen: “Cháu gái bà trông chững chạc ghê! Ngày maicháu đã trở thành học sinh lớp một rồi! Cố gắng chăm ngoan và học giỏi nhé!”.Tôi vừa gật gật cái đầu, vừa nói: “Dạ, vàng ạ!” Sau đó, mọi người đều ôn lạinhững kỉ niệm khỏ quên thời đi học của mình Và có lẽ đêm hôm ấy quả thực làmột đêm khó ngủ với tôi Tôi trằn trọc mãi mà không ngủ đựợc, Tôi cứ luôn nghĩđến buổi khai giảng ngày mai sẽ thế nào, vừa lo lắng vừa hồi hộp, trong lòng tôirộn lên cảm xúc khó tả Nhưng khi mẹ bước vào phòng, khi nghe mẹ kể một câuchuyện về tình thầy trò, .tình cảm bạn bè nơi trường lơp, tôi tự nhiên thiếp đi lúcnào không biết.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm lắm! Mặc dù trường tôi khai giảng buổi chiềunhung dường như có điều gì đó đã thúc giục tôi hãy dậy thật sớm để còn chuẩn bịcho ngày đầu tiên được bước vào cánh cổng tri thức Đầu giờ chiều, trên conđường quen thuộc, mẹ đưa tôi đến trường Con đường này hằng ngày tôi vẫn đinhưng sao hôm nay lạ quá! Mọi thứ bỗng trở nên vô cùng đẹp đẽ, tươi sáng đếnmột cách lạ thường Bầu trời trong xanh cao vời vợi, hàng cây xanh mát, chimchóc hót líu lo Và đây, ngôi trường Tiểu học Nguyễn Du của tôi đây rồi Cánhcổng trường rộng mở như đang dang tay đón chúng tôi vào trường Tôi cảm thấy
ấm áp vồ cùng! cảm giác như đây là một gia đình, một gia đình rộng lớn với biếtbáo bạn bè như anh em, thầy cô như cha mẹ nụôi dưỡng chúng tôi vào đời Trướccánh cổng trường là tấm băng rôn đỏ nổi bật dòng chữ vàng tươi: “Chúc mừngnăm học mới” Nỉềm vui tràn ngập nời nơi, từ bầu trời trong xanh, quang đãng, từmàu nắng tinh khôi, từ tiếng chim hót trong những vòm lá, từ những gương mặtngời ngời hạnh phúc và tin tưởng
Trong sân trường, người đông dần Các bạn đều đứng rụt rè bên người thân,tôi cũng vậy Tôi đứng dựa lưng vào gốc cây phượng vĩ trong sân trường, đưamắt nhìn lên những chú chim nho nhỏ đang ríu rít bên những chùm hoa đỏ rực.Tôi thấy trên khoảng trời xạnh mênh mông, có những đám mây nhỏ trôi chầmchậm, rồi tan biến mất Tôi chợt nghĩ: “Không hiểu mình có như những đấmmây ấy không nhỉ?” Một ý nghĩ vẩn vơ không có nghĩa lí gì, không có cấu trảlời Nghĩ lại, tôi bật cười Nhìn ngôi trường rộng lớn làm sao, tôi cảm thấy mìnhsao bé nhỏ quá!
Bất chợt, một hồi trống vang lên giục giã Giờ khai giảng sắp bắt đâu Cácbậc phụ huynh dạng chuẩri bị ra về Đây đó có tiếng khóc thủt thít, tiếng gọi “Mẹơi!” Tôi cũng rơm rớm nước mắt Nhưng có lẽ tôi phảị mạnh mẽ hơn vì tôi là mộtlớp trưởng cơ mà! Tôi nghĩ vậy và không còn theo mẹ nữa, tôi nói nhỏ với mẹ rằng
Trang 30mẹ cứ về và hãy yên tâm, tôi không lo sợ gì đâu! Sáu đó, cô giáo cho chúng tôixếp hàng và ra khỏi trường để diễu hành Tôi cầm biển lớp trong tay mà thấy vuisướng quá, hãnh diện quá! Lần đầu tiên trong đời, tôi có nhiệm vụ cao quý này!
