Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu Bồ là nơi tỏ lời yêu Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình Bồ là rượu ngọt trong bình Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo Nhìn bồ đôi mắt trong veo Trông vợ đôi mắ
Trang 1Vợ, từ thiếu nữ hiền lành
Ðến khi xuất giá trở thành "quan gia"
Vợ là con của người ta
Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình
Có quan thì phải có binh
Nên ta làm lính hầu tình "quan gia"
Con ta do Vợ sanh ra
Nên ta với Vợ chẳng bà con chi
Tại vì hôm Vợ vu quy
Ta lỡ làm lính hầu đi bên nàng
Làm lính chứ không làm tàng
Tính chất Vợ ta phải càng hiểu hơn
Mỗi khi mà Vợ giận hờn
Áp dụng "công thức giản đơn" làm huề Khi Vợ đã ngỏ lời chê
Thì nên sửa đổi "đa bê" tức thì (database) Mỗi khi Vợ nhờ chuyện gì
"Program" Vợ viết nhớ ghi trong lòng
Khi Vợ đã nói là "không!"
Phải lo "chuyển vế " mở xe cho nàng
Cùng Vợ đi vào nhà hàng
Không nên tự ý "khai hàm tích phân"
Hễ thấy Vợ cứ nhăn nhăn
"Khảo sát hàm số" nhưng cần làm thinh
Vợ "input" chữ "Shopping"
Thì "output" phải áo xinh, váy đầm
Muốn Vợ đừng có chầm bầm
Credit cards cứ âm thầm "khai căn"
Nếu lỡ mà có lăng nhăng
"Giá trị tuyệt đối" một lần rồi thôi
Kẻ làm lính phải luôn luôn thật thà
Nấu cơm, đi chợ, quét nhà
Quan gọi thì dạ , bẩm bà có ngay
Quan thương sẽ cười suốt ngày
Quan ghét lính sẽ bị đày khổ sai
Hễ ai có cười chê bai
Ðổ thừa thương Vợ chứ ai mà đần
Trang 2Tính chất phải học nhiều lần
Nếu không áp dụng trăm phần trăm thua!!!
Ngày gửi: 17/06/2008 - 09:37
Bồ là phở nóng tuyệt vời.
Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu
Bồ là nơi tỏ lời yêu
Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình
Bồ là rượu ngọt trong bình
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo
Nhìn bồ đôi mắt trong veo
Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
Bồ dỗi thì phải xuống thang
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền
Một khi túi hãy còn tiền
Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh
Một mai hết sạch sành sanh
Bồ đi vợ lại đón anh về nhà
Bồ là lều, vợ là nhà
Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia
Vợ là cơm nguội của ta
Nhưng là đặc sản của thằng cha láng giềng
Hừ hừ
Vợ là đáng kính đáng yêu
Kính vợ đắc thọ đó là điều giống nhau
Nhớ vòng chung kết toàn cầu
Nhì trời nhất vợ đứng đầu bảng A
Vợ là con của người ta
Mà sao tình lại thiết tha mặn nồng
Vợ là chăn ấm mùa đông
Là dòng suối mát ngày không có tiền
Vầng trăng vằng vặc trước hiên
Đinh ninh xin giữ lời nguyền nộp lương
Vợ là két sét tủ tường
Trang 3Muốn mở phải nhã lời thương ngọc ngà
Vợ là một đôi thùng loa
Mỗi khi điên tiết cả nhà nỗi giông
Dáng như sư tử Hà Đông
Cha con lấm lét mà không dám cười
Thủ trưởng ,bảo mẫu,tình nhân,mẹ hiền
Vợ là ngân khố,kho tiền,
Gởi vô thì dễ,hơi phiền rút ra
Vợ là biển cả bao la,
Mỗi khi nổi sóng,thì ta chìm phà
B)
Vợ là âm nhạc,thơ ca
Vừa là cô giáo ,vừa là luật sư
Cả gan đấu khẩu vợ ư.?
Lựa lời nói phải coi như vừa lòng
Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền
Vợ là ngân khố, kho tiền
Gởi vô nhanh gọn, hơi phiền rút ra
Vợ là biển cả bao la
Đôi khi nổi sóng khiến ta đắm phà
Vợ là âm nhạc, thi ca
Vừa lá cô giáo, vừa là luật sư
Cả gan đấu khẩu vợ ư ?
