- Tư duy sáng tạo: phân tích, bình luận về vẻ đẹp của hình tượng Huấn Cao – khí phách, tài hoa và thiên lương thể hiện đậm nét trong cảnh cho chữ; về quan điểm thẩm mĩ của NT B.. Kiến th
Trang 1Tiết ppct 19,20,21: Ngày 22 tháng 11 năm 2020
PHONG CÁCH NGHỆ THUẬT NGUYỄN TUÂN
VÀ CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
Nguyễn Tuân
-A.Mức độ cần đạt:
1 Thấy được phong cách nghệ thuật của nhà văn Nguyễn Tuân
2 Cảm nhận được vẻ đẹp hình tượng nhân vật Huấn Cao; quan điểm thẩm mĩ
và tình cảm yêu nước kín đáo của nhà văn Nguyễn Tuân
3 Thấy được những đặc sắc nghệ thuật của thiên truyện
4 Tích hợp những KNS cơ bản
- Giao tiếp: trình bày suy nghĩ, ý tưởng về cuộc gặp giữa Quản ngục và Huấn Cao ở chốn lao tù, về phong cách thể hiện của NT trong tác phẩm
- Tư duy sáng tạo: phân tích, bình luận về vẻ đẹp của hình tượng Huấn Cao – khí phách, tài hoa và thiên lương thể hiện đậm nét trong cảnh cho chữ; về quan điểm thẩm mĩ của NT
B Trọng tâm kiến thức, kĩ năng
1 Kiến thức
- Những nét cơ bản trong phong cách nghệ thuật Nguyễn Tuân và thấy rõ phong
cách ấy trong tác phẩm “Chữ người tử tù”
Đặc điểm chính của hình tượng nhân vật Huấn Cao: cốt cách của một nghễ sĩ tài hoa; khí phách của một trang anh hùng nghĩa liệt; vẻ đẹp trong sáng, thiên lương của một con người trọng nghĩa khinh tài
- Quan niệm về cái đẹp và tấm lòng yêu nước kín đáo của Nguyễn Tuân
- Xây dựng tình huống truyện độc đáo; tạo không khí cổ xưa; bót pháp lãng mạn
và nghệ thuật tương phản; ngôn ngữ giàu tính tạo hình
2 Kĩ năng
- Đọc – hiểu một truyện ngắn hiện đại
- Phân tích nhân vật trong tác phẩm tự sự
C.Ph ương pháp: Gv hướng dẫn hs thảo luận, trả lời câu hỏi gợi dẫn của gv.
D Tiến trình dạy học:
1 Kiểm tra sĩ số
2 Vào bài mới:
Trang 2Hoạt động của GV
và HS
Yêu cầu cần đạt
Nêu những nét cơ
bản về tác giả?
Những hiểu biết của
em về tác phẩm Vang
bóng một thời ?
Đề 1: Phân tích tình
huống truyện?
I Tác giả
+ Nguyễn Tuân (1910 - 1987), Quờ ở ngoại thành Hà Nội sinh trưởng trong một gia đình nhà Nho
+ Nguyễn Tuân là một nhà văn cá tính tài hoa và cái giọng khinh bạc đệ nhất trong giới Việt Nam hiện đại (Võ Ngọc Phan - Nhà văn hiện đại) Sự nghiệp văn học của Nguyễn Tuân đó diễn ra theo hai giai đoạn:
+ Trước Cách mạng tháng Tám: Nguyễn Tuân là nhà văn “xê dịch ” luôn Thiếu quê hương" và ngày càng
u uất, bế tắc Sau cách mạng: Nguyễn Tuân quyết lột xác rời bỏ những căn bệnh nặng nề cò kĩ, tiếp tôc đi dọc ngang đất nước để viết về cuộc đời mới ông còng tiếp tục tung hoành trong thể văn sở trường của mình: Tuỳ bút chống Pháp; ông viết Đường vui, Tình chiến dịch, Tuỳ bút kháng chiến Xây dựng miền Bắc và chống Mĩ ông viết Sông Đà, Hà Nội ta đánh Mĩ giỏi và nhiều bài kí đặc sắc