Buổi khai giảng mới long trọng làm sao! Tiếng trống trường giòn giã, thôithúc, náo nức lòng người Lá cờ Tổ quốc bay phần phật trước gió Đội diễu hành điđều tăm tắp và ngay ngắn Học sinh từng khối đứng ngay ngắn, nghiêm chỉnhhướng về lá Quốc kì Tiếng Quốc ca trầm hùng trong tiếng trống vang lên trên sântrường rực nắng
Mở đầu buổi lễ, cô hiệu trưởng đọc lời khai giảng và dặn dò, khuyên nhủchúng tôi bao điều Cô chúc chúng tôi học tốt, lễ phép và mang về thật nhiều thànhtích Những tràng vỗ tay vang lên không ngớt,
Buổi lễ kết thúc, chúng tôi theo cồ Vũ Oanh vào lớp Cô Oanh rất tận tình,chúc chúng tôi học giỏi và tổ chức liên hoan cho cả lóp Tôi đã làm quen với cácbạn Mỗi bạn một tính nết, một sở thích Và một điều tuyệt vời là tất cả chúng tôiđều đoàn kết ngay buổỉ đầu tiên
Tan học, mẹ đợi sẵn ở cổng trường Tôi chạy ra và kể cho mẹ chuyện ởtrường, ở lớp Tôi thích lắm! Và từ đó, càng ngày tôi càng muốn đến lớp học!Cũng như bao bà mẹ khác, mẹ tôi cũng nói rằng: “Mẹ cũng yêu trường học Bởi vì
đó là cái nôi của tri thức, bởi vì phía sau cánh cửa cổng trường là những điều hay,
là những niềm vui, là những thử thách dành cho con, là những trải nghiệm cuộcsống để con có kinh nghiệm bước vào đời!” Tôi luôn ghi nhớ câu nói này của mẹ
Và buổi khai trường đầu tiên ấy đã để lại trong tôi bao kỉ niệm khó quên
Ai mà chẳng có những ngày ấu thơ nhỉ? Những ngày ấy, dù hạnh phúc, dùcực khổ, dù đắng cay, nhưng đó cũng chính là những kỉ niệm không bao giờ quênđược Sau này khi bạn nhớ lại, nhìn lại nó, sẽ cảm thấy "sao ngày ấy mình hồnnhiên quá", hồn nhiên ở cấi tuổi chưa hiểu đời Và đó cũng là những niềm vui nhonhỏ an ủi bạn trong cuộc sống hiện giờ
Nguyễn Quỳnh Hoa
(Trường THCS Thăng Long)
Bài làm 2
Trang 31Mẹ sợ tôi sẽ khóc và đòi về Mẹ cũng sợ rằng tôi phải tạm dừng việc học sang nămsau, khi đã đủ lớn để mẹ khống cảm thấy lo sợ nữa Từ mấy tuần trước, gia đìnhtôi đã nhộn nhịp hẳn lên Bố mẹ mụa cho tôi bao nhiêu thứ lạ: bút chì, thước kẻ,cặp sách, vở và rất nhiều đồ dùng khác mà tôi không thể nào nhớ nổi Tôi có rấtnhiều váy áo nhưngTần này mẹ vẫn mua cho tôi một bộ khác: áo trắng, váy đỏ.
Mẹ nói với tôi đó là "đồng phục" Tôi được bố mẹ kể nhiều về trường íớp Tôicũng rất thích trò "tập viết" Tôi có nhiều ước mơ Tôi thích lạm lớp trưởng, muốn
có nhiều bạn, muốn học thật giỏi Tối hôm đó, tôi nghĩ rất nhiều và mong cho đếnngày mai, ngày đầu tiên đi học Tôi nghĩ, sáng hôm sau, trời sẽ trong xanh, mátdịu, tôi sẽ tung tăng cùng mẹ đêh trường Ôi! Thích quá!
Đung như tôi dự đoần, sáng thu ấy, một buổi sáng thật đẹp, trời rất cao vàmây cũng rất xanh Ngồi sau mẹ, tôi hút sữa chùn chụt và nhìn ngắm con đường
lạ Tồi chưa đi con 'đường này bao giờ Con đường rất đẹp, hai bên cây xanh rì ràonhư chào đón tôi Mẹ hỏi tôi rất nhiều nhưng chung quy là mẹ sợ tôi khóc nhè, đòi
về Sạu khi tôi uống hết hai hộp sửa thì thấy mẹ đi châm lại và nói: "Đến rồi.Trường của con đấy Trường Nam Thành Công"