Cá ươn không muối, chồng hư cãi "bà" (vợ) Chồng ơi ! đừng có dại khờ
Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai
Vợ là phước, lộc, thọ, tài
Thuộc trăm định nghĩa, trả bài vợ khen.
Trang 4Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi.
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca.
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội lực" làm nên cơ đồ
Trang 5Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền.
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.
Vợ là
VỢ LÀ TRỜI (Bài 3)
Khi còn là người yêu, vợ là Thiên Thần
Còn em gái của vợ là Thiên Nga
Những lá thư của vợ là Thiên Thư
Con đường xưa vợ đi là Thiên Đường
Dáng vợ lướt như là Thiên Long Bát Bộ
Mùi thơm của vợ là Thiên Hương
Tướng đi của vợ là Thiên Tướng
Vợ có tài tề gia nội trợ là Tề Thiên Đại Thánh
Vợ trang điểm là Thiên Hình Vạn Trạng
Phòng ngủ của vợ là Thiên Cung
Nhà của vợ là Thiên Đình
Thành phố vợ ở là Thiên Đô
Chữ nghĩa của vợ là Thiên Văn
Suy nghĩ của vợ là Thiên Kiến
Lý lẽ của vợ là Thiên Lý
Ý vợ muốn là Thiên Thạch
Vợ quyết mọi việc, gọi là Thiên Định
Lời vợ dặn là Thiên Lệnh
Vợ gọi thì chồng phải Thiên Bẩm
Con của vợ là Thiên Tử
Ba mẹ anh chị em họ hàng bên vợ là Thiên Triều
Vợ quen chân đi chơi rông dài là Thiên Di
Vợ ngồi lê đôi mách, nói chuyện tào lao là Thiên Tào
Vợ nổi cơn thịnh nộ là Thiên Lôi
Tài mua sắm của vợ là Thiên Phú
Vợ chỉ biết mình là Thiên Vị
Có bồ nhí mà vợ biết được là Thiên Tai
Bị vợ đo hạ ván là Thiên Hạ
Có hai vợ là Nhị Thiên Đường
Tiền lương, tiền túi, tiền cà phê cà pháo đều bị vợ tóm gọn là Thiên Thu Hình bóng vợ nay đã đi vào dĩ vãng là Thiên Cổ
VỢ LÀ
(Thơ Nguyễn Bảo Sinh)
Trang 6Vợ là thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy không bàn đúng sai
Quỷ thần chứng cả hai vai
Vợ là chân lý không sai bao giờ ?
VỢ VÀ TA
Vợ, từ thiếu nữ hiền lành
Đến khi xuất giá trở thành "quan gia"
Vợ là con của người ta
Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình
Có quan thì phải có binh
Nên ta làm lính hầu tình "quan gia"
Con ta do Vợ sanh ra
Nên ta với Vợ chẳng bà con chi
Tại vì hôm Vợ vu quy
Ta lỡ làm lính hầu đi bên nàng
Làm lính chứ không làm tàng
Tính chất Vợ ta phải càng hiểu hơn
Mỗi khi mà Vợ giận hờn
Áp dụng "công thức giản đơn" làm huề Khi Vợ đă ngỏ lời chê
Thì nên sửa đổi "đa bê" tức thì (database) Mỗi khi Vợ nhờ chuyện gì
"Program" Vợ viết nhớ ghi trong lòng
Khi Vợ đă nói là "không!"
Phải lo "chuyển vế " mở xe cho nàng
Cùng Vợ đi vào nhà hàng
Không nên tự ư "khai hàm tích phân"
Hễ thấy Vợ cứ nhăn nhăn
"Khảo sát hàm số" nhưng cần làm thinh
Vợ "input" chữ "Shopping"
Th́ "output" phải áo xinh, váy đầm
Muốn Vợ đừng có chầm bầm
Credit cards cứ âm thầm "khai căn"
Nếu lỡ mà có lăng nhăng
"Giá trị tuyệt đối" một lần rồi thôi
Kẻ làm lính phải luôn luôn thật thà
Nấu cơm, đi chợ, quét nhà
Quan gọi thì dạ , bẩm bà có ngay
Trang 7Quan thương sẽ cười suốt ngày
Quan ghét lính sẽ bị đày khổ sai
Hễ ai có cười chê bai
Đổ thừa thương Vợ chứ ai mà đần
Tính chất phải học nhiều lần
Nếu không áp dụng trăm phần trăm thua!!!
