N ởa đời người ở nhà tranh, Chat chiu dé xén, để dành mai ra, Có đau ốm chỉ qua loa Thí quây một tí, gọi là nhà xây Như đồng hồ chỉ phút giây, Tiền lương nhắc nhở những ngày về quê.. Vẫ
Trang 1TIỀN LƯƠNG GIÁO VIÊN
( Huỳnh Đức Danh )
Tiền lương như sợi dây diều,
Mong manh mà giữ , mọi điều đều cân,
Theo kì mỗi tháng một lần,
Biết là như vậy, vẫn tần ngần mong,
Tiền lương giữ bếp lửa hồng, Bát canh nóng hổi, vợ chồng tin nhau
Người đưa chẳng đáng là bao, Người cầm cân nhắc , khoản nào cần hơn
Lo gần tấm áo bữa cơm,
Lo xa thu xếp vuông tròn đầu đuôi,
Mẹ Cha vất vả thì thôi ,
Còn con phải được chăm nuôi học hành
N ởa đời người ở nhà tranh,
Chat chiu dé xén, để dành mai ra,
Có đau ốm chỉ qua loa Thí quây một tí, gọi là nhà xây
Như đồng hồ chỉ phút giây,
Tiền lương nhắc nhở những ngày về quê
Nhớ câu : giấy rách giữ lề,
Có trên có dưới , mội bề trước sau
Tiền lương tuy chẳng nhiều đâu ?
Vẫn khuyên con nối nhịp cầu mà đi, Tiền lương mỗi tháng một kì,
Biết trân trọng, biết tính suy sẽ vừa !
TÔI VẤN YÊU EM!
Vẫn biết yêu em không phải dễ, Nhưng nhớ nhau lắm lúc lại buồn,
Cứ sợ mình tha hưởng giữ quá, Ngã ba lòng giữa nhớ và thương †!
Mãi mãi , yêu em không đợi chờ Dim đường xa lắm dáng Chư Sê Gái quê, tôi nhìn sao không chán, Bàng hoàng, xao xuyến trái tim Lê !
Trang 2Trang 1 Trang 2
MOT NUA CUA TOI
Tôi đi tìm cái nửa của tôi,
Nhưng tìm mãi đến bây giờ chưa thấy
Nửa của tôi ơi, em là ai vậy ?
Sao để anh tìm , tìm mãi tên em
Trời dần buông, thị trấn vào đêm,
Sân cỏ công viên , từng đôi ríu rít
Như may mắn hơn , họ không cần biết
Nưả của mình , hay nửa của ai ? Tôi đi tìm em, tôi đã đi tìm,
Có thể suốt đời tôi không tìm thấy
Nếu không có em, tôi đành sống vậy Không nhận nửa của ai là nửa của mình
Cái na ná tình yêu thì có trăm nghìn,
Nhưng đích thực tình yêu, chỉ có một,
Nhiều lúc lầm đường là mình đã gặp,
Nửa của mình , nào nửa của mình đâu ?
Không phải nửa của mình , chẳng phải nửa của nhau,
Thể ! Thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm lỡ
Bỡi tôi biết khổ đau là hạnh phúc ,
Và biết đâu, trong em là nửa của mình Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm,
Và ở đâu trên đời này đây đó,
Em cũng di tim, tim tôi như thé , Chỉ có điều chưa nhận ra nhau !
Từ ngày có em, tôi hết buồn hết tủi, Hết vu vơ, hết bận bịu đi tìm
Có em rồi , tôi sung sướng biết bao ! Rời giảng đường, về nhà có em đón,
Đêm đêm về , có má phấn đê mê
Bống một hôm, tôi về trong giấc mộng, Hình bóng em tan biến tự hôm nào
Cứ ngỡ mình có em rồi vĩnh viễn ,
Trang 3Có em rồi , nhưng chỉ thấy trong md !
( Huỳnh Đức Danh )