Tôi giật mình, nhìn vào trường rồi tò mò tự hỏi: Sao trường to thế? Sao nhiềungười thế? Tôi chợt thấy lo lo Mẹ gửi xe rồi nắm tay tội dắt qua cái cổng trường
to ơi là to Nếu có ai bảo tôi diễn tả sự to lớn của nó thì tôi chỉ có thể nói:"Nó tođến mức không biết mình có được đi qua không?" Vì tôi nghĩ cổng to chỉ dànhcho những người lớn mà thôi Giữa một biển ngườỉ, tôi thấy minh thật nhỏ bé Nếukhông có mẹ, chắc tôi bị họ đè bẹp mất Mẹ dẫn tôi đi lòng vòng một lúc rồi dừnglại ở một dãy những bạn học sinh khác cũng ngơ ngác như tôi Mẹ nói:"Các bạnlớp con đẩy Con vào với các bạn đi!" Tôi thấy sợ, níu chặt tay mẹ Tôi ước mẹhọc cùng tôi, mặc dù mẹ có to hơn tôi và cắc bạn một chút
Trẽn loa là tiếng cô hiệu trưởng Tôi không nghe thấy gì vì iúc đó mẹ lại dắttôi đi Tôi tự hỏi: "Mẹ dắt mình đi đâu?" Tôi đứng trước cửa của một căn phòngrất to, có nhiều bộ bàn ghế đẹp, nhìn thật sáng sủa, sạch sẽ Xung quanh tôi có rấtnhiều bạn, người thì nắm tay mẹ, người thì níu áo bố, có bạn còn bắt cả bà bế Cáiphòng mà tôi đứng đó là lớp 1D Từ căn phòng có một người lạ bước ra Cô ấy còntrẻ và nom rất đẹp Cô mặc áo dài màu hồng phấn Cô cười rất tươi, ngồi xuốnghối thăm từng bạn Cô hỏi đến tôi, tôi hơi sợ vì nhớ lời mẹ dặn: "Ai hỏi nhiều là
mẹ mìn đấy Họ hỏi để biết con ở đâu rồi tối đến bắt đỉ Vì vậy, con đừng nốichuyên với người lạ" Nhưng tôi thấy cô dịu hiền quá thành ra khi cô hỏi, tôi trảlời hết, cả việc tôi tưởng cô là mẹ mìn Cô cười và xoa đầu tôi Tôi cười và nhìn
mẹ Mẹ tôi cười thật tươi, gương mặt mẹ không còn lo âu mà rạng rỡ vô cùng Tôinghĩ thầm: "Đi học, chẳng có gì đáng sợ!"
Trang 32Rồi cô giáo đọc tên từng bạn Nghe đọc đến tên, có bạn khóc nấc lên, và
mẹ phải đẩy vào lớp Các bạn sợ, tôi hiểu tại sao, vì mọi thứ mới lạ quá Nhưngtôi không khóc, mẹ tôi cũhg không phải đẩy hay ấn Tôi tự đi Tôi chẳng thấy longại, tôi thấy mọi việc đều tốt đẹp: trời đẹp, phòng đẹp, bàn ghế đẹp, cô giáođẹp, mẹ tôi cũng đẹp.Tồi không muốn những cái đẹp ấy bị nước mắt làm xấu đi
Và mẹ cũng đã dặn trước phải làm gì khi đến trường Tôi ở íậi học, mẹ sẽ về.Nhưng rồi tôi lại thấy sợ, cũng chẳng biết sợ gì nữa Tôi ngoái nhìn mẹ, tạm biệt
mẹ và tạm biệt cả tuổi ấu thơ, cái tuổi đầy ắp trò chơi Tôi nhìn bạn bên cạnh, nócũng không rơi một giọt nước mắt, thậm chí còn cười hớn hở Nó có vẻ cao hơntôi Tôi hỏi nó: "Sao cậu can đảm vậy?" Nó bảo đây là lần thứ hai nó dự khaigiảng Vậy là nó bị đúp Thảo nào Tôi quay ra cửa sổ, nhìn mẹ Mẹ cười, tôicũng cười "Đi học, bình thường thôi, đâu có gì đáng sợ" Ngoài trời, nắng nhảynhót như cũng đang đi học
Ngày đầu tiên đi học của tôi đấy! Thật là đặc biệt phải không? Tôi cũngkhông hiểu vì sao lúc ấy tôi không khóc nhưng rõ rạng hôm đó mẹ tôi rất vui Tôihãnh diện vì làm cho mẹ vui Tồi đã vào lớp một bằng một nụ cười
Tiết trời sang đông, những chiếc lá ngoài đường từ từ rụng xuống Cùng lúc
đó, cây thường xuân trước cửa sổ nhà tôi cũng đang trút lá Chúng chao đảo trênkhông trung rồi rơi hẳn xuống đất mà không vương vấn, luyến tiếc gì cành cây