SỢ VỢ
Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi,
Nhất vợ nhì trời là chuyện tự nhiên.
Ðàn ông sợ vợ thì sang,
Ðàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà.
Ðàn ông không biết thờ "bà"
Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.
Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.
Lấy nàng từ thuở mười ba,
Ðến khi mười chín tôi đà năm con.
Nàng thì trông hãy còn son,
Tôi thì đinh ốc, bù lon rã rời.
Nắng mưa là chuyện của trời,
Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.
Suốt ngày cày cấy như trâu,
Chiều về rửa chén cũng "ngầu" như ai.
Nấu cơm, đi chợ hàng ngày,
Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
Lau nhà, lau cửa chẳng màng,
Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.
Nhiều khi muốn hộc xì dầu,
Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày Nàng đòi thi đấu võ đài,
Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.
Nhớ xưa mình mới quen nhau,
Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.
Cho nên tôi mới bị lường,
Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.
Than ôi thực tế phũ phàng,
Mày râu một kiếp thôi đành đi đoong.
Một lòng thờ dzợ sắt son,
Trang 8Còn non còn nước thì tôi còn thờ
Vợ giận không nói là Bất hợp tác
Vợ chồng giận nhau là Án binh Bất động
Vợ chồng đánh nhau là Bất phân thắng bại
Bị vợ đánh mỗi ngày mà không ngán là Bất khuất
Ý vợ nói là Bất di Bất dịch
Áo vợ mặc là Bất luận
Cơm vợ nấu là Bất kiến
Đồ đạc của vợ là Bất động sản
Em gái của vợ là Bất khả Xâm phạm
Khen gái đẹp trước mặt vợ là Bất tiện
Vợ được người ta khen nhiều là Bất ổn
Vợ không cho xáp vô là Bất thường
Vợ không cho ngủ chung là Bất mãn
Lén pheng mà Vợ bỏ quà cho thì Bất quá tam
Vợ bắt quả tang(với em vợ) thì Thiên bất đúng tha
Vì tiền mà xem thường cha mẹ vợ là Bất kính
Lương đưa hết cho vợ là Luật Bất thành văn
Tiền đưa cho vợ với tiền của vợ là Bất đẳng thức
Nói chung, lấy vợ là chuyện bất đắt dĩ
Nhưng lại là chuyện Bất khả kháng
- Người Nông dân : Vợ là miếng đất cằn cổi nhưng chúng ta cứ phải cày vì cầm cố, rao bán không được.
- Nhà Động vật Học : Vợ là một cá thể không thuần chủng Và do lai tạo giữa Nai và tử.
Sư Nhà Giáo : Vợ là một học sinh tối dạ, cứ hỏi đi hỏi lại mổi một câu.
- Bán vé số : Vợ là tờ vé số khi mới mua ai cũng hy vọng sẽ trúng độc đắc.
- theo triết học thì vợ là 1 phạm trù chỉ sự sợ hãi của đàn ông vợ có thể chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác, từ dạng cho chồng ra khỏi nhà đến dạng bầm dập te tua, vợ là hình thức là cơ sở để đàn ông đào hố nhảy lầu
Về mặt triết học: Vợ là một thực thể độc lập tồn tại bên ngoài ta, ngoài ý muốn của ta.
Trang 9Về mặt kinh tế: Vợ là ngân hàng vô luật pháp, không thể lệ: gửi vào thì dễ, rút ra thì khó
mà không thể kiện cáo gì được.
Về mặt tài sản: Vợ là cái gì rất cũ mà không thể thanh lý được.
Về mặt xã hội: Vợ là cá nhân tự do, tình nguyện về chung sống với ta nhưng lại luôn tố cáo ta làm mất tự do của cô ấy, và nếu như ta trả lại thì lại không nhận.
Về mặt cổ học: Vợ là loại đồ cổ càng để lâu càng mất giá.
Về mặt sinh học: Vợ đáng sợ hơn mãnh thú, vì họ là sư tử.
1 Cưới vợ xấu là Bất tài.
9 Vợ ghen nhưng làm thinh là Bất chấp.
10 Vợ chồng yêu nhau mãi mãi là Bất tử.
11 Vợ chồng cãi nhau là Bất hòa.
12 Vợ giận nhưng không nói là Bất hợp tác.
13 Vợ chồng giận nhau là án binh Bất động.
14 Vợ chồng đánh nhau là Bất phân thắng bại.
15 Bị vợ đánh mỗi ngày mà vẫn không sợ là Bất khuất.
16 Ý vợ là Bất di bất dịch.
