- Phải có lúc vất vả lội bùn mới có khi được thảnh thơi bay lên trời cao. trắng phau phau dập dờn[r]
Trang 2Đọc b i : à
“Một trớ khụn hơn trăm trớ khụn”
Kiểm tra BÀI CŨ:
Tập đọc
Trang 3Cß vµ cuèc
(NguyÔn §×nh Qu¶ng)
Trang 4Tìm hiểu bài
Luyện đọc
thảnh thơi
vất vả
trắng tinh
cất cánh
- Em sống trong bụi cây dưới
đất, nhìn lên trời xanh, thấy
các anh chị trắng phau phau,
đôi cánh dập dờn như múa,
không nghĩ cũng có lúc chị
phải khó nhọc thế này.
- Phải có lúc vất vả lội bùn
mới có khi được thảnh thơi
bay lên trời cao
dập dờn
khó nhọc
vất vả lội bùn
cuốc trắng phau phau
thảnh thơi bay lên
trắng phau phau
Trang 5Câu 1:
Thấy Cò lội ruộng, Cuốc hỏi thế nào?
T×m hiÓu bµi:
Trang 6Câu 2 : Vì sao Cuốc lại hỏi Cò như vậy?
Tập đọc:
T×m hiÓu bµi:
(NguyÔn §×nh Qu¶ng)
Trang 8Cß léi bïn b¾t tÐp
Tập đọc:
CÒ VÀ CUỐC
(NguyÔn §×nh Qu¶ng)
Trang 9
Nghe Cu ốc hỏi, Cò đã ốc
trả lời Cuốc thế nào?
Tập đọc:
CÒ VÀ CUỐC
T×m hiÓu bµi:
(NguyÔn §×nh Qu¶ng)
Trang 10Câu 3 : Trong câu trả lời của Cò chứa một lời khuyên Lời
khuyên ấy là gì ?
Tập đọc:
CÒ VÀ CUỐC
T×m hiÓu bµi: T×m hiÓu bµi:
(NguyÔn §×nh Qu¶ng)
Trang 11Tìm hiểu bài
vất vả trắng tinh cất cánh
Tập đọc:
CÒ VÀ CUỐC
Luyện đọc
Tập đọc:
CÒ VÀ CUỐC
Cuốc
trắng phau phau thảnh thơi
Phải lao động vất vả mới có lúc thảnh thơi, sung sướng.
(NguyÔn §×nh Qu¶ng)
-Em sống trong bụi cây dưới
đất, nhìn lên trời xanh, thấy các
anh chị trắng phau phau, đôi
cánh dập dờn như múa, không
nghĩ cũng có lúc chị phải khó
nhọc thế này
mới có khi được thảnh thơi bay
lên trời cao.
trắng phau phau dập dờn
khó
nhọc
thảnh thơi bay lên
vất vả lội bùn