Cảm xúc mùa hoa Ghi chép trong mùa hoa 2006 Cứ mỗi độ hè về, tôi lại nhớ tới màu hoa ấy, thứ hoa không mùi hơng thơm nhng lại khiến ngời ta phải đặc biệt chú ý tới sắc của áo: sắc tím-
Trang 1Cảm xúc mùa hoa
( Ghi chép trong mùa hoa 2006)
Cứ mỗi độ hè về, tôi lại nhớ tới màu hoa ấy, thứ hoa không mùi hơng thơm nhng lại khiến ngời ta phải đặc biệt chú ý tới sắc của áo: sắc tím- sắc tím Bằng lăng!
Có lẽ mỗi loài hoa tồn tại trong cuộc sống này, sẽ trở lên có ý nghĩa hơn khi nó gắn liền kỉ niệm với con ngời Tôi không biết Bằng lăng gắn liền kỉ niệm với những ai, bao nhiêu ngời? Nhng tôi biết chắc rằng, ít nhất nó cũng gắn liền kỉ niệm với hai ngời- trong đó có tôi.
Bằng lăng là loài hoa chỉ nở vào mùa hè, nó có ở nhiều nơi Nhng tôi nhớ những hàng Bằng lăng của tôi, bắt đầu gắn với tôi trong những kỉ niệm cùng anh Để giờ đây, không biết vì Bằng lăng mà tôi nhớ anh hay vì anh mà tôi lại thấy xao xuyến trớc sắc tím Bằng lăng mỗi độ hè về.
Hà nội thủa đó nhiều Bằng lăng lắm, có hẳn những con phố hầu nh chỉ trồng toàn Bằng lăng nh phố Bà Triệu, đờng Đại La hay ngay chỗ tôi trọ học- nơi tôi bắt đầu gặp anh trong những ngày còn bỡ ngỡ trớc vẻ choáng ngợp của thị thành Giữa chốn xa lạ, mải miết trong những lò luyện thi, trở về con ngõ nhỏ tôi có Bằng lăng và anh- ngời bạn đầu tiên, mới quen.
Anh thích Bằng lăng và thú vị nhận thấy một cô trò nhỏ nhà quê đang ngơ ngác trớc sắc tím của một loài hoa rất đỗi quen thuộc với nhiều ngời Tôi đã yêu màu hoa Bằng lăng chỉ trong lần đầu tiên nhìn gặp và yêu anh vào mùa Bằng lăng thứ hai- tròn năm một trong cuộc sống sinh viên của tôi
Nụ hôn đầu tiên tôi trao anh dới tán Bằng lăng nở đầy sắc tím Nụ hôn đầu đời run rẩy, nhng tôi cảm nhận đợc hạnh phúc của mình khi có anh, có lẽ cũng nh những bông Bằng lăng kia, sắc càng tím hơn khi có nắng hè.
Tôi đã có 3 mùa Bằng lăng bên anh trọn vẹn và có ý nghĩa Ngày tôi phải rời xa Bằng lăng, xa con ngõ nhỏ, xa anh là một cú sốc lớn trong cuộc sống vốn bình lặng của tôi Vì thế mà đôi lúc tôi tởng mình đã ghét màu hoa ấy Cái màu hoa cứ tím nh trêu ngơi mỗi độ
hè về
Nhng hè vẫn tiếp hè và hoa Bằng lăng thì vẫn nở, sắc vẫn tím- tím nh ngày nào Những lúc đó dù chỉ còn một mình với mùa hoa thì tôi cũng không thể ghét Bằng lăng đợc Bao kỉ niệm đẹp của ngày yêu anh lại ùa về với những cảm xúc dâng trào nh còn mới mẻ
và đầy thơng mến.
Sắc tím Bằng lăng ơi! Kỉ niệm ơi! Xin cảm ơn nhiều Bởi ta biết rằng: tất cả những
điều đó đã làm cho tâm hồn ta giàu hơn và khiến ta biết sống đẹp hơn.
Trang 2- Gà nhép của ngày xa
-Giờ em vẫn đợi anh
Trăng đã xuống rồi em vẫn đợi anh Hẹn nhau thế mà sao anh không đến.
à anh bận! hay là anh quên hẹn ? Nắng hoàng hôn đã tắt tự bao giờ Hàng cây già mải hôn gió trên cao.
Nếu có thể trách anh: sao chẳng đến ? Hàng mi em sơng đậu ớt xuống rồi Uống cho cạn ánh trăng khuya sót lại Ngày hẹn qua rồi em vẫn đợi anh
Giờ em vẫn đợi anh, vẫn đợi amh.
Một ngày ngẫu hứng làm thơ
Trang 3Mùa thu gửi Hà Nội
Liệu có phải em yêu Hà Nội
Nơi chẳng còn chút dấu em qua
Hà Nội nắng, Hà Nội gió, Hà Nội ồn ào quá
Có bao giờ Hà Nội thấy buồn không ?
Em một mình đi dọc bờ sông
Nghe trong tóc gió sông Hồng thổi lại
Em trẻ quá phải chăng em khờ dại ?
Cứ muốn gửi lòng mình cho một ánh sao xa.
Giá bên em lặng lẽ gốc sấu già
Em sẽ gục vào cây mà khóc
Những cây sấu mùa thu làm bằng nớc mắt Anh đi qua hồn có thờ ơ ?!
Chẳng đợc gì đâu ngoài những câu thơ Phải xé nát lòng tự kiêu đổi lấy
Mảnh trăng non nh trái tim mời bảy
Treo chênh vênh một nỗi buồn.
Giá mùa ngâu đừng có ma tuôn
Khỏi phải nghĩ đến niềm vui gặp mặt
Em đâu đợc nh ngời trong cổ tích
Lấy điều chi rút ngắn nỗi cách xa.
Đành một mình ngắm những hơng hoa Gió thổi tới từ nơi anh đang bớc
Hà Nội mùa thu dỗ dành niềm mong ớc
Em vẫn yêu đến nát trái tim mình.
Trang 4
Th¬ tÆng chång
Bài thơ đầu em viết tặng anh
Là bài thơ em kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ
Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu anh ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Trang 5Chỉ còn một là không còn gì hết Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia