Th¬ vui VËt Lý Dòng điện nào đưa anh đến bên em Cũng đi qua muôn ngàn điện trở Em có lúc thờ ơ hay mắc cỡ Hay chỉ bởi trắc trở cuộn dây Con tin anh mách bảo đâu đây Hay chỉ tại hai bờ bả
Trang 1Th¬ vui VËt Lý Dòng điện nào đưa anh đến bên em Cũng đi qua muôn ngàn điện trở
Em có lúc thờ ơ hay mắc cỡ Hay chỉ bởi trắc trở cuộn dây
Con tin anh mách bảo đâu đây Hay chỉ tại hai bờ bản cực Làm anh bực bấm nhầm nút vônga Bời vì em đã ngắt khóa K
Làm lệch pha, em giận anh thật mà
Có lẽ là đôi ta chưa hiểu
Tình yêu là ngắt quãng hay giao thoa
Nhất định là giao thoa điều hòa
Còn em là vận tốc đó đâu xa
Để anh là lam đa bước sóng
Ôi khó thay khi bước sóng đa chiều Phân cách nào ngăn cản trái tim yêu
Nó như là tia rơn ghen bắn phá Nếu em là năng lượng hạt an pha Anh xin là bê ta đứng đợi
Còn em là tia tới song song Thì anh mong được làm chùm hội tụ
Bao chu kì bao bước sóng tình yêu
Để trong anh còn nhiều nguồn phát Dịch chuyển nào tan nát lực li tâm Cho sóng âm truyền tới đến không mờ
Và tình chúng mình mãi bền như Lí Cơ
Anh gặp em cảm ứng một tình yêu
Hai ánh mắt giao thoa và nhiễu xạ
Anh bối rối lao vào trường điện lực
Tìm quang hình chinh phục trái tim em
Trang 2Khi đêm về cường độ nhớ thâu đêm.
Trong giấc mơ hình em là ảo ảnh.
Anh vẫn bước đi trên con đường quỹ đạo.
Hai cuộc đời giao điểm ở nơi đâu.
Giữa dòng đời ta mãi lệch pha nhau
Âm sắc nhớ sóng là trong yên tĩnh
Anh thoảng thốt bồi hồi theo quán tính
Ngưỡng âm tình dội lại những yêu thương
Giải phương trình mà nhưng mãi đơn phương.
Miền nỗi nhớ dạt dào vân sáng tối.
Điểm tựa bên em biết bao giờ có nổi.
Dang dở hoài một định luật tình yêu.
Lực cản môi trường vô dạt tiêu điều
Anh trôi nổi giữa dòng đời bão tố
Vẽ hình em với muôn màu quanh phố
Hạnh phúc xa vời hội tụ ở hư vô
Đợi chờ em tự cảm thấy vui mừng.
Để hai nhịp trái tim cùng cộng hưởng.
Điện trở lớn thì phương trình không dao động.
Em mãi là nguồn sáng của đời anh.
Chưa yêu em anh có năng lượng nghỉ Yêu em rồi độ hụt khối mất đi
Nhưng em ơi năng lượng bảo toàn Tổng của chúng như ban đầu không đổi
Gặp được em là lòng anh nóng hổi Đạn là em đã bắn trúng bia anh
Ôi tình yêu như sức mạnh hạt nhân Phá vỡ tim anh nhưng trọn đời chung thủy
Ôi tình yêu sức mạnh thần kỳ Đến tự nhiên như chu kỳ phóng xạ Chưa gặp em là lòng anh phân rã Chờ một ngày mất đôi hạt anpha
Trang 3Tôi và em là hai hành tinh lạ Gói phận đời trong vũ trụ bao la Niềm riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà
Ta khắc khoải bên từng năm ánh sáng
Ôm ngõ hồn còn in hằn dĩ vãng
Ta yên nằm trên hai trục x,y Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai Như dũng khí vẫn còn âm ỉ đốt
Nhờ ánh quang ta gặp nhau bất chợt
Tình gieo tình theo định luật Newton
Ðem ưu tư ta nối nhịp cầu vồng
Trên trục z ta nhận ra giao điểm
Nhưng có phải cõi đời hay châm biếm ? Mĩa mai thay định lý Hubble ra đời Ngày mỗi đưa hai đứa mình hai nơi
Ðể khoảng cách là một trời thương nhớ
Từ xa em, hành tinh tôi đã vỡ
Tự thu mình vào vùng tối black-hole Hững hờ trong kiếp sống qúa mõi mòn Tim lạnh giá, vô tri, vô sắc diện
Kiếp phù du, nào có chi vĩnh viễn ? Ðời chỉ là sự kiện nối tiếp nhau Ðắp lên ta chất ngất vết thương đau Rồi bùng nổ, trả ta về hư cấu
(Thanh hµ St)