Trang 33Một hốm, khi tôi đang mơ màng ngủ thì nghe thấy tiếng bước chân lên gác,
đó là Xiu và cụ Bơ-men - người họa sĩ già sống ở cãn hộ dưới Chị Xiu đến bêncửa sổ kéo tấm mành xuống rồi cùng cụ Bơ-men sang phòng bên cạnh Xiu làngười sống cùng với tôi trong suốt thời gian ở đây Chúng tôi đều chung số phậnvới nhau, cụ Bơ-men đã có tuổi nhung cả đời việc vẽ tranh cũng không làm cụgiàu có hơn để chuyển đến một nơi tốt hơn nơi này Cụ rất chuyên tâm trong nghề,
cụ mong muốn vẽ được một bức tranh mang giá trị và để đời mà chưa thực hiệnđược Tôi cũng thương cụ và những ngựời tại xóm nghèo này lắm Họ đều tốt vànhân hậu nhưng vì nghèo quá nên khổ Tôi định mở mắt, gọi cụ và chị Xiu nhưngcảm thấy niình.không còn đủ sức nữa Họ đang nói đến một diều gì đó, tối có nghethấy thoảng bên tai về cây thường xuân bên cửa sổ Nhưng, rồi tôi lại thiếp đi vìquá mệt Sáng hôm sau, khi Xiu thức giấc, tôi liền lệnh cho chị kéo tấm mành lên.Tôi đoán chắc rằng ngoài kia chẳng còn chiếc lá nào đâu, và hôm nay tôi sẽ đónnhận cái chết Lúc này tôi nghĩ cái chết thật dễ dàng, tôi sẽ chấp nhận nó như uốngmột cốc nước lọc Nhưng, ỗ kìa! Sau cơn mưa vùi dập và những cơn gió phũphàng, vẫn còư một chiếc lá sót lại nằm yên trên cành cao Tôi quay sang nói với'chị Xiu: “Đó là chiếc lá cuối cùng, nó sẽ rụng trong nay mai và khi đó em sẽ chết,chị Xiu ự!” Chị Xiu khuyên tôi nhưng tôi không quan tâm đến lời nói của chị Tôibiết rằng chỉ một trận gió đêm nay thôi thì chiếc lá không còn và tôi cũng sẽ lìađời Tôi vẫn.chờ và chắc chắn điều đó sẽ đến
Sáng nay tôi tỉnh giấc, đêm qua thật dài, tôi biết là mưa rất to, gió rất mạnh.Điều tôi mong chờ, giờ tôi sẽ phải làm, tôi bầo chị Xiu kéo tấm mành lên Thật lạkì! Chiếc lá thường xuân vẫn còn đó Tôi sửng sốt cả người và nằm suy nghĩ hồi lâu:
“Có một cái gì đó đã làm cho chiếc lá không rụng và còn đấy Chiếc lá đã chốngchọi với gió bão, mưa dông để giành lại sự sống cho mình” - tôi thầm nghĩ Chợt tôihiểu ra rằng nếu mình có quyết tâm, có niềm tin vào sự sống thì sẽ vượt qua đượcbệnh tật và khó khăn trong cuộc đời Tự nhiên tôi thấy mình là một người bị mất hếtnghị lực từ bao giờ, mình không bằng một chiếc lá mong manh kia
Trang 34Sau đó tôi xin chị Xiu ít cháo và chút sữa pha với vang đỏ Chị quay lại nhìntôi một cách, ngạc nhiên rồi nhanh chóng nở một nụ cười Có lẽ chị hiểu suy nghĩcủa tôi lúc này Chị lấy thức ăn cho tôi, nhìn tôi với niềm vui sâu kín Tôi nói vớichị: “Chị Xiu thân yêu ơi, một ngày nào đó em hi vọng sẽ được vẽ vịnh Na-plơ”.Trong tôi lúc đó tràn ngập niềm tin và hi vọng Chị Xiu gật đầu và mỉm cười vớitồi như sự, đồng tình Buổi chiều hôm đó, bác sĩ đến khám cho tôi Vẫn như mọilần, ông đều gọi chị Xiu ra ngoài và nói về bệnh tình của tôi Hôm nay tôi ngheđược lời bác sĩ nói với chị ngoài cửa Tôi như không thể tin vào đôi tai của mìnhnữa Bác sĩ nói bệnh của tôi đẩ chữa được năm phần mười rồi Niềm tin vào cuộcsống đã trở lạitrong tôi Sau đó, bác sĩ xuống nhà cụ Bơ-men ở tầng dưới để khámchữa bệnh vì cụ bị chứng sưng phổi.
