LỜI TỰA Văn Năng “Thi tập”là một tiểu phẩm văn học được viết bằng thơ của một bút danh khơng chuyên, nhưng được sinh ra và trưởng thành trong cuộc biển dâu thay đổi .Đất nước đang bừng
Trang 1
TUYỂN TẬP THƠ
VĂN NĂNG THI TẬP
TIẾNG THƠ CỦA MỘT THỜI
Tác giả : Văn Năng
Tháng 10/2010
Trang 2LỜI TỰA
Văn Năng “Thi tập”là một tiểu phẩm văn học được viết bằng thơ của một bút danh khơng chuyên, nhưng được sinh ra và trưởng thành trong cuộc biển dâu thay đổi Đất nước đang bừng lên những trang sử vẻ vang và mãnh liệt trong cuộc đâú tranh chống đế quốc, đánh đổ phong kiến, giành độc lập xây dựng một nước Việt Nam dân chủ cộng hịa, tiến dần lên xây dựng chủ nghĩa xã hội
Cùng với cộng đồng trong xã hội đương thời là những lớp người sống suốt thế kỉ xx, một thế kỉ mà dân tộc Việt Nam chịu đựng rất nhiều gian lao, khổ cực, nhiều mất mát đau thương trong chiến tranh chống xâm lược, nhưng cũng rất vinh dự với nghĩa vụ thiêng liêng của Tổ Quốc.
Bằng những cảm xúc chân thành của con tim “Tiếng thơ “ khơng cĩ chủ đề nhất định; nội dung tản mạn trong nhiều lĩnh vực; Cảm xúc được ghi lại nhiều hình ảnh đẹp trong kháng chiến; Những kỷ nhiệm sâu sắc trong đờiTình cảm yêu quê hương đất nước, tình cảm gia đình thiết tha nồng ấm; Tình bạn bè thủy chung tri kỉ Và tình xã hội mến yêu cao rộng.
Bút danh khơng phải là nhà thơ chuyên nghiệp nên nghệ thuật văn học cịn cĩ nhiều khuyến khuyết; Rất mong độc giả miễn chấp.
“Tác giả” rất mong cĩ ai đĩ bất giác được nghe hoặc được đọc dịng cảm xúc chân thật này sẽ cĩ nhiều gĩp ý
Xin chân thành cảm ơn.
TIẾNG THƠ –LỜI TỰA
Trang 3Tiếng thơ ta muốn cho hay,
Tiếng thơ còn ước sau này mai
nghe
Tiếng thơ chỉ để mà nghe,
Vậy thì ai đó nghe đài hay hơn
Tiếng thơ đâu phải thanh nhàn,
Có khi vắt óc chẳng làm nên thơ
Yêu thơ nhiều lúc ngẩn ngơ,
Đắn đo câu viết, lập lờ ý đôi;
Hay là ông lại dạy đời ,
Cái đầu chẳng lớn ta thời dạy ai
Yêu thơ nhiều lúc cũng say,
Không men, không rượu, không
chai thế mà
Tiếng thơ mang nặng tình già,
Châu loan chắp nối nay đà phôi
pha
Tiếng thơ nặng nhẹ tình ai,
Yêu thương, chê chách ,dở hay
từng người
Xuân trường nay đã bảy mươi,
Hết vay lại mượn chuyện đời đó
đây
Biết bao thi sĩ xưa nay Nên danh nổi tiếng vì hay chuyện người
Vậy thì thơ viết cho ai ?
Ai yêu ta viết, với ai chung tình Tiếng thơ ta viết cho mình, Gửi một tâm trạng bất bình buồn vui
Tiếng thơ ta cũng yêu đời, Có yêu mới thấy đời người vẻ vang
Tiếng thơ ca ngợi giang san, Quê hương đất Tổ, xóm làng ái ân
Tiếng thơ nói với người thân, Lạc quan cũng lắm, phân vân cũng nhiều
Tiếng thơ nói với người yêu, Yêu nhiều cũng thắm, thắm nhiều dễ phai
Rằng thơ muốn nói với ai, Đức thơ phải giữ, dông dài chớ nên
MỘT THOÁNG THỜI GIAN
Gió thu buồn lay động bóng tùng dương Chiều hoàng hôn vấn vương tình lữ khách Sông ngân hà ngăn cách chiếc cầu trôi Vững hai bờ vẫn đẹp đôi tùng bách
TÔI VỀ TRUNG SƠN
Trang 4Tôi về Trung Sơn một chiều nắng
mới
Dốc cao cao đường đá lối gập
ghềnh
Tôi khoan bước ngắm rừng cây
cao vút
Núi chập chùng trong chiếc áo
the xanh
Lòng lâng lâng nghe chim hót
trên cành;
Cơn gió thổi cả ngàn cây vẫy gọi
Gặp anh tôi hỏi tên làng chòm ấy
?