+ Nói đến Nguyễn Tuân người ta nghĩ ngay đến một cây bút có phong cách viết độc đáo Phong cách ấy thể hiện từ trong tác phẩm- Vang bóng một thời
II Tập “Vang bóng một thời”
+ Gồm 11 tác phẩm - Là một trong những tác phẩm xuất sắc của Nguyễn Tuân trước Cách mạng
+ Tập truyện viết về những thó chơi tao nhã đầy nghệ thuật của lớp nhà Nho cuối mùa, thất thế muốn lấy cái tài hoa hơn đời để đặt mình ra ngoài và lên trên xã hội Tây, Tầu nhố nhăng phàm tục đã đẩy lùi họ vào quá khứ Đằng sau những câu chuyện và những bức tranh phong tục, tác phẩm chứa đựng một tấm lòng yêu nước thiết tha, gắn với thái độ trân trọng những giá trị văn hóa, nghệ thuật cổ truyền của dân tộc Lòng yêu nước đôi khi kín đáo, khi rõ rệt, thậm chí táo bạo (Bữa rượu máu, Chữ người tử tù)
+ Đây là tác phẩm đã “gần đạt tới sự hoàn mĩ” (Võ Ngọc Phan)
III Tác phẩm “Chữ người tử tù”
Trang 3Hết tiết 1
Sang tiết 2
• Vai trò của việc tạo dựng tình huống: Tạo tình huống là một trong những khâu quan trọng bậc nhất của nghệ thuật viết truyện ngắn
• Gọi tên tình huống
Ở tác phẩm “Chữ người tử tù": Huấn Cao và viên Quản ngục được đặt trong tình huống hết sức éo
le : cuộc gặp gỡ oái oăm giữa Huấn Cao và Quản ngục
• Phân tích tình huống.
1.1 Diện mạo của tình huống
+ Không gian: nhà tù Đây không phải là nơi dành cho những cuộc gặp gì
+ Thời gian: những ngày cuối cùng trước khi ra pháp trường của Huấn Cao
=> Không gian và thời gian giúp phần tạo nên kịch tính cho tình huống
+ Sự éo le trong thân phận hai nhân vật xét ở bình diện xã hội, họ là hai kẻ đối địch, xét ở bình diện nghệ thuật, họ lại là tri kỉ Quản ngục bị đẩy đến trước một lựa chọn nghiệt ngã đầy tính xung đột Một là, khư khư giữ lấy chức phận quan lại Nếu hành động theo hướng này, QN là kẻ tầm thường Và ông ta không dám thuỷ chung với những gì mình cho là cao quý, sẵn sàng phản bội lại những gì mình tôn thờ Và câu chuyện sẽ là khúc
bi ca hoặc trang phẫn nộ về thực tại, rằng : thực tại này chỉ là chỗ cho sự tầm thường ngự trị thôi ! Hai là, nếu trọn đạo tri kỉ, thì phải phớt lờ chức phận quan lại Hành động theo hướng này, QN là người cao quí Vì thuỷ chung với những giỏ trị cao quý mình tôn thờ, ông ta đó dám bất chấp sự thiệt thòi về quyền lợi lẫn sự an nguy đến tính mệnh Và câu chuyện sẽ là khúc ca ca ngợi chiến thắng của cái đẹp
+ Cuộc đối mặt ngang trái Nhìn phía này, đó là cuộc giáp mặt giữa hai loại tù nhân Huấn Cao là tử tù Còn Quản ngục là kẻ bị tù chung thân ông ta bị cầm tù chính trong môi trường sống của mình Người này bị cầm tù về nhân thân nhưng luôn tự do về nhân cách, còn người kia tự do về nhân thân nhưng lại bị cầm tù về nhân cách
Trang 4Đề 2: Phân tích vẻ
đẹp của hình tượng
nhân vật Huấn Cao?
