1. Trang chủ
  2. » Sinh học

BAI DU THI KE CHUYEN BAC HO

5 81 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 15,84 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tình cảm Bác dành cho chúng em không những đã đi vào thơ, ca, nhạc, hoạ, mà đặc biệt trở thành những câu chuyện cảm động mà chúng em luôn kể cho nhau nghe, để rồi mãi làm theo lời Bác nh[r]

Trang 1

BÀI DỰ THI CHÚNG EM KỂ CHUYỆN BÁC HỒ

Kính thưa Ban giám khảo, kính thưa quý thầy cô cùng các bạn học sinh thân mến!

Giữa những ngày tháng tư lịch sử, cả nước đang ra sức thi đua lập thành tích chào mừng 36 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước lòng em lại trào dâng nỗi niềm nhớ Bác vô cùng!

Bác Hồ - người con của làng Sen, xứ Nghệ Người sinh ra và lớn lên trong một gia đình nhà nho yêu nước, cả cuộc đời Người dành trọn cho quê hương, dân tộc Người là tấm gương đạo đức sáng ngời mà các thế hệ người Việt Nam hôm qua, hôm nay và muon đời sau học tập và làm theo Bác đã ra đi, nhưng tên tuổi của Bác,

sự nghiệp cách mạng của Bác đã tạc vào hồn quê sông núi, tấm gương đạo đức của Bác mãi mãi là dòng chảy trong tim mỗi người dân Việt Nam như một món ăn tinh thần không thể thiếu được Bởi lẽ:

“Bác sống như trời đất của ta Yêu từng ngọn cỏ mỗi cành hoa

Tự do cho mỗi đời nô lệ Sữa để em thơ, lụa tặng già”.

Quả đúng như nhà thơ Tố Hữu đã viết, sinh thời Bác hết lòng vì dân, vì nước, luôn canh cánh bên lòng tình thương nỗi nhớ thiếu niên, nhi đồng Tình cảm Bác dành cho chúng em không những đã đi vào thơ, ca, nhạc, hoạ, mà đặc biệt trở thành những câu chuyện cảm động mà chúng em luôn kể cho nhau nghe, để rồi mãi làm theo lời Bác như một sự tri ân chân thành của thế hệ trẻ hôm nay đối với Bác Hồ kính yêu Một trong những câu chuyện em đem về với hội thi hôm nay có nha đề:

“Bác Hồ đến với các cháu mồ côi ở trại Kim Đồng” Câu chuyện của em xin được

phép bắt đầu:

“Một sáng đẹp trời, Bác Hồ đã đến với các cháu ở trại Kim Đồng Ngay từ phút đặt chân đến cổng trại nhìn bờ rào dăng dây thép gai, trong mắt Bác hiện lên sự nhức nhối Nói với các cán bộ phụ trách giọng Bác nhẹ nhàng, nhưng vô cùng thấm thía:

- Đây là nơi nuôi dạy các cháu mồ côi được mang tên liệt sĩ Kim Đồng, sao các cô, các chú lại rào dây thép gai như một nhà tù thế này?

Chú Thuận thưa:

- Dạ thưa Bác cơ ngơi cũ để lại đấy ạ!

Bác lắc đầu: Các cô, các chú phải tháo gỡ đám dây thép gai ngay Chế độ cũ đã nhóm các cháu vào đây, chúng ta phải tiếp tục nuôi dạy vì tương lai của các cháu Bác đi từng căn phòng ăn, phòng ở, phòng học, nơi vui chơi của các cháu, Bác khen: “Được cái gọn gàng ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng còn_ Bác hỏi cán bộ phụ trách traị_còn thế nào, các cô, các chú có biết không?

Trang 2

Mọi người nhìn Bác, vừa xúc động vừa lúng túng Rồi chú Thuận mạnh dạn đáp:

- Thưa Bác, các cháu ở trại còn chật chội ạ!