17 Áo vợ mặc là Bất luận.
18 Cơm vợ nấu là Bất kiến.
19 Đồ đạc của vợ là Bất động sản.
20 Em gái của vợ là Bất khả xâm phạm.
21 Khen gái đẹp trước mặt vợ là Bất tiện.
22 Vợ không cho lại gần là Bất thường.
23 Vợ không cho ngủ chung là Bất mãn.
24 Léng phéng mà vợ cho qua là Bất quá tam.
25 Bị vợ bắt quả tang (với em) là Thiên bất.
31 Vì tiền mà xem thường cha vợ là Bất kính.
32 Lương tháng đưa hết cho vợ là Bất thành văn.
33 Tiền đưa cho vợ so với tiền vợ chi luôn là Bất đẳng thức.
34 Nhưng nói chung lấy vợ là Bất đắc dĩ.
35 Nhưng cũng là chuyện Bất khả kháng
0
Bồ và Vợ
Bồ là phở nóng tuyệt vời
Trang 10Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu
Bồ là nơi tỏ lời yêu
Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình
Bồ là rượu ngọt trong bình
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo
Nhìn Bồ đôi mắt trong veo
Trông vợ đôi mắt nheo nheo gườm gườm
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
Bồ dỗi thì phải xuống thang
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền
Một khi túi hãy còn tiền
Thì bồ thắm thiết liền kề bên anh
Một mai tiền hết sạch sành sanh
Bồ đi Vợ lại đón anh về nhà
Bồ là lều, Vợ là nhà
Gió lớn: lều sụp, mái nhà còn kia!
Vợ là cơm nguội của ta
Nhưng là đặc sản (của) thằng cha láng giềng! Định nghĩa 3: "Vợ là gì"
Vợ là giông tố phong ba bão bùng
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Trang 11Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta
Vợ là làn điệu dân ca
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội lực" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường
Khi nào giận, lúc nào thương
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian
Thủ trưởng , bảo mẫu, tình nhân mẹ hiền
Vợ là ngân khố kho tiền
Gởi vô nhanh gọn, hơi phiền rút ra
Vợ là biển cả bao la
Đôi khi nổi sóng khiến ta chìm phà
Vợ là âm nhạc, thi ca
Vừa là cô giáo vừa là luật sư
Cả gan đấu khẩu vợ ư ?
Cá ương không muối, chồng hư cãi vờ (vợ) Chồng ơi ! Đừng có dại khờ
Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai ?
Vợ mà cao quá thì ta bác sào
Vợ đên thi mặc vợ đen
Trang 12Còn tiền vợ nói líu lo,
Hết tiền vợ hét, vợ "ho" suốt ngày! Còn tiền vợ hiền như nai,
Hết tiền vợ mắng như nài quản voi! Còn tiền nhỏ nhẹ, hẳn hoi,
Hết tiền vợ réo như còi hỏa xa!
Còn tiền thì vợ hiền hòa,
Hết tiền vợ dữ như là chằn tinh!
Còn tiền vợ gọi: "Anh anh",
Hết tiền vợ gắt như chanh không đường! Còn tiền tình thương mến thương, Hết tiền vợ đạp rớt giường như chơi!!! Định nghĩa 2: "Vợ là gì"
Vợ, từ thiếu nữ hiền lành
Ðến khi xuất giá trở thành "Bà Quan"
Vợ là con của người ta
Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình
Có quan thì phải có binh
Nên ta làm lính hầu tình "Quan gia" Con ta do Vợ sanh ra
Nên ta với Vợ chẳng bà con chi
Tại vì hôm Vợ vu quy
Ta lỡ làm lính hầu đi bên nàng
Làm lính chứ không làm tàng
Trang 13Tính chất Vợ ta phải càng hiểu hơn
Mỗi khi mà Vợ giận hờn
Áp dụng "công thức giản đơn" làm huề
Khi Vợ đã ngỏ lời chê
Thì nên sửa đổi "đa bê" tức thì (database) Mỗi khi Vợ nhờ chuyện gì
"Program" Vợ viết nhớ ghi trong lòng
Khi Vợ đã nói là "không!"