Hôm sau, bác sĩ đến khám lần nữa cho tôi và tôi gần như đã khỏi bệnh, tôi đãvượt qua cơn nguy hiểm Đến chiều, khi tôi đang vui vẻ đan chiếc khăn len thìtiếng chân chạy vội vã trên cầu thang làm tôi ngừng tay Đó là chị Xiu, chị ào vàophòng ôm lấy tôi Chị kể cho tôi nghé: “Cụ Bơ-men đã chết vì sưng phổi hôm nay
ở bệnh viện rồi Cụ ốm chỉ có hai ngày Ị ] Nhưng rồi người ta tìm thấy mộtchiếc đèn bão vẫn còn thắp sáng và một chiếc thang đã bị lô'i ra khỏi chỗ để của
nó, và vài chiếc bút lông rơi vung vãi và một bảng pha màu có màu xanh và màuvàng trộn lẫn với nhau ” Chị Xiu đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra phía cửa sổ
và nói: “Em có thấy làm lạ tại sao chẳng bao giờ nộ rung rinh hay lay động khi gióthổi không? Ô, em thân yêu, đó chính là kiệt tác của cụ Bơ-men - cụ vẽ nó ở đấyvào cái đêm chiếc lá cúối cùng đã rụng” Nghe Xiu nói, tôi đã xúc động rơi nướcmắt Tôi chẳng thể nói gì hơn với chị Xiu được nữa Và tôi cũng chẳng thể diễn tảnổi cảm xúc của mình lúc này, tất cả cứ đang rối tung lên trong tôi Cụ Bơ-men đã
vì sự sống của tôi mà phải hi sinh cả tính mạng của bản thân Ôi! Cụ là người đãdùng cây bút để đuổi Thần Chết đi
Thời gian trôi đi nhanh thật, thấm thoắt đã năm năm kể từ ngày cụ Bơ-menqua đời Giờ đây tôi đã trở thành một họa sĩ nổi tiếng Nhưng dù tác.phẩm của tôi
có đoạt giải gì đi nữa thì tôi vẫn chỉ coi tác phẩm của cụ Bơ-men lă đáng để đờinhất Trong tôi, cụ vẫn là một họa sĩ đầy tài năng và nhân cách Cảm ơn cụ vàcuộc sống đã cho tôi một bài học về niềm tin, sự nỗ lực
Trang 35Đề 7 : Hãy đóng vai cô bé bán diêm và kể lại cho bà nghe những
gì đã xảy ra khi đi bán diêm trong đêm giao thừa.
Bài làm 1
Sau khi tỉnh dậy, tôi ngơ ngác nhìn cảnh vật xung quanh Một cảm giác rấtthân thuộc, bất chợt, tôi nhân ra, đây đúng là căn nhà cũ xinh xắn của mình Bênkhung cửa sổ; tôi thấy bà nội hiền từ đang ngồi đan len Mừng quá, tôi chạy vộiđến bên, ôm chầm lạy bà Bà nhẹ nhàng vuốt mái tóc tôi, hỏi:
- Cháu yêu quý, sao cháu lại muốn lên đây với bà?
Tôi từ từ kể lại cho bà nghe mọi chuyện :
- Bà ơi, ở dưới trần gian, cháu khổ lắm, bà ạ! ,
Trang 36“Từ khi bà và mẹ cháu lần lượt bõ cháu mà đi, hai cha con cháu phải xa rờingôi nhà xinh xắn hồi trước để đến chui rúc trong một xó tối tãm Cha cháu trởnên nghiện ngập, suốt ngày chửi mắng cháu Cháu phải đi bần diêm kiếm sốngnuôi thân và nuôi cha Đêm hôm ấy là đêm giao thừa, trời rét mướt, đôi giày củacháu, một chiếc bị con chó cắn rách, một chiếc bị chiếc xe lăn qua đường kẹp mất.Cháu đành đầu trần, chân đất, dò dẫm trong bóng tối Suốt cả ngày, cháu khôngbán được một que diêm nào Cửa sổ mọi nhà đều sáng rực và trong phố sực nứcmùi ngỗng quay Lúc đó, cháu lại nhớ đến bà, đến hồi bà còn ở bên cháu, bà cháu
ta cùng được đón giao thừa ở nhà Lang thang trong đêm mưa rét, cháu kiệt sức vàngồi nép vào trong một góc tường giữa hai ngôi nhà, một cái xây lùi vào chút ít.Cháu thu đôi chân vào, nhưng mỗi lúc cháu càng thấy rét buốt hơn Tuy nhiên,cháu không thể về nhà nêu không bán được ít bao diêm, không ai bố thí cho mộtđồng xu nào đem về, nhất định cha sẽ đánh cháu Vả lại, ở nhà cũng rét thế thôi
Cha con cháu ở góc sát mái nhà, và mặc dầu đã nhét giẻ rách vào các khe hở, gió