Bác Hồ mỉm cười:

- Chú nói chỉ đúng có một phần nhỏ thôi Đối với các cháu mồ côi, điều lớn nhất là phải bù đắp tình thương Các cháu đã không còn bố, còn mẹ thì các cô, các chú ở đây là cha, là mẹ của các cháu Các cô, các chú nuôi dạy các cháu thì phải đem cả tấm lòng làm mẹ, làm cha mà cư xử, mà săn sóc, mà dạy bảo Bác thấy các cháu ở đây còn cái vẻ trại lính Dạy các cháu vào khuôn phép, sống có

kỉ luật, trật tự là đúng Nhưng đừng làm mất cái hồn nhiên, mất các vui tươi, thoải mái Đừng biến các cháu thành các ông cụ non Các cô, các chú làm sao

để các cháu thấy ở trại Kim Đồng là gia đình của các cháu, đi xa các cháu thấy nhớ, lúc ở nhà các cháu thấy vui Được như vậy thì cần gì phải rào dây thép gai, cần gì phải canh phòng nghiêm ngặt đói với các cháu?

Bác lại hỏi:

- Những cháu kém còn nhiều không?

- Thưa Bác, còn nhiều lắm ạ!

- Nhiều là bao nhiêu?

Đồng chí phụ trách hơi bối rối

Bác nói ngay:

- Quản lí các cháu cần phải biết cụ thể từng cháu một, biết chắc cái dở, các hay của mỗi đứa Có như vậy thì dạy mới có kết quả tốt

Bác bảo chú Thuận đứng bên:

- Cho Bác gặp cháu nào kém nhất trại

Em Quốc đứng khoanh tay trước mặt Bác, Bác cúi xuống vuốt ve nhè nhẹ tóc

em Bác hỏi:

- Tên cháu là gì?

- Thưa Bác, cháu tên là Quốc lủi ạ!

Bác nhìn em , ái ngại:

- Ai đặt cho cháu cái tên ấy?

- Dạ thưa, các bạn gọi cháu thế ạ!

- Vì sao các bạn gọi cháu là Quốc lủi?

- Thưa Bác…Cháu…Cháu hay trốn trại Cháu chui qua hàng rào, lủi vào các ngỏ phố ạ!

- Sao cháu không chịu ở trong trại mà lại trốn ra bên ngoài?

- Thưa Bác…Ở trong trại khổ cực lắm ạ!

- Khổ cực như thế nào?

- Dạ chúng cháu bị gò bó đủ thứ ạ!

Trang 3

- Cháu nói rõ sự gò bó cho Bác nghe nào?

- Thưa Bác…

Quốc nhìn Bác Hồ mà nước mắt trào ra, nghẹn ngào không nói nên lời Bác xoa đầu em, Bác đã hiểu thấu tất cả, dù em chưa nói ra được những điều muốn thưa với Bác, Bác khuyên Quốc: “Từ nay cháu phải phấn đấu bỏ cái tên”lủi”, giữ lại cái tên Quốc…” Nước mắt càng giàn giụa trên hai má Quốc

Bác Hồ cầm tay Quốc đi ra chỗ cả trại đang tập hợp đón đợi Bác Bác thân mật kể cho các em nghe một số gương tốt của thiếu nhi trong kháng chiến chống Pháp, gương tốt của trhiếu nhi ở Liên Xô và các nước bạn Các em đã không cầm được nước mắt khi nghe Bác kể về thời niên thiếu của Bác, Bác đã từng thèm một cái đồ chơi, ao ước một bộ quần áo mới để đón Tết Bác cũng đã mồ côi mẹ năm lên chín, lên mười Bác đã phải bế em trèo trẹo bên hông đi xin sữa cho em sau ngày mẹ qua đời Bác căn dặn các em như ông dặn cháu:

Các cháu phải vâng lời các cô, các chú phụ trách Thiếu nhi thì phải ngoan, phải thật thà, lễ phép với người lớn, kính trọng người già, giúp đỡ người tàn tật, yếu đau Các cháu ở trong tập thể với nhau càng phải thương yêu nhau như anh em ruột thịt Và phải biết sửa chữa những khuyết điểm, những thói hư tật xấu để lớn lên làm người chủ của đất nước, đừng để mình là gánh nặng của xã hội…

Rồi Bác bảo:

- các cháu có hứa làm được điều Bác căn dặn không nào?