1.2 Diễn biến của tình huống Có sự chuyển biến
trong quan hệ giữa Huấn Cao và Quản ngục : quan hệ
có phần đối địch nhường chỗ cho quan hệ tri kỉ hoàn toàn Nhìn trong mạch truyện thì diễn biến này gắn liền với hai phiến trỏt mà Quản ngục phải tiếp nhận Trước tiên là chuyển biến trong thái độ, về sau là trong hành động
- Ban đầu, Quản ngục vẫn có một tấm lòng, nhưng Huấn Cao chưa biết Thái độ của Huấn Cao dành cho Quản ngục là khinh bỉ không cần giấu diếm, vì bấy giờ ông mới chỉ coi Quản ngục là một kẻ tiểu nhân làm nghề thất đức Thái độ đối địch của Huấn Cao đó tạo ra một vực sâu ngăn cách giữa họ
- Về sau, quan hệ đó hoàn toàn biến đổi Nhận được phiến trát thứ hai, Quản ngục đó choáng váng Tình thế ấy buộc Quản ngục phải hành động gấp Tâm nguyện lớn đó khiến Quản ngục bất chấp mối nghi ngại vây khốn bao năm, không còn nghĩ đến tự vệ, giữ thân như trước nữa Tấm lòng thuần khiết của Quản ngục đó xoỏ bỏ hoàn toàn vực sâu ngăn cách giữa hai nhân cách Quan hệ có phần đối địch đó nhường chỗ cho một quan
hệ tri kỉ hoàn toàn Quản ngục cói đầu trước Huấn Cao,
mà Huấn Cao còng cói đầu trước Quản ngục Cả hai đều cúi đầu trước những vẻ đẹp cao quí mà mình tôn thờ
- Từ xúc động lớn, Huấn Cao đó cho chữ Cảnh cho chữ là tình tiết sau khi hoàn tất cuộc gặp gì oái oăm này
1.Ý nghĩa tư tưởng
1 Tình huống ấy chứa đựng một quan niệm sâu
sắc: Cái đẹp là bất diệt Dù thực tại có hắc ám đến đâu còng không tiêu diệt được cái đẹp
2 Tình huống như thế còn chứa đựng một niềm tin
mónh liệt, rằng : Cỏi đẹp sẽ thanh lọc cuộc đời này "Cái đẹp sẽ cứu vớt nhân loại"- đó là tư tưởng của
Đôtxtôiepxki, người có ảnh hưởng rất lớn đến tư tưởng của người nghệ sĩ lãng mạn Nguyễn Tuân
2 Vẻ đẹp của hình tượng Huấn Cao
2 1 : Giới thiệu đôi nột về tác phẩm và hình tượng:
Trang 5- Chữ người tử tù là tập truyện ngắn rút từ tập Vang bóng một thời của Nguyễn Tuân (1940)
- Đây là truyện ngắn có nội dung tư tưởng sâu sắc và có nhiều thành công về tư tưởng nghệ thuật của tác phẩm bộc lộ tập trung trong hình tượng nhân vật Huấn Cao
- Huấn Cao là nguyên mẫu của Cao Bá Quát, một danh
sĩ nổi tiếng đời nhà Nguyễn ông là một tài năng lỗi lạc
về tài văn “ Văn như Siêu, Quát vô tiền Hán ”và đồng thời còng là người cầm đầu cuộc khởi nghĩa Mĩ Lương chống lại triều đình Tự Đức và thất bại ông để lại câu nói nổi tiếng “Nhất sinh đê thủ bái mai hoa”.Được gợi cảm hứng từ nguyên mẫu Cao Bá Quát, xây dựng theo lối lí tưởng hóa của chủ nghĩa lăng mạn, Huấn Cao đă trở thành biểu tượng cho vẻ Đẹp rực rỡ, cao cả, phi thường Vẻ đẹp đó là sự hội tô của tài hoa, khí phách, thiên lương
2 2: Vẻ đẹp của Huấn Cao trước hết là vẻ đẹp của con người nghệ sĩ tài ba.
- Huấn Cao là nghệ sĩ trong nghệ thuật thư pháp Chữ Huấn Cao viết là chữ Hán, loại văn tự giàu tính tạo hình Các nhà nho thuở xưa viết chữ để bộc lộ cái tâm, cái chí Viết chữ thành một môn nghệ thuật gọi là thư pháp, có người viết chữ thì có người chơi chữ Người ta treo chữ đẹp ở những nơi trang trọng trong nhà, xem đó như một thó chơi tao nhó
- “Tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp” của ông nổi tiếng khắp một vùng tỉnh Sơn.“Chữ ông Huấn Cao đẹp lắm, vuông lắm ( ) có được chữ ông Huấn Cao mà treo