Phải lo "chuyển vế " mở xe cho nàng
Cùng Vợ đi vào nhà hàng
Không nên tự ý "khai hàm tích phân"
Hễ thấy Vợ cứ nhăn nhăn
"Khảo sát hàm số" nhưng cần làm thinh
Vợ "input" chữ "Shopping"
Thì "output" phải áo xinh, váy đầm
Muốn Vợ đừng có chầm bầm
Credit cards cứ âm thầm "khai căn"
Nếu lỡ mà có lăng nhăng
"Giá trị tuyệt đối" một lần rồi thôi
Tình Vợ mà có muôn đời
Phải nhường Vợ chức "đương thời quan gia"
Muốn Vợ trẻ mãi không già
Lưng ta chắc phải như là "parabol"
Tính chất Vợ thì phải tuân
Kẻ làm lính phải luôn luôn thật thà
Nấu cơm, đi chợ, quét nhà
Quan gọi thì dạ , bẩm bà có ngay
Quan thương sẽ cười suốt ngày
Quan ghét lính sẽ bị đày khổ sai
Hễ ai có cười chê bai
Trang 14Vợ nguồn tình cảm thiết tha
Là thơ, là rựu, vợ là mùa xuân
Vợ là chiếc rợ buộc chân
Là nguồn nước mát trong ngần thiết tha Vợ- mẹ của các con ta
Khi con có cháu: vợ bà, ta ông
Vợ là sư tử Hà Đông
Là chiếc két sắt ta không có chìa
Đinh ninh giữ trọn lưòi thề
Bao nhiêu lương tháng mang về cho em
Vợ tuy không phải là tiên
Nhưng là dâu thảo dâu hiền ai ơi
Vợ người nội trợ tuyệt vời
Là chiếc máy giặt kiêm phơi hàng ngày
Cưng được thương hơn vợ
Vợ được một thì cưng được hai
Vào những lúc ta lâm nguy
Vợ bên ta cận kề
Cưng biệt tâm biệt dạng
Vợ mình là Number one
Trang 15Vợ nguồn tình cảm thiết tha
Là thơ, là rựu, vợ là mùa xuân
Vợ là chiếc rợ buộc chân
Là nguồn nước mát trong ngần thiết tha Vợ- mẹ của các con ta
Khi con có cháu: vợ bà, ta ông
Vợ là sư tử Hà Đông
Là chiếc két sắt ta không có chìa
Đinh ninh giữ trọn lưòi thề
Bao nhiêu lương tháng mang về cho em
Vợ tuy không phải là tiên
Nhưng là dâu thảo dâu hiền ai ơi
Vợ người nội trợ tuyệt vời
Là chiếc máy giặt kiêm phơi hàng ngày
Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền
Vợ là ngân khố, kho tiền
Gửi vô nhanh gọn, hơi phiền rút ra
Vợ là biển cả bao la
Đôi khi nỗi sóng, khiến ta chìm phà
Vợ là âm nhạc thi ca
Vừa là cô giáo, vừa là luật sư
Cả gan đấu khẩu vợ ư?
Cá ươn không muối, chồng hư cãi lời Chồng ơi đừng có dại khờ
Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai?
Trang 16lại ham món phở bia ôm vỉa hè
Chồng như cây cột trong nhà
Để trong thì vướng, bỏ ra hỏng tường Chồng như hàng hoá thị trường
Lúc thì cần gấp, lúc vương vất hoài Chồng như cây cảnh trong nhà
Hớ hênh một chút ắt là bị chôm
Chồng tựa như một quả bom
Bảo quản không khéo nổ om cả làng
Chồng như con nợ trong nhà
Tiền lương là lãi rút ra tiêu dần
Chồng như chai rượu có chân
Liêu xiêu khật khưỡng khi gần khi xa
**********
-
Hầu con từ thủa còn thơ
Hầu vợ đến thủa phơ phơ mái đầu
Muốn cho vợ khỏi cầu nhàu
Bếp- dọn sạch bếp, nhà - lau sạch nhà Sinh nhật phải nhớ tặng quà
Nấu ăn ngày tám tháng 3 khỏi bàn
Vợ ngủ phải nhớ buông màn
Ngày hè quạt mát, đông sang đắp mền
Vợ giận thì phải cười duyên
Vợ vui mới được luyên thuyên hát hò Đêm ngủ vợ ngáy o o
"Mình cứ thoải mái ngáy cho vui nhà"
Đi chợ vợ thích ăn quà
"Mình xơi cho đã về nhà đỡ cơm"
Chở vợ thì lái cho ngon
Mắt luôn nhìn thẳng chớ dòm ngó ngang
Đi đâu báo cáo đàng hoàng
Trang 17Vợ khen chồng tớ rât ngoan thì mừng
Sợ Vợ
Dù không sinh đẻ ra ta
Nhưng công nuôi dưỡng thật là lớn lao
Khi ta đau ốm xanh xao
Vợ lo chăm sóc hồng hào khoẻ ngay
Sợ ta đi trật đường ray
Vợ liền theo dõi kéo ngay về nhà
Khi ta tán tỉnh ba hoa
Vợ liền "quát nạt "để mà răn đe
Lời vợ dạy phải lắng nghe
Mai sau "khôn lớn "mà khoe mọi người
Nói ra xin hãy chớ cười
Vợ ta ta sợ ! Vợ người còn lâu !