vẫn rít vào trong nhà Lúc này đôi bàn tay cháu đã cứng đờ ra Cháu thầm ước cóthê’ rút một que diêm ra quẹt vào tường mà hơ tay cho ấm Cuối cùng, cháu đánhliều quẹt một que Diêm bén lửa thật là nhạy Ngọn lửa lúc đầu xanh lam, sau đóbiến đi, trắng ra, rực hồng quanh que gỗ, sáng chói trọng đến vui mắt Cháu hơ đôitay trên que diêm sáng rực như than hồng Chà! Ánh sáng kì dị làm sao Cháutưởng chừng như đang được ngồi trước một lò sưởi bằng sắt có những hình nổibằng đồng bóng nhoáng Trong lò, lửa cháy nom đến vui mắt và toả ra hơi nóngdịu dàng Thật là dễ chịu! Đôi bàn tay cháu hơ trển ngọn lửa, bên tay cầm diêm,ngón cái nóng bỏng lên Chà! Khi tuyết phủ kín mặt đất, gió bấc thổi vun vút màđược ngồi hàng giờ như thế, trong đêm đông rét buốt, trước một lò sưởi thì khoáibiết bao Cháu vừa ngồi duỗi chân ra thì lửa vụt tắt Cháu ngồi bần thần và chợtnhớ ra mình đang đi bán diêm Đêm nay về nhặ, thế nào cha cũng mắng cháu.Cháu quẹt tiếp que diêm thứ hai, diêm chầy và sáng rực lên Bức tường như biếnthành một tấm rèm bằng vải Cháu nhìn thấu vào tận trong nhà Bàn ăn đã dọn,khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một conngỗng quay Nhưng điều kì lạ nhất là ngỗng ta nhảy ra khỏi đĩa và mang cả dao
ãn, phuốc-sét cắm trên lưng, tiến về phía cháu Rồi que diêm vụt tắt, trước mặt
Trang 37và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ Cháu vói tay về phía cây nhưng diêm tắt Tất '
cả những ngọn nến bay lên, bay lên mãi rồi bỉêh thành các ngôi sao trên trời “Khi cómột vì sao đổi ngôi là có một linh hồn bay về tròi với Thượng đế” Bắ thường nói vậy
và cháu cũng tự nhủ như thế, chậc có ai vừa chết Cháu quẹt que diêm nữa vào tường,một ánh sáng xanh toả ra xung quanh và .bà xuất hiện Bà ơi! Bà có biết rằng gặpđược bà cháu vui lắm không? Cháu biết lúc đó, bà xuất hiện như bao ảo ảnh khác, rồicũng sẽ mất đi Nhưng xin bà đừng bỏ lại cháu, bà oi! Bà hãy xin Thượng đế cho cháuđược về trời với bà, chắc Người không từ chối đâu Cháu quẹt tiếp tất cả các qué diêmcòn lại trong bao, mong sao níu được bà ở lại Chưa bao giờ cháu thấy bà to lớn đếnthế Rồi bà nắm tay cháu, hai bà cháu ta cùng bay lên ” 1
- Giờ cháu đã ở đây, với bà rồi Sẽ chẳng còn đói rét, buồn đau nào đe dqạcháu nữa đâu
Thế là từ giờ, tôi sẽ được sống cùng bă hạnh phúc như xưa Tôi cảm nhậnđược sự yêu thương qua từng cử chỉ của bà với tôi Ôi! Thật hạnh phúc biết bao!Nhưng tôi chợt nghĩ.đến cha Không biết tôi đi rồi cha sẽ sống sao đây? Cha ơi,cha hãy thay đổi để sống tốt và hạnh phúc hơn nhé! Con sẽ cầu nguyện cho cha
bà nào” Tôi chạy đến bên, bà khẽ ôm tôi vào lòng, nhỏ nhẹ: “Cháu yêu quý, tạisao cháu lại muốn lên đây với bà? Cuộc sống trần gian chẳng lẽ quá khổ cực haysao?” Tôi nghẹn ngào kể lại cho bà nghe cuộc sống của tôi dưới trần gian sau khi
bà mất
“Bà ơí, cháu khổ lắm bà ơi!” Từ khi bà rời xa cháu, gia đình không còn đượchạnh phúc như xưa nữa Cả nhà đã rời ngôi nhà xinh xắn có cây trường xuân baoquanh, nơi cháu đã sống những ngày thật đầm ấm để đến chui rúc trong một xó tốităm, luôn luôn phải nghe những lời mắng nhiếc, chửi rủa của cha cháu Đêm giaothừa, trời rét mướt, một mình cháu đầu trần, chận đất, bụng đói, dò dẫm bước đitrong đêm tối Đôi giày đỏ mà bà tặng cháu nằm xưa chẳng còn, cái rét cắt da cắt
Trang 38thịt đã làm đôi chân cháu cúng đờ ra cửa sộ mọi nhà đều rực ánh đèn và trongphố sực nức mùi ngỗng quay Đêm nay là đêm giao thừa mà! Cháu ngồi nép vàomột góc tường giữa hai ngôi rihà, thu đôi chân vào, nhưng mỗi lúc cháu càng thấỳrét buốt hơn Mặc dù vậy, cháu không thể nào về nhà nếu không bán được baodiêm hay không ai bố thí cho một đồng XU nào mang về, nhất định cha cháu sẽđánh Vả lại ở nhà thì cũng rét thế thôi Cha con cháu sống, trên gác xép mái nhàmà! Dù đã nhét giẻ vào các kẽ hở lớn, giỏ vẫn thổi rít vào trong nhà Lúc này đây,đôi bàn tay cháu đã cứng đờ ra.