là có một báu vật trên đờr Cho nên “Sở nguyện của viờn quan cai ngục này là có một ngày kia treo ở nhà riêng mình một câu đối do ông Huấn Cao viết” Để có được chữ ông Huấn Cao, viên quản ngục không những phải dông công, phải nhẫn nhôc mà còng phải liều mạng Bởi vì biệt đói Huấn Cao một kẻ tử tự là việc làm nguy hiểm có khi phải trả giỏ bằng tính mạng của mình
- Ở đây, tài viết chữ của Huấn Cao được biểu hiện qua hàng loạt chi tiết Ngay từ đầu truyện, khi Huấn Cao chưa xuất hiện, tài năng của ông đó được nói
Trang 6tới một cách kính nể qua cuộc nói chuyện giữa Quản ngục và thơ lại: có phải ông Huấn nổi tiếng với cái tài viết chữ nhanh và đẹp đó không? Có nghĩa là chỉ cần nhắc đến cái tên đó thôi là đủ làm sống dậy cả một vùng tâm thức Đạt được đến mức độ ấy, nét chữ ấy dứt khoát không phải sản phẩm của sự khéo tay thạo nghề của một người thợ Mà mỗi lần đặt bót phải là một lần tài hoa sáng tạo, mỗi nét bót phải là sự kết tô của tài năng nghệ sĩ, những con chữ không chỉ là chữ mà như một sinh thể nghệ thuật được lưu truyền trong hậu thế, danh tiếng bay tới tận nơi nhà giam hẻo lánh tỉnh Sơn Ngay cả viên quan quản ngục của một huyện nhỏ vô danh còng biết
+ Tài năng ấy được thể hiện qua thái độ sùng kính của Quản ngục Nhắc đến con chữ ông Huấn, Quản ngục như vẫn còn xãc động buông lời thán phục: “Chữ ông Huấn Cao đẹp lắm, vuông lắm ( ) có được chữ ông Huấn Cao mà treo là có một báu vật trên đời" Cho nên,
từ khi mới biết đọc vì nghĩa sách Thánh hiền, Quản ngục đă mơ có ngày xin được chữ ông Huấnở nguyện của viên quan cai ngục này là có một ngày kia treo ở nhà riêng mình một câu đối do ông Huấn Cao viết" Sau này dù có lăn lóc trong cái nghề coi ngục, hàng ngày hàng giờ phải đối mặt với những tr tiểu nhân, lò cặn bă, nhưng ước nguyện cao quý ấy không nhạt phai Với Quản ngục, có được chữ của ông Huấn treo trong nhà coi như có một báu vật Gặp Huấn Cao, có lóc Quản ngục như quên hết bổn phận chức trách, chỉ đau đáu một sở nguyện xin chữ- thậm chí, sẵn sàng đánh cược
cả tính mạng, đánh đổi cả sĩ diện để có được chữ Huấn Cao Để có được chữ ông Huấn Cao, viên quản ngục không những phải dốc lòng, phải nhẫn nhục mà còn phải liều mạng
+ Sự tài hoa thể hiện rực rỡ trong cảnh cho chữ Giữa không gian khói tỏa như đám cháy, một người tù
cổ đeo gông, chân vướng xiềng đang dậm tô nét
chữ Không phải những nét chữ thông thường, đó là sự hội tụ của cả tài hoa, khí phách, hoài bão và nhân cách ở
Trang 7đời Huấn Cao quả là nghệ sĩ trong nghệ thuật thư pháp.
- Y nghĩa của vấn đề: Qua việc miêu tả tài hoa bằng ngọn bút tài hoa, Nguyễn Tuân đă thể hiện thái độ trân trọng cái tài, cái đẹp, lòng luyến tiếc cỏi nhó thỳ văn hoá cổ truyền của con người Việt Nam đang lụi tàn và gửi gắm kín đáo triết lí nhân bản: “Biết trọng người có tài, hẳn không phải là kẻ xấu"" Một lời đề nghị của nhà văn về lối sống tao nhã và biết trọng người tài
2 3: Huấn Cao mang vẻ đẹp của khí phách hiên ngang, bất khuất
- Dù chưa trực tiếp xuất hiện, nhưng qua câu chuyện của quản ngục và thơ lại, ta đó biết đó là con người có khí phách hiên ngang, “dọc ngang nào biết trên đầu có ai”, coi nhà tù thực dân như chốn không người, “ra tay tháo còi xổ lồng như chơi”; có tài bẻ khóa vượt ngục;