-
Đôi mắt em là 2 chiếc huyệt dài
Đã chôn sống bao chàng trai trẻ
Đôi mi em là 2 hàng hương thẻ
Viếng linh hồn bao kẻ đã qua
Miệng em cười là địa ngục bao la
Nước mắt rơi bao chàng trai chết đuối
Tránh ra rồi lại tránh vào
Tránh vào rồi lại tính đường tránh ra
Định nghĩa 1: "Vợ là gì"
Về mặt triết học : Vợ là một thực thể độc lập tồn tại bên ngoài ta , ngoài ý muốn của ta
Về mặt kinh tế : Vợ là ngân hàng vô luật pháp , không thể lệ : gửi và thì dễ , rút ra thì khó mà không thể kiện cáo gì được Định nghĩa 1: "Vợ là gì"
Về mặt triết học : Vợ là một thực thể độc lập tồn tại bên ngoài ta , ngoài ý muốn của ta
Về mặt kinh tế : Vợ là ngân hàng vô luật pháp , không thể lệ : gửi và thì dễ , rút ra thì khó mà không thể kiện cáo gì được
Về mặt tài sản : Vợ là cái gì rất cũ mà không thể thanh lý được
Về mặt xã hội : Vợ là cá nhân tự do , tình nguyện về chung sống với ta nhưng lại luôn tố cáo ta làm mất tự do của cô
ấy , và nếu như ta có trả lại thì lại không nhận
Về mặt cổ học : Vợ là loại đồ cổ càng để lâu càng mất giá
Về mặt sinh học : Vợ đáng sợ hơn mãnh thú , vì họ là sư tử xuyên lục địa
Còn trong thực tế : Vợ là chủ nhân mà ta đi ở cho mụ , ta phải nộp tiền !!!!!
Bồ và Vợ
Bồ là phở nóng tuyệt vời
Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu
Bồ là nơi tỏ lời yêu
Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình
Bồ là rượu ngọt trong bình
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo
Nhìn Bồ đôi mắt trong veo
Trang 18Trông vợ đôi mắt nheo nheo gườm gườm
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
Bồ dỗi thì phải xuống thang
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền
Một khi túi hãy còn tiền
Thì bồ thắm thiết liền kề bên anh
Một mai tiền hết sạch sành sanh
Bồ đi Vợ lại đón anh về nhà
Bồ là lều, Vợ là nhà
Gió lớn: lều sụp, mái nhà còn kia!
Vợ là cơm nguội của ta
Nhưng là đặc sản (của) thằng cha láng giềng! Định nghĩa 3: "Vợ là gì"
Vợ là giông tố phong ba bão bùng
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta
Vợ là làn điệu dân ca
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội lực" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà
Trang 19Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường
Khi nào giận, lúc nào thương
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian
Thủ trưởng , bảo mẫu, tình nhân mẹ hiền
Vợ là ngân khố kho tiền
Gởi vô nhanh gọn, hơi phiền rút ra
Vợ là biển cả bao la
Đôi khi nổi sóng khiến ta chìm phà
Vợ là âm nhạc, thi ca
Vừa là cô giáo vừa là luật sư
Cả gan đấu khẩu vợ ư ?
Cá ương không muối, chồng hư cãi vờ (vợ) Chồng ơi ! Đừng có dại khờ
Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai ?
Vợ mà cao quá thì ta bác sào
Vợ đên thi mặc vợ đen