Một tiếng “ Có “ vang lên, đều khắp và sôi nổi Bác còn dặn thêm các em là phải noi gương dũng cảm của liệt sĩ Kim Đồng, trong học tập và rèn luyện,em nào đạt kết quả tốt, được ban phụ trách báo lên Bác, Bác sẽ gửi phần thưởng Và Bác thân mật hẹn:

- Nếu cả trại cùng tiến bộ vượt bậc thì Bác sẽ còn về thăm các cháu nhiều lần nữa Ngày hôm ấy, Bác để lại rất nhiều quà để chia cho các em Nhận quà Bác cho, nhiều em không ăn mà cất làm kỉ niệm

Từ hôm đó, trong từng đôi mắt của các em, ngời lên niềm vui nhận quà Bác Em Quốc không còn lủi ra ngoài trại nữa mà giữ gìn mình như giữ gìn món quà của Bác trong trái tim

Câu chuyện khép lại, khiến lòng em xúc động vô cùng, cho phép em được bày tỏ lòng mình như một lời cảm tạ ơn Người đã dành tất cả cho chúng em:

“Bác Hồ ơi!

Cho con được gọi tên Người mãi mãi

Để thắp lên niềm kiêu hãnh tự hào Người là cha, là Bác, là anh

Người vĩ đại bởi Người là chân lý ! »

Kính thưa Ban giám khảo, kính thưa quý thầy cô cùng các bạn!

Trang 4

Đối với em, được về với hội thi hôm nay, được kể chuyện, được nghe nhiều câu chuyện về Bác là niềm vinh dự lớn lao Trong giờ phút thiêng liêng, trọng đại này,

em càng thấm thía hơn bao giờ hết tình yêu thương, sự quan tâm Bác dành cho thiếu niên, nhi đồng, đặc biệt đối với các bạn mồ côi, kém may mắn Các bạn ơi, học tập tấm gương đạo đức của Bác Hồ, không phải là học những điều cao siêu, to tát, mà là học những điều hết sức gần gũi, giản dị, học ở tấm lòng san sẻ, yêu thương, ở sự quan tâm giúp đỡ, học ở thái độ ân cần, ở một lời động viên đúng lúc ! Thấm thía những tình cảm Bác dành cho các bạn trong « trại Kim Đồng » mà

em vừa kể trên, em thấy mình cần phải biết trân trọng giữ gìn những gì tốt đẹp mình đang có, cần phải mở lòng mình, dang rộng vòng tay yêu thương đối với những mảnh đời bất hạnh, những bạn mồ côi

Các bạn ơi ! học tập và làm theo lời Bác, chúng ta hãy thể hiện bằng hành động thiết thực ngay hôm nay, để Việt Nam mãi mãi là bài ca của tình yêu thương

và lòng nhân ái

Thí sinh dự thi : Phạm Trần Thảo Duyên

Lớp : 7/2 Trường THCS Trần Quý Cáp

Trang 5

TRƯỜNG THCS TRẦN QUÝ CÁP

DANH SÁCH THÍ SINH DỰ THI KỂ CHUYỆN BÁC HỒ

NĂM HỌC : 2010 – 2011

TT TÊN HỌC SINH LỚP TÊN

CÂU CHUYỆN

GIÁO VIÊN HƯỚNG DẪN

1 Phạm Trần Thảo Duyên 7/2 Bác Hồ đến với các

cháu mồ côi ở trại Kim Đồng.

Trần Thị Bích Liên

Ngày đăng: 05/03/2021, 13:42

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w