“văn võ kiêm toàn”; lí tưởng sống cao đẹp, dám chống lại triều đình mà ông căm ghét, khinh bỉ
+ Thái độ quản ngục và thơ lại: thán phục
+ Thái độ bọn lính: kiêng nể tên này nguy hiểm
và ngạo ngược nhất trong bọn
+ Chi tiết: đứng đầu gông, nhận phần nặng nhất
- Dù chí lớn không thành tư thế của Huấn Cao lóc nào còng hiên ngang, bất khuất Bị dẫn vào ngục ông không chót run sợ (câu văn: “cánh cửa đề lao mở rộng” tạo tâm thế cho sự xuất hiện của Huấn Cao)
+ Đáp lại thái độ xấc xược của bọn lính, Huấn Cao thản nhiên không thèm chấp Lạnh lùng, chóc gông, thóc xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái, thay cho câu trả lời Chủ động vượt lên mọi hoàn cảnh
- Trước những kẻ nắm giữ vận mệnh của mình, thỏi
độ của Huấn Cao: vô cùng khinh bỉ Đối với quản ngục, ông thản nhiên nhận rượu thịt, ung dung tự tại như việc phải làm trong cái hứng sinh bình Nhận sự biệt đãi, ông còng tỏ thái độ khinh bạc đến điều, nói lời tàn nhẫn như dội vào ngục quan gáo nước lạnh - Là tử tù chỉ đợi ngày ra pháp trường vậy mà Huấn Cao vẫn giữ phong thái ung dung, đường hoàng
2 4: Huấn Cao là người có “thiên lương” trong sáng,
Trang 8Hết tiết 2
Sang tiết 3
cao đẹp
- Trong truyện Chữ người tử tù khái niệm “thiên lương” được Nguyễn Tuân sử dông với nhiều ý nghĩa khác nhau Với quản ngục và thơ lại thì “thiên lương” là
ý thức trong việc sử dông cái tài của mình
- Huấn cao có tài viết chữ nhưng không phải ai ông còn cho chữ Chữ quý chỉ dành cho người biết quý không bao giờ ép mình cho chữ vì vàng ngọc hay quyền thế ông chỉ trân trọng những ai biết yêu quý cái đẹp, cái tài Trước khi cho chữ, Huấn Cao mới chỉ viết hai bộ tứ bình và một bức trung đường cho ba người bạn thân
- ông tỏ thái độ khinh bạc đến điều với viên quan coi ngục và thầy thơ lại, vì tưởng quản ngục có ý đồ đen tối
gì khi thấy viên quan ấy biệt đãi mình
- ông “cảm cái lòng biệt nhỡn liên tài” của quản ngục
và thơ lại, khi biết họ thành tâm xin chữ ông quyết không phụ tấm lòng của họ, nên mới diễn ra cảnh cho chữ trong tù được tác giả gọi là “một cảnh tượng xưa nay chưa từng có”
2 5: Sự thống nhất của cái tài, cái tâm và khí phách anh hùng ở hình tượng Huấn Cao
- Sự thống nhất đó biểu hiện tập trung trong cảnh cho chữ ở cuối tác phẩm
- Trong cảnh đó, Nguyễn Tuân đã để cho vẻ đẹp của cái tâm, của “thiên lương” chiếu rọi, làm cho cái đẹp của cái tài của khí phách anh hùng bừng sáng, tạo nên nhân cách chói lọi của Huấn Cao Sự thống nhất của cái tài, cái tâm và khí phách anh hùng là lí tưởng thẩm mỹ của Nguyễn Tuân là chuẩn mực để ông đánh giá nhân cách của con người Nguyễn Tuân đặt nhân vật dưới ánh sáng của lí tưởng ấy để các hình tượng bộc lộ vẻ đẹp với những mức độ khác nhau Trên cái nền đen tối của nhà
tù, quản ngục và thơ lại là hai điểm sáng bên cạnh cái vần sáng rực rì của Huấn Cao Còng chính lý tưởng thẩm mĩ ấy chi phối mạch vận động của truyện, tạo thành cuộc đổi ngôi kì diệu để kẻ tử tù trở thành người làm chủ tình huống, ban phát cái đẹp, truyền dạy cách sống, quan coi ngục thì khóm nóm sợ hãi Hình tượng
Trang 9Đề 3: Phân tích nhân
vật Viên quản ngục?