Nở nụ cười cô gái thái chào tôi
Đây Trung Sơn, đồi cao chòm
xướng
Dưới Tân Hoa, làng mới xóm
đông vui
Đó trường cấp một xinh xinh bên
suối,
Cả một vùng đồi núi quê ta
Tất cả đang chan hòa trong nắng
tía
Đẹp thay Trung Sơn bản Mường Bá Thước
Cảnh núi rừng xanh thắm nên thơ
Tôi về đây trên đồi cao trường mới,
Giữa núi rừng cờ đỏ phấp phới bay
Trên sân chơi rộn rã tiếng cười vui
Đàn em nhỏ tung tăng màu áo thắm,
Đón tôi về rộn tiếng hát ngân vang
Lòng vui vui nhìn em tôi tự nhủ Trường em đây, ấp ủ cánh chim non,
Cô giáo trẻ tập rèn em bay bổng Ôi! Tất cả lòng tôi trong giấc mộng
Vì tuổi thơ tràn ngập cả tâm hồn
Mùa thu năm 1947 – kỉ niệm ngày đầu ct giáo dục miền núi
MỘT THOÁNG THỜI GIAN
Gió thu buồn lay động bóng tùng dương Chiều hoàng hôn vấn vương tình lữ khách Sông ngân hà ngăn cách chiếc cầu trôi Phân hai bờ chia đôi cây tùng bách
Cái da da xa nhà về quê mới, Con cuốc cuốc gọi bạn nhớ tình quê!
Thả chim nhạn bay về bao nỗi nhớ
Trang 5Tình quê hương trăn trở mối lòng son.
Bản hùng ca vang vọng nghĩa nước non
Trên đất Tổ tiếng quê hương vẫy gọi
Hãy trở về thăm mẹ với ông cha Ôi tất cả tình quê nghĩa nhà lai láng
THỀ NON NƯỚC
Nước non nặng một lời thề
Nước đi đi mãi không về cùng
non
Nhớ lời nguyện nước thề non,
Nước đi chưa lại non còn đứng
không
Non cao những ngóng cùng trông
Suối khô dòng lệ chờ mong tháng
ngày
Sương mai một nắm hao gầy,
Tóc mây một mái đã đầy tuyết
sương
Trời Tây ngả bóng tà dương,
Càng phai vẻ ngọc nét vàng phôi
pha
Non cao tuổi vẫn chưa già,
Non còn nhớ nước, nước đà quên non
Dù cho sông cạn đá mòn, Còn non còn nước, hãy còn thề xưa
Non cao đã biết hay chưa, Nước đi ra biển, nước mưa về nguồn
Nước non hội ngộ còn luôn, Bảo cho non chớ có buồn làm chi
Nước kia dù hãy còn đi, Ngàn dâu xanh tốt non thì cứ vui Ngàn năm giao ước kết đôi, Non non, nước nước chưa nguôi lời thề
Thi sĩ: Tản Đà
NHỚ BẠN
Đường thi bát vận
Bao tháng xa xăm bấy nỗi lòng
Nhớ nhau tri kỉ lúc nào không
Núi sông cách trở tình khôn cách,
Trang 6Ngày tháng trôi dần nghĩa vẫn mong Aûnh bạc năm qua đầu đã bạc,
Gương soi nay lại chiếc lưng còng Nhân tình thế thái nay đem trãi,
Thiếu bạn tri âm nỗi chạnh lòng
Ới hỡi thân tình có biết không
Nơi đây quê mới xóm làng đông
Ruộng đồng bát ngát màu xanh thẳm, Sông núi bao la biển nắng hồng
Cảnh đẹp khôn khuây tình cố hữu Người vui vẫn nhớ nghĩa chung tông Mua say chén rượu vay tình cảm,
Mướn chuyện hội làng thơ bán dong
TÌNH QUÊ HƯƠNG – NỖI NHỚ
Trời xanh cao chiếc diều chao lơ lửng, Aùnh dương vàng tô thắm đoá hồng hoa; Thăm cánh đồng bao cô gai thướt tha, Ôi quê hương đã đến mùa gặt lúa
Cái da da xa nhà về quê mới;
Con cuốc cuốc đưa bạn tới đèo Ngang Ông phải chăng- Tôi cũng lữ khách Quê xứ Thanh, sông Mã đất anh hùng
Dòng sông Hinh xa đưa nước vẫn chảy Rải muôn ngàn, triệu tấn đất phù sa Đây Phú Yên hải hà xanh tăm thẳm Dọc ven bờ thương hải biến nương dâu
Trang 7Núi Lĩnh Sơn ta mong ngày gặp lại
Dòng Mã giang chờ đợi chẳng đổi thay Anh ngắm sao mai giờ lâu lặng lẽ;
Tôi chờ sao hôm đâu phải chỉ đêm nay
Tình tri kỉ đó đây bao kỉ niệm
Mối lòng son hứa hẹn với quê hương, Bởi xa nhau cách vạn dăm đường trường Nghe tiếng hò khoan lòng ta man mác
Buổi sơ sinh chỉ nằm trên nôi nhỏ
Nay muốn nhìn đây đó khắp trời mây, Ngắm một vùng cả sông núi, rừng cây Ôm lí tưởng của ngày mai đẹp mãi
Nước sông Ba tràn bờ bao cá lượn
Dòng Mã giang vang vọng tiếng hò khoan Nhớ lại ngôi nhà cổ kính khang trang Bao cảnh vật, xóm làng ta gợi nhớ!
Nước sông Ba có ngày gặp gỡ
Cùng Mã giang hội tụ tại biển Đông
Thủ đô lịch sử văn hiến ngàn năm
Đưa cả nước Bắc Nam cùng thịnh vượng
ù