Yêu cầu về hành văn trong văn nghị luận.. - Dùng từ đặt câu đúng và trong sáng: dùng từ đúng nghĩa, đúng phong cách, kết hợp đúng chuẩn mực diễn đạt rành mạch dễ hiểu không lặp từ, lặp c
Trang 1I Yêu cầu về hành văn trong văn nghị luận.
1 Chuẩn xác 1 Chuẩn xác.
- Dùng từ đặt câu đúng và trong sáng: dùng từ đúng nghĩa, đúng phong cách, kết hợp đúng chuẩn mực diễn đạt rành mạch dễ hiểu không lặp từ, lặp cấu trúc câu
- Diễn đạt chặt chẽ:
+ Nhất quán trong cách dùng từ
+ Đảm bảo tính đơn nghĩa của câu văn
+ Đúng mức trong lời lẽ nhận định
Trang 22 Truyền cảm
- Câu văn có hình ảnh: thường là so sánh, nhưng phải đúng chỗ, đúng lúc thì mới giúp người đọc hiểu rõ chân lý và đến với sự thật một cách dễ dàng.
- Câu văn cần có cảm xúc: cảm xúc phải xuất phát từ niềm tin và lòng nhiệt tình của người viết thì mới lôi cuốn được người đọc
II Một số kiểu lỗi về hành văn.
1 Dùng từ sai chuẩn mực.
a Dùng từ không đúng nghĩa:
Ví dụ1: từ: “ bàng quan” ( chỉ thái độ) lại viết thành: “ bàng quang”
Trang 3b Dùng từ không hợp phong cách:
- Ví dụ: (SGK).
+Những từ in nghiêng mang tính chất khẩu ngữ, chỉ nên dùng trong phong cách hội thoại
c Lỗi dùng từ lặp
- Ví dụ1: (SGk)
+ Lặp: có thể, Chí Phèo, Xã hội.
Sửa: Chí Phèo có thể trở thành người lương thiện nếu anh
ta sống trong một xã hội khác
- Ví dụ 2:
+Lặp: trưởng thành, lớn lên
bỏ bớt đi một từ
Trang 42 Đặt câu sai qui tắc.
a Thiếu các thành phần chính của câu
- Ví dụ: SGK / 49
b Thiếu một vế của câu ghép chính phụ
- Ví dụ: SGK /49
c.Thể hiện sai quan hệ giữa các bộ phận
- Ví dụ: SGK / 49
d Không biết tách mỗi ý độc lập thành một câu
- Ví dụ: SGK / 49
3 Diễn đạt không chặt chẽ.
- Ví dụ: SGK /50
4 Khoa trương, khuôn sáo.
Trang 5III Luyện tập.
- Vận dụng các yêu cầu về hành văn trong văn nghị luận ( chuẩn xác, truyền cảm ).
* Ý kiến nhận xét của Hoài Thanh – Hoài Chân về một số nhà thơ trước cách mạng tháng Tám.
+ Thơ Thế Lữ là nơi gặpgỡ hai nguồn thi cảm: quá khứ mơ màng, tương lai và hiện tại.
Trang 6+ Thơ Xuân Diệu mới lạ mà thân quen.
+ Thơ Nguyễn Bính mang hương vị đồng quê
+ Thơ Nguyễn Nhược Pháp cổ xưa, tươi vui và ngộ nghĩnh
-> Những nhận ấy tinh vi và uyển chuyển
* Tinh vi: phát hiện tinh tế nét đặc sắc riêng của mỗi hồn
thơ:
-> Thế Lữ hội tụ hai nguồn thi cảm tưởng như đối lập nhau: quá khứ với mơ màng – tương lai và hiện tại
-> Xuân Diệu hình thức có vẻ “ tây ” nhưng hồn thơ là hồn dân tộc ( rất Việt Nam )
-> Ngiuyễn Bính khơi dậy nguồn thơ đồng quê
-> Nguyễn Nhược Pháp cổ xưa nhưng không nặng nề, tráng
lệ hay mơ màng…
Trang 7* Uyển chuyển: các lời nhận xét đúng mực, đích đáng, do
xem xét họ trên nhiều khía cạnh, đặt họ trong sự so sánh với đời với thơ…
- Không cứng nhắc, một chiều: chẳng hạn; với thơ Xuân Diệu thì ta quên cả ý tứ người đã mượn trong thơ pháp…
- Với thơ Nguyễn Bính, thì đã đánh thức người nhà quê ẩn náu trong lòng ta
- Với thơ Nguyễn Nhược Pháp thì là một thời xưa gồm những màu sắc tươi vui, những hình ảnh dáng ngộ nghĩnh…
* Ý kiến 2:
Bài tập 2: ( Sgk )
Bài tập 3:
a Thiếu chủ ngữ
b Thiếu vị ngữ
c thiếu vế chuyển câu ghép
d Thiếu chủ ngữ