Huấn Cao vì thế trở thành biểu tượng cho sự chiến thắng của ánh sáng đối với bóng tối, của cái đẹp cái cao
cả đối với cái phàm tục, dơ bẩn của khí phách ngang tàng đối với thói quen nô lệ
2.6: Nghệ thuật xây dựng nhân vật Huấn Cao
- Để làm nổi bật vẻ đẹp của Huấn Cao Nguyễn Tuân
đó đặt nhân vật vào một tình huống truyện độc đáo Đó
là cuộc gặp gì giữa Huấn Cao với quản ngục và thơ lại- cuộc gặp gì của tử tù với viên quan cai ngục nhưng còn
là cuộc hội ngộ của những kẻ “liên tài tri kỉ”
- Miêu tả Huấn Cao để làm nổi bật sự chiến thắng của cái tài, cái đẹp, cái tâm và khí phách ngang tàng Nguyễn Tuân triệt để sử dông sức mạnh của nguyên tắc tương phản, đối lập của bót pháp lóng mạng đối lập giữa ánh sáng và bóng tối giữa cái đẹp cái cao cả với cái phàm tôc dơ bẩn Có sự tương phản ở những chi tiết tạo hình được sử dông để miêu tả không khí của cảnh cho chữ (bóng tối phòng giam, ánh sáng đỏ rực của bó đuốc, tấm lôa bạch còn nguyên vẹn ) Có sự đối lập tương phản giữa sự cho chữ (công việc tạo ra cái đẹp “nói lên hoài bảo tung hoành của một đời người”) Với hoàn cảnh cho chữ (nơi hôi hám, bẩn thỉu, nơi giam cầm cùm trói tự do) Có sự đối lập phong thái của người cho chữ (đường hoàng) với tư thế của kẻ nhận chữ (khóm nóm)
- Ngôn ngữ miờu tả nhân vật của Nguyễn Tuân giàu chất tạo hình ông sử dông nhiều từ hán việt lời ăn tiếng nói mang khẩu khí của người xưa làm tăng thêm vẻ đẹp của một thời vang bóng ở hình tượng Huấn Cao
2.7: Kết luận
- Nhân vật Huấn Cao thể hiện tài năng nghệ thuật của Nguyễn Tuân Đó là biểu tượng cho sự chiến thắng của cái tài, cái đẹp, cái tâm trước cái phàm tục, dơ bẩn của khí phách ngang tàng đối với thói quen nô lệ Đây là lý tưởng thẩm mĩ của nhà văn, là ý tưởng tư tưởng của hình tượng
- Hình tượng Huấn Cao được xây dựng trên cơ sở nguyên mẫu Cao Bá Quát một nhà nho có tài văn thơ, viết chữ đẹp nổi tiếng một thời và còn là người từng
Trang 10tham gia lãnh đạo khởi nghĩa nông dân chống lại triều đình nhà Nguyễn Xây dựng nhân vật Huấn Cao
Nguyễn Tuân bộc lộ tình cảm yêu nước và tinh thần dân tộc thầm kín của mình
3 Phân tích vẻ đẹp hình tượng nhân vật Quản ngục trong tác phẩm “Chữ người tử tù” - Nguyễn Tuân 3.1 Quản ngục- một “thanh âm trong trẻo chen giữa bản đàn mà nhạc luận đều hỗn loạn xô bồ”
- Cách xuất hiện:
+ QN được giới thiệu ngay ở phần đầu tác phẩm trong cuộc trò chuyện với thầy thơ lại Cái tên HC xuất hiện trong phiến trát khiến QN ngờ ngợ, ông hỏi thầy thơ lại
về HC với thái độ quan tâm, mến mộ một cách kín đáo
“” => Chỉ một chi tiết nhưng còng đủ để người đọc có những ấn tượng đầu tiên về nhân vật Sự quan tâm đặc biệt dành cho HC và nhất là cái tài viết chữ “nhanh và đẹp” của kẻ tử tù như một sự chuẩn bị trước của nhà văn để gây ấn tượng về nhân vật
- Từ cách giới thiệu ban đầu đó, nhà văn đó giúp ta hiểu rõ hơn về nhân vật này Trong đêm đầu tiên hình ảnh QN được khắc hoạ với dáng ngồi tư lự “khuôn mặt băn khoăn ngồi bóp thái dương ” Có lẽ trong lòng viên quản ngục có một tâm sự kín đáo QN băn khoăn bởi sự xuất hiện của HC trong nhà ngục càng có nghĩa
là một kẻ tài hoa sắp phải chịu án tử hình Một nỗi tiếc nuối mơ hồ trước một ngôi sao chính vị sắp từ biệt vũ trô Một khao khát thầm kín “Có ông HC trong tay .chữ”
- Chỉ đến khi nghĩ là sẽ đối đãi để HC đỡ cực trong những ngày còn lại khuôn mặt QN mới giãn ra “như mặt nước ao ” => QN là một con người kín đáo, điềm tĩnh và ẩn chứa một nỗi niềm
- Sống nơi nhà ngục tăm tối ở chỗ người ta thường đối xử với nhau bằng lừa lọc, tàn nhẫn thế mà QN lại là một “tính cách dịu dàng.”, lại biết đọc “vì nghĩa sách thánh hiền từ ngày còn bộ” QN thực sự là một kẻ bị đặt nhầm chỗ “một thanh âm ”
3.2 Sự xuất hiện của HC trong nhà ngục tỉnh Sơn là