“Chà, giá mà quẹt một que diêm để sưởi cho đỡ rét một chút nhỉ?” - cháunghĩ thầm Cuối cùng, cháu đánh liều quẹt một que Diêm bén lửa thật là nhạy,ngọn lửa lúc đầu xanh lam, dần dần biến đi, trăng ra, rực than hồng Chà! Ánhsáng kì dị làm sao! Cháu tưởng chừng nhự mình đang ngồi trước một lò sưởi bằngsắt có những hình nổi bằng đồng bóng nhoáng
Trông lò lửa cháy nom đến vui mắt và toả ra hơi nóng dịu dàng Thật là dễchịu! Cháu hơ đôi bàn tay đang lạnh cóng trến ngọn.lửa; bên tay cầm diêm, ngóncái nóng bỏng lên Chà! Khi tuyết phủ kín mặt đất, gió bấc thổi vun vút mà đượcngồi hàng giờ như thế trong đêm đông rét buốt trước lò sưởi thì khoái biết bao!Cháu vừa duỗi chân ra thí lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất Cháu ngồi đó, tay cầm quediêm đã tắt hẳn, bần .thần cả người, nghĩ rằng cha đã giao cho việc đi bán diêm.Đêm nay về nhà thế nào cháu cũng bị cha mắng Cháu quẹt que diêm thứ hai.Diêm cháy và sáng rực lên Bức tường như biến thành tấm nệm bằng vải màu.Cháu nhìn thẩu vào trong nhà Bây giờ, bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, bátđĩa dọn ra đầy đủ Trên bàn ăn là cả một con ngỗng quay Nhưng điều kì diệu làcon ngỗng to nhảy ra khỏi đĩa, mang cả dao ăn phuốc-sét cắm trên lưng tiến vểphía cháu Rồi que diêm vụt tắt, trước mắt'chỉ là một bức tường lạnh lẽo, thực tế
đã thay thế cho mộng tưởng Chẳng có bàn ăn thịnh soạn nào, chỉ có phố xá vắngteo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xoá, gió bấc vi vu vi vu vạ mấy người khách quađường quần ắo ấm áp đi đến nơi hẹn hò Chẳng ai để ý đến cháu Rồi cháu quẹtqụe diêm thử ba Ô, trước mắt cháu là cả một cây thông Nô-en lớn và trang trí thậtlộng lẫy Hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi, cháu đưađôi bàn tay về phía cây .nhưng diêm tắt Hàng ngàn ngọn nến bay lên, biến thành
Trang 39Vậy đó, bà ạ! Cháu đã hằng ước ao được lên đây cung bà, được sống nhữngngày tươi đẹp của hai bà cháu ta Vậy là ựớc mơ của cháu đã thành hiện thực rồi”.Qua khung cửa gỗ của ngôi nhà, tôi chợt thấy những nàng tiên bé nhỏ đang nô đùatrong ánh ban mai Tôi chợt nhớ tới bố Không biết bây giờ bố tôi sống ra sao?Còn bà cháu tôi thì đã được đoàn tụ rồi.
Nhưng trong tâm trí của tôi, hình ảnh một gia đình êm ấm, khi còn có mẹ, có
bà, sống dưới ngôi nhà có dãy trường xuân bao quanh sao thật đẹp, thật ấm ảp đến
lạ thường
Trần Việt Vương '
(Trường THGS Ngô Gia Tự)
Đế 8: Hãy tưởng tượng em đã được chứng kiến tù đầu đến cuối
cảnh chị Dậu đánh nhau vói tên cai tệ và người nhà tí trưởng.
Bài làm
Tôi vốn là hàng xóm của chị Dậu Hôm đó, tôi yừa đi chợ về thì chợt thấy cai
lệ và người nhà lí trưởng sầm sập đi vào nhà chị Dậu Biết là có chuyện, tôi vội bỏ
dở công vỉệc, chạy tắt hàng rào sang báo cho chị Dậu Thế,là vô tình tôi đã được
Khi tôi sang, ở góc nhà, thằng Dần đang vục đầu húp soàn soạtị bát cháoloãng, còn chị Dậu thì đang quạt một bát khác cho nhanh nguội Sau đó, chị bê bátcháo ra cho anh Dậu và ngồi xem anh ãn có ngon miệng không Nhìn hoàn cảnhđáng thương của gia đình chị, tôi không khỏi xót xa Anh Dậu hình như biết ý vợnên cố, gắng ngồi dậy Anh vừa kề bát cháo vào miệng thì cai lệ và người nhà lítrưởng tay'roi, tay gậy hùng hổ bước vào Cai lệ hống hầch gõ đầu gậy xuống đất,cất giọng khàn khàn, bắt vợ chồng anh Dậu phải nộp sửu ngay lập tức Sợ quá, anhDậu lăn đùng ra phản Lúc đó trông anh thật tội nghiệp Cái anh này sức lực đãyếu lại còn bị ốm một trận dài từ năm ngoái nên mọi việc đều do một mình chịDậu cáng đáng hết Chỉ vì thiếu tiền sưu mà anh đã bị cùm trói cả ngày đến mứcngất đi chúng mới thả cho về Chắc sợ quá, anh rúm người lại, không dám nóinăng gì Đã vậy, khi nhìn thấy anh Dậu như thế, người nhà lí trưởng còn mỉa mai:
"Anh ta lại sắp phải gió như đêm quá đấy" Cái anh người nhà lí trưởng này cũnghách dịch ghê quá Anh ta quay sang bảo chị Dậu muốn khất sưu thì hãy :đi gậpông lí mà khất còn anh ta không cho chị khất thêm một giờ nào nữa Nghe thấythế, chị Dậu khẩn thiết van xin, giãi bày Chị bảo nhà chị đã túng lại phải đóngthêm suất sưu cho chú em nên chưa xoay kịp chứ chị không dám khất sưu “nhà
Trang 40nước” Cai lệ không để chị nói hết câu, hắn trợn ngược hai mắt lên, quát chị,không đồng ý cho chị khất sưu Chị Dậu vẫn nhẫn nhục hạ mình van xin trongtiếng chửi mắng quát nạt của cai lệ và người nhà lí trưởng Để được khất sưu, chị
đã "một điều ông hai điều cháu" với cai lệ Chị đã hạ mình hết mức để cứu chồng
Là hàng xóm của chị, tôi biết lắm chứ, nhà chị hiện nay đâu còn gì bán được Đểđóng suất .sưu cho chồng, chị đã phải bán hết mấy gánh khoai, đàn chó và cả đứacon gái đầu lòng mới sáu, bảy tuổi Vì chồng, chị đã hạ mình để khơi dậy chútlương tậm ít ỏi của tên cai lệ, nhưng hắn đâu còn là người nữa Nghe những lời vanxin thống thiết của chị, chẳng những hắn không động lòng mà còn quay sang hét.người nhà lí trưởng trói anh Dậu lại Trong khi người nhà lí trưởng còn đang lóngngóng - anh ta không nỡ trói một người đang ốm bê ốm bết — thì cai lệ chạy đếngiật phắt lấy sợi dây thừng, xông đến để trói anh Dậu Chị Dậu mặt xám lại Tôinghĩ hình như chị đã căm tức lắm rồi nhưng vẫn cố nhịri Chị kêu khóc van xin thacho chồng chị Nhìn cảnh đấy, tôi trào nước mắt vì thương anh chị Dậu Tôi cũngnghèo, tôi bất lực, không giúp được gì cho chị cả Tên cai lệ vẫn bỏ mặc ngoài tainhững lời van vỉ, hắn gạt chị ra, xông vào trói anh Dậu Đến nướcnày, không chịuđược nữa, không "ông - cháu" nữa, chị lớn tiếng: "Chồng tôi đau ốm, ông khôngđược phép hành hạ!" Chị hiền lành nhưng cũng thật sắc sảo, lời nói của chị thậtthấu tình đạt lí Nhưng tên cai lệ đâu có để ý, hắn tát chị Dậu đánh "bốp" một cái
để thách thức rồi lại tiếp tục xông vào trói anh Dậu Đến nước này thì không thểnào chịu đựng hơn được nữa, chị xông vào kéo tên cai lệ ra, mồm rít lên, tháchthức : "Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!" Chị lao vào trận chiến giằng
co với tên cai lệ để bảo vệ chồng Cuối cùng, sức lực cửa một anh chàng nghiệnđành thua sức lực của một người đàn bà lực điền Hắn bị chị Dậu tóm gáy, lẳng rathềm Tên người nhà lí trưởng xông vào ứng cửu nhưng rồỉ cũng phải chịu trậri nhưcai lệ Tôi nhìn cảnh ấy rrià lòng hả hê sung sướng Lúc chúng mới đến thì hùng
hổ, tráo trâng bây giờ thì như một lũ chuột ngập nước, trông thảm hại rúm ró.Nhưng khi nghe anh Dậu khuyên can.VỢ và nói: "Người ta đảnh mình không sao,mình đánh người ta thì phải tù, phải tội", tôi lại thấy lo cho chị Dậu quá Chị đãdám đứng lên tự bảo vệ gia đình mình, giờ đây, ai bảo vệ cho chị? Cuộc đời chị sẽthế nào đây? Tôi chỉ biết cầu mong cho cuộc đời của chị sẽ tốt đẹp hơn